Cung hỉ Christmas 🙂)
Hòi, sắp hết năm 2025 rồi, cả năm nặn ra được 6 chap.
Nể bản thân thật, mình đã làm gì ở mấy tháng qua vậy??
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Không gian có chút yên lặng quỷ dị, mồ hôi túa ra trên trán tôi không ngừng.
Tôi ngập ngừng một lát cũng tự nhiên nắm lấy, người tên Aizen kéo tôi dậy.
Tay ấm thật, người này vừa tỏa sát khí vậy mà ấm lạ thường.
- Ờm... tôi ổn.
Tôi lí nhí đáp khi thu tay lại, xong tôi rồi, đội trưởng số 5 đang trước mặt mình.
Anh ta mà biết mình không phải là linh hồn chắc chắn sẽ bắt mình bỏ ngục, nghĩ đến đây lòng tôi cầu nguyện không ngừng.
Cứu con bố ơi.
Aizen cười nhẹ rồi liếc nhìn người đứng bên cạnh tôi, nhẹ giọng:
- Cậu đưa cô bé này vào trong đội, ngoài này không an toàn.
Tôi và đại hiệp bên cạnh hả một tiếng, không hẹn mà đánh mắt nhìn nhau.
Quả thực tôi bị phát hiện rồi, sẽ mục xương ở ngục tối mất!!
Tôi cắn môi, hễ gặp tình huống gì đó bất lợi tôi đều cảm thấy căng thẳng, chân tôi sớm đã nhũn ra.
Đại hiệp bên cạnh không biết nghĩ gì, hắn nhướn mày rồi giơ tay vỗ vỗ đầu tôi.
- Nhưng sao lại mang cô nhóc này vào?
Nhóc này là người quen của ngài sao, đội trưởng Aizen?
Không quen, không biết gì đâu.
Đừng có gộp em với người xa lạ này!
Tôi lắc đầu, liếc mắt nhìn hắn, chữ trong mắt tôi rất rõ, thiếu điều muốn hét lên "không quen, miễn gộp chung!"
- Chúng ta vào thôi nhanh thôi.
- Vâng, đội trưởng.
Aizen đi trước, người đại hiệp đi sau, tôi tội nghiệp bị kẹp ở giữa như công an áp giải tội phạm.
Mà mấy người ở Linh Giới này nhàn thật, mang một đứa nhóc không lai lịch quen biết như tôi đây vào căn cứ của họ, lỡ tôi chôm chỉa thông tin mật tuồn cho nhóm Ichigo thì sao?
Mải nghĩ không để ý mặt tôi đâm sầm vào lưng Aizen, cú đập hơi đột ngột, tôi méo miệng xin lỗi rối rít:
- Lỗi tôi, tôi không để ý, ngài không sao chứ?
May là Aizen không để bụng, anh chỉ cười nhẹ xua tay bảo không sao.
Đại hiệp kéo cổ áo tôi lùi sau.
- Lần sau để ý một chút, nhóc cứ cắm mặt xuống đất lỡ ngã thì sao.
Tôi gật đầu như gà mổ thóc, giờ nhìn lại lý do sao Aizen đột nhiên dừng mặt tôi nghệt ra, trước mặt chúng tôi là một người đàn ông khổng lồ!
Khổng lồ đó!
Họ kiếm đâu ra người khổng lồ vậy, sao mà Ichigo vượt qua ải được?
Người khổng lồ đó nhìn chúng tôi hay là nhìn Aizen và đại hiệp thì đúng hơn, rồi lật đật dùng sức mạnh khổng lồ của mình nâng cánh cổng to hơn người lên.
Tôi mắt chữ O mồm chữ A, phía sau cánh cổng hiện ngay ra trước mắt tôi là toà nhà to phía xa xa, có vài Thần Chết đi qua đi lại chắc làm nhiệm vụ.
Aizen cùng đại hiệp mang tôi vào bên trong, đi được một đoạn chúng tôi gặp một người tóc nâu, là con gái.
Cô gái ấy mang vẻ ngoài dịu hiền, có chút năng động.
- Đội trưởng, ngài đi đâu vậy?
Cô gái đó tò mò hỏi, cô nhìn tôi:
- Ngài mang cô bé này vào đây sao?
Cô ấy là em ngài hả?
??
Gì vậy chị gái, em là con một đó.
- Hinamori, em mang cô bé này vào trong đội đi, ta có việc.
Aizen với cô gái đó, tôi được cô ấy đưa vào trong đội, trong này rộng thật.
Cô ấy giới thiệu với tôi rằng cô ấy tên Hinamori Momo, là đội phó số 5 dưới trướng Aizen, Hinamori mở cửa phòng của mình, dẫn tôi vào trong.
- Em ngồi đây chờ chút nha.
- Dạ..
Hinamori vào trong phòng để lại tôi ngồi thấp thỏm không yên, vào hang địch rồi giờ làm sao?
Chạy?
Không khả thi lắm, họ sẽ phát hiện ra mình mất.
Vậy chôm chỉa thông tin?
Cũng không, mình đâu biết đường của nơi này, táy máy linh tinh họ gô cổ bỏ tù.
Ngồi im chờ nhóm Ichigo tới cứu?
Chắc chắn là phương án này!
Đúng lúc này, Hinamori trở lại trên tay khay trà và một ít bánh, Tịch Linh Đình họ hiếu khách thật.
Cô ấy đưa tôi một tách trà, tay tôi run run cầm lấy nó không may rơi vài rọt xuống bàn, lại nữa, cái bệnh kì lạ này thường hay làm mình run tay.
Hinamori để ý thấy trà vương vãi trên bàn, cô ấy lo lắng hỏi:
- Em không quen dùng trà sao?
Vậy em thử bánh đi.
Cô lấy trong áo ra khăn tay khẽ lau đi vết trà bị rơi trên bàn, Hinamori thân thiện đưa tôi miếng bánh gạo.
Cô ấy dịu quá, tim tôi cảm thấy rung rinh là sao?
Động tác của cô ấy thật dịu dàng, tôi thấy quen thuộc nhưng không nhớ ra.
Cảm giác này so với Uryu thì Hinamori lại khác.
Khẽ lắc đầu, gạt qua cảm xúc vừa rồi, tay cầm lấy miếng bánh cho vào miệng cắn miếng nhỏ.
Không gian trong phòng có tiếng cắn bánh khe khẽ và tiếng nước trà xì xụp thi thoảng vài tia nắng chiếu qua, mọi thứ trở lên ấm hơn.
Hinamori sợ tôi ngồi không ăn bánh sẽ chán nên cô lấy ra vài cuốn sách, đa số về đời sống và thực vật.
Cô đưa tôi vào tờ giấy và bút màu, bảo tôi vẽ cho đỡ chán.
Tôi không biết vẽ, tôi không thích môn này lắm, nó hơi tốn não để nghĩ ra ý tưởng khi vẽ, mà còn khó nữa.
Sau khi dùng hết thiên phú mới ra được ba người que, con que thứ ba thì được nửa người, tôi xem qua bức vẽ của Hinamori.
Chà người yêu đời có khác cây cối hoa lá đầy đủ luôn, so với bức người que của mình đúng là một trời một vực.
Cô nhìn qua bức của tôi, bật cười:
- Dễ thương lắm, để chị dạy em vẽ nhé.
(Minh họa tranh của tôi với Hinamori ở ảnh bìa.)
Cô ấy khen mấy con que của tôi dễ thương, tôi vui lắm.
Thế là cả buổi đó Hinamori cùng tôi vẽ, tranh không cải thiện được gì mấy, chắc là có thêm cái kiếm cho người que cầm.
Không biết trải qua bao giờ, đến khi Aizen cùng đại hiệp trở về, chúng tôi mới dừng vẽ lại.
Căn phòng trải đầy những giấy, nào là bức vẽ về Aizen, hoa cỏ, người que cho đến những mẫu giấy vò viên nằm trong thùng rác.
Aizen cầm lấy bức vẽ của tôi trên bàn, anh cười nhẹ:
- Em cũng có tài năng đấy.
Có thể cho tôi xem thêm được không?
Người của Tịch Linh Đình đã hiếu khách lại còn rộng lượng, họ khen tôi phổng mũi rồi kìa.
- Phụt hahaha, cái gì thế này, trẻ lên ba vẽ à?
Đại hiệp xem qua bức tranh của tôi, ôm bụng cười.
Tôi biết tôi vẽ xấu rồi, không phải như vậy đâu, tôi cũng tự ái đó.
Hắn cười không ngớt, đến khi Aizen xua tay ra hiệu cho ngừng lại hắn mới dừng.
Tôi muốn đánh ân nhân của mình, đại hiệp khoác tay lên vai tôi, vẫn giọng điệu cười cợt đó:
- Khó quá thì mở miệng ra, ta chỉ nhóc vẽ.
- Dạ xin kiếu, cảm ơn lòng tốt của ngài.
Tôi vùng người ra khỏi tay đại hiệp, đứng lùi ra xa, mắt trừng lên đầy uất ức, hắn dám chọc vào lòng tự ái của tôi, có là ân nhân tôi phải trảm!
Hai, ba ngày sau, trong Tịch Linh Đình rộ ra tin Aizen Sousuke đem gái về đội.
Còn cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa, ắt hẳn là người tình v.v.. nhưng họ đâu dám nói lớn, chỉ bàn tán trong im lặng.
Tiếng đồn đến tận tai của Aizen và đội số 5, Aizen bất lực trước lời đồn thổi đó, đại hiệp ngoài mặt làm nghiêm vụ này, không được ai bôi xấu đội trưởng của hắn.
Ai láo nháo hắn gõ u đầu, nhưng bên tôi, hắn cười khằng khặc:
- Đội trưởng Aizen nuôi gái, cưng như trứng, hứng như hoa.
Nhóc xem người ta xem nhóc như người tình của đội trưởng rồi kìa.
- Thần Chết các ngài lắm chuyện thật, việc còn chưa xong toàn buôn chuyện linh tinh như mấy bà cô lớn tuổi.
Tôi đen mặt đá chân đại hiệp, sao con người này không nghiêm túc chút nào vậy?
Chẳng ra dáng một Thần Chết gì cả.
Tôi được giữ lại trong Đội số 5 như một thành viên, chẳng hiểu sao nữa nhưng chắc đây là giữ con tin?
Aizen bảo thế nào tôi đâu dám cãi lại.
Mà hay một cái là tôi cũng được phát đồng phục Thần Chết, họ lấy số đo rồi mang phát trang phục luôn trong ngày hôm đó.
Đẹp đó, cũng dễ vận động và ít lộ rằng mình là người ngoài hơn.
Đây gọi là cách bao nuôi của Aizen sao?
- Trông hợp với em lắm.
Giọng nói khàn khàn vẩn chút dịu dàng vàng lên sau lưng tôi, Aizen đã ở đó từ bao giờ.
- Cảm ơn ngài đã khen... mà này, cho em hỏi chút được không ạ?
Tôi xoay ngươi đối diện với Aizen, anh ta chỉ hơi ngẩn người rồi cũng gật nhẹ, cho phép tôi nói.
- Ừm... tại sao Rukia lại bị xử tử vậy?
Cô ấy làm gì sai sao?
Dù đã biết tỏng câu trả lời nhưng tôi có linh cảm người trước mặt tôi còn biết nhiều hơn đến thế.
Aizen chỉ ồ một tiếng, ánh mắt sau lớp kính loé lên tia ngạc nhiên.
- Rukia đã phạm phải tội nặng đó là chuyển giao sức mạnh của mình cho một con người.
Hình phạt này do bên Trung Tâm 46 ban lệnh, em cũng biết các bô lão đó quyền lực thế nào mà..
- Sao em lại hỏi chuyện đó?
Em thích Rukia à?
Tôi mẹ nó đứng hình, ý là hỏi về người khác cũng là thích hả?
Aizen nhìn biểu cảm tôi trở lên phong phú, anh khẽ cười.
Nụ cười đó khiến tim tôi hơi nhộn nhịp, anh zai à, cười vậy hơi tốn tim người đó anh.
Aizen tới gần khẽ xoa đầu tôi, hừm nếu mà xét theo góc nhìn của người khác thì chúng tôi sẽ chẳng khác nào anh em.
Dù màu tóc có khác nhưng cái thần thái, đôi mắt ánh nâu sắc sảo cũng đủ để nói lên tất cả.
Anh ấy là một người hiền từ, biết quan tâm lo lắng cảm xúc cho người khác khiến họ yên tâm, đó là lý do mà Hinamori ngưỡng mộ anh ấy đến thế.
Mà nhóm Ichigo sao chưa tới, Rukia đã chuyển từ 35 ngày sang 25 ngày rồi.
Hôm trước Hinamori có dẫn tôi đi tham quan vài nơi của Tịch Linh Đình, phải nói rằng nó khá to và rộng.
Cả hai đang đi dạo thì nghe thấy tiếng động lớn, rất nhiều Thần Chết hớt hải chạy về phía cổng.
- Có chuyện gì vậy?
Hư linh đột nhập à?
- Đám du ác linh đã tới, mau chuẩn bị vũ khí.
- Không sao, ngài Ichimaru có mặt ở đó!
Du ác linh?
Lẽ nào là nhóm Ichigo đã tới, tôi nén cảm giác hào hứng muốn chạy ra đó xem thì Hinamori đã kéo tôi về.
- Nguy hiểm lắm, đây là việc của Thần Chết, chúng ta về đội thôi.
- Ơ nhưng chị cũng là Thần Chết mà!
Thế là tôi bị đưa về đội 5, Aizen đã đi đâu đó chắc là họp, tần suất họp của Đội trưởng nhiều đến mức anh không có nhiều thời gian để mắt tới tôi mà giao phó cho Hinamori.
Nghĩ đi nghĩ lại thì việc từ Đoạn Giới tới cổng này không xa mấy, họ còn đi trước tôi.
Trong khi tôi đã trong đây được 3 ngày rồi, giờ họ mới tới cổng, đã vậy họ còn bị chặn bởi Đội trưởng Ichimaru.
Vậy sao mà tôi tụ họp được với nhóm của Ichigo đây?
Một ngày nữa lại trôi qua, an ninh đã được thắt chặt, mọi người ai cũng vào tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Hôm nay Rukia được đưa vào Phòng Giam Hối Lỗi, Hinamori đã đi họp khẩn.
Một mình tôi ở trong đội cùng với các thành viên, mọi người ai cũng nhìn qua tôi rồi nên giờ tôi mà chạy họ thể nào cũng bắt tôi lại.
Tất cả đều là tay trong của Aizen.
- Ờm, tôi đi dạo một chút, được không?
Đây là vì chán muốn hít thở không khí chứ không phải thám thính đội Ichigo, mặc dù đó là hai việc tôi sắp làm.
Một người trong đó cũng gật đầu, để tôi một mình ra ngoài.
Từ góc độ trong sân đội số 5 đến chỗ của Rukia, khá xa.
Quan trọng là từ đây tới đó bao nhiêu là Thần Chết canh dữ, còn là đội trưởng cấp cao nữa.
Có đánh chết tôi cũng không một mình xông vào đó, mình biết thân biết phận không chơi liều!
Đúng lúc đó tôi nghe thấy có người gõ chuông cấp báo chuyện quan trọng: Có kẻ đột nhập Tịnh Linh Đình!
Các đội sẵn sàng vào vị trí!
Xin nhắc lại, báo động đỏ!
- Con cái nhà ai mà đi lông rông như vịt thế này?
Lại cái giọng đấy, cái giọng thiếu đòn của đại hiệp, tôi quay người, cau mày.
- Đại hiệp ở đây làm gì?
Ngài chưa thấy báo động hay sao?
- Có thấy, thấy thì mới đi tìm nhóc đó.
Đại hiệp xách cổ áo sau tôi lên, định đưa tôi trở về đội thì có tiếng nổ trên bầu trời.
Nơi đó tỏa ra sét xung như thế sắp nổ tung, càng lúc càng tỏa ra nhiều hơn đến khi khối linh lực đó- theo mắt tôi nhìn thấy- đã chui tọt vào bên trong lá chắn của Tịnh Linh Đình.
- Hớ?!
Cái gì thế?
Tôi suýt thì kêu lên, đó chắc hẳn là nhóm Ichigo đã tới đây!
Nén cơn hào hứng lại trong lòng, tôi nhảy xuống khỏi cái nắm của đại hiệp.
- Ngài không thấy gì sao?
Chắc chắn là kẻ ác đã vào đây!
Ngài—
Chưa để tôi nói xong, đại hiệp đã cắp nách tôi chạy theo hướng của tia sáng của cú va chạm vừa nãy.
Nó rẽ ra làm bốn hướng.
- Ê!
Ngài đưa tôi đi đâu vậy??
- Đi theo chúng chứ sao?
Ta phải chứng minh cho nhóc thấy cách mà Thần chết bọn ta làm gì khi có kẻ đột nhập!
———————-
26/12/2025.