Khác [Bleach] Cậu và tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
359,554
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
394949299-256-k71338.jpg

[Bleach] Cậu Và Tôi
Tác giả: Kietodarkk
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tôi đã thường thấy cảnh này rất quen thuộc, cậu trong mắt tôi không có gì đặc biệt chỉ đơn giản may vá giỏi..

Nào ngờ đập vào mắt tôi là cảnh cậu giương cung bắn tên xấu xí đeo mặt nạ nào đó, mà đâu phải một đêm, đêm nào tôi cũng thấy thế, cậu đi làm siêu nhân bảo vệ trái đất à?

-Này Ishida, cậu.. là thứ gì vậy?

-...

Cậu giật mình đặt vào tay tôi một hộp sữa dâu, tay đẩy kính.

-Chuyện đêm qua, coi như cậu chưa thấy gì.

-...

Cậu coi tôi là cái gì vậy hả??

-------

Warning:
-Ngoại từ 'tôi', tất cả nhân vật đều thuộc quyền sở hữu của Kubo Taito
-Ooc
-1v1
-Hơi bi đát
-Do muốn quay lại với cảm giác viết truyện nên cái này mới được xuất hiện 🙂)



ooc​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Lại Là Cậu À!
  • Sakura, tớ cần cậu
  • [Bleach] Cậu và tôi
  • [Bleach] Cậu Và Tôi
    Số đề nay là nhiêu


    - Đói quá tối nên ăn gì đây.

    Tôi lang thang trên phố với cái bụng rỗng, đầu đang mông lung trên trời, không để ý bỗng bị ai đó va vào người.

    - Cậu có sao không?

    Tôi bị ngã dập mặt lồm cồm ngồi dậy, nhìn kĩ thì thấy người va vào tôi là một cô gái có vẻ bằng tuổi mình.

    Hình như là Kuchiki, cậu ấy làm gì mà vội vậy?

    Kuchiki vội vã xin lỗi tôi rồi chạy đi như bị ma đuổi, tôi xoa xoa sống mũi vừa bị va chạm mặt nhăn nhó như khỉ.

    - Đường không rộng không hẹp, cớ sao cứ mình mà va vào vậy?

    Tôi, từ trước tới nay chưa gây thù chuốc oán với ai, sống văn minh tình cảm với người khác thế quái nào mọi thứ đen đủi đều đổ vào đầu tôi vậy?

    Nghĩ đi nghĩ lại là do tôi sống quá bình yên nên ông trời mới tạo ra thêm thử thách cho tôi nữa chăng.

    Mẹ nó muốn sống bình yên cũng không được.

    Đứng dậy phủi bụi trên quần áo, cảm thấy có người đang nhìn mình.

    Tôi quay lại thì chẳng thấy ai, quái lạ sống bất an quá nên đầu sinh ra ảo giác hả.

    Tôi gãi gãi đầu rồi cũng không quan tâm lắm, bước tiếp đi mua đồ để ăn tối.

    Khi bóng lưng tôi khuất được phản chiếu trên gương từ cửa hàng tiện lợi, bóng người đang cầm túi đồ quay lại nhìn rồi khẽ đẩy kính.

    Sáng hôm sau mọi người đứng trước cửa để xem bảng điểm giữa kì, tôi đứng sau cố chen vào để nhìn số hạng.

    Keigo thấy thế tốt bụng kéo tôi vào đứng trước bảng.

    - Ít nhất không ai chúng ta để nhóm phải xấu hổ khi đứng trong top 50 nhỉ?

    Keigo đứng cạnh tôi tự hào lên tiếng.

    - Nhìn kỹ đi.

    Mizuiro chỉ vào số hạng 23/50, trên đó ghi tên: Kurosaki Ichigo.

    - Cái gì?

    Sao cậu có thể lọt vào top 50 được chứ?

    - Ồn ào quá.

    Tớ học bài lúc không có gì để làm.

    - Cả cậu nữa, tại sao có cả tên cậu!!

    Tôi nhìn vào bảng điểm thấy tên mình đứng hạng 49, tuyệt đã tăng lên 1 hạng.

    Đắc thắng cười với cậu.

    - Vấn đề kỹ năng cả đó.

    Keigo hết khóc lóc chỉ trỏ Kurosaki rồi lại lăn lộn trên sàn làm trò con bò, tôi cần thuốc nhỏ mắt ngay lập tức, cái thứ này đang hủy hoại mắt tôi.

    Hét hò chán chê với Kurosaki, cậu quay sang rủ Chad đi chơi.

    Thấy Keigo bảo Chad không trong top 50, cậu mới chỉ vào con số 11/50 làm Keigo với Mizuiro sốc đến nỗi đứng xa vài m.

    - Tớ không bao giờ nghĩ các cậu lại độc ác vậy.

    Các cậu sao có thể làm vậy chứ?

    - Tớ sẽ không bao giờ chơi với các cậu nữa!

    Nói rồi hai người nước mắt đầm đìa bỏ chạy đi mất, tôi nhíu mày nhìn hai con người họ, rồi lại thở dài.

    Tôi giờ để ý người đứng top 1 tên Ishida Ametatsu, là tên đeo kính mái chẻ lúc nào cũng may vá đúng không nhỉ.

    - Là Uryu.

    Ishida Uryu.

    Như đọc được tâm trí tôi, Inoue giải thích cho tôi với Kurosaki.

    Kurosaki mặt đần thối khi biết Ishida học cùng lớp mình, đến chịu cậu.

    Keigo từ đâu chui ra rủ cả nhóm đi hát karaoke giải sầu, tôi từ chối vì có việc, từ xa Kuchiki chạy tới kéo Kurosaki đi làm cả bọn bất ngờ.

    - Tớ không ngờ Kuchiki lại làm vậy.

    - Họ thực sự hẹn hò với nhau đó.

    Tôi cũng gật gù, từ lúc Kuchiki xuất hiện hai người họ cứ dính lấy nhau, có khi nào??

    Mà thôi quan tâm làm gì cho mệt, việc mình chưa xong không nên xía vào.

    Tối đến, tôi bước từ cửa hàng tiện lợi ra với túi đồ bên cạnh.

    Bên cạnh tôi là một hồn ma già bay lơ lửng, kể từ khi tôi va chạm với Kuchiki, tôi có thể nhìn thấy những thứ không nên thấy.

    Lúc đầu tôi tưởng mắt mình bị hoa nhưng dụi đi dụi lại bà với ông mình vẫn đứng đó cười hiền hậu với tôi.

    Tôi còn tưởng mình ăn phải gì đó bậy bạ xong giờ ông bà hiện lên đón tôi, tôi thiếu điều gọi thầy cúng đến trừ tà.

    Gặp nhiều rồi cũng quen, họ bay thì bay, mình cũng có việc phải làm nên kệ.

    - Bác này, số đề nay là nhiêu vậy?

    -...

    Bác ma già bên cạnh tôi nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, tôi cười hì hì xua tay.

    - Cháu đùa, bác chưa siêu độ ạ?

    - À, ta vẫn còn lưu luyến một vài thứ ở đây với cả siêu độ là việc của Thần Chết làm.

    Hả, Thần Chết gì ở đây.

    Tôi hoang mang cực độ, trần đời chưa thấy ma chứ huống chi là thần chết, việc nhìn được ma đã là quá đủ so với tôi rồi.

    Tiếp nhận quá nhiều thứ, tôi thấy não mình đã quá hạn nên đã tạm biệt bác ma già đi về.

    May đây trời tối, chứ không thì cái xóm này đồn tôi bị điên mất, ai lại đi nói chuyện một mình.

    Họ thấy họ ngại hộ.

    Tôi xách túi đồ về, đi tới ngã rẽ thì thấy có ánh sáng xanh loé lên làm tôi giật mình.

    - Cái gì vừa xảy ra vậy?

    Bỏ mẹ rồi, các cụ nói đúng đi đêm lắm có ngày gặp ma.

    Tưởng mình gặp hiện tượng lạ, tôi ba chân bốn cảnh chạy nhanh về nhà mà không để ý cách đó không xa có 3 bóng người đang nói chuyện.

    - Cái khu phố này không ổn rồi.

    Phải gọi thầy cúng gấp!

    Tôi gục mặt xuống bàn, vì chuyện kì lạ tối qua nên tôi không tài nào chợp mắt nổi nên sáng ngủ bù.

    Mắt thấy Kurosaki và Inoue thập thò ngoài cửa như trộm mặc dù đây là lớp của mình, tôi thấy tò mò mới nhìn theo hướng mắt của họ.

    Thì ra là nhìn Ishida, cái cậu top 1 đây mà.

    Michiru cầm gấu bông tới muốn Ishida giúp may lại, với tài năng may vá của mình, cậu trong nốt nhạc đã may xong một đường hoàn hảo trên cánh tay gấu bông.

    Tôi cũng trầm trồ không kém, tên này tuy là con trai nhưng giỏi bộ môn thủ công này hơn tôi.

    Chỉ tiếc là hơi lạnh lùng, nếu thân thiện hơn tí chắc sẽ hợp gu tôi.

    Hệ hệ.

    - Cậu giỏi thật đó, cậu học ở đâu vậy?

    - Câu lạc bộ Thủ Công.

    Tôi thân thiện thử bắt chuyện với cậu, nào ngờ cậu lại tạt ngay gáo nước lạnh vào mặt.

    Câu trả lời ngắn gọn quá mức, tôi tưởng cậu phải như Keigo gì mà quá khen, tôi học được từ mẹ hay bà gì đó.

    Chứ không phải tên của câu lạc bộ, tôi nuốt cục tức cười gượng gạo rồi gục mặt xuống bàn.

    Ghét quá!

    - Lạnh lùng quá mức cần thiết, cũng là bạn học gần năm rồi chứ ít nhiều gì đâu.

    Tỏ ra thân thiện tí không được chắc?

    Tôi lẩm bẩm một mình, không hay biết ai đó cũng vô tình nghe thấy.

    Mới đầu tôi muốn được bình yên nhưng dần dần tôi cảm thấy bình yên đối với mình bắt đầu hơi xa vời.

    Đó là khi tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của Kurosaki và Ishida, cái này không phải tôi cố ý đâu.

    - Tôi không biết cậu có ác cảm gì với các Thần Chết, nhưng chẳng liên quan gì đến tôi.

    - Thật không ngờ cậu lại sợ thi đấu.

    Hả?

    Hai tên này định thi đấu gì cơ?

    Thần Chết là sao?

    Họ nói chuyện về phim à?

    Bao câu thắc mắc đầy đầu tôi, lại để ý thấy Kurosaki lấy trong cặp ra một con gấu bông sư tử biết nói.

    Chẳng lẽ đây là Annabelle trong truyền thuyết phiên bản dễ thương hơn?

    Tôi thấy Kurosaki móc trong họng con gấu bông ra một cái kẹo màu xanh, cậu ta nuốt nó rồi hồn cậu lìa khỏi xác.

    Hồn Kurosaki mặc đồ đen trên lưng là thanh kiếm to, còn xác cậu hoảng hốt bỏ chạy.

    Có vẻ như tôi thấy nhiều thứ không nên thấy rồi, nên chuồn thôi.

    Toang rồi, sắp có đánh nhau giữa ma và người.

    Ishida ơi, tuy tôi hơi ác cảm với cậu nhưng tôi không muốn cậu bị ma bắt đâu!!

    - Cậu kia thấy đủ chưa?

    Nhắc tới Tào Tháo, Tào Tháo tới liền, khoé mi tôi giật giật không dám ló đầu ra.

    ...

    To be continued

    Nửa năm rồi mới ra truyện, đến chịu bản thân mình.

    Thôi thì mình cứ vậy thôi, hệ hệ hệ
     
    [Bleach] Cậu Và Tôi
    Thua siêu nhân mỗi máy quay


    - Ra đây đi, cậu bàn dưới.

    - Ai vậy?

    'Ichigo' đứng sau Ichigo hoang mang lên tiếng.

    Tôi đang đấu tranh giữa việc đi ra chuộc tội hay đứng yên chịu trận.

    Nghe cả hai có vẻ vẫn như nhau nhưng tôi cũng phải bước ra khỏi chỗ đứng của mình.

    - Nghe được bao nhiêu rồi?

    Khoé môi tôi giật giật, chẳng lẽ lại nói do các cậu chắn đường nên phải dừng lại nghe cái không nên nghe.

    Cậu nghĩ tôi thích nghe trộm lắm à?

    - Nãy mấy cậu nói gì đều thu hết vào tai tôi.

    - Về nhà đi, nơi này nguy hiểm lắm.

    Ichigo bất ngờ khi tôi cũng ở đây, cậu có ý tốt nhắc tôi về nhà không muốn tôi hay bất kì ai liên lụy vào cuộc tỉ thí này.

    - Cậu nhìn được Kurosaki à?

    - Mắt tôi không bị đui.

    Có hai Ichigo trước mặt tôi, rất rõ ràng.

    Một đen một trắng, có vẻ một hồn một xác đúng hơn.

    Nói đến đây, cậu hơi đẩy kính nhìn có vẻ như lảng tránh hỏi thêm.

    Cậu phẩy tay ra hiệu bảo tôi về nhà.

    Đương nhiên khi thấy đường về nhà được dọn ra, tôi không nhanh không chậm tạm biệt hai người về nhà.

    Trước khi đi còn liếc nhìn Uryu, nói gì thì nói dù có hơi lạnh lùng nhưng vẫn đẹp trai.

    Sau khi xác định tôi đã đi xa tầm nhìn của ba người, Ichigo và Uryu tiếp tục trận tỉ thí với nhau mà không có ai ngăn cản.

    - Sao bầu trời nay tăm tối vậy... rõ ràng mới 5h chiều thôi mà.

    Tôi liếc nhìn bầu trời, hay do nãy gặp chuyện không nên nhìn nên giờ mình mới sinh ra ảo giác?

    Những đám mây đen như thể báo hiệu trời sắp mưa, đột nhiên giữa khoảng không bầu trời hiện ra vài lỗ đen còn có mấy sinh vật kỳ dị chui ra kèm theo tiếng kêu chói tai.

    - Cái thứ dị hợm gì vậy?

    Quái vật à.

    Tôi hoảng hốt, rẽ hướng khác khi cố vờ đi không nhìn thấy chúng.

    Nhà tôi chỉ cách đây vài căn nhà, mong sao đường đi có người đừng có thứ gì khác.

    Có vẻ như tôi gặp may, về nhà an toàn.

    Bước tới sân tôi đã thấy Rukia và bố tôi trò chuyện với nhau trước cửa nhà.

    - Kuchiki, cậu đến đây mua đồ hả?

    Đồ bố tôi nhập về đểu lắm, đừng để bố tôi lừa.

    Nghe thấy giọng tôi, bố tôi và Rukia quay sang nhìn.

    Rukia có vẻ hơi bất ngờ.

    - Bố tôi?

    Ông chú này là bố cậu?

    - Nào nào Kuchiki, tôi đâu già đến thế.

    Ông phe phẩy quạt quay sang nói với tôi.

    - Con về rồi hả, vào nhà đi, bố đang có việc với bạn con.

    Điện thoại Rukia lúc này kêu lên, tôi cũng hóng hớt ở lại.

    Tiếng điện thoại kêu rồi ngắt.

    - Hiểu rồi, Ichigo làm tốt ghê.

    Vào việc nhanh đấy.

    - ??

    Vừa dứt câu, tiếng điện thoại lại kêu lên rồi tắt.

    Rồi kêu liên hồi, màn hình phát lên chớp chớp.

    Điều này khiến Rukia bàng hoàng, cô hơi lùi lại nhìn vào màn hình với vẻ không tin được.

    Bỗng tiếng kêu chói tai mà tôi nghe thấy trước đó vang lên, Rukia nhanh chân chạy ra ngoài.

    Tôi cũng vì tò mò định ra cùng thì bị bố chặn lại, nhìn lại thì thấy vẻ mặt bố nghiêm trọng khiến tôi hơi lo lắng.

    Ít khi bố tôi bày ra vẻ mặt này, theo như tôi để ý.

    - Con vào trong nhà đi, bố có việc phải làm.

    Tôi không nói gì, nhìn vẻ mặt của bố là hiểu.

    Tôi vâng lời cởi giầy xỏ dép đi về phòng.

    Cửa mở, tôi nằm ụp xuống giường, lăn người lại nhìn lên trần nhà.

    Bố tôi và Rukia rốt cuộc đang làm gì?

    Mấy con quái vật chui ra từ bầu trời là thứ gì?

    Bao nhiêu câu hỏi đang đọng lại trong đầu tôi, bố có giấu mình chuyện gì không?

    Nhất định tôi sẽ hỏi bố cho ra nhẽ.

    Bầu trời ngoài cửa sổ lúc này khá bình thường, điều này khiến tôi không khỏi thắc mắc.

    Lúc nãy đi trên đường trời âm u như thể trực mưa bây giờ lại trong xanh, những cái hố đen trên đầu trời vẫn còn thậm trí còn rộng hơn.

    Sau một lúc, bố tôi trở về cùng ông chú Tessai, trên vai ông đang vác hai người, nhìn kĩ tôi nhận ra đó là Orihime và Chad đang bị thương.

    Bố chỉ cười mỉm đầy ngớ ngẩn như thường ngày, như thể biết trước tôi định hỏi ông nói.

    - Lát nữa bố sẽ giải thích sau, giờ giúp bố chăm sóc bạn con đi.

    Tôi mới cùng ông chú Tessai đỡ họ xuống nệm, chú Tessai làm việc rất nhanh chóng để lại tôi ngồi nhìn.

    Khi đã xong, bố bảo tôi pha trà mời khách còn ông thì bước vào phòng, chuyện đến nước này rồi còn trà với chả bánh, bố tôi quả thật biết đùa!

    Trà nóng được đặt trên khay, tôi nhẹ nhàng bưng đến phòng khách, nhà tôi được xây theo phong cách truyền thống vẫn có cửa trượt, nhìn bề ngoài nhà tuy trông hơi tàn nhưng nội thất bên trong vẫn rất đầy đủ, tiện nghi.

    Khẽ trượt cửa sang bên, tôi ngó nghiêng nhìn vào bên trong.

    - Trà đây thưa bố, uống cho bớt cười.

    - À, để đó đi, ta đang nói dở.

    Tôi đặt trà vào trong, nhìn thấy Orihime và Chad ngồi trước mặt, có vẻ nói chuyện gì đó liên quan tới những hố đen ngoài kia.

    Tôi cười nhẹ trước sự bối rối của họ, cũng phải thôi tôi chưa kể với ai về bố của mình hay nhà mình là một tiệm tạp hoá nhỏ lẻ giữa một khu phố.

    Chú Tessai xuất hiện bên cạnh làm tôi giật mình, nói với bố tôi rằng Thiên Ấn đã mở ra, ông quay người lại nói với cả hai.

    - Các vị muốn bằng chứng không?

    Tôi sẽ cho các bị xem thử ở đằng sau cánh cửa đó.

    Tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, chú Tessai nhìn bố tôi rồi xách cổ áo tôi lên.

    - Cô chủ, phiền cô vào phòng.

    Ơ kìa, đã ai làm gì đâu.

    Tôi gửi ánh mắt cầu cứu cho bố mình, ông chỉ nhìn, nhẹ giọng nhắc nhở.

    - Về phòng, ta sẽ giải thích sau.

    Được rồi, về phòng là vừa lòng mấy người chứ gì, không phải hắt hủi tôi vậy đâu!

    Rõ ràng nhóc Jinta với Ururu luôn được đi, thật không công bằng!

    Tôi bĩu môi rồi về phòng, khi xác nhận tôi đã ở trong, bố cùng mọi người lên đường.

    Nhìn qua cửa sổ tôi hoang mang khi thấy Jinta cầm gậy bóng chày sắt, Ururu cầm thứ gì đó như bao tải vác trên lưng.

    Có vẻ sắp đánh nhau, chắc là đánh nhau với những thứ kì dị trên bầu trời.

    Quả thật thua phim siêu nhân mỗi cái máy quay!
     
    [Bleach] Cậu Và Tôi
    Dám đe doạ cả tôi


    Tôi để ý thấy Uryu không có mặt trong hai tiết đầu, chả lẽ hôm qua Ichigo đánh sung quá cậu ta vào viện rồi?

    Phải ha, người đấu với ma sao mà thắng được, Uryu xui cho cậu rồi.

    Đang khoái trí trong lòng, cánh cửa lớp mở ra người bước vào là Uryu, hai tay cậu ta băng bó.

    Điều này làm cô giáo lo lắng hỏi, cậu ta chỉ đẩy kính nói.

    - Em bị ngã cầu thang thôi ạ.

    - Thật bất cẩn, em về chỗ ngồi đi.

    Nếu chính mắt tôi không chứng kiến Uryu cậu ta thách đấu với Ichigo thì tôi cũng tin thật, xem cậu ta nói dối không chớp mắt chưa kìa.

    Trước khi ngồi xuống cậu ta còn liếc nhìn tôi một cái, bắt gặp ánh mắt tôi cũng đang nhìn cậu, bất ngờ là cậu làm động tác đưa tay ngang cổ ám chỉ rằng tôi mà bép xép lộ chuyện thì kết cục như động tác kia.

    Tôi gật đầu nhanh, cúi gằm xuống bàn, trông không khác gì trộm.

    Cậu ta, dám đe dọa cả tôi.

    Trong cả giờ học, tôi bồn chồn không đâu tập trung được, mắt lén nhìn lên phía trước, cậu vẫn ngồi đó cư xử như bình thường.

    Keigo đang nghịch bút bắt gặp tôi đang lén nhìn trộm Uryu, cậu nhoẻn miệng cười tay chọc vào hông làm tôi giật nảy.

    - Nhìn gì chăm chú vậy?

    Mê rồi hả?

    Tôi mặt thẹn đỏ, dứt khoát phủ định câu nói của Keigo, bảo cậu chú ý vào bài đi.

    Keigo chỉ cười cười, mang rõ ý trêu chọc rồi cũng quay vào bài giảng của giáo viên.

    Tim tôi khi đó thiếu điều muốn nhảy khỏi lồng ngực, tại sao cậu ấy dám bảo mình thích tên đeo kính kia!

    Bình tĩnh hít thở lại tôi cảm giác có ánh mắt nhìn, mới ngẩng đầu lên người nhìn là Uryu, đệt.

    - Hả, cậu nhìn gì, chưa thấy người ta học bao giờ à?

    - À không, cậu cứ học đi.

    Uryu chỉ đẩy kính, khoé miệng tôi khẽ giật, cậu ta nhìn vậy là có ý gì?

    Muốn giám sát tôi để tôi không lộ chuyện cậu ta bùm bùm chíu chíu thua Ichigo sao?

    Tôi hừ nhẹ cứ ở đó mà giám sát đi, đồ đáng ghét!

    Trên đường đi học về tôi thấy con Anabella dễ thương chạy lăng xăng đến chỗ mình, vì tò mò nên tôi nhặt nó lên.

    Hình như đây là gấu bông của Ichigo, nó còn cười đầy ngớ ngẩn.

    - Tiểu thư xinh đẹp có thể nuôi tôi được không?

    Chủ tôi vứt bỏ tôi, tên đó độc ác không có tình người, tội nghiệp cho thú bông đáng thương như tôi mà!

    - Ô, Kou kìa Ichigo.

    Thấy 'chủ độc ác không có tình người' đã tìm thấy 'thú bông đáng thương', tôi cười nhẹ rồi trả nó về cho Ichigo trước sự kêu gào của gấu bông đó.

    - Không, tiểu thư đừng bỏ em!

    Khi thấy Rukia, con gấu bông nhảy chồm lên ôm lấy cô, không ngừng khóc lóc thảm thiết.

    - Tôi sai rồi, tôi sẽ không bỏ nhà đi nữa!

    - Đủ rồi.

    Cậu đang ôm ai vậy?

    Ichigo khó chịu kéo đuôi con gấu bông đó ra khỏi người Rukia, con gấu bông đó không chịu thua bám chặt hơn.

    Tôi chỉ cười trừ, chào tạm biệt hai người họ rồi về nhà.

    Hôm nay bình yên thật, không có gì cản trở nếu như tôi không vô tình thấy hai con người vận đồ đen bước ra từ cổng trên không với hai con bướm đen, họ có kiếm, và bá khí quá mạnh!

    - Cô ta gần đây thôi, đội trưởng.

    - Tìm nhanh lên.

    Hai người họ trao đổi nhanh với nhau, người tóc đỏ đeo thiết bị gì đó nhìn trông như trộm, còn người tóc đen quấn khăn kia cũng không khác.

    Tôi giả mù đi một cách bình thường, tuân thủ quy tắc 4 không: không nhìn, không nghe, không biết và không nói!

    Bỗng bên vai tôi có ai đó khoác lấy, níu nhẹ xuống rồi giọng nói nhí nhảnh quen thuộc bên tai.

    - Đi hát karaoke với tụi này không?

    Tiện thể rủ luôn cả Ichigo nữa.

    Keigo trông khá hào hứng, cậu kể với tôi về kế hoạch đi chơi tối nay của cả bọn.

    Tôi chỉ cười trừ khua tay mặc kệ cậu đang í ới bên cạnh mà bước tiếp, giây tiếp theo Keigo giữ tay tôi lại, ngoái lại thì thấy cậu hoảng sợ chỉ tay về phía trước người không ngừng run rẩy.

    Tôi không khỏi thắc mắc nhìn theo thì giật mình thấy một sinh vật đeo mặt lạ thân hình dị dạng đang ném ánh nhìn đói khát về phía chúng tôi.

    - N-nó là t-thứ gì vậy?!

    - Cái quái gì vậy?!

    Tôi với cậu đồng thanh thốt lên, cả hai không một động tác thừa quay lưng lại chạy đi mất, vừa chạy vừa hú hét như thể bị ma đuổi.

    Thứ sinh vật đó cũng đuổi theo chúng tôi.

    - Aaaa, cứu với!!!

    Có quái vật!!

    - Bố ơi, mẹ ơi cứu con!

    Keigo gọi cảnh sát đi!!

    Tôi túng quá liền quay sang nói với cậu, cậu nghe vậy liền nổi hoảng hốt mắng tôi.

    - Nó đập cả cảnh sát đấy, cậu có bị sảng không?

    Hay tên Ishida khiến cậu mê mẩn đến quên cả thực tại rồi?!

    - Cậu- cậu nói cái gì vậy?

    Tôi đâu có thích tên đó!!!

    Cả hai từ chạy chuyển sang cãi nhau, không để ý liền tông sầm vào thùng rác trong ngõ.

    Tôi xoa xoa đầu bị u không để ý bản thân đang ngồi trên người khác.

    - May quá không sao!

    - Cậu!

    Xuống mau, nặng chết tôi.

    Tôi chưa kịp xuống người cậu thì trước mặt hiện lên hình ảnh con Hư linh đang gầm gừ, mắt nó trợn trừng lên như thể sắp nhào vào nuốt chửng hai chúng tôi vào bụng.

    Tôi vô thức nuốt nước bọt, cả người liền run lên lẩy bẩy, Keigo bị tôi ngồi lên người ré lên.

    - AAAAA, đồ quái dị, đừng gần đây!!!

    - Đ- Đạo hữu à, thịt tụi này không có ngon đâu, người gầy còm à!

    Não tôi nảy số chả hiểu sao lại bày ra trò thương lượng với Hư linh, Keigo hú vía cũng lắp bắp phụ họa theo.

    - Đ- Đúng đó!

    Nhìn xem tại hạ với cô nương này toàn xương, ăn thật không dính răng!

    - Hà hà hà, không sao đâu tiểu đệ, có ra sao ta vẫn nuốt!

    Lần này tôi với Keigo xong đời, gặp ngay tên Hư linh ăn tạp, bố ơi con vẫn chưa kịp báo hiếu với bố đã phải nằm bụng quái vật rồi, dù bố hơi ngớ ngẩn nhưng đời này con sẽ không quên những gì về bố đâu.

    Tên Hư linh nhe răng cười nham hiểm, hắn giơ móng vuốt ra cào về phía hai đứa tôi.

    Tưởng chừng như cả hai sẽ bị móng thì có một bóng người vụt tới, chắn trước mặt chúng tôi, người đó cao vận đồ đen, dùng kiếm chặn vuốt của hư linh.

    Tên Hư linh có vẻ bất ngờ, hắn gầm gừ lùi lại, mắng mỏ loạn xạ.

    - Lại là tụi bây, Thần Chết!

    Chưa để tôi kịp hiểu chuyện gì xảy ra, người khác đã xuất hiện tấn công tên hư linh.

    - Gầm lên, Vĩ Xà!

    Hư linh trước mắt bị chém làm đôi, tan biến trước mặt cả bọn, tôi vẫn sững sờ Keigo cũng vậy.

    Người tóc đỏ thu kiếm lại nhìn người tóc đen, cảm thấy chân bị lực mạnh bám lấy nhất thời mất cảnh giác, nhìn xuống thấy tôi bám bên chân trái, Keigo bám chân phải nước mắt nước mũi tèm lem.

    - Đại hiệp!

    Người nợ tụi em 1 câu cảm ơn chân thành!

    - Hai cái người này mau tránh ra!!

    Người tóc đỏ hoang mang vội giữ vai tôi với Keigo đẩy với lực nhẹ, người tóc đen chỉ liếc rồi quay đầu đi, anh thấy vậy lên giọng cầu cứu.

    - Đội trưởng, giúp tôi với!

    -...

    Người đội trưởng đó không nhìn, điều này khiến anh bất lực.

    - Này hai người, bỏ tôi ra, có gì đứng dậy không cần làm vậy đâu.

    - Huhu, nếu đại hiệp không tới có khi ngày này năm sau là giỗ em rồi!!

    Keigo không buông, miệng vẫn một câu đại hiệp hai câu đại ca.

    Người tóc đỏ chỉ bất lực rút trong túi ra một cây bút nhỏ trên nắp là con thỏ trắng, tôi trợn mắt nhìn có vẻ quen mắt rồi nhận ra, ô đệt, sản phẩm của bố tôi!

    Người tóc đỏ không nói một lời, trực tiếp bấm bút về phía hai đứa tôi.

    Tiếng bấm vang lên đầu tôi nhất thời quên đi chuyện gì vừa xảy ra, tôi quay sang nhìn Keigo thấy cậu cũng nhìn tôi.

    - Ta đang làm gì vậy, Keigo?

    - Còn nói sao, đi karaoke!

    Tôi cũng gật đầu, đáy mắt còn đọng lại dư ảnh của người tóc đỏ đã đi mất, hai người đó là ai vậy?

    Chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại ra ngoài mua đồ lặt vặt, trời lúc này đang âm u cảm giác có thể đổ mưa bất cứ lúc nào, tôi mua xong đồ liền đem đi thanh toán tiện tay lấy thêm chiếc ô gần đó.

    Bước ra khỏi cửa tay cầm ô lên, trời đã đổ mưa đã vậy còn mưa rất to, cũng gọi là may cho tôi đi.

    Cửa hàng cũng khá gần nhà tôi, đi qua ngõ tôi lờ mờ thấy bóng người ai đó gục xuống nền, mưa đã thấm ướt hết áo, đến lại gần tôi mới nhận ra dưới ánh đèn điện chẳng phải đó là Ichigo hay sao?

    Người cậu ta lại còn bị thương nặng nữa, tôi chưa kịp nói năng gì bị tiếng guốc quen thuộc làm cho xao nhãng, bố tôi sao lại ở đây?

    - Tối rồi con đừng đi linh tinh, kẻo bị thương như cậu bạn này.

    - Vậy còn bố?

    Bố tôi chỉ cười che ô cho Ichigo, mặc dù cũng chỉ che được phần đầu.

    Bố đưa ô cho tôi cầm, ông nghiêng nhẹ người cõng Ichigo trên vai, nhấc chân đi rất bình thản tựa như ông đang đi một mình chứ không phải vác thêm ai đó.

    Tôi đi bên cạnh tiện che ô cho cả bố lẫn Ichigo, cùng bố bước về nhà.

    Đến nhà, chú Tessai như biết trước đã đứng trước cửa đứng đợi tôi và bố, chú đưa tay đỡ lấy Ichigo đang bị thương vác cậu về phòng dành cho khách.

    Bố tôi cười bí hiểm, phe phẩy quạt, tôi ngước nhìn bố rồi nhìn Ichigo tay khẽ vuốt ve thân mèo tên Yoruichi.

    Chú mèo đen này bố nói là bạn cũ của bố, lâu lắm rồi mèo mới trở về, tôi cảm thấy tội nghiệp cho chú mèo vì có một người chủ như vậy.

    - Bố, con thấy được Hư linh, cả những người mặc đồ giống Kurosaki nữa!

    Bố tôi sững người rồi trở về dáng vẻ ban đầu, có vẻ như bố tôi biết ngày này cũng đã tới, ông đặt tay vào vai tôi, giọng có chút nghiêm túc.

    - Hmm, có vẻ con bị ảnh hưởng bởi áp lực linh hồn của Kurosaki rồi.

    Cậu nhóc chưa biết cách kiềm chế, không sao, thấy họ thì coi như không khí nha.

    Coi như không khí á?

    Tôi coi rồi đó kết cục là xém bị Hư linh nuốt chửng, không có mấy người gọi là Thần Chết đó thì người đứng trước mặt bố cũng không còn.

    Tôi giật giật mi mắt, tay đấm vào hông bố.

    - Bố tồi!

    Con chịu thua đó.

    - Haha, biết mình thua là tốt, sau này còn phải học hỏi nhiều.

    Thật đáng ghét, nhìn bộ dạng cợt nhả của bố, tôi lại càng muốn nổi khùng nhưng dù sao cũng là bố, thương không hết sao nỡ ghét cho được.
     
    [Bleach] Cậu Và Tôi
    Cổ vũ bằng cách đi ngủ


    Sau khi Ichigo được băng bó và bảo dưỡng tôi mới yên tâm đi ngủ.

    Thấy tôi đã về phòng, bố tôi cười bí hiểm, nhẹ giọng nhắc nhở Ichigo.

    - Cậu Kurosaki này, chuyện tối nay đừng kể cho con bé nghe.

    - Tại sao?

    Cậu ấy là con của ông mà.

    Bố tôi thu lại nụ cười, nói nghiêm túc hơn.

    - Vì an toàn của con bé, cộng thêm việc con bé là người thường không liên quan tới chuyện này, càng không được nói.

    Ichigo chỉ hơi nhíu mày, gật đầu qua loa.

    Sáng hôm sau đi học, tiện đường tôi mới đi cùng Ichigo đến trường.

    - Ừm, Kurosaki này, tối qua có chuyện gì vậy?

    Ichigo đang lơ đãng nhìn đường, thấy câu hỏi của tôi, cậu nhớ lại lời nói tối qua nên mới do dự nói qua loa.

    - Chỉ là đối thủ quá mưu mô, tôi không trở tay kịp.

    Tôi ồ một tiếng hỏi han thêm về sức khỏe của cậu, hai người trên đường tới trường không nói năng thêm gì nữa.

    Trong giờ học, tôi mới nhận ra ghế bên cạnh Ichigo hình như hơi trống vắng, sau khi nghĩ lại tôi nhớ ra Rukia hình như không có trên lớp!

    Xung quanh, các bạn học cũng chẳng phản ứng gì với điều này, cứ như thể, Rukia cậu ấy chưa từng tồn tại ở nơi này vậy.

    Vốn định khều tay Keigo hỏi nhưng thấy cậu đang ôm giấc ngon trên bàn, tôi có chút không nỡ.

    Tôi cũng nhận ra rằng người ngồi trước tôi cũng không đến lớp, họ định nghỉ cùng nhau trong ngày cuối trước nghỉ hè sao?

    Liếc sang trái để ý Ichigo trong cả tiết học không chú tâm vào bài giảng, mặt thoáng thoảng chút buồn, lấy can đảm khều tay cậu, thành công thu hút được sự chú ý của Ichigo, tôi sắp xếp lại từ ngữ trong đầu.

    - Kuchiki.... không có trong lớp.

    Cậu ấy đâu?

    Ichigo nửa muốn nói nữa không muốn, cậu thở dài rồi viết ra giấy đưa cho tôi.

    Cầm tờ giấy trên tay, tôi có hơi nghẹn lại, trên đó ghi vẻn vẹn vài chữ: "Bố cậu không cho nói, tôi cũng chịu."

    Quay lại nhìn Ichigo nhún vai bất lực, thấy bộ dạng đó tôi cũng không hỏi thêm, hết cách chỉ có thể về nhà hỏi bố.

    Bài học được tiếp tục diễn ra, Keigo sớm bị phát hiện ngủ trong giờ, cậu ấy đứng cả buổi học chọc tôi ôm bụng nín cười.

    Chuông báo hiệu ngày cuối cùng trước nghỉ hè kết thúc, mọi người nháo nhào ra khỏi chỗ tụ tập lại với nhau.

    Tôi nằm ụp xuống bàn, nhìn chiếc bàn trống trước mặt tôi có phần hơi buồn phiền, cảm giác lạ đang nảy nở trong lòng.

    - Nói đến hè là nói đến biển, vì vậy, tớ, Asano Keigo đã lên kế hoạch cho một chuyến đi biển tuyệt vời của chúng ta!

    - Xin lỗi, nhưng tớ bận việc rồi.

    Ichigo thẳng thừng từ chối, tiếp đó Orihime, Tatsuki rồi Sado cũng từ chối vì có việc.

    Nhận thấy còn mỗi hai đứa tôi và Mizuiro chưa động tĩnh, Keigo tuyệt vọng nắm lấy vai tôi.

    - Tớ sẽ bay đến Hawaii vào ngày mai.

    Như phát súng cuối cùng được nổ ra, Keigo nắm cổ áo Mizuiro lắc lấy lắc để.

    - Cậu!

    Đi với ai?

    Đi với tớ là thú vị nhất rồi!

    - Thì đến Hawaii cùng bạn gái và chín cô bạn của cô ấy nữa nên thành 11 người luôn.

    - Cái gì?

    Nói xong cậu nhìn tôi, trong ánh mắt ngụ ý cậu mà từ chối tôi liền kéo cậu đi cùng.

    Tôi cười gượng, thấy bản thân cũng rảnh trong hè nên gật đầu đồng ý.

    Keigo vui vẻ khoác vai tôi, cười ha hả nói.

    - Đúng là bạn tốt!

    Ta sẽ mãi như này nha.

    Đến khi về tôi mở cửa phòng khách, thấy bố đang ngồi uống trà, tôi không do dự đập bàn.

    - Bố!

    Kuchiki đâu?

    Sao lại giấu con?

    - Con ngồi xuống đi, hai bố con ta nói chuyện.

    Bố vẫn giữ thái độ bình tĩnh thường ngày của ông, thậm chí còn cười.

    Tôi nhận lấy trà từ chú Tessai, khẽ nhấp một ngụm, chẹp miệng, trà nay chát quá!

    - Con muốn bắt đầu từ đâu?

    - Từ đầu đi ạ, cái lúc Kuchiki đến tạp hoá.

    Tôi nhìn biểu cảm của bố, khẽ cân nhắc những gì mình sắp được nghe, qua lời bố kể, Rukia là một Thần Chết, cô ấy vì cứu Ichigo nên đã trao sức mạnh Thần Chết cho Ichigo.

    Ichigo sau khi nhận được đã ngày đêm chiến đấu với Hư linh bảo vệ mọi người, mặc dù là Thần Chết nhưng do chưa từng được huấn luyện nên Rukia đã phải sát cánh bên cậu hỗ trợ, chuyện này cũng đến tai Linh Giới.

    Họ đã cử đội trưởng số 6 và đội phó để bắt giữ Rukia mang về Linh Giới, Ichigo đã ngăn cản nhưng không thành, bù lại còn bị phá hủy Linh Kết trong cơ thể.

    Nói đến đây, tôi mới ồ lên, hoá ra còn nhiều điều li kì mà tôi vẫn chưa biết.

    Tôi mím môi, trong đầu hình dung ra bóng người.

    - Thế còn cái cậu Ishida thì sao?

    Cậu ấy là thứ gì?

    - Hửm?

    Cái cậu đó hả?

    Cậu ấy là Diệt Linh cuối cùng, một tổ chức rất lâu từ trước bị Thần Chết săn đuổi.

    - Sao lại săn đuổi?

    Cậu ấy cũng diệt mấy con Hư linh mà!

    Bố chỉ cười nhẹ, ngân nga vài câu.

    - Thần Chết có cơ chế đặc biệt sau khi tiêu diệt Hư linh, phần linh hồn của chúng sẽ làm cân bằng cho Linh Giới trong khi Diệt Linh làm biến mất cả linh tử lẫn cơ thể chúng, gây mất cân bằng cho hai thế giới.

    Cái này con hiểu đúng chứ?

    Tôi gật đầu nhẹ, Diệt Linh cuối cùng là cậu ấy, chắc cậu ấy vất vả lắm nhỉ?

    Tôi từng nghe nói sức mạnh càng lớn trách nhiệm càng cao, vậy nên có chút thương cảm cho cậu, đến đây khi nhìn lại bóng lưng gầy đó tôi mới thốt ra rằng: A thật lẻ loi và cô đơn.

    Tối đến, khoé môi tôi giật giật, sao Ichigo lại đến đây, bố tôi thấy vậy niềm nở mở cửa cho cậu.

    - Vào đi, đúng giờ lắm cậu Kurosaki.

    - Bố!

    Sao cậu ấy lại ở đây?

    - À quên chưa nói, Kurosaki sẽ trải qua đào tạo đặc biệt của bố để lấy lại sức mạnh Thần Chết.

    Sau phát súng đầu tiên nổ ra, tiếp nối đó là phát súng thứ hai, dưới cửa hàng nhà tôi có một sân tập khổng lồ!

    Phát súng thứ ba, Yoruichi là con người hoá thành mèo!

    Sốc quá sốc, tôi ôm Yoruichi trong dạng mèo nhìn bố và mọi người leo thang xuống, dưới đó trời trong xanh khó mà biết được thời gian.

    Mạn phép không tham gia vào huấn luyện của mấy người, tôi trông cửa hàng.

    Nhìn bầu trời đầy sao, đầu tôi lại liên tưởng tới hình bóng của Uryu, tự tát mình một cái, không ổn rồi đó mình ngủ không đủ giấc nên đầu sinh ảo giác!

    Chắc chắn là vậy!

    Yoruichi ngồi trong lòng tôi khẽ ngáp, tôi ngồi thẫn thờ một lúc cũng về phòng.

    Ichigo dưới hầm đang luyện tập căng sức, tôi quyết định cổ vũ cậu ấy bằng cách đi ngủ.

    Sáng sớm, Yoruichi đã dẫn tôi cùng Orihime và Sado đến một nơi cách xa khu phố.

    Xa xa thấy tiếng nước róc rách chảy, đầu tôi dần hiện ra phong cảnh, đúng như tôi nghĩ nơi này có suối và Uryu?

    Tôi căng thẳng, một số kí ức từ tối qua hiện ra trong đầu, ngại quá đi mất.

    - Sao các cậu tìm được nơi này vậy?

    Uryu đẩy kính, có chút bất ngờ.

    Cậu lại gần, Orihime giải thích rằng Yoirichi dò theo linh khí của cậu đến đây, đúng là mèo có khác, nhạy bén thật.

    Tôi lén nhìn biểu cảm của cậu, rồi lại nhìn xuống chân mình.

    Sau khi nghe tiếng từ Yoruichi, Uryu hoảng sợ đến đơ người.

    - Sao vậy?

    Chưa từng gặp mèo nào biết nói à?

    À không, phản ứng của tôi lẫn Uryu và Sado đều sốc với một chú mèo biết nói, đến đây Yoruichi mới đánh giá một câu.

    - Đàn ông đúng là sinh vật khó thích nghi.

    Tôi: ?

    Mọi người bắt đầu bàn với nhau về việc đến Linh Giới giải cứu Rukia nhưng Uryu đã từ chối vì bản thân cậu ấy là Diệt Linh, muốn luyện tập vì thua thảm dưới tay Thần Chết.

    Tôi cảm thấy mình ngồi đây hơi thừa, bản thân tôi chỉ là người thường chẳng qua là may mắn thấy được linh hồn, nhận ra vẻ ngoài não nề của tôi, Uryu đẩy kính.

    - Sao vậy, bạn học?

    Không liên quan tới tôi nên buồn hả?

    - Sao tôi lại buồn?

    Ai quan tâm đến cậu chứ!

    Khoé miệng tôi giật giật, cái tên lạnh lùng chết tiệt này, trong thâm tâm tôi cũng có chút buồn nhưng nhanh chóng gạt đi, cậu ta đã nói không liên quan, tôi phải vui chứ!

    Bắt gặp ánh mắt của cậu, tôi mím môi quay mặt ra đằng khác, Uryu thấy vậy chỉ đẩy kính.

    Nhận ra bầu không khí ngượng ngùng này, Orihime lên tiếng.

    - Nếu cậu đã nói vậy, bọn tớ cũng sẽ không phiền cậu nữa, bảo trọng, Ishida.

    Chúng tôi rời đi để mình cậu ở lại nơi đó, tôi liếc nhìn cậu lần cuối trước khi quay lưng, cảm xúc kì lạ vẫn len lói trong tim tôi, mặc cho tôi lờ đi nó vẫn ở đó tồn tại như thể nó là một phần trong tim tôi.

    D.m nó!

    Mãi sau này tôi mới biết cảm xúc đó là rung động, từ lúc nào đó, hình dáng cậu đã có một chỗ trong tim tôi.
     
    [Bleach] Cậu Và Tôi
    Họ đi rồi


    Hừm.. tôi quả thật cầu nguyện cho Ichigo dưới hầm nhà mình, cậu ta ở dưới đó cũng 3 4 ngày rồi.

    Chưa ai lấy gì cho cậu ấy ăn, thân là bạn học cũng từng chơi qua nên tôi không thể để bạn mình chết đói cùng bố độc ác được!

    Thế là tôi lúi húi dưới bếp, làm cơm nắm chấm xì dầu.

    Bình thường chuyện bếp núc sẽ do tay chú Tessai làm cũng như việc nhà có Ururu và Jinta, tôi không động tay động chân gì ngoài việc đi học và ngủ.

    Vậy nên sau khi vài miếng cơm nắm nham nhở được tay tôi nặn ra, tôi cảm thấy nó cũng không tồi, vị gọi cũng là ăn tạm được đi.

    Khay cơm được tôi đem tới cửa nắp căn hầm, định cạy ra thì Yoruichi đã chặn trước mặt.

    - Bước tiếp là sai lầm đó cô bé, để đồ ăn lại và đi đâu đó chơi đi.

    - Cô mèo, cháu biết cô có ý tốt nhưng mà Ichigo dưới đó đã mấy ngày rồi, chưa gì bỏ bụng.

    - Ta biết, nhưng em mà xuống là cuộc đào tạo coi như hủy, em cũng nghe bố em nói đi?

    - Dạ.

    Khay cơm đó cuối cùng không đưa xuống được, đã tạm ở yên trong bụng Yoruichi, tôi vân vê cốc trà trong tay, nhìn dáng vẻ bụng no của cô mèo nhà mình thấy cũng đáng yêu.

    Tiếp đó trước sự đồng ý miễn cưỡng từ Yoruichi, tôi cùng cô mèo tới khu nhà máy bỏ hoang để xem Sado và Orihime luyện tập.

    Phải nói sao đây, nghe hai người họ hú hét lên để có sức mạnh có chút buồn cười, tôi đứng bên cạnh có chút cảm thán.

    Họ cũng là người thường như tôi, nhưng bằng cách nào đó họ có năng lực như thể thức tỉnh, đáy lòng tôi lên lỏi cảm xúc hơi ghen tị.

    Thế rồi cảm xúc đó cũng chóng tàn, thay vào đó là khâm phục và hâm mộ, họ bị ép có sức mạnh phải gánh vác trọng trách lớn trên đôi vai còn non nớt thiếu sự trưởng thành.

    Bỗng tiếng nổ lớn cắt đứt dòng tâm trạng của tôi, trước mặt là bức trường bị Sado làm thủng.

    Khủng, khủng quá!

    - Cuối cùng cũng được!

    Chúng ta có thể tới Linh Giới rồi!

    - Tuyệt đó Sado.

    Orihime vui vẻ reo hò, tôi bên cạnh gật gù khen ngợi, cậu ta quá khủng!!

    - Ngốc quá, nhìn kỹ lại đi!

    Tụi bay làm loạn cả phố rồi!

    Cô mèo Yoruichi mắng mỏ, ở phía ngoài phát ra vài tiếng xôn xao của các công nhân.

    Tôi hoảng hốt cùng mọi người chạy về cửa sau, nhưng vì hoảng quá tôi trượt chân kéo theo đó là Sado cùng lăn lộn ngã cầu thang.

    Cả hai lăn rồi tiếp đất, lưng tôi bị chấn động, quá đau, nén cơn đau trên lưng quay sang hỏi han Sado.

    Cậu ấy bị tôi kéo xuống cùng, đầu cũng tiếp đất không ổn.

    - Xin lỗi cậu, đầu cậu ổn chứ?

    Lỗi tôi, tôi quá vô ý!

    Thấy tôi cuống cuồng dập đầu xin lỗi, Sado chỉ xoa đầu qua loa nói không sao.

    Orihime cùng Yoruichi đi từ cầu thang xuống, cô tới bên tôi lo lắng hỏi han.

    - Các cậu có sao không?

    Ổn chứ?

    Cần tớ chữa không?

    - À, tôi không sao..

    Thực ra là có sao, lưng tôi nhức nhối quá.

    Khẽ xoa xoa lưng, tôi nhìn về Sado, thấy do mình mà cậu bị đập đầu, lỗi này tôi có chết cũng rửa không trôi!

    Thoắt một cái ngày lễ hội pháo hoa cũng trôi qua được 1 tuần, tôi ngồi trong phòng nhìn qua phía ngoài, ánh trăng đêm nay thật sáng cùng với gió đêm.

    Lát nữa Ichigo sẽ tới đây để tới Linh Giới cứu Rukia, tôi cùng bố chuẩn bị tiễn họ.

    Ngoài cửa ngoài bố tôi còn có cả Sado, tôi cảm thấy lưng mình một phen nữa nhức nhối, len lén nhìn đầu cậu rồi mới chào.

    - Đầu cậu còn đau chứ?

    - ...

    Bầu không khí thật yên ắng, tôi thấy mình sắp căng ra như quả bóng, thật sự đó!

    Sado nói gì đi , đừng im lặng vậy tôi sẽ bị cái cảm giác hối lỗi này đè nặng chết mất!

    Tiếng bước chân xé tan bầu không khí, Ichigo đã tới, tôi thiếu điều nhảy lên gọi cậu là người hùng, cậu mà không tới tôi không biết mình sẽ như này tới bao giờ.

    - Rất đúng hẹn, Kurosaki.

    - Chad, cậu làm gì ở đây?

    Ichigo có vẻ bất ngờ khi Sado ở đây, cậu vốn nghĩ chỉ mình cậu sẽ tới Linh Giới để cứu Rukia.

    Ngay sau đó cậu nhận được câu trả lời từ Sado.

    - Kuchiki Rukia cứu tớ khỏi cõi chết nên tớ ở đây.

    - Hả?

    - Hả gì, cậu không nghe sao?

    Một giọng nói khác vang lên, tim tôi phen nữa nhức nhối, sao cái tên kia cũng tới đây?

    Chẳng phải cậu ta nói không liên quan tới chuyện này đi?

    Lại còn mặc trên mình bộ đồ trắng kì quái kia là sao?

    Đầu tôi hàng vạn suy nghĩ nổi ra, như thể đọc được suy nghĩ của tôi, cậu ta chầm chậm nói.

    - Tôi không chấp nhận thua dưới tay một tên Thần Chết, đừng mơ bỏ tôi lại.

    - Đông đủ rồi nhỉ.

    Orihime cũng tới, và là người cuối cùng.

    Việc này đối với Ichigo có thể xem là quá bất ngờ, còn với tôi trừ việc Ishida cũng tham dự tôi không mấy bất ngờ.

    Trông cũng tội cho cậu.

    - Hả, hể?

    Các cậu tới đây làm gì?

    - Cậu bị thiếu máu nên não à?

    Yoruichi từ trên mái nhảy xuống, đi tới giải thích cho Ichigo về tình hình trong lúc cậu huấn luyện họ đã gồng mình luyện tập thế nào.

    Nhưng điều khiến Ichigo lúc này bận tâm chính là:

    - M-Mèo biết nói kìa!?

    - ...

    - Được rồi, các chiến hữu.

    Chúng ta vào thôi.

    Tôi cùng bố mở cửa căn hầm cho mọi người xuống, căn hầm vẫn trong xanh không liên quan tới thời gian bên ngoài.

    Bố tôi búng tay, lập tức một cánh cổng từ đá trắng hiện ra trước mắt.

    - Đây là lối vào Linh Giới, gọi thân thuộc là Senkaimon.

    Vừa nói ông tiện tay đẩy hồn Ichigo ra làm cả bọn phen nữa trầm trồ.

    - Cánh cổng này có một Cỗ Máy Chuyển Đổi Linh Hồn phía trên đỉnh Senkaimon.

    - Cỗ Máy Chuyển Đổi Linh Hồn?

    - Không sai, các cậu cũng biết Linh Giới là nơi dành cho linh hồn, trừ phi là linh hồn thì không thể bước vào.

    Dừng một lúc ông lại nói tiếp.

    - Hiện giờ chỉ có một người có thể hiên ngang bước vào, là cậu Kurosaki.

    Cỗ Máy Chuyển Đổi Linh Hồn sẽ biến chúng ta thành linh hồn.

    Ishida như hiểu ra được, cậu nói:

    - Vậy tức là chỉ cần bước ai đây thì không cần thoát hồn.

    - Phải, ba người các cậu có thể vào Linh Giới bằng hình thức này.

    Ishida liếc nhìn tôi, thản nhiên hỏi.

    - Cậu không đi cùng đúng không?

    - Chẳng phải rõ rồi sao, tôi đâu phải siêu nhân như cậu!

    Chả hiểu sao tên này cứ thích khiến tôi thấy khó chịu, không nổi cáu với hắn thì không chịu được.

    Ishida đẩy kính, không nói gì, tôi chỉ nhàn hạ liếc cậu rồi khó khăn nặn ra một câu.

    - Có lẽ.. thượng lộ bình an?

    - Tôi không có sao, bạn học bớt lo.

    Như một câu khẳng định, làm sự lo lắng thấp thỏm trong lòng tôi giảm đi không ít, chuyến đi này lành ít dữ nhiều, cũng chỉ gật đầu với cậu.

    Ichigo dẫn đầu bước đi trước bị bố tôi chọc một gậy vào hông, ông nói tiếp.

    - Cánh cổng chỉ mở trong 4 phút thôi.

    - !?

    - Chừng đó sao mà kịp!

    - Phải, cố lắm cũng chỉ 4 phút thôi, nếu không vào kịp các cậu sẽ mắc kẹt mãi mãi tại Dangai ở giữa nhân gian và Linh Giới.

    Điều này làm bốn người trở nên lo lắng, tôi cũng lo lắng cho họ, dẫu sao họ cũng là bạn của mình.

    Tôi vỗ vai nhẹ an ủi Orihime, Yoruichi cũng đi tới bên cạnh khích động vào tâm trí cả bốn người.

    - Cốt hết là sức mạnh từ trái tim, ý chí sẽ dẫn đường cho các cậu.

    Ta sẽ làm hoa tiêu chỉ đường.

    Trước sự khích động của Yoruichi, Ichigo cùng mọi người lấy lại được tinh thần, nhao nhao muốn xông pha.

    Cánh cổng được chú Tessai mở, bốn người họ sẵn sàng bước vào, ánh sáng từ cánh cổng nuốt chửng họ biến mất.

    Họ đi rồi.

    Tôi nhìn bên cạnh thấy bố mình không thể chạm vào, có luồng sét xẹt qua.

    Ánh sáng trên cánh cổng vẫn chưa tắt, thời gian đếm ngược từ 4 phút chưa hết.

    - Trông cậy vào cậu, Kurosaki.

    Cảm giác bồi hồi lẫn lo lắng vẫn chưa thôi, không biết có về được toàn vẹn hay không, tôi không dám nghĩ, chỉ mong họ sẽ an toàn, tất cả.

    Người ra đi đầu không ngoảnh lại,

    Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy...

    Có điều tôi quả thực không dám nghĩ tới, rằng cánh cổng kia bố tôi không thể chạm vào nhưng không có nghĩ tôi cũng không vào được.

    Tôi chính là bị hút vào trong cánh cổng, trước sự bất ngờ của tôi lẫn bố tôi và chú Tessai.

    - AAa!

    Bố cứu con!!

    Cơ thể tôi bị luồng sáng hút lấy, lộn một vòng, cuối cùng trước mặt là một khu đất trũng tối om, dưới chân đầy những xương.

    Đã vậy khu đất đó còn bị sụp sau lưng làm tôi một phen chạy hết hồn.

    Càng chạy đoạn tường càng sụp như cái thác, a a a sao mà tôi chịu được chứ!

    Sức đâu mà chạy cho được!

    Chạy mãi tới khi không chịu nổi nữa, trước mặt có chút ánh sáng nhỏ trông như lối ra.

    Tôi có gồng sức cũng không được, liền liều bật nhảy về phía đó, nào đâu đầu tôi liền không hẹn mà va vào đầu ai đó.

    Cơn choáng rất đau, tôi cảm thấy đầu mình như nứt ra, đau quá đi!

    Các bức tường vì thế mà sụp đổ lên người tôi với người nào đó.

    Ô thế mà tường đổ người tôi lại không đau nha, cảm giác nặng nề vẫn đó nhưng lại ấm?

    Phía trên người gằn lên.

    - Mẹ nó, chọn sai ngày để tới rồi!

    Nhóc con ổn chứ?

    - Ha hả?

    Tôi ổn.

    Người phía trên tôi lẩm bẩm gì đó rồi bỗng cả hai rơi từ trên xuống.

    Tiếp đất lần này có vẻ không đau, tôi được người vận đồ đen đỡ trên tay, đứng trên mái nhà.

    Nhìn sơ qua người này có vẻ là Thần Chết khá trẻ, người đàn ông này liếc một hai cái về phía tôi rồi thả tôi xuống.

    - Cảm ơn đại hiệp, ơn này tôi khó mà quên.

    Người đó chỉ gật đầu, có vẻ tưởng tôi là một linh hồn tội nghiệp không may bị kẹt ở Đoạn Giới, mới tiện tay cứu vớt.

    Tôi nhìn xung quanh, nơi đây xây theo phong cách cổ xưa những năm 1200 của Nhật Bản, người dân mặc yukata đơn giản.

    - À, đại hiệp, ủa người đâu?

    Tôi vừa quanh sang định hỏi lại không thấy người thanh niên đó đâu, toang rồi, sao mà tôi biết đường để về nhà đây?

    Sống mũi có chút chua xót, nhóm Ichigo không biết có ở đây không nữa.

    Nếu có chắc phải cố tìm để đoàn tụ thôi.

    Lượn lờ nhìn mọi ngóc ngách cửa các khu nhà, không thấy bóng dáng ai, đi được một đoạn cổ áo sau lưng bị xách lên, tiếp đó là giọng hờ hững quen thuộc.

    - Bên kia mới là chỗ cho nhóc, cái quận kia kìa, không phải nơi này.

    - À, dạ dạ, cảm ơn đại hiệp.

    Ngẫm một hồi tôi mới tiếp lời:

    - Vậy cho hỏi đây là đâu vậy?

    Sao lại không được qua kia?

    Người đó nhíu mày, nhìn tôi như sinh vật lạ từ trời rơi xuống, tuỳ tiện đảo mắt một hai cái mới hắng giọng.

    - Quận Rukon, là chỗ mà nhóc đang lơ lửng... còn chỗ ta đang đứng đây là thành phố của Thần Chết.

    - Ủa khoan, cũng là một phần của thành phố thôi mà?

    Sao mà tôi không được qua?

    Nghe lời tôi nói vậy, lông mày hắn một phen nhíu sâu hơn phỏng chừng như sắp thành một đường kẻ ngang, giọng thêm phần cáu kỉnh.

    - Rốt cuộc não của nhóc với linh hồn có ở cùng nhau không?

    Thành phố của Thần Chết không phải nơi thích thì đến đâu!

    - Được rồi, bên đó có gì mà gắt gỏng vậy?

    Giọng nói điềm tĩnh cắt ngang lời nói của hắn, tôi liếc nhìn xem, lại một Thần Chết nữa, ngoài khoác thêm áo haori trắng ra không khác đại hiệp đang xách cổ tôi lắm.

    Cổ áo tôi bỗng được thả ra, theo quán tính mông tôi tiếp đất, mặt hơi nhắn nhó vì đau.

    - Đội trưởng, ngài làm gì ở đây vậy?

    Chẳng phải đang rất bận sao?

    Lại đội trưởng?

    Cấp cao hơn đại hiệp này sao?

    Người được gọi là đội trưởng bước tới gần chỗ tôi, vẻ ngoài trông khá thư sinh, cặp kính gọng cùng mái tóc rẽ ngôi.

    Nhưng vì thế mà không nên xem thường, người trước mặt tỏa ra luồng sát khí quá là nặng a.

    Trông không dễ chọc chút nào.

    Điều làm tôi bất ngờ là hắn ta hơi cúi xuống chìa tay về trước mặt tôi, khẽ cười.

    - Em ổn chứ?

    Tôi là Aizen Sosuke, đội trưởng số 5 của Tịch Linh Đình.

    Hả.

    Cái tình huống gì đây?
     
    [Bleach] Cậu Và Tôi
    Em có tài năng đấy


    Cung hỉ Christmas 🙂)

    Hòi, sắp hết năm 2025 rồi, cả năm nặn ra được 6 chap.

    Nể bản thân thật, mình đã làm gì ở mấy tháng qua vậy??

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Không gian có chút yên lặng quỷ dị, mồ hôi túa ra trên trán tôi không ngừng.

    Tôi ngập ngừng một lát cũng tự nhiên nắm lấy, người tên Aizen kéo tôi dậy.

    Tay ấm thật, người này vừa tỏa sát khí vậy mà ấm lạ thường.

    - Ờm... tôi ổn.

    Tôi lí nhí đáp khi thu tay lại, xong tôi rồi, đội trưởng số 5 đang trước mặt mình.

    Anh ta mà biết mình không phải là linh hồn chắc chắn sẽ bắt mình bỏ ngục, nghĩ đến đây lòng tôi cầu nguyện không ngừng.

    Cứu con bố ơi.

    Aizen cười nhẹ rồi liếc nhìn người đứng bên cạnh tôi, nhẹ giọng:

    - Cậu đưa cô bé này vào trong đội, ngoài này không an toàn.

    Tôi và đại hiệp bên cạnh hả một tiếng, không hẹn mà đánh mắt nhìn nhau.

    Quả thực tôi bị phát hiện rồi, sẽ mục xương ở ngục tối mất!!

    Tôi cắn môi, hễ gặp tình huống gì đó bất lợi tôi đều cảm thấy căng thẳng, chân tôi sớm đã nhũn ra.

    Đại hiệp bên cạnh không biết nghĩ gì, hắn nhướn mày rồi giơ tay vỗ vỗ đầu tôi.

    - Nhưng sao lại mang cô nhóc này vào?

    Nhóc này là người quen của ngài sao, đội trưởng Aizen?

    Không quen, không biết gì đâu.

    Đừng có gộp em với người xa lạ này!

    Tôi lắc đầu, liếc mắt nhìn hắn, chữ trong mắt tôi rất rõ, thiếu điều muốn hét lên "không quen, miễn gộp chung!"

    - Chúng ta vào thôi nhanh thôi.

    - Vâng, đội trưởng.

    Aizen đi trước, người đại hiệp đi sau, tôi tội nghiệp bị kẹp ở giữa như công an áp giải tội phạm.

    Mà mấy người ở Linh Giới này nhàn thật, mang một đứa nhóc không lai lịch quen biết như tôi đây vào căn cứ của họ, lỡ tôi chôm chỉa thông tin mật tuồn cho nhóm Ichigo thì sao?

    Mải nghĩ không để ý mặt tôi đâm sầm vào lưng Aizen, cú đập hơi đột ngột, tôi méo miệng xin lỗi rối rít:

    - Lỗi tôi, tôi không để ý, ngài không sao chứ?

    May là Aizen không để bụng, anh chỉ cười nhẹ xua tay bảo không sao.

    Đại hiệp kéo cổ áo tôi lùi sau.

    - Lần sau để ý một chút, nhóc cứ cắm mặt xuống đất lỡ ngã thì sao.

    Tôi gật đầu như gà mổ thóc, giờ nhìn lại lý do sao Aizen đột nhiên dừng mặt tôi nghệt ra, trước mặt chúng tôi là một người đàn ông khổng lồ!

    Khổng lồ đó!

    Họ kiếm đâu ra người khổng lồ vậy, sao mà Ichigo vượt qua ải được?

    Người khổng lồ đó nhìn chúng tôi hay là nhìn Aizen và đại hiệp thì đúng hơn, rồi lật đật dùng sức mạnh khổng lồ của mình nâng cánh cổng to hơn người lên.

    Tôi mắt chữ O mồm chữ A, phía sau cánh cổng hiện ngay ra trước mắt tôi là toà nhà to phía xa xa, có vài Thần Chết đi qua đi lại chắc làm nhiệm vụ.

    Aizen cùng đại hiệp mang tôi vào bên trong, đi được một đoạn chúng tôi gặp một người tóc nâu, là con gái.

    Cô gái ấy mang vẻ ngoài dịu hiền, có chút năng động.

    - Đội trưởng, ngài đi đâu vậy?

    Cô gái đó tò mò hỏi, cô nhìn tôi:

    - Ngài mang cô bé này vào đây sao?

    Cô ấy là em ngài hả?

    ??

    Gì vậy chị gái, em là con một đó.

    - Hinamori, em mang cô bé này vào trong đội đi, ta có việc.

    Aizen với cô gái đó, tôi được cô ấy đưa vào trong đội, trong này rộng thật.

    Cô ấy giới thiệu với tôi rằng cô ấy tên Hinamori Momo, là đội phó số 5 dưới trướng Aizen, Hinamori mở cửa phòng của mình, dẫn tôi vào trong.

    - Em ngồi đây chờ chút nha.

    - Dạ..

    Hinamori vào trong phòng để lại tôi ngồi thấp thỏm không yên, vào hang địch rồi giờ làm sao?

    Chạy?

    Không khả thi lắm, họ sẽ phát hiện ra mình mất.

    Vậy chôm chỉa thông tin?

    Cũng không, mình đâu biết đường của nơi này, táy máy linh tinh họ gô cổ bỏ tù.

    Ngồi im chờ nhóm Ichigo tới cứu?

    Chắc chắn là phương án này!

    Đúng lúc này, Hinamori trở lại trên tay khay trà và một ít bánh, Tịch Linh Đình họ hiếu khách thật.

    Cô ấy đưa tôi một tách trà, tay tôi run run cầm lấy nó không may rơi vài rọt xuống bàn, lại nữa, cái bệnh kì lạ này thường hay làm mình run tay.

    Hinamori để ý thấy trà vương vãi trên bàn, cô ấy lo lắng hỏi:

    - Em không quen dùng trà sao?

    Vậy em thử bánh đi.

    Cô lấy trong áo ra khăn tay khẽ lau đi vết trà bị rơi trên bàn, Hinamori thân thiện đưa tôi miếng bánh gạo.

    Cô ấy dịu quá, tim tôi cảm thấy rung rinh là sao?

    Động tác của cô ấy thật dịu dàng, tôi thấy quen thuộc nhưng không nhớ ra.

    Cảm giác này so với Uryu thì Hinamori lại khác.

    Khẽ lắc đầu, gạt qua cảm xúc vừa rồi, tay cầm lấy miếng bánh cho vào miệng cắn miếng nhỏ.

    Không gian trong phòng có tiếng cắn bánh khe khẽ và tiếng nước trà xì xụp thi thoảng vài tia nắng chiếu qua, mọi thứ trở lên ấm hơn.

    Hinamori sợ tôi ngồi không ăn bánh sẽ chán nên cô lấy ra vài cuốn sách, đa số về đời sống và thực vật.

    Cô đưa tôi vào tờ giấy và bút màu, bảo tôi vẽ cho đỡ chán.

    Tôi không biết vẽ, tôi không thích môn này lắm, nó hơi tốn não để nghĩ ra ý tưởng khi vẽ, mà còn khó nữa.

    Sau khi dùng hết thiên phú mới ra được ba người que, con que thứ ba thì được nửa người, tôi xem qua bức vẽ của Hinamori.

    Chà người yêu đời có khác cây cối hoa lá đầy đủ luôn, so với bức người que của mình đúng là một trời một vực.

    Cô nhìn qua bức của tôi, bật cười:

    - Dễ thương lắm, để chị dạy em vẽ nhé.

    (Minh họa tranh của tôi với Hinamori ở ảnh bìa.)

    Cô ấy khen mấy con que của tôi dễ thương, tôi vui lắm.

    Thế là cả buổi đó Hinamori cùng tôi vẽ, tranh không cải thiện được gì mấy, chắc là có thêm cái kiếm cho người que cầm.

    Không biết trải qua bao giờ, đến khi Aizen cùng đại hiệp trở về, chúng tôi mới dừng vẽ lại.

    Căn phòng trải đầy những giấy, nào là bức vẽ về Aizen, hoa cỏ, người que cho đến những mẫu giấy vò viên nằm trong thùng rác.

    Aizen cầm lấy bức vẽ của tôi trên bàn, anh cười nhẹ:

    - Em cũng có tài năng đấy.

    Có thể cho tôi xem thêm được không?

    Người của Tịch Linh Đình đã hiếu khách lại còn rộng lượng, họ khen tôi phổng mũi rồi kìa.

    - Phụt hahaha, cái gì thế này, trẻ lên ba vẽ à?

    Đại hiệp xem qua bức tranh của tôi, ôm bụng cười.

    Tôi biết tôi vẽ xấu rồi, không phải như vậy đâu, tôi cũng tự ái đó.

    Hắn cười không ngớt, đến khi Aizen xua tay ra hiệu cho ngừng lại hắn mới dừng.

    Tôi muốn đánh ân nhân của mình, đại hiệp khoác tay lên vai tôi, vẫn giọng điệu cười cợt đó:

    - Khó quá thì mở miệng ra, ta chỉ nhóc vẽ.

    - Dạ xin kiếu, cảm ơn lòng tốt của ngài.

    Tôi vùng người ra khỏi tay đại hiệp, đứng lùi ra xa, mắt trừng lên đầy uất ức, hắn dám chọc vào lòng tự ái của tôi, có là ân nhân tôi phải trảm!

    Hai, ba ngày sau, trong Tịch Linh Đình rộ ra tin Aizen Sousuke đem gái về đội.

    Còn cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa, ắt hẳn là người tình v.v.. nhưng họ đâu dám nói lớn, chỉ bàn tán trong im lặng.

    Tiếng đồn đến tận tai của Aizen và đội số 5, Aizen bất lực trước lời đồn thổi đó, đại hiệp ngoài mặt làm nghiêm vụ này, không được ai bôi xấu đội trưởng của hắn.

    Ai láo nháo hắn gõ u đầu, nhưng bên tôi, hắn cười khằng khặc:

    - Đội trưởng Aizen nuôi gái, cưng như trứng, hứng như hoa.

    Nhóc xem người ta xem nhóc như người tình của đội trưởng rồi kìa.

    - Thần Chết các ngài lắm chuyện thật, việc còn chưa xong toàn buôn chuyện linh tinh như mấy bà cô lớn tuổi.

    Tôi đen mặt đá chân đại hiệp, sao con người này không nghiêm túc chút nào vậy?

    Chẳng ra dáng một Thần Chết gì cả.

    Tôi được giữ lại trong Đội số 5 như một thành viên, chẳng hiểu sao nữa nhưng chắc đây là giữ con tin?

    Aizen bảo thế nào tôi đâu dám cãi lại.

    Mà hay một cái là tôi cũng được phát đồng phục Thần Chết, họ lấy số đo rồi mang phát trang phục luôn trong ngày hôm đó.

    Đẹp đó, cũng dễ vận động và ít lộ rằng mình là người ngoài hơn.

    Đây gọi là cách bao nuôi của Aizen sao?

    - Trông hợp với em lắm.

    Giọng nói khàn khàn vẩn chút dịu dàng vàng lên sau lưng tôi, Aizen đã ở đó từ bao giờ.

    - Cảm ơn ngài đã khen... mà này, cho em hỏi chút được không ạ?

    Tôi xoay ngươi đối diện với Aizen, anh ta chỉ hơi ngẩn người rồi cũng gật nhẹ, cho phép tôi nói.

    - Ừm... tại sao Rukia lại bị xử tử vậy?

    Cô ấy làm gì sai sao?

    Dù đã biết tỏng câu trả lời nhưng tôi có linh cảm người trước mặt tôi còn biết nhiều hơn đến thế.

    Aizen chỉ ồ một tiếng, ánh mắt sau lớp kính loé lên tia ngạc nhiên.

    - Rukia đã phạm phải tội nặng đó là chuyển giao sức mạnh của mình cho một con người.

    Hình phạt này do bên Trung Tâm 46 ban lệnh, em cũng biết các bô lão đó quyền lực thế nào mà..

    - Sao em lại hỏi chuyện đó?

    Em thích Rukia à?

    Tôi mẹ nó đứng hình, ý là hỏi về người khác cũng là thích hả?

    Aizen nhìn biểu cảm tôi trở lên phong phú, anh khẽ cười.

    Nụ cười đó khiến tim tôi hơi nhộn nhịp, anh zai à, cười vậy hơi tốn tim người đó anh.

    Aizen tới gần khẽ xoa đầu tôi, hừm nếu mà xét theo góc nhìn của người khác thì chúng tôi sẽ chẳng khác nào anh em.

    Dù màu tóc có khác nhưng cái thần thái, đôi mắt ánh nâu sắc sảo cũng đủ để nói lên tất cả.

    Anh ấy là một người hiền từ, biết quan tâm lo lắng cảm xúc cho người khác khiến họ yên tâm, đó là lý do mà Hinamori ngưỡng mộ anh ấy đến thế.

    Mà nhóm Ichigo sao chưa tới, Rukia đã chuyển từ 35 ngày sang 25 ngày rồi.

    Hôm trước Hinamori có dẫn tôi đi tham quan vài nơi của Tịch Linh Đình, phải nói rằng nó khá to và rộng.

    Cả hai đang đi dạo thì nghe thấy tiếng động lớn, rất nhiều Thần Chết hớt hải chạy về phía cổng.

    - Có chuyện gì vậy?

    Hư linh đột nhập à?

    - Đám du ác linh đã tới, mau chuẩn bị vũ khí.

    - Không sao, ngài Ichimaru có mặt ở đó!

    Du ác linh?

    Lẽ nào là nhóm Ichigo đã tới, tôi nén cảm giác hào hứng muốn chạy ra đó xem thì Hinamori đã kéo tôi về.

    - Nguy hiểm lắm, đây là việc của Thần Chết, chúng ta về đội thôi.

    - Ơ nhưng chị cũng là Thần Chết mà!

    Thế là tôi bị đưa về đội 5, Aizen đã đi đâu đó chắc là họp, tần suất họp của Đội trưởng nhiều đến mức anh không có nhiều thời gian để mắt tới tôi mà giao phó cho Hinamori.

    Nghĩ đi nghĩ lại thì việc từ Đoạn Giới tới cổng này không xa mấy, họ còn đi trước tôi.

    Trong khi tôi đã trong đây được 3 ngày rồi, giờ họ mới tới cổng, đã vậy họ còn bị chặn bởi Đội trưởng Ichimaru.

    Vậy sao mà tôi tụ họp được với nhóm của Ichigo đây?

    Một ngày nữa lại trôi qua, an ninh đã được thắt chặt, mọi người ai cũng vào tư thế sẵn sàng chiến đấu.

    Hôm nay Rukia được đưa vào Phòng Giam Hối Lỗi, Hinamori đã đi họp khẩn.

    Một mình tôi ở trong đội cùng với các thành viên, mọi người ai cũng nhìn qua tôi rồi nên giờ tôi mà chạy họ thể nào cũng bắt tôi lại.

    Tất cả đều là tay trong của Aizen.

    - Ờm, tôi đi dạo một chút, được không?

    Đây là vì chán muốn hít thở không khí chứ không phải thám thính đội Ichigo, mặc dù đó là hai việc tôi sắp làm.

    Một người trong đó cũng gật đầu, để tôi một mình ra ngoài.

    Từ góc độ trong sân đội số 5 đến chỗ của Rukia, khá xa.

    Quan trọng là từ đây tới đó bao nhiêu là Thần Chết canh dữ, còn là đội trưởng cấp cao nữa.

    Có đánh chết tôi cũng không một mình xông vào đó, mình biết thân biết phận không chơi liều!

    Đúng lúc đó tôi nghe thấy có người gõ chuông cấp báo chuyện quan trọng: Có kẻ đột nhập Tịnh Linh Đình!

    Các đội sẵn sàng vào vị trí!

    Xin nhắc lại, báo động đỏ!

    - Con cái nhà ai mà đi lông rông như vịt thế này?

    Lại cái giọng đấy, cái giọng thiếu đòn của đại hiệp, tôi quay người, cau mày.

    - Đại hiệp ở đây làm gì?

    Ngài chưa thấy báo động hay sao?

    - Có thấy, thấy thì mới đi tìm nhóc đó.

    Đại hiệp xách cổ áo sau tôi lên, định đưa tôi trở về đội thì có tiếng nổ trên bầu trời.

    Nơi đó tỏa ra sét xung như thế sắp nổ tung, càng lúc càng tỏa ra nhiều hơn đến khi khối linh lực đó- theo mắt tôi nhìn thấy- đã chui tọt vào bên trong lá chắn của Tịnh Linh Đình.

    - Hớ?!

    Cái gì thế?

    Tôi suýt thì kêu lên, đó chắc hẳn là nhóm Ichigo đã tới đây!

    Nén cơn hào hứng lại trong lòng, tôi nhảy xuống khỏi cái nắm của đại hiệp.

    - Ngài không thấy gì sao?

    Chắc chắn là kẻ ác đã vào đây!

    Ngài—

    Chưa để tôi nói xong, đại hiệp đã cắp nách tôi chạy theo hướng của tia sáng của cú va chạm vừa nãy.

    Nó rẽ ra làm bốn hướng.

    - Ê!

    Ngài đưa tôi đi đâu vậy??

    - Đi theo chúng chứ sao?

    Ta phải chứng minh cho nhóc thấy cách mà Thần chết bọn ta làm gì khi có kẻ đột nhập!

    ———————-

    26/12/2025.
     
    Back
    Top Bottom