[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Black Indie
21
21
PLAY TIME
_
Kim loại, và vàng, thứ nào giá trị hơn?
Hẳn là kim loại, bởi nó được sử dụng, ứng dụng rất rộng rãi.
Con người cũng vậy, vua và quan ai giá trị hơn?, ồ, tầng lớp lao động là quý nhất vì họ được sử dụng rộng rãi.
Và khi 1 sự chọn lọc tự nhiên diễn ra, thì tất yếu là thứ ít giá trị sẽ bị loại bỏ.
Trong lịch sử của Nhân loại điều này xảy ra khá thường xuyên, khi các chính quyền, vương tộc thay màu, đổi áo..., còn dân chúng thì có vẻ.... cũng tổn thất ít nhiều.
Nhưng trong những cuộc thanh tẩy, dân không chết mấy, họ chỉ chết nhiều khi chính quyền đương đại còn tồn tại, và đi gây chiến, hay nghịch ngợm khắp nơi.
Tình hình chung của thế giới những năm 2025 cũng không có gì thay đổi, khi các vua, quan, tướng...
đua nhau nằm xuống, trong lặng lẽ.
Nó chỉ khác lịch sử ở 1 điều cũ, là không ai biết đến những cái chết đó, cả.......
Kemon ơi, Ke..., sao số mày khổ vậy?
4 chi trên giường, thiếp đi 1 giấc.
Nó tỉnh dậy, và 1 ngụm trà ngon tiếp đón.
Người rót ly trà ấy cho nó chính là người đã chọn ở bên nó trọn kiếp này.
Kẻ ấy, cũng là 1 kẻ bất cần.
Nó bất cần bởi vì, nó cũng bị dồn đến chân tường của sự sống....
Kẻ đó là kẻ thứ 2 ngoài Gil.......
1 con người bí ẩn, và không mấy lộ diện.
Vô cùng lặng lẽ và bất ngờ trước sự thay đổi của suy nghĩ.
Nó chưa bao giờ có ý định yêu, chứ đừng nói là làm vợ hắn...
Ai vậy nhỉ, ai vậy....
Và chúng ta đã biết rồi đấy, tội phạm hoàn hảo ở thời kỳ mà, suy nghĩ của con người bị kiểm soát, chỉ có thể là những kẻ sống không dựa vào suy nghĩ.
Nói vậy thôi, ai hiểu thì hiểu.
Bố của Gil, cũng đã từng đạt đến được cảnh giới như vậy.
Một cách khác, kẻ ấy đã đắc đạo ở tầm rất cao, nhưng chỉ vì không dám sống thật với giới tính thứ 2 của mình, nên đã thất bại trong vai trò 1 vị tân vương.
Gil à, gil à....
Kemon uống xong, nhìn lại con người đó.
Nhưng con bé ấy đã quay đi, không để lại chút hình cho thằng ôn kịp nhận ra nó.
Lại 1 bí ẩn chưa được mở....
- Tôi mệt rồi, các người còn thứ gì lật được, thì lật nốt mẹ đi....
Hắn lại gắt lên...
Nằm cựa quậy khó chịu, sao giờ?
...
Phải khá lâu, rất lâu đã trôi qua.
Và giờ, đã sang năm mới.....
Căn phòng tĩnh lặng, nó đói.
1 tháng, 2 tháng.....
Cứ mỗi 2 ngày lại có người mang thức uống cho nó, nhưng không có đồ ăn.
Họ cũng không để 1 thứ gì đó để nó đi nhẹ, nhưng chiếc giường được bố trí 1 thiết bị khá đặc biệt phục vụ cho nhu cầu này.
Nó có khả năng thấm, khử mùi....
Chỉ có quần áo của Kemon..., à, được thay 3 ngày 1 lần....
Vậy là, cứ 3 ngày, nó được gặp 2 người khác nhau.
Và trong 2 tháng ấy, không có 1 ai giống ai, hay là người nào đó mà nó quen.
Còn 1 tháng nữa.....
Kemon dần nhận ra âm mưu của gia đình này...
Cũng không đúng...
Vậy chắc chắn phải có bất ngờ trong tháng cuối cùng...
Nó, không còn đủ sức để xuất hồn nữa.
Cơ thể mệt lả...
Hắn lại chìm vào trong những giấc mơ, miên man...