Khác [BL] Tiểu Hoàng đế bù nhìn

[Bl] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
40


Trước khi ngủ, Kim Lâm Uẩn vẫn luôn nắm tay hoàng thúc, y còn rất nhiều điều muốn nói, nhưng thật sự không cưỡng lại được cơn buồn ngủ nên mới nói một hồi đã ngủ thiếp đi.

Y lại mơ thấy cha mẹ đã khuất, lâu lắm rồi mới có một giấc mơ đẹp như vậy, trong mộng có tuyết rơi, trong điện đốt lửa, mẹ mặc đồ kín mít cho y, còn chuẩn bị lò sưởi tay và canh nóng, y không thấy lạnh mà thậm chí còn nóng đổ mồ hôi.

Cả nhà quây quần bên lò sưởi, y ngồi trên đùi mẹ đọc bài thơ mới học nhưng không nhớ nổi câu cuối cùng, cha xoa đầu y rồi cười nhắc chữ đầu tiên trong câu thơ.

Y rúc vào lòng mẹ, đang lim dim ngủ thì cửa điện đột nhiên mở ra, gió lạnh cuốn theo tuyết ùa vào phòng.

Cha đứng dậy nhìn thiếu niên bước vào điện: "Độ Viễn, tình hình ở Tầm Thành sao rồi?"

Mẹ cầm sách gõ nhẹ vào lưng cha rồi nói: "Người ta vất vả trở về mà chàng không hỏi han gì hết sao?

Trên đường gió tuyết lớn, Độ Viễn, ngồi xuống sưởi ấm trước đi."

Người trong mộng không thấy rõ mặt, y dụi mắt rồi ngẩng đầu nhìn thiếu niên vẫn còn mặc giáp.

Tuyết trên áo giáp nhanh chóng tan ra, nhưng hơi lạnh vẫn còn đọng lại trên quần áo.

Đối phương đưa tay về phía y, muốn bế y ra khỏi lòng mẹ nhưng y không chịu, cảm thấy trên người hoàng thúc quá lạnh.

Mẹ đặt y xuống rồi nói: "A Uẩn, đến chỗ Độ Viễn đi."

Cha véo mũi y nói: "Độ Viễn điềm đạm chín chắn, làm gì cũng toàn tâm toàn ý.

A Uẩn, con bắt chước hoàng thúc đi, đừng ngủ gật trong lớp của thái phó nữa."

"Hoàng thúc..."

Kim Lâm Uẩn lẩm bẩm, đột nhiên cảm thấy có người bế mình lên, y chưa tỉnh ngủ nên cứ tưởng mình vẫn còn là em bé, mẹ đang ngồi cạnh giường chăm sóc y...

Y ôm chặt người trước mặt rồi ngẩng đầu hôn lên má đối phương.

Y mơ màng nghe thấy tạp âm bên tai.

Đến khi tỉnh táo lại, y mới nghe rõ một câu: "...

Phải trông chừng kỹ hơn mới được, không nên giao du quá nhiều với đám quý tộc kia."

Là giọng hoàng thúc.

Y mở mắt ra rồi ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang ôm mình, đối phương nhìn y, môi không hề mấp máy nhưng giọng nói lại truyền vào đầu y: "Đặc biệt là Công Tôn Nhung."

Đây là tiếng lòng sao?

Kim Lâm Uẩn ngơ ngác đưa tay sờ môi người đàn ông, muốn biết có phải hắn đang nói chuyện không.

Y vừa chạm vào thì hoàng thúc đã nắm lấy tay y, không cho y sờ tiếp nữa: "Không được."

"Hoàng thúc, oáp..."

Y ngáp một cái rồi mờ mịt nhìn đối phương, "Hoàng thúc vừa nói chuyện đúng không?"

Hoàng thúc ngoài mộng không mặc áo giáp, trên người rất ấm.

Hoàng thúc thả tay y ra, sửa sang vạt áo xộc xệch của y rồi nói: "Hôm qua ngươi dặn ta trước khi đi phải nói một tiếng, quên rồi sao?"

Ngoài cửa sổ trời vẫn chưa sáng, chẳng nghe được âm thanh gì.

"Đi sớm vậy sao?"

Kim Lâm Uẩn buồn ngủ ríu cả mắt nhưng vẫn cố ngồi dậy, bịn rịn nắm áo đối phương.

Đi xử lý công vụ à?

Hay là chuẩn bị luyện binh?

"Ngươi cứ ngủ tiếp đi."

Hoàng thúc nói.

"Oáp...

Cháu muốn đi với hoàng thúc cơ..."

Y không nằm xuống mà định đi theo hắn, nhưng thật sự quá buồn ngủ nên lại dựa vào thành giường ngủ gật.

Chợp mắt một hồi, y giật mình tỉnh dậy, thanh niên đứng cạnh giường đã buộc xong đai lưng và sắp sửa rời đi.

Kim Lâm Uẩn bò xuống giường, giày cũng không mang mà vội vàng đuổi theo nắm tay đối phương.

Biết đâu họ còn có thể cùng nhau ăn sáng nữa...

Khi hoàng thúc rút tay lại, y đứng sững tại chỗ, nghe thấy tiếng lòng hết sức rõ ràng: "Không nên thân thiết quá, xa cách một chút vẫn tốt hơn."
 
[Bl] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
41


Kim Lâm Uẩn rùng mình như vừa bị tạt nước lạnh vào mặt, lập tức tỉnh ngủ.

Toàn thân y cứng đờ, cố kìm lại nước mắt đang chực trào ra, bàn tay chơi vơi trong không khí, hồi lâu sau mới hạ xuống.

Y đòi hỏi nhiều quá khiến hoàng thúc phiền lòng sao?

Mới nổi bật một lần trong bữa tiệc mà y đã tự mãn, cứ tưởng chỉ cần cố gắng hơn nữa thì có thể sánh ngang với hoàng thúc.

Rất ít triều thần biết hoàng thúc gặp riêng y, trời còn chưa sáng hoàng thúc đã đi, chắc vì không muốn ai biết mình ngủ lại đây.

Hầu hết mọi người đều nghĩ y là Hoàng đế bù nhìn bị Nhiếp chính vương kiểm soát, giữa hai chú cháu chẳng có tình cảm gì.

Chẳng lẽ chỉ có y muốn thân thiết với hoàng thúc như trước kia thôi sao?

Những lời đối phương nói đêm qua có bao nhiêu phần thật lòng?

"Cháu..."

Kim Lâm Uẩn lùi lại hai bước, dần cảm nhận được cái lạnh buổi sáng, răng va vào nhau lập cập, y cúi đầu xuống rồi khó nhọc thốt ra một câu: "Hoàng thúc đi đi ạ."

"Hôm nay không cần lên triều, ngủ thêm lát nữa đi."

Hoàng thúc không đến gần y, sau khi bỏ lại câu này thì quay người ra khỏi tẩm cung.

-

Chờ hoàng thúc đi xong, Kim Lâm Uẩn trốn sau màn giường, vùi mặt vào đầu gối, nước mắt lập tức tuôn ra.

Y biết mình không nên khóc nhưng lại kìm không được, sợ bị cung nhân bên ngoài nghe thấy nên chỉ có thể nghẹn ngào thút thít.

Khóc một hồi, y cảm thấy có vật gì đó rất mềm cọ vào mu bàn tay mình, y ngẩng đầu lên rồi kéo tay áo lau mặt, trông thấy hệ thống ngồi xổm bên cạnh.

"Ta không muốn nghe tiếng lòng nữa..."

Mắt y đỏ hoe, nước mắt rơi lã chã, "Ta không muốn nghe nữa...

Ta thà tin những lời mình nghe được đều là thật lòng, còn những lời ta không nghe được thì thôi...

Ngươi chuyển năng lực này sang người khác đi, ta không cần, ta không muốn..."

Hệ thống nói: "Chỉ bị xa lánh thôi mà, có phải bị giết đâu mà khóc?"

Đây mà gọi là dỗ dành sao?

Kim Lâm Uẩn vừa tủi vừa tức, trừng mắt nhìn hệ thống: "Ngươi chẳng hiểu gì hết."

Hệ thống tới gần y, cái đuôi xù màu trắng phất qua mặt y.

Y tức giận ôm con mèo vào lòng rồi chùi nước mắt vào bộ lông mượt mà trắng như tuyết của nó.

Giọng hệ thống lạnh lùng nhưng khi ôm lại rất ấm.

Hệ thống nói: "Đừng chùi nước mũi vào người ta."

"Ta cứ chùi đấy."

Kim Lâm Uẩn siết chặt cánh tay ôm hệ thống, khàn giọng nói: "Đều tại ngươi hết."

Hệ thống bị ôm chặt thì "meo" một tiếng rồi nói: "Ngươi mau làm việc đi."

Kim Lâm Uẩn không muốn làm gì, cũng chẳng muốn gặp ai.

Y nằm vật ra giường nhìn màn che tầng tầng lớp lớp, cứ mãi nghĩ về tiếng lòng lúc nãy nghe được, hoàng thúc không muốn y giao du với đám công tử kia vì sợ họ gây bất lợi cho y hay là không muốn y phát triển thế lực của riêng mình?

"Không, không thể nào."

Kim Lâm Uẩn lắc đầu liên tục, không muốn nghĩ xấu về hoàng thúc nên vội gạt suy đoán này ra khỏi đầu.

Hệ thống ăn nói khó nghe nhưng ít nhiều gì cũng giúp y phân tâm, nước mắt trên mặt y dần khô đi.

Một lát sau, y bế con mèo lên rồi lẩm bẩm: "Nếu ta triệu kiến Công Tôn Nhung thì hắn có tới không nhỉ?"

Hệ thống nói: "Dù sao khả năng cũng cao hơn không triệu kiến mà tới."

Cũng đúng.

Kim Lâm Uẩn định thần lại rồi nghĩ thầm: Nếu Công Tôn Nhung đến thì y sẽ học kiếm với hắn, không đến thì y sẽ vào thư phòng đọc sách, còn nhiều việc phải làm lắm, không được buồn nữa.

-

Quả nhiên Công Tôn Nhung không đến, viện cớ trong người không khỏe nên mấy ngày tới không thể vào cung.

Điều này nằm trong dự đoán của Kim Lâm Uẩn, đối phương vừa ghét y vừa không cùng phe với y, sao có thể vui vẻ dạy y dùng kiếm được.

Y dựa vào ghế rồi cầm quyển sách đọc dở lên, trong lòng hơi buồn bực.

Thôi đọc sách trước đã, phải đọc nốt phần còn lại trước khi Bạc Lãm Đan đến mới được.

Hoàng thúc cần gì lo lắng y lôi kéo Công Tôn Nhung, hắn còn chẳng thèm gặp y cơ mà.

Kim Lâm Uẩn lật hai trang sách, trong lòng càng thêm phiền muộn, quyết định ra sân ngắm hoa.

Trời đã sáng hẳn, ánh nắng rực rỡ chiếu xuống đường đá, gió thổi nước hồ gợn sóng lăn tăn, mấy con cá vàng đỏ tung tăng bơi lội.

Y vừa đến cạnh cây lê thì chợt nghe thấy ai đó gọi mình từ xa.

Giọng đối phương nhỏ xíu khiến y còn tưởng mình nghe nhầm.

Là Thượng Quan Tú!

Kim Lâm Uẩn hết sức ngạc nhiên, đi nhanh tới trước mặt đối phương: "Sao ngươi lại đến đây?"

Thượng Quan Tú mặc áo màu xanh đậm và đai lưng bạc, lần này hắn đeo mặt nạ nửa mặt che đi vết sẹo.

Hắn cung kính cúi đầu hành lễ với Kim Lâm Uẩn: "Trong nhà không có việc gì làm nên thần muốn vào cung gặp bệ hạ."

Hầy, người được gọi thì không tới, người không được gọi thì lại tới.

Kim Lâm Uẩn hỏi hắn: "Lần trước ngươi đâu có đeo mặt nạ, sao lần này lại đeo?"

Thiếu niên cúi đầu xuống thấp hơn: "Vết sẹo xấu quá, ta sợ bệ hạ không thích."

Có phải chưa thấy bao giờ đâu, cần gì để ý chuyện này chứ.

Kim Lâm Uẩn đưa tay gỡ mặt nạ của Thượng Quan Tú ra, ngắm nghía một lát rồi nói: "Vết sẹo này giống như cây san hô ngươi tặng ta vậy, chẳng xấu chút nào hết."
 
[Bl] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
42


Kim Lâm Uẩn liếc nhìn biểu tượng phe phái trên đầu Thượng Quan Tú, hình như đối phương thật lòng đứng về phía y nên biểu tượng vừa to vừa sáng, nhìn rất đẹp mắt, khiến y hết sức vui vẻ.

Giang hộ vệ đứng gần đó nghiêm mặt nhíu mày nhìn y, ra hiệu cho y tránh xa Thượng Quan Tú.

Nhưng Kim Lâm Uẩn đang vui vì có người vào cung chơi với mình, Thượng Quan Tú bằng tuổi y nên hai người có nhiều đề tài để nói hơn, khuyết điểm duy nhất của đối phương là thích bịa chuyện thị phi của người khác, nhưng điều đó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến y, cứ xem như nước đổ đầu vịt là được rồi.

Có lẽ Thượng Quan Tú cảm nhận được ánh mắt của hộ vệ nên nhích người sang để y khỏi nhìn thấy Giang Phục, sau đó bảo y: "Lúc nào thần cũng muốn gặp bệ hạ, chỉ sợ quấy rầy bệ hạ thôi..."

"Ta ở trong cung buồn lắm, có ngươi đến chơi là vui rồi."

Kim Lâm Uẩn vừa nói vừa đi tới chiếc xích đu dưới gốc cây.

Y ngồi lên xích đu, nhìn hoa rụng dưới đất rồi nói: "Sáng nay ta triệu Công Tôn Nhung vào cung, quả nhiên hắn không đến."

Thượng Quan Tú đẩy xích đu cho y, giọng nói nhỏ hơn cả tiếng gió: "Chỉ là một thiếu phủ mà dám kiêu căng như vậy.

Thiên hạ có vô số người tài giỏi, hắn không cùng chí hướng với bệ hạ thì bệ hạ cần gì phải để ý đến hắn?

Nhà Công Tôn độc chiếm Cục Quân khí bao lâu nay, chẳng biết đã vơ vét được bao nhiêu của cải rồi."

Giọng thiếu niên càng lúc càng nhỏ, nói xong câu cuối cùng, hắn vịn xích đu, kề vào tai Kim Lâm Uẩn thì thầm: "Bệ hạ, trước đây thần đi thuyền buôn từng gặp không ít thợ rèn giỏi, nếu ngài cần thì thần sẽ gọi họ đến cho bệ hạ."

"Ừm, chuyện này.....

để tính sau đi."

Kim Lâm Uẩn toát mồ hôi, nghĩ thầm mình mới phàn nàn một câu mà Thượng Quan Tú đã nghĩ cách thay người diệt khẩu cho mình luôn rồi.

Y mà không ngắt lời thì Thượng Quan Tú lại nói dông dài cho xem.

Y nắm dây xích đu, quay đầu nói: "Đừng nói chuyện người khác nữa, kể chuyện của ngươi đi, ngươi lên thuyền đi xa chắc đã thấy nhiều thứ thú vị lắm nhỉ."

"Chuyện, chuyện của ta?"

Thượng Quan Tú hết sức kính cẩn với y, vừa đối mặt với y thì lập tức hoảng sợ cúi đầu xuống, "Không... chẳng có gì thú vị cả."

Sao nói chuyện người khác thì thao thao bất tuyệt, còn chuyện của mình lại không nói được câu nào chứ?

"Sao lại thế?"

Kim Lâm Uẩn nắm dây xích đu nói: "Ta chưa đi thuyền bao giờ, xa nhất cũng chỉ đến ngoại ô thôi, chỉ cần ngươi kể ta nghe chuyện ngoài cung thì chuyện gì cũng thú vị hết."

Thượng Quan Tú hiếm khi kể người khác nghe chuyện của mình nên hơi do dự: "Nhưng..."

"Ầy, nếu thật sự không biết nói gì thì nói cây san hô từ đâu mà có đi," Kim Lâm Uẩn đợi một hồi, sau đó sốt ruột đứng dậy nhìn Thượng Quan Tú, "Ngươi nói mình cất công tìm nó, chắc không phải lừa trẫm đấy chứ?"

Nghe y hỏi vậy, Thượng Quan Tú cuống quýt ngẩng đầu lên: "Ta cất công tìm thật mà, không nói dối ngài đâu!"

Thiếu niên dừng lại giây lát rồi nói tiếp: "Sau khi huynh trưởng ngã bệnh qua đời, việc làm ăn mới giao lại cho ta, trên đường đi gặp nhiều trắc trở nên ta chẳng còn lòng dạ nào ngắm cảnh nữa."

Kim Lâm Uẩn chăm chú lắng nghe, thấy vẻ mặt Thượng Quan Tú trở nên u sầu thì nghĩ thầm xem ra việc buôn bán cũng không dễ dàng, đối phương không muốn nói thì mình đừng nên hỏi nữa.

Y nghĩ ngợi một lát rồi chỉ tay vào hoa văn đám mây trên ngực áo Thượng Quan Tú: "Đừng tự ti quá, ta thấy ngươi có tài lắm mà, hôm nào dẫn ta đi thuyền được không?"

Giống như trong thoại bản viết, y cải trang vi hành, vừa chèo thuyền trên hồ vừa xem xét tình hình dân chúng trong thành, nhìn tận mắt vẫn tốt hơn.

Cứ nói mình đi chơi hồ cho khuây khỏa chứ không làm gì khác, chắc hoàng thúc sẽ cho y đi thôi nhỉ?

Giang Phục bước nhanh tới ngăn cản y: "Ngoài cung nguy hiểm lắm, bệ hạ đừng..."

"Giang hộ vệ, trẫm có nói là đi ngay bây giờ đâu?"

Kim Lâm Uẩn đá nhẹ vào chân Giang Phục rồi bất mãn nhìn hắn: "Ta chỉ muốn ra ngoài chơi một lát thôi mà, sao lại không được chứ?

Đến lúc đó ta sẽ dẫn ngươi theo, chẳng lẽ ngươi không bảo vệ được ta sao?"
 
[Bl] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
43


Lát nữa có lớp của thái phó nên không tiện giữ Thượng Quan Tú ở lại quá lâu.

Đỗ Phụng đang theo quân xuất chinh là bạn chơi chung do hoàng thúc sắp xếp cho Kim Lâm Uẩn, cũng là bạn đồng trang lứa thân thiết nhất với y.

Tính tình Đỗ Phụng cao ngạo, cảm thấy ở cạnh một tên béo như y chỉ tổ lãng phí thời gian, dù có dẫn y đi chơi thì cũng chẳng mấy khi nói chuyện với y.

Tính cách Thượng Quan Tú và Đỗ Phụng hoàn toàn trái ngược nhau, Thượng Quan Tú luôn cung kính với Kim Lâm Uẩn khiến y cảm thấy hết sức mới lạ.

"Bệ hạ..."

Thượng Quan Tú nghe y nói muốn đi du hồ thì kinh ngạc ngẩng đầu lên, gương mặt xanh xao dần ửng đỏ, "Bệ hạ đã có lệnh thì thần sẽ cố gắng thu xếp ổn thỏa, chuẩn bị thuyền đẹp nhất cho bệ hạ."

Kim Lâm Uẩn vội vàng lắc đầu: "Đừng phô trương quá, tìm một chiếc thuyền nhỏ là được rồi."

Nếu gióng trống khua chiêng thì chuyến du hồ hiếm hoi sẽ mất đi sự yên tĩnh, hơn nữa giờ có rất nhiều người muốn giết y, tốt nhất là đừng để lộ tung tích của y ngoài cung.

Thượng Quan Tú không phản đối mà nói sẽ thường xuyên truyền tin cho y để thông báo tình hình.

Truyền tin?

Kim Lâm Uẩn suy nghĩ giây lát rồi nói: "Thà ngươi vào cung còn hơn..."

Nói xong y sực nhớ ra đối phương đang bận rộn với việc kinh doanh trong nhà nên do dự sửa lại: "Cũng đúng, ngươi đã thừa kế gia nghiệp của phụ thân và huynh trưởng, giờ phải làm rất nhiều việc chứ đâu có nhiều thời gian rảnh như vậy."

"Chỉ cần bệ hạ muốn," Thượng Quan Tú ngước mắt nhìn y với vẻ nghiêm túc, đôi mắt đen lóe sáng, "Thì thần sẽ đến bất cứ lúc nào."

-

Sau khi Thượng Quan Tú đi, Giang hộ vệ cầm tay Kim Lâm Uẩn rồi nhíu mày lau sạch lòng bàn tay và ngón tay y: "Trùng hợp thật, bệ hạ triệu kiến Công Tôn Nhung nhưng người đến lại là kẻ này."

Kim Lâm Uẩn cũng không biết Giang Phục đang lau gì, rõ ràng tay y sạch bong, chẳng có chút vết bẩn nào.

Giang hộ vệ nói: "Bệ hạ chạm phải thứ bẩn thỉu rồi."

"Sao ngươi ghét hắn quá vậy?"

Kim Lâm Uẩn vừa đi dọc hành lang về thư phòng vừa hỏi Giang hộ vệ: "Chỉ vì mấy tin đồn kia thôi sao?"

Giang hộ vệ hỏi ngược lại y: "Bấy nhiêu đó còn chưa đủ à?

Một kẻ có thể đầu độc huynh trưởng mà không để lại chứng cớ chắc chắn không phải người lương thiện, bệ hạ đừng để vẻ ngoài của hắn đánh lừa."

Cửa gỗ khắc hoa cót két mở ra.

Kim Lâm Uẩn bước qua cửa rồi nghĩ thầm: Chính vì lòng dạ hắn đủ độc ác nên ta mới khen hắn có bản lĩnh.

Y biết trước đây Thượng Quan Tú sống rất cực khổ, nếu không đủ tàn nhẫn thì không cách nào giữ được mạng.

Y chưa có ý định lợi dụng đối phương, nhưng...

đến lúc cần thiết thì đây sẽ là cây kim độc để y trừ khử những kẻ khác.

Cung nữ vừa dâng trà Mao Tiêm nóng hổi thì Bạc thái phó bước vào.

Bạc Lãm Đan búi tóc cao, gương mặt tuấn tú ôn nhuận như ngọc, chưa mở miệng đã khiến người ta có thiện cảm, hắn mặc quan phục nhất phẩm, dáng người thẳng tắp, bước chân vững vàng.

Kim Lâm Uẩn ngồi ngay ngắn, chăm chú lắng nghe đối phương giảng về quốc sách.

Mới đầu y còn tập trung, nhưng sau khi nhìn Bạc Lãm Đan mấy lần thì trở nên lơ đễnh.

Nói đến người lương thiện, người đầu tiên y nghĩ đến là Bạc Lãm Đan.

Hắn tốt bụng chính trực vô tư, nhưng cứng quá lại dễ gãy.

"Bệ hạ?"

Thanh niên tới gần y hỏi khẽ: "Sao lại ưu sầu thế?"

Ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người Bạc Lãm Đan, Kim Lâm Uẩn vô thức quấn lọn tóc mai rũ xuống của đối phương quanh ngón trỏ rồi ngây thơ nói ra lời trong lòng: "Bạc ca ca, ta muốn làm một Hoàng đế giỏi, có vậy mới bảo vệ ngươi được."
 
[Bl] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
44


Bạc Lãm Đan sững sờ giây lát, ngước mắt nhìn y rồi lặp lại lời y: "Bệ hạ muốn bảo vệ ta sao?"

Sau khi nhận ra mình vừa nói gì, mặt Kim Lâm Uẩn lập tức đỏ bừng.

Y xấu hổ cúi đầu lí nhí: "Ta lại nói nhảm rồi, một kẻ ngốc như ta..."

Bạc Lãm Đan nói: "Đâu phải nói nhảm.

Ta chưa bao giờ nghĩ bệ hạ thua kém người khác cả."

Nói xong hắn nắm tay Kim Lâm Uẩn rồi thở dài một tiếng, thầm nhắc nhở mình: Lúc giảng bài phải giữ hình tượng của một người thầy, không được hạ thấp tiêu chuẩn vì tình riêng, cũng không được xem thiên tử như em trai yêu dấu của mình.

Mặc dù biết rõ như vậy nhưng Bạc Lãm Đan vẫn mềm lòng, dịu dàng an ủi y như mọi khi: "Kiến thức đâu phải một sớm một chiều là có được, huống chi là việc nước.

Bệ hạ không hề ngốc, còn chăm chỉ học hành nên dạo này tiến bộ nhiều lắm rồi."

Hắn nhìn tiểu Hoàng đế trước mặt, đối phương gầy rộc hẳn đi, khuôn mặt không còn bầu bĩnh như trước, vẻ ngây thơ của trẻ con cũng dần phai nhạt, lộ ra vài nét giống Thái hậu.

Trên người Kim Lâm Uẩn chẳng đeo trang sức gì mà chỉ có hai mảnh vàng lá cài trên mái tóc buộc cao, dái tai tròn trịa của y không xỏ lỗ, nếu đeo những hạt cườm có màu sắc rực rỡ sẽ rất hợp.

Bạc Lãm Đan thoáng ngẩn ngơ, một lát sau mới nhận ra hai người ở quá gần nhau, vượt qua khoảng cách quân thần.

Trong lòng hắn giật mình, vội vàng ngồi thẳng dậy, không nhìn chằm chằm thiếu niên nữa.

"Thật không?"

Kim Lâm Uẩn hiếm khi được khen nên mừng rỡ nhìn hắn: "Chắc không phải ngươi đang nịnh ta đấy chứ?"

Người thì cao lớn mà giọng điệu vẫn giống hệt trẻ con.

Bạc Lãm Đan không nhịn được cười: "Không phải nịnh đâu."

Cũng khó trách Kim Lâm Uẩn kiến thức nông cạn, mọi việc triều chính đều không thông qua y, Nhiếp chính vương mượn cớ bảo vệ y để nhốt y trong cung nên kiến thức của y còn thua cả trẻ con ở quê.

Sự bảo vệ này cũng là một hạn chế, cánh chim không đủ cứng cáp thì có muốn chạy trốn cũng chẳng bay xa được.

Sau khi ôn tập kiến thức đã học mấy ngày trước, Kim Lâm Uẩn đọc sơ qua hai cuốn sách, có Bạc Lãm Đan ở cạnh chỉ dẫn khiến những nội dung này dễ hiểu hơn nhiều.

Ví dụ đối phương đưa ra cũng sinh động hơn lão phu tử trước đây, Kim Lâm Uẩn nghiêm túc ghi nhớ những điểm quan trọng, đột nhiên ngửi thấy mùi thịt thơm lừng khiến y suýt chảy nước miếng.

Y tưởng mình thèm quá sinh ra ảo giác nên véo mạnh đùi mình, cố gắng không nghĩ đến gà rừng xào lăn, thịt hấp bột gạo, sườn ram...

Y nuốt nước miếng ừng ực, thật sự không viết nổi nữa, quay đầu nhìn mới phát hiện Bạc thái phó đang bưng một hộp đồ ăn, bên trong đựng mấy cái bánh nhân thịt thơm lừng.

Kim Lâm Uẩn trố mắt, hoài nghi đối phương đang thử lòng mình: "Thái phó, trẫm, trẫm đang học mà."

Hồi nhỏ y không bao giờ chịu ngồi yên nên Bạc Lãm Đan hay giấu đủ loại quà vặt trong tay áo, hễ y chép được một trang sách thì lại đút cho y một miếng.

Lúc đó thái phó rất nghiêm khắc, dựng râu quắc mắt nói không được ăn uống trong lớp vì sẽ làm bẩn sách vở.

Bạc thái phó vẫn chưa đem bánh nhân thịt đi, Kim Lâm Uẩn úp mặt vào tay lẩm bẩm: "Không ngon, không ngon chút nào...

Thái phó không bưng đi thì trẫm không nhịn được đâu đấy!"

Thanh niên mím môi cười khẽ, đôi mắt cong lên, nói với y: "Bệ hạ đừng nhịn nữa, ăn đi cho nóng."

Kim Lâm Uẩn vừa ăn xong hai cái bánh nhân thịt thơm lừng thì Giang hộ vệ đứng ngoài cửa đột nhiên bưng vào cho y một ly nước lê, còn có một đĩa dưa đủ loại cắt sẵn.

Y khóc không ra nước mắt, nghĩ thầm món ngon cứ dâng tận miệng thế này thì béo tròn như quả bóng đâu phải lỗi của một mình y chứ?
 
[Bl] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
45


Trời sập tối, buổi học hôm nay kết thúc.

Trong giờ học không thể nói chuyện nhiều nên Kim Lâm Uẩn muốn giữ Bạc Lãm Đan lại dùng bữa, nhân tiện ôn lại chuyện cũ với hắn.

Bạc Lãm Đan hơi do dự: "Ta là thần tử, không thể..."

Y nắm tay đối phương hỏi: "Thái phó bận việc, không thể ở bên ta sao?"

Bạc Lãm Đan thấy y giả bộ tội nghiệp thì bật cười khẽ, nắm lại tay y rồi mau chóng buông ra: "Bệ hạ đâu còn là trẻ con nữa, phải giữ hình tượng trước mặt người khác chứ."

Kim Lâm Uẩn chớp mắt, phất ngược tay áo rồi chắp tay sau lưng, nghiêm túc nói: "Bạc thái phó nghe chỉ, tối nay gác lại mọi việc để ăn tối với trẫm, không được trái lệnh."

Bạc Lãm Đan hỏi y: "Nếu trái lệnh sẽ bị xử lý thế nào?"

Y làm bộ đi qua đi lại trước mặt đối phương: "Phạt ngươi đem một món điểm tâm mà trẫm chưa ăn bao giờ."

Bạc Lãm Đan vốn còn giữ vẻ thận trọng của thần tử, nhưng nghe y nói xong thì đôi mắt bất giác cong lên, nhịn không được quay mặt đi cười trộm: "Nếu thần tuân chỉ thì bệ hạ không có bánh mới để ăn đâu đấy."

Kim Lâm Uẩn nói: "Không... không có thì thôi, dạo này trẫm cũng đâu thể ăn quá nhiều.

Bạc thái phó, còn không mau tiếp chỉ đi?"

Y vừa nói vừa liếc trộm dấu hiệu phe phái nhấp nháy trên đỉnh đầu Bạc Lãm Đan.

Chim khôn chọn cành mà đậu, y là một Hoàng đế không đáng tin cậy, sao đối phương có thể giao phó tất cả cho y được.

Chân tình khó cầu, chỉ cần đối phương nghiêng về phía y chút xíu thì y đã mãn nguyện lắm rồi.

Bạc Lãm Đan thoáng dao động, cuối cùng cũng nhận lời y.

Kim Lâm Uẩn hết sức vui vẻ, vội vàng sai người hầu chuẩn bị đồ ăn, nhưng vừa định kéo thái phó đến phòng ăn thì bị hộ vệ cản lại.

Giang hộ vệ liếc nhìn cuối hành lang rồi thì thầm nhắc nhở: "Nhiếp chính vương tới kìa."

"Hoàng thúc tới à?"

Kim Lâm Uẩn vừa dứt lời thì từ xa vọng lại tiếng bước chân.

Nhác thấy hoàng thúc, y buông tay Bạc Lãm Đan ra theo phản xạ.

Nhà họ Bạc từng bí mật ủng hộ đảng đối lập, suýt nữa cả nhà bị chém đầu, cha Bạc Lãm Đan cũng suýt chết dưới tay hoàng thúc.

Hoàng thúc được cung nhân vây quanh, trông thấy họ thì dừng chân lại, nhíu mày nhìn Bạc Lãm Đan với vẻ xét nét rồi trầm giọng nói: "Ta có việc cần nói với bệ hạ, mời thái phó về cho."

Bạc Lãm Đan hành lễ, nhưng Nhiếp chính vương không để ý đến hắn mà chỉ nhìn Kim Lâm Uẩn.

Lông mày hoàng thúc xếch lên, khi không cười nhìn ai cũng lộ ra sát ý.

Kim Lâm Uẩn cúi gằm mặt, không hiểu sao lại thấy chột dạ như vừa làm chuyện xấu sau lưng hoàng thúc.

Y lí nhí nói với Bạc Lãm Đan: "Vậy lần sau..."

Hoàng thúc nghiêm nghị ngắt lời y: "Thần tử hai lòng không đáng để bệ hạ tin tưởng."

Mây ùn ùn kéo đến, trời tối đi rất nhanh.

Kim Lâm Uẩn đi cạnh hoàng thúc, bị đối phương nạt nộ làm hai chân run lẩy bẩy.

Cung nhân lần lượt bưng đồ ăn lên, đèn trong phòng sáng trưng, ánh đèn làm khuôn mặt lạnh lùng của người đàn ông dịu đi, nhưng vẫn không thể xua tan sát khí của hắn.

Kim Lâm Uẩn không dám hó hé, nín thở cầm đũa gắp một miếng thịt cho đối phương.

Sáng nay hoàng thúc còn tự nhủ sẽ tránh xa y, sao giờ lại đến ăn cơm với y chứ?

Hoàng thúc không động đũa mà nói: "Tay."

Kim Lâm Uẩn ngoan ngoãn chìa tay ra, đối phương đứng dậy đi tới cạnh y rồi lấy ra một đôi găng tay dùng để bắn cung.

Đây không phải găng tay mới nhưng được làm rất tinh xảo, chủ nhân cũng giữ rất kỹ, chỉ có điều hơi bạc màu.

Hoàng thúc nói: "Đây là vật ta dùng trước kia."

Nói xong người đàn ông gõ nhẹ ngón trỏ vào mu bàn tay được da dê bao bọc của Kim Lâm Uẩn, trên đó có khắc chữ "Độ": "Vừa không?"
 
[Bl] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
46


Kim Lâm Uẩn ngẩn ngơ nhìn tay mình, nỗi tủi thân lúc sáng đã tan biến sạch: "Có cái này là đủ rồi, không cần may cái mới đâu ạ.

Biết đâu đeo cái này vào cháu có thể bắn bách phát bách trúng như hoàng thúc cũng nên."

Y vừa nói vừa hớn hở nắm tay hoàng thúc, ngón tay y không dài bằng đối phương, lòng bàn tay cũng không to bằng, nhưng vì mu bàn tay múp míp nên đeo găng tay vừa khít.

Không nghe thấy tiếng lòng căm ghét của hoàng thúc, Kim Lâm Uẩn đột nhiên thả lỏng, lời nói cũng nhiều hơn.

Y vừa gắp đồ ăn vừa kể lể: "Cháu triệu Công Tôn Nhung đến dạy cháu dùng kiếm, nhưng hắn kiêu lắm, muốn mời cũng khó."

Cung nữ rót đầy rượu cho Nhiếp chính vương, người đàn ông cầm chén rượu, lạnh lùng nói: "Mời hắn làm gì?

Người biết dùng kiếm nhiều vô số kể, Đỗ Phụng đi vắng thì bảo Giang Phục dạy ngươi là được rồi."

Kim Lâm Uẩn nhai thịt kho tàu, trầm ngâm nói: "Kiếm do hắn đúc nên hắn hiểu rõ hơn người khác...

Hoàng thúc chắc còn am hiểu hơn hắn, nhưng hoàng thúc bề bộn nhiều việc, đâu thể làm phiền ngài vì chuyện cỏn con này được."

Nói xong y lại lẩm bẩm: "Thôi, Công Tôn đã bận như vậy thì cháu cũng không mong hắn đến nữa, có Giang hộ vệ dạy là đủ rồi."

Tiếng phàn nàn của y không lớn nhưng vẫn đủ để Nhiếp chính vương đối diện nghe thấy.

Người đàn ông đặt chén rượu xuống, lông mày hơi nhướng lên, nhìn y hồi lâu mới lên tiếng: "Mấy ngày nữa ta rảnh sẽ dạy ngươi...

Công Tôn không đến thì đừng gọi hắn nữa."

Ăn cơm xong trời đã tối, dãy đèn lồng cung đình trên hành lang lần lượt sáng lên, bóng đêm tĩnh mịch, có thể nghe thấy tiếng nước chảy róc rách từ hòn non bộ và tiếng côn trùng rả rích trong sân.

Vừa vào tẩm cung, Kim Lâm Uẩn lập tức cởi đai lưng rồi treo chiếc áo khoác cầu kỳ lộng lẫy lên giá.

Y xoa cái bụng tròn vo rồi đi quanh phòng mấy vòng, không thấy hệ thống đâu nên cầm một miếng bánh sơn tra tiêu thực trên bàn lên ăn.

"Giang Phục, Giang Phục!"

Y buồn chán gọi vọng ra ngoài, Giang hộ vệ lập tức đẩy cửa vào hỏi y: "Bệ hạ có gì sai bảo ạ?"

Kim Lâm Uẩn nói: "Đứng ngoài đó làm gì, vào đây với ta."

Giang Phục nhìn khắp hành lang, do dự một lát rồi mới bước vào phòng.

Sau khi đóng cửa lại, Giang Phục đi tới cạnh y, theo thói quen cúi xuống cởi giày cho y, Kim Lâm Uẩn chưa ra lệnh mà đối phương đã nâng chân y lên rồi bóp chân cho y: "Đôi khi bệ hạ chẳng có chừng mực gì cả."

"Trẫm không có chừng mực lúc nào?"

Kim Lâm Uẩn ngồi trên giường, gạt tay Giang Phục ra rồi co chân lên, "Ngươi là cận vệ của trẫm, là người thân nhất của trẫm, chẳng lẽ không thể nói chuyện với trẫm à?"

Giang Phục kinh ngạc ngẩng đầu hỏi y: "Ta là người thân nhất của bệ hạ sao?"

Kim Lâm Uẩn bẻ một mẩu bánh sơn tra rồi cúi đầu đút cho hắn: "Chứ còn gì nữa?

Có ai kè kè đi theo ta mỗi ngày như ngươi đâu?"

Giang Phục do dự nhìn ngón tay tiểu Hoàng đế, mặc dù rất cẩn thận nhưng khi cắn bánh vẫn chạm vào tay thiếu niên.

Trong lòng hắn giật mình, sợ mình mạo phạm đối phương, nhưng Kim Lâm Uẩn chẳng có phản ứng gì mà còn cong mắt cười với y, để lộ lúm đồng tiền trên má.

Dạo này thiếu niên tập võ nên da hơi sạm đi, nhưng dù gì cũng được nuông chiều từ bé nên làn da dưới áo lót mịn màng như mỡ cừu, bên cạnh xương quai xanh có hai nốt ruồi son đối xứng.

Y cởi đai lưng làm vạt áo hơi hở ra, Giang Phục vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy lồng ngực phập phồng của y, những chỗ khác gầy đi nhưng chỗ này vẫn chưa.

Vải mỏng bó sát hai chân, có thể nhìn thấy bắp đùi đầy đặn.

Giang Phục chợt nhớ lại cảnh Nhiếp chính vương ôm Kim Lâm Uẩn vào lòng, hắn âm thầm siết chặt tay rồi quay mặt đi.

Không, hắn không nên nhìn, cũng không được nghĩ nhiều nữa...

Trước đây đi theo tiểu Hoàng đế, hắn chỉ muốn làm tròn chức trách của hộ vệ chứ chưa bao giờ có ý định vượt quá giới hạn.

"Ngươi thẹn thùng à?"

Kim Lâm Uẩn nhéo vành tai đỏ ửng của hắn rồi cười hỏi: "Làm người thân nhất của ta, ngươi vui không?"

Giang Phục thất thần một hồi, ma xui quỷ khiến thế nào lại thốt ra lời trong lòng: "Bệ hạ đã bao giờ ôm ta đâu, sao có thể xem là thân thiết được?"

Vừa nói xong hắn đã hối hận ngay, lập tức quỳ trước mặt Kim Lâm Uẩn tạ lỗi: "Thần vui quá nên lỡ miệng nói bậy, xin bệ hạ đừng trách tội."

"Ha ha ha..."

Thấy hắn cuống lên, Kim Lâm Uẩn bật cười rồi cúi xuống ôm hắn.

Mũi Giang Phục vùi vào vạt áo trơn láng của đối phương, mùi dầu thơm ấm áp ập vào mặt, xúc cảm mềm mại hơn hắn tưởng nhiều, "Giang Phục, chúng ta quen nhau bao lâu rồi mà còn phải giở chiêu này hả?

Muốn ta ôm thì cứ nói thẳng đi."
 
[Bl] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
47


Mới đầu chỉ có tai Giang Phục nóng lên, nhưng sau khi vùi vào ngực Kim Lâm Uẩn một hồi, mặt hắn cũng đỏ bừng, hai tay không biết để vào đâu, ôm hờ eo thiếu niên một lát rồi siết lại thành nắm đấm.

Hắn chỉ là hộ vệ, sao có thể vọng tưởng được?

Bấy nhiêu đây là đủ rồi, không thể hơn nữa...

Giang Phục định lùi lại, nhưng tay hắn vô tình chống lên đùi Kim Lâm Uẩn, cảm nhận được da thịt mềm mại ấm áp dưới lớp vải, tim hắn chợt hẫng đi một nhịp.

Hắn cuống quýt đứng dậy rồi lảo đảo lùi lại một bước, suýt nữa thì ngã xuống đất.

Kim Lâm Uẩn vội vàng nắm tay hắn, y cũng đứng dậy theo rồi hoang mang hỏi: "Sao thế?"

Sau khi đứng vững, Giang Phục lập tức rút tay về, đầu cúi thấp vì sợ đối phương nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của mình.

Gáy hắn rịn đầy mồ hôi, lòng bàn tay chạm vào thiếu niên cũng nóng hổi, xúc cảm ban nãy vẫn chưa tiêu tan, không, không thể ở trong phòng được nữa, hắn phải ra ngoài hóng gió thôi.

Hắn hít sâu một hơi rồi chắp tay nói với Kim Lâm Uẩn: "Bệ hạ, chắc nước tắm nấu xong rồi, để ta ra ngoài xem."

"Sao đi vội thế?"

Kim Lâm Uẩn đứng chặn trước mặt hắn, đôi mắt tròn xoe mở to, bất mãn hỏi: "Chẳng phải ngươi đòi ta ôm à?

Hay là chê ta thúi?"

Giang Phục bước sang trái, Kim Lâm Uẩn cũng bước sang trái, hắn bước sang phải, đối phương cũng bước sang phải: "Giang Phục, không được đi."

Ở lại đây sẽ chọc giận long nhan mất.

Giang Phục ngẩng đầu lên, cố kiểm soát cảm xúc trên mặt để trở lại bình thường như mọi khi.

Kim Lâm Uẩn chớp mắt nhìn hắn từ trên xuống dưới, khuôn mặt nghiêm nghị lại nở nụ cười tươi rói: "Giang hộ vệ, trẫm không ngờ ngươi dễ thẹn thùng vậy đấy."

Y vừa nói vừa đắc ý cười he he khiến mặt Giang Phục càng đỏ hơn.

Tiếng lòng Giang Phục thì nhiều nhưng biểu cảm rất ít, làm hộ vệ bắt buộc phải nghiêm mặt, đây là lần đầu tiên Kim Lâm Uẩn thấy đối phương lộ rõ cảm xúc.

Giang Phục quay mặt đi, không nhìn y mà lẩm bẩm nói: "Bệ hạ đừng trêu ta nữa."

Kim Lâm Uẩn dang tay ra nói: "Ôm thêm lát nữa rồi trẫm thả ngươi đi...

Chính ngươi nói muốn thân thiết với trẫm mà."

Giang Phục nhắm mắt lại, yết hầu nhấp nhô, nghĩ thầm: Có lẽ chỉ được ôm lần này, chỉ... chỉ một lần thôi, ôm xong mình sẽ đi ngay.

Hắn đưa tay ôm lấy thiếu niên trước mặt.

Cơ thể đối phương áp sát ngực hắn, hắn nín thở, toàn thân cứng đờ, không dám siết chặt vòng tay.

Cảm giác lần này rõ ràng hơn lúc nãy, hắn thường xuyên tập võ nên xương cốt cứng rắn, còn Kim Lâm Uẩn thì khác, ôm vừa ấm vừa mềm.

Thì ra...

Thì ra là cảm giác này.

Giang Phục cúi đầu xuống, trông thấy hàng mi cong vút và vành tai trắng nõn sau tóc mai của đối phương.

Cảm nhận được ánh mắt hắn, Kim Lâm Uẩn ngẩng đầu lên, cong mắt cười với hắn.

Ôm một hồi, thiếu niên chợt đẩy hắn rồi cười nói: "Giang Phục, chuôi kiếm của ngươi lòi ra kìa..."

Kim Lâm Uẩn đang định cúi đầu nhìn thì cửa phòng đột ngột mở toang, Giang Phục vội vàng thả tay ra rồi âm thầm tránh sang một bên.

Người ngoài cửa bước vào phòng, ánh mắt lướt qua hộ vệ, sau đó dừng lại trên người Kim Lâm Uẩn.

Kim Lâm Uẩn ngơ ngác ngẩng đầu lên, sửng sốt nhìn người đàn ông đi về phía mình: "Hoàng thúc?"
 
[Bl] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
48


Sau khi hành lễ, Giang Phục vội vã lui ra ngoài.

Giang hộ vệ là người do hoàng thúc cài vào, lẽ ra không nên thân thiết với y như vậy.

Kim Lâm Uẩn cúi đầu vuốt phẳng nếp nhăn trên áo để che giấu vẻ mặt bối rối.

Một đôi ủng thêu mây màu vàng sẫm dừng lại trước mặt y, y khẽ thở dài rồi ngẩng đầu lên cười với đối phương: "Hoàng thúc xong việc rồi ạ?"

Hoàng thúc hỏi y: "Sao chỉ mặc áo lót thế này?"

Y chưa kịp trả lời thì ngoài cửa có cung nhân bẩm báo nước tắm đã chuẩn bị xong.

"Gió đêm lạnh lắm, đừng cởi áo vội."

Hoàng thúc lấy áo choàng trên giá khoác lên người y, "Long thể quý giá, đừng để bị cảm lạnh."

Kim Lâm Uẩn vô cùng khỏe mạnh nên từ nhỏ đến lớn chẳng mấy khi ngã bệnh.

Hồi cha mẹ còn sống, y cao to hơn các bạn đồng trang lứa nhiều, phụ hoàng hay bế y lên cao rồi cười bảo y là hổ con mập mạp oai phong.

Nhưng Kim Lâm Uẩn đội mũ con hổ lại rất nhát gan, tiếng pháo nổ cũng có thể làm y giật thót.

Ấm trà gừng trên bếp sôi sùng sục, mẹ khoác áo lông tươi cười nhìn họ, nói mùa đông phải ăn nhiều cho đỡ lạnh.

Kim Lâm Uẩn nhát gan nên rất giỏi chịu đựng, bị té đau cũng không gào khóc ầm ĩ.

Y sẽ kìm lại nước mắt, đợi đến khi ngồi trong lòng mẹ mới để chúng chảy vào lòng bàn tay ấm áp của bà, đọng thành một vũng nhỏ.

Thiên tử không quý giá, chỉ có A Uẩn của cha mẹ mới quý giá thôi.

Sau lúc thất thần, Kim Lâm Uẩn kéo kín áo choàng rồi cười nói với hoàng thúc: "Cháu da dày thịt béo nên khỏe lắm, không dễ bệnh đâu ạ."

Trước khi tắm, y gọi người hầu đem ít điểm tâm đến rồi bảo hoàng thúc đợi mình trong tẩm cung.

Y đi tới bể tắm, hoàng thúc chắp tay theo sau.

Y đi thêm một đoạn, tiếng bước chân vững vàng sau lưng tựa như tiếng trống trầm đục.

Tim Kim Lâm Uẩn đập loạn, không rõ hoàng thúc có ý gì, y hít sâu một hơi rồi dừng lại, quay đầu nói đùa với đối phương: "Hoàng thúc cũng đến hồ Ngọc Ngưng à?

Bể tắm khá rộng, chắc đủ chứa hai người đấy ạ."

Y chỉ đùa thôi, mặc dù là chú cháu, mặc dù cùng là đàn ông, mặc dù từng ngủ chung giường nhưng trần truồng tắm chung với nhau vẫn hơi kỳ cục...

Người đàn ông khẽ gật đầu: "Đi thôi."

Hả...

Gì cơ?

Hoàng thúc muốn tắm với y thật sao?

Kim Lâm Uẩn không dám từ chối nên đành phải đi tiếp, vừa đi vừa lúng túng sờ bụng mình dưới áo.

Dạo này y đã gầy đi nhưng nhìn chung vẫn còn mập, cơ bắp vừa luyện được cũng không lộ rõ, hoàn toàn thua xa hoàng thúc vạm vỡ cường tráng.

Sương trắng mỏng như lụa bao phủ bể tắm, người hầu rải cánh hoa xuống nước, trong phòng tràn ngập hương hoa thơm ngát, Kim Lâm Uẩn cởi giày ra, vừa ngâm mình vào nước nóng thì hoàng thúc xua hết người hầu ra ngoài.

Bình thường còn có quần áo che chắn...

Kim Lâm Uẩn hồi hộp đến mức không dám nhìn đối phương, y hít sâu một hơi rồi cố hóp bụng lại.

Cũng may bồn tắm rất rộng, y và hoàng thúc mỗi người một bên, còn có hơi nước cản trở, nấp trong góc có thể che bớt khuyết điểm trên người.

Y quay lưng lại với đối phương, vờ như đang bận chải tóc, nghe thấy hoàng thúc hỏi mình: "Sao lại tránh ta?"

Kim Lâm Uẩn không tự tin về vóc dáng mình, nhưng lại không tiện nói ra nên chỉ có thể lắp bắp: "Có tránh đâu ạ..."

Y đang tìm cách đánh trống lảng thì lại nghe hoàng thúc hỏi: "Ngươi thích nam nhân thật sao?"
 
[Bl] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
49


Chẳng lẽ hoàng thúc nghe thấy tin đồn nhảm gì sao?

Hay vì gần đây y tiếp xúc với nhiều con em thế gia?

Kim Lâm Uẩn thầm tự hỏi, y tuyệt đối không làm chuyện gì quá đáng, trong cung chỉ thân thiết với mấy người, cũng chẳng có ý đồ gì với họ cả.

Y quay người lại rồi lắc đầu nguầy nguậy: "Không thích ạ."

Qua làn sương mờ, y thấy hoàng thúc nhíu mày, có vẻ như không tin lời y nói, thế là y giơ tay thề thốt: "Việc, việc nước chưa xong, trẫm còn lòng dạ nào nói chuyện yêu đương chứ?"

Giọng hoàng thúc dịu đi: "Ngươi nghĩ vậy thật à?"

Kim Lâm Uẩn nhúng đầu xuống nước rồi lí nhí nói: "Cháu không lo nổi việc nước, đâu ai thèm nói chuyện yêu đương với cháu..."

Ánh mắt y lướt qua lồng ngực nở nang của thanh niên, đối phương cao to vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn như sắt rèn, vai rộng, bắp tay cũng to hơn y, thảo nào không cảm thấy y béo.

Hầy, nhưng hoàng thúc cường tráng, còn y chỉ toàn mỡ thôi.

"Ngươi còn nhỏ, đừng nghĩ nhiều quá."

Hoàng thúc ngồi xuống cạnh y, nắm mái tóc dài ướt sũng của y trong tay rồi bôi sáp thơm lên, "Lúc nãy Giang Phục nói gì với ngươi thế?"

Kim Lâm Uẩn sững sờ, cố suy nghĩ ẩn ý trong câu hỏi này, hoàng thúc sợ Giang hộ vệ phản bội, nói ra những điều không nên nói sao?

Y giả vờ bình tĩnh, thận trọng đáp: "Không có gì, hắn chỉ nói nước tắm sắp nóng thôi ạ."

Ngón tay thô ráp của người đàn ông vuốt ve da y, vén tóc ướt trên lưng y ra: "Hắn có chạm vào ngươi không?"

Hả?

Kim Lâm Uẩn sửng sốt, sực nhớ ra giấy dán cửa sổ phản chiếu bóng người, chẳng lẽ hoàng thúc thấy họ ôm nhau rồi sao?

Y xem Giang Phục là bạn, cảm thấy ôm một cái cũng chẳng có gì to tát, nhưng trong cung rất nhiều quy củ, nào là quân thần, nào là vai vế, lửa lớn cũng không thiêu rụi được những lễ nghi rườm rà kia.

Ôm thị vệ là điều bị nghiêm cấm.

Hoàng thúc nói tiếp: "Đổi thị vệ khác đi..."

Y vừa thân thiết với Giang Phục, còn hẹn nhau trốn ra ngoài cung đi thuyền trên hồ, sao lại đổi thị vệ khác được chứ?

"Đều tại cháu," Kim Lâm Uẩn vội ngắt lời người đàn ông: "Cháu đòi Giang hộ vệ ôm đấy ạ, vì cháu... cháu cô đơn quá, hoàng thúc, cháu chỉ..."

Giọng y dần nhỏ đi trước cái nhìn chăm chú của đối phương, một lát sau mới nói tiếp: "Cháu muốn có bạn, muốn có người ở cạnh mình nên mới bảo Giang hộ vệ ôm cháu."

Hoàng thúc nói: "Chẳng qua chỉ là một hộ vệ mà thôi."

Kim Lâm Uẩn nghĩ thầm: Mình cũng chỉ là một Hoàng đế bù nhìn vô dụng mà thôi.

Y ủ rũ nói: "Cháu không đổi đâu."

Hoàng thúc lạnh lùng nói: "A Uẩn, hắn sẽ làm hư ngươi."

Sao một cái ôm có thể làm hư được chứ?

Kim Lâm Uẩn nhất thời bốc đồng, quay lại ôm chặt thanh niên đang gội đầu cho mình, bộ ngực trắng như ngọc kề sát thân hình vạm vỡ của đối phương, mái tóc đen như dây leo quấn quanh ngón tay và cánh tay thanh niên, hờn dỗi nói: "Vậy trước đây hoàng thúc ôm cháu cũng là làm hư cháu đó."

Da thịt chạm nhau, y lại nghe thấy tiếng lòng của hoàng thúc, lần này giọng điệu của đối phương càng kiên quyết hơn lần trước: "Đúng là phải giữ khoảng cách mới tốt."
 
[Bl] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
50


Kim Lâm Uẩn giật mình, vội vàng thả tay ra, lá gan khó khăn lắm mới phình to lại thu nhỏ bằng hạt mè.

Chẳng lẽ y đùa quá trớn chọc giận hoàng thúc rồi sao?

Y vịn thành bể đứng dậy, muốn cách xa hoàng thúc một chút, vì bồn tắm hơi trơn, y lại đi quá nhanh nên bất cẩn ngã ngửa ra sau.

"Á!"

Ngay khi ngã xuống, Kim Lâm Uẩn hoảng sợ nhắm tịt mắt, tin chắc đầu mình sẽ u lên một cục.

Nhưng cơn đau mà y chờ đợi không đến, y mở mắt ra, trông thấy hai bàn tay ôm chặt eo mình, vững vàng đỡ lấy mình.

Cảm nhận được lồng ngực rắn chắc của thanh niên kề sát mình, trái tim đập thình thịch của y mới dần ổn định lại.

Vì cả hai đều không mặc đồ nên cái ôm này càng ấm áp hơn.

Y không lập tức ngồi dậy mà giả bộ như vẫn còn sợ hãi, cố tình nằm thêm một lát trong ngực đối phương.

Hoàng thúc nói: "Phải cẩn thận chứ."

"Đa, đa tạ hoàng thúc."

Kim Lâm Uẩn trấn tĩnh lại rồi ngượng ngùng cười khan, vừa lề mề nhích ra xa vừa liếc trộm đối phương.

Hình như lúc nào đối phương cũng căng thẳng, ngay cả lúc tắm cũng không lộ vẻ thoải mái.

Hắn đang cau mày sao?

Đôi môi mỏng lạnh lùng mím thành một đường thẳng như đang cố kìm nén gì đó.

Nếu thật sự ghét y đến vậy thì còn đến tìm y làm gì?

Kim Lâm Uẩn cố đoán ý nghĩ của hoàng thúc, đang định trốn vào góc thì vô tình liếc thấy một vật bất thường.

Y không khỏi xuýt xoa trầm trồ.

Y biết hoàng thúc cao to vạm vỡ nhưng chỉ mới thấy phần trên của hắn, đây là lần đầu tiên đối diện với vật kia.

Cùng là đàn ông mà sao khác nhau một trời một vực thế chứ?

Biết rõ không nên nhìn nhưng y lại nhìn say sưa, buột miệng nói: "Quả nhiên hoàng thúc khác xa người thường..."

Đối phương nhìn xuống theo ánh mắt y, lập tức biến sắc quay người đi, y há hốc miệng nghĩ thầm: Chiều dài cũng đáng nể thật.

Hoàng thúc hít sâu một hơi rồi trầm giọng nói: "...Ta ra sau bình phong tắm, lát nữa gọi người hầu vào hầu hạ ngươi đi."

Y chưa kịp trả lời thì đối phương đã quay lại nhìn y: "Ngươi thấy cái đó của người khác lúc nào?"

Kim Lâm Uẩn lắc đầu: "Cháu chưa thấy bao giờ, cháu, cháu chỉ nghĩ hoàng thúc hơn người khác về mọi mặt thôi ạ."

So với hắn, y thật sự chẳng có chút khí chất quân vương nào, chẳng biết tuổi này còn cao lên được không nữa...

"Khụ."

Người đàn ông quay lưng về phía y, qua làn hơi nước, y trông thấy gáy hắn dưới búi tóc đỏ hơn những chỗ khác, chẳng lẽ do nước trong bồn tắm quá nóng sao?

"Dạo này bận quá nên chưa..."

Hoàng thúc đang nói nửa chừng thì im bặt, sau đó thì thầm với y: "Quay qua chỗ khác đi, đừng nhìn sang bên này nữa."
 
[Bl] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
51


Kim Lâm Uẩn quay lưng lại rồi ngâm mình trong nước nóng, yên lặng đổ dầu gội lên mái tóc dài.

Hoàng thúc vẫn chưa đi, y nghe thấy tiếng thở dốc của đối phương, cùng là đàn ông nên đương nhiên y biết hắn đang làm gì.

Y nín thở, gò má nóng bừng, nhớ lại trước đây bắt gặp hoàng thúc bàn chuyện hôn sự với các triều thần.

Trước khi phụ thân qua đời, hoàng thúc quanh năm chinh chiến bên ngoài, mặc dù bây giờ không cần đích thân ra trận nhưng sau khi tiếp quản việc nước, hắn cũng không rảnh nói chuyện yêu đương.

Thiên tử nhỏ tuổi ngốc nghếch nhát gan, không phải người có thể gánh vác trọng trách, đặt cược vào Nhiếp chính vương vẫn có hy vọng hơn.

Nhiều đại thần muốn dâng con cái trong nhà để lấy lòng Kim Độ Viễn, một bước lên trời.

Kim Lâm Uẩn nấp sau cột, trông thấy đại thần dâng lên một danh sách mỹ nhân, hoàng thúc chẳng buồn nhìn mà ném thẳng quyển tranh vẽ đầy mỹ nhân kia vào chậu than.

Y nghe hoàng thúc nói: "Trước khi thiên hạ ổn định, đừng bàn lại chuyện này nữa."

Không mê tửu sắc, không tham tiền tài, không màng tư tình, dã tâm của Nhiếp chính vương Kim Độ Viễn là công danh thiên thu chứ không phải thú vui nhất thời.

Ngoài thủ đoạn tàn bạo ra, những việc hắn làm hầu như chẳng có điểm nào đáng chê trách.

Kim Lâm Uẩn vừa xả sạch bọt xà phòng vừa trầm tư nhớ lại chuyện xưa.

Sau khi hoàng thúc lập gia thất sẽ càng xa cách y hơn, thậm chí còn xem y như người ngoài.

Đây là điều không thể tránh khỏi, sớm muộn gì cũng phải xảy ra.

Liệu tắm xong đối phương có đến tẩm cung của y nữa không?

Nghĩ đến đây, y liếc trộm thanh niên phía sau, đối phương quay lưng lại với y, cơ bắp trên lưng căng cứng, cánh tay khẽ lắc lư.

Thảo nào hoàng thúc không chê y béo, eo hắn còn to hơn cả y, nhưng đó là vì khung xương lớn chứ không phải vì mỡ thừa như y.

Hương hoa trong phòng càng lúc càng nồng, nồng đến mức biến thành mùi ngai ngái.

Không thể ngâm trong hồ quá lâu, Kim Lâm Uẩn bị hơi nước làm choáng váng, vén tóc ra rồi leo lên thành hồ ngồi, định đi thay quần áo, trước khi đi y gọi đối phương một tiếng: "Hoàng thúc..."

Y đang nói nửa chừng thì bị đối phương ngắt lời: "Không."

Hả?

Y ngẩng đầu nhìn sang, Kim Độ Viễn vẫn chưa xoay người lại mà chỉ quay mặt về phía y, đôi mắt đen sâu thẳm tựa như đang nhìn y, lại giống như đang nhìn chỗ khác.

Kim Lâm Uẩn khoác áo choàng tắm rồi co chân lên, hai tay chống trên thành hồ, mỉm cười hỏi hắn: "Không đến tẩm cung của cháu sao ạ?"

Đến thì y sẽ vui vẻ, không đến thì y cũng nhẹ nhõm.

Hoàng thúc ghé thăm thường xuyên khiến y vẫn chưa quen lắm.

Hoàng thúc nói: "Mặc đồ vào đi."

Sao giọng hắn lại trở nên gay gắt thế chứ?

Y lúng túng vâng dạ rồi vội vàng đứng dậy kéo kín áo choàng tắm, cột chặt đai lưng.

Chắc hoàng thúc không ở lại với y đâu, lát nữa nhờ Giang hộ vệ lau tóc cho y vậy.

Hoàng thúc nói có việc bận, bảo y về nghỉ ngơi trước.

Y gật đầu, đi hai bước về phía bình phong lại tò mò ngoái đầu nhìn, hai mắt bỗng nhiên mở to.

Chẳng phải mới giải quyết xong à?

Sao vẫn còn...

"...Đi nhanh lên."

Thanh niên kéo áo choàng tắm, xụ mặt nhìn y qua làn hơi nước, "Để ta ở đây thêm lát nữa."

Đầu óc Kim Lâm Uẩn trống rỗng, không đi mà ngơ ngác nói: "Bận tuốt sao..."

Y hoàn hồn lại, vội vàng dời mắt đi, mặt cũng đỏ bừng, "Vậy... cháu về trước đây, chờ Giang hộ vệ lau tóc xong cháu sẽ đi ngủ."

Hoàng thúc quay đầu nhìn y: "Sao không tìm người hầu khác?"

Y không thấy có gì sai trái nên thản nhiên đáp: "Vì Giang hộ vệ thân với cháu nhất, lau tóc cũng giỏi nhất nữa ạ."

Hoàng thúc mặc áo choàng tắm, áo rộng thùng thình che khuất chỗ khác thường kia: "Thôi, ta sẽ về chung với ngươi."
 
[Bl] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
52


Kim Lâm Uẩn đi thẳng tới trước, cố ngăn mình nhìn sang bên cạnh.

Tên đã lên dây mà vẫn thu lại được, chịu đựng điều mà người thường không thể chịu, không hổ là hoàng thúc.

Ánh sáng mờ nhạt từ dãy đèn lồng rọi xuống hành lang, bóng hoàng thúc cao to hơn y rất nhiều, y đi bên cạnh, nửa người bị bóng hắn bao phủ.

Y là Hoàng đế sống dưới cái bóng của Nhiếp chính vương.

Trên đường về, chẳng ai nói năng gì khiến bầu không khí hơi gượng gạo.

Nhác thấy Giang Phục, Kim Lâm Uẩn vô thức đi nhanh hơn rồi gọi đối phương: "Giang hộ vệ!"

Hiện giờ người có thể trực tiếp điều động cấm vệ quân là hoàng thúc, bên cạnh y chẳng có bao nhiêu người, Giang Phục là thị vệ thân cận duy nhất.

Có lẽ Giang Phục sợ hoàng thúc nên không theo họ đến hồ Ngọc Ngưng mà vẫn đứng ngoài tẩm cung của y hứng gió lạnh.

Kim Lâm Uẩn vừa chạy hai bước thì cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo dán vào lưng mình, thế là vội vàng đi chậm lại.

Không thể để hoàng thúc đổi Giang hộ vệ được, đây là người bạn đầu tiên trong cung có thể tâm sự với y.

Chờ hoàng thúc đến cạnh mình, y lén nắm tay áo đối phương, không nhìn Giang Phục nữa mà đi thẳng vào tẩm cung.

Cửa đóng lại, trong lò đốt hương an thần.

Kim Lâm Uẩn cởi giày ra rồi yên lặng bò tới giữa giường nằm xuống.

Y nhắm mắt đợi một hồi nhưng không thấy hoàng thúc lên giường, vừa hé mắt ra thì trông thấy một cục bông trắng như tuyết.

Là hệ thống.

Giờ hệ thống đã thành một con mèo thực thụ, toàn chui vào những góc khó thấy, khi không muốn gặp y thì y có gọi thế nào cũng không chịu ra.

"Chịu gặp ta rồi à?"

Y ngồi dậy gãi cằm con mèo làm nó lim dim mắt.

Có hệ thống ở đây nên Kim Lâm Uẩn không còn căng thẳng nữa, lại lén lút nhìn người đàn ông đang ngồi cạnh bàn trà.

Ánh đèn sáng tỏ chiếu vào gương mặt tuấn tú của Kim Độ Viễn.

Hắn nhíu mày, khi ngửa cằm lên yết hầu nhấp nhô liên tục, động tác tay không mạnh lắm, vật kia bị tay áo che khuất, như ẩn như hiện.

Kim Lâm Uẩn trố mắt, vội vàng nằm xuống giường lại, vờ như không thấy gì.

Y mặc niệm trong lòng: Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn.

Hệ thống leo qua chân y đi vào góc trong: Chẳng phải từng thấy rồi à?

Y chưa bao giờ thấy vật kia của người khác ở khoảng cách gần, cảm thấy nó khác hẳn cái của mình nên lúc nãy tò mò nhìn thêm mấy lần.

Thì ra hoàng thúc cũng làm chuyện này, Kim Lâm Uẩn nghe tiếng thở dốc của đối phương, gò má lại nóng ran.

Trong phòng thoang thoảng một mùi hương khó tả, Kim Lâm Uẩn bối rối trở mình, nhất thời không ngủ được nên trò chuyện với hệ thống bằng ý nghĩ để làm mình phân tâm: Hoàng thúc đến tẩm cung của ta làm chuyện này chứng tỏ quan hệ giữa hai chúng ta thân thiết hơn rồi đúng không?

Hệ thống cuộn tròn trong ngực y: Cẩn thận vẫn hơn, thân quá chưa chắc đã tốt đâu.

-

Kim Độ Viễn lau sạch vết bẩn trên tay rồi thở phào một hơi.

Hắn tới gần thiếu niên trên giường, hình như Lâm Uẩn đã ngủ thiếp đi, trong ngực ôm một con mèo trắng tinh — Ở đâu ra vậy?

Hình như đã xảy ra rất nhiều chuyện mà hắn không biết.

Thiếu niên gầy hẳn đi nhưng vẫn đầy đặn hơn người bình thường, chăn đắp ngang eo, áo lót mỏng manh phác họa cặp đùi tròn trịa.

Mái tóc dài xõa tung chưa khô hẳn, còn mang theo hơi nước và mùi dầu gội thơm ngát.

Kim Độ Viễn nâng một lọn tóc đen trên lòng bàn tay rồi cúi đầu hít nhẹ.

"A Uẩn," hắn nhắm mắt lại nói: "Tóc ướt sẽ làm đau đầu, lau khô đi rồi ngủ tiếp."
 
[Bl] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
53


Kim Lâm Uẩn mơ màng nhổm dậy, gối đầu lên đùi người đàn ông rồi nhắm mắt lại.

Đối phương nhẹ nhàng lau tóc cho y khiến y nhớ lại sự trìu mến của mẹ mình hồi nhỏ, cảm thấy rất yên tâm.

Y lẩm bẩm: "Mẹ..."

Kim Độ Viễn dừng lại rồi cúi đầu nhìn khuôn mặt bầu bĩnh của thiếu niên, ngón tay lướt từ thái dương xuống môi, đây là con trai của huynh trưởng, là vua một nước.

Từ ngoài vào trong cực kỳ mềm mại, tựa như chỉ có thể đựng trong hộp gấm.

Bị ngón tay thô ráp của hắn vuốt ve, Kim Lâm Uẩn mơ màng rên khẽ một tiếng, lông mày hơi nhíu lại.

Vì thân hình đẫy đà nên khi nằm nghiêng thiếu niên cũng có rãnh ngực như phụ nữ, Kim Độ Viễn kéo kín cổ áo hở rộng của tiểu thiên tử, che đi bộ ngực trắng nõn kia.

Nếu thiếu niên gọi tên hộ vệ trong giấc mơ thì sáng mai hắn sẽ tống Giang Phục vào địa lao.

Kim Độ Viễn hết sức bất an, nhưng hắn thật sự không có thời gian nên không thể ở cạnh thiếu niên mỗi giờ mỗi khắc.

Người hắn tin tưởng chỉ đếm trên đầu ngón tay, đám triều thần đều phiền phức như nhau, hắn cũng không muốn để quá nhiều người ở cạnh cháu mình.

Thôi, cứ quan sát thêm ít lâu nữa xem sao, hắn phải suy nghĩ thật kỹ mới được.

-

Kim Lâm Uẩn ngủ đến khi trời sáng bửng mới dậy.

Trên giường chỉ còn lại mình y và mấy sợi lông mèo trắng.

"Sắp thượng triều rồi đúng không?"

Y ngồi bật dậy, chưa thay đồ đã lao thẳng ra ngoài, vừa bước qua cửa thì bị Giang hộ vệ níu lại: "Bệ hạ chưa rửa mặt thay đồ mà."

Đợi người hầu trong cung tản đi hết, Kim Lâm Uẩn mới thì thầm hỏi Giang Phục: "Hoàng thúc có cảnh cáo ngươi không?"

Giang Phục đứng nghiêm cạnh y, nói mà không nhìn y: "Đều tại ti chức vượt quá giới hạn, sau này sẽ không tái phạm nữa."

Xem ra bị cảnh cáo rồi.

Y nhớ lại lúc hoàng thúc ra tay chém người trong điện, nói chém đầu là chém đầu...

Lần sau thu phục thuộc hạ phải chọn nơi kín đáo mới được.

Hôm nay không cần vào triều, sứ giả đem thư của Đỗ Phụng về, nói hành quân thuận lợi, trong vòng nửa tháng sẽ dẫn quân về triều.

Đọc thư xong, Kim Lâm Uẩn lại nhớ đến Công Tôn Nhung gây sự với mình trong bữa tiệc, quyết định triệu tập hắn lần nữa.

Chẳng bao lâu sau, người hầu được phái đi trở về báo tin Công Tôn thiếu gia mệt mỏi trong người nên mấy ngày tới không thể vào triều.

Quyết không gặp y chứ gì?

Không giỏi bằng hoàng thúc của y mà dám kiêu căng vậy sao?

Kim Lâm Uẩn cáu kỉnh xách cung tên ra sân, bắn ba phát liền vào bia ngắm trên cây.

Không dựa vào hệ thống vẫn bắn trúng bia, nhưng độ chính xác chưa cao lắm.

Y tập bắn cung đến khi ngón tay đau nhức, chợt nảy ra ý định xuất cung.

"Hoàng thượng muốn đến phủ Công Tôn à?"

Giang hộ vệ nhíu mày tỏ vẻ không tán thành.

Kim Lâm Uẩn nói: "Trẫm sẽ mang theo ít thuốc bổ, cứ nói là đi thăm bệnh đi."

Bốn bề vắng lặng, Giang Phục lắc đầu nói thẳng: "Quan hệ giữa các ngươi đâu tốt đẹp gì."

"Chính vì không tốt nên mới phải đi," Kim Lâm Uẩn nói: "Để người khác thấy trẫm quan tâm thần tử cỡ nào."

Giang Phục nói: "Nguy hiểm lắm."

Y chắp tay sau lưng nói: "Xưa nay Công Tôn thị làm gì cũng nhìn sắc mặt hoàng thúc, hoàng thúc chưa có ý định giết ta nên bọn họ không dám ra tay đâu."

Kim Lâm Uẩn càng nghĩ càng thấy khả thi, phủ Công Tôn cách hoàng cung không xa, còn gần hơn chỗ ngắm hoa lần trước.

Y vỗ vai Giang hộ vệ: "Ngươi chuẩn bị xe ngựa đi, ăn cơm xong trẫm sẽ lên đường."
 
[Bl] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
54


Đi thăm bệnh chẳng qua chỉ là cái cớ để xuất cung, Kim Lâm Uẩn muốn đi thử một chuyến để gặp nhiều người và thấy nhiều thứ bên ngoài hơn.

Gặp Công Tôn Nhung là lựa chọn khá hợp lý, đối phương theo phe hoàng thúc, còn là một trong những người đứng đầu thế gia, dù có ghét y cỡ nào thì ngoài mặt vẫn phải giữ lễ nghĩa.

Giờ ăn trưa không thấy hoàng thúc, y cử người đi hỏi thăm, nghe nói hoàng thúc không ở trong cung, chắc đã đi xem luyện binh.

Giang Phục vẫn hơi lo nhưng vẫn chuẩn bị xe ngựa theo lời Kim Lâm Uẩn.

Thiếu niên đội mũ che mặt, mặc trang phục màu vàng sẫm, nhẹ nhàng leo lên xe ngựa rồi thúc giục: "Đừng lo nữa, chúng ta đi nhanh về nhanh, thăm hắn một lát rồi về ngay ấy mà."

Nói không hồi hộp là nói dối, Kim Lâm Uẩn nghe tiếng bánh xe lăn trên đường, nghĩ đi nghĩ lại những lời sắp nói.

Y không tin Công Tôn Nhung bệnh liệt giường thật, trời cũng không lạnh, đâu thể bị cảm vào mùa này chứ?

Y mới thất thần suy tư một lát thì xe ngựa đến nơi.

Giang Phục giơ lệnh bài của thị vệ thiên tử lên, lính gác cổng lập tức chạy vào phủ báo tin.

Qua màn cửa, Kim Lâm Uẩn nghe thấy tiếng ồn ào, tiếng bước chân dồn dập và tiếng rì rầm bên ngoài, sau đó quản gia phủ Công Tôn ra đón, hành lễ trước xe ngựa: "Gia chủ đang bệnh nên không thể đích thân tiếp đón, xin bệ hạ..."

"Bệnh nặng vậy sao?"

Kim Lâm Uẩn vén màn xe lên, nheo mắt nhìn người đàn ông trung niên đang hành lễ với mình qua lớp sa mỏng, "Khỏi cần hắn ra đón, trẫm sẽ tới tận giường thăm hắn."

Vành mũ chặn lại ánh mắt những người xung quanh, y chắp tay sau lưng, bắt chước điệu bộ hợm hĩnh của Công Tôn Nhung đi thẳng vào trong: "Còn đứng đó làm gì?

Dẫn đường đi."

Hình như đám người hầu trong phủ bị khí thế của y dọa sợ nên khúm núm đứng hai bên đường, cúi đầu chào y.

Phủ Công Tôn này rộng thật, vườn cũng đẹp nữa, chẳng thua gì hoàng cung.

"Bệ, bệ hạ ngồi ở đại sảnh chờ một lát," quản gia lau mồ hôi rịn trên cổ, "Để tiểu nhân đi mời gia chủ..."

Hắn chưa kịp nói hết câu đã bị giọng nói bên kia hành lang cắt ngang: "Tham kiến bệ hạ."

Kim Lâm Uẩn vén mũ sa lên, đầu tiên nhìn thấy một đôi giày đen, sau đó là trường sam đỏ thẫm, còn đeo đai lưng, nhìn không giống cách ăn mặc của người bệnh chút nào.

Công Tôn Nhung chắp tay chào y rồi ho khẽ một tiếng, khuôn mặt tuấn tú xanh xao tiều tụy, nhìn còn yếu đuối hơn cả Thượng Quan Tú, giọng cũng thều thào.

Thế này là sao?

Kim Lâm Uẩn nuốt ngược lời mỉa mai vào trong, trố mắt hỏi: "Ngươi bị bệnh thật à?"

Công Tôn Nhung đứng thẳng lên rồi ngẩng đầu nhìn y bằng ánh mắt oán trách: "Đều tại thần không có phúc được uống rượu bệ hạ ban, sau khi trở về từ tiệc ngắm hoa thì...

Thôi, vào phòng rồi nói tiếp."

Kim Lâm Uẩn theo hắn vào phòng, thì thầm hỏi: "Ngươi nghi ngờ rượu có vấn đề à?

Trẫm không..."

Nói nửa chừng, y sực nhớ đến câu nói của Thượng Quan Tú.

Không phải chứ?

Nói hạ độc là hạ độc thật đấy à?

Cửa phòng đóng lại, Công Tôn Nhung ngồi xuống ghế gỗ, vẻ mặt sa sầm, đôi mắt đen nhìn y chằm chằm: "Đến xem ta bị hạ độc chết chưa chứ gì?

E là bệ hạ phải thất vọng rồi."

Kim Lâm Uẩn cởi mũ ra, hậm hực ngồi xuống một chiếc ghế khác rồi trừng đối phương: "Trẫm đem thuốc bổ cho ngươi mà, thật chẳng hiểu lòng người ta gì cả."

Độc kia có phải do y hạ đâu, sao lại nổi cáu với y chứ?

Công Tôn Nhung nhìn thẳng vào y: "..."

Công Tôn Nhung nắm chặt tay vịn khắc hoa, ho khan mấy tiếng rồi nhíu mày nói: "Đường đường là thiên tử mà lại giở thủ đoạn hèn hạ như vậy.

Kim Lâm Uẩn, hạ độc một lần không thành nên định làm thêm lần nữa sao?"
 
[Bl] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
55


Dám gọi thẳng tên y cơ đấy!

Dù y có hèn nhát cỡ nào thì vẫn là Hoàng đế mà.

Kim Lâm Uẩn trừng Công Tôn Nhung, vừa định mở miệng thì thấy hắn cúi đầu ho sặc sụa, môi mỏng trắng bệch, có vẻ như đang rất khó chịu.

Y nuốt ngược lời phản bác vào, nghĩ thầm: Xem ra Thượng Quan Tú hạ độc khá ác.

Y hơi hả hê, nhưng hả hê xong lại thấy không ổn.

Công Tôn Nhung không nhìn y nữa mà nói: "Trong phủ có bệnh khí, bệ hạ nên về cung sớm đi."

Kim Lâm Uẩn không muốn khai ra Thượng Quan Tú, im lặng suy nghĩ một hồi, cảm thấy dù mình có giải thích đối phương cũng chẳng tin, thôi thì nhận luôn cho xong.

Nghĩ vậy, y sải bước tới trước mặt Công Tôn Nhung rồi cúi xuống mỉm cười với hắn: "Đúng vậy, chính trẫm đã hạ độc ngươi.

Ngươi dám tỏ thái độ với trẫm trước mặt mọi người, còn mượn cớ múa kiếm để khiêu khích, đây gọi là ăn miếng trả miếng."

Trong phòng không còn ai khác, Công Tôn Nhung không đem theo kiếm, Giang Phục đang đứng ngoài cửa, chỉ cần y gọi một tiếng thì hắn sẽ xông vào cứu giá.

Kim Lâm Uẩn càng lúc càng to gan, túm cổ áo đỏ thẫm của đối phương kéo mạnh một cái, bắt Công Tôn Nhung ngẩng đầu nhìn mình: "Ngươi nên tạ chủ long ân vì còn giữ được mạng đi."

Thiếu niên không ngờ y sẽ ra tay nên kinh ngạc ngẩng đầu nhìn y.

Dù gì cũng bị xem là kẻ vô dụng, gánh thêm tội danh bạo quân cũng chẳng sao.

Y nhướng mày cười khẩy nhìn Công Tôn Nhung: "Thuốc bổ không có độc, uống hay không tùy ngươi."

Để trấn áp đám quan viên khi vào triều, Kim Lâm Uẩn đã luyện tập biểu cảm trước gương rất lâu, giờ tỏ vẻ hung dữ y như thật.

Trước khi Công Tôn Nhung kịp phản ứng, y thu tay về rồi nhắc lại chuyện dạy kiếm pháp: "Khi nào hết bệnh thì lập tức vào cung dạy kiếm, không được từ chối nữa."

Không đợi Công Tôn Nhung trả lời, Kim Lâm Uẩn đội mũ lên đầu rồi chắp tay sau lưng đi ra cửa: "Công Tôn thị, nếu còn đối đầu với ta...

Ngươi thật sự cho rằng hoàng thúc sẽ đứng về phía ngươi sao?"

-

Sau khi phô trương thanh thế, Kim Lâm Uẩn ném thuốc bổ lại rồi chạy mất, y ngồi thừ trên xe ngựa, tim đập loạn xạ.

May mà Công Tôn Nhung bị bệnh nên y mới áp đảo được hắn.

Tuy rất lỗ mãng nhưng sau khi tuôn một tràng dài, trong lòng y thoải mái hơn nhiều.

Quan hệ giữa họ đã xấu từ lâu, đâu chỉ riêng lần này.

Lần sau Công Tôn Nhung vào cung, y sẽ tìm cơ hội nghe xem đối phương chửi thầm mình thế nào.

"Ăn không?"

Giang Phục vén màn chui vào xe ngựa, đưa một gói lá sen nóng hổi đến trước mặt y, "Lúc ngươi ở trong phủ, ta bảo người hầu ra phố mua đấy."

Xôi gà mới hấp còn nóng hổi, khi mở ra tỏa mùi thơm lừng, bên trong bọc nhân tôm sò điệp, hạt xôi bóng mẩy, thịt gà dai mềm, nước súp thơm ngọt, còn thoang thoảng hương thơm của lá sen.

"Giang hộ vệ vẫn là tốt nhất!"

Kim Lâm Uẩn thổi bay hơi nóng trên mặt xôi, đôi mắt cong cong như trăng lưỡi liềm.

Y ăn mấy miếng rồi hỏi Giang Phục: "Ngươi không mua cho mình à?"

Giang Phục nói: "Ta không đói."

Y thản nhiên chìa tay ra, đưa phần chưa cắn đến sát miệng hộ vệ: "Nè, cho ngươi một miếng đó."

Giang Phục tỏ vẻ do dự: "Không cần đâu."

Kim Lâm Uẩn nói: "Ngươi là người của trẫm, trẫm có món gì ngon cũng sẽ chia cho ngươi.

Mau ăn đi...

Giang Phục, há miệng nhỏ thôi!

Đừng ăn hết thịt chứ!"

Tác giả spoil:

Công Tôn Nhung chỉ phục những người mạnh mẽ nên không ưa heo con hèn nhát làm Hoàng đế.

Bị heo con bắn tên, còn bị ban rượu độc, Công Tôn: Ái chà, y vừa có võ công cao cường vừa độc ác nham hiểm nữa sao, thú vị thật.

Bị đối phương túm cổ áo răn đe, Công Tôn: Đúng đúng, làm Hoàng đế phải vậy chứ, sướng quá sướng quá (?)

Thuộc kiểu người càng bị đánh càng u mê.
 
[Bl] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
56


Xem ra Thượng Quan Tú thật sự cài tai mắt bên cạnh y, y vừa trở về từ ngoài cung thì đối phương đã lập tức cầu kiến.

Kim Lâm Uẩn chưa từng gặp ai ân cần với mình như vậy nên hơi bối rối.

Lúc nào Thượng Quan Tú cũng tỏ vẻ khúm núm trước mặt y, nói năng dè dặt, khuôn mặt xanh xao luôn nở nụ cười nịnh nọt, hoàn toàn không giống kẻ dám hạ độc ngay trước mặt người khác.

"Ngươi..."

Kim Lâm Uẩn ngồi trong đình, ra hiệu cho Thượng Quan Tú đang đứng rót trà cúi xuống, chờ đối phương đưa tai lại gần, y mới hỏi: "Ngươi hạ độc hắn thật à?"

Lông mi Thượng Quan Tú run lên, lẩm bẩm nói: "Thiếu phủ tốt số thật, còn được bệ hạ đích thân tới thăm nữa...

Nếu là ta thì có bệnh nặng cỡ nào cũng sẽ lết vào cung."

Sao người này vừa mở miệng đã nặng lời thế chứ?

Kim Lâm Uẩn lắc đầu nói: "Ngươi có lòng là được rồi, bệnh thì lo dưỡng bệnh trước đi, đừng gắng sức làm gì."

Hắn không phản bác chuyện hạ độc, xem ra y đoán đúng rồi.

Thượng Quan Tú thường xuyên vào cung tìm y, trong mắt người ngoài họ đã thành đồng minh, sau khi giết cha giết huynh lại vực dậy gia nghiệp đang suy tàn...

Hầu hết những tin đồn kia là sự thật, đối phương tuyệt đối không phải người lương thiện.

Tin tốt là Thượng Quan Tú hết lòng trung thành với y nên sẽ không giở thủ đoạn tàn độc với y.

Tin xấu là mặc dù đối phương nhận y làm chủ nhưng không chịu sự kiểm soát của y, dùng hắn sẽ rất nguy hiểm.

Thượng Quan Tú hỏi: "Bệ hạ giận à?"

"Không phải."

Kim Lâm Uẩn bưng trà lên thổi nguội, "Được rồi, đúng là ta hơi giận."

Nói xong y ngước mắt nhìn đối phương với vẻ trách móc: "Ta đã nói đừng làm vậy rồi mà, sao ngươi không chịu nghe?"

Thượng Quan Tú sợ sệt nhìn y: "Thần chỉ muốn trút giận cho bệ hạ thôi."

Kim Lâm Uẩn nói: "Cúi đầu xuống."

Thiếu niên cao gầy mím môi, quỳ một chân trước mặt y rồi cúi đầu chờ y trách phạt.

Y giơ tay lên, chẳng chút do dự cốc nhẹ vào trán đối phương: "Muốn làm sủng thần mà không chịu nghe lời trẫm thì làm sao trẫm tin ngươi được."

Cốc xong y thở dài, nắm chặt cằm Thượng Quan Tú nói khẽ: "Thấy hắn khổ sở ta cũng hả hê lắm...

Nhưng bây giờ trở mặt với hắn chẳng có lợi gì, đừng quậy nữa, trẫm không thích phiền phức đâu."

Thượng Quan Tú ngước nhìn y, nụ cười làm vết sẹo trên mặt nhíu lại, nửa khuôn mặt tuấn tú chính trực, nửa còn lại dữ tợn như quỷ: "Vốn định đầu độc hắn chết luôn, không có chứng cứ ..."

"Suỵt."

Kim Lâm Uẩn giật mình ấn ngón tay lên môi đối phương.

Thượng Quan Tú im bặt.

Y nhìn quanh một vòng, đứng gần nhất là Giang hộ vệ đang xụ mặt, các cung nhân khác đều đứng khá xa, chắc không nghe thấy lời thì thầm của họ đâu.

Kim Lâm Uẩn nói: "Nói chuyện khác đi...

Ui da!"

Thượng Quan Tú đột nhiên nắm lấy cổ tay y rồi há miệng cắn ngón cái của y, đầu lưỡi lướt qua đầu ngón tay để lại vệt nước ấm.

Chuyện xảy ra quá đột ngột khiến y không kịp rút tay về, chỉ biết há hốc miệng nhìn đối phương trân trối.

"Biết là không nên vọng tưởng nhưng vẫn muốn xin một chỗ bên cạnh ngài...

Thần rất giỏi nịnh nọt, còn nghe không ít trò vui, biết cách làm ngài vui vẻ hơn bất kỳ ai khác."

Đôi mắt thiếu niên ẩn dưới mái tóc lòa xòa nhìn y chăm chú, ngón tay lạnh lẽo như rắn nước luồn vào tay áo rộng, sau đó hôn lên cổ tay trắng như tuyết của y, "Hãy dùng ta đi.

Bệ hạ à."
 
[Bl] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
57


Đây là lần đầu tiên có người bày tỏ mong muốn "leo lên long sàng" lộ liễu như vậy khiến Kim Lâm Uẩn không khỏi hoảng sợ, Thượng Quan Tú từng đòi làm nam sủng của y, nhưng lúc đó chỉ nói suông chứ chưa động tay động chân với y.

Thượng Quan Tú quỳ trước mặt hệt như một con rắn độc đang rình rập y, từ từ quấn chặt y, chẳng biết xem y là chỗ dựa hay con mồi nữa.

Giang Phục đã hết chịu nổi, chạy tới rút kiếm gác lên cổ Thượng Quan Tú rồi lạnh lùng nói: "Tránh xa bệ hạ ra."

Thượng Quan Tú không hề nao núng mà cụp mắt cười si mê: "Cung nhân chưa dạy bệ hạ mấy chuyện này sao?

Để thần dạy cho..."

"Không cần, không cần đâu!"

Kim Lâm Uẩn nói: "Trẫm còn nhiều việc phải lo nên chưa nghĩ đến chuyện này ..."

Y chợt nhớ lại lúc tắm chung với hoàng thúc đêm qua, vừa nhớ đến thứ mình thấy thì gò má bỗng nóng ran.

Giang Phục tưởng y đỏ mặt vì những lời trêu chọc kia nên nhất thời mất khống chế, lưỡi kiếm rạch một đường trên chiếc cổ tái nhợt của Thượng Quan Tú: "Bệ hạ đừng để bị kẻ gian dụ dỗ."

"Mau thu kiếm lại đi!"

Kim Lâm Uẩn hoảng hốt đứng dậy lấy khăn bịt lại vết thương cho Thượng Quan Tú, may mà chỉ bị rách da chứ không nghiêm trọng.

Đều tại Thượng Quan Tú vượt quá giới hạn trước, không thể trách hộ vệ ra tay được.

"Đừng làm vậy nữa."

Y bảo Giang Phục đem thuốc tới, máu nhanh chóng ngừng chảy, khăn bị nhuộm đỏ một mảng nhỏ.

Thượng Quan Tú không nhúc nhích, đợi y thả tay ra khỏi chiếc khăn, đối phương mới thì thầm: "Bệ hạ còn nhớ không?

Trong buổi họp mặt các gia tộc, mấy tiểu công tử học đòi vương công đi săn, huynh trưởng bắt ta làm con mồi, ta chạy mãi, chạy mãi..."

Kim Lâm Uẩn sợ máu, sợ giết chóc, cũng không rành săn bắn.

Lúc đó phụ hoàng vẫn còn sống, y không cần ép mình giao tiếp với đám người kia, ngại phiền phức nên trốn đến chỗ râm mát ăn bột củ sen pha mật hoa quế.

Thượng Quan Tú khập khiễng chạy tới chỗ y hóng mát, y ngửi thấy mùi máu, thấy mũi tên xuyên qua bắp chân đối phương thì hoảng sợ òa khóc.

Trước khi người hầu gọi thái y đến, y lo lắng cầm khăn bịt vết thương cho đối phương, người đau là Thượng Quan Tú nhưng y lại khóc nức nở, đứa bé cà lăm còn phải an ủi y: "Thái, thái tử, ta không sao..."

Họ ngồi dưới bóng râm ở chỗ không ai nhìn thấy, chụm đầu ăn chung một chén bột củ sen ngọt lịm, Kim Lâm Uẩn đưa hết bánh giấu trong tay áo cho đối phương rồi nói: "

Sau này ngươi cứ trốn ở đây đi, đừng nói với ai hết."

Đương nhiên Kim Lâm Uẩn vẫn còn nhớ rõ chuyện này, y kết thân với Thượng Quan Tú cũng yếu đuối như mình, rủ đứa bé kia trốn chung với mình.

Họ chơi nhảy dây, đá dế, còn nằm ngủ trưa cạnh nhau.

Đối phương tìm y mấy lần, không hiểu sao sau đó lại không đến gặp y nữa.

"Chỉ trốn được một lúc chứ đâu trốn được cả đời."

Thượng Quan Tú cầm chiếc khăn dính máu trong tay y rồi nhìn mặt y, nước mắt chợt trào ra, giọng nói khẽ khàng chỉ đủ cho hai người họ nghe thấy: "Ta muốn cả thiên hạ đều thuộc về bệ hạ, khỏi phải lo sợ, khỏi phải trốn trong bóng tối cả đời nữa."
 
Back
Top Dưới