Khác [BL] - The Royal Mage

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407284497-256-k813106.jpg

[Bl] - The Royal Mage
Tác giả: milespath2266
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên khác: Pháp sư Hoàng gia.

Thể loại: boylove, ma thuật, huyền ảo, học viện.

Tác Giả: Miles Path.



boylove​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [Bl] Tu Tiên Ma Pháp
  • [BL] NGỤC TỐI NGƯỢC 01-204
  • [BL] NGỤC TỐI NGƯỢC 205-...
  • [Bl] Tu Tiên Ma Pháp
  • [Bl] - The Royal Mage
    Giới thiệu


    Jay là một chàng ma thuật sinh chỉ mới mười sáu, mười bảy tuổi, cậu luôn mang trong lòng nỗi nhớ khắc khoải về người cha đã mất tích, không rõ bây giờ còn sống hay đã chết.

    Từ thuở bé, cậu đã được cha chỉ dạy cách nuôi trồng hoa hồng trắng, và dần dần, những bông hoa ấy đã trở thành hiện thân của người cha trong ký ức của cậu.

    Jay ôm ấp, nâng niu bằng tất cả sự trân trọng.

    Thế nhưng, chính vì yêu quý quá đỗi, Jay lại càng sợ hãi ngày những bông hoa ấy sẽ héo tàn, sợ rằng khi chúng không còn sự sống nữa, cậu cũng sẽ mất đi sợi dây cuối cùng gắn mình với hơi ấm của cha.

    Từ đó, bên trong Jay nhen nhóm một khát vọng mãnh liệt, cậu muốn tìm ra một loại dược, hay một dạng ma thuật nào đó có thể khiến thực vật trường tồn vĩnh viễn.

    Chỉ sinh trưởng, phát triển và mãi giữ nguyên dáng vẻ ở thời khắc rực rỡ nhất.

    Trong một đợt nhận được thông báo ở ngôi trường pháp thuật mà hiện tại Jay đang theo học, cậu biết đến lớp Cộng Hưởng Sinh Mệnh, nơi người đứng ra giảng dạy chính là hoàng tử Rean, kẻ mang trong mình nguyên tố Mộc Khởi Sinh.

    Và những câu chuyện về hành trình cuộc đời của Jay cũng bắt đầu sau đó.
     
    [Bl] - The Royal Mage
    Chương 1: The beginning


    Ánh sáng từ bên ngoài len lỏi qua khe rèm cửa sổ hé mở, rọi vào mí mắt của người con trai vẫn còn đang say giấc nồng, cái chỗ rèm cửa bị hở đằng khung cửa sổ ấy vậy mà lại có thể đánh thức Jay.

    Trước đó những người bạn cùng phòng của nó đã rất ồn ào, tiếng nói chuyện, tiếng va đập xung quanh khi cái đám đấy giỡn hớt với nhau, ấy thế mà chẳng thể nào ảnh hưởng gì đến đứa duy nhất còn đang ngủ ở trong phòng kia.

    Vì thế nên, bọn họ cũng chẳng xem đây là một loại hành động thiếu lịch sự gì cho lắm.

    Như thế, mà bây giờ chỉ với một tia nắng nhỏ ban trưa, cũng không gọi là quá gắt để ai đó đang nhắm mắt có thể cảm nhận được sự nhức nhói đã làm cho Jay tỉnh giấc.

    Nó không nhớ ngay được đã có những chuyện gì xảy ra, cũng chẳng xác định được thời gian hiện tại, càng không nhận ra là mình đã ngủ đến tận giấc trưa, quá cái giờ mà anh trai nó vẫn thường hay nói là "Mặt trời đã mọc lên tới đỉnh của cung điện Augest rồi."

    Khi xác nhận tinh thần và đầu óc của mình đã lấy lại được sự ổn định, nó nhận ra kiểu dáng của cái trần nhà trước mắt không giống với cái trần trong phòng ngủ của nó ở nhà.

    Nghĩa là bản thân của nó vẫn còn đang ở nhà chung của trường, lúc bấy giờ nó mới cuống cuồng vung hết chăn gối rồi nhảy khỏi giường, vớ lấy cái cặp sách và bằng niềm tin nào đó nó vẫn có thể nhét sách vở vào trong dù chẳng nhớ hôm nay là thứ mấy và gồm những môn học gì.

    Đương lúc Jay vác cặp lên vai để chuẩn bị tông cửa chạy đi cho kịp giờ, nó đụng trúng vào lồng ngực của một người khiến nó loạng choạng suýt thì ngã ngửa ra phía sau, còn cậu bạn kia thì đã yên thân nằm dưới đất rồi.

    "Ôi chúa tôi, là ai đã làm tổn thương đến hoa hồng của cậu vậy?"

    - Cậu ấy vừa xoa cái mông tội nghiệp của mình vừa nói với Jay.

    Cậu bạn này là Athan, một người bạn học chung khối với nó.

    Một cậu chàng khá dễ nhận biết trong đám đông với mái đầu nâu hạt dẻ xoăn tít thò lò cùng với cái mặt khờ khạo điểm những đốm tàn nhang li ti.

    Athan dù không biết Jay tại sao lại vội vàng và trông hoảng hốt như vậy, nhưng để mà khiến nó có thể thành ra bộ dạng thế này thì một là trễ học, hai là có liên quan đến cái bình thủy tinh cắm mấy cây hoa hồng trắng được đặt trên bàn ở cạnh giường ngủ của nó.

    Athan nghĩ rằng có ai đó đã động vào cái bình thủy tinh đấy của Jay, người ta đã làm gãy cành, hoặc tùy tiện bứt một cái lá hay làm rụng một cánh hoa?

    Và bây giờ nó đang truy tìm hung thủ chăng?

    Athan dám nghĩ đến trường hợp đấy có thể xảy ra lắm, nhưng đi tìm hung thủ làm hỏng hoa thì cần gì mang theo cặp sách chứ.

    "Đồ ngốc, mau tránh ra.

    Tôi sắp muộn học rồi!"

    Athan bị Jay chửi, nhưng cậu không biết nên cười vào mặt nó hay nên lấy hết dũng khí chửi ngược lại nó nữa.

    Athan nghĩ nếu mình không nói cho Jay biết hôm nay là ngày nghỉ, không cần phải đi học thì sau khi từ cái lớp học vắng tanh trở về nó có tìm mình để tính chuyện vì cái tội biết mà không nhắc bạn, để nó phải mất bấy nhiêu đó thời gian chỉ để làm việc vô nghĩa hay không.

    Dám chắc có thể lắm, cậu không nên trêu đùa bạn bè tính khí nóng nảy.

    "Cậu cần gì mà phải sợ trễ học, hôm nay là thứ bảy mà."

    "Là thứ bảy à?"

    Còn đang giành đường đi với Athan, nó mới khựng lại sau khi cậu nói cho nó biết hôm nay là thứ bảy, không cần phải vội vàng đến ruột gan nhảy tưng bừng lên như thế này chỉ vì sợ bị trễ học rồi phải chịu phạt.

    Nỗi bất an trong lòng tan biến đi, nó cảm thấy thật nhẹ nhõm và thôi cái ý định xông ra bên ngoài rồi chạy bán sống bán chết như một đứa dở hơi giữa dãy hành lang thư giãn.

    Jay mới ngước lên nhìn cái đồng hồ hình bông tuyết đặt ngay chính giữa trên trần nhà, bây giờ đã gần tám giờ bốn mươi lăm, sắp kết thúc ca học buổi sáng.

    Bình thường nếu đến lớp vào giờ này nó rất có thể sẽ bị phạt chạy bộ quanh sân trường, đến trễ bao nhiêu phút thì tương ứng với bấy nhiêu vòng phải chạy.

    Khi đó thì chân của nó tạm thời không còn gọi là chân nữa, mà đấy chỉ là hai khối thịt dư thừa mọc lủng lẳng ra từ mông.

    Nó quẳng cặp xách lên giường rồi nằm phịch xuống với cái tư thế mà nó cho là thoải mái nhất, và rồi nhớ lại vì sao ngày nghỉ mà nó vẫn còn ở nhà chung của khối Thủy trong học viện thay vì ở nhà.

    Bình thường, vào buổi tối trước những ngày nghỉ trong tuần hoặc ngày lễ được phép nghỉ thì nó sẽ về nhà, nhưng hôm nay thì không, và cả ngày mai cũng vậy.

    Jay đã cãi nhau một trận với cha, dù chẳng đến mức tan nhà nát cửa nhưng hôm đấy quả thật đủ khiến nó cảm thấy tủi lòng và giận dỗi rồi không muốn về nhà.

    Thật buồn là sự việc hôm ấy xảy ra vào đúng ngày Lễ tái sinh.

    Athan thấy Jay chẳng nói chẳng rằng gì mà đã nằm ra đó, cũng không buồn nói thêm cái gì nữa.

    Cậu muốn hỏi rằng vì sao hôm nay là ngày nghỉ mà nó chẳng về nhà như thường lệ, nhưng có lẽ Jay đã hiểu Athan định hỏi cái gì khi mà cậu chàng còn chưa kịp dứt hết câu, nó ném cho cậu một cái quắc mắt cùng sự khó chịu không quá khó khăn để nhìn thấy trên khuôn mặt.

    Athan chỉ với cái nhìn đấy của Jay thì đã có thể hiểu ra được hai vấn đề, một là câu hỏi của mình khiến bạn khó chịu, hai là vì câu hỏi của mình khiến bạn khó chịu thì tức là ở nhà bạn có vấn đề hoặc bạn có vấn đề với nhà nên mới không về.

    Chơi chung với người khó ở mà hay im lặng lúc bất thường như vậy thì những lúc thế này đúng thật là như một thử thách rèn luyện khả năng quan sát và sự tinh tế.

    Biết mơ hồ là vậy, nhưng cậu thì cũng chẳng dám hỏi sâu thêm đâu.

    "Cậu vừa ra ngoài có đúng không?

    Có nhìn thấy anh trai tôi ở đâu không?"

    Athan còn tưởng sau cái quắc mắt kia nó sẽ nói câu nào đó tương tự như bảo cậu đừng có mà xía vào chuyện của người khác, hoặc mấy câu khó chịu đại loại vậy.

    "Phải, tôi đã ra bên ngoài, và tôi đã nhìn thấy Rei ở thư viện.

    Cơ mà tại sao hôm nay cậu ấy cũng không về nhà nhỉ, thường lệ thì.."

    "Cậu bớt xía vào chuyện của người khác đi."

    Athan nghĩ lại rồi, thật ra cậu chàng chẳng rèn được khả năng quan sát hay sự tinh tế nào cả.

    Dứt xong câu, Jay còn chẳng buồn nghe đến mấy âm thanh ú ớ vô nghĩa của Athan thì đã vội đứng dậy rời khỏi phòng.

    Nó đi đến nơi của anh trai mình, Athan đã nói là nhìn thấy Rei ở thư viện.

    Anh trai của Jay, tuy nó với anh mình là một cặp sinh đôi, nhưng để mà nói về mức độ nhận dạng thì lại không quá khó khăn dù cho khuôn mặt của cả hai cực kì giống nhau.

    Chỉ trừ khi một trong hai bị ép phải làm sao cho giống người còn lại thì lúc đó mới là vấn đề.

    Cơ mà cũng chẳng cần phải bàn tán làm gì cho phức tạp, nếu không nói đến sắc thái thường thấy trên khuôn mặt của cả hai - người thì lành tính lúc nào cũng bình ổn, còn người kia thì mặt mày lúc nào cũng cau có khó chịu, thì chỉ cần nhìn vào bộ đồng phục khác màu tượng trưng cho nguyên tố ma thuật của họ cũng đã có thể biết ai là ai.

    Cả cái thói hay cắm rễ ở mấy chỗ nhiều sách như thế này thì Jay cũng chẳng giống với Rei một tí nào đâu.

    Đến với thư viện, có thể gọi nơi đây là một cái mê cung của tri thức.

    Những tủ sách cao phải chừng đâu đó hơn ba mét, với mấy cái kệ tủ được nhét đầy sách, ngăn nắp và phẳng đến dường như hoàn hảo.

    Không chỉ những tủ sách cao chót vót mà đường đi ở khu vực chứa sách còn rất phức tạp và rắc rối.

    Mấy khu vực chứa sách không được xây nên để người ta có thể dễ dàng đi một đường thẳng, có đoạn thì uốn khúc, đoạn lại có đường đi như hình xoắn óc và còn một vài kiểu đường lối khác cho từng khu vực khác nhau.

    Mấy cái tủ sách từ màu gỗ đến độ cao đều giống nhau, khiến người ta có cảm giác thật ra vẫn chưa đi được bao xa dù đã xuất phát từ rất lâu rồi.

    Vì thế nên mới gọi nơi này là một cái mê cung.

    Để có thể thuận lợi di chuyển và tìm kiếm cuốn sách mình cần, ta cần phải nhờ đến sự giúp đỡ của các Itineris - họ là những tinh linh được sinh ra từ con chữ, từ linh hồn của những quyển sách và nơi dựng lên thư viện, họ tồn tại dưới dạng ánh sáng có hình giống như hình cầu.

    Có thể gọi họ là những tinh linh dẫn bạn đi trên con đường đúng đắn nhất để tìm kiếm tri thức.

    Rei - anh trai của Jay, cậu ấy chẳng thích cái nhìn từ những người khác trong lúc cậu đọc sách, hay chỗ nào đó quá đông người, vì vậy Rei thường sẽ tìm một góc nào đó vắng vẻ nhất ở trong thư viện để làm nơi an tọa của mình.

    Và khu vực đọc sách số tám là nơi thích hợp nhất đối với cậu.

    Vì sao lại nói khu đọc sách số tám là nơi thích hợp nhất với Rei?

    Vì ở đây, dù là khi thư viện đông đúc người thì chỗ này vẫn là chỗ hiếm có hay hầu như là không có ai lui đến trừ các quản thủ và phó quản thủ.

    Khu đọc sách số tám này luôn là nơi u ám hơn so với bảy khu còn lại.

    Các ma thuật sinh khác truyền tai nhau rằng khi họ ngồi đọc sách ở đây thì sẽ có cảm giác nặng nề và buồn não đến kì lạ, kể cả khi cuốn sách họ đang đọc là một cuốn truyện cười.

    Lời đồn này đã có từ trước khi Jay bắt đầu học năm nhất tại học viện này, cho đến bây giờ là năm thứ mười một rồi.

    Thế mà vẫn có người yêu thích nơi đó chỉ vì nó yên tĩnh và hiếm khi có người.

    Quả thật, Jay đã gặp được anh trai nó ở một góc trong khu vực đọc sách số tám.

    Rei luôn là người như vậy, dù có ở bất cứ đâu thì cậu ấy vẫn sẽ luôn chọn chỗ trong hóc trong kẹt của nơi đấy để mà làm tổ của mình.

    Cậu nói rằng bản thân sẽ có cảm giác an toàn khi ngồi ở trong góc như vậy, và cậu chỉ cần cố gắng không quan tâm ánh nhìn của những người phía trước thôi.

    "Rei."

    Nó gọi tên anh mình, kéo cậu ấy ra khỏi sự mê hoặc của những trang sách chứa đầy chữ đến hoa mắt trong cuốn "Đất và rừng ở Noah".

    Rei không giật mình với cái chạm tay và tiếng gọi của nó, có thể là cậu đã quá quen thuộc đối với những cái chạm từ người này.

    Hoặc cũng có thể là vì cái mồm oang oang của Jay khi nó vừa bước vào khu đọc sách số tám với cái suy nghĩ rằng sẽ chẳng có ai ở đây ngoài anh trai của mình đâu.

    "Hôm nay không cần phải lên lớp, anh nghĩ em vẫn chưa dậy vào giờ này nên đã không đến nhà chung của khối Thủy để tìm em."

    Nó đã nghe quen thuộc lắm cái giọng nói vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng này của Rei, nhưng mỗi lần nghe đến khi cảm thấy tâm trạng không được tốt thì vẫn luôn có thứ gì đó như một luồng cảm xúc mãnh liệt rộn ràng bên trong lòng nó.

    Đúng thật là Rei rồi, anh trai của nó ở đây.

    Không chỉ nói riêng việc nó đã tìm thấy cậu ấy ở khu đọc sách số tám, mà thật sự là cậu luôn ở đây, ở đâu đó xung quanh nơi Jay hiện diện dù cho có đôi lúc nó không nhìn thấy được cậu.

    Tuy rằng nó không nghĩ Rei có thể đã về nhà từ tối ngày hôm qua, nhưng khi trông thấy cậu vẫn còn ở lại học viện, nó cảm nhận được một sự an ủi từ việc này.

    Rei hoàn toàn có thể trở về nhà sau một tuần học tập và hoạt động mệt mỏi, cậu ấy thường nói với Jay rằng "Giấc ngủ ở nhà vẫn luôn là giấc ngủ ngon nhất, hơn bất cứ nơi nào.", nhưng mà cậu thì vẫn ở lại đây với Jay, trong khi người đang có mâu thuẫn với gia đình là nó chứ chẳng phải cậu.

    Rei thôi đọc tiếp rồi nhẹ nhàng đóng cuốn sách lại, cậu nhìn đứa em của mình sau khi nó chỉ gọi tên mà chẳng buồn nói thêm gì nữa.

    Trông như cậu sẽ hỏi rằng "Em đang nghĩ gì mà trông lạ vậy, có chuyện gì xảy ra với em à?", nhưng mà cậu chẳng nói gì cả.

    Cậu biết rõ cái sắc thái lạ trên khuôn mặt lúc nào cũng mang vẻ thù hằn với mọi thứ xung quanh đó có ý nghĩa như thế nào.

    Làm sao mà cậu có thể không biết vấn đề hiện tại của Jay là gì chứ, nó là đứa em trai duy nhất của cậu mà.

    Rei hiểu, sau trận cãi nhau đấy giữa cha và nó, cậu biết cảm giác hiện giờ của nó là hờn dỗi và mất mát, nên cậu nghĩ mình chẳng nên hỏi hay nói thứ gì có liên quan đến vấn đề ấy đâu, điều đó sẽ lại làm cho Jay nhớ tới và càng thêm phiền não.

    Hơn hết là, cậu không thể nào về nhà rồi để đứa em trai của cậu một mình ở lại đây được.

    Việc mà bây giờ Rei có thể làm là ở bên cạnh Jay, cho nó cảm giác, cho nó biết rằng mình không cô đơn, vẫn còn có người đứng về phía nó.
     
    [Bl] - The Royal Mage
    Chương 2: The flower and the father


    Jay cảm thấy, chẳng có loài thực vật nào đẹp và có ý nghĩa đối với bản thân nó như loài hoa hồng trắng đâu.

    Và chỉ riêng loài hoa ấy, loài hoa khiến nó vẫn luôn mang nỗi nhớ về người cha ruột bây giờ chẳng biết sống chết ra làm sao.

    Jay vẫn còn nhớ rõ lắm những kỉ niệm thật đẹp ngày còn bé, cha đã cho nó xem những hạt giống của loài hoa hồng trắng.

    Hình ảnh người cha ân cần chỉ dạy cho nó từng chút một về cách xử lý hạt giống, gieo hạt và tưới nước, những ngày sau đó ông ấy đều cùng nó xem mấy hạt giống đã gieo sinh trưởng đến đâu rồi.

    Lần đầu tiên nhìn thấy mầm non do chính tay nó trồng nảy nở, trong lòng nó râm rang niềm vui sướng.

    Cha và nó theo dõi, quan sát cây con lớn lên từng ngày, Jay mong ngóng làm sao cái ngày mà nó được thấy những bông hoa nở rộ.

    Đâu phải là trần đời nó chưa từng nhìn thấy loài hoa hồng trắng này, nhưng dáng vẻ của bông hoa do chính tay nó gieo trồng và chăm sóc thì nó chưa bao giờ được trông thấy bao giờ.

    Những hình ảnh đẹp đẽ và ấm áp đó của Jay và cha nó, nó không thể nào quên được, những khoảnh khắc, ký ức về người cha và loài hoa mang vẻ đẹp dịu dàng này vẫn luôn in sâu vào tâm trí nó.

    Mỗi khi nhớ lại, dáng vẻ và nụ cười của cha hiện lên khiến lồng ngực nó dâng trào một làn xúc cảm rộn ràng khó tả.

    Đấy là lần đầu tiên, lần đầu tiên jay tiếp xúc gần gũi như vậy đối với một loài thực vật.

    Trước đây nó luôn cảm thấy những cành cây ngọn cỏ, mấy bông hoa thật nhạt nhẽo, với nó dường như là vô vị.

    Thật ra cho đến bây giờ cái cảm xúc ấy của nó với bọn cây cỏ vẫn còn, nhưng mà đối với loài hoa hồng trắng thì lại không như vậy.

    Bởi nó gắn liền với những ngày tháng Jay ở gần bên cha nó, trước những ngày tháng cuối cùng nó còn được trông thấy người cha dịu dàng của mình.

    Bây giờ, bên trong phòng chẳng có người nào ngoài Jay, nó nằm trên giường ngắm nhìn những bông hồng trắng cắm trong chiếc bình thủy tinh để trên bàn ngay bên cạnh giường ngủ.

    Cái bàn đặt ở bên dưới cửa sổ, ánh sáng từ mặt trăng bên ngoài hắt vào trong căn phòng, vào chiếc bình thủy tinh, vào những bông hoa.

    Nơi căn phòng tối, nó vẫn có thể thấy rõ lắm hình hài của những cánh hoa xinh đẹp, tinh tế và trắng muốt, giống với người cha của nó.

    Mấy bông hồng dưới ánh trăng như thể đang phát sáng, hệt như cha của Jay đang nở nụ cười như mỗi khi được nhìn thấy nó.

    Jay thật muốn một lần nữa nhìn thấy nụ cười của cha, một lần nữa được cha chạm đến và ôm vào lòng, thật muốn một lần nữa được nhìn thấy ông ấy.

    Ngắm nhìn những bông hoa xinh đẹp đến thuần khiết, được thưởng thức cái gọi là vẻ đẹp của loài thực vật, có thể khiến người ta say mê đến vậy.

    Nhưng khóe mắt nó vẫn thấy cay và lòng nó thì vẫn cảm thấy đau đáu nỗi buồn.

    Không biết phải làm thế nào, khi nhìn thấy thì lại buồn, nhớ nhung và bất lực như vậy, nhưng không trông thấy thì trống vắng và thiếu sự an toàn.

    Nó biết phải làm sao đây, sợ một ngày khi những bông hoa của nó dần héo úa và rồi chết đi, sợ một ngày bỗng nhiên khi tỉnh giấc, nó phát hiện ra thứ báu vật mà nó nâng niu đã biến mất, hay tệ hại hơn nữa là trên thế giới này sẽ chẳng còn lấy bông hoa hồng trắng nào, dám có thể lắm chứ, sao lại không?

    Biết làm sao đây, nếu nó không còn cảm nhận được sự hiện hữu của cha nữa.

    Nó muốn làm cho loài hoa hồng trắng này tồn tại mãi mãi, chỉ gieo hạt, nảy mầm, sinh trưởng và phát triển, mãi giữ vẹn nguyên hình hài và vẻ đẹp ở giai đoạn hoàn mỹ nhất của nó.

    Chỉ có tồn tại và chẳng bao giờ héo mòn rồi chết dần đi.

    Mong sao cho những hạt giống hoa hồng trắng nó đã tự tay gieo trồng sẽ lớn lên và mãi mãi còn đấy, để nó có thể luôn ngắm nhìn những gì đẹp nhất, và luôn thấy hơi ấm của cha hiện hữu bên cạnh mình.

    Đến khi nó không còn cảm nhận được bất cứ điều gì nữa, nhưng những bông hoa hồng trắng sẽ vẫn mãi tồn tại.

    Jay cứ nằm thẫn mình ra nhìn về phía chiếc bình thủy tinh cùng những giọt nước mắt rơi thầm lặng trong căn phòng tối, nó nghĩ mình sẽ dành ra cả đêm nay chỉ để ngắm hoa và khóc vì thương nhớ.

    Cho đến khi nó nghe được lệnh tập hợp tất cả ma thuật sinh tại gian phòng chính của khối trưởng, âm lượng cổ họng của anh ấy lớn đến mức có thể kéo Jay thoát ra khỏi cơn mê trong cái sự đắm chìm vào suy tư của nó.

    Tiếng gọi của khối trưởng to, rõ, không gọi là điếng hết cả tai nhưng nó khiến Jay giật mình, thành ra khi rời khỏi phòng ngủ để tập hợp tại gian phòng chính, nó đeo theo cái bản mặt khó chịu đi cùng.

    Sophiar đứng trước các ma thuật có mặt tại nơi tập hợp, trông anh ấy chỉnh tề, làm ra vẻ trịnh trọng với cuộn giấy da trên tay, không có dáng vẻ gì là của một người chuẩn bị đi ngủ như những người khác, trên người anh ấy còn đang mặc bộ đồng phục đi học cùng với cái băng đeo khối trưởng.

    Sophiar ắt là đã tham gia một cuộc hộp hội ma thuật sinh vào buổi đêm, vì hôm nay là thứ bảy, không cần phải lên lớp.

    Khối trưởng hắng giọng một cái, thay cho lời yêu cầu tất cả ma thuật sinh có mặt tại đây giữ trật tự trước khi anh ấy nói về điều cần nói.

    "Các ma thuật sinh của khối Thủy chú ý, đây là lời giới thiệu cũng như thông cũng như thông báo đến các bạn một lớp ngoại khóa mới, lớp Cộng Hưởng Sinh Mệnh.

    Người đứng ra để hướng dẫn và giảng dạy cho các bạn về những hoạt động trong lớp ngoại khóa này chính là nhị hoàng tử Rean.

    Lớp Cộng Hưởng Sinh Mệnh được tạo ra để dành cho những ai muốn hiểu sâu hơn về cách ma lực của mình chạm vào sự sống, không có quy định giới hạn nguyên tố nào được tham gia, nhưng yêu cầu các bạn phải có ý thức kiểm soát ma lực, tôn trọng và không được làm tổn hại đến bất kì sinh mệnh nào.

    Hoàng tử Rean - ngài không chỉ là người mang huyết mạch hoàng gia cao quý, mà còn là kẻ đã chấp nhận bước xuống mặt đất, chạm vào sinh mệnh và lắng nghe chúng như chính đồng loại của mình.

    Sự hiện diện của ngài ở lớp học này là lời nhắc nhở rằng ma thuật tồn tại không phải để đứng cao hơn sự sống, mà là để đứng cùng nó."

    Lớp Cộng Hưởng Sinh Mệnh được sắp xếp bắt đầu vào chủ nhật tuần sau, nhưng thời gian cụ thể thì vẫn chưa được thông báo, có lẽ vẫn sẽ phải đợi một phần thông báo khác trong vài ngày tới nữa, trước khi chính thức vào học.

    Sophiar sau khi kết thúc công việc truyền đạt thông tin đến các ma thuật sinh trong khối của mình, anh ấy chưa chịu rời đi ngay mà đứng lại quan sát từng người một.

    Sophiar thật ra là đang dự đoán và đếm số điểm cộng của mình, anh đã trông thấy những vẻ mặt phấn khích của đám nhỏ, chúng nó thích thú như vậy thì anh lại càng hài lòng.

    Những hoạt động ngoại khóa giao cho các khối trưởng phổ biến, càng có nhiều ma thuật sinh tham gia thì bọn họ lại càng có thêm nhiều điểm cộng.

    Cơ mà họ tuyệt đối không được phép dùng các hình thức uy hiếp để ép một hay nhiều cá nhân tham gia, nếu để nhà trường phát hiện họ sẽ bị trừ sạch sẽ toàn bộ số điểm cộng của mình vì hành động dơ bẩn đó.

    Trong học viện cũng có kha khá các lớp ngoại khóa khác nhau như lớp Âm Nhạc, Hội Họa, Nghệ Thuật Điêu Khắc, Chăm Sóc Thực Vật Từ Thông Thường Đến Kì Cục và một vài lớp khác nữa.

    Jay trước đây chưa từng có hứng thú với lớp ngoại khóa nào, cơ mà cũng không đúng, phải là không có đủ hứng thú để ở lại lâu dài.

    Nó đã từng tham gia lớp Chăm Sóc Thực Vật Từ Thông Thường Đến Kì Cục, nhưng chỉ sau bốn cái chủ nhật thì nó đã xin được phép gạch tên mình ra khỏi danh sách thành viên.

    Vì đỉnh điểm là một cái cây chọc ghẹo đã giật cái quần của Jay khiến nó té ngã chổng vó lên trời, còn quần của nó thì lại ở trên tay của thứ thực vật đáng ghét ấy.

    Thật ra nó chẳng lấy làm hứng thú gì với các loài thực vật hay cái lớp ngoại khóa chết bầm đấy, nó đã nghĩ rằng nếu tham gia vào các lớp liên quan đến thực vật thì có thể sẽ tìm ra được loại phương pháp chăm sóc, thuốc hay loại ma pháp nào đó có thể giúp nó làm cho những cây bông hồng trắng sống mãi mãi, chỉ sinh ra và lớn lên, chẳng bao giờ chết đi.

    Jay đã tham gia cái lớp ấy vào năm thứ năm, và mong muốn làm cho một loài thực vật mãi tồn tại đến tận bây giờ vẫn luôn ám ảnh tâm trí của nó.

    Khi nghe khối trưởng thông báo về lớp ngoại khóa mới, Jay nghĩ cái lớp ấy sẽ lại là lớp ngoại khóa được nó liệt vào danh sách "chẳng có gì hay ho để mà đáng ngó đến" của nó, thế nên nó cũng chẳng buồn chú ý lắng nghe lắm đâu.

    Nhưng khi Jay nghe đến cái tên của người sẽ đứng lớp hướng dẫn, nó đã phải dẹp đi cái sự cố ý bỏ ngoài tai của mình để mà chăm chú lắng nghe cho thật kĩ những điều mà khối trưởng phổ biến.

    Jay biết người đó là ai, người đó là người có khả năng cảm nhận mọi sinh mệnh trên thế gian này.

    Chạm vào, kết nối và cảm nhận. người đó sở hữu và sử dụng nguyên tố Mộc Khởi Sinh, gắn liền với sự sinh ra, chu kỳ sống, ý chí tồn tại của tự nhiên.

    Vị hoàng tử đó làm được những điều mà những người sở hữu nguyên tố Mộc khác dường như không chạm đến được ngưỡng ấy.

    Lớp Cộng Hưởng Sinh Mệnh dạy ta cách cảm nhận, chạm vào sự sống, do người có quyền năng ma pháp của nguyên tố Mộc Khởi Sinh nắm giữ và giảng dạy.

    Đây chẳng phải là nơi mà Jay nên lao đầu vào sao?

    Cơ mà nói đúng hơn điều nó nên lao vào chính là vị hoàng tử vĩ đại kia.

    Jay nghĩ điều này - việc tham gia vào lớp Cộng Hưởng Sinh Mệnh và tiếp cận "giáo sư mới" sẽ giúp ích được gì đó cho nó, cụ thể là có liên quan đến mong muốn loài hoa hồng trắng - những bông hoa mà nó đã tự tay gieo trồng sẽ có thể trường tồn. vì vốn điều này liên quan đến sinh mệnh và sự sống.

    Tại sao cái lớp này cho đến tận bây giờ mới được mở ra vậy.

    Từ sau bài thông báo của khối trưởng đến khi đã về đến phòng ngủ, những suy nghĩ về lớp Cộng Hưởng Sinh Mệnh và hoàng tử Rean cứ luôn quanh quẩn bên trong đầu Jay, đến mức nó còn chẳng thèm quay lại gầm gừ hay mắng mỏ gì Athan khi cậu chàng vượt hàng người và đụng trúng một bên vai của nó, trông vội vàng lắm.

    Dường như nó chỉ xem cú đụng rõ mạnh đấy của Athan là một cái lá cây to hơi quá khổ xoẹt ngang qua bả vai.

    Trong lúc Athan chuẩn tâm lý nghe thấy sự ồn ào nhói tai khi cáu gắt của Jay thì nó đã yên thân nằm ở trên giường rồi.

    Hôm nay thằng này bị sao ấy nhỉ.

    Sau khi đã lục tung cái túi của mình để tìm cuốn sách mà cậu ấy cần phải trả cho một người bạn và rời khỏi phòng ngủ.

    Athan quay lại phòng, thấy Jay vẫn còn nằm trên giường.

    ý cậu không phải chuyện ai đó nằm trên giường là kì lạ nhưng mà, Jay vẫn không thay đổi tư thế hay sắc mặt suốt từ lúc cậu đi cho đến khi quay về.

    Điều gì đã khiến nó đắm mình vào sự yên lặng như vậy?

    Athan không biết hành động đến bên giường thằng Jay lúc này của cậu là do quan tâm hay tò mò, cũng không biết khi hỏi đến thì con cọp trắng này nó có cắn mình không, nhưng mà cậu thì đã ngồi xuống giường của nó rồi.

    Ngay cả điều này cũng thật bất thường, Athan không biết chuyện của Jay phải nghiêm trọng đến cỡ nào, khiến cho nó còn chẳng để ý là Athan đã ngồi ở trên giường của nó.

    Hoặc cũng có thể miếng bánh quy nướng mà cô bạn Kate đã chia sẻ cho Athan lúc cậu mang sách đi trả cho cô nàng khi nãy có tẩm thuốc tàng hình, nhưng đến bây giờ mới phát huy tác dụng?

    "Cậu đang nghĩ gì vậy, cậu nghe thấy tiếng tôi không Jay?"

    Jay không quay ra nhìn cậu, cũng không có bất kì động thái nào cho là nó đã trông thấy có người đang ngồi ở bên cạnh chỗ mình nằm, nhưng nó vẫn trả lời câu hỏi vừa được nhận.

    Cơ mà không chắc là nó có phải đang trả lời Athan không, hay là nó đang nói ra hết những gì mà nó suy nghĩ.

    "Tôi sẽ tham gia lớp Cộng Hưởng Sinh Mệnh, ở đó chắc chắn sẽ có những điều mà tôi cần.

    Tôi sẽ đi đăng ký vào ngày mai."

    Athan cũng biết đến chuyện đã từng có khoảng thời gian Jay tham gia một lớp ngoại khóa, đầu tiên và duy nhất của nó, vì Athan cũng đã từng là thành viên của cái lớp Chăm Sóc Thực Vật Từ Thông Thường Đến Kì Cục.

    Sau đó thì chẳng thấy Jay tham gia vào lớp ngoại khóa nào nữa.

    Thật ra cái lớp đấy là do Jay kéo cậu đi cùng, chứ cậu cũng có thèm khát gì lắm cái chỗ toàn cây với cỏ ấy đâu.

    Vậy mà chỉ sau bốn buổi thì người xin gạch tên trước lại là nó còn cậu thì học được thêm hẳn năm buổi nữa.

    Lần này khi nghe đến lớp ngoại khóa mới - lớp Cộng Hưởng Sinh Mệnh, Athan nghĩ mình chẳng còn thời gian đâu để mà tham gia thêm một lớp nào nữa, chỉ còn cầu rằng Jay sẽ không kéo theo cậu đi cùng.

    "Cậu có sở thích tham gia vào mấy chỗ không giống với tính cách của mình quá nhỉ."

    "Mặc kệ tôi đi."

    "Cơ mà ai cho cậu ngồi lên giường của tôi vậy, mau cút xuống."

    Đến bây giờ nó mới nhận ra sự hiện diện của Athan, nó còn chẳng buồn để cậu tự giác nhấc mông rời khỏi thì đã duỗi thẳng cẳng dò đá cho cậu chàng một cú khiến cậu ngã lăn quay ra sàn.

    Cơ mà điều đó đồng thời chứng tỏ là miếng bánh quy của Kate chẳng hề có tí thuốc tàng hình nào.

    Rồi thì ai về giường người nấy.

    Cũng đã khá khuya rồi, Jay cảm thấy mi mắt nó dường như sắp mở không nổi nữa.

    Nhưng cái suy nghĩ về những chuyện sẽ làm vào ngày mai như muốn níu kéo nó lại, không muốn cho nó chìm vào giấc ngủ.

    Lớp Cộng Hưởng Sinh Mệnh và vị hoàng tử kia lại cứ chạy lòng vòng trong đầu Jay, nó sẽ phải làm gì đây, làm thế nào để có thể tìm cách đến gần hoàng tử Rean, theo nghĩa bóng lẫn cả nghĩa đen.
     
    [Bl] - The Royal Mage
    Chương 3: Little friend


    Hôm nay, Jay dậy sớm hơn mọi ngày dù là ngày nghỉ cuối tuần.

    Chỉ chừng mới sáu giờ hơn là nó đã thức giấc rồi.

    Bình thường thì giờ này nó vẫn còn nằm trong chăn ấm nệm êm, đắm mình vào trong giấc mơ đẹp đẽ nào đấy.

    Thế nhưng hôm nay lại khác, cơ mà nó cũng chẳng phải là dậy vào cái giờ ai nấy cũng đều đang ngáy ngủ đâu, chỉ là nó dậy sớm hơn “giờ bình thường” của nó mà thôi.

    Vốn mấy đứa bạn cùng phòng của nó cũng đã dậy hết cả từ trước đó rồi, vài đứa thì vẫn ở lì trong phòng, còn mấy đứa khác thì đã ra bên ngoài làm công chuyện của chúng nó.

    Athan thì bảo rằng hôm nay cậu ấy sẽ cắm rễ ở sân băng cả ngày cùng cô bạn thân của mình.

    Hôm nay không cần phải lên lớp, cũng không có thông báo làm việc gì đó cần nghiêm chỉnh nên nó cũng chẳng cần động đến bộ đồng phục đi học.

    Jay chọn cho mình một bộ đồ thoải mái trong tủ để mặc.

    Mà mấy cái áo trong tủ đồ của nó thì bộ nào bộ nấy cũng gần giống như nhau, đều là màu trắng cả, chỉ có kiểu dáng là khác nhau đôi chút, và mấy cái quần màu đen.

    Vì cái thói ăn bận thế này mà có vài lần một số đứa bạn của nó nghĩ là Jay đã không thèm tắm từ sáng ngày thứ bảy cho đến buổi tối ngày chủ nhật.

    Jay nghĩ bên trong cái tủ lạnh nhỏ ở trong phòng vẫn còn vài trái táo xanh và đỏ, tối hôm qua nó vẫn còn thấy ở đó.

    Và rồi bữa sáng của nó chỉ có vỏn vẹn một trái táo đơn giản thế.

    Trong nhà chung bây giờ cũng chẳng còn lại mấy người, có thể giờ này tụi nó đã đi đăng ký lớp ngoại khóa mới cũng nên, Jay nghĩ thế vì hôm qua nó đã thấy kha khá đứa tỏ ra thích thú với cái lớp này.

    Có những đứa thì theo Jay là đã tham gia nhiều hơn hai lớp ngoại khóa, thế mà đêm qua chúng nó vẫn bàn tán với nhau về việc hôm nay sẽ đi đăng ký tham gia liền luôn cho nóng.

    Sao mà chúng nó có thể quản lý thời gian kinh khủng như vậy?

    Trong học viện, những ngày nghỉ thì các ma thuật sinh được phép về nhà nếu chúng muốn, chỉ cần là trước tám giờ tối ngày chủ nhật chúng đã phải có mặt tại trường.

    Vì đó là giờ quy định cánh cổng chính sẽ đóng lại và cho dù chúng nó có cố gắng dùng loại ma pháp gì đi chăng nữa thì cũng chẳng thể mở hay phá được nó đâu vì cánh cổng chính và cả ngôi trường này đều nhận được sự bảo vệ tuyệt đối của hoàng gia Augest.

    Các ma thuật sinh dù ở nhà vẫn có thể nhận được thông báo của nhà trường hoặc khối trưởng của họ nhờ vào hệ thống bồ công anh truyền tin.

    Các bông bồ công anh sẽ thu âm lại lời nói của người cần truyền tin và sau đó theo yêu cầu của họ mà bay đến tận nơi của người được nhận tin đã truyền đi.

    Các bồ công anh truyền tin sẽ chẳng bao giờ lạc lối hay trễ nải công việc được giao, trừ khi có người có đủ năng lực cố tình phá vỡ lớp ma thuật bảo vệ xung quanh chúng.

    Sự tối đa trong việc bảo hộ này chỉ dành cho bồ công anh truyền tin của Học viện Đào tạo và Phát triển Ma lực Hoàng gia AUG.

    Jay bước trên con đường quen thuộc để rời khỏi khu vực nhà chung của khối Thủy, hướng về phía phòng đăng ký tổng mà đi.

    Trên đường đi, Jay bắt gặp khá nhiều người cũng đang đi cùng chiều với nó.

    Nó nghĩ, bọn họ chắc có lẽ cũng đang trên đường đi đến phòng đăng ký tổng để ghi danh vào danh sách tham gia lớp Cộng Hưởng Sinh Mệnh.

    Cơ mà theo Jay thấy mấy người đi cùng chiều với nó đa phần là ma thuật sinh của khối Mộc.

    Bước vào phòng đăng ký tổng, bên trong đây mới sáng sớm ra cũng đã có không ít người đứng xếp hàng rồi.

    Vì mới là những tuần đầu tiên của đầu năm học cho nên những lớp ngoại khóa hay mấy câu lạc bộ khác cũng không gọi là “ế” sau cái thông báo về lớp Cộng Hưởng Sinh Mệnh do hoàng tử Rean đứng lớp vào đêm ngày hôm qua.

    Mà dãy xếp hàng ở khu vực đăng ký lớp mới mở này cũng dòm như là dài nhất so với mấy khu khác rồi.

    Jay thấy, ở phía trước hàng có một ma thuật sinh dáng người trông rất quen.

    Dường như ma thuật sinh đó đã đăng ký xong, liền bước ra khỏi hàng để nhường đường cho người kế tiếp đi lên.

    Ánh mắt của nó và Jay va vào nhau, trên gương mặt của thằng nhỏ kia rõ ràng hiện lên sự phấn khích phải nói là khiến người ta cảm thấy nên dè chừng hoặc chạy mất dạng đi ngay khoảnh khắc đó vì sợ bị tên nhóc làm bậy.

    Nhưng Jay thì không cảm thấy như thế, bởi không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu nó trông thấy cái biểu cảm quá khích này rồi.

    Thằng nhỏ đó chạy đến bên Jay, nó tên là Rodica Aperlit, ma thuật sinh của khối Âm thanh, hiện tại đang học năm thứ tám.

    Gọi là thằng nhỏ vậy chứ Rodica cũng cao ngang Jay chừng hơn một mét bảy mấy ấy chứ.

    Jay vẫn còn nhớ như in cái ngày mà lần đầu tiên nó và Rodica gặp nhau là khi thằng nhóc này lạc đường vì không tìm thấy lớp Sinh hoạt chủ nhiệm của khối Âm thanh và chạy lạc sang tận bên khối Thủy hồi năm nhất, còn Jay thì vì lý do thức dậy muộn cho nên một lần nữa lại trễ học, lúc đấy nó mới học năm ba.

    Không ai hẹn ai, cũng không biết ai sắp xếp, vậy mà chúng nó đã dừng lại để nhìn nhau.

    Thật sự lúc ấy Jay không nghĩ Rodica sẽ mở lời trước vì thằng nhóc này lúc đó trông nhỏ xíu xiu mà còn có vẻ rụt rè lắm kìa.

    “Anh gì ơi..

    Em bị lạc đường mất rồi, anh có thể chỉ cho em tìm đường đến phòng Sinh hoạt chủ nhiệm khối Âm thanh được không ạ?”

    Rodica vừa nói, khóe mắt nó vừa trào ra lóng lánh một chút nước.

    Jay cảm giác như thằng bé này có khả năng đọc được suy nghĩ của nó, không thể nào mà Jay còn chưa nói ra lời từ chối mà nó đã bắt đầu muốn khóc như thế rồi.

    Cơ mà không, lạc đường thì sẽ bị trễ giờ học và thằng nhóc này rất có thể sẽ bị phạt, nó vì sợ nên khóc mới đúng.

    Hiện tại thì Jay cũng sẽ bị phạt nếu như nó dây dưa thêm một phút nào ở đây nữa, nhưng mà xung quanh hành lang cũng chẳng có một bóng người nào hết, Jay có muốn đùn đẩy cái cơ duyên này cũng chẳng biết nên đẩy cho ai.

    Một đứa thì gãi đầu, còn một đứa thì như sắp òa ra khóc vang dội giữa cái hành lang vắng vẻ.

    Jay phải đấu tranh giữa đạo đức và mấy chục vòng chạy bộ quanh sân trường, nó nghĩ đến cái cảnh một thân một mình chạy quanh sân trường cùng với ánh nhìn cười cợt của đám ma thuật sinh khác, lúc đó có thể là nó sẽ xấu hổ và tức đến chết luôn.

    Bây giờ độ chừng cũng đã sáu giờ ba mươi mấy gần bốn mươi rồi, lúc rời khỏi phòng ngủ Jay còn kịp ngó lại cái đồng hồ treo trên trần nhà, kim dài đồng hồ đã sắp chạm đến số sáu - thời gian bắt đầu vào tiết sinh hoạt chủ nhiệm đầu tiên trong tuần.

    Nghĩa là số vòng mà Jay phải chạy hiện tại chưa đến mức phải gọi là khiến nó rụng chân.

    Jay cúi thấp người xuống một chút rồi vỗ vỗ nhẹ vào bên vai của đứa trẻ đang mếu máo như chỉ cần động vào một chút nỗi đau thôi thì sẽ òa ra khóc ngon lành như chơi.

    Jay cười với nó một cái rồi nói.

    “Em trai à, em tự tìm đường đi nhé.

    Anh tin em làm được mà.”

    Nói rồi, nó xách cẳng vắt lên vai chạy đi ngay mà không vội nhìn lại gương mặt của đứa nhỏ phía sau.

    Bây giờ có lẽ là cảm giác tội lỗi đang sục sôi trong lòng nó hơn là cảm giác sợ hãi và xấu hổ khi bị phạt chạy.

    Hình như nó còn nghe thấy tiếng khóc của đứa bé đó nấc lên ở đằng sau.

    Ôi, có lẽ thằng bé cảm thấy hi vọng mong manh cuối cùng giữa dãy hành lang không một bóng người này vừa bị dập tắt mất tiêu.

    Rodica lúc ấy còn nhỏ xíu, tay chân trông chừng cũng bé hơn so với mấy đứa trạc tuổi nó.

    Đứng giữa nơi hành lang xa lạ, nó chẳng biết nên đi tiếp đường thẳng hay phải rẽ sang hướng nào nữa.

    Chả là nó cùng một đứa bạn mới quen hẹn với nhau sẽ cùng đi thành cặp trong đoàn lớp để đến phòng Sinh hoạt chủ nhiệm và chọn chỗ ngồi chung với nhau.

    Nhưng trong lúc đến khúc ngã ba cần phải quẹo thì nó lại mãi ngó mấy tiểu tinh linh đang vất vả vận chuyển cái chậu cây đặt ở trước một phòng học ở gần đó.

    Mấy tiểu tinh linh đáng yêu lắm, làm Rodica phải dừng lại để ngắm nghía chúng cho kĩ.

    Đến chừng khi nhớ ra rằng mình đang đi cùng với cả lớp để đến phòng Sinh hoạt chủ nhiệm thì nó đã không còn nhìn thấy đoàn người mang khăn choàng tím đâu nữa, lúc ấy nó mới muộn màng nhận ra mình đã bị lạc đoàn.

    Rodica không biết bọn họ đã rẽ phải hay rẽ trái, hay là đã đi thẳng rồi rẽ sang đường nào ở ngã tư phía trước nữa, nó đã lơ là quá lâu để có thể nhìn thấy bóng dáng tà áo của người cuối cùng ở trong lớp.

    Rodica hoảng loạn, lo lắng ngó nghiêng nhìn xung quanh, chẳng có gì ngoài mấy bức tường xa lạ lạnh lẽo bao quanh nó cả.

    Cũng không hẳn, vẫn còn có đám tinh linh nhỏ ở phía trước.

    Rodica chạy đến gọi với theo đám tinh linh nhưng trông giống đang làm bộ như là không nghe thấy tiếng của nó.

    Thế là Rodica cứ chạy theo và gọi chúng nó mãi.

    Cho đến khi mấy tiểu tinh linh rẽ vào một hướng rồi mất dạng đi, nó mới nhận ra hình như mình đã đi quá lố và chỗ này lại là một nơi xa lạ khác.

    Rodica cứ đứng đó, đôi khi lại nhích vài bước chân rồi ngó nghiêng nhìn xung quanh.

    Lúc này nó càng bối rối hơn, nó không biết được tội đi trễ thì sẽ bị phạt cái gì.

    Điều mà nó không biết đó, càng làm cho nó sợ.

    Và rồi từ đằng dãy hành lang bên tay trái, nó nghe được âm thanh của tiếng bước chân dồn dập đang dần đến gần hơn với nó.

    Từ đằng xa kia, Rodica nhìn thấy một dáng người với mái đầu màu trắng hớt hãi chạy về phía chỗ của nó đang đứng.

    Nó cảm thấy thật may mắn khi gặp được người, nó nghĩ nó có thể sẽ hỏi được đường về lớp Sinh hoạt chủ nhiệm.

    Nhưng nó không thấy cái anh đang đứng trước mặt mình trả lời mà chỉ ôm mặt gãi đầu, trông mặt của cái anh đấy bây giờ cũng xanh tái mét không kém mặt nó khi nãy.

    Cuối cùng anh chàng tóc trắng kia cũng cho nó một phản ứng đáp lại.

    Cứ tưởng anh ấy sẽ chỉ đường hay dắt theo nó đi cùng nhưng mà anh chỉ bảo rằng nó hãy tự tìm đường và sau đó là chạy đi mất.

    Rodica lại một lần nữa đứng đó, một mình nó với bao quanh lại là những vách tường lạnh lẽo xa lạ.

    Tiếng khóc của nó bắt đầu vang lên giữa dãy hành lang khi nó nhận ra tia hi vọng cuối cùng của mình đã biến đi mất.

    Nó chẳng biết phải làm thế nào nữa, xung quanh nó giờ đây mới thật sự chẳng còn ai.

    Rodica đứng đó nức nỡ mà khóc, một tay ôm cặp sách còn tay kia thì dụi hai bên lau đi nước mắt.

    Thế rồi, nó cảm giác cơ thể mình như có ai lao thẳng tới và ôm nó vác lên trên vai.

    Tốc độ của người này nhanh đến mức khi nó vừa cảm nhận được rồi bỏ tay thôi dụi mắt nữa để nhìn đường thì Rodica thấy nó đã cách xa chỗ lúc nãy một đoạn dài.

    Rodica dụi dụi đôi mắt đang nhòe màu vì nước mắt của mình để nhìn cho rõ người đang vác nó đi lúc này là ai.

    Mái đầu màu trắng này ấn tượng lắm, nó không quên nhanh như vậy đâu, và cả cái khăn choàng màu xanh dương này nữa, là anh trai kì cục lúc nãy đang vác nó.

    Giọng nó cất lên nghèn nghẹn vì vẫn còn chưa nín dứt mà hỏi.

    “Anh ơi..

    Anh đưa em đi đâu vậy?”

    “Đưa đến phòng Sinh hoạt chủ nhiệm của em chứ đâu, em mau im lặng đi.”

    Jay đến cuối cùng vẫn không thể bỏ mặc thằng nhóc này đứng một mình ở đó được, nó không nỡ để cho một đứa trẻ năm nhất có kỉ niệm xấu ngay ngày đầu đi học.

    Suy cho cùng thì nó vẫn là tội nghiệp thằng bé này.

    Nó dùng hết sức mình để chạy đến tòa nhà của khối Âm thanh, hai khối Thủy và Âm thanh ngay sát bên nhau nên Jay nghĩ sẽ không mất quá nhiều thời gian lắm đâu, cùng lắm nó chỉ bị tăng thêm vài vòng chạy nữa thôi nếu nó hoàn thành việc giúp đỡ thằng nhóc này nhanh nhất có thể.

    Cho đến khi nó đã đứng trước cánh cửa bằng gỗ cao chừng hai mét rưỡi đã đóng kín của phòng Sinh hoạt chủ nhiệm khối Âm thanh, nó mới thả thằng nhóc đang vác trên vai xuống.

    Được một cái là thằng bé này nhẹ người, Jay vác mà như không vác nên chẳng cần phải tốn quá nhiều sức.

    Ngặt nỗi, Jay mới nhớ ra rằng mấy phòng học của khối Âm thanh kể cả phòng Sinh hoạt chủ nhiệm cũng đều có tường cách âm, nó chẳng thể nào nói lớn tiếng với vào trong là vẫn còn một học sinh ngoài này chưa vào lớp.

    Jay không biết là nó sẽ bị gì nhưng nó đã một lần nữa dùng hết sức mình để đấm mạnh vào cánh cửa gỗ, cũng chẳng nhớ rõ là nó đã đấm bao nhiêu cái liên tiếp như vậy nữa.

    Cho đến khi cánh cửa lớn phía trước được mở ra, người đứng trước mặt hai đứa nó lúc này là chủ nhiệm của khối Âm thanh.

    “Là ai đã gây mất trật tự ở bên ngoài này trong tiết của tôi vậy?”

    Có lẽ vì do quá mệt mà nó chẳng còn nổi hơi sức để nói sao cho đủ câu đầy chỉ có thể nói những điều cần thiết.

    “Giáo sư Alada, học trò của thầy, em xin phép.”

    Và rồi kéo thằng nhỏ đang đứng ở đằng sau mình thúc giục nó đi lên phía trước cùng giáo viên chủ nhiệm của nó.

    Jay cũng chẳng quên việc cúi người chào thầy một cái rồi mới ba chân bốn chẳng chạy đi.

    Jay lúc đó chẳng biết giáo sư Alada có nhớ mặt mình vì tội quấy rối gây mất trật tự ở trước lớp của thầy ấy rồi méc với giáo viên chủ nhiệm của khối mình hay không.

    Nhưng bây giờ nó đã học năm thứ mười một rồi và nó vẫn chưa hề bị mắng hay nghe giáo sư Pregeh nói gì về chuyện đó.

    Thật sự là những rắc rối ấy cũng được gọi là kỉ niệm và ấn tượng về lần đầu gặp gỡ của Jay và Rodica.

    Sau lần đó thì thằng nhóc này cứ lẽo đẽo theo sau Jay mãi mỗi khi nó có thời gian rảnh rỗi, Jay cũng chẳng rõ vì sao đâu, chỉ là lúc nào cũng nghe thấy mấy tiếng khen ngợi hết lời của nó ở bên tai mình.

    Cơ mà càng lớn, cái dáng vẻ nhút nhát nhỏ thó của Rodica cũng không còn nữa.

    Mặc dù chỉ mới năm thứ tám nhưng nó đã cao lớn thế này đây, hay do Jay trông thấp bé hơn so với những thằng con trai đồng lứa mười sáu - mười bảy tuổi khác nhỉ?

    Jay nhìn thằng nhóc trước mặt mình, khéo một lát nữa sau khi nó đăng ký xong thì Rodica sẽ lẽo đẽo theo sau mà líu lo mãi cho đến khi nó về đến nhà chung cũng không chừng.

    “Muốn làm gì hay nói gì thì đợi anh xếp hàng đăng ký cho xong đi.”
     
    Back
    Top Bottom