Jay cảm thấy, chẳng có loài thực vật nào đẹp và có ý nghĩa đối với bản thân nó như loài hoa hồng trắng đâu.
Và chỉ riêng loài hoa ấy, loài hoa khiến nó vẫn luôn mang nỗi nhớ về người cha ruột bây giờ chẳng biết sống chết ra làm sao.
Jay vẫn còn nhớ rõ lắm những kỉ niệm thật đẹp ngày còn bé, cha đã cho nó xem những hạt giống của loài hoa hồng trắng.
Hình ảnh người cha ân cần chỉ dạy cho nó từng chút một về cách xử lý hạt giống, gieo hạt và tưới nước, những ngày sau đó ông ấy đều cùng nó xem mấy hạt giống đã gieo sinh trưởng đến đâu rồi.
Lần đầu tiên nhìn thấy mầm non do chính tay nó trồng nảy nở, trong lòng nó râm rang niềm vui sướng.
Cha và nó theo dõi, quan sát cây con lớn lên từng ngày, Jay mong ngóng làm sao cái ngày mà nó được thấy những bông hoa nở rộ.
Đâu phải là trần đời nó chưa từng nhìn thấy loài hoa hồng trắng này, nhưng dáng vẻ của bông hoa do chính tay nó gieo trồng và chăm sóc thì nó chưa bao giờ được trông thấy bao giờ.
Những hình ảnh đẹp đẽ và ấm áp đó của Jay và cha nó, nó không thể nào quên được, những khoảnh khắc, ký ức về người cha và loài hoa mang vẻ đẹp dịu dàng này vẫn luôn in sâu vào tâm trí nó.
Mỗi khi nhớ lại, dáng vẻ và nụ cười của cha hiện lên khiến lồng ngực nó dâng trào một làn xúc cảm rộn ràng khó tả.
Đấy là lần đầu tiên, lần đầu tiên jay tiếp xúc gần gũi như vậy đối với một loài thực vật.
Trước đây nó luôn cảm thấy những cành cây ngọn cỏ, mấy bông hoa thật nhạt nhẽo, với nó dường như là vô vị.
Thật ra cho đến bây giờ cái cảm xúc ấy của nó với bọn cây cỏ vẫn còn, nhưng mà đối với loài hoa hồng trắng thì lại không như vậy.
Bởi nó gắn liền với những ngày tháng Jay ở gần bên cha nó, trước những ngày tháng cuối cùng nó còn được trông thấy người cha dịu dàng của mình.
Bây giờ, bên trong phòng chẳng có người nào ngoài Jay, nó nằm trên giường ngắm nhìn những bông hồng trắng cắm trong chiếc bình thủy tinh để trên bàn ngay bên cạnh giường ngủ.
Cái bàn đặt ở bên dưới cửa sổ, ánh sáng từ mặt trăng bên ngoài hắt vào trong căn phòng, vào chiếc bình thủy tinh, vào những bông hoa.
Nơi căn phòng tối, nó vẫn có thể thấy rõ lắm hình hài của những cánh hoa xinh đẹp, tinh tế và trắng muốt, giống với người cha của nó.
Mấy bông hồng dưới ánh trăng như thể đang phát sáng, hệt như cha của Jay đang nở nụ cười như mỗi khi được nhìn thấy nó.
Jay thật muốn một lần nữa nhìn thấy nụ cười của cha, một lần nữa được cha chạm đến và ôm vào lòng, thật muốn một lần nữa được nhìn thấy ông ấy.
Ngắm nhìn những bông hoa xinh đẹp đến thuần khiết, được thưởng thức cái gọi là vẻ đẹp của loài thực vật, có thể khiến người ta say mê đến vậy.
Nhưng khóe mắt nó vẫn thấy cay và lòng nó thì vẫn cảm thấy đau đáu nỗi buồn.
Không biết phải làm thế nào, khi nhìn thấy thì lại buồn, nhớ nhung và bất lực như vậy, nhưng không trông thấy thì trống vắng và thiếu sự an toàn.
Nó biết phải làm sao đây, sợ một ngày khi những bông hoa của nó dần héo úa và rồi chết đi, sợ một ngày bỗng nhiên khi tỉnh giấc, nó phát hiện ra thứ báu vật mà nó nâng niu đã biến mất, hay tệ hại hơn nữa là trên thế giới này sẽ chẳng còn lấy bông hoa hồng trắng nào, dám có thể lắm chứ, sao lại không?
Biết làm sao đây, nếu nó không còn cảm nhận được sự hiện hữu của cha nữa.
Nó muốn làm cho loài hoa hồng trắng này tồn tại mãi mãi, chỉ gieo hạt, nảy mầm, sinh trưởng và phát triển, mãi giữ vẹn nguyên hình hài và vẻ đẹp ở giai đoạn hoàn mỹ nhất của nó.
Chỉ có tồn tại và chẳng bao giờ héo mòn rồi chết dần đi.
Mong sao cho những hạt giống hoa hồng trắng nó đã tự tay gieo trồng sẽ lớn lên và mãi mãi còn đấy, để nó có thể luôn ngắm nhìn những gì đẹp nhất, và luôn thấy hơi ấm của cha hiện hữu bên cạnh mình.
Đến khi nó không còn cảm nhận được bất cứ điều gì nữa, nhưng những bông hoa hồng trắng sẽ vẫn mãi tồn tại.
Jay cứ nằm thẫn mình ra nhìn về phía chiếc bình thủy tinh cùng những giọt nước mắt rơi thầm lặng trong căn phòng tối, nó nghĩ mình sẽ dành ra cả đêm nay chỉ để ngắm hoa và khóc vì thương nhớ.
Cho đến khi nó nghe được lệnh tập hợp tất cả ma thuật sinh tại gian phòng chính của khối trưởng, âm lượng cổ họng của anh ấy lớn đến mức có thể kéo Jay thoát ra khỏi cơn mê trong cái sự đắm chìm vào suy tư của nó.
Tiếng gọi của khối trưởng to, rõ, không gọi là điếng hết cả tai nhưng nó khiến Jay giật mình, thành ra khi rời khỏi phòng ngủ để tập hợp tại gian phòng chính, nó đeo theo cái bản mặt khó chịu đi cùng.
Sophiar đứng trước các ma thuật có mặt tại nơi tập hợp, trông anh ấy chỉnh tề, làm ra vẻ trịnh trọng với cuộn giấy da trên tay, không có dáng vẻ gì là của một người chuẩn bị đi ngủ như những người khác, trên người anh ấy còn đang mặc bộ đồng phục đi học cùng với cái băng đeo khối trưởng.
Sophiar ắt là đã tham gia một cuộc hộp hội ma thuật sinh vào buổi đêm, vì hôm nay là thứ bảy, không cần phải lên lớp.
Khối trưởng hắng giọng một cái, thay cho lời yêu cầu tất cả ma thuật sinh có mặt tại đây giữ trật tự trước khi anh ấy nói về điều cần nói.
"Các ma thuật sinh của khối Thủy chú ý, đây là lời giới thiệu cũng như thông cũng như thông báo đến các bạn một lớp ngoại khóa mới, lớp Cộng Hưởng Sinh Mệnh.
Người đứng ra để hướng dẫn và giảng dạy cho các bạn về những hoạt động trong lớp ngoại khóa này chính là nhị hoàng tử Rean.
Lớp Cộng Hưởng Sinh Mệnh được tạo ra để dành cho những ai muốn hiểu sâu hơn về cách ma lực của mình chạm vào sự sống, không có quy định giới hạn nguyên tố nào được tham gia, nhưng yêu cầu các bạn phải có ý thức kiểm soát ma lực, tôn trọng và không được làm tổn hại đến bất kì sinh mệnh nào.
Hoàng tử Rean - ngài không chỉ là người mang huyết mạch hoàng gia cao quý, mà còn là kẻ đã chấp nhận bước xuống mặt đất, chạm vào sinh mệnh và lắng nghe chúng như chính đồng loại của mình.
Sự hiện diện của ngài ở lớp học này là lời nhắc nhở rằng ma thuật tồn tại không phải để đứng cao hơn sự sống, mà là để đứng cùng nó."
Lớp Cộng Hưởng Sinh Mệnh được sắp xếp bắt đầu vào chủ nhật tuần sau, nhưng thời gian cụ thể thì vẫn chưa được thông báo, có lẽ vẫn sẽ phải đợi một phần thông báo khác trong vài ngày tới nữa, trước khi chính thức vào học.
Sophiar sau khi kết thúc công việc truyền đạt thông tin đến các ma thuật sinh trong khối của mình, anh ấy chưa chịu rời đi ngay mà đứng lại quan sát từng người một.
Sophiar thật ra là đang dự đoán và đếm số điểm cộng của mình, anh đã trông thấy những vẻ mặt phấn khích của đám nhỏ, chúng nó thích thú như vậy thì anh lại càng hài lòng.
Những hoạt động ngoại khóa giao cho các khối trưởng phổ biến, càng có nhiều ma thuật sinh tham gia thì bọn họ lại càng có thêm nhiều điểm cộng.
Cơ mà họ tuyệt đối không được phép dùng các hình thức uy hiếp để ép một hay nhiều cá nhân tham gia, nếu để nhà trường phát hiện họ sẽ bị trừ sạch sẽ toàn bộ số điểm cộng của mình vì hành động dơ bẩn đó.
Trong học viện cũng có kha khá các lớp ngoại khóa khác nhau như lớp Âm Nhạc, Hội Họa, Nghệ Thuật Điêu Khắc, Chăm Sóc Thực Vật Từ Thông Thường Đến Kì Cục và một vài lớp khác nữa.
Jay trước đây chưa từng có hứng thú với lớp ngoại khóa nào, cơ mà cũng không đúng, phải là không có đủ hứng thú để ở lại lâu dài.
Nó đã từng tham gia lớp Chăm Sóc Thực Vật Từ Thông Thường Đến Kì Cục, nhưng chỉ sau bốn cái chủ nhật thì nó đã xin được phép gạch tên mình ra khỏi danh sách thành viên.
Vì đỉnh điểm là một cái cây chọc ghẹo đã giật cái quần của Jay khiến nó té ngã chổng vó lên trời, còn quần của nó thì lại ở trên tay của thứ thực vật đáng ghét ấy.
Thật ra nó chẳng lấy làm hứng thú gì với các loài thực vật hay cái lớp ngoại khóa chết bầm đấy, nó đã nghĩ rằng nếu tham gia vào các lớp liên quan đến thực vật thì có thể sẽ tìm ra được loại phương pháp chăm sóc, thuốc hay loại ma pháp nào đó có thể giúp nó làm cho những cây bông hồng trắng sống mãi mãi, chỉ sinh ra và lớn lên, chẳng bao giờ chết đi.
Jay đã tham gia cái lớp ấy vào năm thứ năm, và mong muốn làm cho một loài thực vật mãi tồn tại đến tận bây giờ vẫn luôn ám ảnh tâm trí của nó.
Khi nghe khối trưởng thông báo về lớp ngoại khóa mới, Jay nghĩ cái lớp ấy sẽ lại là lớp ngoại khóa được nó liệt vào danh sách "chẳng có gì hay ho để mà đáng ngó đến" của nó, thế nên nó cũng chẳng buồn chú ý lắng nghe lắm đâu.
Nhưng khi Jay nghe đến cái tên của người sẽ đứng lớp hướng dẫn, nó đã phải dẹp đi cái sự cố ý bỏ ngoài tai của mình để mà chăm chú lắng nghe cho thật kĩ những điều mà khối trưởng phổ biến.
Jay biết người đó là ai, người đó là người có khả năng cảm nhận mọi sinh mệnh trên thế gian này.
Chạm vào, kết nối và cảm nhận. người đó sở hữu và sử dụng nguyên tố Mộc Khởi Sinh, gắn liền với sự sinh ra, chu kỳ sống, ý chí tồn tại của tự nhiên.
Vị hoàng tử đó làm được những điều mà những người sở hữu nguyên tố Mộc khác dường như không chạm đến được ngưỡng ấy.
Lớp Cộng Hưởng Sinh Mệnh dạy ta cách cảm nhận, chạm vào sự sống, do người có quyền năng ma pháp của nguyên tố Mộc Khởi Sinh nắm giữ và giảng dạy.
Đây chẳng phải là nơi mà Jay nên lao đầu vào sao?
Cơ mà nói đúng hơn điều nó nên lao vào chính là vị hoàng tử vĩ đại kia.
Jay nghĩ điều này - việc tham gia vào lớp Cộng Hưởng Sinh Mệnh và tiếp cận "giáo sư mới" sẽ giúp ích được gì đó cho nó, cụ thể là có liên quan đến mong muốn loài hoa hồng trắng - những bông hoa mà nó đã tự tay gieo trồng sẽ có thể trường tồn. vì vốn điều này liên quan đến sinh mệnh và sự sống.
Tại sao cái lớp này cho đến tận bây giờ mới được mở ra vậy.
Từ sau bài thông báo của khối trưởng đến khi đã về đến phòng ngủ, những suy nghĩ về lớp Cộng Hưởng Sinh Mệnh và hoàng tử Rean cứ luôn quanh quẩn bên trong đầu Jay, đến mức nó còn chẳng thèm quay lại gầm gừ hay mắng mỏ gì Athan khi cậu chàng vượt hàng người và đụng trúng một bên vai của nó, trông vội vàng lắm.
Dường như nó chỉ xem cú đụng rõ mạnh đấy của Athan là một cái lá cây to hơi quá khổ xoẹt ngang qua bả vai.
Trong lúc Athan chuẩn tâm lý nghe thấy sự ồn ào nhói tai khi cáu gắt của Jay thì nó đã yên thân nằm ở trên giường rồi.
Hôm nay thằng này bị sao ấy nhỉ.
Sau khi đã lục tung cái túi của mình để tìm cuốn sách mà cậu ấy cần phải trả cho một người bạn và rời khỏi phòng ngủ.
Athan quay lại phòng, thấy Jay vẫn còn nằm trên giường.
ý cậu không phải chuyện ai đó nằm trên giường là kì lạ nhưng mà, Jay vẫn không thay đổi tư thế hay sắc mặt suốt từ lúc cậu đi cho đến khi quay về.
Điều gì đã khiến nó đắm mình vào sự yên lặng như vậy?
Athan không biết hành động đến bên giường thằng Jay lúc này của cậu là do quan tâm hay tò mò, cũng không biết khi hỏi đến thì con cọp trắng này nó có cắn mình không, nhưng mà cậu thì đã ngồi xuống giường của nó rồi.
Ngay cả điều này cũng thật bất thường, Athan không biết chuyện của Jay phải nghiêm trọng đến cỡ nào, khiến cho nó còn chẳng để ý là Athan đã ngồi ở trên giường của nó.
Hoặc cũng có thể miếng bánh quy nướng mà cô bạn Kate đã chia sẻ cho Athan lúc cậu mang sách đi trả cho cô nàng khi nãy có tẩm thuốc tàng hình, nhưng đến bây giờ mới phát huy tác dụng?
"Cậu đang nghĩ gì vậy, cậu nghe thấy tiếng tôi không Jay?"
Jay không quay ra nhìn cậu, cũng không có bất kì động thái nào cho là nó đã trông thấy có người đang ngồi ở bên cạnh chỗ mình nằm, nhưng nó vẫn trả lời câu hỏi vừa được nhận.
Cơ mà không chắc là nó có phải đang trả lời Athan không, hay là nó đang nói ra hết những gì mà nó suy nghĩ.
"Tôi sẽ tham gia lớp Cộng Hưởng Sinh Mệnh, ở đó chắc chắn sẽ có những điều mà tôi cần.
Tôi sẽ đi đăng ký vào ngày mai."
Athan cũng biết đến chuyện đã từng có khoảng thời gian Jay tham gia một lớp ngoại khóa, đầu tiên và duy nhất của nó, vì Athan cũng đã từng là thành viên của cái lớp Chăm Sóc Thực Vật Từ Thông Thường Đến Kì Cục.
Sau đó thì chẳng thấy Jay tham gia vào lớp ngoại khóa nào nữa.
Thật ra cái lớp đấy là do Jay kéo cậu đi cùng, chứ cậu cũng có thèm khát gì lắm cái chỗ toàn cây với cỏ ấy đâu.
Vậy mà chỉ sau bốn buổi thì người xin gạch tên trước lại là nó còn cậu thì học được thêm hẳn năm buổi nữa.
Lần này khi nghe đến lớp ngoại khóa mới - lớp Cộng Hưởng Sinh Mệnh, Athan nghĩ mình chẳng còn thời gian đâu để mà tham gia thêm một lớp nào nữa, chỉ còn cầu rằng Jay sẽ không kéo theo cậu đi cùng.
"Cậu có sở thích tham gia vào mấy chỗ không giống với tính cách của mình quá nhỉ."
"Mặc kệ tôi đi."
"Cơ mà ai cho cậu ngồi lên giường của tôi vậy, mau cút xuống."
Đến bây giờ nó mới nhận ra sự hiện diện của Athan, nó còn chẳng buồn để cậu tự giác nhấc mông rời khỏi thì đã duỗi thẳng cẳng dò đá cho cậu chàng một cú khiến cậu ngã lăn quay ra sàn.
Cơ mà điều đó đồng thời chứng tỏ là miếng bánh quy của Kate chẳng hề có tí thuốc tàng hình nào.
Rồi thì ai về giường người nấy.
Cũng đã khá khuya rồi, Jay cảm thấy mi mắt nó dường như sắp mở không nổi nữa.
Nhưng cái suy nghĩ về những chuyện sẽ làm vào ngày mai như muốn níu kéo nó lại, không muốn cho nó chìm vào giấc ngủ.
Lớp Cộng Hưởng Sinh Mệnh và vị hoàng tử kia lại cứ chạy lòng vòng trong đầu Jay, nó sẽ phải làm gì đây, làm thế nào để có thể tìm cách đến gần hoàng tử Rean, theo nghĩa bóng lẫn cả nghĩa đen.