Khác [BL] 𝔗𝔥𝔢 𝔄𝔯𝔱 𝔬𝔣 𝔖𝔦𝔩𝔢𝔫𝔠𝔢 - Vẻ Đẹp Câm Lặng

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
377392847-256-k721431.jpg

[Bl] 𝔗𝔥𝔢 𝔄𝔯𝔱 𝔬𝔣 𝔖𝔦𝔩𝔢𝔫𝔠𝔢 - Vẻ Đẹp Câm Lặng
Tác giả: ipomoea__alba
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:



Thể loại: Tâm Lý, Bí Ẩn, Kinh Dị

☆ Số chương dự định: 6-10

☆ Warning: Ái thi (yêu/bị hấp dẫn bởi xác chết)

☆ Giới thiệu:

Bộ truyện kể về Grayson Thorne, một nghệ sĩ trang điểm cho thi thể.

Với Grayson, cái chết giống như một tác phẩm nghệ thuật và hắn là người đem lại vẻ yên bình cho những xác thịt vô hồn.

Thế nhưng, mọi thứ bắt đầu rẽ hướng khi hắn được uỷ thác trang điểm cho thi thể của Nikolai Elwood, một người đàn ông mà ngay cả khi chết, vẻ đẹp của anh ta cũng khuấy động điều gì đó lạ lùng trong Grayson.

Từ sự tò mò, Grayson dần chìm vào ám ảnh, bị cuốn hút bởi bí ẩn về cuộc đời của Nikolai và sự im lặng từ cơ thể gã.

Công việc của Grayson bắt đầu lạc nhịp.

Khách hàng phàn nàn nhưng hắn không còn sự hoàn hảo như trước.

Đêm đến, hắn bắt đầu nói chuyện với Nikolai như hai người bạn cũ, cố gắng giải mã những bí ẩn đằng sau đôi mắt nhắm nghiền.

Nhưng càng lún sâu, Grayson càng vượt qua những ranh giới mà trước đây hắn chưa từng nghĩ đến.

Hắn phát hiện ra rằng đôi khi, nghệ thuật cũng có thể trở nên quá chủ quan.



thriller​
 
Related threads
  • [BL] BÓNG TỐI TRONG CHIẾN TRANH
  • Bướm Phượng Đen [bl]
  • [BL] nếu em chạy tôi sẽ theo
  • [BL] Dự ngôn giả - Tử Dạ Đương Quy
  • Vụ Án Không Đúng Quy Trình [BL]
  • [BL] Minh Uyên Chỉ Bị Mất Trí Nhớ Mà Thôi
  • [Bl] 𝔗𝔥𝔢 𝔄𝔯𝔱 𝔬𝔣 𝔖𝔦𝔩𝔢𝔫𝔠𝔢 - Vẻ Đẹp Câm Lặng
    ☆ Chương 1: 𝔗𝔥𝔢 ℭ𝔞𝔫𝔳𝔞𝔰 - TỰ HOẠ


    𝐼𝓃 𝓉𝒽𝑒 𝓂𝑜𝓇𝓉𝓊𝒶𝓇𝓎, 𝒷𝑒𝒶𝓊𝓉𝓎 𝒶𝓃𝒹 𝒹𝑒𝒸𝒶𝓎 𝒹𝒶𝓃𝒸𝑒 𝒶 𝓂𝒶𝒸𝒶𝒷𝓇𝑒 𝓌𝒶𝓁𝓉𝓏, 𝑒𝒶𝒸𝒽 𝓈𝓉𝑒𝓅 𝓌𝒽𝒾𝓈𝓅𝑒𝓇𝒾𝓃𝑔 𝓈𝑒𝒸𝓇𝑒𝓉𝓈 𝓁𝑜𝓈𝓉 𝒾𝓃 𝓉𝒾𝓂𝑒.

    ***

    Grayson Thorne đứng giữa nhà xác, tiếng ầm ừ đều đặn của các máy làm lạnh vang lên khắp căn phòng vô trùng.

    Tĩnh lặng.

    Tới lạnh sống lưng.

    Ánh sáng đèn huỳnh quang lập lòe yếu ớt, rải một lớp màu trắng mờ ảo lạnh lẽo lên những chiếc bàn thép, lên những ngăn kéo chứa xác chờ đến lúc "được gọi tên".

    Mùi formaldehyde nồng nặc trong không khí, nhưng sau bao nhiêu năm làm nghề, nó đã trở thành cả mùi của hắn.

    Trước mặt hắn là một người đàn ông, tầm ngoài hai mươi, da tái nhợt và bóng nhẫy dưới ánh đèn.

    Nikolai Elwood — theo cái thẻ gắn ở ngón chân thì đó là tên gã.

    Cái xác này được đưa đến từ sớm hôm nay, và Grayson đã thử xử lý nó như mọi trường hợp khác.

    Thử.

    Nhưng đứng đây, với đôi găng tay bám sát những ngón tay dài, hắn không tài nào phủ nhận nổi sự bất an cứ len lỏi trong lòng.

    Có gì đó khác thường.

    Về cái xác.

    Hoặc về bản thân hắn.

    Qua nhiều năm làm việc, hắn đã xử lý tới cả trăm trường hợp khác nhau.

    Thi thể là nạn nhân của một vụ án sát hại, tai nạn xe, sốc thuốc — tất cả dần trở thành những câu chuyện thường lệ.

    Nhưng gương mặt của Nikolai thì không phải.

    Nó... khác biệt.

    Lặng lẽ.

    "Chúa ơi."

    Grayson lẩm bẩm, mắt vẫn dán vào người đàn ông trước mặt.

    "Chết rồi mà trông còn đẹp hơn khối người sống đấy."

    Tiếng của hắn bị nuốt chửng bởi không gian tĩnh lặng, nhắc nhở hắn chẳng có khán giả nào đang lắng nghe, nhưng Grayson vẫn khẽ cười với chính mình, một âm thanh như tiếng thở khẽ vang lên.

    Ánh mắt hắn lần theo các đường nét mượt mà trên gương mặt Nikolai, chú ý đến những quầng tối nhẹ quanh mắt, đường nét góc cạnh của xương hàm.

    Tóc của gã dày và đen — được chải chuốt kỹ lưỡng, như thể vừa từ một cuộc họp quan trọng nào đó về — bao quanh khuôn mặt khiến gã trông giống đang ngủ hơn là đã xuống suối vàng.

    Gã đang chờ đợi gì đó.

    Grayson lắc đầu để xoá đi cái suy nghĩ chợt loé lên và lùi lại một chút.

    Ánh đèn phía trên nhấp nháy thoáng chốc, ánh mắt hắn chuyển sang cửa sổ ở bức tường xa.

    Mưa chảy dài trên tấm kính thành những dòng mỏng, làm méo mó phản chiếu của căn phòng.

    Bên ngoài, thành phố mờ mịt bởi bóng đêm và những cột đèn đường lạnh lẽo.

    Đã khuya rồi, quá nửa đêm, nhưng hắn làm việc tốt hơn vào ban đêm.

    Như vậy sẽ chẳng bị ai làm phiền cả — trừ phi đây là một câu chuyện kinh dị.

    Hắn đưa tay vuốt mái tóc của mình và thở dài, kéo cái ghế lại gần chiếc bàn.

    Tập hồ sơ của Nikolai nằm yên trên góc bàn, nhưng Grayson không cần đến nó.

    Hắn đã học cách tách rời giữa cái xác và câu chuyện của nó.

    Như vậy dễ hơn nhiều.

    Hắn không cần biết Nikolai sống thế nào, chết ra sao để làm việc của mình.

    Điều quan trọng duy nhất là làm mọi thứ thật hoàn hảo.

    "Xem chúng ta có gì nào."

    Hắn lẩm bẩm, mở ngăn kéo kim loại nhỏ chứa các dụng cụ của mình.

    Lọ kem nền, cọ, dao mổ — tất cả đều được sắp xếp ngăn nắp, đúng vị trí của nó.

    Hắn với lấy một chai dung dịch và một miếng vải, cúi xuống gần mặt Nikolai, nhẹ nhàng lau làn da lạnh ngắt.

    Khi làm việc, đôi tay hắn chuyển với sự khéo léo của người đã làm điều này quá lâu rồi và giờ chẳng khác gì một thói quen.

    Lau sạch.

    Làm mịn.

    Tạo sự đàn hồi.

    Lớp này đến lớp khác, hắn bắt đầu đưa sắc hồng trở lại trên má của Nikolai, làm mềm đi sự khắc nghiệt của cái chết, trả lại cho gã dáng vẻ như người sống.

    Nhưng có gì đó cứ quấy rầy trong lòng hắn.

    Các ngón tay thon dài chợt dừng lại trên đôi môi của Nikolai, ngập ngừng lâu hơn bình thường.

    Thật vô lý.

    Gã đã chết, giống như bao người khác.

    Đây cũng chỉ là một công việc mà thôi.

    "Anh thật may mắn đấy."

    Grayson nói khẽ, miếng vải vẫn lơ lửng trên mặt Nikolai.

    "Anh đã rời bỏ thế giới rồi.

    Không còn phải lo hóa đơn, hay mấy trò vớ vẩn của trần gian nữa.

    Chỉ còn lại sự bình yên vô tận."

    Sự im lặng sau đó trở nên nặng nề, ngột ngạt.

    Nó là cái kiểu im lặng có thể len lỏi vào tận xương khi ở một mình quá lâu.

    Trước đây hắn đâu có nói chuyện với mấy cái xác như thế?

    Nhưng tối nay có gì đó khác.

    Hắn không thể giải thích nổi.

    Tâm trí hắn lởn vởn về ghi chú của bác sĩ khám nghiệm khi cái xác được đưa đến khi mắt hắn vô tình bắt được dù không mong muốn đọc phải đời sống riêng tư của cái xác — hoặc đã từng là riêng tư.

    Nguyên nhân tử vong: chưa rõ.

    "Hữu ích thật nhỉ."

    Hắn nhớ bản thân đã lẩm bẩm vậy khi đọc nó.

    Giờ thì vì một lý do nào đấy hắn bắt đầu bận tâm nhiều hơn.

    Grayson cúi sát xuống, ánh mắt dò xét các đường nét của Nikolai, tìm kiếm thứ gì đó — bất kỳ điều gì — có thể giải thích cho sự yên bình êm ái kỳ lạ này.

    "Anh là ai vậy?"

    Hắn khẽ thì thầm, như tự hỏi mình hơn.

    "Anh từng là người thế nào?"

    Chưa kịp dứt lời, một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng hắn.

    Hắn thề, chỉ trong thoáng chốc, hắn thấy điều gì đó — một chút chuyển động ở khóe môi của Nikolai, như thể gã đã nghe thấy câu hỏi.

    Như thể gã sắp trả lời.

    Grayson giật lùi lại, tới vài bước tim đập thình thịch, miếng vải rơi xuống sàn với tiếng thịch nhẹ.

    Hơi thở hắn nghẹn lại trong cổ, và trong khoảnh khắc, căn phòng như nhỏ hẹp hơn hẳn.

    Hắn chớp chớp mắt, mắt dán chặt vào gương mặt của Nikolai.

    Không có gì.

    Chỉ là tưởng tượng thôi.

    Hắn cười khẽ, tự lau tay vào chiếc tạp dề.

    "Già rồi đâm ra gan thỏ đế hả Thorne?"

    Hắn lần nữa lẩm bẩm, nhưng cảm giác đó không biến mất — cảm giác kỳ lạ rằng có gì đó nhiều hơn trong cái xác này, nhiều hơn về Nikolai, so với những gì mắt thấy.

    Nó cứ bám víu lấy hắn ngay cả khi dọn dẹp để kết thúc ca làm việc, lẩn khuất đâu đó trong tâm trí, như một cái bóng luôn hiện hữu ngoài tầm với.

    ***

    Những ngày tiếp theo trôi qua trong mơ hồ, nhưng Grayson không thể ngừng nghĩ về Nikolai.

    Ban đầu, hắn cố gạt nó đi, vùi mình vào nhịp sống quen thuộc.

    Hắn còn nhiều cái xác khác để xử lý, nhiều khuôn mặt khác để tô vẽ.

    Nhưng không hiểu sao, Nikolai vẫn liên tục hiện diện, trong góc sâu của tâm trí hắn.

    Đến đêm thứ tư, Grayson thấy mình ngồi trước chiếc bàn nhỏ bừa bộn, màn hình laptop phát ra ánh sáng yếu ớt trong căn phòng tối.

    Các ngón tay hắn lơ lửng trên bàn phím, do dự một chút trước khi gõ cái tên vào ô tìm kiếm.

    Nikolai Elwood.

    Không có nhiều thông tin.

    Vài bài báo mơ hồ, một cuộc triển lãm nghệ thuật vài năm trước.

    Hắn click chuột, lướt qua những miêu tả ngắn về tác phẩm của người đàn ông này.

    Những cảnh quan hoang tàn, kiến trúc sụp đổ — những bức tranh phản chiều thế giới mà Nikolai đã nhìn thấy qua đôi mắt của gã.

    Nhưng không có thông tin thật sự về cuộc đời gã.

    Không có manh mối nào về người đàn ông đằng sau những bức vẽ.

    Grayson cau mày, ngả lưng vào ghế, day day sống mũi đầy mỏi mệt.

    "Thật lố bịch."

    Hắn lẩm bẩm, đẩy cái laptop ra xa.

    Nhưng khi ngồi đó, trong ánh sáng mờ nhạt của căn hộ, hắn lại cảm thấy bị thôi thúc.

    Cái thôi thúc muốn được "biết".

    Rồi trước khi kịp nhận ra, hắn đã đứng trước tòa nhà cũ của Nikolai, dựa theo tập hồ sơ mà hắn vốn chưa từng đụng tới từ trước tới này.

    Đã quá nửa đêm, mưa lại rơi nặng hạt, và chiếc áo khoác dính chặt vào người, ướt sũng.

    Tòa nhà trước mặt hắn cũ kỹ, bề ngoài bằng gạch đỏ đã bị thời gian bào mòn.

    Nó trông hoang tàn, như bước ra trực tiếp từ một bức tranh của Nikolai.

    Hắn chẳng biết sao mình lại đứng đây.

    Không có lý do gì cả.

    Nhưng đôi chân cứ đưa hắn đến đây, như thể có thứ gì đó bên trong hắn đã quyết định thay cho bản thân.

    Hắn hít một hơi thật sâu, bước gần tới cửa.

    Cửa không khóa.

    Grayson chỉ ngập ngừng một chút trước khi đẩy cửa bước vào.

    Mùi hôi bốc lên ngay lập tức — không khí tù túng với gỗ cũ và cái gì đó nữa.

    Có lẽ là mùi sơn.

    Hắn bước vào trong, cánh cửa kêu cót két khép lại phía sau, nhấn chìm hành lang trong bóng tối.

    Ngôi nhà này không nhỏ nhưng cũng chẳng tới nỗi thênh thang, là kiểu của một nghệ sĩ lẩn trốn khi thế giới ngoài kia quá ồn ào.

    Những tấm vải toan tựa vào tường, có tấm còn dang dở, có tấm gần như chưa bắt đầu.

    Phòng bừa bộn, đầy những cây cọ vương vãi, chai whiskey rỗng và một đống sổ phác thảo.

    Grayson đặt tay lên một quyển, lần theo những đường nét xoáy tối và lởm chởm.

    Chúng rối ren, như thể được vẽ trong lúc hoảng loạn, hay nói đúng hơn tuyệt vọng.

    Hắn tiến sâu vào phòng, mắt dừng lại ở một bức tranh lớn tựa trong góc.

    Đó là một bức chân dung — chưa hoàn thành — nhưng gương mặt nhìn hắn không thể nhầm lẫn.

    Nikolai.

    Grayson cảm thấy hơi thở nghẹn lại trong cổ khi bước gần hơn.

    Bức chân dung bị bóp méo, các nét bị kéo dài, biến dạng thành thứ gì đó ghê rợn.

    Nhưng có gì đó ở đôi mắt — trống rỗng, đen tối, nhưng lại có một chất gì đó ám ảnh.

    Chúng như theo dõi hắn, như cáo buộc, như đang quan sát.

    "Anh đang làm cái quái gì vậy, Nikolai?"

    Grayson lầm bầm, bước lùi lại.

    Tim hắn đập loạn xạ, không khí trong phòng trở nên nặng nề.

    Bỗng chốc, mọi thứ trở nên quá thật.

    Quá gần.

    Không nói thêm lời nào, hắn quay người bỏ đi, cánh cửa khép lại sau lưng với tiếng "cạch" rõ ràng.

    Trên con đường ngập mưa trở về, hắn không thể rũ bỏ cảm giác rằng mình không còn đi một mình nữa.

    Không còn nữa.
     
    [Bl] 𝔗𝔥𝔢 𝔄𝔯𝔱 𝔬𝔣 𝔖𝔦𝔩𝔢𝔫𝔠𝔢 - Vẻ Đẹp Câm Lặng
    ☆ Chương 2: 𝔗𝔥𝔢 𝔖𝔱𝔞𝔩𝔨𝔢𝔯 - KẺ BÁM ĐUÔI


    𝒲𝒽𝑜 𝓀𝓃𝑒𝓌 𝒶 𝒹𝑒𝒶𝒹 𝓂𝒶𝓃 𝒸𝑜𝓊𝓁𝒹 𝒽𝒶𝓋𝑒 𝓈𝑜 𝓂𝓊𝒸𝒽 𝓁𝒾𝒻𝑒 𝓁𝑒𝒻𝓉 𝒾𝓃 𝒽𝒾𝓈 𝑒𝓎𝑒𝓈, 𝑒𝓋𝑒𝓃 𝓌𝒽𝑒𝓃 𝓉𝒽𝑒𝓎 𝓌𝑒𝓇𝑒 𝓈𝒽𝓊𝓉 𝓉𝒾𝑔𝒽𝓉?

    ***

    Tiếng bước chân của Grayson dội vang trên con đường vắng lặng, từng bước đi như bị tiếng mưa đánh bại khi từng giọt nặng nề rơi xuống mặt đường.

    Chiếc cổ áo đã ướt sũng, bám chặt vào da thịt, nhưng hắn chẳng buồn để ý.

    Cái lạnh len lỏi khắp người, đóng băng mọi giác quan, chỉ để lại một cảm giác lạ lùng, nặng nề trong ngực.

    Hắn không thể ngừng nghĩ về bức tranh, đôi mắt đen sâu hoắm, trống rỗng, nhìn chằm chằm từ tấm toan.

    Có thể tất cả chỉ là do mệt mỏi, do kiệt sức.

    Hắn đã từng thấy những thứ tương tự trước đây – một người nghệ sĩ, khi họ quá ám ảnh với cái chết, thường vô tình vẽ nên linh hồn của chính họ mà không hề hay biết.

    Nhưng bức chân dung của Nikolai thì khác.

    Nó... quá thật.

    Đến khi Grayson về đến căn hộ, mưa đã chuyển thành những hạt lất phất rơi.

    Tay hắn run rẩy khi loay hoay với chùm chìa khóa, cảm giác lạnh lẽo và khó hiểu bò dọc sống lưng.

    Hắn không sợ.

    Không, chắc chắn là không sợ.

    Chỉ là... bối rối.

    Hắn đẩy cửa, không khí ẩm mốc của cà phê cũ và sách cũ bao trùm lấy hắn ngay khi bước chân vào trong.

    Không gian nhỏ bé, vốn quen thuộc bỗng trở nên ngột ngạt, khiến tiếng ù ù từ chiếc tủ lạnh như âm thanh của một cỗ máy khổng lồ.

    Grayson thả chiếc áo khoác ướt đẫm lên ghế, chân bước thẳng vào nhà bếp.

    Hắn tạt nước lạnh lên mặt, nhìn từng giọt chậm chạp nhỏ từ mũi xuống bồn rửa.

    Hình ảnh phản chiếu trong tấm gương nứt nẻ trên tường trả lại một khuôn mặt trông mệt mỏi không kém gì cảm giác mà hắn đang chịu đựng.

    "Thôi đi, tỉnh táo lại nào."

    Hắn lầm bầm.

    "Chỉ là một bức tranh thôi mà.

    Chỉ là một người như bao người khác..."

    Hắn bỏ lửng câu nói, như thể những từ ngữ đã bị nuốt chửng bởi sự ngột ngạt của bầu không khí.

    Hắn thậm chí còn không biết Nikolai đã chết thế nào.

    Mọi thứ chỉ vỏn vẹn có một từ vô nghĩa: không rõ.

    Hắn thở dài, đi thẳng đến chiếc bàn ăn nhỏ xíu trong góc bếp.

    Chai bourbon uống dở đã ở đó suốt cả tuần nay, cạnh chiếc ly còn vương vệt màu hổ phách từ tối hôm qua.

    Grayson cầm chai lên, rót thêm một ly, có lẽ hơi nhiều hơn mức cần thiết, rồi uống một hơi dài.

    Cái cảm giác rát bỏng khi rượu chảy qua cổ họng khiến hắn thấy dễ chịu, như được gặp lại một người bạn cũ sau thời gian dài xa cách.

    Hắn nhìn chất lỏng xoay tròn trong ly, đầu óc lại trôi về căn hộ cũ của Nikolai.

    Bức tranh.

    Mùi sơn và whiskey vẫn còn lảng vảng, như một cái bóng không chịu rời đi.

    Nikolai từng sống.

    Có ai đó đã từng yêu thương gã, đã từng nhìn thấy gã cười.

    Và giờ đây, tất cả chỉ còn lại một cái xác.

    Điện thoại rung lên, phá vỡ sự tĩnh lặng đầy ám ảnh.

    Grayson cau mày, mò mẫm điện thoại trong túi.

    Một tin nhắn từ Rebecca, vợ cũ của hắn.

    "Này, mai em qua lấy nốt đồ của mình được không?"

    Hắn nhìn chằm chằm vào màn hình, ngón cái lơ lửng trên bàn phím.

    Mai á?

    Cô ấy đã rời đi được mấy tháng rồi, chẳng lẽ còn thứ gì chưa mang đi sao?

    Hắn xoay xoay ly rượu trong tay, cảm giác buồn cười lẫn vô lý tràn ngập trong đầu.

    Đôi khi, xử lý người chết còn dễ hơn đối mặt với người sống.

    "Được thôi."

    Hắn cuối cùng nhắn lại.

    "Anh sẽ để chìa khóa dưới thảm."

    Chẳng cần phải cá nhân hóa mọi thứ làm gì.

    Họ đã kết thúc rồi mà.

    Grayson uống cạn ly, đứng dậy, đưa tay lên xoa mặt.

    Hắn cần ngừng nghĩ về Nikolai.

    Đây chỉ là một cái xác khác, một uỷ thác khác.

    Nhưng dù tự nhủ như thế, cảm giác ám ảnh lại quay trở lại, như một cơn rì rầm không ngừng trong đầu, khiến hắn không tài nào ngủ ngon được.

    Đêm đó, mỗi khi Grayson cố nhắm mắt, hình ảnh đôi mắt trống rỗng của Nikolai lại hiện ra, như đang theo dõi, chờ đợi hắn.

    Những cái bóng trong phòng ngủ như xoắn lại mỗi lần hắn thở và hơn một lần, hắn bật dậy, tim đập như trống trận, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.

    Sáng hôm sau, trời vẫn còn xám xịt, mây đen nặng nề kéo xuống thấp, như thể cơn bão chuẩn bị ập đến.

    Grayson tắm rửa, hy vọng rằng dòng nước nóng sẽ xua tan cảm giác kỳ quái đang đè nặng lên ngực hắn.

    Nhưng đến khi hắn rời khỏi căn hộ, cảm giác đó chẳng những không tan biến mà còn nặng nề hơn.

    ***

    Nhà xác yên tĩnh như mọi khi.

    Ánh sáng yếu ớt buổi sáng chiếu qua những cửa sổ nhỏ, kéo dài bóng của các bàn kim loại lên nền gạch.

    Grayson quăng chiếc túi vào góc phòng, mắt liếc nhanh danh sách các thi thể chờ xử lý.

    Nhưng hắn biết mình sẽ làm việc với ai trước.

    Lúc nào cũng vậy.

    Nikolai vẫn nằm yên trong kho lạnh, chờ đợi.

    Grayson đứng trước ngăn kéo lạnh một lúc lâu, ngón tay đặt lên tay cầm lạnh buốt, như thể bị đóng băng tại chỗ.

    "Chuyện này thật vớ vẩn."

    Hắn thì thầm, rồi mạnh tay kéo ngăn kéo ra.

    Ngăn kéo trượt ra êm ái, để lộ cơ thể của Nikolai, vẫn còn nguyên vẹn như đêm hôm trước.

    Khuôn mặt gã tĩnh lặng, bình thản, không một dấu hiệu nào cho thấy điều gì đã đưa gã rời khỏi trần thế.

    Grayson đứng đó, im lặng, tim đập chậm rãi nhưng đều đặn.

    Hắn có thể nghe thấy tiếng mưa rơi nhẹ ngoài cửa sổ, xa xăm, như tiếng thì thầm trong đêm.

    "Chỉ là một công việc thôi mà."

    Hắn tự nhủ.

    "Chỉ là một tấm bạt (*) khác."

    Hắn đẩy chiếc bàn ra, kéo đến bên cạnh, kéo đôi găng tay với một tiếng "tách" rõ ràng.

    Hôm nay, hắn sẽ hoàn thành nốt công việc.

    Không có gì phải sợ cả.

    Nhưng khi hắn với tay đến hũ kem nền, có điều gì đó ngăn cản hắn lại.

    Đôi mắt của hắn dừng lại trên khuôn mặt của Nikolai, một thứ gì đó vừa thoáng qua – một điều mà trước đây hắn chưa hề nhận ra.

    Một chút thay đổi nhỏ.

    Một đường cong nhạt nhòa xuất hiện nơi khóe miệng của Nikolai.

    Gã đang cười.

    Grayson chớp mắt, tim hắn đập nhanh hơn.

    Không thể nào.

    Hắn cúi xuống, nhìn thật kỹ, cảm giác như từng hơi thở đang nghẹn lại trong cổ họng.

    Đường cong đó thật nhỏ, mờ nhạt, nhưng rõ ràng không thể nhầm lẫn.

    "Được rồi, chuyện này không vui đâu."

    Grayson thì thầm, giọng khẽ run khi lùi lại.

    Tay hắn run lên, tháo đôi găng tay rồi ném chúng qua một bên.

    Một cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng, như thể có ai đó đang đứng ngay sau hắn, theo dõi chăm chú.

    Hắn liếc qua vai – chẳng có ai cả, chỉ là căn phòng trống rỗng.

    Nhưng khi hắn quay đầu lại, nụ cười đã biến mất.

    Nó như chưa từng tồn tại.

    Grayson hít thở thật sâu, đưa tay lên xoa thái dương.

    "Bình tĩnh nào, Thorne."

    Hắn tự nhủ.

    Cầm lại cây cọ, hắn cúi xuống thi thể.

    Hắn cần phải tập trung, cần làm việc.

    Nhưng khi đầu lông vừa chạm đến da của Nikolai, tay hắn chợt khựng lại giữa không trung.

    Đèn đột ngột nhấp nháy.

    Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, hắn lại thấy nụ cười ấy – nhưng lần này, nó không đơn giản là đường cong nhỏ.

    Khuôn mặt của Nikolai vặn vẹo, nụ cười rộng ngoác, đầy kinh dị, như thể gã biết rõ điều gì đó mà Grayson không biết.

    Đèn sáng lại, và Grayson lùi mạnh về phía sau, cây cọ xuống sàn với tiếng "cạch", chói tai tới lạ trong không gian quá đỗi yên tĩnh này.

    Tim hắn đập điên cuồng trong lồng ngực, hơi thở gấp gáp.

    Chuyện này... không bình thường.

    Hoàn toàn không ổn chút nào.

    Cánh cửa phòng đột nhiên kêu kẽo kẹt, và Grayson quay phắt lại, trái tim như nghẹn lại trong cổ họng.

    Nhưng chỉ là Eric, người gác đêm, đứng tựa vào cửa, tay cầm cốc cà phê, mắt lờ đờ như sắp ngủ.

    "Này, cậu ổn chứ?"

    Eric hỏi, nhìn Grayson với ánh mắt khó hiểu.

    Grayson nuốt khan, cố nở một nụ cười yếu ớt.

    "Ừ, chỉ là... không ngủ đủ giấc thôi."

    Eric gật gù, nhấp ngụm cà phê.

    "Cậu chắc chứ?

    Trông cậu như vừa gặp ma vậy."

    Grayson cười, nhưng tiếng cười nghe lạ lẫm, căng thẳng.

    "Ừ, chắc là vậy đó."

    Eric nhìn hắn với vẻ băn khoăn nhưng không hỏi thêm gì.

    "Chắc vậy.

    Ca đêm dễ làm đầu óc rối bời lắm.

    Cẩn thận đấy."

    Grayson gật đầu, lau vội mồ hôi trên trán.

    "Ừ.

    Tôi sẽ nhớ."

    Khi Eric rời đi, Grayson quay lại nhìn thi thể, da thịt hắn rân rân như có ai đó đang cào cấu.

    Nụ cười đã biến mất, lại trở về vẻ tĩnh lặng như ban đầu.

    Nhưng giờ đây, hắn không thể rũ bỏ được cảm giác rằng mình không còn một mình trong căn phòng này nữa.

    Không còn nữa.

    ***

    (*) Grayson đang ví von Nikolai chỉ là một tấm bạt để vẽ lên
     
    [Bl] 𝔗𝔥𝔢 𝔄𝔯𝔱 𝔬𝔣 𝔖𝔦𝔩𝔢𝔫𝔠𝔢 - Vẻ Đẹp Câm Lặng
    ☆ Chương 3: 𝔗𝔥𝔢 𝔄𝔱𝔱𝔯𝔞𝔠𝔱𝔦𝔬𝔫 - SỰ HẤP DẪN


    𝒯𝑜 𝓅𝒶𝒾𝓃𝓉 𝓉𝒽𝑒 𝒹𝑒𝒶𝒹 𝒾𝓈 𝓉𝑜 𝓈𝓅𝑒𝒶𝓀 𝓌𝒾𝓉𝒽 𝑔𝒽𝑜𝓈𝓉𝓈, 𝒷𝓊𝓉 𝓈𝑜𝓂𝑒𝓉𝒾𝓂𝑒𝓈, 𝒾𝓉'𝓈 𝓉𝒽𝑒 𝑔𝒽𝑜𝓈𝓉𝓈 𝓉𝒽𝒶𝓉 𝓈𝓅𝑒𝒶𝓀 𝒷𝒶𝒸𝓀.

    ***

    Grayson nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương.

    Hắn trông như một cái xác không hồn, mệt mỏi và rệu rã.

    Cái gương trong phòng tắm mờ đục hơi nước, nhưng không thể che giấu những đường nét hốc hác trên gương mặt hắn.

    Hắn siết chặt tay lên bồn rửa, các đốt ngón tay trắng bệch, run rẩy vì cơn bão bên trong tâm trí.

    Hắn không ngủ, hoàn toàn không ngủ chút nào.

    Những đêm dài dằng dặc bị ám ảnh bởi những giấc mơ không thuộc về hắn — khuôn mặt của Nikolai, nụ cười nhạt nhòa của gã luôn hiện lên trước mắt mỗi khi Grayson tỉnh dậy.

    "Bình tĩnh nào."

    Hắn lầm bầm, giọng nói yếu ớt vang lên trong không gian tĩnh lặng.

    "Chỉ là công việc thôi mà."

    Nhưng hắn biết nó không chỉ đơn giản là công việc.

    Nikolai không chỉ là một cái xác khác — gã đang trở thành một nỗi ám ảnh, xâm chiếm những khoảng trống trong cuộc sống của Grayson, làm cho những suy nghĩ lộn xộn trong đầu hắn càng thêm hỗn độn.

    Ngay lúc này đây, hắn vẫn có thể cảm nhận đôi mắt sắc lạnh của Nikolai, không u ám chết chóc, mà dường như vẫn còn ánh lên sự sống với một niềm gì đó hắn không thể hiểu nổi.

    Hắn vốc nước lên mặt, hy vọng dòng nước có thể cuốn trôi đi những suy nghĩ đang bám riết không ngừng nghỉ.

    Nhưng không.

    Tối hôm đó, hắn lại đứng trong nhà xác.

    Ca làm việc của hắn đã kết thúc từ lâu, nhưng ý nghĩ phải về nhà — trở lại với sự cô đơn trong căn hộ bừa bộn — thật quá khó chịu.

    Ở đây, sự hiện diện của cái chết lại mang đến cảm giác dễ chịu.

    Không khí lạnh lẽo, những cái bàn kim loại, ánh sáng mờ mờ từ đèn huỳnh quang — tất cả đều tạo ra một bầu không khí bình yên kỳ lạ.

    Cái chết có trật tự.

    Cuộc sống thì không.

    Nikolai vẫn nằm đó, như mọi đêm.

    Tay Grayson lơ lửng phía trên thi thể, không chắc nên chạm vào hay thu lại.

    Nikolai trông như đang ngủ say, nhưng sự yên tĩnh đó thực chất lại là một lời dối trá khác, phải không?

    Nghệ thuật của gã chưa bao giờ bình lặng.

    Nó chứa đầy sự khốc liệt và tuyệt vọng, như những nét cọ trên bức tranh kia.

    "Tại sao anh lại vẽ như vậy?"

    Grayson thì thầm, như chờ đợi một câu trả lời.

    Giọng hắn vang lên trống rỗng giữa không gian yên tĩnh.

    Sự im lặng kéo dài, gần như chế giễu hắn.

    Môi Grayson khẽ cong thành một nụ cười chua chát.

    Dĩ nhiên, sẽ không có câu trả lời nào cả.

    Người chết không nói.

    Hắn nhẹ nhàng thoa son dưỡng lên đôi môi của Nikolai, cẩn thận như thể đang thờ phụng gã.

    Đó là một việc không cần thiết, nhưng ít nhất giúp hắn có việc gì đó để làm, một thứ để tập trung thay vì những suy nghĩ quẩn quanh.

    Hắn không thể lý giải được cảm xúc này.

    Nhưng có gì đó về Nikolai đã bám rễ trong hắn, như một mảnh gai không thể nhổ bỏ.

    Mỗi nét cọ, mỗi lần nhìn vào đôi mắt nhắm nghiền của Nikolai, cảm giác ấy càng trở nên tồi tệ hơn.

    "Ngay cả khi đã chết, anh vẫn để lại thứ gì đó."

    Hắn lẩm bẩm, lùi lại, hai tay buông thõng bên người.

    Có gì đó ở gã hấp dẫn hắn.

    Nó đang trở nên mạnh mẽ hơn.

    Grayson không chắc nó muốn gì, nhưng hắn có thể cảm nhận — như một sợi dây siết chặt vào lồng ngực, cứ kéo mãi, kéo mãi.

    Ánh mắt hắn lại dừng trên hồ sơ của Nikolai.

    Hắn đã đọc nó hàng chục lần, nhưng vẫn cảm thấy có thứ gì đó mình đã bỏ lỡ.

    Phải có thứ gì đó khác nữa.

    Hắn mở hồ sơ ra và lướt qua những chi tiết quen thuộc.

    Nghệ sĩ.

    Không có gia đình.

    Không có bạn thân.

    Nguyên nhân tử vong không rõ.

    Chỉ như thế, Nikolai trôi đi trong cuộc sống, như thể hắn chưa từng tồn tại.

    "Tiện thật."

    Grayson lầm bầm, rồi đóng mạnh hồ sơ lại.

    "Tất nhiên là nó vô dụng rồi."

    Hắn đưa tay vuốt mái tóc rối bù, cơn giận dữ âm ỉ bùng lên trong hắn.

    Có thứ gì đó đang bị bỏ sót.

    Thứ gì đó kết nối con người trong bức tranh kia với thi thể nằm trước mặt hắn.

    ***

    Cơn mưa đập xuống mặt đường với những nhịp điệu sắc nhọn khi Grayson đứng trước tòa nhà của Nikolai tối hôm đó.

    Cái lạnh thấm qua lớp áo khoác của hắn, nhưng hắn không bận tâm.

    Hắn nhìn lên những ô cửa sổ tối om, chờ đợi... chờ đợi cái gì?

    Một dấu hiệu?

    Một bóng người di chuyển?

    "Có lẽ mình nên mang theo hoa."

    Hắn lẩm bẩm một cách châm biếm, một nụ cười nhếch mép thoáng qua trên môi.

    "Dù gì thì đây cũng giống một buổi hẹn hò đúng nghĩa rồi."

    Hắn băng qua đường, lắc đầu trước sự ngớ ngẩn của chính mình.

    Mọi chuyện này thật vô lý.

    Hắn đã vào trong đó một lần rồi.

    Hắn đã lục lọi mọi thứ trong cuộc đời của Nikolai — hoặc ít nhất là những gì còn sót lại.

    Cửa vẫn mở, như thể cả vũ trụ đang thúc đẩy hắn.

    Bên trong, căn hộ vẫn mang cái cảm giác quen thuộc như mọi khi — như một hầm mộ của những suy nghĩ chưa hoàn thành.

    Những bức tranh dựa vào tường, dang dở hoặc chưa đụng đến, tất cả đều nhìn chằm chằm vào hắn như những câu hỏi chưa có lời giải.

    Bức chân dung lớn của Nikolai ở góc phòng là tồi tệ nhất.

    Đôi mắt trống rỗng.

    Chúng như còn sống, dõi theo hắn.

    Grayson tiến lại gần bức tranh, hơi thở nghẹn lại khi mắt hắn lướt qua những nét cọ thô ráp.

    Nikolai đã cố nói điều gì?

    Sự hỗn loạn trên tấm toan như một lời kêu gọi, như thể hắn đang cố chạm vào thứ gì đó ngoài tầm tay.

    "Anh đang chạy trốn khỏi cái gì?"

    Grayson hỏi căn phòng trống rỗng.

    Dĩ nhiên, không có câu trả lời.

    Nhưng vẫn có thứ gì đó.

    Một sự lôi kéo mạnh mẽ hơn trước, kéo hắn về phía cuốn sổ nhỏ nhăn nheo nằm bên cửa sổ.

    Nó không ở đó lần trước, đúng không?

    Hắn không nhớ nữa.

    Grayson nhặt nó lên, các ngón tay run rẩy khi lật qua từng trang.

    Những nét vẽ nguệch ngoạc, tối tăm và dữ dội lấp đầy các trang giấy.

    Những khuôn mặt méo mó.

    Những tòa nhà đổ nát.

    Nhưng chính những dòng chữ khiến da hắn lạnh toát.

    "Đôi mắt luôn dõi theo."

    "Không thể thoát khỏi những gì ta đã thấy."

    Hắn bật cười, một tiếng cười ngắn, chua chát.

    "Ừ, nghe an ủi thật đấy."

    Tim hắn đập nhanh hơn khi hắn lật tiếp các trang, những từ ngữ ngày càng rối rắm, ngày càng hoảng loạn.

    Hắn cảm thấy sức nặng của chúng đè lên người, như thể căn phòng đang thu hẹp lại xung quanh hắn.

    Nikolai đã bị ám ảnh bởi thứ gì đó và nó đã theo gã đến tận cái chết.

    Grayson đóng cuốn sổ lại, hai tay hắn run rẩy.

    Hắn nhìn lại bức chân dung của Nikolai, đôi mắt trống rỗng vẫn nhìn chằm chằm vào hắn, và lần đầu tiên, hắn cảm giác như mình không còn một mình trong căn phòng này nữa.

    "Chết tiệt." hắn lẩm bẩm, giọng nói hơi run rẩy.

    "Giờ mình cũng phát điên rồi."

    Khi hắn lùi lại, sự hấp dẫn ấy càng trở nên mạnh mẽ, kéo hắn sâu hơn vào cơn điên loạn.

    Grayson biết mình nên rời đi, biết rằng hắn nên bước ra khỏi căn hộ và không bao giờ quay lại.

    Nhưng thay vào đó, hắn bật cười — một tiếng cười nhẹ, tuyệt vọng, vang vọng trong những bức tường trống rỗng.

    Bởi vì sâu thẳm trong thâm tâm, hắn không thể phủ nhận: thứ gì đó bên trong Nikolai đã bắt đầu đeo bám lấy hắn.

    Hắn đã không còn sự tỉnh táo thường trực.

    Không còn nữa.
     
    [Bl] 𝔗𝔥𝔢 𝔄𝔯𝔱 𝔬𝔣 𝔖𝔦𝔩𝔢𝔫𝔠𝔢 - Vẻ Đẹp Câm Lặng
    ☆ Chương 4: 𝔗𝔥𝔢 𝔈𝔠𝔥𝔬𝔢𝔰 - VỌNG ÂM


    𝐻𝑒 𝓌𝒽𝒾𝓈𝓅𝑒𝓇𝓈 𝒻𝓇𝑜𝓂 𝓉𝒽𝑒 𝓈𝒾𝓁𝑒𝓃𝒸𝑒, 𝒶𝓃𝒹 𝒾𝓃 𝓉𝒽𝒶𝓉 𝓈𝒾𝓁𝑒𝓃𝒸𝑒, 𝐼 𝒻𝒾𝓃𝒹 𝓂𝑜𝓇𝑒 𝓉𝓇𝓊𝓉𝒽 𝓉𝒽𝒶𝓃 𝒾𝓃 𝓉𝒽𝑒 𝓃𝑜𝒾𝓈𝑒 𝑜𝒻 𝓉𝒽𝑒 𝓁𝒾𝓋𝒾𝓃𝑔.

    ***

    Grayson đứng trước chiếc bàn trang điểm của mình, cái bàn đã chứng kiến không biết bao nhiêu khuôn mặt câm lặng của những người đã khuất.

    Đôi tay hắn, từng ngày biến thi thể thành một tác phẩm nghệ thuật cuối cùng, hôm nay run rẩy nắm lấy cây cọ.

    Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười mệt mỏi đầy cay đắng hiện trên đôi môi khô khốc.

    Hắn nhớ đến Nikolai Elwood — kẻ dù đã chết nhưng vẫn để lại một nỗi ám ảnh kỳ quặc, bám riết trong tâm trí hắn như chiếc bóng dai dẳng.

    Không ai trước đây Grayson đã gây cho hắn cảm giác thế này.

    Với những cái xác khác, chúng chỉ đơn giản là những thân thể tĩnh lặng, những trang giấy trắng để hắn làm bước đệm tới hồi kết.

    Nhưng Nikolai lại là một trang giấy đầy những vết bẩn không rõ nguồn gốc, không thể xóa bỏ, không thể hiểu rõ.

    Có thứ gì đó về Nikolai mà Grayson không thể rời mắt khỏi, như một hình bóng âm thầm rình rập từ phía sau lưng hắn, ám ảnh hắn theo một cách hắn chưa từng trải qua trước đây.

    Hắn khẽ thở dài, tay vẫn cầm cây cọ, nhưng không thể bắt tay vào công việc.

    "Chỉ là một cái xác thôi mà."

    Grayson thì thầm với chính mình, như đã hàng ngàn lần tự nhủ.

    Hắn cố gắng ép mình tin điều đó, như cách hắn đã làm với những thi thể khác.

    Nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn biết rõ hơn ai hết rằng Nikolai không chỉ là một cái xác.

    Có gì đó về gã mà hắn không thể giải thích nổi — một bí ẩn lẩn khuất giữa sự sống và cái chết, một bóng ma tồn tại ngay trong không gian tĩnh mịch này, dường như gã vẫn đang nhìn Grayson, vẫn đang chờ đợi điều gì đó.

    Sáng hôm sau, Grayson bước vào nhà xác.

    Cảm giác u ám bao trùm lên hắn từ lúc hắn đặt chân vào căn phòng.

    Tiếng mưa rơi lộp độp ngoài cửa sổ không dứt, từng giọt như tiếng nhịp của một chiếc đồng hồ kỳ quái, đều đặn gõ vào những khoảng trống buồn bã trong lòng hắn.

    Mỗi bước chân của hắn vang lên trên nền gạch lạnh lẽo, chỉ có tiếng ầm ừ của máy làm lạnh xen lẫn với tiếng mưa.

    Cơ thể của Nikolai nằm yên trên bàn kim loại, bất động như tất cả những xác chết khác, nhưng sự hiện diện của gã khiến căn phòng dường như nhỏ lại.

    Victor Redgrave, người quản lý nhà tang lễ, đứng dựa vào góc tường, đôi mắt lạnh lùng nhìn theo Grayson.

    "Cậu có ổn không, Thorne?"

    Victor hỏi, giọng trầm đục như tiếng gió thổi qua cánh đồng trống trải.

    Hắn nhướng mày, như thể không tin nổi cái vẻ ngoài héo hon của Grayson.

    Grayson quay lại, cố mỉm cười, nhưng nụ cười của hắn không thể che giấu được vẻ mệt mỏi tột độ.

    "Tôi ổn mà."

    Hắn đáp một cách vô hồn.

    "Chỉ là hơi mệt."

    Victor nhìn hắn chăm chú, như đang cố lật mở những bí mật ẩn sâu trong đôi mắt thâm quầng của Grayson.

    "Cậu biết đấy, công việc này không dễ dàng gì.

    Tôi đã thấy nhiều người bị cuốn vào cái chết đến mức quên mất mình đang sống."

    Grayson im lặng.

    Đôi mắt hắn lướt qua cơ thể lạnh lẽo của Nikolai, vẫn nằm bất động trên chiếc bàn kim loại.

    "Tôi không nghĩ mình sẽ là một trong số đó, Victor."

    Victor nhướng mày lần nữa, nhưng không nói gì thêm.

    Ông ta chỉ khẽ gật đầu, rồi chậm rãi bước ra khỏi phòng, để lại Grayson một mình với thi thể của Nikolai, với những câu hỏi chưa có lời giải đáp.

    Grayson thở dài, đôi tay hắn khẽ run khi cầm lại cây cọ.

    Những đường nét trên gương mặt của Nikolai đã trở nên quá quen thuộc với hắn, nhưng có điều gì đó hôm nay khác lạ.

    Hắn cúi xuống, nhìn thật kỹ vào gương mặt của Nikolai.

    Đôi môi của gã, nơi mà hắn từng thấy nụ cười kỳ lạ ấy, giờ đây dường như biến đổi, méo mó một cách khó hiểu.

    Grayson cảm thấy không thể chịu đựng thêm nữa.

    Hắn bỏ cây cọ xuống, quay đi như thể muốn chạy trốn khỏi chính những suy nghĩ của mình.

    Nhưng hắn biết rõ, hắn không thể trốn được.

    Nikolai không chỉ là một cái xác, và điều gì đó — thứ gì đó vô hình, đang kéo hắn trở lại.

    Mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì hắn từng trải qua.

    Chiều hôm đó, khi cơn mưa đã ngớt, Grayson bước vào quán cà phê cũ, nơi hắn thường gặp vị pháp y Claudia Walsh.

    Claudia đã ngồi sẵn ở một góc quán, đôi mắt sắc sảo dõi theo từng chuyển động của hắn từ xa.

    Bà nhấc tay lên chào hắn, ánh mắt chứa đầy sự tò mò và lo lắng.

    "Cậu trông như vừa lết từ mộ về vậy."

    Claudia nói, giọng mỉa mai nhưng không che giấu được sự lo ngại.

    Grayson ngồi xuống, không nói gì ngay.

    Hắn khuấy ly cà phê trước mặt, ánh mắt xa xăm như đắm chìm trong một thế giới khác, một thực tại khác mà chỉ hắn và Nikolai hiểu.

    "Có gì không ổn sao?"

    Claudia hỏi, đặt ly cà phê của mình xuống bàn.

    Ánh mắt bà như mũi kim chọc thẳng vào tâm trí Grayson, tìm kiếm thứ gì đó mà hắn đang cố giấu.

    "Tôi... không chắc."

    Grayson nói khẽ, giọng hắn mệt mỏi nhưng đầy căng thẳng.

    "Có gì đó rất kỳ lạ về thi thể của Nikolai Elwood.

    Tôi không thể ngừng nghĩ về gã."

    Claudia cau mày.

    "Cậu đã từng gặp trường hợp nào như vậy trước đây chưa?"

    "Chưa bao giờ.

    Có cảm giác như... gã vẫn còn sống.

    Nhưng không phải sống theo kiểu bình thường."

    Grayson ngừng lại, như đang cân nhắc từng từ.

    "Giống như gã vẫn còn ở đây.

    Theo dõi tôi."

    Claudia im lặng trong chốc lát, rồi thở dài.

    "Grayson, đôi khi những gì chúng ta không hiểu sẽ ám ảnh chúng ta.

    Nhưng cậu phải nhớ rằng, cái chết chỉ là một phần của cuộc sống.

    Đừng để nó nuốt chửng cậu."

    Nhưng Grayson biết, lời khuyên của Claudia không thể xua tan đi những gì hắn đang cảm thấy.

    Cái bóng của Nikolai vẫn ở đó, len lỏi vào từng ngóc ngách trong suy nghĩ của hắn.

    Đêm đó, Grayson quyết định quay lại căn nhà của Nikolai.

    Hắn biết việc mình làm là vô lý, nhưng có thứ gì đó bên trong hắn đang thúc đẩy hắn.

    Một sự thôi thúc khó hiểu, khiến hắn không thể dừng lại.

    Căn nhà của Nikolai vẫn chìm trong bóng tối, những bức tranh dang dở rải rác khắp nơi như thể chúng đã bị bỏ lại giữa chừng trước khi cái chết kéo Nikolai đi.

    Grayson bước vào, ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ tạo thành những vệt dài trên sàn nhà bụi bặm.

    Hắn lục lọi từng góc phòng, tìm kiếm một dấu hiệu, một manh mối, bất cứ thứ gì có thể giải thích được cảm giác kỳ lạ đang bao phủ hắn.

    Và rồi, hắn tìm thấy một cuốn sổ tay khác, kẹt giữa những bức tranh.

    Những dòng chữ nguệch ngoạc hiện ra trước mắt hắn, lộn xộn nhưng đầy ý nghĩa.

    "Không thể thoát khỏi cái chết.

    Nó theo dõi từng bước đi của ta."

    Grayson cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

    Hắn lật tiếp các trang, và ở cuối cùng là một hình vẽ — khuôn mặt của Nikolai, méo mó, vặn vẹo với đôi mắt đen sâu thẳm, như đang nhìn chằm chằm vào hắn.

    Hắn khép cuốn sổ lại, nhưng cảm giác kinh hoàng đã ăn sâu vào tâm trí.

    Bởi vì cái chết không chỉ là kết thúc — đôi khi, nó còn là sự bắt đầu.

    Và từ khoảnh khắc đó, Grayson biết rằng hắn sẽ không bao giờ thoát khỏi cái bóng của Nikolai Elwood.

    Không còn nữa.
     
    [Bl] 𝔗𝔥𝔢 𝔄𝔯𝔱 𝔬𝔣 𝔖𝔦𝔩𝔢𝔫𝔠𝔢 - Vẻ Đẹp Câm Lặng
    ☆ Chương 5: 𝔗𝔥𝔢 𝔙𝔢𝔦𝔩 - BỨC MÀN


    𝒯𝑜 𝓀𝓃𝑜𝓌 𝒹𝑒𝒶𝓉𝒽 𝒾𝓈 𝓉𝑜 𝓈𝑒𝑒 𝒷𝑒𝓎𝑜𝓃𝒹 𝓉𝒽𝑒 𝓋𝑒𝒾𝓁, 𝒷𝓊𝓉 𝓉𝑜 𝓊𝓃𝒹𝑒𝓇𝓈𝓉𝒶𝓃𝒹 𝒾𝓉 𝒾𝓈 𝓉𝑜 𝓁𝑜𝓈𝑒 𝓎𝑜𝓊𝓇𝓈𝑒𝓁𝒻 𝒾𝓃 𝓉𝒽𝑒 𝓈𝒽𝒶𝒹𝑜𝓌𝓈.

    ***

    Grayson đứng bất động trước ngăn kéo chứa xác của Nikolai Elwood, tay hắn khẽ chạm vào lớp kim loại lạnh ngắt như đang chạm vào chính thực tại mỏng manh của chính mình.

    Nikolai nằm đó, khuôn mặt hoàn hảo đến đáng sợ.

    Không một tì vết nào đủ để định nghĩa cái chết trên khuôn mặt gã.

    Mọi thứ quá yên tĩnh, một sự yên tĩnh giả tạo như lớp sơn mỏng phủ lên một bức tường mục nát.

    Grayson vốn là một người thực tế, không dễ gì bị cuốn vào những cơn mơ hay ảo giác mơ hồ.

    Cái chết đối với hắn chỉ là một công việc, một thứ mà hắn có thể chạm vào, cầm nắm, thậm chí chỉnh sửa theo ý mình.

    Nhưng Nikolai, có thứ gì đó ở gã khiến cái chết trở nên phức tạp hơn rất nhiều.

    "Tại sao...?"

    Grayson tự hỏi, không phải vì hắn thực sự muốn một câu trả lời, mà bởi câu hỏi ấy cứ tự nhiên nảy ra từ chính khoảng trống yên lặng bao phủ xung quanh.

    Nikolai chết rồi, mà như chưa thực sự đi xa.

    Hắn không giống những cái xác khác mà Grayson từng gặp.

    Những người chết bình thường luôn mang theo sự vắng mặt rõ rệt.

    Nhưng ở Nikolai, cái chết dường như chỉ là một bức màn mong manh, có thể tạm thời che đậy, nhưng không bao giờ hoàn toàn giấu được sự thật bên dưới.

    Kể từ ngày hắn gặp Nikolai, một tuần trôi qua.

    Công việc của Grayson dần trở nên hỗn loạn một cách khó hiểu.

    Từng đường cọ trên những khuôn mặt khác bỗng trở nên lạc lõng, thiếu đi sự sắc bén mà hắn từng có.

    Thay vì tập trung vào việc biến cái chết thành một tác phẩm, Grayson nhận ra rằng mình đang chìm sâu vào câu hỏi Nikolai là ai.

    Bắt đầu từ những giấc mơ chập chờn, nơi Nikolai xuất hiện, không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào hắn.

    Đôi mắt của gã, đen và sâu như một cái hố không đáy, lúc nào cũng dõi theo hắn trong bóng tối.

    Đó không phải là ám ảnh — đó là một lời mời gọi thầm lặng, như thể Nikolai đang thì thầm rằng Grayson chỉ cần vén bức màn này lên, và mọi câu trả lời sẽ hiện ra.

    Grayson là kẻ ưa điều tra, một nghệ nhân có đầu óc thực tế, nhưng cái gì cũng phải có lý do.

    Và Nikolai không nằm ngoài quy luật đó.

    "Gã đã sống thế nào?

    Đã chết ra sao?"

    Đó mới là câu hỏi hắn cần tìm hiểu.

    Claudia bước vào phòng với một tập hồ sơ.

    Ánh mắt sắc bén của bà lướt qua thân thể của Nikolai trước khi dừng lại trên khuôn mặt Grayson.

    "Cậu có vẻ mệt mỏi, Thorne.

    Chắc chắn không phải chỉ vì công việc?"

    Grayson không quay lại ngay lập tức.

    Hắn tiếp tục quan sát khuôn mặt bất động của Nikolai, trong đầu cứ chập chờn những câu hỏi.

    Cuối cùng, hắn trả lời, không quay đầu lại.

    "Tôi ổn.

    Chỉ có điều, lại là về Nikolai..."

    Claudia tiến lại gần hơn, đặt tập tài liệu xuống bàn, mắt bà cũng dừng lại trên xác của Nikolai.

    "Cái chết không luôn mang lại sự bình yên, Grayson.

    Đôi khi nó để lại nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời."

    Bà dừng lại, nghiêm nghị.

    "Cậu đã bao giờ nghĩ rằng có những người, ngay cả khi chết, vẫn giữ cho mình một bí mật cuối cùng?"

    Grayson khẽ cười, nhưng giọng hắn khô khốc.

    "Thật là một suy nghĩ tăm tối đấy, Claudia.

    Nhưng không, cái chết là cái chết.

    Gã đã chết.

    Chỉ là tôi chưa hiểu hết về gã thôi."

    Claudia khẽ nhún vai.

    "Vậy thì tìm hiểu đi.

    Điều tra thêm về cuộc sống của hắn, nếu điều đó khiến cậu bớt lo lắng hơn."

    Hắn đã làm thế.

    Grayson không chờ đợi thêm.

    Buổi chiều hôm đó, hắn quay lại căn nhà của Nikolai.

    Mọi thứ vẫn còn đó, như thể Nikolai chưa từng rời khỏi.

    Những bức tranh bị bỏ dở, những bức phác thảo chằng chịt trên tường, những cuốn sổ tay vương vãi khắp nơi.

    Grayson ngồi xuống chiếc ghế gỗ, ánh mắt của hắn dừng lại trên một bức tranh chưa hoàn thành.

    Lật từng trang sổ tay cũ của Nikolai, hắn đọc những dòng chữ nguệch ngoạc, vô nghĩa.

    "Ta không thể thoát khỏi những gì đã nhìn thấy."

    Những dòng chữ này không chỉ là một suy nghĩ hoang mang, chúng là một ghi chú cho một điều gì đó cụ thể, một điều Nikolai đã biết nhưng chưa nói ra.

    Victor đã cảnh báo Grayson khi hắn xin nghỉ phép vài ngày.

    "Cậu đang dấn thân quá sâu, Thorne.

    Đừng quên, cậu không phải một thám tử, cậu là một nghệ nhân."

    Grayson gật đầu, nhưng trong lòng hắn, điều đó không quan trọng.

    Thực tế hay không, hắn biết rằng có điều gì đó chưa được giải thích.

    Tại sao một nghệ sĩ tài hoa như Nikolai lại chết trong sự im lặng?

    Tại sao không có gì rõ ràng về nguyên nhân cái chết?

    Không bệnh tật, không dấu vết bị ám hại.

    Chỉ có sự trống rỗng của một căn phòng đầy nghệ thuật dở dang và một người đàn ông đã rời bỏ cuộc sống mà không để lại lời giải thích nào.

    Hắn bắt đầu đào sâu vào quá khứ của Nikolai.

    Cuộc sống cô độc, những bức tranh ảm đạm, những mối quan hệ cắt đứt không rõ lý do.

    Bạn bè của Nikolai, ít ỏi nhưng đủ để dệt nên một bức tranh rời rạc về cuộc đời gã — một người đàn ông luôn theo đuổi cái đẹp từ sự đổ nát, luôn tìm kiếm sự hoàn hảo từ sự hủy hoại.

    Một người bạn cũ của Nikolai đã nói.

    "Hắn lúc nào cũng nhìn thấy điều gì đó mà chúng tôi không thấy.

    Và rồi... một ngày, hắn ngừng nhìn vào chúng tôi.

    Hắn chỉ nhìn vào những gì bên trong đầu hắn."

    Grayson càng tìm hiểu, càng thấy rằng Nikolai không chỉ là một nghệ sĩ bị ám ảnh bởi sự suy tàn.

    Gã là một người đang cố gắng vẽ ra điều gì đó lớn hơn cuộc sống, nhưng chưa kịp hoàn thành.

    Và có thể, cái chết của gã không phải là ngẫu nhiên.

    Ngồi lại giữa căn phòng đầy tranh dở dang, Grayson cảm thấy một sự lặng im đáng sợ.

    Gã đã sống, đã vẽ, nhưng chưa bao giờ hoàn thành điều gì cả.

    Đó là lý do cái chết của gã lại bí ẩn đến thế.

    Nikolai không chỉ chết đi — gã đã bị chặn lại, bị ngắt quãng giữa hành trình của chính mình.

    "Có lẽ...

    Nikolai không bao giờ muốn dừng lại."

    Grayson lẩm bẩm.

    Nhưng có một điều chắc chắn — gã chưa bao giờ rời khỏi bức màn đó.

    Không còn nữa.
     
    Back
    Top Dưới