[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 172,969
- 0
- 0
[Bl] Hạ Lưu Bỉ Ổi
159 & 160
159 & 160
159
502.
Tôi đứng ngoài cửa nghĩ xem nên chào hỏi thế nào, ai ngờ trong nhà Mẫn Xuyên Thanh chẳng có ai.
Tôi mang đôi dép màu vàng anh đưa cho rồi hỏi: "Hội trưởng, cha mẹ anh đi vắng rồi à?"
"Em trai anh học mẫu giáo ở khu khác nên họ ở đó luôn, lâu lâu mới ghé đây."
Mẫn Xuyên Thanh đóng cửa lại rồi cười nói với tôi: "Ở nhà một mình hơi buồn, may mà có Tiểu Hạ đến chơi với anh.
Em muốn uống gì?
Trong tủ lạnh có nước ngọt đấy."
Tôi đi theo anh, lấy một hộp nước cam ướp lạnh.
Anh cúi xuống lấy bít tết và bơ ra khỏi tủ lạnh rồi bảo tôi: "Phải chiên một hồi.
Em đói không?
Trong tủ kính ngoài phòng khách có đồ ăn vặt, em ăn lót dạ trước đi."
Mẫn Xuyên Thanh đeo tạp dề đen, bỏ bít tết đã rã đông vào chảo rồi rắc thêm muối hột, dầu sôi xèo xèo, tỏi phi vàng ươm, bơ dần tan ra, mùi thịt chiên nhanh chóng lan khắp phòng bếp.
Tôi đứng cạnh rửa cà chua và bông cải xanh, nhìn mà thèm nhỏ dãi.
Thì ra bít tết phải chiên kiểu này, lần sau tôi sẽ ra siêu thị mua hai miếng cho Lạc Đoan Diệc chiên thử.
503.
Thừa cơ Mẫn Xuyên Thanh cúi đầu bày biện, tôi lau khô tay rồi chụp lén mấy tấm anh mặc tạp dề.
Không hổ là hội trưởng, nấu ăn mà cũng phong cách như vậy.
Trong camera, anh quay đầu nhìn tôi cười hỏi: "Đang chụp gì thế?"
Tôi chụp thêm tấm nữa rồi nói: "Anh đẹp trai quá đi."
Mẫn Xuyên Thanh mở tủ lạnh lấy ra mấy chai nước tôi chưa từng thấy, sau đó hỏi: "Em có bị dị ứng cồn không?"
Tôi lắc đầu: "Em chưa uống bao giờ."
Anh cho tôi xem nhãn chai rượu: "Vậy đồ uống có cồn thì sao?
Độ cồn này không cao lắm đâu."
Tôi tò mò nếm thử một ly nhỏ, vị không cay mà hơi ngọt, uống vào cổ âm ấm, cảm giác không tệ.
"Mặt không đỏ, xem ra tửu lượng khá đấy."
Mẫn Xuyên Thanh quan sát phản ứng của tôi rồi cười xoa mặt tôi: "Vậy để anh pha cho em một ly cocktail."
Trong ly thủy tinh có đá, rượu và nước cam lúc nãy tôi uống dư, màu sắc rất đẹp.
Tôi ngồi cạnh bàn ăn, hai tay bưng ly, chăm chú nhìn bọt khí nổi lên bên trong.
Bít tết chín tới, mềm mại mọng nước, tôi bắt chước Mẫn Xuyên Thanh cắt thịt rồi nhắm mắt hưởng thụ, vô thức đung đưa chân dưới gầm bàn.
Tôi cứ tưởng Mẫn Xuyên Thanh sẽ mắng mình, ai ngờ anh lại cho tôi ăn ngon uống sướng.
Mẫn Xuyên Thanh hỏi tôi: "Thích không?"
Tôi gật đầu lia lịa: "Cực kỳ hoàn hảo luôn ạ!"
Anh nhìn tôi hỏi: "Muốn tới đây ở với anh không?"
"Em..."
Tôi sửng sốt cắn nĩa, chợt nhớ đến đầu chó gục xuống của Lạc Đoan Diệc, tôi mà vắng nhà lâu quá chắc hắn sẽ khóc thật cho xem.
Tôi suy nghĩ một lát rồi nói với Mẫn Xuyên Thanh: "Em có nhiều việc phải làm ở nhà lắm, khi nào rảnh sẽ tới đây làm khách!"
Đây là lý do chính đáng, vật liệu và hàng bán đều chứa trong nhà tôi, mấy shop quen cũng ở cạnh chung cư cũ, nếu dời sang chỗ khác thì sẽ không tiện chạy việc vặt cho các bạn học.
"Đừng áp lực, anh chỉ đùa thôi."
Mẫn Xuyên Thanh cụp mắt cười, tiếp tục cắt thịt trên đĩa rồi ôn tồn nói: "Nhưng chỉ cần em muốn thì nơi này sẽ trở thành nhà của em, em không phải là khách đâu."
160
504.
Ly cocktail vị cam chẳng mấy chốc đã thấy đáy, ăn cơm xong tôi vẫn chưa có cảm giác gì, còn phụ Mẫn Xuyên Thanh rửa chén.
Khi vào phòng ngủ, đột nhiên tôi cảm thấy sàn nhà lún xuống, nhịn không được kêu lên một tiếng.
Não tôi như bị đơ, khi tỉnh táo lại thì thấy Mẫn Xuyên Thanh đứng trước mặt mình, anh đỡ cánh tay tôi rồi hỏi: "Say rồi à?"
Gương mặt Mẫn Xuyên Thanh nhòe đi, tôi chớp mắt mấy cái, mơ màng đưa tay chạm vào gò má ấm áp của anh.
Anh cúi đầu tới gần tôi: "Muốn hôn không?"
Tôi hôn lên môi Mẫn Xuyên Thanh, nhưng vì đang lảo đảo nên cuối cùng hôn trúng má anh.
Anh cười xoa đầu tôi: "Hôn nhầm chỗ rồi."
Thì ra uống say là cảm giác này.
Tôi nắm cánh tay Mẫn Xuyên Thanh rồi lắc mạnh đầu để xua đi cơn buồn ngủ đang kéo tới, cố đứng vững lại: "Ừm...
Hội trưởng, em, em đi rửa mặt..."
"Hôn anh trước đã."
Tôi đang định đi thì Mẫn Xuyên Thanh ôm eo tôi, anh từ từ liếm môi tôi hé ra, hơi thở truyền sang cũng mang theo vị ngọt của rượu cam, đầu óc tôi mụ mị, trước mắt như có vô số bông hoa li ti bay lượn.
Tôi nghe Mẫn Xuyên Thanh gọi tên mình, giọng anh nhẹ hơn bình thường: "Anh muốn em ở lại đây với anh."
505.
Sau khi hôn hai lần, tôi ngáp một cái thật to, Mẫn Xuyên Thanh cười dẫn tôi đến phòng tắm: "Hôn mà cũng buồn ngủ à?"
Tôi tháo kính ra rồi cầm khăn anh đưa, sau khi rửa mặt bằng nước lạnh mới hơi tỉnh táo lại.
Tôi muốn đi tắm nhưng cơ thể phản ứng quá chậm, vừa vào phòng ngủ đã ngã vật xuống giường Mẫn Xuyên Thanh.
Tôi vùi mặt vào chiếc chăn êm ái của anh rồi nhắm mắt hít hà, có mùi nắng, mùi cỏ sau mưa, mùi an tâm.
"Xin lỗi... sẽ làm bẩn giường hội trưởng mất..."
Lẽ ra tôi phải thay đồ trước, nhưng sau khi nằm xuống lại lười cử động, chiếc giường này thoải mái quá đi, thật muốn lăn lộn trên đây, "Phù..."
Mẫn Xuyên Thanh bưng nước mật ong cho tôi rồi hỏi: "Sợ bẩn thì thay đồ trước nhé?"
Tôi vừa ngáp vừa giơ tay lên để anh cởi đồng phục ra cho mình.
Cởi áo xong hơi lạnh, tôi đợi một hồi nhưng không thấy Mẫn Xuyên Thanh mặc đồ ngủ cho tôi, thế là hoang mang mở mắt ra nhìn anh.
"Ai dán đây?"
Anh hỏi tôi.
Tôi cúi đầu nhìn, trông thấy hình xăm mà Thịnh Thành Tố dán, men say khiến tôi không thể suy nghĩ bình thường, khi Mẫn Xuyên Thanh hỏi, tôi còn cười khúc khích: "He he, giờ em giống như graffiti vậy..."
Mẫn Xuyên Thanh nói: "Vẽ bậy sẽ bị phạt tiền đấy."
Phạt tiền?
Tôi nói: "Đừng phạt mà...
Ui da!"
Ngực tôi đột nhiên bị Mẫn Xuyên Thanh véo một cái, tôi nắm lấy tay anh theo phản xạ, vừa ngẩng đầu lên thì đối diện với đôi mắt màu hổ phách của anh, tựa như quầng sáng xuất hiện khi mặt trời quá chói.
Anh hỏi tiếp: "Đồ anh tặng mất rồi à?"
Tôi chưa kịp chối thì Mẫn Xuyên Thanh đã thả tay ra, sau đó lấy một chiếc hộp nhỏ từ ngăn kéo đầu giường.
Tôi rón rén bò tới cạnh anh xem thứ trong hộp.
Nhìn thoáng qua chỉ thấy nơ và chuông, nhưng nhìn kỹ lại là hai cái kẹp.
"Không nghe lời sẽ bị phạt," anh hôn lên má tôi rồi nói: "Em hứa với anh rồi mà, nhớ không?"