[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 172,950
- 0
- 0
[Bl] Hạ Lưu Bỉ Ổi
119 & 120
119 & 120
119
400.
Hình như Tịch Số hơi thích tôi thì phải.
Tôi vịn chân hắn chui ra khỏi gầm bàn rồi chồm tới gần hắn, đến khi sắp chạm vào mặt hắn mới dừng lại, qua tròng kính cận, tôi thấy đôi mắt đen láy của hắn phản chiếu khuôn mặt hơi méo mó của mình.
Hắn muốn gì từ tôi chứ?
"Cậu muốn hẹn hò với tớ à?"
Tôi hỏi hắn.
Hắn quay mặt đi né tránh ánh mắt tôi: "Không muốn."
Không muốn mà còn hôn tôi nữa à?
Chẳng lẽ hắn chỉ muốn mập mờ với tôi chứ không muốn chịu trách nhiệm sao?
Tôi nói: "Vậy sau này cậu không được hôn tớ nữa."
Tịch Số quay đầu nhìn tôi, môi mấp máy như muốn nói gì đó nhưng tôi không nghe rõ.
Tôi đặt một tay lên cánh tay hắn, đầu gối phải chèn giữa hai chân hắn, thừa cơ phán xét hắn: "Tụi mình chưa hẹn hò mà cậu hôn tớ như vậy là vô trách nhiệm lắm đấy."
Hắn mời tôi ăn gà rán, nhưng chỉ một miếng gà rán mà có thể hôn người khác sao?
Tôi đâu có rẻ rúng đến thế.
"Trách nhiệm?"
Hắn lầm bầm: "Cậu có bạn trai rồi mà, còn không chỉ một người nữa."
Tôi nói: "Cậu biết rõ tớ có bạn trai mà vẫn hôn, giới hạn đạo đức còn thấp hơn tớ nữa!"
Lại còn chê tôi à, một kẻ tiêu chuẩn kép dễ dãi với bản thân nhưng nghiêm khắc với người khác như hắn mới đáng bị lên án.
Tịch Số nhíu mày, mặt dần đỏ lên, vừa giống xấu hổ vừa giống tức giận, vẻ mặt hết sức thú vị.
Hắn đưa tay đẩy mặt tôi ra rồi bảo tôi leo xuống khỏi người hắn: "Hạ Trân, cậu đừng xáp lại gần như vậy."
Miệng tôi bị lòng bàn tay hắn bịt kín, chỉ có thể phát ra tiếng ú ớ: "Ậu ông uốn ẹn ò ới ớ ì ông ược ôn ớ, o à án ũng ông ược..."
Tôi còn chưa nói hết thì đã bị Tịch Số ngắt lời: "Cậu gạt tớ."
Tôi nghiêm túc suy nghĩ một hồi, cảm thấy mình luôn thành thật với hắn, chuyện gì cũng nói cho hắn biết: "Đâu có?"
Hắn ngước mắt nhìn tôi: "Cậu còn lừa tình tớ nữa."
Tôi nói: "Ê!
Nói có sách mách có chứng nha."
"Cậu đã bảo chia tay họ thì sẽ hẹn hò với tớ mà..."
Hắn nắm cánh tay tôi, vừa nói vừa siết chặt, "Hạ Trân, cậu không hề muốn chia tay bọn họ, đã vậy còn tìm thêm một người nữa..."
401.
Ủa khoan, tôi có nói câu này sao?
Tôi cố nhớ lại, ừm, hình như tôi có nói với hắn như vậy thật, nhưng chỉ để vu oan giá họa thôi mà.
Tôi chột dạ lí nhí: "Đâu phải tớ muốn chia tay là được..."
Tịch Số thả tay ra, hít sâu một hơi rồi dụi đầu vào ngực tôi.
Hắn ôm eo tôi: "Ghét cậu."
402.
Điện thoại của tôi đột nhiên reo vang.
Nhìn thấy tên Mẫn Xuyên Thanh, tay tôi run bắn, sơ ý ấn nhầm nút nghe máy.
Anh hỏi tôi qua điện thoại: "Tiểu Hạ, em đang ngủ trưa à?"
Tôi ấp úng vâng dạ, giả bộ như mới ngủ dậy.
Mẫn Xuyên Thanh lại hỏi: "Em đang ở đâu thế?"
Ừm...
Không thể nói thật được, tôi phải bịa ra một chỗ rồi nhanh chóng chạy tới đó.
Tôi vừa nghĩ ra câu trả lời thì nghe thấy Mẫn Xuyên Thanh nói: "À, quả nhiên là ở đây."
Quái, quái lạ?
Giọng anh không chỉ phát ra từ điện thoại mà còn vang lên sau lưng tôi, hai giọng nói chồng lên nhau tạo thành một cuộc thẩm vấn đầy áp lực.
Tôi cứng đờ cầm điện thoại, không dám quay đầu lại.
Chẳng lẽ lúc nãy anh không hề đi sao?
Tịch Số cũng nghe thấy giọng Mẫn Xuyên Thanh, cánh tay hắn đang ôm tôi khẽ nhúc nhích nhưng không buông ra.
Mẫn Xuyên Thanh đi tới nhấc tôi ra khỏi vòng tay Tịch Số như gắp thú bông.
Anh không nổi giận mà còn cười với Tịch Số: "Anh muốn nói chuyện với Tiểu Hạ, bạn học Tịch không có việc gì thì đi trước đi."
120
403.
Người xúi tôi trốn là Tịch Số nên hắn đâu thể bỏ mặc tôi được.
Tôi ra sức nháy mắt với hắn, cố đánh thức lương tri của hắn, đừng nghe lời Mẫn Xuyên Thanh mà bỏ tôi lại.
Tịch Số đứng dậy sửa gọng kính trên sống mũi, sắc đỏ trên má dần phai nhạt, vì quay lưng về phía cửa sổ nên ánh sáng không chiếu vào mặt hắn, khiến ánh mắt hắn càng tối tăm hơn.
Hắn nhìn tôi rồi nhìn Mẫn Xuyên Thanh sau lưng tôi, chỉ yên lặng đứng đó chứ không bỏ đi.
Lưng tôi dán vào người Mẫn Xuyên Thanh, qua vải áo vẫn cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh, còn có mùi nước giặt anh hay dùng, rõ ràng rất ấm áp nhưng tôi lại nhịn không được rùng mình một cái.
Mẫn Xuyên Thanh cao hơn tôi nên khi bị anh bế tôi phải nhón chân mới chạm tới đất, cảm giác chơi vơi khiến tôi hơi hoảng.
Tôi cố bình tĩnh lại rồi nghĩ xem những việc mình vừa làm có gì đáng lên án không?
Ừm...
Hình như chỗ nào cũng vô đạo đức cả!
Chờ Tịch Số đi xong, biết đâu Mẫn Xuyên Thanh sẽ nổi trận lôi đình với tôi cũng nên – Mặc dù anh rất tốt tính, biết tôi ngoại tình cũng không lộ rõ sự tức giận, khi nhìn tôi luôn mỉm cười dịu dàng.
Chính vì anh không giận nên tôi càng lo hơn.
Mỗi khi Thịnh Thành Tố kích động sẽ bộc lộ cảm xúc ra mặt, tôi còn có thể đoán được hành động tiếp theo của hắn.
"Chưa đi nữa à?"
Mẫn Xuyên Thanh hỏi.
Tịch Số nhíu mày nói: "Mẫn Xuyên Thanh, anh và đàn em kia chẳng khác gì nhau cả."
Mẫn Xuyên Thanh cười: "Em lấy tư cách gì để nói câu này?"
Cánh tay mạnh mẽ của anh vòng qua bụng tôi, vững vàng giữ chặt tôi nên tôi đành phải ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ, không dám hó hé vì sợ họ chĩa mũi dùi vào mình.
Anh vừa nói vừa xoa ngón cái tay trái quanh rốn tôi, tôi nhột đến nỗi suýt phá lên cười.
Tịch Số làm thinh, Mẫn Xuyên Thanh lại nói tiếp: "Hôm liên hoan anh đã nói Hạ Trân đang hẹn hò với anh, em ngồi ngay bên cạnh chắc phải nghe rõ nhất chứ nhỉ?"
404.
Tôi không đeo kính, chỉ cần đứng xa một chút sẽ không thấy rõ mặt người khác, vì vậy không thấy được biểu cảm của Tịch Số khi hắn rời đi.
Thân hình hắn khẽ run, chắc không phải đang khóc đấy chứ?
Giọng hội trưởng lúc nãy hơi đáng sợ, nếu người bị chất vấn là tôi thì tôi đã quỳ xuống ôm đùi anh khóc lóc van xin rồi.
Giờ này không ai bén mảng tới đây nên hành lang lặng ngắt như tờ, tiếng bước chân của Tịch Số xa dần, mọi thứ yên tĩnh trở lại.
"Chỗ này có sợ nhột không?"
Anh lại cù lét bụng tôi mấy cái.
Lần này tôi không chịu nổi nữa, vặn người né tránh tay anh, nhột đến mức cười ngặt nghẽo trong ngực anh: "Hội trưởng, đừng cù nữa..."
Mẫn Xuyên Thanh dừng lại, hôn tai tôi một cái rồi thì thầm: "Anh đâu còn là hội trưởng nữa, sau này em cứ gọi tên anh là được rồi...
Đừng khách sáo với anh như vậy."
Tôi ôm bụng, cố nín cười rồi cúi đầu hỏi anh: "Anh có giận không?"
Anh đáp: "Có chút xíu."
Tôi lí nhí giải thích: "Em đang vạch rõ giới hạn với cậu ấy, cậu ấy cũng chỉ mời em ăn gà rán thôi chứ không làm gì hết."
Mẫn Xuyên Thanh không chất vấn tôi mà chỉ "ừ" một tiếng.
Tôi quay đầu quan sát vẻ mặt anh, anh cong mắt cười hôn lên má tôi.
Tôi hỏi: "Anh không tin đúng không?"
Mẫn Xuyên Thanh đáp: "Tin chứ."
Tôi cảm thấy anh không tin lời mình nói, mà hình như anh cũng chẳng quan tâm sự thật là gì: "Tụi mình đang hẹn hò mà, anh sẽ tin em vô điều kiện."
405.
Góc nhìn thứ ba
Điện thoại hiện ra tin nhắn mới.
Thịnh Thành Tố nhìn tên hiển thị, là Mẫn Xuyên Thanh chứ không phải Hạ Trân.
Hắn định làm ngơ, nhưng lại cảm thấy tin nhắn có liên quan đến Hạ Trân nên vẫn mở ra xem.
Mẫn Xuyên Thanh: [Hình ảnh]
Đó là một bức ảnh chụp lén.
Thiếu niên trong ảnh gần như dựa cả người vào một nam sinh khác, mặt hai người kề sát nhau, nhìn từ góc độ chụp lén giống như đang hôn nhau vậy.
Nam sinh còn vòng hai tay qua eo cậu, tư thế hết sức mờ ám.
Trong ánh sáng rọi vào từ cửa sổ, mái tóc ngắn của thiếu niên ngả sang màu nâu, áo đồng phục hơi rộng khiến cánh tay cậu nhỏ xíu.
Là Hạ Trân.
Thịnh Thành Tố lập tức nhận ra chủ nhân bóng lưng này.
Còn người kia...
Nam sinh đeo kính hình như là tên họ Tịch lần trước.
Hẹn hò hai người vẫn chưa đủ sao?
Thịnh Thành Tố bóp méo chai nước thể thao trong tay rồi hít sâu một hơi.
Rốt cuộc Hạ Trân đang làm gì vậy?
Hắn phải đi hỏi cho ra lẽ mới được.
Hắn sẽ đấm tên họ Tịch trước, sau đó tét mông Hạ Trân!