[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 172,951
- 0
- 0
[Bl] Hạ Lưu Bỉ Ổi
79 & 80
79 & 80
79
274.
Giấc mơ lần trước đã cho tôi một gợi ý: Xem chuyện yêu đương như một trò chơi chinh phục chẳng những có thể giảm bớt cảm giác tội lỗi mà còn tăng thêm sự thú vị, chỉ hơi thất đức chút thôi.
Thịnh Thành Tố hở tí là xụ mặt nhưng rất dễ dụ, chọc hắn vui cực.
"Giờ miệng em cũng toàn mùi sườn chiên mà," ăn xong tôi bảo hắn: "Đâu thể chê anh được chứ?"
Tôi chu môi tới gần, Thịnh Thành Tố né tránh theo bản năng, lông mày nhíu chặt, tỏ vẻ kháng cự nụ hôn dầu mỡ này.
Tôi càng chồm tới thì hắn càng lùi lại, xém tí thì ngã khỏi ghế.
Chà, bắt nạt đàn em thú vị ghê.
Tôi hầm hừ: "Nói thích anh mà ăn cơm xong hôn anh một cái cũng không chịu nữa.
Xem anh này, anh có chê em đâu."
Thịnh Thành Tố véo má tôi rồi nghiến răng nghiến lợi gọi tên tôi: "Hạ, Trân!"
Hắn nhìn mặt tôi chằm chằm, cơ mặt giật giật, dường như đã hạ quyết tâm nên nhắm mắt hôn lên môi tôi.
Lưỡi hắn nóng hổi, hơi thở toàn mùi sườn chiên, mặc dù rất thơm nhưng hoàn toàn không hợp với hình tượng "đóa hoa lạnh lùng" của hắn.
Ừm... còn có vị ngọt của trà chanh nữa.
Kỹ thuật hôn của Thịnh Thành Tố đã tiến bộ vượt bậc, lần đầu hôn hắn chỉ biết cứng đờ tại chỗ, còn bây giờ đã chủ động quấn lấy lưỡi tôi.
Tôi lén sờ yết hầu nhấp nhô của hắn, đang định mở miệng trêu chọc thì hắn đè gáy tôi rồi luồn lưỡi vào sâu hơn.
275.
Tôi hoàn toàn trái ngược với Thịnh Thành Tố, tôi thích kết bạn, thích chỗ đông vui, xây dựng mối quan hệ với người khác là một trong những sở thích của tôi.
Mặc dù mục đích chính của việc giao thiệp rộng là để kiếm tiền nhưng tôi cũng cảm nhận được niềm vui từ đó.
Tôi không ghét tiếp xúc thân mật, làn da ấm áp kề sát nhau khi ôm ấp khiến tôi an tâm lạ thường.
Mới đầu tôi cảm thấy hôn bừa bãi là không tốt, nhưng hôn riết thành quen.
Nghe nói thường xuyên trao đổi nước bọt sẽ khiến ngoại hình trở nên giống nhau, nếu tôi có thể giống Thịnh Thành Tố thì đang ngủ cũng phải cười tỉnh.
276.
Nụ hôn đã thành công chuyển hướng sự chú ý của Thịnh Thành Tố, giờ hắn chỉ lo chặn miệng tôi chứ không căn vặn tôi thích ai nữa.
"Ưm, dừng lại..."
Hôn đến lần thứ tư, cảm giác tê dại từ đầu lưỡi lan ra khắp toàn thân, tôi nuốt nước bọt có vị sườn chiên, đầu óc mụ mẫm như ngâm mình trong suối nước nóng quá lâu, "Này, ưm...
đủ rồi..."
Sau khi tỉnh táo lại, tôi phát hiện Thịnh Thành Tố đã đè mình xuống ghế dài, đầu gối hắn chèn giữa hai chân tôi.
Hắn cụp mắt nhìn tôi, hơi thở dồn dập, đôi môi ướt át run rẩy, từ mặt đến cổ đỏ bừng.
Ngón cái của hắn lướt qua môi tôi, đang định hôn tiếp thì tôi đưa tay lên cản, làm động tác dừng lại rồi ấp úng nói: "Hôm nay, hôm nay tới đây thôi!"
Thịnh Thành Tố nói: "Không được."
Tôi nói: "Lúc nãy em không chịu hôn cơ mà!"
Thịnh Thành Tố không nói gì mà túm lấy hai tay tôi rồi lại cúi đầu xuống, bóng hắn bao phủ mặt tôi.
Tôi cứ tưởng hắn sắp hôn tiếp, nhưng nhắm mắt chờ một hồi vẫn không thấy xúc cảm ấm áp trên môi.
"Chỗ này bị sao vậy?"
Thịnh Thành Tố hỏi.
Ngón tay hắn vuốt ve cổ tôi, tôi mở mắt ra, phát hiện hắn đang sờ miếng băng cá nhân trên cổ tôi—— Hôm qua Lạc Đoan Diệc cắn mạnh quá nên hôm nay dấu răng vẫn chưa phai.
"À, hôm qua sơ ý bị trầy..."
Tôi chưa kịp nói hết câu thì trên cổ nhói lên như bị kiến cắn.
Tôi vội vã che kín vết thương nhưng vô ích.
Đúng là đừng nên đắc ý mà, toi rồi, toi thật rồi...
Vẻ mặt Thịnh Thành Tố lập tức lạnh đi, lạnh đến nỗi khiến tôi rùng mình.
Hắn nắm chặt cổ tay tôi như muốn bóp gãy xương cổ tay: "Hạ Trân, ai cắn anh vậy?"
80
277.
"À..."
Tôi định nói đây là vết chó cắn, nhưng lại sợ sự lươn lẹo của mình khiến Thịnh Thành Tố điên tiết hơn.
Lần này không thể đánh trống lảng bằng cách hôn nữa rồi.
Tay hắn rất to, ngón tay cũng dài nên dễ dàng nắm trọn hai cổ tay tôi.
Tôi uốn éo mấy lần, cố trườn ra khỏi tay hắn như cá chạch, nhưng đang giãy giụa thì bắt gặp ánh mắt giết người của hắn làm tôi sợ đứng tim, đành phải ngoan ngoãn nằm im.
Tôi lí nhí hỏi hắn: "Nếu anh nói bị chó cắn thì em có tin không?"
"..."
Thịnh Thành Tố lườm tôi rồi cúi đầu nhìn vùng da lộ ra ngoài của tôi như muốn xem còn dấu vết nào nữa không.
Ngón tay hắn chậm rãi chà xát gáy tôi, tôi nín thở, cảm thấy chỗ bị hắn chạm vào hơi ngứa.
Tôi cố tỏ ra thản nhiên thú nhận với Thịnh Thành Tố: "Bạn anh cắn đấy, cậu ấy thân với anh lắm, lúc giỡn cắn anh một cái..."
Nói xong tôi làm ra vẻ tội nghiệp, mong hắn giơ cao đánh khẽ: "Chỉ là bạn bè đùa giỡn thôi, sao em dữ với anh quá vậy."
Thịnh Thành Tố lặp lại lời tôi: "Chỉ là bạn bè đùa giỡn thôi?"
Tôi gật đầu, hờn dỗi nói: "Em từng gặp cậu ấy rồi mà, chính là người lần trước kéo anh đi ăn đó.
Cậu ấy quen anh từ nhỏ đến lớn nên lâu lâu giỡn hơi lố, anh chửi cậu ấy một trận rồi!"
Để giữ mạng, tôi quyết định đổ hết tội lỗi lên đầu Lạc Đoan Diệc, hắn to khỏe thế kia chắc sẽ chịu đòn giỏi hơn tôi.
Ai bảo hắn cắn tôi làm gì, còn cắn ở chỗ dễ thấy như vậy báo hại tôi bị bắt quả tang...
Đây vốn là lỗi của hắn mà!
Thịnh Thành Tố phớt lờ tôi, đột nhiên đưa tay vén áo tôi lên.
Bụng dưới tiếp xúc với không khí lạnh buốt, tôi trố mắt, trông thấy hắn vén áo tôi lên tới ngực.
Mặc dù thân hình thẳng đuột của tôi chẳng có gì đáng xem, cũng không phải chưa từng bị hắn thấy, nhưng hắn cứ nhìn chằm chằm như vậy khiến tôi hơi ngại: "Mấy chỗ khác chẳng có gì hết á, anh thật sự không lừa em đâu, đừng nhìn nữa..."
Rốt cuộc Thịnh Thành Tố cũng thả tay tôi ra.
Tôi sợ sệt đứng dậy, đang định kiếm cớ chuồn đi thì Thịnh Thành Tố kéo tôi lại rồi bắt tôi quay lưng về phía hắn.
Cho hắn xem thì sẽ êm chuyện đúng không?
Tôi nghe lời Thịnh Thành Tố vén áo lên, hắn săm soi lưng tôi như đang tuần tra lãnh địa.
Một tay Thịnh Thành Tố nắm eo tôi, ngón cái tay kia ấn vào dưới bả vai tôi rồi hỏi: "Cái này cũng do đùa giỡn với "bạn" gây ra hả?"
Tôi hoang mang quay đầu hỏi hắn: "Trên lưng anh có gì à?"
Thịnh Thành Tố lấy điện thoại ra chụp lưng tôi.
Tôi nhìn bức ảnh hắn chụp, suýt nữa sặc nước bọt mà chết.
Thoạt nhìn như vết muỗi chích nhưng màu đậm hơn, nằm rải rác khắp lưng tôi.
Tôi ngủ rất say nên hiếm khi thức giấc nửa đêm, hình như tối qua tôi cảm thấy lưng mình hơi nóng, nhưng vì không kéo dài lâu nên tôi cũng chẳng để ý.
Chẳng lẽ Lạc Đoan Diệc làm trong lúc tôi ngủ sao?
Không phải chứ?
"Chắc......"
Tôi ấp úng: "Chắc là côn trùng cắn chứ gì?"
Có trời đất chứng giám!
Tôi thật sự không biết mấy vết này do đâu mà có.
Thịnh Thành Tố không cho tôi kéo áo xuống, hắn lạnh lùng cúi đầu tới sát ngực tôi rồi bóp vú tôi.
"A!
Khoan đã..."
Tôi không đề phòng nên bị hắn ngoạm một miếng to.
Cắn xong hắn còn mút một cái.
Tôi xấu hổ đến nỗi cả khuôn mặt đỏ bừng, nắm tóc hắn nói: "Thịnh Thành Tố!
Sao em lại cắn chỗ này hả?!"
Hắn ngước nhìn tôi, vẻ mặt vẫn lạnh như băng: "Để so sánh xem có đúng là côn trùng cắn không."