[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 172,941
- 0
- 0
[Bl] Hạ Lưu Bỉ Ổi
39 & 40
39 & 40
39
140.
Nghĩ thế nào cũng thấy làm chuyện này với bạn mình rất mắc cỡ.
"Thôi khỏi......"
Tôi mới từ chối nửa chừng thì thấy Lạc Đoan Diệc lộ ra vẻ mặt tủi thân như cún con bị chủ bỏ rơi, nhìn hết sức tội nghiệp.
Tôi nghẹn lời, sau đó nói: "Để tớ nghĩ đã."
Bóng hai chúng tôi phản chiếu trên kính xe, ánh mắt tôi và Lạc Đoan Diệc giao nhau.
Hắn nhìn tôi một lát rồi khẽ hỏi: "Hôn Mẫn Xuyên Thanh có cảm giác thế nào?"
"Cũng...... cũng tạm."
Gò má vừa nguội đi của tôi lại nóng ran, "Trước khi hôn tớ anh ấy đã ăn kẹo nên lúc hôn trong miệng rất ngọt, cảm giác tuyệt lắm."
"Ăn kẹo?"
Lạc Đoan Diệc trố mắt: "Còn có thể như vậy nữa sao......"
Tôi vỗ vỗ cánh tay hắn rồi cười nói: "
Sau này cậu cũng làm thử đi."
141.
Ý tôi là muốn hắn áp dụng chiêu này khi hẹn hò ai đó trong tương lai, nhưng hình như Lạc Đoan Diệc hiểu lầm ý tôi nên tối hôm đó sang tìm tôi để thực hành.
Hắn ngồi quỳ trên giường nhìn tôi lom lom.
Tôi nói: "Tớ vẫn thấy không ổn lắm đâu."
Lạc Đoan Diệc cúi đầu làm thinh, một lát sau hắn chìa bàn tay nắm chặt tới trước mặt tôi rồi xòe ra – là một viên kẹo sữa, giấy gói bị mồ hôi thấm ướt, không biết hắn đã cầm bao lâu.
Hắn ngập ngừng: "Nhà tớ chỉ có cái này thôi, chẳng biết cậu có thích không nữa."
Giọng hắn khàn khàn.
Nhìn Lạc Đoan Diệc cao to vậy thôi chứ hồi học cấp một tôi toàn bảo kê cho hắn.
Lúc đó hắn lớn chậm nên thấp hơn tôi, hễ căng thẳng trước mặt người khác là lại cà lăm.
Đồng phục của hắn dính đầy dầu nhớt ở tiệm sửa xe, da cũng sạm hơn bây giờ, nhìn như một chú chó con lấm lem.
Cha mẹ không cho tôi nuôi thú cưng nên tôi xem Lạc Đoan Diệc như một sự thay thế, mỗi ngày dắt hắn la cà khắp nơi, không cho ai bắt nạt hắn.
Tôi hoài nghi giờ hắn đang xả hết những lời kìm nén từ nhỏ nên mới liến thoắng như vậy.
Tôi cốc đầu Lạc Đoan Diệc một cái rồi nói: "Đừng giả bộ tội nghiệp nữa, tớ không dính chiêu đâu."
Bàn tay cầm kẹo của hắn vẫn lơ lửng trong không khí, ủ rũ nói: "Đâu phải giả bộ, tội nghiệp thật mà."
"Tội nghiệp chỗ nào hả?"
Tôi dựa vào thành giường cười vang: "Cậu thèm hôn đến thế cơ à?"
Lạc Đoan Diệc gật đầu, vẻ mặt hết sức nghiêm túc.
Hắn gãi tai nói: "Cậu hôn Mẫn Xuyên Thanh vì chuyện làm ăn......
Vậy cậu nể tình bạn bè mà tập với tớ được không?"
142.
Không ngờ Lạc Đoan Diệc lại kiên trì đến vậy.
Hắn đã nói đến mức này thì tôi đâu từ chối được nữa.
Tôi ngồi thẳng dậy, thở dài nói: "Được rồi, hôn thêm lần nữa vậy."
Đôi mắt u buồn của Lạc Đoan Diệc bỗng chốc sáng lên, lại toét miệng cười ngốc.
Tôi nhanh tay cản lại khuôn mặt sắp kề tới gần của hắn rồi nói: "Tắt đèn trước đã."
Hắn sửng sốt hỏi lại tôi: "Phải tắt đèn à?"
"Nhìn mặt khó hôn lắm," tôi đứng dậy tắt đèn rồi nói: "Không thấy gì mới dễ chấp nhận."
Lạc Đoan Diệc hụt hẫng hỏi tôi: "Tớ xấu đến nỗi không chấp nhận được sao?"
Tôi mò mẫm ngồi xuống cạnh hắn rồi nói: "Cậu đẹp trai lắm, nhưng tụi mình quen nhau mười mấy năm rồi, thân nhau quá nên nhìn mặt sẽ thấy dị lắm."
Hắn lẩm bẩm: "Đâu có dị."
Nói xong Lạc Đoan Diệc chồm tới gần, hơi thở phả vào môi tôi mang theo mùi kẹo sữa ngọt ngào, trong phòng như bật lò sưởi khiến tôi toát mồ hôi.
Hắn không thè lưỡi ra mà chỉ kề sát môi tôi, hôn một hồi lại cọ mái tóc đầu đinh vào má tôi, quàng tay ôm tôi rồi lẩm bẩm như nói mớ: "Thích...... thích hôn lắm."
40
143.
Lạc Đoan Diệc hôn rất lề mề chứ không vồ vập như lần trước, cứ như đang thăm dò ý tôi vậy.
Tôi giục hắn hôn nhanh hơn: "Kẹo sắp tan hết rồi kìa......"
Tay hắn chạm vào mặt tôi, ngón tay chai sần vuốt ve mí mắt tôi, thì thầm hỏi tôi nhắm mắt lại được không.
Màn cửa kéo kín che khuất ánh trăng, sau khi tắt đèn chúng tôi chỉ thấy được hình dáng của nhau, mặt hắn chìm trong bóng tối, nhưng sự mơ hồ này lại mang đến cho tôi cảm giác an toàn, tôi dần thả lỏng, chớp mắt nói với hắn: "Mở mắt ra cũng đâu thấy gì."
"Không thấy, nhưng......"
Lạc Đoan Diệc dừng lại, tựa đầu vào trán tôi nói: "Biết đâu sẽ cảm nhận được ánh mắt tớ nhìn cậu."
Mặt hắn nóng như bị sốt, giọng nói cũng run rẩy.
Tôi đã vượt qua rào cản tâm lý, còn hắn lại căng thẳng đến nỗi không thể hôn tiếp.
Tôi nhắm mắt lại, tưởng tượng ra vẻ ngượng ngùng bối rối của hắn hiện giờ thì không nhịn được cười: "Không hôn thì về ngủ đi."
"Tớ, tớ muốn hôn mà!"
Lạc Đoan Diệc vội vàng ôm tôi vào lòng, cánh tay rắn chắc siết chặt lưng và eo tôi, suýt nữa đã làm tôi chết ngạt.
Hắn hôn tôi lần nữa, ngậm lấy môi tôi, kẹo sữa chỉ còn một mẩu, viên kẹo xoay tròn trong miệng tôi rồi tan ra trên lưỡi.
Tôi bị nụ hôn vụng về này kéo vào cái nóng ẩm ướt, những giọt nước li ti đọng trên chóp mũi, trên thái dương, trên đuôi tóc tôi.
Hình như lúc hôn hắn còn lấy hơi kém hơn cả tôi, hôn xong hắn gục đầu lên vai tôi, tôi kề sát lồng ngực phập phồng dữ dội của hắn, nghĩ thầm: Có khi nào hắn ngất xỉu vì hôn không?
144.
Lạc Đoan Diệc bắt tôi đưa ra nhận xét.
Tôi đứng lên tìm điều khiển máy lạnh rồi nói: "Cũng tạm."
"Cũng tạm?"
Hắn thất vọng tràn trề, "Vậy là không tốt rồi."
Lạc Đoan Diệc lại hỏi tôi không tốt chỗ nào.
Tôi bật đèn ngủ đầu giường, không nhìn hắn mà nói: "Mạnh bạo quá, giữa chừng còn cắn tớ nữa."
Chỗ bị cắn không chảy máu mà chỉ hơi tê.
"Tại tớ thấy người khác làm vậy......"
Lạc Đoan Diệc đang nói nửa chừng thì dừng lại, cúi đầu làm thinh một lát rồi kéo áo tôi, lí nhí nói: "Tớ sai rồi, lần sau nhất định sẽ tiến bộ hơn."
Lần sau?
Biết vậy khen hắn hôn giỏi cho rồi, khỏi phải tập nữa.
Gió tỏa ra từ máy lạnh xua tan cái nóng trên người tôi, tôi rúc vào chăn hỏi hắn: "Cậu muốn ngủ lại đây không?"
"Muốn chứ."
Lạc Đoan Diệc gật đầu, sau đó lại lắc đầu, "À thôi......
Hôm nay thì không được, tớ còn phải về dọn dẹp nữa."
Nói xong hắn chậm chạp leo xuống giường tôi với một tư thế kỳ quái, sau đó tắt đèn ngủ của tôi.
Tối nay hắn ngoan ngoãn đi cửa chính chứ không trèo qua ban công về nhà nữa.
145.
Sau khi Lạc Đoan Diệc đi, tôi đưa tay sờ soạng thì thấy hắn để lại một tờ 50 tệ cạnh gối mình. (~183 ngàn)
Ý gì đây?
Chẳng lẽ hắn ứng trước tiền hôn lần sau à?
Tôi hít sâu một hơi rồi tức giận chạy ra ban công hét vào phòng hắn: "Lạc Đoan Diệc!
Cậu xem tớ là món hàng đấy à?
Khách quen hết được giảm giá rồi, từ nay về sau mỗi lần một trăm nghe chưa."
Một lát sau, hắn trầm giọng đáp lại tôi trong phòng: "......
Tớ sẽ ráng để dành tiền."
146.
Tôi đi đánh răng, lúc ra trông thấy tin nhắn của Thịnh Thành Tố.
Thịnh Thành Tố: "Trưa mai tới chỗ khác ăn đi."
Tôi hỏi hắn muốn đi đâu.
Thịnh Thành Tố: "Chỗ nào không bị làm phiền ấy."
Thịnh Thành Tố: "Anh tự tìm đi."
Chỗ nào tốt hơn sân thượng nhỉ?
Tôi nằm sấp trên gối, vắt óc suy nghĩ một lát rồi trả lời hắn: "Phòng thay đồ ở bể bơi nhé?"
Thịnh Thành Tố trả lời bằng một dãy dấu chấm.
Tôi đang định nói mình chỉ đùa thôi thì Thịnh Thành Tố nhắn thêm một câu: "Được.
Vậy mai đến bể bơi đi."