Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [BL/Edit] Nữ chính nhà tôi biến thành nam mất rồi

[Bl/Edit] Nữ Chính Nhà Tôi Biến Thành Nam Mất Rồi
Chương 140 - Câu chuyện thứ bảy (20)


Edit: 1kiss

————————————————–

Mặc dù Sở Tùy Phong lúc nãy cũng đã cùng Tiếu Vân song tu âm dương rất lâu, nhưng dù sao mục đích vẫn cứu người là chính, lại cộng thêm Tiếu Vân bị hắn dùng pháp thuật hạn chế cử động, cho nên tất cả đều là do hắn chủ động, dựa theo tốc độ chân khí vận chuyển trong cơ thể mình để khống chế tiết tấu hai người giao hợp.

Hiện tại hắn bị Mẫn Thu Nguyệt giam cầm trong lồng ngực hắn ta, một chút quyền chủ động cũng không hề có, chỉ có thể giống như một con dê chờ đợi người làm thịt, mở rộng thân thể để Mẫn Thu Nguyệt ở phía sau tùy ý liên tục tàn nhẫn chọc ngoáy vào nơi sâu nhất trong mật huyệt của hắn, mỗi một cú thúc đều dùng sức đến mức toàn bộ vách thịt đều trở nên tê rần, run run phun nước.

Miệng hắn cũng không thể khép lại được, thở dốc cầu xin tha thứ: "Nhẹ chút...

A ư...

Cầu ngươi...

A...

Nhẹ chút..."

Mẫn Thu Nguyệt trước đó phải đứng nhìn bức tranh xuân cung đồ sống [1] của Sở Tùy Phong và Tiếu Vân, ghen tức giận dữ đến mức đôi mắt sắp bốc lửa, lúc này làm sao có khả năng dễ dàng buông tha hắn.

Hắn ta không những không hề cảm thấy thương xót với lời cầu xin đầy bất lực của người dưới thân, mà ngược lại còn lạnh lùng cười khẩy, cúi xuống khẽ nói bên tai Sở Tùy Phong: "Nhẹ chút?

Ta nếu như nhẹ chút, ngươi làm sao có thể sung sướng như hiện tại."

Mẫn Thu Nguyệt nói xong, liền đưa tay ra phía trước, cởi bỏ dải dây buộc tóc đã cột chặt căn phân thân của Sở Tùy Phong nãy giờ.

Thế là, "A a a ——", dục vọng đã bị ức chế thật lâu của Sở Tùy Phong lập tức bùng nổ ngay trong khoảnh khắc này, đỉnh lỗ nhỏ trên thịt vật co giật phun tinh dịch trắng đục nồng đậm ra bên ngoài.

Sở Tùy Phong cả người căng cứng vì cao trào, ngay cả những thớ thịt trong hậu đình cũng siết chặt lại hơn cả lúc trước, bao bọc tính khí nam nhân đang xỏ xuyên bên trong nó kín kẽ không một khe hở.

Mà Mẫn Thu Nguyệt lại càng thêm quyết tâm phải làm hắn tàn nhẫn hơn vào lúc này, hung mãnh khuấy đảo bí động nhuyễn nát của Sở Tùy Phong, mỗi một lần rút ra đều thật nhanh rút ra cả căn, mà mỗi một lần đâm vào bên trong cũng đều dốc hết sức đâm vào tận gốc, tiết tấu dồn dập như một cái máy đóng cọc tự động, thao làm Sở Tùy Phong ác liệt đến mức mắt trợn trắng, không thể bắn tinh liên tục, chỉ có thể đứt quãng phun từng luồng từng luồng xuống dưới giường, nhìn qua gần giống như một đứa bé còn nhỏ tuổi không cách nào kiểm soát được việc vệ sinh, để rỉ nước tiểu ra bên ngoài.

Mà càng khiến cho Sở Tùy Phong xấu hổ ngượng ngùng chính là, sau cuộc song tu vừa nãy, Tiếu Vân đã nhanh chóng điều chuyển linh lực của "Cửu Chuyển Kim Liên" được hấp thu trong cơ thể, khôi phục lại sức lực.

Chẳng biết từ lúc nào, Tiếu Vân không những phá giải cấm chế không được cử động của hắn, mà còn đưa tay giật dải dây đang bịt kín mắt mình xuống, trực tiếp nhìn thấy cảnh hắn bị Mẫn Thu Nguyệt giã nện tới mức lên đỉnh mất kiểm soát như nào.

Sở Tùy Phong vừa tỉnh táo lại từ khoái cảm tột độ liền thấy Tiếu Vân đang ngồi đối diện nhìn chăm chú vào trò hề nhục nhã này của bản thân, thân thể vốn dĩ đã bị thao làm đến mức thuần phục tình dục lại bắt đầu không nhịn được chống cự.

Mẫn Thu Nguyệt đứng phía sau hắn lạnh nhạt cười một tiếng, sau đó duỗi hai tay ra bắt lấy hai cánh mông căng tròn co giãn của hắn, ép hắn phải dính chặt vào thịt vật của mình, mặc cho Sở Tùy Phong có giãy dụa như thế nào đi nữa cũng không cách nào trốn chạy nửa phần, ngược lại còn bởi vì động tác của chính mình, bị cự vật dữ tợn trong cơ thể không ngừng đâm rút, thọc ngoáy vào mỗi chỗ mẫn cảm khác nhau trên vách thịt.

"Sư tôn...

A ha...

Sư tôn ngươi đi ra ngoài...

Ưm a...

Ha..."

Sở Tùy Phong vặn vẹo người đến mức vòng eo trở nên mềm nhũn, còn phân thân dưới bụng lại cứng rắn đứng thẳng, nhưng hắn vẫn không thể nào tách ra khỏi người Mẫn Thu Nguyệt như cũ, chỉ có thể chuyển sang đáng thương cầu xin Tiếu Vân rời đi.

Chỉ là, lời cầu xin đầy tiếng thở dốc, rên rỉ dâm đãng kia của Sở Tùy Phong lọt vào màng nhĩ của Tiếu Vân, lại càng giống một mời lời mê hoặc, quyến rũ y và Mẫn Thu Nguyệt đến thưởng thức khối thân thể ngọt ngào, tươi mới của hắn.

Trước đó trong quá trình song tu với Sở Tùy Phong, Tiếu Vân đã thực tủy biết vị [2], muốn ngừng mà không được, nên lúc này y không hề chần chừ một giây phút nào, liền đứng dậy đi tới trước mặt Sở Tùy Phong, chấp nhận lời mời sa đọa lại vui sướng này.

"Sư, sư tôn?"

Sở Tùy Phong có chút mê man, ngẩng đầu lên nhìn về phía người đến gần mình, ngay sau đó môi của hắn lập tức bị dương vật cương cứng cực nóng của đối phương ấn lên.

Tiếu Vân nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của hắn, sau đó dịu dàng nói nói: "Đồ nhi ngoan, ngươi lúc nãy cực khổ rồi, hiện tại lại liếm liếm cho sư phụ một lát, đợi chút nữa sư phụ sẽ nhất định đút cho cái miệng phía dưới của ngươi no căng."

Sở Tùy Phong hiển nhiên không ngờ tới sau khi Mẫn Thu Nguyệt ôm chặt hắn vào lòng rồi nhục nhã xâm phạm, Tiếu Vân vừa mới được hắn cứu mạng thế mà cũng có dự định dâm tà như vậy, nhất thời không khỏi mở to mắt sửng sốt, không biết nên phản ứng như thế nào.

"Ta biết ngay, hừ!"

Mẫn Thu Nguyệt vẫn đang cắm rút không ngừng bên trong cơ thể Sở Tùy Phong liền bật cười, còn đưa tay nhẹ nhàng sờ một cái lên đỉnh phân thân đang thức tỉnh một lần nữa của Sở Tùy Phong.

"A —— a..."

Cảm giác vừa đau xót vừa tê dại truyền đến, Sở Tùy Phong há to miệng hét lên, nhưng ngay khoảnh khắc đó liền bị tính khí to dài của Tiếu Vân nhét vào trong miệng, chặn lại tất cả âm thanh sau đó của hắn ở cổ họng.

Tiếu vân là đại năng giả đã tu luyện đến Đại Thừa kỳ, đã sớm không dính khói lửa nhân gian, dương vật dưới thân cũng không có mùi khó chịu như nam tử tầm thường, nhưng điều này cũng không thể khiến cho Sở Tùy Phong cảm thấy dễ chịu hơn là bao.

Thịt vật của Mẫn Thu Nguyệt cắm ở trong hắn hậu huyệt đã có kích cỡ thô dài khổng lồ, cự vật của Tiếu Vân thế mà cũng là không chịu thua kém, tính khí giống đực của hai người bọn họ triệt để lấp kín hai cái miệng trên dưới của Sở Tùy Phong, không thể khép lại một giây phút nào.

"Ô...

Ô..."

Sở Tùy Phong lõa thể nửa quỳ ở trên giường, phía sau đang bị ái thê kiếp trước dùng dương vật dữ tợn liên tiếp thọc mạnh vào mật huyệt của hắn, tốc độ hung hãn đến mức huyệt động bị bôi đầy cao mỡ kia phát ra tiếng nước nhóp nhép, vách thịt tham lam xoắn chặt; mà phía trước thì đang bị sư phụ kiếp này dùng ngọc hành cũng hùng tráng tương tự đâm sâu đến tận yết hầu, nhìn thân thể hắn bị thao tới thao lui mà run rẩy, hưởng thụ cảm giác được phun ra nuốt vào.

Hai người này xét theo lẽ thường và luân lý đạo đức đều không thể đối xử với Sở Tùy Phong như vậy, nhưng thực tế, một người chẳng những vừa hung hãn chuyển động hạ thể trong cổ họng hắn, vừa dùng tay xoa bóp nhào nặn bờ ngực rắn chắc của hắn, sau đó túm lấy hai đầu vú đã dựng đứng không ngừng cấu nhéo về nhiều hướng khác nhau.

Người còn lại giã nện bí huyệt đã mềm rữa của hắn tới tấp, vừa dùng một tay bóp véo bờ mông đỏ bừng căng mẩy, vừa dùng một tay vuốt ve, xoay vòng xung quanh đỉnh lỗ nhỏ trên thịt vật đang đứng thẳng dưới bụng của hắn.

Thế là, Sở Tùy Phong bị kẹp ở giữa hai người bọn họ, cho dù trong lòng không tình nguyện như thế nào, nhưng vẫn rất nhanh lên đỉnh dưới sự xấu hổ và khoái cảm từ toàn thân truyền tới, bắn một nửa tinh dịch trắng đục lên tay của Mẫn Thu Nguyệt, một nửa lên giữa hai chân Tiếu Vân.

"Độ nhẫn nại của ngươi..."

Mẫn Thu Nguyệt ở phía sau hắn phát ra một tiếng thở dài, nhưng cũng không có mấy vẻ tiếc hận, sau mấy lần dùng hết sức tiến vào rút ra phân thân, liền cũng bắn ra tinh thủy ở trong huyệt mật ướt nhuyễn đang vô thức co chặt lại.

"A a a —— thật nóng...

A...

Thật nóng..."

Tính khí trong miệng vào thời khắc Sở Tùy Phong cao trào đã rút ra ngoài, hắn cảm nhận vách thịt đói khát được tinh dịch nóng rực lấy đầy, cao giọng phát ra rên rỉ.

Hắn yếu ớt nghiêng về phía trước, nằm ở trên người Tiếu Vân hé lưỡi ra thở dốc hồi lâu, tư duy trong đầu mới từ từ khôi phục rõ ràng.

Mà không chỉ tư duy khôi phục, những mảnh ký ức rõ ràng mà hắn tìm kiếm suốt bây lâu nay cũng trở về.

Sở Tùy Phong, à không đúng, phải nói là Từ Trạch, hiện tại chỉ muốn hét lớn một câu —— Nữ chính chuyển giới chẳng những biến thành hai người đàn ông, mà chủ nhân mèo nhà mình hình như cũng bị phân liệt nhân (mèo) cách, phải làm sao đây? !

———————————————-

Chú thích

[1] Xuân cung đồ: Là những bức tranh vẽ cảnh quan hệ nam nữ ở thời xưa.

[2] Thực tủy biết vị: Nghĩa đen là vị của xương tủy rất ngon, nếu ăn một lần rồi sẽ muốn ăn lần hai.

Nghĩa bóng là sau khi làm một chuyện rồi thì mong muốn được làm một lần nữa.
 
[Bl/Edit] Nữ Chính Nhà Tôi Biến Thành Nam Mất Rồi
Chương 141 - Câu chuyện thứ bảy (21)


Edit: 1kiss

————————————————–

Hỏi: Trên đời này có việc gì còn đau khổ hơn việc bị một con mèo thao?

Đáp: Bị hai con mèo thay phiên nhau thao.

Từ ·(ngụy) Thần Sáng Thế · Trạch – người bị hai con mèo thay phiên nhau thao – sau khi suy nghĩ và sắp xếp lại những chuyện đã xảy ra ở trong thế giới này một lát, hắn cảm giác quả thực là cuộc đời xui xẻo, muốn từ mặt mèo cưng.

Việc này kể ra cũng không có gì phức tạp, đại khái chính là Cửu Thiên Tuế – Bạch Thần cũng không biết là phân liệt mèo cách hay vì nguyên nhân nào đó mà linh hồn chia làm hai nửa.

Một nửa linh hồn thuộc về Mẫn Thu Nguyệt thì sau khi trải qua mấy thế giới tiểu thuyết, cuối cùng cũng thức tỉnh ở thế giới giả tưởng phương Tây trước đó, quen biết với hắn.

Mà một nửa linh hồn thuộc về Tiếu Vân thì lại có khả năng vẫn luôn ở trong thế giới tu chân này, sau đó chịu ảnh hưởng khi một nửa linh hồn của Mẫn Thu Nguyệt thức tỉnh, rồi trong một lần ngẫu nhiên phá vỡ hàng rào giữa các thế giới, không đợi nam chính Sở Tùy Phong và nữ chính chính quy Mẫn Thu Nguyệt cùng tới thế giới tu chân, y đã tự mình đi đến thế giới tiểu thuyết giả tưởng phương Tây trước rồi.

Sau đó liền xảy ra chuyện Tiếu Vân giết nữ chính chuyển giới Phạm Trác, rồi đưa nam chính Tư Mộ Phàm, cũng chính là Từ Trạch đến thế giới tiểu thuyết 《Phá Thiên Ký 》.

Tiếp đó thi thể của Phạm Trác tiêu tan, linh hồn cũng chuyển sang thân thể của Mẫn Thu Nguyệt – nữ chính chính quy của thế giới này, mà bản thân hắn cũng xuyên không đến thân thể nam chính của thế giới này, trở thành Sở Tùy Phong.

Nhưng mà có lẽ giống như câu nói mơ hồ mà Từ Trạch nghe được vào một đêm trước khi rời khỏi Sở phủ, hắn bởi vì nguyên nhân "ba hồn bảy vía lại thiếu mất một phách", cho nên dẫn đến ký ức không hoàn chỉnh, thế mà thật sự xem mình là Sở Tùy Phong, còn những ký ức về cuốn tiểu thuyết dưới ngòi bút của mình lại bị hắn nghĩ thành chuyện kiếp trước.

Sau khi hắn xuyên không chưa được bao lâu, người đến thăm dò hắn vào đêm hôm khuya khoắt đó, chắc chắn là Tiếu Vân, bởi vì chính y đã tận mắt thấy hắn từ Tư Mộ Phàm "đoạt xác" thành Sở Tùy Phong.

Sau này Tiếu Vân mặc dù biết Từ Trạch trên thực tế không phải Sở Tùy Phong, nhưng có thể y chỉ nghĩ rằng trong quá trình "đoạt xác" của hắn xảy ra sai sót nên mới mất trí nhớ.

Hơn nữa hai người ở bên nhau bầu bạn lâu ngày, y cũng dần dần nảy sinh tình cảm với tên "nô bộc" này, hiển nhiên sẽ không muốn nhắc nhở "Sở Tùy Phong" rằng hắn thực ra không phải là Sở Tùy Phong, hơn nữa hắn còn có một gã người yêu cũng "đoạt xác trọng sinh" ở trên thế gian này.

Không chỉ như thế, Tiếu Vân còn sở hữu bản tính ích kỷ, bá đạo, ham muốn độc chiếm điên cuồng của chủ nhân mèo, liền cố tình giam cầm Từ Trạch ở Lạc Vân Phong suốt ba mươi năm, mãi cho đến chính y không thể áp chế được huyết độc lúc trước do Phạm Trác ra tay, mới để cho Từ Trạch bắt được cơ hội xuống núi đi tìm thuốc, và đoàn tụ với nữ chính chuyển giới Mẫn Thu Nguyệt.

Mà một nửa linh hồn của Bạch Thần xuyên không thành nữ chính chuyển giới Mẫn Thu Nguyệt, chắc hẳn là vẫn giữ nguyên ký ức về mấy thế giới trước đó, gặp lại Từ Trạch – người yêu sau ba mươi năm không tìm thấy – thế mà còn bị thêm bệnh mất trí nhớ, e là cảm thấy tức giận đến mức muốn bóp chết hắn.

Nếu không phải là một nửa linh hồn của Mẫn Thu Nguyệt sợ chính mình giết giết một nửa kia linh hồn kia của Tiếu Vân sẽ nảy sinh ra vấn đề khó lường, thì với bản tính cũng ích kỷ, bá đạo, ham muốn độc chiếm điên cuồng của hắn ta, e là không những có thể nhảy disco trên phần mộ của Tiếu Vân, mà ngay cả thao Từ Trạch trên phần mộ của y hắn ta cũng có thể làm được.

Sau đó nữa, bí cảnh đột nhiên thay đổi, ba người bọn họ bị một người bí ẩn treo lên đánh, hắn bắt buộc phải dùng song tu để cứu Tiếu Vân, lại bị Mẫn Thu Nguyệt ghen tuông dữ dội đè xuống cưỡng gian, do đó miễn cưỡng xem như là "trong họa có phúc" tìm được về những ký ức đã thất lạc trước đây.

Trong một chuỗi sự kiện kỳ quái lộn xộn này, điều duy nhất Từ Trạch không nghĩ ra chính là biến cố đã xảy ra trong bí cảnh, bất kể là toà biệt phủ nguy nga lộng lẫy xuất hiện thay vì rừng sâu nước độc bên trong bí cảnh hay là gã đọa tiên mạnh đến nghịch thiên kia, Từ Trạch đều chưa từng miêu tả bọn họ ở dưới ngòi bút của mình.

Có điều nhìn phản ứng khi đó của Mẫn Thu Nguyệt, sự xuất hiện của bọn họ chắc hẳn có liên quan mật thiết đến vị chủ nhân mèo nhà hắn.

"Bạch Thần..."

Từ Trạch quay đầu nhìn người đứng phía sau, muốn nói cho đối phương biết hắn đã khôi phục ký ức.

Mà người đang có thân phận nữ chính chính quy – nữ chính chuyển giới Mẫn Thu Nguyệt cũng đúng lúc này rút tính khí ra khỏi huyệt mật của Từ Trạch, nghe thấy Từ Trạch nói vậy, hắn ta đầu tiên nhìn Từ Trạch bằng một ánh mắt vừa kinh ngạc vừa vui mừng, sau đó từ chiếc lưng loang lổ dấu hôn của Từ Trạch nhìn thẳng xuống phía dưới, cuối cùng dừng lại ở huyệt động sưng đỏ mê người đã bị hai căn thô vật luân phiên khuếch trương, lấp kín thật lâu.

Nơi đó bởi vì bị sử dụng quá mức mà không cách nào hoàn toàn khép lại được, đang mấp máy nhả tinh dịch màu trắng ra bên ngoài.

"Quả nhiên là để tôi thao em một trận, em liền khôi phục ký ức ngay..."

Mẫn Thu Nguyệt ôm chặt Từ Trạch vào trong lòng một lần nữa, cởi chiếc dây đã trói buộc tay hắn nãy giờ ra, lại hôn hắn ngấu nghiến nửa ngày, mới nhìn đến Tiếu Vân đang đứng đối diện hai người bọn họ, khẽ giọng nói: "Vậy nếu tôi và y cùng đồng thời cắm vào, em nói xem y cũng có thể khôi phục ký ức hay không?"

"Cái gì? !"

Từ Trạch không thể tin được, kinh sợ nhìn về phía Mẫn Thu Nguyệt, nghi ngờ chính mình có lẽ nghe nhầm rồi.

Tiếu Vân có tu vi cao nhất trong ba người, nhĩ lực đương nhiên cũng rất tốt, y vẻ mặt bình tĩnh gật gật đầu với Mẫn Thu Nguyệt, "Lúc nãy sau khi song tu với Sở Tùy Phong, ta quả thực mơ hồ nhớ ra một số chuyện không giống xảy ra ở thế giới này, nếu như ta, ngươi và hắn, ba người chúng ta cùng nhau tu hành, có lẽ sẽ đạt được nhiều lợi ích hơn nữa."

"Anh...

Các anh..."

Từ Trạch vẻ mặt ngơ ngác nhìn Mẫn Thu Nguyệt ở sau lưng một chút, lại cực kỳ kinh ngạc nhìn Tiếu Vân trước mặt một chút, sau khi cơn khiếp sợ qua đi liền nhanh chóng lấy lại tinh thần, tiện tay nhặt lên một bộ y phục, muốn từ trên giường nhảy xuống, chạy trốn khỏi hang ổ của thú dữ này.

Mẫn Thu Nguyệt và Tiếu Vân vào lúc này lại cực kỳ ăn ý cùng nhau ra tay, mỗi người bắt lấy một chân của Từ Trạch, kéo hắn quay trở về giường.

"Cục cưng em yên tâm, trước đó tôi bôi cho em cao Xuân Dương Nhuận Ngọc kia là linh dược phòng the đó."

Mẫn Thu Nguyệt nở một nụ cười thân thiện dễ gần, liếm môi nói rằng: "Cho dù hai chúng tôi cùng cắm vào, em chẳng những sẽ không bị thương, mà còn có thể sướng đến bay lên trời luôn đó."

Tiếu Vân cũng lộ ra vẻ mặt săn sóc động viên, dịu dàng nói "Đồ nhi chớ sợ, cho dù cái cao Xuân Dương Nhuận Ngọc kia không có tác dụng, sư phụ nơi này còn có một viên Vạn Xuân Ngàn Phương, đảm bảo ngươi trải qua tối nay sẽ vô cùng tiêu dao khoái hoạt."

Sướng đến bay lên trời cái đầu mi ấy!

Tiêu dao khoái hoạt cái đếch gì!

Mẹ nó, ông đây muốn chạy trốn chỉ là vì sợ bị thương sao? !

Ông đây không giống như bọn mi, hai tên cầm thú thực sự; ông đây vẫn còn đạo đức, vẫn còn liêm sỉ được không? !

Từ Trạch vừa ở điên cuồng hò hét trong lòng, vừa dùng y phục trong tay gắt gao che chắn nửa người dưới của chính mình, "Cùng, cùng đồng thời cắm vào chắc cũng rất khó, nếu không chúng ta cứ làm như vừa nãy... một trên một dưới nha?"

Mẫn Thu Nguyệt triệu hồi ra một ngọn lửa, chỉ mất mấy giây đã khiến bộ quần áo kia cháy thành tro bụi, sau đó liếc mắt nhìn Tiếu Vân một cái, "Tuy tôi đã từng gặp gã đọa tiên ở trong bí cảnh, nhưng ảo ảnh của gã có thể tiến vào thế giới này e là do cái tên này, chứ không phải tôi.

Em nếu như muốn dựa vào khẩu giao để khiến y khôi phục ký ức, chỉ sợ khi y còn đang 'mơ hồ', người kia đã thoát ra khỏi bí cảnh tìm tới cửa rồi."

Từ Trạch lại tiếp tục dùng tay vụng về che chắn nửa người của mình, sống chết vùng vẫy, giãy dụa nói: "Tôi đã từng thiết kế ra vài bí cảnh còn chưa ai biết đến ở trong thế giới này, chúng ta đi đến đó trốn đi, cho dù gã kia có lên trời xuống bể thì cũng chắc chắn không thể tìm được chúng ta."

Tiếu Vân bắt lấy hai tay của Từ Trạch, nhích lại gần ghé vào lỗ tai hắn nhẹ nhàng nói: "Đồ nhi đừng lộn xộn nữa, tính nhẫn nại của sư phụ cũng có hạn.

Ngươi nếu cứ không nghe lời như vậy, cẩn thận đợi sau này ta chân chính khôi phục sức mạnh, sẽ dùng nguyên hình thao ngươi ."

Từ Trạch nhìn về phía y, không nhịn được có chút thương hại, sau đó phổ cập khoa học cho y, nói: "Chuyện đó...

Cái ấy của mèo, thật sự rất là nhỏ."

Tiếu Vân cười lạnh lùng, "Nhưng ta cho rằng... nguyên hình của ta hẳn là Bạch Hổ."

...

... ...

3P dù sao vẫn tốt hơn nhân thú, Từ Trạch lập tức thức thời, mà ngoan ngoãn nằm ngửa xuống, dạng chân ra chờ thao.
 
[Bl/Edit] Nữ Chính Nhà Tôi Biến Thành Nam Mất Rồi
Chương 142 - Câu chuyện thứ bảy (22)


Edit: 1kiss

————————————————–

Tiếu Vân ở trên giường ngồi xuống, mỉm cười ôm lấy Từ Trạch từ phía sau, dùng tay nắm cằm của hắn, ép hắn phải quay đầu lại nhìn mình, "Đồ nhi ngoan ~ chớ sợ, chúng ta sẽ thương yêu ngươi thật nhiều."

Tiếu Vân nói xong liền hôn lên môi Từ Trạch rất lâu, sau đó một tay giữ chặt phần eo của Từ Trạch không cho hắn ngọ nguậy, một tay đỡ lấy phân thân đã sớm thủ thế chờ đợi của chính mình, chống ngay trước cửa hậu đình ướt đẫm đến rối tinh rối mù của Từ Trạch.

Từ Trạch trước đó đã bị Tiếu Vân và Mẫn Thu Nguyệt luân phiên nhau thao một lần, trong cơ thể vẫn còn không ít tinh dịch người sau cùng vừa mới bắn vào, lần này Tiếu Vân cũng không cần phải tốn quá nhiều sức lực, cắm vào hơn phân nửa tính khí y thoáng dừng lại điều chỉnh dưới hô hấp mấy giây, sau đó lập tức liền hung ác đâm cả căn cự kiếm đang lộ ở bên ngoài hoàn toàn chen vào vỏ kiếm làm bằng thịt mềm kia.

"Ưm a..."

Từ Trạch bị ép ngồi ở trong lồng ngực của người đàn ông, lại một lần nữa tiếp nhận vận mệnh bị tính khí to dài xỏ xuyên, ngửa đầu lên phát ra một tiếng thở dốc như than thở.

Nhưng thân thể đã thưởng thức qua tư vị bị đâm cắm ác liệt đến mức lên đỉnh của hắn, lại chẳng biết xấu hổ tự lắc lư vòng eo đón hùa khoái cảm ập đến.

Tiếu Vân còn chưa chuyển động trong huyệt mật của hắn mấy lần, cả người hắn liền mất hết sức lực, xụi lơ trong vòng tay đối phương, thịt mềm mẫn cảm trong hậu đình cũng mút chặt dương vật Tiếu Vân không nhả, theo tiết tấu ra ra vào vào của cự vật dữ tợn mà bị kéo đi khắp nơi.

Có điều cũng không biết nguyên nhân có phải do đã bắn tinh hai lần, hay hắn vẫn có chút sợ hãy phải đối mặt với một cuộc làm tình thô bạo hay không, ngọc hành dưới bụng Từ Trạch vẫn không có động tĩnh gì.

Mẫn Thu Nguyệt hung hăng hôn lên môi Từ Trạch một cái, sau đó cúi người tiến tới trước thịt vật còn đang ngủ say, hơi tiếc nuối nói: "Thế giới trước đó kết thúc quá đột ngột, cũng không kịp thử hút máu từ chỗ này của em một lần."

Từ Trạch đang bị Tiếu Vân không ngừng giã nện đến mức hơi thất thần, há miệng rên rỉ, vài giây tiếp theo mới phản ứng được Mẫn Thu Nguyệt nói "chỗ này" là chỗ nào, "Làm gì có ma ca rồng nào lại hút máu từ nơi đó? !"

Mẫn Thu Nguyệt liếm liếm môi, "Chỗ này đã có mạch máu, dĩ nhiên có thể hút được."

Nói xong lời này, hắn ta liền lè lưỡi đặt ở phần gốc tính khí của Từ Trạch, dọc theo đường mạch máu trên cán dần dần liếm láp về phía trước.

Sau khi liếm đến phần đỉnh của thịt vật, chiếc lưỡi nóng ướt kia linh hoạt xoay mấy vòng ở quanh lỗ nhỏ, tiếp đó lại men theo một đường gân xanh đang nổi lên, từ từ lại trượt xuống.

Hậu huyệt bị dương vật dữ tợn thúc vào từng cú từng cú một, hung hãn khuấy đảo, ngọc hành mẫn cảm lại được đầu lưỡi mềm mại dịu dàng âu yếm, dưới hai loại khoái cảm rõ ràng đối lập nhau lại vô cùng sung sướng đó, Từ Trạch không kiên trì nổi được mấy phút, thịt vật vốn dĩ mềm nhuyễn lại nhanh chóng ngẩng đầu lên thật cao, tràn tuyến dịch trong suốt ra bên ngoài.

"Các anh...

Dừng tay, dừng miệng...lại...

A a a ——" Bị hai người đàn ông cùng nhau vuốt ve, yêu thương hai chỗ mẫn cảm trước sau trên người như vậy, Từ Trạch vẫn không khỏi cảm thấy có chút xấu hổ, muốn khép hai chân lại, cuộn tròn người đứng dậy để chạy trốn.

Nhưng mà hắn còn chưa kịp giãy dụa thêm mấy lần, liền đã bị Tiếu Vân ở phía sau hắn duỗi tay ra, kéo hai chân của hắn càng mở rộng gần như thành một đường thẳng chữ M, sau đó càng thêm dùng sức, bắt đầu chuyển động vòng eo lên xuống, mỗi lần rút ra kéo theo một ít mị thịt đỏ tươi, sau đó lại cắm vào với tốc độ cực nhanh, tiến đến nơi sâu nhất trong huyệt động.

Từ Trạch lập tức liền bị thao đến mức không còn khí lực, chỉ có thể ngoan ngoãn bị Tiếu Vân giam cầm ở trong ngực, vì phải hé lưỡi ra thở dốc nên miệng cũng không thể khép lại được, đôi mắt cũng dần mất tiêu cự.

Mà Mẫn Thu Nguyệt ở trước người hắn cũng thay đổi phong thái ung dung thong thả trước đó, ngậm lấy hơn nửa thịt vật của hắn ở trong miệng, theo tiết tấu hắn liên tục bị đâm lên xuống mà không ngừng mà phun ra nuốt vào.

Chính mình hậu huyệt đang mút chặt tính khí của một người đàn ông, mà chính mình tính khí cũng đang bị một người đàn ông khác liếm láp, Từ Trạch chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ bây giờ của bản thân, liền cảm thấy xấu hổ tới nỗi toàn thân đều trở nên ửng hồng.

Nhưng dưới khoái cảm mãnh liệt gấp đôi đổ ấp đến, sự xấu hổ này ngược lại còn giống như thuốc kích dục đổ thêm vào cuộc giao hoan triền miên này, ngọn lửa tình dục cháy hừng hực nhanh chóng đốt sạch mọi lý trí của Từ Trạch, khiến hắn sa đọa vào vực sâu dục vọng đầy vui sướng và ngọt ngào.

Thế là, Tiếu Vân và Mẫn Thu Nguyệt liên thủ chơi đùa cơ thể Từ Trạch còn chưa được bao lâu, hắn đã đạt đến cao trào lần nữa.

"Sướng, sướng quá...

Muốn...

Muốn bắn..."

Hắn vừa cao giọng dâm đãng rên rĩ, vừa co giật phân thân đằng trước, phun ra một ít bạch trọc loãng loẹt sau ba lần bắn tinh liên tục ở trong miệng Mẫn Thu Nguyệt.

Mẫn Thu Nguyệt cũng không né tránh, vẫn luôn đợi cho đến Từ Trạch ngừng lại việc xuất tinh mới ngẩng đầu lên, sau đó siết chặt cằm Từ Trạch, cùng hắn hôn sâu.

Mẫn Thu Nguyệt trong khoảnh khắc đầu lưỡi hai bên giao hòa, liền đẩy toàn bộ tinh dịch ở trong cổ họng sang phía đối phương, dùng sức ép buộc Từ Trạch phải nuốt toàn bộ tinh dịch của chính mình xuống bụng.

Hắn lúc này mới hài lòng dùng đầu lưỡi quét một vòng quanh môi Từ Trạch, sau đó lại liếm một ít chất lỏng trắng sữa đang tràn ra bên khóe môi hắn vào trong miệng, chép miệng một cái, "Hừm, ngọt."

Tiếu Vân cũng đang không ngừng đâm thọc bên trong huyệt mật đang co giật khép chặt lại vì cao trào, vừa tiếp tục mạnh mẽ thao hắn vừa buộc hắn quay đầu sang phía mình, sau đó cũng hôn lên, dùng đầu lưỡi đảo qua đảo lại khắp vòm miệng của hắn một vòng, liền gật gật đầu tán thành, "Quả thật rất ngọt."

...

Ngọt cái đầu bọn mi ấy, hai tên biến thái!

Từ Trạch phải ăn phần lớn tinh dịch của chính mình, yếu ớt âm thầm mắng ở trong lòng, ngay giây tiếp theo lại kinh ngạc trợn tròn mắt, "Đừng...

Đừng..."

"Đừng dừng lại sao?"

Mẫn Thu Nguyệt đưa ngón tay bôi đầy mỡ cao Xuân Dương Nhuận Ngọc một lần nữa, xâm nhập vào trong huyệt mật đã bị một căn thịt vật to dài nhồi đầy của Từ Trạch, hắn ta hơi nghiêng đầu, nở một nụ cười ranh mãnh, nói: "Yên tâm, chúng ta sẽ làm vậy."

Nói xong, Mẫn Thu Nguyệt liền mạnh mẽ kéo giãn miệng hậu huyệt Từ Trạch ra, đẩy tính khí cũng to khủng bố không kém của mình từ từ dán lên dương vật của Tiếu Vân, tiến vào bên trong từng chút một.

"Đừng, đừng...

A ——" Mặc dù trước đó đã gật đầu đồng ý, nhưng khi thật sự phải nhét thêm một cự vật nam tính khác vào trong cơ thể đã bị một cái khác xỏ xuyên lấp kín, Từ Trạch vẫn không nhịn được cảm thấy sợ hãi, muốn giãy dụa thoát ra.

Tiếu Vân lại vào đúng lúc này dùng một tay tập trung cố định nửa người trên của Từ Trạch, một tay giữ chặt hai tay đang vùng vẫy của hắn, mà Mẫn Thu Nguyệt cũng gắt gao chụp lấy hai cánh mông, không cho hắn tiếp tục giãy giụa thêm phút nào, chỉ có thể giống như tế phẩm dâng hiến cho dâm thần, luống cuống đợi tận hưởng cảm giác bị hai người đàn ông cùng thao làm.

Tính khí rắn chắc hừng hực không khác gì một dụng cụ tra tấn, từ từ đẩy nhục bích đã bị kéo căng đến cực hạn càng mở rộng hơn nữa, mỗi nếp uốn đều gần như thẳng băng, đè ép lên những thớ thịt mềm mại mẫn cảm kia chậm rãi cắm vào nơi sâu nhất.

Đợi cho đến khi Từ Trạch ở giữa thất thần rên rỉ vì cảm giác đau đớn và thoải mái cùng tập kích vào đại não, căn tính khí to dài kia mới giống như cự vật hung dữ đang nằm ngay bên cạnh, hoàn toàn lút cán chôn sâu ở trong mật huyệt chặt khít khiến chúng nó sướng đến mức gân xanh nổi phồng lên.

"Đã nói sẽ thao em phát khóc, em đợi đó."

Mẫn Thu Nguyệt cúi thấp đầu, liếm liếm ngón tay Từ Trạch.

"Chắc chắn sẽ không đau phát khóc đâu, ngươi yên tâm."

Tiếu Vân nhẹ nhàng gặm cắn một cái ở chỗ sau gáy Từ Trạch.

Hai người vừa dứt lời, liền lần lượt chuyển động ra vào trong huyệt mật của hắn một cách hung ác.

"Quá sâu...

A...

Quá, quá nhanh..."

Từ Trạch bị hai người đàn ông trước sau kẹp ở giữa cùng nhau đâm cắm, cái miệng không khép lại được chảy một dòng nước miệng xuống cằm.

Mỗi khi có một người rút ra khỏi cơ thể hắn thì một người khác liền ngay lập tức thế chỗ thọc vào hậu huyệt non mềm, hai căn tính khí tráng kiện một vào một ra cực nhanh, khuấy đảo lộn xộn bên trong thành một bãi nước, Từ Trạch ngoại trừ yếu ớt thét lên ra thì cũng không thể làm được gì.

Mật huyệt của Từ Trạch được đút no đến mức không thể khép lại được, bị hai căn cự vật không ngừng mạnh mẽ giã nện, bên trong không có giây phút nào là không bị dương vật của đàn ông nhét vào, thịt ruột cũng run run xoắn chặt lại, mút mát thứ đang xỏ xuyên nó.

Cho dù hắn có khóc lóc xin tha như thế nào đi nữa, hai người đang hăng hái đóng cọc trong thân thể hắn cũng không hề có ý thương tiếc dừng lại.

Đây rõ ràng là một cuộc làm tình mà hắn không hề mong đợi, hoặc có thể nói là tàn nhẫn lăng nhục, nhưng không biết là do mỡ cao thúc đẩy hay thân thể hiện tại này của hắn trời sinh dâm đãng, Từ Trạch dần dần cảm nhận được sự sung sướng và khoái cảm tột độ, ngọc hành đã tiết nhiều lần dưới bụng dưới tình huống không người đụng chạm, dĩ nhiên lại đứng thẳng một lần thứ nữa.

"Quá sâu...

Hô...

Sắp bị, sắp bị đâm thủng...

Ân a...

Thật nhanh..."

Theo tiết tấu hai căn thịt vật không ngừng thọc ra thọc vào bên trong cơ thể, Từ Trạch ảo tưởng phần bụng hơi gồ lên như sắp bị phá thủng, mặc dù ban đầu hắn vẫn gào lên những câu kháng cự giãy dụa, nhưng dần dần những tiếng kêu đau khó chịu liền biến thành dâm đãng rên rỉ.

Tiếu Vân và Mẫn Thu Nguyệt bị âm thanh rên rỉ của Từ Trạch kích thích càng thêm hưng phấn, hai người dùng hết sức lực nhanh chóng phần eo, ở trong cơ thể hắn càng mãnh liệt đâm thọc liên tiếp, khiến cho cả trong phòng ngoại trừ những dâm ngôn lãng ngữ mà Từ Trạch kêu lên, thì còn ngập tràn tiếng nước nhóp nhép từ cái miệng phía dưới của hắn phát ra, và âm thanh "bạch bạch" hai cánh mông căng tròn bị túi tinh hoàn đánh vào.

Từ Trạch cứ lại bị thao gần trăm cái như vậy, hai cẳng chân vốn dĩ mềm như bún của hắn bỗng nhiên cứng đờ trong nháy mắt , "Lại sắp, lại sắp bắn...

A a a —— "

Từ Trạch còn chưa dứt lời, một ít trọc dịch loãng nhạt liền phun ra ngoài từ phân thân của hắn.

Mẫn Thu Nguyệt ngắm nhìn Từ Trạch hai mắt trắng dã, gương mặt đờ đẫn bởi vì khoái cảm lên đỉnh, nói với Tiếu Vân bằng giọng hơi đùa cợt: "Em ấy tối nay đã bắn bốn lần, nếu tiếp tục làm thì thứ bị ép ra không phải là tinh dịch nữa đâu."

"Cái gì?

Hừm..."

Tiếu Vân lúc trước chỉ được Từ Trạch chăm sóc đứt quãng, còn chưa từng triệt để thấy vui sướng một lần.

Y hiện tại cùng Mẫn Thu Nguyệt đồng thời song long nhập động thao Từ Trạch, tuy rằng vẫn luôn dùng chân khí ức chế dục vọng muốn xuất tinh, nhưng huyệt thịt của Từ Trạch sau khi cao trào quả thực xiết quá chặt, y rốt cuộc vẫn là không nhịn được nữa, đỉnh lỗ nhỏ giật giật, phun một lượng lớn bạch trọc nguyên dương ở nơi sâu nhất trong hậu huyệt hắn.

"Ngươi nói xem còn có thể là cái gì?"

Mẫn Thu Nguyệt nói, lại đúng vào lúc này cũng đẩy tính khí của chính mình vào sâu hơn nữa trong cơ thể Từ Trạch, dán chặt lên dương vật của Tiếu Vân, đồng thời xối đầy tinh dịch lên vách thịt nhuyễn nát.

"A a a ——" Bị hai người đàn ông cùng bắn tinh ở trong hậu đình, Từ Trạch cả người đều run rẩy, chỉ có thể lè lưỡi ra thở hổn hển.

Bụng của hắn vì chứa hai căn dương vật và một đống tinh dịch mà phồng lên như thai phụ ba tháng, hai chân dạng rộng ra hai bên, mà đỉnh phân thân ở dưới bụng lại một lần nữa phun ra chất lỏng.

Có điều lần này cũng không phải bạch trọc trắng đục, mà là nước tiểu màu vàng nhạt.

Mẫn Thu Nguyệt liếm đi những giọt nước không biết là vì xấu hổ hay là vì sung sướng quá mức đang chảy ra khóe mắt Từ Trạch, vẻ mặt trông rất thành khẩn nói rằng: "Không ngờ em như vậy thích hai người chúng ta cùng làm em như vậy, sau này trở về thế giới hiện thực chúng ta sẽ hợp lại làm một, em sẽ phải chịu thiệt thòi rồi."

Tiếu Vân lại lắc đầu cười nói: "Ký ức thuộc về nửa linh hồn của ta đã quay trở về.

Ngươi yên tâm, về sau ta có thể chế tạo các thế giới giả tưởng cho ngươi chơi, cho dù ngươi muốn bị mười cái tám phiên bản của ta thay phiên nhau yêu thương, bản tôn cũng có thể khiến ngươi thoả mãn."

...

... ...

"Đờ mờ thiệt thòi cái đầu mi ấy!

Thỏa mãn cái quần què!"

Từ Trạch dùng nốt chút sức lực ít ỏi còn sót lại, giận dữ hét lên: "Trở về thế giới hiện thực, ông đây sẽ dẫn mi đi gặp bác sĩ thú y (để thiến)!"
 
[Bl/Edit] Nữ Chính Nhà Tôi Biến Thành Nam Mất Rồi
Chương 143 - Câu chuyện thứ bảy (23)


Edit: 1kiss

————————————————–

Tuy rằng Từ ·(ngụy) Thần Sáng Thế · Trạch đã vô cùng phẫn nộ, cực kỳ muốn đi gặp bác sĩ thú y, nhưng thực tế hắn không làm được.

Phẫu thuật triệt sản gì chứ, tuyệt đối không có chuyện đó.

Bởi vì Cửu Thiên Tuế – chủ nhân mèo mà Từ Trạch nhặt về nhà nuôi năm năm...

Chẳng những là Bạch Hổ hàng thật giá thật, mà hơn nữa còn là một thượng cổ thần thú đã thực sự sống tới gần chín ngàn năm.

Nếu muốn thiến tên này, thì vấn đề cũng không phải là hắn ngược đãi động vật quý hiếm sắp tuyệt chủng, mà là sẽ phải gánh tội danh định khiến Hổ Thần Bạch Thần đoạn tử tuyệt tôn —— Mặc dù coi như không thiến, Từ Trạch cũng không thể đẻ được quả trứng nào —— Ông trời nếu như biết được chuyện này, chắc hẳn sẽ giáng từng trận thiên lôi xuống đánh hắn.

Đợi đến khi Từ Trạch vất vả cả đêm, cuối cùng cũng thỏa mãn dục vọng của hai người đàn ông bên cạnh thì sắc trời cũng đã sáng hẳn.

Từ Trạch được bế đi rửa sạch những dấu vết đầy dâm loạn trên người, lại ăn chút linh dược khôi phục thể lực, lúc này mới cùng Mẫn Thu Nguyệt đồng thời nghe Tiếu Vân phân tích tình huống trước mắt.

"Hai nửa linh hồn trên người ta và Mẫn Thu Nguyệt, chắc hẳn mỗi cái nắm giữ một nửa ký ức của Bạch Thần.

Những gì hắn ta nhớ được chính là những gì đã phát sinh sau khi gặp ngươi ở trong thế thế giới hiện thực, còn ta thì có ký ức khoảng thời gian trước khi gặp được ngươi...

Gã thần bí mà chúng ta gặp ở bí cảnh ta quả thật có quen biết.

Gã tên là Long Uyên, vốn là Long Thần thượng cổ, có thể..."

Tiếu Vân ngừng một chút, mới nói một cách miễn cưỡng: "Có thể xem là người nuôi dưỡng ta từ khi còn nhỏ, chín ngàn năm trước ta và Tiểu Phượng Hoàng đều sống ở chỗ gã mấy chục năm.

Có điều vào năm trăm năm trước gã không biết tại sao liền tâm ma nhập thể, chẳng những rơi vào ma đạo, mà còn giết tự tay đồ đệ mình nuôi lớn..."

"Đồ đệ Long Thất kia vốn là một tên chuyên gây rắc rối khắp nơi, nhưng Long Uyên xưa nay đều yêu thương chiều chuộng cậu ta đến mức giống như con ruột thân sinh.

Đừng nói là hóa thành Ma Tôn, cho dù gã có muốn tàn sát hết thần phật trên thế gian này, ta cũng cảm thấy gã không bao giờ có thể xuống tay được với Long Thất.

Ai ngờ, lão già Long Uyên sống vạn năm, một khi điên lên có thể điên đến như vậy!"

Tiếu Vân vừa nói vừa lộ ra vẻ mặt oán giận, "Ta đã từng cãi mệnh lệnh của Đế Quân, chỉ yên lặng ngồi một bên xem chiến, sau đó ta sợ gã nếu thật sự giết chết thượng tiên Thanh Vân thì sẽ không có kết cục tốt đẹp nên mới ra tay ngăn cản.

Kết quả gã thế mà không biết phân biệt tốt xấu, không chỉ khiến ta bị thương mà còn để lại một phong ấn trên tử phủ của ta...

Hại ta năm trăm năm qua đều không thể hóa thành hình người, chỉ có thể lấy hình dạng thời thơ ấu lưu lạc khắp nơi ở nhân gian!"

...

Vì cái gì đường đường là thần thú Bạch Hổ, tại sao lúc nhỏ lại giống mèo như vậy, rõ ràng không hề khoa học!

Từ Trạch ở trong lòng mỉa mai một câu, vừa định ra hiệu cho Tiếu Vân tiếp tục nói tiếp, Mẫn Thu Nguyệt lại nhíu nhíu mày, "Không đúng..."

Mẫn Thu Nguyệt suy nghĩ một lát rồi nói: "Ở thế giới hiện thực, trong lúc tôi đi lấy 'Cửu Chuyển Thiên Sinh Liên' để cứu Từ Trạch thì vừa khéo gặp được gã Long Uyên kia, nhưng khi đó gã có nói là...

Là định dùng hoa sen vì muốn nuôi dưỡng linh hồn của đạo lữ Long Thất!

Tôi và gã đánh một...

Được rồi, tôi bị gã xách lên đánh cho một trận, gã để lại cho tôi một một sợi nhụy sen rồi rời đi...

Cũng may Từ Trạch là thân thể phàm thai, có một sợi nhụy sen này cũng có thể kéo dài sinh mệnh."

"Gã thế mà lại cứu Long Thất sống lại, sau đó còn cưới cậu ta làm vợ? !"

Tiếu Vân vô cùng khiếp sợ lẩm bẩm nói: "Đúng là thầy trò nghịch luân!"

"Vào thời điểm anh vẫn nghĩ mình thật sự là Tiếu Vân, còn không phải muốn làm chuyện nghịch luân với người đồ đệ là tôi sao..."

Từ Trạch nhất thời không nhịn được, nói ra suy nghĩ trong lòng.

Tiếu Vân tiến đến trước mặt Từ Trạch, hung hăng hôn lên môi hắn một cái, "Vậy chứng tỏ hai ta là nhân duyên trời định, ta cho dù không còn những ký ức sống ở bên ngươi, nhưng vẫn đem lòng yêu thương ngươi như cũ."

Mẫn Thu Nguyệt kéo Từ Trạch vào trong lồng ngực, không muốn chịu thua Tiếu Vân chút nào, cũng hôn môi hắn ngấu nghiến, "Mà nếu nhớ lại được tất cả rồi, thì sẽ càng mê luyến em nha."

Mẫn Thu Nguyệt nói, tay liền bắt đầu không an phận, mò vào trong vạt áo Từ Trạch sờ soạng cấu nhéo, mà Tiếu Vân cũng đưa tay ra, vuốt ve lung tung chỗ hạ thân của Từ Trạch.

Mắt nhìn thấy chính sự còn chưa nói xong đã sắp biến thành giường sự, Từ Trạch vội vàng trốn thoát khỏi hai người bọn họ, sau khi ho khan một tiếng, tỏ ra nghiêm túc nói rằng: "Hai các anh trước tiên phân tích tình hình cho rõ ràng đã, không được lộn xộn!

Cẩn thận cứ dùng dằng mãi thì gã Long Uyên gì gì đó lại đuổi đến treo hai người lên đánh."

Tiếu Vân và Mẫn Thu Nguyệt đồng thời phát ra một tiếng thở dài thất vọng, có điều vẫn đều tiếp tục ngoan ngoãn ngồi xuống, chỉ dán lên người Từ Trạch càng chặt chẽ hơn so lúc trước.

Tiếu Vân suy nghĩ một chút, thảo luận với Mẫn Thu Nguyệt tiếp tục: "Bỏ qua chuyện của Long Uyên và Long Thất ở bên nhau, hiện tại mọi thứ đều rõ ràng rồi.

Thế giới này vốn là ảo ảnh do thần thức trong tử phủ của ngươi và ta xây dựng lên, lấy nguyên mẫu là tiểu thuyết của A Trạch.

Tuy nhiên bởi vì đây là thế giới tu chân, có điểm tương tự với thế giới gốc mà ta và ngươi đang ở, việc muốn đi bí cảnh lấy 'Cửu Chuyển Kim Liên' cứu người cũng có chỗ trùng hợp với chuyện ngươi lúc trước đi tìm 'Cửu Chuyển Thiên Sinh Liên'...

Thần hồn của hai ta ngay lúc vô tình nào đó đã dùng một số chuyện thật sự từng phát sinh thay thế chi tiết trong câu chuyện của A Trạch."

Mẫn Thu Nguyệt cũng lập tức hiểu ra, "Cho nên khung cảnh trong bí cảnh kia mới biến thành quý phủ của Phổ Ương lão tổ, còn có ảo ảnh Long Uyên xuất hiện cướp kim liên."

"Không chỉ là ảo ảnh..."

Tiếu Vân lạnh nhạt hừ một tiếng, "Gã không phải còn để lại một phong ấn trong tử phủ của chúng ta sao?"

Nghe đến đó, ánh mắt Từ Trạch bỗng chốc sáng ngời, "Nói như vậy, trên người ảo ảnh 'Long Uyên' trong bí cảnh kia có phong ấn do Long Uyên chân chính để lại, nếu chúng ta có thể đánh bại ảo ảnh 'Long Uyên', phong ấn sẽ bị phá bỏ, các anh liền có thể khôi phục tu vi và chân thân? !"

"Không hổ là người yêu của tôi, thật thông minh!"

Mẫn Thu Nguyệt hôn "Chụt ~" một cái lên má của Từ Trạch, hai tay lại bắt đầu mò xuống cởi áo của hắn.

"Chỉ là tu vi hiện tại quá thấp...

Cần phải cố gắng tăng lên một chút mới được."

Tiếu Vân nói, cũng bắt đầu vươn tay lột quần Từ Trạch.

"Hai anh đừng làm loạn!"

Từ Trạch bị ấn ngã xuống giường, liều mạng giãy giụa nói: "Chúng ta hiện tại nên nghiên cứu thêm cách đánh bại ảo ảnh của 'Long Uyên' mới đúng chứ!"

"Ba chúng ta cùng song tu để tăng cao tu vi mà!"

Tiếu Vân và Mẫn Thu Nguyệt đồng thanh trả lời.

...

... ...

Quan tâm hai cái tên này rốt cuộc là Bạch Hổ hay mèo trắng gì chứ, quả nhiên vẫn cần phải thiến mới đúng!
 
[Bl/Edit] Nữ Chính Nhà Tôi Biến Thành Nam Mất Rồi
Chương 144 - Câu chuyện thứ bảy (24): Hoàn chính văn


Edit: 1kiss

————————————————–

Từ Trạch sau bị hai người đè xuống mạnh mẽ thao hết ngày dài đến đêm thâu gần một tháng, chưa nói đến tu vi của bản thân tăng lên được bao nhiêu, nhưng riêng trình độ làm các tư thế khó thì tăng nhanh như gió.

Thời gian trôi qua lâu như vậy, cái ảo ảnh "Long Uyên" kia cũng không hề có một lần nào đi ra khỏi bí cảnh giải cứu...

À không, là quấy rối bọn họ tu hành, Từ đại thần quả thực vô cùng bất lực.

Mẹ nó cái bí cảnh kia trăm năm mới mở ra một lần đó, nếu như mi thật ở lì bên trong không ra, chẳng lẽ hắn phải bị Tiếu Vân và Mẫn Thu Nguyệt ăn tươi nuốt sống như vậy thêm năm trăm năm nữa sao? !

Những ngày tháng này còn có để người ta sống nữa không vậy? !

Cũng may mấy ngày nữa trôi qua, dưới quá trình "ba tu" và sự thúc đẩy của "Cửu Chuyển Kim Liên", sau khi Từ Trạch đột phá Nguyên Anh kỳ, Mẫn Thu Nguyệt bước lên Đại thừa kỳ, Tiếu Vân cũng độ kiếp thành công trong trận thiên lôi.

Trong thiết lập mà Từ ·(ngụy) Thần Sáng Thế · Trạch đặt ra cho tiểu thuyết 《 Phá Thiên Ký 》, người tu chân nếu thật sự có thể đắc đạo thành tiên, liền sẽ phi thăng thượng giới, đi đến một nơi có "ba nghìn thế giới" khác.

Có điều nơi này dù sao cũng không phải thật sự là thế giới tiểu thuyết, Tiếu Vân và Mẫn Thu Nguyệt mới đường hoàng ra dáng Thần Sáng Thế.

Thế là, sau khi sấm sét trong chín tầng trời tiêu tan, Tiếu Vân vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhìn Từ Trạch đang ngóng trông đứng đợi y, nhíu mày nói rằng: "Ngươi khát vọng nhìn ta như vậy, là do ta bế quan mấy ngày nay hắn ta không thể thoả mãn ngươi sao?

Ngươi yên tâm, bản tôn nhất định cho sẽ đút cho hai cái miệng trên dưới đều no căng!"

Từ Trạch hất văng bàn tay đang duỗi đến vuốt ve hắn của Tiếu Vân, "Vào lúc anh bế quan tôi đã nhớ ra, tôi từng ở đề cập đến một câu trong tiểu thuyết, 'Trừ phi có đại năng giả thông thiên, lại biết được điểm yếu của bí cảnh, thì mới có thể thử dùng ngoại lực cưỡng ép phá bỏ hàng rào của bí cảnh, nếu không cũng chỉ có thể chờ đợi cơ hội bí cảnh chân chính mở ra lần nữa.' "

Từ Trạch nói dùng tay chọc chọc lồng ngực Tiếu Vân, nói "Đại năng giả thông thiên", vừa chỉ chỉ chính mình, "Biết được điểm yếu của bí cảnh".

Sau đó hắn quay đầu nhìn về phía Mẫn Thu Nguyệt, vỗ tay tổng kết nói: "Được rồi, chúng ta có thể đi tìm ảo ảnh 'Long Uyên' ."

Tiếu Vân và Mẫn Thu Nguyệt đồng thời phát ra một tiếng thở dài, tuy rằng hai người bọn họ đều cảm thấy cuộc sống hiện tại mỗi ngày tu hành theo kiểu ngủ, ăn cơm rồi lại cắm ♂♂ vào O cũng rất tốt đẹp, nhưng dù sao phá bỏ phong ấn mà Long Uyên để lại, hoàn toàn khôi phục pháp lực, mang theo Từ Trạch cùng quay về thế giới hiện thực, mới là điều quan trọng nhất.

Mặc dù khá là đáng tiếc, nhưng hai người bọn họ vẫn theo theo chân Từ Trạch cùng quay lại hòn đảo biệt lập không người, theo chỉ dẫn của hắn, từ bên ngoài cưỡng ép bí cảnh phải mở cửa ra.

Ba người bọn họ một lần nữa đi vào bên trong bí cảnh, liền phát hiện ra nơi này lại thay đổi khung cảnh.

Không phải là núi rừng thâm sâu như Từ Trạch đã miêu tả, cũng không phải là phủ đệ Thần Quân lúc trước, mà là một toà thành cổ đại khí thế hào hùng nhưng lại lặng ngắt như tờ.

Tiếu Vân nhìn thấy bảng hiệu treo trên cửa thành cao lớn, sững sờ hồi lâu, "Thành Yển Châu? !"

Từ Trạch cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, "Đây là đâu?

Tôi không nhớ rõ trong thực tế có nơi nào gọi là thành Yển Châu, tôi cũng chưa từng viết về một nơi như vậy..."

"Tất nhiên là không có rồi."

Tiếu Vân thở dài, "Long Uyên lúc trước chính ở ngay chỗ này giết Long Thất, sa đọa thành ma, sau này ta cùng những vị Thần Quân khác cũng chính ở ngay chỗ này suýt chút nữa bị Long Uyên điên cuồng đồ sát ...

Nơi đây dính ma khí và thần tiên huyết khí khắp nơi, ngươi hay đồng vật có linh trí trong trăm dặm đổ lại, e là nếu như không phải lập tức đắc đạo thì chính là nhập ma...

Dị động gây khiếp sợ như thế, Đế Quân ắt sẽ phái người đến che giấu.

Thành Yển Châu bị xóa khỏi sử sách và ký ức của phàm nhân, cũng không có gì kì lạ."

"...

Cho nên, chúng ta sau khi phải đối mặt với một ảo ảnh 'Long Uyên' tới đây cướp tiên dược, bây giờ còn phải tiếp tục nhìn thấy cảnh gã đang nhập ma phát rồ?"

Từ Trạch quả thực muốn phun máu, "Các anh là Thần Sáng Thế đích thực của thế giới này, tại sao không thể tạo ra một cảnh tượng tốt một chút chứ? !"

Tiếu Vân cúi đầu âu yếm hôn lên môi Từ Trạch, cười nói: "Không phải 'chúng ta', mà là đôi ta."

Mẫn Thu Nguyệt cũng hôn Từ Trạch một cái, "Bởi vì muốn phá bỏ cái thứ đã cản trở ta suốt năm trăm năm qua ngay tại đây!"

"Ngươi chờ ở đây, chúng ta đi một lát sẽ trở lại."

"Chờ bọn tôi quay trở lại, chúng ta cùng đi tìm một nơi non xanh nước biếc, tiếp tục 'ba tu' nha!"

Nhìn hai bóng lưng tiêu sái kia rời đi, Từ Trạch lập tức nuốt ngược câu nói "Hai các anh đừng có lập death flag lung tung thế được không" vào bụng, sau đó phất tay, nói: "Nếu có thể bình an trở về, đều tùy các anh!"

Từ Trạch đợi ở bên ngoài thành Yển Châu không biết bao lâu, nhìn thấy thiên lôi cuồn cuộn kéo tới nổ vang trời, nhìn thấy tòa thành hùng vĩ bỗng chốc tan rã sụp đổ, thậm chí còn nhìn thấy một con rồng khổng lồ màu đen bay lên, lao thẳng vào bầu trời cao vút.

"Này là thắng hay thua rồi?"

Từ Trạch nhìn thấy bóng đen kia dần dần trở nên xa xăm, hơi lo lắng muốn bước qua cánh cửa thành.

Có điều hắn vừa vượt qua cửa thành nửa bước, liền cảm giác lồng ngực nhói lên một cảm giác đau đớn quen thuộc.

"Trời mẹ, con mèo vô dụng nhà mình không phải đến cả phong ấn người ta để lại suốt năm trăm năm qua cũng đánh không lại, còn muốn dựa vào cơ chế trở về để ăn gian chứ? !"

Từ Trạch suy nghĩ trước khi rơi vào trạng thái ngủ say.

Khi Từ Trạch tỉnh lại lần nữa thì hắn đang nằm trong một căn phòng vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Hắn cố gắng từ trên giường ngồi dậy, nhìn tất cả mọi thứ xung quanh phòng, mãi cho đến khi nhìn thấy con mèo béo đang nằm nhoài cuối giường vẫy đuôi, hắn mới chắc chắn chính mình đã thật sự quay về thế giới hiện thực.

"Cửu Thiên...

Bạch Thần?"

Hắn ôm con mèo... chủ nhân hổ đã bầu bạn với bản thân năm năm, lại cùng mình trải qua bảy thế giới tiểu thuyết... vào trong ngực, nhẹ nhàng gãi gãi cằm của nó, "Tại sao anh vẫn ở hình dạng lúc nhỏ vậy, không hoàn toàn phá bỏ được phong ấn sao?"

Con mèo béo màu trắng xưa nay rất có linh tính lại dùng đầu cọ xát trên tay hắn một lúc, sau đó kêu lên như đang rất bối rối: "Meo?"

"Không thể nào? ! !"

Từ Trạch và yêu sủng của hắn nhìn nhau nửa ngày, sau đó hắn vội vàng vớ lấy điện thoại di động đang ở trên tủ đầu giường, hoảng sợ phát hiện thời gian biểu hiện trên đó, trong trí nhớ của mình, là một ngày trước khi hắn đột ngột lên cơn đau tim rồi chết đi sau khi viết xong bản thảo.

"Chẳng lẽ, chẳng lẽ..."

Từ Trạch vò vò tóc của chính mình, "Trước đó tất cả chỉ là một giấc mơ của tôi?

Cửu Thiên Tuế thực ra chỉ khác với mấy con mèo bình thường? !"

Trong lòng hắn nhất thời sinh ra một cảm giác khó chịu không nên lời, nhưng vẫn là ôm chặt chủ nhân mèo trong ngực không chịu buông tay, tự lẩm bẩm an ủi bản thân: "Là mèo, là mèo cũng rất tốt...

Cửu Thiên Tuế không cần phải làm thái giám, vẫn luôn khó chiều cũng đủ rồi..."

"Đủ cái con khỉ!"

Từ Trạch còn chưa nói hết câu, liền nghe thấy "con mèo" trong ngực hắn nhe răng rống giận cắt ngang lời hắn: "Chỉ một chốc như vậy em liền gọi tôi là 'Cửu Thiên Tuế' ba lần, còn dám nói tôi là thái giám..."

Trong lúc "con mèo trắng" mở miệng nói tiếng người, thân hình của nó cũng bắt đầu từ từ lớn lên, cuối cùng hóa thành một con hổ khổng lồ toàn thân trắng như tuyết, ở giữa trán có một dấu ấn đỏ tươi, vững vàng đè Từ Trạch ở dưới chân trước.

"Bản tôn vốn định nhìn cảnh em kêu trời trách đất, nói không có bản tôn thì không sống được, ai biết...

Ha ha..."

Bạch Thần hiện nguyên hình hé ra chiếc miệng rộng lớn của y, cười hung hăng, "Xem ra em thật sự trước tiên muốn để bản tôn dùng nguyên hình dạy dỗ em cái gì gọi là 'động dục' !"

Từ Trạch nhìn thấy Bạch Hổ trên người, toàn thân đều cảm thấy run rẩy, trong miệng yếu ớt giải thích: "A, không phải...

Cái này tất cả chỉ là hiểu lầm thôi...

Anh nghe em nói...

Đừng xé quần áo của em a ưm..."

Tuy nhiên đáng tiếc, "thái giám" – "Cửu Thiên Tuế" – Bạch Thần làm sao có thể bỏ qua một cơ hội quang minh chính đại để "động dục" như thế.

E là mấy ngày nữa, khi Từ Trạch rốt cuộc có thể trèo xuống giường, không chỉ cả người đều không khỏe, mà còn cực kỳ mong ước có thể vượt thời gian về năm năm trước, vào thời điểm vừa nhặt được "mèo" cưng, đưa thẳng đến bệnh viện thú y, một đao hạ xuống chấm dứt tất cả.

Có điều bất luận nói như thế nào, Từ ·(ngụy) Thần Sáng Thế · Trạch sau khi trải qua mấy thế giới dưới ngòi bút của chính mình, không những có thêm một người yêu ở bên bầu bạn mãi mãi về sau, mà còn từ "bị mèo thao" thăng cấp thẳng lên thành "bị hổ thao", quả thực thật đáng mừng.

Thật đáng mừng!

Toàn văn hoàn.
 
Back
Top Bottom