[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Bl/Đm] Khuyết Điểm-瑕疵 (Linh Điểm Tứ Tam)
Chương 19
Chương 19
Chu Tụng Ngôn xé một miếng bánh mì nhét vào miệng Hứa Di Nam, xong bảo: "Lo gì mà lắm thế, yên tâm đi, là tôi tự muốn đi, có buồn chán cũng không gây phiền cho cậu."
Hứa Di Nam nuốt miếng cơm trong miệng xuống, dùng ánh mắt có phần ai oán chĩa về phía anh: "Tớ không phải có ý đó mừ...."
"Thôi vậy."
Thấy Chu Tụng Ngôn cứ mãi không buông, Hứa Di Nam đành nhượng bộ, lấy điện thoại mở Wechat, nói: "Tớ nói trước với thầy một tiếng."
Như vậy Chu Tụng Ngôn mới vừa lòng, nhàn nhã ung dung uống một ngụm sữa, sau đó lên lầu chuẩn bị hành trang.
Đến thành phố Hà mất hai giờ tàu cao tốc, gặp đúng dịp lễ mùng một tháng năm, người lên núi đạp thanh* nhiều vô kể, ông lão dẫn theo một đội người tìm một chỗ yên ắng để ngồi, dựng giá vẽ.
Tiêu Lâm ném bảng vẽ xuống, cầm điện thoại lên, mượn cảnh đẹp sau lưng mà tự sướng, Lâm Văn Hiên đi đến ngồi vào gần Hứa Di Nam, đưa cho cậu một chai nước.
Xong anh ta quay đầu lại nhìn Chu Tụng Ngôn, hỏi: "Tụng Ngôn có uống nước không?
Để mình đi lấy thêm một chai."
Chu Tụng Ngôn đã gặp Lâm Văn Hiên ở trên tàu cao tốc.
Có điều, Chu Tụng Ngôn thực sự không có thiện cảm với kiểu người ngoài cười trong không cười này cho được, nên anh dứt khoát lấy hai chai nước ở trong ba lô ra, huơ huơ trước mặt Lâm Văn Hiên, đáp: "Không cần đâu, cảm ơn, tôi tự mang rồi."
Hứa Di Nam nhớ là Chu Tụng Ngôn không thích uống nước, hai chai này là do dì Triệu nài kéo cưỡng ép nhét vào cho.
Cậu cúi đầu, lấy từ trong cặp mình ra một hộp sữa Vượng Tử đặt vào tay Chu Tụng Ngôn, bảo: "Chu Tụng Ngôn, cậu uống cái này đi."
Chu Tụng Ngôn cầm hộp sữa trong tay lắc hai cái, cong cong môi, hàng mày khẽ nhướn lên, sự đắc ý trong mắt sắp tràn cả ra ngoài.
Anh ngẩng đầu nói với Lâm Văn Hiên: "Con người tôi sống không được lành mành cho lắm, thích uống mỗi đồ uống pha sẵn thôi, để đàn anh chê cười rồi."
Lâm Văn Hiên mỉm cười lắc đầu, duỗi ngón tay thon dài trắng trẻo ra đẩy gọng kính, nói: "Tụng Ngôn, cậu không phải là học sinh của thầy, không cần gọi anh là đàn anh đâu, cứ gọi thẳng tên anh là được rồi."
Nghe xong lời của Lâm Văn Hiên, ấy vậy mà Chu Tụng Ngôn vẫn không chịu bước xuống bậc thang của anh ta, từ chối cực kỳ nghiêm túc: "Như vậy sao được?
Anh là đàn anh của Di Nam, cũng tính là một nửa bậc trên của chúng tôi, tôi đương nhiên là phải tôn trọng anh rồi."
Tuy là Lâm Văn Hiên đã học lại hai năm, nhưng tuổi tác cũng không lớn hơn bọn họ là bao, lời này của Chu Tụng Ngôn đúng thật khiến người ta chẳng biết đường nào mà lần.
Con người anh đúng là tính nết có hơi khó ở, nhưng trước giờ chưa từng chủ động kiếm chuyện với ai, hôm nay như vậy thực sự quá bất thường.
Hứa Di Nam giật nhẹ tay áo của Chu Tụng Ngôn, thấp giọng bảo: "Nếu cậu mệt rồi thì ngồi xuống nghỉ đi, xem tớ vẽ tranh cũng được."
Chu Tụng Ngôn nhướn mày: "Được thôi."
Anh rất chi nghe lời mà dựng ghế xếp lên, ngồi vào giữa Hứa Di Nam và Lâm Văn Hiên.
Như Hứa Di Nam đã nói, Chu Tụng Ngôn lên núi ngồi không cả một buổi chiều, quả thực là buồn chán muốn mọc cả nấm.
Buổi tối ăn cơm xong, hai người đi dạo ở dưới khách sạn.
Hứa Di Nam nghĩ rằng Chu Tụng Ngôn không yên tâm để cậu ra ngoài một mình nên mới cố chấp đòi đi theo cùng, vậy là cậu lần nữa đề nghị: "Chu Tụng Ngôn ơi, hay là sáng ngày mai cậu về đi, tớ ở một mình cũng ổn mà, với cả, còn có thầy với đàn anh chăm sóc mình nữa rồi."
Nhắc đến Lâm Văn Hiên, Hứa Di Nam lại nhớ tới thái độ của Chu Tụng Ngôn đối với anh ta.
Tuy không biết tại sao Chu Tụng Ngôn lại không ưa Lâm Văn Hiên đến vậy, nhưng Hứa Di Nam lại lo trong lòng anh khó chịu vì đàn anh nên vẫn khuyên anh một câu: "...Con người đàn anh tốt lắm, nhưng nếu cậu không thích anh ấy thì cứ xem như anh ấy không tồn tại là được rồi."
Thực ra Chu Tụng Ngôn cũng cảm thấy bản thân khó hiểu.
Nếu nói lý do anh đi cứ đòi đi vẽ vật thực theo Hứa Di Nam cho bằng được là xuất phát từ tâm lý lo lắng thì tại sao lại có lòng thù địch mạnh mẽ như với Lâm Văn Hiên?
Chỉ bởi bản thân cảm thấy anh ta là một con hổ cười ra vẻ đạo mạo thôi sao?
(Bay thấy hổ cười bao giờ chưa?
Thấy rồi thì chắc không còn ngồi đây đọc chiện được đâu ha?
Nghĩa nó vậy đó, ai biết nó cười xong có ngoạm mình không.
Đại khái hổ cười là đạo đức giả, miệng nam mô bụng bồ dao găm.)
Nhưng Chu Tụng Ngôn anh - con người đây xưa nay chưa từng để ai vào mắt, chỉ dựa vào một Lâm Văn Hiên tại sao lại chọc cho bản thân phải hao tâm tổn sức đi gây khó dễ khắp nơi vậy chứ?
Nghĩ hoài không ra, Chu Tụng Ngôn thấy hơi bực, thành ra không nghe thấy tiếng Hứa Di Nam gọi mình tận mấy lần liền, chỉ tự mình một cõi bước về phía trước.
"Chu Tụng Ngôn!"
Cho tới khi Hứa Di Nam đập một cái thật mạnh vào lưng anh, Chu Tụng Ngôn mới thu hồn vía về thân, lớ ngớ hỏi: "Sao thế?"
Hứa Di Nam lo lắng nhìn anh, còn xích lại gần, dùng mu bàn tay dán lên trán anh, hỏi han quan tâm: "Có phải cậu thấy khó chịu không?"
Chu Tụng Ngôn vỗ nhẹ lên ót của cậu, an ủi: "Không sao, chỉ thấy hơi buồn ngủ thôi, về ngủ một giấc là được ấy mà."
Hứa Di Nam vẽ cả một ngày cũng đã mệt, lúc này đầu đã cứng đờ, Chu Tụng Ngôn tiện mồm nói, cậu lại chẳng chút nghi ngờ, chỉ đáp: "Vậy thì tốt."
Vừa về phòng chưa được bao lâu thì Hứa Di Nam nghe tiếng gõ cửa của Lâm Văn Hiên ở bên ngoài.
Cậu sửa sang lại quần áo, loẹt xoẹt đôi dép lê đi mở cửa: "Đàn anh, anh vẫn chưa đi ngủ ạ?"
Hứa Di Nam vừa nói vừa nghiêng người mời anh ta vào trong phòng.
Lâm Văn Hiên ngồi xuống sô pha, ánh mắt khó giấu nổi áy náy, hai bàn tay đan chặt cũng như đang cáo rõ sự băn khoăn anh ta.
Anh ta chần chừ một lúc, rồi vẫn mở miệng nói: "Di Nam, vốn dĩ muộn vậy rồi anh không nên đến làm phiền em, nhưng mà anh cứ nghĩ mãi, vẫn cảm thấy nên đến hỏi em một chút, có phải anh làm sai gì khiến cho Tụng Ngôn không vui rồi không?
Cảm giác cậu ấy đối với anh...."
Anh ta không nói cho hết câu, nhưng liên tưởng đến cách thức hai người này ở với nhau hôm nay, Hứa Di Nam cũng hiểu rõ Lâm Văn Hiên đang muốn nói gì.
Hứa Di Nam liên tục xua tay, giải thích: "Không có đâu, không có đâu, đàn anh đừng nghĩ nhiều, tính cách của Tụng Ngôn là vậy đó, ngoài lạnh trong nóng, thực ra con người cậu ấy tốt lắm."
Nghe xong lời cậu nói, bên môi Lâm Văn Hiên vẫn treo nụ cười, chỉ là sắc mặt dường như không được ổn cho lắm, cảm xúc trong ánh mắt phức tạp một cách khó hiểu, trông có vẻ không giống với dáng vẻ bình thường của anh ta, nhưng Hứa Di Nam lại không nói được cụ thể là không đúng ở chỗ nào.
Qua nửa ngày trời, Lâm Văn Hiên mới lộ ra nụ cười khéo léo nhẹ nhàng, nói: "À, vậy thì tốt rồi, anh còn tưởng người làm đàn anh là anh đây không lo liệu chu toàn việc gì rồi chứ."
Hứa Di Nam khuyên hết người này đến người kia, ít nhiều cũng thấy mệt tim, âm thầm thở dài ra một hơi, an ủi anh ta: "Không có chuyện đó đâu.
Đàn anh, hôm nay cũng mệt cho anh rồi, anh mau về nghỉ ngơi đi nhé."
------------------------------------
Thời tiết mùa này vẫn luôn thất thường, hôm qua còn trời xanh nắng trong, hôm nay đã đổ mưa lớn, khiến cho kế hoạch đi vẽ vật sinh thất bại ngay tại chỗ.
Cả nhóm không còn cách nào đành phải chuyển hướng lên tàu cao tốc, buổi chiều về đến thành phố Bắc.
Do Chu Tụng Ngôn và Hứa Di Nam không ở nhà, dì Triệu cũng hiếm khi được nghỉ phép, hai người về sớm, về đến mới phát hiện trong nhà chẳng có lấy một bóng người.
Tắm táp thay quần áo xong, Chu Tụng Ngôn quen đường quen nẻo đi mở cửa phòng của Hứa Di Nam: "Đi thôi, ra ngoài ăn."
Hứa Di Nam xách cái áo khoác lên đi theo anh, vừa đi vừa nói: "Cậu muốn ăn gì, hôm nay tớ bao."
Nghe vậy, Chu Tụng Ngôn xóa đi dòng lịch sử tìm kiếm "Ham muốn kiểm soát anh em quá mạnh mẽ thì phải làm sao?" trên trang chủ Baidu, xong ấn tắt màn hình, nói: "Gì cũng được, sao tự dưng hôm nay muốn mời tôi ăn cơm thế?"
Hứa Di Nam ngẩng đầu lên, nhìn anh với ánh mắt cảm kích: "Tớ biết, cậu là vì sợ tớ một thân một mình ra ngoài không an toàn nên mới đi theo, hay hôm nay vất vả lắm, tớ nên báo đáp cậu mới phải."
Chu Tụng Ngôn có hơi chột dạ sờ sờ chóp mũi, quay đầu đi xem một quán ăn Nhật được Giang Thanh nhắc đến cách đây không lâu, thế là anh kéo Hứa Di Nam đi về phía này: "Đừng nhắc cái này nữa, mình đi ăn đồ Nhật được không?"
Hứa Di Nam cứ lơ tơ mơ như thế mà bị lôi vào trong quán.
Hai người ăn xong đi ra, đi chưa được bao xa thì Hứa Di Nam chợt nhớ ra điện thoại của mình bỏ quên ở trong quán rồi.
Cậu phải vòng lại một vòng về con phố kia, ấy thế mà lại gặp phải Lâm Văn Hiên.
Lâm Văn Hiên nhìn ngó khắp nơi với sắc mặt kỳ lạ, lúc nhìn thấy Hứa Di Nam còn vô thức giấu điện thoại ra sau lưng.
Chạm mặt ở nơi này, cả hai đều sững sờ.
Vẫn là Hứa Di Nam kịp phản ứng lại trước, dừng bước chào hỏi với anh ta: "Đàn anh, anh cũng đến đây ăn cơm ạ?"
Lúc này Lâm Văn Hiên cũng đã thôi thất thần, khôi phục lại dáng vẻ dịu dàng lễ độ của thường ngày: "À!
Đúng rồi, là nhờ bạn bè giới thiệu đấy."
Chẳng biết là vì sao, Hứa Di Nam cảm thấy nét mặt của Lâm Văn Hiên không được tự nhiên cho lắm, nói chuyện cũng úp úp mở mở, nhưng Chu Tụng Ngôn đang đợi cậu, nên cậu không nhiều lời với Lâm Văn Hiên nữa, chỉ khách sao đáp lại một câu: "Quán này ăn khá được, đáng thử ạ."
Chưa đợi cho Lâm Văn Hiên nói thêm gì, Hứa Di Nam nói tiếp: "Đàn anh, điện thoại em bị rơi ở trong mất rồi, em vào trong lấy ạ."
Lâm Văn Hiên gật đầu, phục hồi lại vẻ ngày thường, còn nghiêng người giúp cậu mở cửa hết sức ga lăng: "Được rồi, em vào đi."
Hứa Di Nam lấy điện thoại xong chào tạm biệt với Lâm Văn Hiên, rồi vội vội vàng vàng chạy ra khỏi quán.
Chu Tụng Ngôn đợi sắp sốt cả ruột lên, sợ Hứa Di Nam gặp phải rắc rồi gì đó, vừa định đi tìm cậu, ngẩng đầu lên đã thấy người này đang chạy về phía mình.
Anh thở phào nhẹ nhõm, tiến lên hỏi cậu: "Sao lâu vậy?
Không tìm thấy điện thoại à?"
Hứa Di Nam chạy cả một đường mệt muốn hỏng người, gập eo thở gấp, rồi mới huơ huơ điện thoại trong tay mình với Chu Tụng Ngôn, nói: "Không phải, tại trên đường gặp được đàn anh, nói với ảnh vài câu."
Chu Tụng Ngôn dường như rất nhạy cảm với hai từ "Đàn anh" này, vừa nghe nói vậy thì lập tức nhíu mày, giọng điệu cũng xấu đi: "Lâm Văn Hiên?"
Nói xong còn không quên biếm thêm một câu: "Chả biết làm gì mà ở đâu cũng gặp."
Thứ vong hồn dai như đỉa!
Hứa Di Nam đã làm quen với sự thù ghét không có nguyên do dành cho Lâm Văn Hiên này của Chu Tụng Ngôn, chỉ nghĩ là anh không nhìn nổi cái kiểu làm dáng văn nhã lịch sự của người ta, nên cậu cười dỗ dành anh: "Thì gặp phải thôi, nhưng mà tớ không muốn cậu đợi nên mau mau chạy về rồi đây."
Chu Tụng Ngôn hài lòng đôi chút, không nói lời hương tiếng hoa nữa mà còn rất chi là hiểu lòng người nói một câu: "Vội cái gì, cũng có phải tôi không đợi cậu đâu, lần sau đừng có chạy, không ngại mệt à?"
Tuy là lời tốt đẹp đến miệng anh cũng hơi bị biến chất nhưng Hứa Di Nam nghe hiểu, hớn ha hớn hở sáp lại gần anh, nói: "Ok, tớ đã nhớ!"
------------------------------------------
Từ sau đợt thi giữa kì, môn thể dục của Chu Tụng Ngôn từ một tuần hai tiết xuống còn một tuần một tiết, một tiết còn lại thì bị buộc đến văn phòng Tống Gia học thuộc từ vựng.
Lúc vừa bắt đầu người này còn cực kỳ không bằng lòng, mỗi lần từ đó trở về hàng mày đều kẹp chặt đến nỗi có thể kẹp chết ruồi.
Về sau Hứa Di Nam tự xung phong nhận việc, không vào tiết thể dục nữa, đi cùng anh đến văn phòng học.
Cứ vậy qua hai tuần, ấy thế mà Chu Tụng Ngôn thật sự không còn kháng cự như trước nữa, có đôi khi Hứa Di Nam còn thấy được cảnh anh giở từ điển tiếng Anh.
Ngay cả kẻ khoác lác là đã trải qua sóng gió cuộc đời như Giang Thanh nhìn thấy Chu Tụng Ngôn học từ vựng tiếng Anh vào giờ ra chơi cũng suýt nữa rớt cả cằm, thậm chí còn cảm thấy mình vẫn chưa tỉnh ngủ cơ.
Não Chu Tụng Ngôn rất hữu dụng, từ vựng cũng thuộc được rất nhanh, tốc độ tiến bộ khiến Siêu xinh đẹp cũng phải khen hoài không ngớt.
Có điều, khuyết điểm duy nhất của phương án học từ vựng vào tiết thể dục này là sự có mặt của Hứa Di Nam khiến văn phòng vốn chẳng rộng lớn gì cho cam của Tống Gia càng giống nghèo còn mắc eo, hai người chỉ có thể chen chúc trên cùng một cái bàn để viết bài.
Trưởng ban giám thị ghé ngang qua, nhìn thấy dáng vẻ học hành cần mẫn của hai đứa mà trông sao thật giống cảnh khoét vách mượn sáng, dùng đom đóm soi sách, cảm động đến mức chụp mấy bức ảnh, xong còn đăng lên trang chính công khai của trường THPT số 1 kèm theo một trang văn vở, ý chính là khuyến khích mọi người noi theo hai người học tập.
Kết quả là ngày hôm sau bức ảnh này bị đăng lên Tieba của THPT số 1.
________________________________________
Theo Wikipedia thì Baidu Tieba là do công ty của lập ra vào ngày 25 tháng 11 năm 2003.
Do Bách Độ Thiếp Ba có thao tác giản đơn, số người tham gia đông, có sức ảnh hưởng lớn ở nên đã thu hút được đông đảo cư dân mạng Trung Quốc tham gia.
Theo hiểu biết chưa từng trải nhiệm của editor thì nó đại khái là trang web tám nhảm như mấy cái group trên facebook ắ 🙂)))).