[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Bl]Đi Đêm Lắm Có Ngày Gặp Ma
Chương 20
Chương 20
Đầu Vũ Trường Phong bị đập mạnh xuống sàn, từ vị trí va chạm nhói lên một cơn đau nhức.
Trước mắt trở nên choáng váng, tầm nhìn trong phút chốc nhòe đi.
Nhưng Vũ Trường Phong nào để tình trạng này diễn ra quá lâu, không đi được thì bò.
Vũ Trường Phong bò nhanh đi, túm được cái chân bàn kính quăng về phía Kiều Quân Khai Dương.
Tiếng *Choang* vang lên khắp căn phòng.
Bàn kính đã được truyền dương khí vỡ tung ra, cắm từng mảnh vỡ sắc nhọn lên linh hồn Kiều Quân Khải Dương.
Thấy cậu giơ tay lên che chắn khuôn mặt như phản xạ tự nhiên, Vũ Trường Phong liền bật người dậy.
Dồn lực vào chân đá văng Kiều Quân Khải Dương đi.
Chưa để tên Quỷ khùng này hiểu chuyện gì vừa xảy ra, Vũ Trường Phong đã lao đến đấm liên tiếp vào mặt Kiều Quân Khải Dương.
Giờ thì rõ rồi.
Sợi chỉ đỏ chẳng có tác dụng quái gì cả, lúc đó hắn đấm cậu nên cậu mới tỉnh lại.
Kiều Quân Khải Dương nằm dưới sàn ôm đầu, la oai oái đòi xin tha.
Nguyễn Trọng Xuân vừa mới bước một chân vào phòng khách, đã thấy Vũ Trường Phong vẻ mặt dữ tợn đấm tới tấp vào không khí.
Đoán được hắn đã chiếm ưu thế, liền quay sang xin lỗi bà hàng xóm vì đã làm phiền.
Sau khi nói vài ba câu xã giao với bà hàng xóm kia, Nguyễn Trọng Xuân đi vào nhà.
Anh giữ lấy cánh tay đang đấm tới tấp vào mặt cậu lại.
"Dừng được rồi"
Vũ Trường Phong đứng dậy, tay nắm lấy tóc Kiều Quân Khải Dương giật lên, ép cậu cũng phải đứng lên.
Nguyễn Trọng Xuân nhìn vẻ mặt còn đang tức tối, hận không thể đánh thêm vài phát nữa của Vũ Trường Phong.
Có chút chẳng muốn hỏi thêm gì lắm, lỡ đánh luôn anh thì giở hơi lắm.
Vũ Trường Phong ngồi trên ghế rung đùi hút lấy hút để điếu thuốc trong tay.
Cái chổi Nguyễn Trọng Xuân dựng ở góc nhà đang tự động di chuyển, quét mấy mảnh thủy tinh trên sàn vào bản hốt rác.
Thấy tình hình có vẻ ổn định lại, Nguyễn Trọng Xuân tiến tới sofa ngồi xuống kế hắn.
"Giải thích đi"
Vũ Trường Phong dựa hẳn vào lưng ghế, nhả ra đống khói trắng tồn đọng trong khoang miệng.
"Là phát khùng đấy"
Nguyễn Trọng Xuân thấy điệu bộ ngả ngớn, máu từ lỗ đâm trên bả vai vẫn nhỏ từng giọt ướt một mảng sofa, ấy thế mà hắn cũng chẳng quan tâm.
Thứ anh lo chính là đồ nhà anh chứ không phải hắn, liền đẩy lưng Vũ Trường Phong ra, không cho hắn dựa nữa.
Vũ Thường Phong than thở, rên rỉ vài lời không rõ ràng xong mới chịu ngồi thẳng dậy.
Thấy hắn đã không còn làm bẩn ghế anh nữa, Nguyễn Trọng Xuân nói: "Giữ con vợ mày cho tốt.
Tao còn phải nhờ mày làm việc nữa"
Anh quay đầu, hất cằm về vị trí trước đó của chiếc bàn kính.
"Nhớ đền cho tao"
=================
Một lần nữa, một lần nữa Vũ Trường Phong phải đi lên cái vùng núi nghèo rách mồng tơi này.
Trước khi rời khỏi nhà Nguyễn Trọng Xuân, Vũ Trường Phong tiện tay vào phòng anh, cũng tiện tay lấy luôn một cái áo trong tủ anh mặc lên người.
Mới rạng sáng, mà chỉ mới vài ngày trước còn đào lên mấy cái xác.
Đương nhiên là chẳng có người dân nào lang thang bên ngoài.
Vũ Trường Phong đi trước, tên ma công tử kia theo sát ngay phía sau.
Vừa đi hắn vừa huýt sáo, điệu bộ vô cùng thong thả.
"À, đúng rồi" đột nhiên, hắn như nhớ ra gì đó.
"Trước khi chết cậu có điều gì chưa làm được không?".
Nói thôi không chịu, phải kéo cậu lên đi ngang bằng, khoác tay cho thoải mái mới chịu nói tiếp.
"Như là ghét ai đó mà chưa đánh đấm được gì, hay là thích ai mà chưa đè người ta được".
Kiều Quân Khải Dương nghe đến đâu là dị nghị đến đấy, cậu đâu phải hắn đâu mà sẽ có ý nghĩ ấy.
"Anh hỏi làm gì?"
Vũ Trường Phong nhìn cậu chằm chằm, mắt mở to ra, giả bộ như bất ngờ lắm.
"Cậu không biết sao, cậu hóa Quỷ rồi đấy"
Như không tin vào tai mình, cậu "hả?" một tiếng.
Vũ Trường Phong như hiểu được sự bối rối trong lòng của cậu.
"Cũng kỳ lạ thật ha.
Bình thường sẽ là chết rồi, đủ hận đời thì hóa quỷ ngay luôn.
Cậu em đây..."
Hắn vỗ vỗ lưng cậu "Thật là đặc biệt"
Chẳng biết là khen hay chê nữa.
Kiều Quân Khải Dương định nói lại bỗng nghe thấy tiếng *Xoảng* phát ra từ đâu đó.
Hắn không đùa cợt nữa, rời cánh tay khỏi vai cậu.
Chủ động đi phía trước.
Tiếng *Xoang Xoảng* ngày càng lớn hơn, nghe như âm thanh của việc làm đổ đống xoong nồi vào nhau vậy.
Vũ Trường rẽ vào con nghách giữa hai nhà dân, đi vòng vèo một hồi cũng không thấy gì.
Hắn nghi ngờ bản thân có phải bị điếc không.
Rõ ràng tiếng động đó đang ở rất gần rồi, nhưng lại hoàn toàn không nhìn thấy gì.
Kiều Quân Khải Dương đột nhiến kéo góc áo hắn.
"Làm sao?"
Vũ Trường Phong quay lại nhìn cậu, thấy ánh mắt cậu đang nhìn vào một góc tối, nơi bị hai bụi cây che khuất.
Thảo nào không tìm thấy, đừng nói là ma mờ mờ ảo ảo, người trốn vào cái góc đó cũng cóc thấy được.
Giữa hai bụi cây, lẩn trong bóng tối là một thằng nhóc mặt mũi lấm lem, đang gõ vào cái bát nhôm méo xẹo trước mặt.
Vũ Trường Phong vừa bật đèn Flash của điện thoại lên, tên nhóc đó đã vội dừng tay, chuyển tay lên ôm lấy đầu lùi sâu vào góc.
Vũ Trường Phong hùng hùng hổ hổ bước tới, xách tên nhóc đó ra ngoài.
Cảnh tượng như sắp bạo hành trẻ em tới nơi, Kiều Quân Khải Dương làm gì để yên, vội tới ngăn hắn lại.
"Này!
Bỏ thằng bé xuống đi, nó đã làm gì anh đâu"
Thằng bé được hắn xách lên khỏi góc tối, lơ lửng hai chân.
Cả người run lẩy bẩy lên, miệng mếu máo như sắp khóc tới nơi.
Một ma một quỷ, ở trước mặt hắn lôi lôi kéo kéo, mếu máo.
Vũ Trường Phong đành thả thằng bé xuống.
"Nhóc là con nhà ai nói đi"
"Anh đừng có bày ra vẻ mặt đó mà nói chuyện với trẻ con" Kiều Quân Khải Dương đẩy khuôn mặt như uy hiếp của Vũ Trường Phong qua một bên, ngồi xuống trước mặt đứa nhóc đang mếu máo này.
Vũ Trường Phong liếc sang nhìn cậu một cái, cũng tránh sang một bên.
Cậu xoa xoa đầu nhóc ấy, cười rất nhu hòa: "Anh giúp em tìm người nhà nha".
Đứa nhóc như không nghe thấy vẫn khóc nấc lên.
"Thôi nào, đừng khóc nữa" Kiều Quân Khải Dương nhẹ nhàng vuốt mái tóc đang che khuất gương mặt của nhóc ấy sang một bên.
Đồng tử cậu đột ngột co rút lại.
Đứa nhóc này bị cắt tai.
Kiều Quân Khải Dương vô thức rụt tay, ngã ra phía sau.
Vũ Trường Phong giơ chân ra, đỡ lấy lưng cậu.
Quá tối mà Vũ Trường Phong cũng đang chiếu đèn Flash qua hướng khác, nhìn xung quanh.
Chỉ vô tình quay đầu lại, thấy cậu ngã ra nên đỡ.
Hoàn toàn không thấy được điểm dị thường trên người nhóc này.