Cập nhật mới

Khác [BL]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào

[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#20


Hai người Thanh Kiệt và Diệu Canh dù bị lườm và nhìn thì vẫn ăn uống như thường ăn xong còn lôi ra một bịch đùi thỏ ngâm ngũ vị hương, một hộp sữa chua, một quả táo và mận ra ăn, chỉ là vừa lôi ra thì trên người hai người đã có thêm một số con dòm ngó.

Những người kia ai cũng nhìn món ăn trên tay họ với ánh mắt thèm thuồng bởi vì vừa nãy quá gấp nên nhóm Nhật Minh chỉ mới vơ đại bánh mì, mì cùng với vài chai nước còn nhóm Ôn Huyền thì chỉ mới lục soát ở căn tin cũng chỉ có mì, các món mặn, bánh mì và nước chứ cũng chả hơn.

Bây giờ nhìn Thanh Kiệt và Diệu Canh ăn ngon như thế đã vậy còn có cả trái cây, sữa chua và đặc biệt là thịt nữa, càng làm tăng thêm lòng tham lam trong họ.

Ai nấy mắt đều nhìn chằm chằm vào balô của hai người thì liền bị ánh mắt của Đào Lâm dọa liền đảo trở về.

Ăn xong hai người liền mệt mỏi dựa sát vào nhau, tay thì ôm chầm vũ khí và balô nhắm mắt lại mà ngủ.

《Trong lúc đó thì cả hai người Thanh Kiệt và Diệu Canh đều nhận được luồng ánh mắt như muốn giết người thì 2 kẻ nào đó, *nếu như không phải vì kẻ đó là bạn thân của người kia thì hắn đã sớm giết chết kẻ đó rồi*》

Thời gian cứ thế trôi qua, mới đó mà thời gian nghĩ ngơi của khu vực an toàn sắp hết.

Ôn Huyền và Nguyên Kha thấy vậy liền cũng muốn tốt bụng đến đánh thức hai người Thanh Kiệt và Diệu Canh dù bọn họ cũng không có nhiều hảo cảm với hai người.

Chỉ là còn chưa kịp tới gần thì đã thấy hai người tự dậy, vẻ mặt không có gì là vừa ngủ dậy mà bắt đầu đứng dậy sửa soạn lại rồi vươn vai đứng lên.

Đào Lâm thấy Diệu Canh tỉnh liền đi đến quan tâm mà hỏi thăm"A Diệu, anh tỉnh rồi, anh có mệt không nếu mệt thì chúng ta tìm một nơi khác an toàn hơn để nghĩ ngơi tiếp."

Trước lời hỏi thăm đó Diệu Canh cũng chỉ cười đáp " Cảm ơn ý tốt của cậu, tôi cảm thấy rất tốt chúng ta nên đi tìm vật tư thì hơn".

_________________________________________

Tặng chap này cho bạn @Yuisastar^-^

Off gần 3 tuần mà vẫn đc mn ủng hộ cảm ơn mn nhiều😊
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#21


《Không phải Diệu Canh nhìn không ra tâm ý của Đào Lâm mà là nhìn quá rõ rồi, Diệu Canh là một tên tâm thần người đương nhiên nhạy bén hơn người bình thường nhiều nhưng dù nhìn ra thì đã sao cậu cũng không muốn đáp lại.

Cuộc đời này ngoài Thanh Kiệt, người nhà họ Trương ra thì gần như không còn là quan trọng đối với cậu》

"Được, đều làm như anh nói""Vậy trước tiên chúng ta sẽ tìm vật tư, thức ăn trước rồi tìm nơi an toàn " Đào Lâm quay sang nói với những kẻ khác.

Nhật Minh nghe vậy liền bắt đầu tiến tới "Tôi nghĩ chúng ta nên đi tìm khu an toàn trước thì hơn, dù gì bọn tôi vũ khí không có đi chung thì cũng chỉ làm vướng chân mọi người "

Đã có kẻ xướng thì phải có kẻ họa, Tôn Tân Sơn vừa nghe Nhật Minh bàn về vấn đề vũ khí liền hùa theo"Đúng tôi thấy Nhật Minh cậu ta nói rất đúng, bọn tôi không có vũ khí đi theo cũng chỉ làm vướng chân những người khác, chúng ta vẫn nên tìm nơi an toàn trước thì hơn, còn nếu không thì cứ để nữ nhân ở lại dù gì thì họ có thể nấu ăn và dọn dẹp ở lại nơi an toàn cũng để bảo vệ bọn họ cũng tốt hơn so với để họ ra ngoài giết tang thi nhiều"gã tuy ngạo mạng nhưng gã cũng là người có đầu óc biết hiện giờ cần biết thời thế để sống.

Đào Lâm nghe xong liền nở nụ cười lạnh, đuôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm nhìn bọn họ"Được nếu các người đã nói thế thì vậy chúng ta liền tìm vũ khí cho các người trước rồi lại tìm khu an toàn cùng vật tư .Nhưng trước đó thì chúng ta cần chia đội mà đi các người thấy sao"

Nhật Minh và Tôn Tân Sơn lúc đầu nghe liền thầm vui trong lòng, chỉ khi nghe thấy câu sau của Đào Lâm liền chẳng vui nổi.

_________________________________________

Tui đã comeback rùi đây =))🍀
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#22


Chia đội, làm sao mà bọn họ dám chia đội chứ trong số bọn họ còn có kẻ là Judas, là ai bọn họ còn chưa biết làm sao mà dám chia đội "Không cần, với tình hình này chúng ta không cần chia đội thì hơn chúng ta nên đi chung sẽ tốt hơn bọn tôi sẽ tự tìm vũ khí"

Cuối cùng cũng xử lý êm xuôi việc của bọn họ Đào Lâm lại trở về như bình thường mà tiếp tục đeo bám Diệu Canh 《Không phải hắn không giết được bọn họ mà là do giết rồi thì anh ấy sẽ rất buồn chán ko còn có ai diễn kịch cho anh ấy xem》

Sau đó trên đường đi hễ tìm được ống nước hay gậy,... thì đều sẽ đưa cho nhóm Nhật Minh.

Cứ thế mà đi thu thập vật tư đồ dùng rồi họ lại vòng trở lại nơi căn tin cũ cùng với cửa hàng siêu thị gần đó để lại lấy thêm lương thực.

Và tìm xem gần đó có nơi nào an toàn không.

Trên đường đi bọn họ ai cũng có vũ khí cả nhưng vẫn có vài người không sử dụng được chỉ biết vung loạn xạ, ít nhất thì nam nhân còn đỡ, nữ nhân thì khi thấy những cảnh máu me, hình dạng đầy kinh tởm của tang thi rồi núp sau lưng họ.

Trong đó thì chỉ có Thanh Kiệt và Diệu Canh,Thái Ân , Đào Lâm sử dụng thành thục mà thôi.

Diệu Canh cùng Thanh Kiệt từ nhỏ đến lớn đã học võ 《vì nhà mở võ đường》 lại cộng thêm 2 năm từng đi nghĩa vụ quân sự nên đã quen có thể ung dung tự tại với trường hợp này được.

Còn lại Thái Ân thì trước kia từng tham gia huấn luyện bộ đặc chủng và Đào Lâm luôn dành được nhiều huy chương cúp vàng thể thao, võ thuật thì hai người bọn họ cũng đều chẳng khó khăn gì mà còn dư sức là đằng khác.

Chỉ là dù có dư sức thì lúc nào Đào Lâm hẳn cũng luôn lo diệt tang thi, bảo vệ khu vực của DiệuCanh, còn Thái Ân tuy rằng vẫn cảnh giác nhưng lúc nào cũng hữu ý mà vô tình luôn quan sát xem Thanh Kiệt có bị thương hay mệt không.

Cả bốn người chẳng ai để ý tới đám người kia cả.

Trước cảnh chật vật của bọn họ Diệu Canh còn cùng Thanh Kiệt châm chọc một câu "này các người có biết dùng vũ khí không thế, vung loạn xạ như vậy là muốn đuổi ruồi muỗi à, ha ha"

"Lão Lưu à mày đừng nói thế, nói như mày thì chẳng khác nào đang sỉ nhục ruồi muỗi cả, như thế này ruồi muỗi còn chẳng đuổi được nữa kìa "
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#23


Nguyên Kha lúc này liền tức giận trước lời hai người mà mở miệng giải thích "bọn tôi là bởi vì ngay từ đầu đã ở khu C nên mới không có sử dụng vũ khí nhiều, các cậu thì từ khu A qua đương nhiên là sử dụng đã thạo rồi với lại chúng ta là đang sống trong xã hội hòa bình, làm sao mà có thể tiếp xúc với vũ khí"

"ha vậy sao, bảo sao lại yếu kém thể" "Cậu.. cậu" Nguyên Kha lúc này định bước qua đấm Diệu Canh một cái thì bị Ôn Huyền giữ lại.

"Được rồi Nguyên Kha à cậu bình tĩnh một chút đi" Ôn Huyền cố dịu cậu ta lại, Nguyên Kha cũng cố bình tĩnh lại, nén cơn giận trong lòng mà lườm Diệu Canh cùng Thanh Kiệt đi sang chỗ khác diệt tang thi.

Có thể nói chuyến đường đi này tuy chẳng ai bị thương nhưng đối với đám người Nhật Minh, Nguyên Kha, Tôn Tân Sơn, Tư Nguyệt, Ôn Huyền, Ngụy Xuyển, Lương Tô Phi thì không hề dễ dàng.

Tới nơi thì cũng đã 4:53, trời cũng đã sập tới.

Bọn họ liền đi đến căn phòng thư viện trong khu D, sau khi chắc chắn tang thi xung quanh ít, cửa thì chắc chắn thì ai náy bắt tay vào việc của mình.

Nam nhân thì hỗ trợ dọn dẹp căn phòng để có khu vực nghĩ ngơi, nữ nhân thì chăm lo việc nấu ăn, chỉ có Thanh Kiệt và Diệu Canh là đi tới chỗ những chiếc máy tính được dọn dẹp.

Lấy đại một đầu CPU, bắt đầu lấy hết dây điện, bản điện từ ra rồi lại loay hoay những thứ khác.

Thái Ân và Đào Lâm nhìn Thanh Kiệt và Diệu Canh như hai đứa trẻ tìm được món đồ chơi mới mà tìm tòi nghiên cứu trong lòng tức khắc mềm một mảng.

Phừng phực hương thơm của đồ ăn bay quanh khắp cả căn phòng.

Ngụy Xuyển và Ôn Huyền cùng Lương Tô Phi và Tư Nguyệt mang thức ăn ra.

Đó chỉ là một món mì thêm một ít xúc xích tí thịt và rau rất bình thường thôi nhưng với tình hình hiện nay thì nó đã là món ngon còn hơn bánh mì khô cằn rồi.

Chỉ là mùi thơm và mĩ vị ấy chưa được bao lâu thì liền bị một mùi hương thơm ngào quyến rũ khác thay thế.
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#24


Quay sang thì bọn họ liền thấy Thanh Kiệt đang cùng Diệu Canh nướng số thịt mà 2 người đã lấy trước đó bằng đầu đĩa CPU vừa rồi.

Trong phút chốc mĩ vị vừa rồi làm sao có thể sánh bằng món thịt nướng, ai náy đều đánh ực một tiếng.

Thanh Kiệt và Diệu Canh ăn đến vô cùng ngon miệng, tay vừa tẩm gia vị, lật thịt lại, tìm xiên chính đưa đến bên miệng mà cắn ăn, vừa ăn vừa tán gẫu cùng nhau hoàn toàn đem bọn họ không đặt trong måt.

Lương Tô Phi, Ngụy Xuyển và Ôn Huyền ba người nhìn nhau rồi như hiểu được ý đối phương đi đến bưng bắt mì chia cho hai người.

"Ưm..

Diệu Canh, Thanh Kiệt, hai cậu có thể lấy mì đổi một ít thịt nướng với bọn tôi được không" Lương Tô Phi ôn hòa mà nói.

"Hai người có nhiều thịt như thế có thể đổi với bọn tôi một ít thịt thôi được không" Lần này là đến lượt Ôn Huyền lên tiếng.

Người ta đã mở lời làm sao hai người không cho, nên liền lấy xuống mấy mươi xiên chia cho bọn họ, hai người cũng từ chối lấy mì mà trả về bọn họ.

Đào Lâm vốn muốn ngăn nhưng thấy hai người đã chia đành ngậm miệng.

Nhìn những người kia với ánh mắt ai oán liền nghe "Này, A Lâm và Thái Ân, hai người có muốn cùng ăn ít xiên nướng không, ngon lắm đó, không muốn ăn sao"

Diệu Canh nghe Diệu Canh muốn mời mình cùng ăn liền vui đến muốn ngất nhưng vẫn luyến tiếc từ chối, thịt với tình trạng hiện giờ vô cùng quý nên để cho Diệu Canh ăn mới tốt, như thế cậu mới không bị suy dinh dưỡng.

"Không cần đâu, A Lưu à anh ăn đi, em vốn không thích ăn thịt".

Còn Thái Ân thì lấy việc im lặng biểu hiện sự từ chối.

Ngay lúc vừa nói lời từ chối, cả hai đều như có như không mà nhìn thấy tia cảnh giác chỉ thoáng hiện qua trong mắt Diệu Canh và Thanh Kiệt

"ô thịt ngon thế mà các người không muốn ăn sao nếu thế thì bọn tôi đành tự một mình ăn hết vậy "Nói rồi Thanh Kiệt tiếp tục ăn xiên thịt nướng cùng Diệu Canh chẳng còn quan tâm đến họ nữa.

Đào Lâm cũng chẳng muốn đi đến ăn cùng đám người kia, hắn lôi một cái hộp cơm tự sôi ra ăn, tìm một góc tốt cạnh Diệu Canh bắt đầu nói chuyện kéo gần khoảng cách hơn.

Thái Ân vẫn như cũ mà tìm vụ trí riêng, ngồi một góc xa tự ăn thức ăn trong balô của mình.
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#25


Ăn cũng đã ăn ai cũng đều mệt lừ cũng chẳng dám ngủ, bọn họ đều sợ hãi chỉ cần vừa nhắm mắt lại mở ra liền không còn có khả năng đó nữa, bọn họ ai náy cũng đều cố gắng mở to đôi mắt chẳng dám lơi là.

Chỉ có Thanh Kiệt và Diệu Canh là vẫn gan dạ mà ngủ, chuyện ban trưa bọn họ không nhắc đến nhưng nhìn xem bây giờ đã là ban tối mà hai người họ còn có thể ngủ cũng chẳng nhìn xem bọn họ đều đang ở cái tình trạng gì, thật đúng kẻ điên không sợ chết. (Tuy mới có 7:34)

Phỉ nhổ người khác như thế, bản thân bọn họ cũng chẳng gặp tốt, bọn họ rõ ràng vài phút trước tâm thần vẫn còn tỉnh táo rất tốt đột nhiên đầu óc đột ngột cảm thấy quay cuồng, ý thức trở nên mơ hồ gần như rơi vào trạng thái tỉnh tỉnh mê mê.

Hai mí mắt cành ngày càng nặng trĩu, rồi sụp hẳn xuống, ý thức hoàn toàn mất đi.

Đào Lâm thấy bọn họ ngủ hết, liền cảm thấy kì quái, vừa rồi hắn nhìn thấy bọn họ rõ ràng còn tỉnh táo, ai náy cũng đều mặt đầy cảnh giác xung quanh vậy mà chỉ trong chưa tới vài khắc bọn họ liền ngủ mất, linh cảm mách bảo, trong đầu hắn liền hiện lên một ý nghĩ.

Thái Ân dường như đã phát sự kì quái này, đi tới lay đám người đó tay còn không ngừng đánh đấm vào bọn họ, thấy bọn họ không tĩnh liền biết ý nghĩ của mình đúng.

Đào Lâm liền cùng Thái Ân cước bộ ngày càng nhanh chạy tới chỗ mà hai người Diệu Canh và Thanh Kiệt đang ngủ ý định lay người dậy xem, còn chưa kịp chạm tới thì liền thấy Thanh Kiệt mở mắt ra, tay nhanh nhẹn nằm lấy chiếc xẻng.

Vèo một cái tấn công về phía Đào Lâm cùng Thái Ân, cú đánh đó cũng may là Đào Lâm hẳn nhanh người né tránh kịp nếu không liền ăn trọn cú, chỉ là đó là hắn, Thái Ân đứng phía sau hắn đáng lẽ gần như chỉ cần lách người nhẹ cái sẽ không trúng nhưng vì hẳn không né lại còn càng tiến lên làm xẻng đánh vào tay, mắc vào khá sâu bên trong xương, máu từ vết thương chảy nhỏ giọt xuống nền sàn, trong không khí mùi vị huyết càng thêm nồng.

Diệu Canh bên cạnh Thanh Kiệt cũng mở mắt ra nhàn nhạt nhìn về phía bọn họ, đứng dậy phủi sạch bụi trên quần áo, Thanh Kiệt thấy Thái Ân vẫn không nhúc nhích mà chỉ nhíu mày khó chịu một cái liền rút xẻng về không khách khí mà chửi Thái Ân" hừm đúng là một tên nhàn chán, vô vị".
 
Back
Top Bottom