Cập nhật mới

Khác [BL]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
350545596-256-k327676.jpg

[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
Tác giả: KsriNghi
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Luôn sợ thiếu hơi vợ trung khuyển học đệ công X trời sinh xinh đẹp tàn nhẫn ngây thơ học trưởng thụ

Thể loại chính: boylove, bí ẩn, hành động, máu me 《cân nhắc trước khi đọc》



điên​
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#1


Lúc 10h26

Ngày 27 tháng 5 năm 2018

"Đ*t con m* nó, cái đéo gì đang xảy ra thế ?"

Một nam sinh rít gào lên.

"Này cậu có thôi đi không, cậu không thấy được tình hình hiện tại chưa đủ căng thẳng hay sao?"

Nữ sinh đứng kế bên không chịu được tên nam kia nữa liền mở miệng mắng.

"Câm con m* m*y mồm đi, tao thích nói đó thì sao, chỉ là một con đàn bà thôi mà giám lên mặt với tao à."

"Cậu..cậu.."nữ sinh nghe vậy liền tức giận không thôi, gương mặt vì tức giận khiến nó trở nên đỏ bừng.

Hai người cứ thế cãi nhau, những người xung quanh thấy vậy liền can ngăn.

Dù gì với tình hình hiện nay bọn họ đều bị mắc kẹt trong ngôi trường này, lúc này mọi người nên đoàn kết lại để giải quyết chứ không phải cãi vã với nhau.

Từ đằng xa xa ở một chỗ ít người để ý Lưu Diệu Canh đang quanh sát tất cả từ đầu.

Trên gương mặt hiện ra nụ cười như đang xem một vở kịch.

Tay cậu sờ sờ chiếc balô đựng búa đinh quân bộ của mình, đây là do trong lúc đi ngang phòng chống cháy cậu tiện tay lấy để đề phòng bất trắc.

"Hừm, sống trong 3 ngày sau có vẻ không khó lắm nhỉ."

Cậu thầm oán.

9 giờ trước

Ở ký túc xá nam 27 tháng 5 năm 2018

" Tạch tạch tạch " tiếng gõ bàn phím vang lên trong đêm tĩnh mịch, phá tan bầu không khí yên lặng đến có chút đáng sợ.

"Ấy cố lên, cố lên nào còn chút nữa thôi " một người có ngũ quan xinh đẹp ngồi trên ghế, đang không ngừng đều khiến những ngón tay thon dài của mình lướt trên bàn phím một cách điêu luyện.
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#2


Chàng trai đó tên là Lưu Diệu Canh.

Năm nay 20 tuổi.

Là sinh viên năm 3 đại học trường Hoa Kinh, khoa y học.

"Reng reng reng" bỗng nhiên tiếng chuông điện thoại reo lên, khiến cậu phải dời sự chú ý.

"Aiz...mẹ kiếp ai mà rảnh vậy không biết, lại gọi vào giờ này.." tuy rằng khó chịu nhưng cậu vẫn bắt máy.

"Alo, ai th...." chưa kịp nói hết câu thì một giọng nói khàn khàn vừa lạ vừa quen đánh gãy lời nói của cậu "alo, alo cái gì mà alo, lão Lưu là tao~"

Khi nghe được tới cái xưng hô và giọng nói của cậu ta, cậu liền biết người gọi tới là ai, còn ai khác ngoài tên bạn thân ngu ngốc của cậu chứ.

Khi đầu dây bên kia vừa nói xong cậu liền hỏi "Yo tối rồi mày không ngủ đi sao gọi tao làm khỉ gì?"

"Còn phải hỏi đương nhiên là nhớ mày rồi~"

Cậu biết cậu ta đang nói dối liền đáp "nói thật đê ko là tao tắt máy đấy" người ở đầu dây bên kia vừa nghe cậu nói vậy liền trả lời:

"Haha, tao chính là giống mày chạy deadline làm cú đêm rồi, tại trưa tao ngủ nhiều quá nên khó ngủ vả lại dù sao thì mai cũng nghỉ sáng ngủ bù, là được chứ gì" Nghe câu hỏi của cậu, cậu ta liền đáp một cách thản nhiên.

Nghe thấy câu trả lời, cậu đáp lại "mày cũng tự tin phết, có rất nhiều lý do để thức khuya mày làm sao mà tự tin là tao thức khuya chỉ để chơi game chứ, mày đừng quên ở trường tao là học bá đấy nên tao thức cũng có thể là để học bài mà"

"Hừm học bài cái rắm ấy, mày định lừa quỷ à, lão Lưu tao nói cho mày biết mày có thể lừa người khác nhưng không thể lừa tao đâu đơn giản vì tao quá hiểu mày."

Giọng nói của cậu ta vừa khinh bỉ vừa tự tin.
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#3


Lưu Diệu Canh nghe mà không khỏi cảm thấy buồn cười, nhưng không thể phủ nhận rằng lời hắn nói là sai.

Bởi vì đó đúng là sự thật, từ năm 8 tuổi cha mẹ Diệu Canh ly hôn, khi ly hôn thì cậu bị tòa phán giao cho mẹ, vì không muốn để cậu trở thành gánh nặng của mình nên cha mẹ cậu đã quyết định vứt bỏ cậu, khiến cậu phải lưu lạc bên ngoài một khoản thời gian rồi sau đó cậu đã may mắn được một bảo mẫu trong viện mồ côi nhận vào, mãi cho đến năm 9 tuổi thì gặp được cha mẹ của Trương Thanh Kiệt mới mở võ đường nên gia đình khá giả muốn con trai mình có một người bạn cũng muốn có thêm một người con nhưng mẹ Trương khó đẻ nữa nên đã nhận nuôi Diệu Canh, tuy rằng là con nuôi nhưng cha mẹ Thanh Kiệt chưa bao giờ bạc đãi mà đối xử với cậu rất tốt,ngay cả Thanh Kiệt cũng thế, nên cậu vô cùng quý trọng tình thân này.

Vả lại từ nhỏ lớn lên cùng nhau, tới giờ còn học cùng trường đại học vì vậy tình cảm của hai người còn thân thiết hơn cả anh em ruột thịt, một phần cũng vì hai người có chung một số thứ sở thích chỉ có họ biết và hiểu được nên nói Thanh Kiệt hiểu cậu cũng là truyện đương nhiên.

Nhưng vì học khác khoa nên hai người bị phân khác ký túc xá.

''Òmm rồi, rồi tao biết rồi mày hiểu tao nhất, giờ thì muốn nói gì nói đi không tao đi ngủ đấy'' cậu ngáp một cái rồi trả lời

''Hưm nãy giờ không ngủ, tới lúc tao gọi mày lại muốn ngủ, tao chỉ gọi hỏi mày có muốn lập đội tham gia đánh phó bản với tao không, mà thôi nghe mày nói không được rồi thì vậy tao rủ thử đứa khác đây.

Thôi bye.

''Mặc dù có chút tiếc nuối vì dù sao mỗi lập đội chơi cậu luôn gánh team giúp rất nhiều cho đội nhưng nếu đã từ chối thì đành thôi vậy.

''Uhm vậy tao chúc mày đánh phó bản thành công, giờ tao đi ngủ đây.''

Nói rồi cậu liền tắt máy tắt luôn cả điện thoại, rồi sạc.

Nhưng ngay lúc cậu định đứng lên vệ sinh cá nhân rồi đi ngủ thì thông báo điện thoại vang lên.

''Hửm, kỳ lạ không phải cậu đã tắt máy rồi sao, sao mà lại có tiếng thông báo vậy'' Thấy vậy cậu liền cầm điện thoại lên xem.
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#4


Trên màn hình là một thông báo như sao:''Chúc người chơi Lưu Diệu Canh mã số 002704 tham gia vào TRÒ CHƠI PHẢN CHIẾU''

''Hửm trò chơi PHẢN CHIẾU là trò chơi gì sao trước giờ mình chưa nghe nhỉ?''.'' Đây là hack à?

Sao lại không thoát được?'' Nãy giờ cứ lây hoay mãi mà cậu vẫn chưa thoát được, vả lại cậu chưa nghe tên game nào lạ hoắc như vậy, đã thế còn biết tên cậu, không lẽ cậu bị hack???

Đột nhiên âm thanh ''tít,tít'' vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.

Có một dòng thông báo khác chèn lên thông báo vừa rồi.

Dòng thông báo chỉ vẻn vẹn là YES

NO cậu cứ nghĩ đó là hỏi cậu có muốn tắt hay không nên không suy nghĩ nhiều cậu đã chọn YES.

Sau đó thì thấy cả hai thông báo kia biến mất nên cậu cứ nghĩ là chắc điện thoại bị hack gì đó thôi mai đem điện thoại đi sửa là được.

Rồi tiếp tục vệ sinh cá nhân rồi lên giường ngủ.

Sáng hôm sau khi tỉnh dậy thì Diệu Canh thấy mình vẫn đang ở trong kí túc xá của trường nhưng lại không thấy bạn cùng phòng của cậu đâu cả.

Ngay khi cậu định lật chăn xuống giường thì cậu vô tình nhìn thấy một cái hình như là hình xăm kì lạ trên mu bàn tay mình trái là một mã số 002704 Lưu Diệu Canh, kế đó còn có một bức thư nữa.

"Hửm sao lại có một hình xăm, một bức thư ở đây.

Mà hình như mã số này thật quen mắt" Cậu suy nghĩ mình đây là bị chơi khăm sao..

Sau đó cầm lấy bức thư lên, đó là một bức thư trắng toát trên đó chỉ có một mã số giống trên tay cậu.

Khi cậu vừa mở ra thì có giọng nói vang lên máy móc nghe không thể phân nam hay nữ vang lên " Xin chào người chơi Lưu Diệu Canh mã 002704 tiến vào ải thứ nhất của TRÒ CHƠI PHẢN CHIẾU, ở đây nhiệm vụ chính của người chơi là tìm ra và giết chết Judas và cố gắng sống sót cùng đồng đội, mỗi vòng sẽ có 13 người khi vòng kế tiếp không đủ người thì sẽ tìm thêm người cho đủ 123 trong đó Judas sẽ không được tính là người chơi.

Tuy nhiên vẫn được tính trong số 13 người.

"LƯU Ý:để nhận biết đồng đội dựa vào hình xăm trên mu bàn tay nếu không có hình xăm thì chỉ là NPC và chỉ có người chơi mới được nhìn thấy hình xăm của nhau và hãy luôn mang theo điện thoại của mình để có thể nhận được thông báo nhiệm vụ chính, nhiệm nhánh và gợi ý, VÀ ĐẶC BIỆT NGƯỜI CHƠI CÓ THỂ GIẾT CHẾT ĐỒNG ĐỘI CỦA MÌNH NẾU NHƯ NGƯỜI CHƠI BỊ GIẾT CHẾT THÌ ĐỒNG NGĨA VỚI VIỆC SẼ CHẾT Ở THẾ GIỚI THẬT.

CHÚC NGƯỜI CHƠI VUI VẺ CÓ THỂ SỐNG SÓT."

Sau đó giọng nói đó tắt hẳn.
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#5


Diệu Canh có chút không kịp hiểu nhưng cậu rất nhanh lấy lại tinh thần sau đó phân tích, trách không được cậu lại thấy mã số trên mu bàn tay có chút quen mắt nó là cùng một mã với cái thông báo mà tối hôm qua điện thoại cậu nhận được.

Vậy nếu cậu đoán không lầm thì mình bắt buộc phải chơi trò chơi này nếu như muốn sống sót.

Diệu Canh đột nhiên ôm lấy đầu gối cả người coi lại bắt giác rung lên."

Hahaha" Cậu cười cười một cách vui vẻ.

Hôm nay đúng là một ngày vui.

Cuối cùng thì cuộc sống nhàn chán, buồn tẻ này của Cậu cũng kết thúc rồi.

Diệu Canh cậu là một tên thần kinh, một tên bệnh hoạn tự bản thân cậu cũng biết điều đó.

Từ nhỏ cậu đã không như những người bạn cùng trang lứa, cậu hiểu chuyện hơn cũng không khóc không nháo, nhưng chỉ có bản thân cậu biết bản thân là một tên tâm thần, cậu cực kỳ yêu thích cái cách nhìn những người xung quanh lộ những bản chất xấu xí bất kham bên trong họ.

Nhìn bọn họ tự diễn kịch còn cậu chỉ như một khán giả mà đứng ngoài xem, không những thế điều đó làm cậu cảm thấy vui sướng đến cực hạn.

Cậu có một vỏ bọc hoàn hảo không ai có thể biết được, nhưng vẫn có người nhận ra điều đó.

Người đó chính là tên bạn thân Trương Thanh Kiệt của cậu, khi lần đầu sống cùng nhau Trương Thanh Kiệt đã nhận ra tam quan vặn vẹo bên trong cậu.

Lưu Diệu Canh còn nhớ lúc đó khi bị nhận ra cậu không có chút gì gọi là hoảng loạn cả thậm chí là rất vui sướng bởi vì Thanh Kiệt cũng là đồng loại của cậu.

Hai người cũng vì vậy mà rất hiểu nhau, bây giờ lại bị kẹt trong trò chơi này có thể không gặp lại ba mẹ Trương có chút tiếc nuối, nhưng không sao chỉ cần sống sót là được thôi.

Đúng rồi bây giờ thì cậu cần phải tìm điện thoại để xem thử nhiệm vụ và gợi ý nhỉ.

"Điện thoại đâu rồi, a đây rồi" Khi tìm thấy điện thoại của mình thì Diệu liền tung tăng với tâm trạng vui vẻ, phấn khởi ra khỏi phòng dò xét tình hình hiện.

Sau đó thì chính là tình trạng đang diễn ra hiện giờ.

Nhiệm vụ hiện tại của Diệu Canh là cậu phải sống sót trong vòng 3 ngày ở ải thứ nhất này.

Tình hình hiện giờ theo cậu được biết thì tất cả mọi người trong trường không thể nào thoát khỏi đây, cổng trường thì biến mất, không thể liên lạc với bên ngoài, một vài sinh viên và giáo viên thì bị ngất xỉu không tỉnh, hiện tại ai,ai cũng hoảng loạn, lo lắng.
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#6


" Hửm chỉ là sống sót bốn ngày hiện tại có lẽ chẳng có gì khó cả, thật chán chết đi được mà."

Ục ục tiếng dạ dày vang lên" Đói chết rồi phải kiếm thức ăn thôi" Cậu tặc lưỡi một cái rồi xoay lưng đi.

Vừa hay đi tìm thử xem thằng điên Thanh Kiệt kia có phải cũng giống mình hay không.

Hiện giờ tất cả mọi người trong trường đang hoảng loạn chưa nghĩ tới khẩu phần lương thực, nếu không nhanh chân một chút đợi khi bọn họ chấn tỉnh rồi thì lúc đó sợ là sẽ không còn, dù gì thì trường đại học của cậu có tới 2087 học sinh lận nếu tới lúc tranh giành thì chắc chắn tình cảnh lúc đó sẽ vô cùng là sống động đây...

Diệu Canh xoay người đi tìm siêu thị của trường mình, tuy rằng trường cậu có căn tin nhưng đó là nơi bán thức ăn nóng chứ không bán đồ ăn vặt vậy nên trường cậu mới có một siêu thị trong trường để học sinh có thể mua đồ ăn vặt nhanh, trái cây, ...

Hiện giờ những giáo viên, quản lí đều đang đi họp với nhau nên cửa hàng và căn tin tạm đóng cậu phải tranh thủ đi lấy ít thứ.

Sau khi đi vài vòng thì Diệu Canh cũng tìm được siêu thị, cũng hên là tuy phải tham gia trò chơi này nhưng ít nhất địa điểm cũng là nơi cậu đã học 4 năm quen thuộc đường lối chứ nếu không thì cậu phải bỏ ra một khoảng thời gian khá lâu để mò đường mất.

Tới nơi Diệu Canh mới phát hiện hình như có người ở trong, người thế mà không phải ai khác chính là tên bạn thân Trương Thanh Kiệt ngu ngốc của cậu, trên mu bàn tay cậu ta cũng có hình xăm 000406 Trương Thanh Kiệt.

Thanh Kiệt khi thấy cậu bước vào liền nhìn đến hình xăm của cậu sau đó cậu ta hét lên vui sướng.

"Aaaaaaaa lão Lưu mày thế mà cũng bị bắt tham gia trò chơi này, tao thật vui khi mày cũng bị ép tham gia"

" Đúng vậy tao cũng rất vui, nếu mày không tham gia không thể cùng vui vẻ với mày thì sao tao vui nổi" Diệu Canh cười vui vẻ tiếp lời Thanh Kiệt.

Hai người họ ai cũng mừng rỡ, nhưng vẫn không quên họ đang trong tình trạng thế nào, Diệu Canh hỏi "lão Trương chắc mày cũng nhận được nhiệm vụ."

"Đúng vậy tao cũng đang không biết đồng đội mà nó nhắc tới là dạng gì nữa, còn cái gì Judas nữa haha" Thanh Kiệt cười rồi đáp lại.

"Tao cũng thế mà có vẻ chúng ta sắp phải đấu với một đám người rồi nhỉ, trò chơi này cũng làm ra trò phết ấy chứ. ............à mà cái xẻng này mày lấy ở phòng bảo vệ à" nãy giờ Diệu Canh mới để ý đến cái xẻng mà Thanh Kiệt cầm bên tay.
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#7


"À mày nói cái xẻng này ấy à, cái này là hai ngày trước tao thấy bác bảo vệ dùng nó để đào đất xong bỏ lại phòng bảo vệ nên mới mò tới lấy để phòng thân thôi, vả lại khi tỉnh dậy đã bị buộc tham gia trò chơi này, tao làm sao mà chuẩn bị kịp chứ mà thật ra là tao định lấy cây búa đinh ở phòng phòng cháy chữa cháy cơ nhưng mà không biết lại bị thằng chó nào tới trước một bước mất rồi" Trương Thanh Kiệt phàn nàn.

Tuy rằng búa đó để ở phòng phòng cháy chữa cháy nhưng rất hiếm người biết tới nó ngoại trừ giáo viên và một số người được giáo viên lão sư tin tưởng nói cho thì mới biết.

Nghe đến đây Diệu Canh khóe miệng giật giật "thằng chó mà mày bảo là tao đó" nói rồi cậu liền lấy búa ra khỏi balô.

"Đ*t mẹ" Thanh Kiệt chửi thề thành tiếng "bảo sao tao tìm không thấy thì ra là bị mày lấy đi, lão Lưu đúng nhanh tay thật~"

Ngay sau đó là tiếng thông báo điện thoại " bíp bíp" vang lên không.

Thanh Kiệt và Diệu Canh liền mở, đó là thông báo đến từ số không tồn tại thông báo ghi rằng "Nhiệm vụ tăng thi thức tỉnh, khu vực an toàn là khu A thời gian là một tiếng."

Diệu Canh và Thanh Kiệt vẫn bình tĩnh, hai người chia nhau đến quầy hàng lấy đủ số lượng thức ăn đủ cho một tuần vào balô, dù gì thì ngay khi liên kết tình hình hiện tại với nhiệm vụ và gợi ý thì hai người đã đoán được những thứ mà họ phải trải qua ở ải thứ nhất.

Đột nhiên có tiếng đập cửa không ngừng vang lên "Con mẹ nó, cửa khóa rồi, này có ai trong đó không mau mở cửa mau lên mau".

Nghe tiếng thúc giục, hai người nhìn nhau rồi mở cửa.

Khi thấy cửa mở người bên ngoài liền lập tức chạy ngay vào.

Người chạy vào có tổng 5 người trong đó gồm một gã đàn ông ăn mặc xa xỉ, một nữ nhân mặt đầy son phấn còn lại là một nam sinh và hai nữ sinh.

"Ha..ha...ha cả..m ơn hai cậu xém chút bọn tôi bị một tên điên kia tấn công rồi, à mà xin giới thiệu tôi tên là Hoàng Nhật Minh" Nghe cậu ta giới thiệu xong Thanh Kiệt cùng Diệu Canh cũng đồng thời giới thiệu bản thân mình "Xin chào tôi là Trương Thanh Kiệt""Còn tôi là Lưu Diệu Canh chào,hai người bọn tôi đều là người chơi cả".

"A thì ra là học bá Diệu Canh và Thanh Kiệt sao thật vui khi được gặp" Nghe cậu ta nói hai người chỉ cười thôi.
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#8


"À đúng rồi còn đây là Lương Tô Phi, Cao Mộng Điệp còn lại Tư Nguyệt và Tôn Tân Sơn" Nhật Minh vừa nói vừa chỉ vào từng người, đầu tiên là 2 nữ sinh tiếp theo là một nữ nhân tóc dài gương mặt trắng bệch cho tới gã đàn ông ăn mặc sang trọng kia cũng chính là người đập cửa thúc giục hai người họ.

Nhưng khi cậu ta vừa giới thiệu xong thì một giọng nói chanh chua vang lên.

"Này ai cần cậu giới thiệu chứ, mấy tên nghèo hèn các người đúng là thích lo truyện bao đồng" người nữ nhân ăn mặc đầy son phấn khi vừa nghe đến tên mình liền giở giọng khinh bỉ xong thì lại quay mặt nũng nịu với gã đàn ông gọi là Tôn Tân Sơn kia "Ây da anh yêu à vừa nãy người ta sợ chết đi được anh bảo vệ em đó"

"Hahaha đó là đương nhiên rồi cục cưng của anh, anh làm sao có thể để em chịu khổ, chắc em cũng đói rồi để anh lấy gì đó cho em" nói rồi gã ta liền chỉ tay vào đám người bọn họ lẫn Thanh Kiệt và Diệu Canh với giọng điệu ra lệnh.

"Này các người mau đi xem có thứ gì phòng thân hay ăn hay không rồi mau đưa tới đây nhanh lên còn đứng đó là gì, bộ các người bị điếc hết rồi à"

Không biết do bọn họ sợ gã hay vì nguyên do nào khác mà khi nghe thấy lời gã liền lục đục làm theo, chỉ có Diệu Canh và Thanh Kiệt là tiếp tục lấy đồ ăn trên kệ hàng rồi đi xung quanh tìm vài thứ.

Tư Nguyệt thấy thế liền quát mắng "này hai người các cậu làm gì vậy hả, Tôn ca kêu cái người tìm cho tôi không phải tìm cho các người" sau đó ánh mắt cô ả nhìn qua cây búa và cái xẻng trên tay hai người càng tức giận mắng to hơn nữa " Hay lắm các người......" thì ngay lúc đó bên ngoài cửa hàng đã tràn đầy tiếng kêu thảm thiết vang lên."

A a a a a cứ..u với"" tên điên này mau bỏ ra aaaaaa" rồi tiến đập cửa " cứu cứu làm ơn mở cửa làm ơn đi mà Aaaaaa" các vết máu văng lên các cửa kính.

Làm cho cô ả hoảng hồn rút vào người Tôn Tân Sơn, tuy rằng gã trấn an cô ta nhưng gương mặt hơi trắng trán lắm tắm mồ hôi trong khi ở đây có máy lạnh đã bán đứng gã.

Hai cô gái thì vừa sợ hãi mà ôm chầm lấy nhau, nhìn những người còn lại thì ai nấy cũng khá sợ sệt mặt trắng như giấy, xem ra bọn họ chưa đọc thông báo mới.
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#9


Hoàng Nhật Minh là người bình tĩnh nhưng vẫn bị dọa cho ngốc nhưng khi nhìn thấy Diệu canh và Thanh Kiệt vẫn bình tĩnh thậm chí còn cười đùa với nhau không có vẻ gì là bị dọa sợ.

Nhìn bọn họ như vậy Nhật Minh cảm thấy thật mất mặt phai lẫn trong đó có sự đố kỵ.

Hắn muốn hắn cũng muốn có thể được mạnh mẽ như thế, bởi vì khi tham gia trò chơi hắn đã rất bình tĩnh xử lý mọi việc đều tốt sau đó hắn gặp những người chơi khác hắn đã cố gắng tỏ ra mình là một người có khả năng bản lĩnh dù cho hắn bên ngoài làm theo ý Tôn Tân Sơn và Tư Nguyệt nhưng thực chất tất cả bọn họ ai cũng nghe theo ý định của hắn kể cả việc đến cửa hàng để lấy thức ăn cũng là do hắn đề nghị khiến hắn có cảm giác của một người lãnh đạo.

Bây giờ gặp được người tài giỏi hơn khiến hắn có cảm giác không bằng người khác, địa vị lung lay.

Nhìn ánh mắt hiện lên sự đố kị của Nhật Minh, Diệu Canh và Thanh Kiệt càng vui vẻ có những đồng đội như vậy không phải lúc nào cũng có kịch xem hay sao, nhìn bọn họ diễn các vở kịch lộ ra bản chất của mình rồi lại nhìn bọn họ đấu đá lẫn nhau thật vui, chắc chắn mục đích của {NÓ} cũng chính là vậy nhưng mà hai người vẫn muốn thoát khỏi trò chơi này vì luyến tiếc với người thân và đặc biệt là hai người không thích cảm giác bị xem như là vật giải trí.

Mà nghĩ tới quy tắc trò chơi trong đó có Judas nữa bây giờ nhìn lại bọn họ dù không bị Judas giết thì họ có lẽ sẽ giết lẫn nhau có khi cả anh em cha mẹ còn có thể ra tay được nữa.

Đơn giản vì bản chất con người Chính là tham lam trời sinh.

Để lấy lại sự chú ý lại của mình Nhật Minh cố gắng trấn tĩnh bản thân hỏi Diệu Canh và Thanh Kiệt " chuyện gì thế kia nãy cũng có một tên điên đi tấn công người khác, bây giờ lại có nhiều kẻ như vậy" nghe cậu ta hỏi Diệu Canh liền cười vui vẻ trả lời "Haha kẻ điên?

Bọn họ không phải kẻ điên đâu bởi vì bọn họ chết rồi còn đâu haha"

Nhìn vẻ mặt nghênh ra của tất cả bọn họ Thanh Kiệt giải thích lời của Diệu Canh" Haha đúng vậy bọn họ chết rồi, bên trong bọn họ chỉ là những cái xát rỗng luôn muốn ăn não và thịt của chúng ta đó nếu bị cắn phải thì sẽ y như bọn họ, nói đúng hơn bọn họ là tang thi đấy, trên điện thoại có thông báo nhiệm vụ mới" sau đó lấy điện thoại ra cho bọn họ xem thì bọn họ càng hoảng hơn ăn não và thịt chẳng khác gì những con Zombies trên các bộ phim cả.

Tình thế đang căng thẳng vậy mà hai người bọn họ có thể cười thật đúng là không sợ chết.

"Hahaha mọi người đâu cần căng thẳng thế chứ cứ xem như chơi game 3D là được" Thanh Kiệt cười bổ sung.
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#10


Lúc này thì Tư Nguyệt liền lên tiếng "các người đúng là tên điên, trong tình hình này mà còn cười được vả lại bây giờ các người đều có vũ khí còn chúng tôi thì không, nếu các người giỏi thế thì liền đưa vũ khí cho chúng tôi, chỉ biết chiếm làm của riêng mà không biết chia sẻ thật không biết xấu hổ" nghe thấy lời cô ta nói mọi ánh mắt đều tập trung vào vật hai người họ cầm trên tay.

Đôi mắt chứa đầy sự tham lam kinh tởm.

"Tiểu Nguyệt nói đúng các người nếu giỏi thì đưa cho bọn tôi, bọn tôi ai nấy cũng tay không làm sao có thể sống sót được các cậu phải đưa vũ khí cho bọn tôi rồi bọn tôi sẽ bảo vệ các cậu" Tôn Tân Sơn nói "ai đồng ý với lời tôi nói thì lên tiếng"

Tiếp đó là giọng nói ấm áp lại e dè "thật ra tôi thấy Tôn Tân Sơn nói đúng hai cậu sao có thể sử dụng vũ khí thông thạo được, vả lại các cậu còn là sinh viên chưa làm gì được vẫn là nên đưa cho Tôn ca với bọn tôi thì hơn" Cao Mộng Điệp nãy giờ im lặng cuối cùng cũng lên tiếng.

Những người khác liền nói theo đều bảo bọn họ phải đưa vũ khí thậm chí còn phải chia sẻ lương thực trong balô vì bọn họ đều không mang theo balô nếu như thông báo nơi an toàn thì cần phải mang theo lương thực để đến đó.

Càng nghe Diệu Canh và Thanh Kiệt càng thấy buồn cười cái gi mà bảo vệ ai biết khi đưa rồi hai người có chắc chắn còn sống không chứ, mà chiếm làm của riêng???

Haha đây là do hai người tìm được, muốn đưa cho bọn họ tuyệt đối không có chuyện đó đừng nói đến chuyện chia lương thực.

Tuy rằng là như vậy nhưng Diệu Canh vẫn luôn treo nụ cười vui vẻ trả lời lại "Ooo thế mọi người muốn lấy vũ khí và chia lương thực đúng chứ... vậy thì." nói một nữa cậu liền xách cây búa đến gần cửa.

Sau đó liền "CHOANG" một tiếng lớn, cánh cửa kính cửa hàng đã vỡ vụng thành từng mảnh nằm dưới chân Diệu Canh.

Trước cửa là các tang thi và các xác chết nằm la liệt nào là kẻ bị gặm đứt nữa người ruột gan lòi ra ngoài, tang thi thì có con còn vị rớt nữa hàm tạo ra một màn hình ảnh kịch tính thị giác.

Làm cho những người bên trong kinh hãi hét lên thậm chí cò ói ra nữa.

Sau đó chính là một đàn tang thi tiếng gần cửa hàng bởi vì bớt âm thanh lớn và tiếng hét vừa rồi.
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#11


Những người kia nhìn cảnh đó liền muốn ói ra tiếp dù trong dạ dày họ đã chẳng còn gì, nhưng ít nhất họ vẫn giữ được thần chí và còn cởi áo ra lấy thức ăn và nước uống trong khi Diệu Canh và Thanh Kiệt đang đập nát, chặt đầu tang thi.

Ngay khi đã dọn dẹp được một số tang thi Thanh Kiệt lại gần sát của một số tang thi lấy quần áo, áo khoác, giày không bị dính máu của bọn chúng rồi nhìn xem có vừa hay không sau đó nhét vào balô mình, sau đó quay lại hỏi Diệu Canh đang đập nát đầu tan thi bên kia "này lão Lưu balô mày còn trống không cho tao để đồ vào với"

Biết Thanh Kiệt muốn làm gì cậu liền dùng tay quăng balô mình qua "đây, mày bỏ ở ngăn hai đấy" rồi quay người lại tiếp tục công việc đập nát đầu tang thi của mình.

Thanh Kiệt sau khi vơ vét xong đồ của xác chết thì liền chạy qua phía phụ giúp Diệu Canh, khi đã mở đường xong thì hai người liền chạy đến Khu D trong trường học để tránh cho tang thi đến càng nhiều dù gì họ cũng cần tiết kiệm sức lực khi đến đêm, mà bây giờ đã sắp 3 giờ chiều.

Thấy hai người họ chạy đi những người khác cũng lục đục chạy theo, hiện tại trên tay bọn họ không có vũ khí không thể phòng thân được với qua màn vừa rồi ai cũng muốn theo Diệu Canh và Thanh Kiệt có thể được ăn no và được bảo vệ.

Thì ngay lúc gần tới Khu D bỗng không biết từ khi nào mà có một tang thi chạy xong tới chỗ của Cao Mộng Điệp khiến cho cô ta giật thoát định đẩy Lương Tô Phi bên cạnh mình nào ngờ còn chưa thực hiện được ý định thì đã bị Lương Tô Phi đẩy ngược lại vào tang thi.

Thế đó chính là hình ảnh một cô gái với mái tóc dài xinh đẹp đang tận mắt chứng kiến bản thân bị người cắn nuốt thịt, cơn đau khi ruột gan bị moi ra bên ngoài, chiếc áo thun trắng tinh giờ đây toàn nhiễm đầy máu khiến cho không còn nhận ra hình dáng ban đầu của nó nữa cùng với tiếng kêu của thảm thiết như heo bị chọc tiếc hòa lẫn với tiếng nhai nuốt nhóp nhép tạo thành một bức tranh và một bản nhạc vừa kinh dị đẫm máu lại mang trên mình vẻ đẹp rùng rợn khiến lòng người say đắm đó đã thu hút rất nhiều vị khách tớ xem.
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#12


Khi thấy một màn ăn thịt người sống vừa rồi Diệu Canh và Thanh Kiệt vẫn không quay đầu lại mà tiếp tục đi bởi vì hai người không có nhiệm vụ cứu hay bảo vệ họ, còn những người kia thì gần như vì quá sợ hãi mà dây thần kinh căng cứng không thể duy chuyển, những tang thi xung quanh lại tiến về phía này ngay cái lúc mà một trong số tang thi sắp tới gần phía họ bỗng đầu tang thi đó bị một cây gậy bóng chày được xuyên nhiều cây đinh dài đánh vào khiến nó ngã xuống.

Sau đó lần lượt các tang thi gần đó cũng đều ngã xuống "này các người còn ngẩn người gì nữa mau tới đây, mau mau" lúc đó dục vọng sống trong bọn họ liền trỗi dậy, bọn họ liều mạng chạy tới nơi phát ra tiếng khi chạy vào sân khu A thì tang khi liền bỏ đi mà không đi vào.

"Các người cứ ở đây đi không cần lo đây chính là khu vực an toàn ngày hôm nay, hiện nay thông báo còn 50 phút nữa mới hết thời gian an toàn nên mọi người nghỉ ngơi đi" một cô gái có dung mạo như hoa mặc đồng phục trường Hoa Kinh đến giải thích cho họ.

"Còn tôi tên Ngụy Xuyển"

Nói rồi lại nở một nụ cười đầy ấm ấp như ánh nắng trời thu làm cho người ta cảm thấy thoải mái dễ chịu ngay cả trong tình hình này.

"Hức hứ..c đáng sợ quá,đáng sợ...."

Ngay khi bọn họ tới nơi, Lương Tô Phi mặt mày xám xịt đứng đờ ra tại chỗ, còn Tư Nguyệt hai chân khụy xuống không ngừng khóc lóc nhìn những người xung quanh để họ thương hại cô ta, nhưng ngay sau đó cô ta lại nhận được một cái tát từ Tôn Tân Sơn.

"C*n m* nó, khóc cái gì mà khóc, mày còn ngại chưa đủ phiền à, mày còn khóc nữa tao lập tức quăng mày cho bọn tang thi đó ăn, khóc cái l*n m* nó tao tìm được đứng sau trò chơi chết tiệt này tao liền giết chết c*n đ* m* nó" lúc này gã đã hoàn toàn không khống chế được mình, vừa thoát chết xong thì lại nghe tiếng khóc càng làm gã thêm tức giận.
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#13


Hai người kia định tiến đến giúp Tư Nguyệt liền thấy Hoàng Nhật Minh đi tới ngăn Tôn Tân Sơn lại còn giải thích khuyên can gã, hai người bọn họ ánh mắt hiện lên sự đồng tình lại có hảo cảm với cậu ta, chỉ có hai người còn lại mặt không cảm xúc nhìn cậu ta.

Thật chất khi vừa vào đây cậu ta đã sớm bình tĩnh giả vờ bản thân vừa bị một màn vừa rồi dọa cho sốc đến âm thầm đánh giá, ở đây có 5 người hai nữ ba nam trong đó thì hai người vừa rồi cứu bọn họ đều là người nhẹ dạ cả tin người còn lại là một cô gái xinh đẹp dịu dàng vừa rồi giải thích cho họ.Hai người kia thì một tên mặt mày tuấn tú nhìn thì đễ gần lại có vẻ là một con cáo già tên kia thì lại là một người đàn ông trung niên điển trai vạm vỡ, mặt thì lúc nào cũng lạnh tanh không nhìn ra được cảm xúc nhưng điều đặc biệt là trên tay họ có vũ khí và trên lưng ai balô cũng to bộ dạng cũng không chật vật liền biết những người đó điều có thực lực không như những người đồng đội vô dụng kia của cậu ta khiến cậu ta kiên quyết phải gia nhập được vào nhóm người này.

"Chào cậu tôi tên Ôn Huyền và tôi Nguyên Kha" họ là người vừa nãy mở cửa bọn họ.

Sau đó một trong hai hai người còn lại cũng tiến lên chào cậu ta "tôi tên Triệu Đào Lâm" người mặt lạnh tanh lên tiếng sau đó thì vẫn im lặng.

Thấy vậy Nhật Minh cũng chẳng nói gì mà đáp lại rồi giới thiệu mình và những người còn lại.

Thì bỗng "Lộc cộc lộc cộc" tiếng giày boot da vang lên từ đằng xa khu vực sân mà bọn họ đang đứng có hai người bước ra.

Đó là Lưu Diệu Canh và Trương Thanh Kiệt cả người đều bị dính đầy máu bắn trên quần áo và mặt, đi lại chỗ bọn họ đứng nhìn bộ dạng hai người liền biết vừa rồi hai người làm gì.

Thấy tất cả mấy người đó Diệu Canh liền cười , thân mật mà hỏi thăm "ể các người còn chưa chết sao thật đúng là may mắn nha, tôi tưởng các người đã bị đám tang thi ăn rồi chứ haha"" lão Lưu mày nói đúng lắm bọn họ đúng là là sống dai thật y như tiểu cường vậy giết mãi không chết haha" Thanh Kiệt cười tiếp lời Diệu Canh hồi nãy khi đến khu C họ đi tới phòng y tế lấy một số thuốc và băng gạt rồi lại vơ vét xác chết xung quanh thì nghe thấy giọng nói đầy tức giận Tôn Tân Sơn liền nhớ đến đám người bị họ lãng quên nên mới đến xem coi thử bọn họ chết hay sống.

_________________________________________

Lưu Diệu Canh x Triệu Đào Lâm

Trương Thanh Kiệt x ???
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#14


Những người trong đó ai thấy hai người cũng ngạc nhiên, Tôn Tân Sơn mới bình tĩnh thấy hai người liền tức giận trở lại " con đ*m* nó, hai đứa mày tại chúng mày mà tao mới xém chút thì chết, nếu bọn mày đưa vũ khí trong tay thì đâu có chuyện này,...." không ngừng gào thét dù cho Nhật Minh và Ngụy Xuyển đang níu gã lại.

Nhìn Tôn Tân Sơn như điên tiết lên, Thanh Kiệt vẫn bình tĩnh mà cười nói như thường "này ông sao có thể nói bọn tôi như thế được, bọn tôi là xem các người như đồng đội nên mới mang quà cho các người đây này""mau tới nhìn xem có phải rất cảm động không hihi"

Nói rồi hai người liền đưa tay mình tới, đó chính là 2 cánh tay người, là tay người bị hai người chặt ra.

Trên mu của hai cánh tay đó đều có hình xăm của người chơi.

Ngay khi thấy hai bàn tay không đợi những người kia Tư Nguyệt đã tự lên tiếng "các cậu vậy mà lại giết đồng đội của mình, các cậu đúng là đồ ác độc, đồ ác quỷ các cậu sao có thể làm như vậy."

Tuy rằng ngoại trừ bốn người Nhật Minh, Tôn Tân Sơn, Tư Nguyệt, Lương Tô Phi thì Ôn Huyền, Nguyên Kha, Ngụy Xuyển không biết chuyện gì, nhưng qua lời chỉ trích và mắng chửi của những người đó thì họ liền đoán chắc rằng Thanh Kiệt và Diệu Canh là kẻ máu lạnh vô tình và những tâm khi bỏ rơi thậm chí còn giết đồng đội mình.

Nhưng đối với hai cậu dù cho Nhật Minh và Tôn Tân Sơn có chửi mắng, thì Thanh Kiệt chỉ nheo mày lại rồi trả lời "giết đồng đội, haha có phải các người nhầm rồi không??

Bọn tôi không hề giết họ chỉ là trong lúc tới đây vơ vết xác chết thì lại vô tình thấy xác bọn họ lại là người chơi nên mới đem đến đây báo tin tặng cho các người."

Nhật Minh cậu ta vốn đã chán ghét gương mặt lúc nào cũng cười như tên thần kinh của Diệu Canh và Thanh Kiệt rồi.

Hiện giờ còn trước mặt những người này cậu ta liền muốn đánh bóng bản thân mình vừa làm cho những người kia chán ghét hai cậu.

"Tư nguyệt nói đúng, các cậu không giết thế thứ trên tay các cậu là gì nếu các cậu không giết làm sao mà các cậu có được cánh tay đó.

Thực uổng công lúc trước tôi sủng bái muốn trở thành một người như hai cậu."

"Ể các người nói về cái này à, thực ra lúc tôi thấy thì bọn họ đã thành cái xác chết và tang thi, lúc đó tôi tính kéo cả xác bọn họ theo cơ nhưng ở đấy có tới hai cổ xác chết lận nên tôi mới bảo lão Trương dùng xẻng chặt đi cánh tay của bọn họ để dễ mang theo thôi" Diệu Canh nói.
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#15


"Các... cậu..."

Tư Nguyệt nghe Diệu Canh nói tức giận với mức không thể xé xác hai người ra.

Không đợi cô ta nói thì có một người đã chen vào cô ta "tôi tin rằng Lưu Học Trưởng sẽ không giết người tùy tiện, vả lại anh ấy có nói có người đã trở thành tang thi nên việc anh ấy làm vậy cũng để tự vệ không có gì sai" Triệu Đào Lâm hắn từ khi tham gia trò chơi đã bắt đầu tìm kiếm Lưu Diệu Canh, tìm mãi không thấy hiện tại thì tốt rồi thấy Diệu Canh hắn đã vui tới mức không kịp định thần lại bản thân, tới khi lúc hắn hoàn hồn thì liền thấy cậu cùng Thanh Kiệt bị đám người kia lấn ác chửi bới.

Thấy hắn liền lên tiếng bảo vệ cậu dù cậu có máu lạnh hay thật sự giết người đi chăng nữa.

"Anh là Lưu Học Trưởng và Trương Học Trưởng đúng không em là đàn em khóa dưới tên Triều Đào Lâm, em NGƯỠNG MỘ các anh lâu rồi" Tuy rằng hắn đây là chào cả hai người nhưng đôi mắt và giọng nói luôn hướng về Diệu Canh mà nén tới hoàn toàn xem Thanh Kiệt như không khí mà đối đãi, mà hai chữ ngưỡng mộ còn đặc biệt nhấn mạnh lưu luyến.

"Triều Đào Lâm học bá khoa chính trị đúng chứ, nghe danh cũng đã lâu Triều học đệ chào" nghe đến Diệu Canh còn nhớ tên hắn làm hắn vô cùng cảm động, nếu như có thể hắn muốn ghi âm quay hình lại khoảng cách này rồi sao chép thật nhiều bản mà xem."

Vừa nãy anh nói muốn báo tin cho bọn em mà đúng không" hắn hoàn toàn bỏ qua lời chào Thanh Kiệt.

Thanh Kiệt lúc này thật sự tức giận con m* n* cậu đâu có tàng hình đâu mà làm như vậy rồi không ngừng mắng thầm Đào Lâm trong đầu < đừng tưởng tôi không nhìn thấu tâm tư của cậu đấy>

Ngụy Xuyển nghe lời nói của Đào Lâm liền muốn ngăn "cậu đừng nghe lời hai người họ nói chúng ta đâu biết họ có nói thật hay không.

Vả lại cứ cho họ không giết đồng đội hay NPC đi chăng nữa nhưng có thể chặt đứt tay người làm sao có thể thản nhiên như vậy thì cũng không phải kẻ bình thường chúng ta nên cảnh giác thì hơn"Ôn Huyền, Nguyên Kha và 3 người kia cũng nói phụ họa, kẻ có thể bỏ mặc đồng đội lại có thể chặt tay người mà mặc bình thản như vậy không phải kể tâm thần thì cũng không phải kẻ tốt làm gì.
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#16


Chỉ còn lại một người đàn ông cao to mặt lạnh là vẫn im lặng không nói câu gì từ đầu đến cuối nhưng vẫn luôn dùng ánh mắt nóng rực như lửa mà nhìn Thanh Kiệt như muốn ăn cậu vào bụng khiến cho Thanh Kiệt lạnh cả gáy, nhìn hắn như tên thần kinh.

Cũng càng thêm cảnh giác hắn.

Nghe bọn họ mỗi người một câu Đào Lâm liền tức giận muốn giết hết tất cả bọn họ vì không muốn mất đi hình tượng trước mặt Diệu Canh nên cố gắng trấn áp lại sự tức giận trong lòng " Các người không cần nói gì nữa, nếu các người không tin có thể không cần nghe Lưu Học Trưởng nói, còn việc tôi tin anh ấy thì là chuyện của tôi" sau đó lại quay qua nhìn Ngụy Xuyển liền nâng cao giọng "và đặc biệt là cô đó Ngụy Xuyển chuyện của tôi từ bao giờ đến lượt cô quản vậy?"

"Nhưng mà A Lâm Tớ chỉ...."

Ngụy Xuyển cố gắng giải thích nhưng còn chưa kịp thì "đừng gọi A Lâm cô thân là nữ tử nên tự trọng" Hắn thực sự ngán cô ta lắm rồi trước lúc tham gia trò chơi cũng vậy, lúc nào cô ta cũng bán theo hắn dù là ở lớp hay bất cứ ở đâu.

Dù cho hắn đã nói rõ ràng và giữ khoảng cách với cô ta làm cho cô ta mất mặt với mọi người, còn cô thì lại tiếp tục như chẳng có gì mà tiếp tục bám theo hắn, đừng cho là hắn không biết cô ta có bao nhiêu bạn trai cũ rồi.

Nhìn bọn họ cãi nhau hai người Diệu Canh và Thanh Kiệt liền cảm thấy nhàm chán và nhức đầu không thôi, hôm nay bọn họ không biết đã phải nghe bao nhiêu tiếng hét và mắng chửi nữa.

"Thật xin lỗi làm hai người đợi lâu, Lưu Học Trưởng và Trương Học Trưởng mời hai người nói" đợi đám người kia bình tĩnh Đào Lâm liền nói.

Thấy bọn họ giải quyết xong Diệu Canh liền nói thẳng vấn đề chính "Bọn tôi tới đây chị muốn nói là,.... trong số chúng ta có trà trộn vào trong nói đơn giản hơn là trong số chúng ta có một kẻ là Judas, hiện tại cái người thử đếm xem những người đứng ở đây cộng thêm người vừa chết kia cùng hai cánh tay này xem không phải chúng ta đang dư ra một người hay sao"

Nghe thấy câu nói của Diệu Canh bọn họ đều cứng đờ cả người, có Judas điều đó có nghĩa là gì có nghĩa là luôn muốn tìm cách giết chết bọn họ đang hòa lẫn trong đây.

Chuyện này có bao nhiêu nguy hiểm chứ làm sao bọn họ không biết được, nhưng từ khi xuất hiện những tang thi ăn thịt người kia khiến bọn họ sợ hãi, bọn họ còn tâm trí nào mà nhớ tới việc có Judas.

_________________________________________

Đáng lẽ là hôm qua tui ra chap16 rồi nhưng do tui bị bệnh với lại tui lười nên dời đến ngày hôm nay xin lỗi mn😷🤒

Mai tui sẽ bù một chap nha Byebye
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#17


Bây giờ Thanh Kiệt và Diệu Canh nhắc lại làm cho bọn họ nhớ đến trong nhiệm vụ còn có kẻ là Judas.

Nếu đúng theo lời của Diệu Canh nói thì bọn họ ở đây lúc đầu có tổng 5 người cộng thêm 4 người Nhật Minh với 2 người Diệu Canh và Thanh Kiệt cùng với 2 cánh tay đó thì đúng là có tổng cộng tới 13 người, vậy là dư ra một kẻ đúng như lời Diệu Canh nói nhưng mà từ bao giờ từ bao giờ lại có kẻ trà trộn vào trong bọn họ rõ ràng tay ai cũng có hình xăm mà, bởi vì trò chơi đã nói rõ trong một ải đều sẽ có 13 người nhưng chỉ có 12 người chơi mà thôi kẻ còn lại không được tính. (trong 2 cánh tay đó có cánh tay của Cao Mộng Điệp)

Rồi bíp bíp điện thoại rung lên âm thanh báo rằng tin nhắn đã đến bọn họ thấy vậy liền lần lượt lấy ra xem.

《Thông báo đã mở ra hình thức nhiệm vụ, mời tất cả người chơi tìm ra và giết chết Judas và sống sót trong 4 ngày, lưu ý nếu như không giết chết Judas đến khi ải 1 kết thúc thì nhiệm vụ thất bại tất cả người chơi đều sẽ chết》

Cái chết trò chơi này đúng là vô nhân tính bọn họ chỉ có mấy người lại phải sống sót với tình hình hơn 3000 tang thi thức ăn và lương thực đều hiếm còn có kẻ Judas nữa.

Chỉ là tại 1 góc nào đó Lương Tô Phi sắc mặt xanh sao cả người rung rung, từ lúc tới đây thì cô ta luôn im lặng đứng ở nơi xa chỗ những người kia nên khiến cho bọn họ quên mất còn 1 người nữa, chỉ có 1 người là chú ý tới hành động kỳ lạ của cô ta.

Phùng Thái Ân hắn là người đầu tiên đến đây sao đó đến những người khác hắn từ đến cuối chẳng quan tâm những kẻ kia muốn làm gì thì làm mục đích của hắn là làm cho tốt nhiệm vụ rồi rời khỏi trò chơi này quay lại cuộc sống của mình nhưng từ khi Thanh Kiệt bước vào thì mọi kế hoạch của hắn đều nổi loạn cả lên, một chàng trai mặt mày tuấn tú, đầu tóc dính máu trên tóc và áo thậm chí còn có dính vùng nội tạng, tay cầm xẻng máu vẫn còn chảy nhỏ giọt xuống, đôi mắt màu nâu hạt dẻ, gương mặt luôn cười của một tên điên, điệu bộ ngã ngớn đó lại làm cho hắn không thể nào dời mắt khỏi cậu được.

Nhưng thật may hắn liền lấy lại tinh thần, cố gắng dời tầm nhìn khỏi Thanh Kiệt, tình hình hiện tại thì dù cho có hảo cảm với Thanh Kiệt hơn người khác thì cũng phải phòng bị, hắn là người có lý trí chứ không tùy tiện.
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#18


Thấy Phùng Thái Ân chuyển hướng tầm mắt sang mình, Lương Tô Phi liền nhịn không được hoảng hơn, sợ thấy Thái Ân nghi ngờ ả cố gắng tỏ ra bình thường, bắt đầu tiến lại chỗ những người kia.

"Các cậu nói nghe hay lắm tôi nghĩ Judas là các cậu thì đúng hơn chẳng phải vừa nãy các cậu đã chạy đi bỏ chúng tôi hay sao, bây giờ hai cậu còn đến đây nói với chúng tôi rằng trong số chúng tôi có người là Judas sao, các cậu lại biết trong số chúng tôi có Judas mà Judas không phải hai người các cậu"

Lương Tô Phi nói không sai, bọn họ tới đây cũng chỉ vì khi thấy ba chủ nhân người chơi của 2 cánh tay kia, lại lúc đi qua lại thấy năm người trong sảnh bây giờ nhớ lại hai người tính lại liền thấy thừa ra một người liền chạy tới đây Báo Tin, như mục đích của họ cũng chẳng phải báo cáo cho người khác mà là để Judas lợi dụng cơ hội lúc ai cũng nghi ngờ lẫn nhau để Judas ra tay còn hai người thì chỉ việc ở đây ôm cây đợi thỏ, sau đó liền an ổn sống cũng đỡ được một mối nguy cơ, ở một nơi xa nhìn bọn họ diễn trò.

Biết lắm bọn họ sẽ hỏi, Thanh Kiệt chỉ tay về phía chiếc đồng hồ to ở giữa sảnh, lúc đồng hồ đang ở 3:27 đúng thời gian hiện tại

" các người nhìn xem cái đồng hồ này bình thường đúng giờ chứ như các người để ý xem ko phải kim giây đồng hồ nó bị đứng yên sao mà lại còn đúng ngay con số những người ở đây sao chỉ là dưới một số thôi, vả lại trong luật chơi có ghi Judas không được tính là người chơi nha"

Kim giây dừng ngay số chín chỉ dưới bọn họ một số, đúng là thật.

Hiện thì bọn họ thật sự cuối cùng cũng tạm tin hai người họ nhưng điều quan trọng hiện tại chưa tìm được ai là Judas cả, bọn họ cần phải cẩn thận hơn.

"Lưu Học Trưởng bây giờ thì chúng ta nên làm sao để tìm được Judas đây hơn nữa chúng ta chỉ còn có 42 phút thôi thời gian để nghĩ ngơi thôi "Triệu Đào Lâm nhìn Diệu Canh mà hỏi, cố gắng để có thể được ở cùng và có thể đi chung với cậu, hoàn toàn lơ đi Thanh Kiệt.
 
[Bl]Bảo Bối Cùng Trốn Thoát Khỏi Trò Chơi Nào
#19


"Bây giờ Sao, bây giờ thì chúng ta trước hết nghỉ ngơi ăn uống rồi đi tiếp" Diệu Canh thẳng thắng mà nói ra kế hoạch "Được em biết rồi, mọi người cứ làm theo lời Lưu Học Trưởng và Trương học trưởng nói" nghe hai cái danh xưng Lưu học trưởng và Trương Học Trưởng này vẽ mặt hai người có chút hắc tuyến.

"À Triệu.."

"Lưu Học Trưởng anh cứ gọi em là A Lâm là được" Đào Lâm liền nhanh cơ hội đổi xưng hô cho thân mật.

"À A Lâm em không cần gọi là học trưởng em có thể gọi bọn anh bằng tên là được rồi"

Nghe vậy Đào Lâm liền sáng mắt lên "Thế em có thể gọi anh là A Diệu được chứ, có thể không" nghe cái danh xưng này bình thường Diệu Canh liền gật đầu đồng ý.

Nhưng nhiêu đó thôi cũng đủ làm Đào Lâm hắn vui muốn ngất, hắn từ lâu đã muốn gọi như thế này rồi.

Còn những người còn lại dù không nguyện ý nghe lời Diệu Canh và Thanh Kiệt nhưng vì để bảo toàn tính mạng bọn họ cần phải đi theo nhóm Đào Lâm, huống hồ chỉ cần hắn ở đây thì bọn người họ cũng chẳng dám làm gì hai người nên đành cam chịu mà nghe theo.

Hai người Thanh Kiệt và Diệu Canh ngồi xuống liền tháo lớp áo bên ngoài dính máu đi, lấy trong ba lô một bộ áo không dính máu khác mặc vào người sau đó cuộn lại bỏ vào cái bọc mà họ chuẩn bị sẵn.

Bây giờ bọn họ sống sót là quan trọng nhất ai còn quan tâm việc phân chia Nam nữ nữa nên hai người đều rất thản nhiên.

Chỉ là tất cả quá trình hai người thay quần áo đều bị hai tầm mắt thu lại cả vào.

Phùng Thái Ân hắn lúc này cũng đói bụng liền tìm chỗ dễ dàng quan sát mọi người rồi ngồi xuống ăn xong lại nghỉ ngơi.

Những người kia ai cũng làm theo việc của mình chỉ có Lương Tô Phi ngồi chẳng làm gì cả, ngay cả ăn uống cũng không.

Ngụy Xuyển thấy vậy cũng liền cười tốt bụng chạy tới đưa cho cô ổ bánh mì bảo ăn cho no rồi quay lại chỗ của mình, tầm mắt đưa về phía những người kia xem thử họ có thấy việc tốt mà cô ta vừa làm hay không, rồi lại nhìn sang Đào Lâm và Thái Ân, chị thấy hai người bọn họ nhìn chăm chú vào Diệu Canh và Thanh Kiệt thì liền tức giận cô ta xinh đẹp tốt bụng như thế tại sao không nhìn, dù cho Diệu Canh và Thanh Kiệt có tuấn tú đẹp nhưng một tên đàn ông làm sao có thể so với một người phụ nữ chứ.

Đáng lẽ hắn phải nhìn cô ta không phải hai người kia.

Đáng lẽ khi bị bắt tham gia vào trò chơi này cô ta tay yếu chân mềm, một mình như thế hắn phải bảo vệ cô ta sau đó ba người cùng nhau Ân Ái, cùng nhau nương tựa cứu vớt những người khác sau đó sống sót khỏi trò chơi này mới đúng.

Thái Ân từ đầu đến cuối luôn Im lặng nhưng trước đó cô ta đã từng thấy cách hắn giết chết Tang Thi Chỉ với một con dao có bao nhiêu Cường đại nếu như theo hắn thì khỏi cần phải lo sống khổ còn có thể được sống sung sướng cung phụng.

Nhưng từ đầu đến cuối hắn không quan tâm ai dù cô ta đã thử rất nhiều cách, vậy mà lại để ý đến Thanh Kiệt, vậy nên giận chó thì đánh mèo cô ta liền tức giận mà lườm Diệu Canh và Thanh Kiệt muốn rách cả mắt.
 
Back
Top Bottom