Mùa hè năm ấy, Izuku đang chơi cầu tuột ở công viên thì bỗng ngã từ trên cầu tuột xuống vì không đứng vững, lúc này cậu rơi vào vòng tay ấm áp của một thiếu niên có vóc dáng gần bằng mình vì thiếu niên có cơ thể chưa trưởng thành nên không đỡ nổi cậu, cậu và thiếu niên ấy ngã nhào ra đất.
Lúc mở mắt ra Izuku đã cảm nhận được mình đang nằm trong lòng ngực của thiếu niên ấy, cậu nghe được tiếng tim đập chậm rãi, từ từ của anh, cậu ngước mắt lên nhìn rõ gương mặt ấy thì chợt nhận ra đó chính là Bakugo người bạn thân của cậu, Izuku lúng túng nói:
- Kachan...sao cậu lại ở đây ?
Gương mặt của người con trai ấy vẫn nhăn nhó vì cơn đau do cú ngã vừa nãy, anh tức giận quát:
- Vì mày là đồ hậu đậu chếc tiệt chứ sao ?
Izuku hấp tấp đứng dậy rời khỏi người Bakugo, cậu lúng túng nói:
- Tớ xin lỗi..chắc cậu thấy tớ phiền phức lắm đúng không ?
Bakugo ngồi dậy từ mặt đất, anh nheo mắt nhìn người con trai đang cúi gầm mặt trước mặt mình, anh gật đầu nói:
- Ừ, phiền chếc đi được
Anh đứng dậy phủi đi đống bụi trên người, cậu thấy vậy liền không biết làm gì, cậu đứng ngây ra, cậu cứ nghĩ:
"Cậu ấy chê mình bẩn sao ?"
Bakugo thấy Izuku đứng như tượng, anh bước lại khoác vai cậu rồi nói:
- Vì mày hậu đậu như vậy nên tao sẽ người bảo vệ mày
Ánh mắt của Izuku lúc này lắp lánh như ánh sao, cậu vui vẻ nói:
- Tớ biết rồi
Thế là cả hai cứ như hình với bóng, cả hai thân thiết với nhau, dường như không có gì tách rời được cả hai.
Khi cả hai lên cấp 2, Izuku và Bakugo cũng học cùng lớp với nhau cả 2 đều là học sinh đạt top 1-2 của trường.
Bakugo càng lớn anh càng đẹp trai, nhan sắc của anh được các bạn nữ khen không ngớt, cũng có rất nhiều nữ sinh thậm chí là cả nam sinh Omega theo đuổi anh nhưng anh không mấy bận tâm về điều đó, thứ khiến anh quan tâm nhất chính là tranh giành hạng nhất toàn trường với Izuku, điều này khiến cho cậu và anh bắt đầu có khoảng cách với nhau, cả hai luôn tranh cãi và đối đầu với nhau, những lúc Izuku đạt top 2 toàn trường thì anh luôn chế giễu cậu:
- Đồ vô dụng hạng 2, mày là đồ không làm được gì ra hồn hết
Izuku thở dài cậu không mấy quan tâm đến lời chế giễu của anh, cậu nỗ lực hơn để được anh công nhận và cả hai tiếp tục tranh dành thứ hạng trong trường, mặc kệ lời đồn đại nói rằng cả hai có tình cảm với nhau.
Đến khi Izuku học gần cuối cấp 2, cậu bị cơn sốt cao ập đến khiến cậu phải nghỉ học và ở nhà liên tục, Bakugo biết cậu bị bệnh nên anh thỉnh thoảng ghé thăm, ngoài mặt thì mắng:
- Đồ phiền phức, vô năng chếc tiệc
Nhưng bên trong thâm tâm anh rất lo lắng cho cậu, anh chăm sóc cho cậu, cho cậu uống thuốc, nấu cháo cho cậu ăn, thậm chí là lau người bằng nước hơi ấm cho cậu nhưng có vẻ cơn sốt mãi không ngừng, anh đành đưa cậu đến bệnh viện.
Trong chiếc taxi, anh ôm lấy cậu lo lắng nói:
- Deku..mày ráng lên sắp đến bệnh viện rồi
Sau khi làm một loạt thăm khám thì bác sĩ nói với anh rằng:
- Cậu Midoriya, cậu ấy sốt li bì vì cậu ấy đã phân hóa thành Alpha, cậu về chỉ cần cho cậu ấy nghỉ ngơi và uống thuốc ức chế theo hướng dẫn thì cậu ấy sẽ khỏi sớm thôi, cậu cũng cần theo dõi tình hình sức khỏe của cậu ấy trong thời gian này nữa nhé.
Anh cầm tờ giấy xét nghiệm giới tính trên tay, gương mặt và cơ thể anh cứng đờ, anh cố gắng gượng cười hỏi:
- Phân hóa ?
Cậu ta phân hóa thành Alpha sao ?
Bác sĩ nhìn ánh mắt có phần khó đoán xem lẫn sợ hãi của anh, ông đẩy kính nói:
- Đúng vậy, cậu ấy phân hóa thành Alpha
Đôi mắt của anh lúc này không những sợ hãi mà anh còn có sự tức giận trong ánh mắt ấy, lúc bác sĩ rời đi anh gần như muốn vò nát tờ giấy trước mặt, anh nghiến răng nói:
- Tại sao đồ vô năng như mày lại có thể phân hóa thành Alpha ?
Tại sao không phải là tao, tại sao tao lại không phân hóa thành Alpha
Anh nói rồi, anh liền bước đến giường bệnh của cậu nắm lấy cổ áo của cậu, gương mặt của cậu lúc này ửng hồng vì sốt cao, anh tức giận quát to:
- Mày tỉnh dậy đi ?
Mày trả lời cho tao nhanh lên, vì sao ?
Vì sao mày lại phân hóa thành Alpha ?
Cậu lúc này nhíu mày khó chịu, nhưng vì sốt cao nên cậu ngủ mê mang không cử động, đúng lúc này cửa phòng bệnh mở ra, mẹ của anh và mẹ của Izuku đến, họ nhìn thấy Izuku nằm trên giường bệnh liền lo lắng hỏi:
- Thằng bé bị sao vậy ?
Bakugo khó chịu ra mặt, anh đưa tờ giấy hơi nhàu nát đến trước mặt họ rồi nói:
- Deku phân hóa thành Alpha thành công nên nó mới sốt cao
Mẹ Izuku nhìn anh với ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn vui mừng bà cầm lấy tờ giấy nhàu nát ấy, trên tờ giấy ghi phiếu xét nghiệm giới tính thứ hai của Midoriya Izuku là Alpha, mẹ cậu mừng rỡ ôm lấy mẹ của anh, bà nói:
- Ôi trời, tôi vui quá thằng bé phân hóa thành Alpha rồi, chắc chắn sau này nó sẽ tài giỏi và xuất chúng lắm
Mẹ anh thấy vậy liền vỗ lưng mẹ cậu nói:
- Chúc mừng chị nhé, Inko-chan !
Sau khi vui vẻ trò chuyện thì mẹ của anh bước lại gần anh và hỏi:
- Con sao vậy ?
Nhìn con có vẻ không vui ?
Bakugo thở dài, anh mím môi hỏi:
- Mẹ..mẹ có thấy thất vọng về con không ?
Mẹ anh sững sờ trước câu hỏi của anh, bà nổi giận hỏi anh:
- Con đang nói gì vậy ?
Tại sao mẹ lại thấy thất vọng về con chứ ?
Vì con không phân hóa được thành Alpha sao ?
Anh gật đầu, bà cốc đầu anh rồi nói:
- Con ngừng ngay cái suy nghĩ đó đi, dù con có mang giới tính thứ hai nào thì mẹ vẫn luôn tự hào về con
Anh không nói gì, anh cứ thế bỏ đi lên xe, bà thở dài đi sau lưng anh.
Từ ngày ấy, Bakugo luôn tránh mặt Izuku, khi cậu định bước đến chào hỏi thì anh liền rời đi, anh dường như tránh mặt cậu mọi lúc, kể cả trong lớp học khi cậu đến bắt chuyện thì anh cũng không đáp lại câu nào.
Lời đồn ngày một lớn dần, họ đồn rằng anh vì ganh tị, ghen ghét cậu do cậu phân hóa thành Alpha nên đã cạch mặt không nói chuyện với cậu, có người thì chửi rủa anh là đồ xấu tính, cũng có người chê bai anh là thằng vô dụng không thể phân hóa được giới tính thứ hai.
Đỉnh điểm, một đàn anh khóa trên đã hẹn gặp anh, lúc Bakugo đến thì đàn anh đó liền chế giễu, hắn ta hét to:
- Xem cái thằng Beta vô dụng đó kìa, hahah nó thậm chí còn không thể phân hóa nổi được giới tính thứ hai, loại Beta vô dụng như nó có thể làm được gì chứ ?
Một số người đứng xung quanh hắn ta hò reo, tán thành câu nói đó, họ chỉ trỏ vào anh chửi rủa,chê bai anh, anh tức giận bước nhanh đến vung nắm đấm vào mặt anh ta:
- Thằng chó, chếc đi
Hắn ta không đỡ kịp nên hét toáng lên, hắn cố kéo anh ra khỏi người mình, những cú đấm tiếp tục giáng xuống người hắn, hắn quát:
- Thằng điên này, mày bỏ tao ra, bọn mày còn đứng đó làm gì kéo nó ra cho tao
Một đám người xúm lại kéo anh ra nhưng anh quá mạnh, anh cứ tiếp tục lao vào đánh hắn, lúc này giáo viên đi tới can ngăn hai người, anh buông hắn ta tức giận nói:
- Mày nhớ mặt tao, lần sau còn sủa bậy tao thì tao sẽ đấm nát cái mồm đó của mày
Anh được giáo viên lôi lên hội đồng kỷ luật, họ phê bình anh và hỏi tại sao anh lại đánh hắn, suốt quá trình anh không nói lời nào chỉ cau có nhìn đi chỗ khác.
Giáo viên vì bất lực với anh liền gọi mẹ của anh lên, họ trao đổi một lúc rồi mẹ anh dẫn anh về nhà, bà cốc đầu anh rồi tức giận nói:
- Tại sao con lại đánh nhau ?
Bakugo không nói gì, anh chỉ trả lời với giọng điệu bực bội:
- Ngứa mắt nên đánh
Bà thở dài, bà đã nhiều lần mắng anh không được đánh nhau nhưng anh vẫn làm, bà nhìn sắc mặt của anh liền hỏi:
- Có phải vì chuyện con là Beta không ?
Dường như sau khi nghe câu nói ấy Bakugo khựng lại, sắc mặt anh liền thay đổi, bà biết mình đã đoán đúng nên bà đành im lặng lái xe rời khỏi trường.
Về đến nhà anh nằm lên giường của mình nhớ lại câu cuối cùng giáo viên nói:
- Em sẽ bị đình chỉ học 10 ngày, hãy về nhà suy nghĩ về lỗi mà mình gây ra Katsuki, thầy cô biết em không phải là đứa bạo lực bắt nạt bạn bè nhưng em đánh người khác là hành vi sai trái vi phạm kỷ luật nhà trường
Bakugo gác tay lên trán, những tuần sau đó anh mệt mỏi không ngủ được vì mỗi lần anh đều mơ thấy ác mộng, trong ác mộng ấy anh đứng giữa khoảng không tối đen, những tiếng chửi rủa, chê bai ồn ào khiến anh tức giận quát "Câm mồm" nhưng đổi lại là sự dai dẳng của những tiếng chửi rủa, chê bai ấy.
Nó đeo bám anh mỗi ngày khiến anh không thể ngủ yên giấc được, sắc mặt anh dần trở nên xanh sao, quầng thâm dưới mắt cũng hiện rõ.
Bakugo mệt mỏi nước ra khỏi nhà vì mẹ anh bắt anh phải đi ra ngoài cho khuây khỏa đầu óc, anh mệt mỏi đút tay vào túi quần, anh đi vài bước thì liền thấy một chiếc xe sang chạy đến, vốn dĩ anh cũng chẳng bận tâm nhưng người đàn ông mặc áo vest ấy bước đến chặn trước mặt anh, vốn dĩ Bakugo đã vô cùng khó chịu vì mấy ngày nay không được ngủ yên giấc nên tâm trạng của anh vô cùng xấu, anh định mở miệng chửi thì bàn tay với tấm thiếp danh đưa đến trước mặt anh, người đàn ông đó cất giọng:
- Chào cậu Katsuki, tôi là nhân viên của tập đoàn nghiên cứu Enigma, tôi đến đây để giúp đỡ cho cậu
Bakugo khó hiểu nhìn người đàn ông trước mặt, anh hỏi:
- Enigma?
Là gì ?
Người đàn ông đó mỉm cười, hắn đáp:
- Là giới tính thứ hai mạnh hơn cả Alpha cấp S, chúng tôi có một nghiên cứu cho rằng Alpha cấp S khi sức mạnh quá lớn sẽ phân hóa thành Enigma
Bakugo nghe vậy liền cười nhạt, anh bước ngang qua người đàn ông đó, anh lạnh nhạt nói:
- Chuyện tốt như vậy tới lượt tôi sao ?
Chưa kể các anh tìm nhầm người rồi..tôi chỉ là Beta vô dụng sao có thể phân hóa thành Enigma theo lời anh nói được ?
Người đàn ông đấy lại tiếp tục bước đến chắn trước mặt Bakugo, hắn ta nói:
- Vậy nên chúng tôi mới tìm đến cậu, chúng tôi muốn cho cậu một cơ hội hợp tác với chúng tôi ở Anh, chúng tôi đã nghiên cứu ra được loại thuốc có thể kích thích sự phân hóa của con người đặc biệt là những người có phẩm chất đặc biệt, anh Katsuki đây là ví dụ, anh có thể chất tốt, gen của anh cũng ổn định và vượt trội, việc anh có thể đột phá là chuyện sớm muộn
Bakugo nhìn hắn ta với ánh mắt hoài nghi, người đàn ông đó nhét vào tay anh tấm danh thiếp:
- Nếu anh có hứng thú thì hãy liên hệ với chúng tôi, chúng tôi luôn sẵn sàng đón tiếp anh.
Người đàn ông cúi đầu sau đó bước lên chiếc xe sang trọng đó rời đi, anh cười nhạt nhét tấm danh thiếp vào trong túi quần rồi bước về nhà.
Trong bữa cơm, mẹ và anh dùng bữa trong yên lặng, bà thấy con trai mình sa sút liền hỏi:
- Dạo này vẫn không ngủ được sao ?
Anh gật đầu mệt mỏi, ăn được nửa chén cơm liền đứng dậy vào phòng, mẹ anh cũng hết cách, bà thở dài ngao ngán, anh bước vào phòng trèo lên chiếc giường của mình, anh định ngủ một lát thì cảm thấy có thứ gì đó cộm trong túi quần, anh chợt nhớ về tấm danh thiếp hồi nãy, anh liền lấy ra xem thử và nhớ lại những lời mà người đàn ông đó nói, Bakugo bắt đầu nghĩ đến hình ảnh Izuku vui vẻ bước đến trước mặt anh khoe rằng bản thân đã hồi phục, thậm chí còn nói với anh rằng cậu là Alpha nhưng lại mang mùi hương hoa nhài, anh nhắm mắt lại thở dài rồi nói ra suy nghĩ trong đầu:
- Có thật sự là tao sẽ biến thành Alpha không ?
Tao có thể đạt được một giới tính thứ hai đặc biệt như Enigma sao ?
Deku à..thật ra suốt bấy lâu nay tao trốn tránh mày vì tự ti và ganh tị với mày, tao không muốn tiếp tục phải trốn tránh mày nữa..tao sẽ đánh cược một lần và mãi mãi
Anh mở mắt ra, anh vươn tay lấy chiếc điện thoại và gọi cho số được ghi trên tấm danh thiếp, rất nhanh đã có người bắt máy, họ nói rằng anh có thể bay sang Anh vào ngày mai, anh có thể chuẩn bị đồ đạc từ bây giờ.
Bakugo đứng dậy sắp xếp đồ đạc, anh định giấu diếm mẹ không để bà biết chuyện anh chấp nhận con đường nguy hiểm này, anh sắp xếp xong liền mệt mỏi nằm xuống giường, anh chìm vào giấc ngủ, lần này anh lại gặp ác mộng nhưng nó khác mọi lần, anh nhìn thấy Deku đứng trước mặt mình, cậu chất vấn anh:
- Kachan ?
Vì sao cậu lại rời bỏ tớ ?
Vì sao cậu lại ganh ghét đố kị với tớ ?
Chúng ta là bạn không phải sao ?
Anh vươn tay ra định chạm vào cậu thì cậu biến mất, xung quanh anh tối đen như mực, những câu hỏi ập đến vang lên xung quanh anh:
"Tại sao ?
Vì sao ?
Cậu là đồ đáng ghét..."
Anh mê mang ngủ đến khi chiếc điện thoại kế bên reo lên, anh kéo va li ra trước cửa rồi bước lên chiếc xe sang ấy, anh nhắn tin cho mẹ:
- Tạm biệt bà già, tôi sẽ sớm quay về, đừng lo cho tôi
Anh nhắm mắt lại, họ đưa anh ra sân bay, anh bước xuống và đi vào làm thủ tục, đến khi ra đến máy bay anh liền quay đầu nhìn lại:
- Tạm biệt mày..Deku
End phần 1
P/s sẽ sớm có phần hai thui hyhy