Khác [BKDK/EABO] Băng qua bầu trời để đến bên em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
399700941-256-k793683.jpg

[Bkdk/Eabo] Băng Qua Bầu Trời Để Đến Bên Em
Tác giả: Jenasiucute
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Katsuki Bakugo và Midoriya Izuku là thanh mai trúc mã của nhau, bọn họ lớn lên với nhau từ bé, hai người họ như hình với bóng không thể tách rời nhau, đến tiểu học cả hai liền biết giới tính của nhau là Beta.

Izuku và Bakugo vẫn giữ mối quan hệ thân thiết ấy đến gần cuối cấp 2, Izuku đột nhiên phân hóa thành Alpha.

Chính vì sự ganh tị và lời chế diễu của những người xung quanh dành cho Bakugo, anh đã rời đi mà không nói lời từ biệt, câu chuyện của cả hai cũng bắt đầu trắc trở hơn.



ngọt​
 
[Bkdk/Eabo] Băng Qua Bầu Trời Để Đến Bên Em
Phần 1: Nơi mọi thứ bắt đầu rồi kết thúc


Mùa hè năm ấy, Izuku đang chơi cầu tuột ở công viên thì bỗng ngã từ trên cầu tuột xuống vì không đứng vững, lúc này cậu rơi vào vòng tay ấm áp của một thiếu niên có vóc dáng gần bằng mình vì thiếu niên có cơ thể chưa trưởng thành nên không đỡ nổi cậu, cậu và thiếu niên ấy ngã nhào ra đất.

Lúc mở mắt ra Izuku đã cảm nhận được mình đang nằm trong lòng ngực của thiếu niên ấy, cậu nghe được tiếng tim đập chậm rãi, từ từ của anh, cậu ngước mắt lên nhìn rõ gương mặt ấy thì chợt nhận ra đó chính là Bakugo người bạn thân của cậu, Izuku lúng túng nói:

- Kachan...sao cậu lại ở đây ?

Gương mặt của người con trai ấy vẫn nhăn nhó vì cơn đau do cú ngã vừa nãy, anh tức giận quát:

- Vì mày là đồ hậu đậu chếc tiệt chứ sao ?

Izuku hấp tấp đứng dậy rời khỏi người Bakugo, cậu lúng túng nói:

- Tớ xin lỗi..chắc cậu thấy tớ phiền phức lắm đúng không ?

Bakugo ngồi dậy từ mặt đất, anh nheo mắt nhìn người con trai đang cúi gầm mặt trước mặt mình, anh gật đầu nói:

- Ừ, phiền chếc đi được

Anh đứng dậy phủi đi đống bụi trên người, cậu thấy vậy liền không biết làm gì, cậu đứng ngây ra, cậu cứ nghĩ:

"Cậu ấy chê mình bẩn sao ?"

Bakugo thấy Izuku đứng như tượng, anh bước lại khoác vai cậu rồi nói:

- Vì mày hậu đậu như vậy nên tao sẽ người bảo vệ mày

Ánh mắt của Izuku lúc này lắp lánh như ánh sao, cậu vui vẻ nói:

- Tớ biết rồi

Thế là cả hai cứ như hình với bóng, cả hai thân thiết với nhau, dường như không có gì tách rời được cả hai.

Khi cả hai lên cấp 2, Izuku và Bakugo cũng học cùng lớp với nhau cả 2 đều là học sinh đạt top 1-2 của trường.

Bakugo càng lớn anh càng đẹp trai, nhan sắc của anh được các bạn nữ khen không ngớt, cũng có rất nhiều nữ sinh thậm chí là cả nam sinh Omega theo đuổi anh nhưng anh không mấy bận tâm về điều đó, thứ khiến anh quan tâm nhất chính là tranh giành hạng nhất toàn trường với Izuku, điều này khiến cho cậu và anh bắt đầu có khoảng cách với nhau, cả hai luôn tranh cãi và đối đầu với nhau, những lúc Izuku đạt top 2 toàn trường thì anh luôn chế giễu cậu:

- Đồ vô dụng hạng 2, mày là đồ không làm được gì ra hồn hết

Izuku thở dài cậu không mấy quan tâm đến lời chế giễu của anh, cậu nỗ lực hơn để được anh công nhận và cả hai tiếp tục tranh dành thứ hạng trong trường, mặc kệ lời đồn đại nói rằng cả hai có tình cảm với nhau.

Đến khi Izuku học gần cuối cấp 2, cậu bị cơn sốt cao ập đến khiến cậu phải nghỉ học và ở nhà liên tục, Bakugo biết cậu bị bệnh nên anh thỉnh thoảng ghé thăm, ngoài mặt thì mắng:

- Đồ phiền phức, vô năng chếc tiệc

Nhưng bên trong thâm tâm anh rất lo lắng cho cậu, anh chăm sóc cho cậu, cho cậu uống thuốc, nấu cháo cho cậu ăn, thậm chí là lau người bằng nước hơi ấm cho cậu nhưng có vẻ cơn sốt mãi không ngừng, anh đành đưa cậu đến bệnh viện.

Trong chiếc taxi, anh ôm lấy cậu lo lắng nói:

- Deku..mày ráng lên sắp đến bệnh viện rồi

Sau khi làm một loạt thăm khám thì bác sĩ nói với anh rằng:

- Cậu Midoriya, cậu ấy sốt li bì vì cậu ấy đã phân hóa thành Alpha, cậu về chỉ cần cho cậu ấy nghỉ ngơi và uống thuốc ức chế theo hướng dẫn thì cậu ấy sẽ khỏi sớm thôi, cậu cũng cần theo dõi tình hình sức khỏe của cậu ấy trong thời gian này nữa nhé.

Anh cầm tờ giấy xét nghiệm giới tính trên tay, gương mặt và cơ thể anh cứng đờ, anh cố gắng gượng cười hỏi:

- Phân hóa ?

Cậu ta phân hóa thành Alpha sao ?

Bác sĩ nhìn ánh mắt có phần khó đoán xem lẫn sợ hãi của anh, ông đẩy kính nói:

- Đúng vậy, cậu ấy phân hóa thành Alpha

Đôi mắt của anh lúc này không những sợ hãi mà anh còn có sự tức giận trong ánh mắt ấy, lúc bác sĩ rời đi anh gần như muốn vò nát tờ giấy trước mặt, anh nghiến răng nói:

- Tại sao đồ vô năng như mày lại có thể phân hóa thành Alpha ?

Tại sao không phải là tao, tại sao tao lại không phân hóa thành Alpha

Anh nói rồi, anh liền bước đến giường bệnh của cậu nắm lấy cổ áo của cậu, gương mặt của cậu lúc này ửng hồng vì sốt cao, anh tức giận quát to:

- Mày tỉnh dậy đi ?

Mày trả lời cho tao nhanh lên, vì sao ?

Vì sao mày lại phân hóa thành Alpha ?

Cậu lúc này nhíu mày khó chịu, nhưng vì sốt cao nên cậu ngủ mê mang không cử động, đúng lúc này cửa phòng bệnh mở ra, mẹ của anh và mẹ của Izuku đến, họ nhìn thấy Izuku nằm trên giường bệnh liền lo lắng hỏi:

- Thằng bé bị sao vậy ?

Bakugo khó chịu ra mặt, anh đưa tờ giấy hơi nhàu nát đến trước mặt họ rồi nói:

- Deku phân hóa thành Alpha thành công nên nó mới sốt cao

Mẹ Izuku nhìn anh với ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn vui mừng bà cầm lấy tờ giấy nhàu nát ấy, trên tờ giấy ghi phiếu xét nghiệm giới tính thứ hai của Midoriya Izuku là Alpha, mẹ cậu mừng rỡ ôm lấy mẹ của anh, bà nói:

- Ôi trời, tôi vui quá thằng bé phân hóa thành Alpha rồi, chắc chắn sau này nó sẽ tài giỏi và xuất chúng lắm

Mẹ anh thấy vậy liền vỗ lưng mẹ cậu nói:

- Chúc mừng chị nhé, Inko-chan !

Sau khi vui vẻ trò chuyện thì mẹ của anh bước lại gần anh và hỏi:

- Con sao vậy ?

Nhìn con có vẻ không vui ?

Bakugo thở dài, anh mím môi hỏi:

- Mẹ..mẹ có thấy thất vọng về con không ?

Mẹ anh sững sờ trước câu hỏi của anh, bà nổi giận hỏi anh:

- Con đang nói gì vậy ?

Tại sao mẹ lại thấy thất vọng về con chứ ?

Vì con không phân hóa được thành Alpha sao ?

Anh gật đầu, bà cốc đầu anh rồi nói:

- Con ngừng ngay cái suy nghĩ đó đi, dù con có mang giới tính thứ hai nào thì mẹ vẫn luôn tự hào về con

Anh không nói gì, anh cứ thế bỏ đi lên xe, bà thở dài đi sau lưng anh.

Từ ngày ấy, Bakugo luôn tránh mặt Izuku, khi cậu định bước đến chào hỏi thì anh liền rời đi, anh dường như tránh mặt cậu mọi lúc, kể cả trong lớp học khi cậu đến bắt chuyện thì anh cũng không đáp lại câu nào.

Lời đồn ngày một lớn dần, họ đồn rằng anh vì ganh tị, ghen ghét cậu do cậu phân hóa thành Alpha nên đã cạch mặt không nói chuyện với cậu, có người thì chửi rủa anh là đồ xấu tính, cũng có người chê bai anh là thằng vô dụng không thể phân hóa được giới tính thứ hai.

Đỉnh điểm, một đàn anh khóa trên đã hẹn gặp anh, lúc Bakugo đến thì đàn anh đó liền chế giễu, hắn ta hét to:

- Xem cái thằng Beta vô dụng đó kìa, hahah nó thậm chí còn không thể phân hóa nổi được giới tính thứ hai, loại Beta vô dụng như nó có thể làm được gì chứ ?

Một số người đứng xung quanh hắn ta hò reo, tán thành câu nói đó, họ chỉ trỏ vào anh chửi rủa,chê bai anh, anh tức giận bước nhanh đến vung nắm đấm vào mặt anh ta:

- Thằng chó, chếc đi

Hắn ta không đỡ kịp nên hét toáng lên, hắn cố kéo anh ra khỏi người mình, những cú đấm tiếp tục giáng xuống người hắn, hắn quát:

- Thằng điên này, mày bỏ tao ra, bọn mày còn đứng đó làm gì kéo nó ra cho tao

Một đám người xúm lại kéo anh ra nhưng anh quá mạnh, anh cứ tiếp tục lao vào đánh hắn, lúc này giáo viên đi tới can ngăn hai người, anh buông hắn ta tức giận nói:

- Mày nhớ mặt tao, lần sau còn sủa bậy tao thì tao sẽ đấm nát cái mồm đó của mày

Anh được giáo viên lôi lên hội đồng kỷ luật, họ phê bình anh và hỏi tại sao anh lại đánh hắn, suốt quá trình anh không nói lời nào chỉ cau có nhìn đi chỗ khác.

Giáo viên vì bất lực với anh liền gọi mẹ của anh lên, họ trao đổi một lúc rồi mẹ anh dẫn anh về nhà, bà cốc đầu anh rồi tức giận nói:

- Tại sao con lại đánh nhau ?

Bakugo không nói gì, anh chỉ trả lời với giọng điệu bực bội:

- Ngứa mắt nên đánh

Bà thở dài, bà đã nhiều lần mắng anh không được đánh nhau nhưng anh vẫn làm, bà nhìn sắc mặt của anh liền hỏi:

- Có phải vì chuyện con là Beta không ?

Dường như sau khi nghe câu nói ấy Bakugo khựng lại, sắc mặt anh liền thay đổi, bà biết mình đã đoán đúng nên bà đành im lặng lái xe rời khỏi trường.

Về đến nhà anh nằm lên giường của mình nhớ lại câu cuối cùng giáo viên nói:

- Em sẽ bị đình chỉ học 10 ngày, hãy về nhà suy nghĩ về lỗi mà mình gây ra Katsuki, thầy cô biết em không phải là đứa bạo lực bắt nạt bạn bè nhưng em đánh người khác là hành vi sai trái vi phạm kỷ luật nhà trường

Bakugo gác tay lên trán, những tuần sau đó anh mệt mỏi không ngủ được vì mỗi lần anh đều mơ thấy ác mộng, trong ác mộng ấy anh đứng giữa khoảng không tối đen, những tiếng chửi rủa, chê bai ồn ào khiến anh tức giận quát "Câm mồm" nhưng đổi lại là sự dai dẳng của những tiếng chửi rủa, chê bai ấy.

Nó đeo bám anh mỗi ngày khiến anh không thể ngủ yên giấc được, sắc mặt anh dần trở nên xanh sao, quầng thâm dưới mắt cũng hiện rõ.

Bakugo mệt mỏi nước ra khỏi nhà vì mẹ anh bắt anh phải đi ra ngoài cho khuây khỏa đầu óc, anh mệt mỏi đút tay vào túi quần, anh đi vài bước thì liền thấy một chiếc xe sang chạy đến, vốn dĩ anh cũng chẳng bận tâm nhưng người đàn ông mặc áo vest ấy bước đến chặn trước mặt anh, vốn dĩ Bakugo đã vô cùng khó chịu vì mấy ngày nay không được ngủ yên giấc nên tâm trạng của anh vô cùng xấu, anh định mở miệng chửi thì bàn tay với tấm thiếp danh đưa đến trước mặt anh, người đàn ông đó cất giọng:

- Chào cậu Katsuki, tôi là nhân viên của tập đoàn nghiên cứu Enigma, tôi đến đây để giúp đỡ cho cậu

Bakugo khó hiểu nhìn người đàn ông trước mặt, anh hỏi:

- Enigma?

Là gì ?

Người đàn ông đó mỉm cười, hắn đáp:

- Là giới tính thứ hai mạnh hơn cả Alpha cấp S, chúng tôi có một nghiên cứu cho rằng Alpha cấp S khi sức mạnh quá lớn sẽ phân hóa thành Enigma

Bakugo nghe vậy liền cười nhạt, anh bước ngang qua người đàn ông đó, anh lạnh nhạt nói:

- Chuyện tốt như vậy tới lượt tôi sao ?

Chưa kể các anh tìm nhầm người rồi..tôi chỉ là Beta vô dụng sao có thể phân hóa thành Enigma theo lời anh nói được ?

Người đàn ông đấy lại tiếp tục bước đến chắn trước mặt Bakugo, hắn ta nói:

- Vậy nên chúng tôi mới tìm đến cậu, chúng tôi muốn cho cậu một cơ hội hợp tác với chúng tôi ở Anh, chúng tôi đã nghiên cứu ra được loại thuốc có thể kích thích sự phân hóa của con người đặc biệt là những người có phẩm chất đặc biệt, anh Katsuki đây là ví dụ, anh có thể chất tốt, gen của anh cũng ổn định và vượt trội, việc anh có thể đột phá là chuyện sớm muộn

Bakugo nhìn hắn ta với ánh mắt hoài nghi, người đàn ông đó nhét vào tay anh tấm danh thiếp:

- Nếu anh có hứng thú thì hãy liên hệ với chúng tôi, chúng tôi luôn sẵn sàng đón tiếp anh.

Người đàn ông cúi đầu sau đó bước lên chiếc xe sang trọng đó rời đi, anh cười nhạt nhét tấm danh thiếp vào trong túi quần rồi bước về nhà.

Trong bữa cơm, mẹ và anh dùng bữa trong yên lặng, bà thấy con trai mình sa sút liền hỏi:

- Dạo này vẫn không ngủ được sao ?

Anh gật đầu mệt mỏi, ăn được nửa chén cơm liền đứng dậy vào phòng, mẹ anh cũng hết cách, bà thở dài ngao ngán, anh bước vào phòng trèo lên chiếc giường của mình, anh định ngủ một lát thì cảm thấy có thứ gì đó cộm trong túi quần, anh chợt nhớ về tấm danh thiếp hồi nãy, anh liền lấy ra xem thử và nhớ lại những lời mà người đàn ông đó nói, Bakugo bắt đầu nghĩ đến hình ảnh Izuku vui vẻ bước đến trước mặt anh khoe rằng bản thân đã hồi phục, thậm chí còn nói với anh rằng cậu là Alpha nhưng lại mang mùi hương hoa nhài, anh nhắm mắt lại thở dài rồi nói ra suy nghĩ trong đầu:

- Có thật sự là tao sẽ biến thành Alpha không ?

Tao có thể đạt được một giới tính thứ hai đặc biệt như Enigma sao ?

Deku à..thật ra suốt bấy lâu nay tao trốn tránh mày vì tự ti và ganh tị với mày, tao không muốn tiếp tục phải trốn tránh mày nữa..tao sẽ đánh cược một lần và mãi mãi

Anh mở mắt ra, anh vươn tay lấy chiếc điện thoại và gọi cho số được ghi trên tấm danh thiếp, rất nhanh đã có người bắt máy, họ nói rằng anh có thể bay sang Anh vào ngày mai, anh có thể chuẩn bị đồ đạc từ bây giờ.

Bakugo đứng dậy sắp xếp đồ đạc, anh định giấu diếm mẹ không để bà biết chuyện anh chấp nhận con đường nguy hiểm này, anh sắp xếp xong liền mệt mỏi nằm xuống giường, anh chìm vào giấc ngủ, lần này anh lại gặp ác mộng nhưng nó khác mọi lần, anh nhìn thấy Deku đứng trước mặt mình, cậu chất vấn anh:

- Kachan ?

Vì sao cậu lại rời bỏ tớ ?

Vì sao cậu lại ganh ghét đố kị với tớ ?

Chúng ta là bạn không phải sao ?

Anh vươn tay ra định chạm vào cậu thì cậu biến mất, xung quanh anh tối đen như mực, những câu hỏi ập đến vang lên xung quanh anh:

"Tại sao ?

Vì sao ?

Cậu là đồ đáng ghét..."

Anh mê mang ngủ đến khi chiếc điện thoại kế bên reo lên, anh kéo va li ra trước cửa rồi bước lên chiếc xe sang ấy, anh nhắn tin cho mẹ:

- Tạm biệt bà già, tôi sẽ sớm quay về, đừng lo cho tôi

Anh nhắm mắt lại, họ đưa anh ra sân bay, anh bước xuống và đi vào làm thủ tục, đến khi ra đến máy bay anh liền quay đầu nhìn lại:

- Tạm biệt mày..Deku

End phần 1

P/s sẽ sớm có phần hai thui hyhy
 
[Bkdk/Eabo] Băng Qua Bầu Trời Để Đến Bên Em
Phần 3: Thời gian của hai ta giờ hoá tro tàn


Hôm nay là một ngày mưa tầm tã, Deku vật vã ngồi dậy từ chiếc giường của mình, cậu mệt mỏi đưa tay lên trán:

- ...đau đầu quá đi, hình như mình còn sốt nữa..

Cậu mệt mỏi nhìn quanh căn phòng vì mưa và màn che cửa sổ đang đóng nên căn phòng tối om không thấy ánh sáng, lúc này chiếc điện thoại của cậu vang lên, cậu cầm điện thoại lên, cậu vô thức nheo mắt nhìn rõ dãy số lạ trên màng hình, cậu đắn đo một lúc rồi bắt máy:

- Dạ alo xin hỏi ai vậy ạ ?

Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, ngay khi Deku mất kiên nhẫn định cúp máy thì một giọng nói vang lên:

- Xin chào cậu Midoriya, tôi là nhà nghiên cứu đến từ nước Anh, tôi rất tiếc khi phải thông báo với cậu về việc cậu Katsuki đã có dấu hiệu ngừng tim, chúng tôi rất lấy làm tiếc vì cái chết đột ngột này của cậu ấy.

Đồng tử của Deku co lại, âm thanh từ giọng nói ấy càng ngày càng nhỏ dần, cậu không tin rằng người mà cậu chờ đợi suốt bấy lâu đã chết ở nơ xa lạ, cậu không biết phải phản ứng thế nào thì giọng nói ấy lại một lần nữa kéo cậu về thực tại:

- Cậu Midoriya ?

Cậu có nghe tôi nói không ?

Bà Katsuki có vẻ có dấu hiệu hoảng loạn và có hành vi tiêu cực mong cậu mau chấn chỉnh lại tinh thần và đến nhà bà ấy đi ạ, nếu không thì tôi không chắc chuyện gì sẽ xảy ra đâu.

Cậu không nghĩ ngợi gì liền lập tức đứng dậy, vì phòng quá tối nên cậu đã trượt trân ngã đập đầu xuống đất, mặc kệ cơn đâu từ chân và đầu, cậu lao ra khỏi nhà, cậu chạy một mạch đến nhà của anh.

Sau một lúc lâu bấm chuông cửa, cậu không thấy ai phản hồi, cậu bắt đầu lo lắng đập cửa, cậu hét lớn:

- Cô ơi ?

Cô mở cửa cho con đi..

đừng làm con sợ mà cô ơi

Cậu đập cửa một lúc thì cậu bắt đầu mệt dần, cảm xúc bên trong cậu lúc này vô cùng hỗn độn, cơn sốt bắt đầu ập tới, đầu cậu đau như búa đổ vậy.

Cơn mưa và sấm chớp dường như càng ngày càng nhiều hơn, cơ thể của Deku lúc này vừa lạnh, vừa đau, vừa mệt nhưng cậu cố gắng tiếp tục đập cửa gọi vì cậu không muốn vì những lời vô căn cứ của tên kia làm cho mẹ của Bakugo phải chịu ảnh hưởng.

Sau một lúc, cánh cửa dần mở ra, gương mặt của bà nhợt nhạt cố nặn ra nụ cười, bà nói:

- Ta không sao..con vào đi

Cậu ôm lấy bà rồi khóc nức nở, cậu liên tục nói rằng:

- May quá...may quá cô không sao..

Khi cả hai dần ổn định cảm xúc thì bà đưa cho cậu xem một bức hình trên chiếc điện thoại dường như sắp bể nát của bà, cậu nhận lấy chiếc điện thoại ấy, cậu vừa nhìn vào bức hình thì đôi mắt vốn mệt mỏi của cậu dần mở to, cậu nhìn thấy Bakugo với vẻ mặt không còn sức sống đang nhắm mắt nằm trên chiếc ghế đen, xung quanh là các thiết bị điện tử, các máy móc đang hoạt động, và tay của anh đang truyền một chất gì đó.

Cậu nhận ra có lẽ những gì mà tên khốn tự xưng là nhà nghiên cứu đó nói là sự thật, cậu quỵ gối xuống sàn đôi mắt mệt mỏi ấy dần đỏ hoe, những giọt nước mắt cứ lăn dài trên má của cậu, mẹ của anh cũng ôm lấy cậu, bà cũng khóc nức nở.

Ngoài trời mưa gió và sấm chớp không ngừng, hai con người ấy đã mất đi thế giới của mình, người mà họ yêu thương nhất, người mà suốt bấy lâu nay họ chờ đợi, mọi thứ kết thúc bằng một hình ảnh không rõ từ đâu mà đến.

Xuân, hạ, thu rồi đông, bốn mùa cứ lặng lẽ trôi qua như một cơn gió, Deku bước đi trong vô định, cậu vô tình vấp phải một cái thanh chắn ngang, cậu ngã về phía trước, cơ thể cậu đau nhức vì những cú ngã cũ vẫn chưa lành, từ ngày cậu biết tin Bakugo mất, cậu dường như hậu đậu hơn, cậu lúc nào cũng ngẫn ngơ rồi làm mình bị thương, cậu chống tay xuống đất ngồi dậy, làn gió lạnh thổi qua khiến cậu run rẩy, cậu ngước mặt lên bầu trời thì thấy những hạt tuyết nhỏ đầu mùa rơi xuống, cậu mỉm cười, một nụ cười đau khổ và gượng gạo, cậu đưa tay ra đón hạt tuyết nhỏ ấy, cậu nói:

- Kacchan à, người ta nói nếu ngắm tuyết đầu mùa cùng nhau thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp và tình yêu của hai người sẽ luôn luôn bền chặt đấy..

Cậu cười nhạt rồi nói tiếp:

- Vậy mà dù hoa đào nở, tiếng ve sầu, những chiếc lá mùa thu rơi và cả hạt tuyết đầu mùa bé nhỏ này cậu cũng không còn ngắm cùng tớ được nữa rồi..Chiếc sân chơi năm ấy chúng ta thường hay lui đến giờ sắp phủ một lớp tuyết trắng xóa rồi, đến khi nào..

đến khi nào cậu mới quay về với tớ đây..

Tớ nhớ cậu..

Ở nước Anh, khoảng thời gian trước khi nhà nghiên cứu gọi điện cho mẹ Bakugo, hình bóng chàng trai đang lo lắng nhìn bác sĩ riêng của chàng trai ấy, anh vừa lo lắng vừa tức giận, anh nói:

- Bác sĩ ông nói tôi có khả năng biến đổi thành Enigma rất thấp sao ?

Bác sĩ gật đầu, ông đưa cho anh một bản dữ liệu phân tích rồi nói:

- Cậu có thể đọc cái này nếu muốn, tôi cũng không cần lừa dối cậu để làm gì

Lúc này, nhà nghiên cứu bước vào, anh lo lắng nhìn Bakugo và nói:

- Cậu Katsuki ?

Cậu có thể ra đây gặp riêng tôi một chút không ?

Ở trong căn phòng nghiêng cứu chật hẹp, Bakugo tức giận ném sấp giấy anh vừa nhận được từ bác sĩ, anh quát:

- 2 năm nữa ?

Mất 2 năm nữa tôi mới có thể phân hoá thành Enigma ?

Anh bị điên à ?

Anh có biết vào ngày trước tôi nhận được tin gì từ Deku không ?

Em ấy nói là mẹ tôi bị bệnh vì bà nhớ tôi quá nhiều nên bà đã bệnh mãi không hết, anh nói xem một người phụ nữ Beta đã khó khăn trong cái xã hội chết tiệc này rồi.. bà ấy lại còn bị bệnh mãi không khỏi.. còn tôi thì sao ?

Tôi phải ở đây với cái đống máy móc ồn ào chết tiệc này và mấy người như đám các anh để đổi lại được gì ?

Nhà nghiên cứu ấy thở dài, anh nhặt những tờ giấy ấy lên rồi nói:

- Tôi hiểu cậu đang rất tức giận cậu Katsuki, nhưng chúng tôi đã cố gắng hết sức, nếu cậu dám liều lĩnh tăng liều thuốc thì có khả năng cơ thể của cậu có thể sốc phản vệ và gây ngừng tim, cậu có thể đối mặt với cái chết

Anh tức giận lao đến nắm lấy cổ áo của nhà nghiên cứu đó và nói:

- Mày nhìn tao giống đang quan tâm chuyện đó không ?

Tao không cần biết, miễn tao có thể rời khỏi cái chỗ chết tiệc này càng sớm càng tốt thì cái gì tao cũng dám làm

Nhà nghiên cứu nhìn anh bằng ánh mắt bất lực, anh ta đẩy Bakugo ra rồi đưa đến trước mặt anh một sấp giấy khác, anh ta nói:

- Được thôi, chúng tôi tôn trọng quyết định của cậu nhưng cậu phải kí vào sấp giấy này nếu có bất cứ rủi ro nào xảy ra trong quá trình thí nghiệm thì chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệm

Bakugo giật lấy sấp giấy rồi kí một mạch vào đó, anh quay lưng đi:

- 0,001% là thứ chết tiệc gì, tao không cần biết tao sẽ phân hóa được thành Enigma

*0,001% là tỉ lệ phân hóa nha

End phần 3

P/s Phần 4 sẽ là phần cuối nhe, chúc các bạn đọc truyện trong nước mắt tui đi đây 😭
 
[Bkdk/Eabo] Băng Qua Bầu Trời Để Đến Bên Em
Phần 4: Băng qua bầu trời để đến bên em (END)


Mùa Xuân lại đến đã 6 năm kể từ khi Bakugo rời khỏi Nhật Bản, tin tức về cái chết của anh đã lan rất nhanh ở trường đại học của Deku, đàn anh năm đó đã từng nhiều lần chê bai và chế diễu Bakugo và cậu nghe được tin tức này liền tìm đến trường gặp cậu.

Deku lúc này dáng vẻ của cậu vô cùng gầy gò và trên gương mặt vốn sáng chói như mặt trời giờ đây mang vẻ thẫn thờ, vô hồn, ánh mắt của cậu cũng không còn trong trẻo như trước nữa, dưới mí mắt là vọng mắt gấu trúc to đùng.

Cậu giờ đây nhìn như một bóng ma biết đi, đàn anh nhìn thấy dáng vẻ đó của cậu thì liền cười khinh, hắn ta bước lại gần cậu rồi lựa lúc cậu không chú ý thì giơ chân ra ngán chân cậu.

Cậu vấp ngã rồi đập mặt xuống sàn, đồng bọn đi cùng hắn ta thì cười phá lên, cậu vì quá đau nên cố gắng chống tay đứng dậy, cậu cũng chẳng quan tâm bọn rác rưởi này, từ ngày biết tin Bakugo mất thì Deku đã không còn tha thiết được sống, cậu nhiều lần có ý định đi theo anh nhưng vì thương mẹ của anh, cậu không nỡ nhìn bà cô đơn lẻ loi một mình trong căn nhà ấy nên cậu cố gắng sống để động viên và giúp đỡ bà cũng như giúp chính cậu.

Lúc này, đàn anh đó bước lại đá và lưng cậu rồi đạp lên lưng cậu một cái, hắn ta tính làm nhục cậu trước mặt mọi người, hắn nói:

- Trước đây mày vênh váo với tao như thế nào.. giờ thì nhìn mày đi thật thảm hại, cái tên Bakugo kia cũng thảm hại y như mày

Hắn tiến lại gần cậu rồi nói rõ từng chữ một vào tai cậu:

- Vậy nên thằng đó chết là đúng rồi

Deku khi nghe được lời hắn nói, ánh mắt cậu hiện lên những vệt máu nhỏ, cậu tức giận xoay người đấm vào mặt hắn ta hai phát thật mạnh, cậu không để hắn kịp phản ứng, cậu cứ đánh hắn, đánh đến khi nào máu từ miệng hắn phụt ra ngoài, mặc kệ những đồng bọn của hắn hay bất cứ người nào đến can ngăn, cậu vẫn cứ tiếp tục lao vào đánh như trút hết những ấm ức, những nỗi buồn, sự tức giận của cậu suốt thời gian qua.

Khi trở về con đường dẫn đến nhà cậu, thì những hình ảnh tua chậm về kí ức năm Bakugo rời đi lại hiện ra:

- Do nó đố kị, ghen ghét với mày nên nó mới rời đi

- Vì thằng Deku đó nên Bakugo mới bỏ đi nơi khác đó

- Mày chưa biết hả ?

Tụi nó ganh ghét nhau từ lâu rồi, thằng Deku chắc ghét Bakugo nên thằng Bakugo mới vậy...

Cơn đau từ trái tim hay cơn đau nơ gò má lúc nãy thằng khốn kia đánh trả lại cậu, cậu cũng không rõ là cái nào khiến cho cậu đau đến vậy, cậu nhìn xuống chân mình đang bước đi trên con đường rải đầy hoa đào, một lần nữa những lời nói của giáo viên lúc nãy lại vang lên trong đầu:

- Deku à, thầy và cô biết em rất quý bạn Bakugo nhưng bạn cũng đã mất được một năm rồi...em cũng phải vượt qua thôi..thầy nghĩ nếu em cứ tiếp tục đánh nhau và không chăm sóc bản thân như thế này thì Bakugo ở trên trời sẽ rất đau lòng đó

Cậu nghĩ lại liền cảm thấy nực cười, cậu nghĩ:

"Đau lòng sao ?

Nghe thì có vẻ rất quan tâm nhưng mấy người thì biết cái đếch gì chứ ?"

Cậu càng nghĩ càng bực, càng nghĩ càng buồn, cậu bước nhanh về phía căn nhà của cậu thì thấy một bóng dáng cao lớn đang đứng trước cổng, đồng tử của cậu chợt co lại, tin tức tố của cậu cũng chợt bùng nổ, nó bùng lên dữ dội khi cậu nhìn thấy dáng vẻ của chàng trai năm ấy.

Mái tóc vàng như những mũi kim sắt nhọn, gương mặt dịu dàng không còn cau có như trước, ánh mắt, đôi môi, bờ vai, tất cả những thứ ấy đều hiện ra trước mắt cậu, là anh, là Katsuki Bakugo, anh đang đứng trước mặt cậu nở một nụ cười nhạt, tuy anh không nhìn thấy cậu nhưng ánh mắt dịu dàng ấy, con người mà cậu đã thầm thương trộm nhớ rất lâu đang đứng trước nhà của cậu.

Khi anh nhận ra mùi của cậu thì đôi mắt màu đỏ ấy nhìn về phía cậu, anh mỉm cười, nụ cười dịu dàng nhất mà cậu từng thấy suốt 6 năm qua, cậu không biết phải làm gì, cậu nghĩ có lẽ là mình nhớ đến phát điên rồi.

Cậu không tin rằng một người cậu nghĩ là đã chết từ một năm trước, giờ đây đang đứng trước mặt và nhìn cậu, anh thấy cậu đứng trơ người ra liền bước lại gần, khoảng cách của cả hai càng thu hẹp lại, giọng của anh cũng vang lên:

- Deku... tôi nhớ em

Khi giọng nói ấy vang lên, cậu biết, cậu biết rằng mình không phát điên, cậu biết rằng đây chính là sự thật, anh ấy là thật, mọi thứ đều là thật cả.

Cậu chạy vội đến rồi ôm lấy anh, nước mắt đã lâu không còn chảy trên dối mắt cậu dần rơi xuống trên gương mặt hốc hác của cậu, anh ôm lấy cậu một mùi hương thuốc súng vô cùng mạnh sộc thẳng vào mũi của cậu.

Deku dù cố gắng chịu đựng nhưng tuyến thể đang đau nhức của cậu khiến cậu muốn rời khỏi anh, cậu cố gắng lờ đi cơn đau, cậu nói:

-...Em tưởng..em tưởng anh đã chết rồi..

Bakugo xoa tấm lưng gầy gò ấy, anh dịu dàng nói:

- Vào nhà đi, anh sẽ kể cho em nghe tất cả mọi chuyện suốt 6 năm qua

Anh buông cậu ra sau đó đặt lên trán cậu một nụ hôn nhẹ, anh nói:

- Vậy nên đừng khóc nữa

Khi cả hai vào trong nhà, Deku vẫn chưa buông đôi tay của Bakugo ra, cậu luôn nắm chặt nó không rời, cậu sợ nếu buông ra thì anh sẽ biến mất, vậy nên khi cảm nhận được sự lo lắng của cậu, anh cũng không nói gì chỉ lặng lẽ nắm chặt đôi tay nhỏ bé của cậu.

Cả hai ngồi xuống ghế sofa, anh đưa ly nước ấm đến trước mặt cậu rồi nói:

- Uống ít nước đi rồi chúng ta nói chuyện, được chứ ?

Deku cầm lấy cốc nước ấm, cậu uống một cách từ tốn sau đó nhìn anh, cậu mở lời trước:

- Vậy anh mau nói đi.. vì sao năm đó anh lại rời đi và vì sao tấm ảnh mà nhà nghiên cứu đó gửi cho anh nói rằng anh đã chết..nhưng anh lại..

Bakugo tiến lại gần cậu, anh ôm cậu vào lòng, anh để cậu ngồi vào lòng mình, dường như sau bao nhiêu năm thì cơ thể của anh đã lớn hơn cậu rất nhiều, chưa kể vì nhớ nhung anh nên cậu đã ăn rất ít khiến cơ thể trở nên mảnh khảnh và gầy gò rất nhiều.

Anh vòng tay ra để nắm lấy tay cậu rồi nói:

- Thật ra trước đây rời đi vì anh đố kị với em, anh muốn trở thành thứ gì đó có thể hơn được em, ngày đó khi biết em phân hóa thành Alpha cấp S thì anh đã không tài nào ngủ được.

Anh dùng ngón tay xoa nhẹ vào lòng bàn tay của cậu rồi nói tiếp:

- Có rất nhiều người chế diễu, chửi mắng anh, thậm chí nhiều đem anh bị gặp ác mộng không ngủ được, nó cứ văng vẳng bên tai anh rằng anh là kẻ vô dụng và anh chợt nhận ra rằng nếu cứ là một thằng Beta yếu đuối thì anh sẽ mãi chẳng bảo vệ được gia đình của mình, nhất là em.

Anh tựa cằm vào vai cậu, anh dụi dụi cằm mình lên vai cậu, cậu thấy vậy liền xoa đầu anh, cậu nói:

- Vậy rồi sau đó anh bỏ đi ?

Anh cười nhạt rồi nói:

- Ừm, có một nhà nghiên cứu nói rằng thể chất của anh rất phù hợp để nghiên cứu và họ đã nghiên cứu ra một loại thuốc có thể biến đổi thành Enigma, nó được cho là cấp cao nhất hệ thống ABO và có khả năng đánh dấu được cả Alpha kể cả cấp S..

Cậu nghe đến đây liền đẩy anh ra rồi nhìn anh với ánh mắt khó tả, anh biết cậu sắp tức giận nên liền không dám nhìn thẳng vào mắt cậu, anh nói:

- Thế nên anh đã đánh cược, anh muốn thử một lần, suốt khoảng thời gian ở Anh, bọn họ đã truyền thứ thuốc đó vào người anh, vì thể chất của anh nên từ Beta, anh đã phân hóa thành Alpha..nhưng vào 1 năm trước thì anh biết mẹ vì nhớ anh nên đã lâm bệnh, bà trông vô cùng yếu ớt và em...cũng vậy

Lúc nói đến đây, Bakugo nhìn vào mắt cậu, đôi mắt xanh ấy đang nhìn anh, anh chạm lên má cậu rồi nói:

- Anh thấy em càng ngày càng gầy đi, đôi mắt cũng buồn hơn trước rất nhiều..và vì vậy anh quyết định đánh cược số mệnh, anh đã tăng liều lượng lên nhiều lần để mong sao có thể nhanh chóng trở lại với em và mẹ..nhưng..

Cậu gạt tay anh ra khỏi má cậu, cậu tức giận nói:

- Anh điên rồi !!

Điên thật rồi !!

Đến mạng sống anh cũng không cần nữa rồi đúng không ???

Anh cười nhạt, anh nắm lấy tay cậu rồi nói:

- Deku à...anh phải làm sao đây ?

Ở một đất nước xa xôi như vậy anh thì có thể làm gì được chứ ?

Phải liều thôi vì anh không muốn thấy gia đình của anh phải chịu thêm đau khổ nữa

Cậu một lần nữa hất tay anh ra, cậu nắm lấy cổ áo của anh:

- Rồi sao ?

Anh bị sốc phản vệ sau đó ...sau đó

Bakugo mặc cậu nắm lấy cổ áo mình, anh đáp

- Sau đó anh ngừng tim và mém chết trên chiếc ghế đó nhưng vì anh phân hóa thành Enigma nên anh đã sống

Đôi tay của cậu đang nắm cổ áo của anh đang run rẩy, nước mắt lại một lần nữa chảy xuống gương mặt ấy, cậu nói:

- Tỉ lệ..tỉ lệ anh phân hóa được thành Enigma là bao nhiêu % ?

Anh im lặng, anh nhìn cậu với anh mắt đau lòng, anh định vươn tay ra lau đi nước mắt trên gương mặt cậu, cậu tức giận hất tay anh ra, cậu quát:

- Nói mau !!!

Anh thở dài, anh không nhìn thẳng vào mắt cậu, anh nói:

- 0,001%, tỉ lệ vô cùng thấp có thể chết..bất cứ lúc nào..

Chát !

Tiếng tát chói tai vang lên, cậu tát vào mặt anh một cái rõ đau, cơn giận trong lòng cậu dâng lên, cậu không hiểu vì sao anh lại liều mạng như thế, cậu quát lớn:

- Kacchan !

Anh điên rồi !!

Bakugo nhẹ nhàng ôm lấy cậu, cậu vùng vẫy định thoát ra thì anh lấy tay chạm nhẹ lên tuyến thể của cậu, anh phát ra một ít tin tức tố an ủi giúp cậu dịu đi cơn giận, anh nói:

- Deku à, anh biết em rất tức giận nhưng nếu anh không phân hóa thành Enigma thì cả đời này của anh sẽ không thể bảo vệ được em và gia đình mất, người ngoài sẽ bàn tán chỉ trỏ nói rằng anh là thứ vô dụng, anh không bao giờ chấp nhận được chuyện như vậy..thà rằng anh chết đi cho rồi

Vì bị ảnh hưởng bởi tin tức tố an ủi của anh nên, Deku vô cùng buồn ngủ, cậu dựa vào lòng anh rồi nói:

- Đồ điên..anh vừa ngốc vừa điên..

Bakugo cười, anh xoa xoa tấm lưng của cậu rồi nói:

- Mọi chuyện đã qua rồi Deku à, anh đã ở đây và sẽ mãi ở đây bên em và gia đình

Anh hôn trán cậu, sau đó đợi cậu không phòng bị thì liền hôn lên đôi môi của cậu, anh nói:

- Deku, anh yêu em và anh yêu em rất nhiều, anh nguyện dành cả đời này bù đắp cho em, những gì mà suốt 6 năm qua em phải chịu, hãy để tôi bù đắp lại cho em, dù có phải băng qua bầu trời.. thì tôi vẫn sẽ đến bên em.

Deku không biết nói gì, nước mắt cậu càng chảy nhiều hơn, cậu mỉm cười, nụ cười rất lâu rồi mới xuất hiện trên gương mặt của cậu, dù cậu không nói gì nhưng anh biết rằng cậu đang rất hạnh phúc, vì sự mệt mỏi suốt bao ngày và tin tức tố an ủi mùi thuốc súng của anh đang bao bọc lấy cậu, cậu dần thả lỏng rồi thiếp đi trong lòng của anh.

Bakugo cảm nhận được người trong lòng dần thở đều, anh dịu dàng hôn lên đỉnh đầu của cậu:

- Ngủ ngon nhé Deku của anh

End Phần 4

P/s: Yay hết chính truyện rầu, còn ngoại truyện nữa hi vọng các bạn sẽ theo dõi ngoại truyện đến cùng nhó
 
[Bkdk/Eabo] Băng Qua Bầu Trời Để Đến Bên Em
Q&A nhân vật trước thềm ngoại truyện


J: tác giả

K: Bakugo

D: Deku

J: Hai đứa thích gọi nhau như nào ?

K: Deku, đồ mít ước, đồ vô dụng, đồ ngốc,...(vẫn còn đang kể)

D: Kacchan ạ

J: Vậy hai người có định gọi nhau là vợ chồng không ?

K (Đi lại gần J và nói): Cũng muốn nhưng sĩ nên chưa dám

K: Không thích

D ( nhìn K với vẻ mặt hoang mang): anh không thích gọi em là vợ sao ?

K: Ừm

D: ..nhưng em định gọi anh là chồng

K (đỏ mặt ảnh ngoảnh mặt đi chỗ khác)

J: Vậy giờ hai đứa xưng hô như thế nào ?

K: Tôi - Em

D: Anh - Em

D ( nhìn K và nói): sao lúc trước mới gặp thì anh xưng là anh - em ?

K (nói nhỏ): Dỗ vợ

D: Anh nói gì cơ, em nghe không rõ

K: Tôi thích gọi sao thì gọi, em quản tôi chắc ?

D: Anh vẫn không thay đổi gì nhỉ, Kacchan

J: Bình thường cả hai rảnh rỗi sẽ làm gì ?

K&D: Coi phim ạ

J: Không đi chơi sao ?

K: Không thích ồn ào

D: Bình thường ảnh hay dẫn con đi chơi, bình thường cũng hay mua bánh về cho con ăn...

D lại gần J và nói: Thật ra ảnh thích ra ngoài đi dạo lắm mà ảnh ngại nên mới trả lời với má là không thích

J: Nếu chẳng may người kia mất thì sao ?

K: ...nếu mẹ tôi còn sống thì sẽ cố gắng sống nhưng cũng không muốn sống tiếp

D: con cũng như ảnh.. thật ra thì không muốn quay lại thời điểm đó chút nào..

K xoa đầu D rồi nói: Sẽ không xảy ra lần nào nữa

J: Có thích mùi tin tức tố của đối phương không ?

K&D: Thích

D nhìn K rồi ngập ngừng nói: Thật ra hơi đắng ạ..

K cười dịu dàng rồi nói: Hơi ngọt

J: Nếu có người khác cướp mất đối phương thì sao ?

K: ???

Nó chán sống hay gì ?

D: ...chưa tưởng tượng ra cảnh đó ạ

K nhìn D rồi nói: Sao lại chưa tưởng tượng ra ?

Nếu có người cướp mất tôi khỏi em thì em vẫn để nó yên hả ?

D: Không phải.. quan trọng là nó có đủ bản lĩnh để làm chuyện đó hay không..

J: Nếu có con thì sẽ thích con gái hay con trai hơn ?

K: Cả hai nhưng thích con gái hơn càng giống càng tốt

D: Càng giống gì cơ ?

K: Lo trả lời đi kìa

D: À con thì thích cả hai dù trai hay gái đều được

J: Nếu người kia không có gì trong tay thì có yêu không ?

K&D: Có

J: Vậy sẽ cưới người không có chí tiến thủ mãi không có gì trong tay chứ ?

K&D: Sẽ không

K: Nếu đến việc chăm sóc cho bản thân còn không xong thì chết đi cho đỡ chật đất

D đánh K rồi nói: Thật ra thì nếu không có chí tiến thủ, làm mãi không được việc gì thì sau này cả hai sẽ cùng khổ..như vậy chắc chắn sẽ không hạnh phúc

J: Nếu tổ chức đám cưới thì sẽ tổ chức to hay nhỏ ?

Sẽ mời những ai ?

K: Tổ chức to, mời gia đình,bạn bè

J: ngắn gọn vậy sao ?

K: tất nhiên ?

D: Con cũng nghĩ là tổ chức to nhưng mà to hay nhỏ không quan trọng miễn có bạn bè thân thiết và gia đình là được ạ

J: Vậy ai sẽ mặc váy cưới ?

K: Sao phải mặc váy ?

Cả hai mặc vest không được sao ?

J: Muốn thử nhìn Deku mặc váy cưới

D: ...con có thể mặc..nhưng vest thì vẫn hơn..

K: Mặc váy thì đừng để ai thấy...

D: Sẽ..làm mất mặt anh sao ?

K: Không phải, không thích người khác nhìn thấy

D cúi mặt cười mỉm

J: Mức độ cuồng đối phương theo bản thân cảm nhận là bao nhiêu ( Từ 1-10)

K: -10

J: ????

K lại nói nhỏ với J: 100 à không 1000

J: ....đúng là sĩ diện quá rồi đó

D nhìn K khó hiểu không biết anh nói gì cậu liền hãi đầu ngại ngùng nói: Dạ chắc là 10

K (mặt vô cùng khoái, cười nhép mép): tất nhiên rồi

J: Mức độ ghen theo cảm nhận của bản thân ?

K: 1-10 sao ?

J: chứ muốn sao ?

K: quá ít

J: còn ít nữa hả ???

D:...con nghĩ chắc là 7-8 ?

J: Con ghen dữ vậy sao ?

D gãi đầu cười ngượng ngùng: Hehe dạ

J: Nếu bản thân đi với người khác thì sao ?

K: Không được

D: Được ạ miễn có báo cho con biết

K: Đồ dễ dãi

J: Vậy đi ăn với bạn khác giới thì sao ?

K: Càng không được

D: ...bạn bình thường sao ?

J: Má nghĩ là chắc bạn nữ đó có ý với đối phương nên mới rủ đi ăn

D: Vậy..còn tùy vào Kacchan có đồng ý đi hay không...nếu có thì con cũng không cản được...

K: Nói thẳng là em không muốn tôi đi là được vòng vo quá

D: Thật ra nếu anh đi thì em cũng hơi khó chịu thiệt nhưng mà chuyện riêng của anh..

K cắt ngang: Thôi đủ rồi, vậy mà nói ghen 7-8, tôi còn tưởng em là Phật không đó

J: Vậy lỡ nhậu về mà trên người đối phương có mùi tin tức tố của người khác thì sao ?

K: Đù ra đẹ

D: Là gì vậy ạ ?

K: con nít biết làm gì, em cứ thử làm vậy đi tôi sẽ cho em biết thứ đó là gì

J: ...mày đừng có mà dụ ẻm

J: Vậy còn Deku thì sao con ?

D: hm...con không biết nữa

K: Ngồi im đi, tôi lạy em cho, em sắp làm Phật được rồi đó

J: Haha con cũng quá thoải mái rồi Deku

D: Vậy sao ?

Thật ra thì chắc người đó cũng không yên đâu ạ..

K: Tất nhiên rồi

J: Nếu gặp được người đó thì sẽ làm gì ?

K: Đấm vỡ mồm nó chứ gì ?

Láo nháo riết quen

D: Chắc là nói chuyện chút thôi ạ.. có điều nếu lỡ bị thương thì chắc là do người đó xui thôi ạ

J: Ồ vậy sao ?

J: Okay tới đây hết Q&A rồi có lời gì muốn nói với đọc giả không ?

K: Lo mà đọc ngoại truyện cho hết

D: Dạ con cảm ơn cô chú, anh chị, mọi người đã theo dõi truyện đến bây giờ ạ, mong mọi người có thể tiếp tục theo dõi ngoại truyện

End Q&A
 
[Bkdk/Eabo] Băng Qua Bầu Trời Để Đến Bên Em
Ngoại truyện 1


Những ngày đầu của mùa Xuân đã tới, việc trở về của Bakugo đã khiến cho những người biết đến câu chuyện của anh cảm thấy tò mò, họ luôn quay xung quanh anh hỏi hết điều này đến điều khác làm cho anh cảm thấy vừa mệt mỏi vừa chán nản.

Bakugo bước về nhà của mình, dạo này mẹ anh thường hay tra hỏi anh đi đâu, làm gì nhưng đó là khoảng thời gian đầu anh mới về nước, bà thậm chí còn bị tăng huyết áp phải nhập viện vì tức giận khi nghe anh kể những việc anh làm suốt khoảng thời gian vừa qua.

Mọi chuyện dần khá hơn khi bà dần chấp nhận anh đã phân hóa thành Enigma và mọi người đều nghĩ anh là loại Alpha mạnh hơn cấp S chứ họ cũng chưa bao giờ nghĩ tới rằng trên đời này lại tồn tại Enigma, chính vào lúc này khi gần về đến căn nhà của mình thì anh lại nghe tiếng ồn ào náo nhiệt từ xa của một đám nào đó, anh càng bước lại gần thì tiếng bàn tán và tiếng nói chuyện càng ngày càng to.

Khi anh bước đến trước cổng nhà của anh thì anh thấy một đám phóng viên đang vây quanh nhà của anh, tâm trạng anh mấy ngày nay đã không tốt rồi lại còn gặp mấy người phóng viên suốt ngày tìm đến nhà anh làm phiền, bọn họ vừa thấy anh đi đến liền nhào tới đứng xung quanh anh, nhưng chiếc Mic bắt đầu đưa đến trước mặt và những chiếc máy quay bắt đầu nổ tí tách, tiếng ồn ào bắt đầu vang lên, Bakugo không chịu đựng được nữa, anh phát điên đến mức tỏa tin tức tố của mình ra khiến cho những người phóng viên đó không thể không tránh xa.

Mùi thuốc súng tỏa ra trong không khí càng ngày càng dày hơn khiến không khí đặc quánh, mọi thứ dường như trở nên mất kiểm soát khi có một số phóng viên bắt đầu ngã quỵ xuống đất nôn mửa, lúc này từ bên trong nhà của anh có tiếng động lớn, anh khó chịu nhìn kĩ thì thấy bóng dáng hấp tấp của Deku, cậu thở gấp nhìn anh với anh mắt lo lắng, anh cũng nhìn cậu với ánh mắt khó hiểu thì cậu bước đến kéo anh vào bên trong nhà, mùi tin tức tố xoa dịu của cậu khiến cho anh cảm thấy đỡ bực bội trong người.

Sau khi được cậu kéo vào bên trong thì dám phóng viên bên ngoài cũng dần hoảng loạn rời đi, cậu nhìn qua khe cửa sổ rồi thở dài, cậu biết kiểu gì ngày mai chuyện này cũng lên báo nhưng cậu cũng không quá ngạc nhiên vì vốn dĩ trước giờ Bakugo đã có tính cách khó chịu từ nhỏ rồi, cậu còn cảm thấy may mắn vì ngoài phóng ra tin tức tố thì anh không đấm bất kì người phóng viên nào, bởi vì nếu anh thật sự làm vậy thì việc kiểm soát những bài đăng tiêu cực, thậm chí bôi nhọ anh là rất khó.

Cậu bây giờ mới để ý rằng Bakugo đang dựa đầu lên vai cậu, cậu cũng chẳng hiểu anh đang làm nũng cái gì, cậu càng cảm thấy buồn cười vì từ lúc quay trở về anh dường như cũng không thay đổi gì nhiều, chỉ là thỉnh thoảng lại làm nũng nhưng mỗi lần cậu hỏi thì anh lại gân cổ lên cãi, cậu xoa đầu anh rồi nói:

- Kacchan, anh đã bình tĩnh chưa ?

Anh chỉ ừm một tiếng rồi không nói gì nữa, cậu cũng để ý anh đã thu bớt lại tin tức tố của mình nên bây giờ cậu càng ngửi rõ mùi tin tức tố hoa nhài đang bay khắc nơi trong không khí, cậu cũng là Alpha cấp S nên việc phóng tin tức tố ra như vậy thì thật là kì cục, cậu định thu lại nó thì anh lên tiếng:

- Cứ mặc kệ nó đi, để yên đó cho tôi

Cậu thở dài, cậu nhìn thấy sự mệt mỏi của anh suốt những ngày qua nhưng nếu cứ thế này thì việc anh mất kiểm soát sẽ là chuyện sớm muộn, cậu liền hỏi:

- Kacchan này, anh không định giải quyết chuyện này cho xong sao ?

Nếu mọi chuyện cứ tiếp tục như thế này, em sợ là.. sớm muộn kết cục sẽ không tốt đẹp gì lắm đâu ?

Lúc này Bakugo mới ngẩn đầu lên, anh nhìn vào mắt cậu rồi nói:

- Vậy em nghĩ tôi nên làm gì ?

Tôi cũng chán với cái việc suốt ngày bị bọn vô dụng đó bám đuôi hoặc bị người khác dòm ngó rồi ?

Nhưng tôi nói với bọn họ là Alpha hơn cấp S nhưng họ vẫn không tin, lại có đứa lan tin đồn đủ thứ chuyện về tôi kêu tôi là cái gì mà người ngoài hành tinh, bọn ngu đó nếu rảnh rỗi sao không đi làm chuyện gì có ích đi cứ suốt ngày bám lấy tôi làm gì chứ ?

Cậu không nói gì, cậu biết một khi tin tức về việc anh là Enigma truyền ra bên ngoài thì nó sẽ còn phức tạp hơn bây giờ, cậu suy nghĩ một lúc rồi hỏi:

- Vậy..về chuyện anh muốn em ở lại đây là sao chứ ?

Bakugo nghe cậu hỏi như vậy liền không biết làm gì liền đi đến phía Sofa ngồi xuống, anh không trả lời mà giả bộ nhắm mắt làm ngơ, cậu cảm thấy buồn cười liền hỏi:

- Có phải là Enigma cũng giống như Alpha không ?

Thích ở bên cạnh bạn đời của mình ?

Bakugo trừng mắt nhìn cậu, anh không biết là cậu có suy nghĩ trước khi nói ra câu đó hay không nhưng thật sự nó có thể khiến anh muốn nổ tung, anh gắt gỏng hỏi:

- Em điên à sao...sao lại nói cái gì vậy ?

Cậu bước lại gần anh, cậu ngồi kế bên anh rồi nói:

- À tại em nghe mấy nhà nghiêng cứu kia nói Enigma có khả năng đánh dấu vĩnh viễn Alpha đúng chứ ?

Bakugo lấy tay đặt lên trán, anh thật sự phát điên mất, anh cảm giác cả thế giới này đều vừa vô dụng vừa ngu ngốc không làm được việc gì nên hồn cả, anh day day thái dương rồi nói:

- Ừm..chuyện đánh dấu vĩnh viễn là thật..

Lúc này cậu nắm lấy tay anh rồi đưa bàn tay anh lên cổ của mình rồi nói:

- May quá..chờ đợi suốt nhiều năm như vậy em còn nghĩ chúng ta chỉ có thể yêu nhau như bình thường, nếu là Kacchan thì em sẽ...

Bakugo giật bàn tay mình lại, anh nói với giọng run rẩy:

- Không được..em không hiểu..

Deku nắm lấy mặt anh rồi nói:

- Không hiểu cái gì mới được ?

Anh sống chết đòi phân hóa thành Enigma không phải để ở bên em hay sao ?

Bây giờ cơ hội đến rồi sao anh còn chần chờ gì nữa ?

Bakugo nắm lấy bàn tay của cậu rồi, sau đó anh dụi má vào tay cậu, anh nói:

- Tôi biết..nhưng tôi cảm thấy chưa phải là lúc.. tôi sợ em không chấp nhận được việc..

Cậu nhíu mày nhìn anh, anh cũng biết nếu cứ lấp lửng không nói cho cậu biết thì cậu sẽ giận anh nên anh liền nói tiếp:

- Enigma khi đánh dấu Alpha sẽ biến đổi Alpha thành Omega của riêng họ, kì phát tình của em cũng sẽ đồng bộ với anh và hơn nữa là đôi khi thời gian đầu em sẽ bị rối loạn tin tức tố nữa

Cậu thở dài rồi dùng tay còn lại xoa lên đầu anh rồi nói:

- Ừm..không sao đâu em chấp nhận hết..dù là giới tính nào của Kacchan hay em có trở thành giới tính gì đi nữa miễn em có thể ở bên anh là được rồi

Bakugo nhìn vào mắt Deku, ánh mắt chứa đựng tình cảm của cậu dành cho anh, sự dịu dàng và tình yêu đều nằm trong đôi mắt ấy, anh biết anh đã để cậu đợi rất lâu, vậy nên anh mong rằng mình có thể bù đắp khoảng thời gian ấy lại cho cậu, việc đánh dấu vĩnh viễn cậu làm cho anh sợ cậu không chấp nhận nó vì nó quá nhanh nhưng anh quên mất rằng bản thân cậu cũng yêu anh nhiều như anh yêu cậu vậy.

Anh dụi dụi vào lòng bàn tay cậu rồi nói:

- Có thể..có thể chờ tôi sắp xếp xong cái đồng hỗn độn những ngày gần đây được không ?

Chúng ta cứ như vậy mà đánh dấu vĩnh viễn thì nhanh quá..tôi muốn..hẹn hò với em..yêu em từ ban đầu..

Deku nghe những lời này, cậu ngại ngùng không biết nên làm gì chỉ nhẹ nhàng nói:

- Được, em chờ anh

Hết ngoại truyện 1
 
[Bkdk/Eabo] Băng Qua Bầu Trời Để Đến Bên Em
Ngoại truyện 1


Những ngày đầu của mùa Xuân đã tới, việc trở về của Bakugo đã khiến cho những người biết đến câu chuyện của anh cảm thấy tò mò, họ luôn quay xung quanh anh hỏi hết điều này đến điều khác làm cho anh cảm thấy vừa mệt mỏi vừa chán nản.

Bakugo bước về nhà của mình, dạo này mẹ anh thường hay tra hỏi anh đi đâu, làm gì nhưng đó là khoảng thời gian đầu anh mới về nước, bà thậm chí còn bị tăng huyết áp phải nhập viện vì tức giận khi nghe anh kể những việc anh làm suốt khoảng thời gian vừa qua.

Mọi chuyện dần khá hơn khi bà dần chấp nhận anh đã phân hóa thành Enigma và mọi người đều nghĩ anh là loại Alpha mạnh hơn cấp S chứ họ cũng chưa bao giờ nghĩ tới rằng trên đời này lại tồn tại Enigma, chính vào lúc này khi gần về đến căn nhà của mình thì anh lại nghe tiếng ồn ào náo nhiệt từ xa của một đám nào đó, anh càng bước lại gần thì tiếng bàn tán và tiếng nói chuyện càng ngày càng to.

Khi anh bước đến trước cổng nhà của anh thì anh thấy một đám phóng viên đang vây quanh nhà của anh, tâm trạng anh mấy ngày nay đã không tốt rồi lại còn gặp mấy người phóng viên suốt ngày tìm đến nhà anh làm phiền, bọn họ vừa thấy anh đi đến liền nhào tới đứng xung quanh anh, nhưng chiếc Mic bắt đầu đưa đến trước mặt và những chiếc máy quay bắt đầu nổ tí tách, tiếng ồn ào bắt đầu vang lên, Bakugo không chịu đựng được nữa, anh phát điên đến mức tỏa tin tức tố của mình ra khiến cho những người phóng viên đó không thể không tránh xa.

Mùi thuốc súng tỏa ra trong không khí càng ngày càng dày hơn khiến không khí đặc quánh, mọi thứ dường như trở nên mất kiểm soát khi có một số phóng viên bắt đầu ngã quỵ xuống đất nôn mửa, lúc này từ bên trong nhà của anh có tiếng động lớn, anh khó chịu nhìn kĩ thì thấy bóng dáng hấp tấp của Deku, cậu thở gấp nhìn anh với anh mắt lo lắng, anh cũng nhìn cậu với ánh mắt khó hiểu thì cậu bước đến kéo anh vào bên trong nhà, mùi tin tức tố xoa dịu của cậu khiến cho anh cảm thấy đỡ bực bội trong người.

Sau khi được cậu kéo vào bên trong thì dám phóng viên bên ngoài cũng dần hoảng loạn rời đi, cậu nhìn qua khe cửa sổ rồi thở dài, cậu biết kiểu gì ngày mai chuyện này cũng lên báo nhưng cậu cũng không quá ngạc nhiên vì vốn dĩ trước giờ Bakugo đã có tính cách khó chịu từ nhỏ rồi, cậu còn cảm thấy may mắn vì ngoài phóng ra tin tức tố thì anh không đấm bất kì người phóng viên nào, bởi vì nếu anh thật sự làm vậy thì việc kiểm soát những bài đăng tiêu cực, thậm chí bôi nhọ anh là rất khó.

Cậu bây giờ mới để ý rằng Bakugo đang dựa đầu lên vai cậu, cậu cũng chẳng hiểu anh đang làm nũng cái gì, cậu càng cảm thấy buồn cười vì từ lúc quay trở về anh dường như cũng không thay đổi gì nhiều, chỉ là thỉnh thoảng lại làm nũng nhưng mỗi lần cậu hỏi thì anh lại gân cổ lên cãi, cậu xoa đầu anh rồi nói:

- Kacchan, anh đã bình tĩnh chưa ?

Anh chỉ ừm một tiếng rồi không nói gì nữa, cậu cũng để ý anh đã thu bớt lại tin tức tố của mình nên bây giờ cậu càng ngửi rõ mùi tin tức tố hoa nhài đang bay khắc nơi trong không khí, cậu cũng là Alpha cấp S nên việc phóng tin tức tố ra như vậy thì thật là kì cục, cậu định thu lại nó thì anh lên tiếng:

- Cứ mặc kệ nó đi, để yên đó cho tôi

Cậu thở dài, cậu nhìn thấy sự mệt mỏi của anh suốt những ngày qua nhưng nếu cứ thế này thì việc anh mất kiểm soát sẽ là chuyện sớm muộn, cậu liền hỏi:

- Kacchan này, anh không định giải quyết chuyện này cho xong sao ?

Nếu mọi chuyện cứ tiếp tục như thế này, em sợ là.. sớm muộn kết cục sẽ không tốt đẹp gì lắm đâu ?

Lúc này Bakugo mới ngẩn đầu lên, anh nhìn vào mắt cậu rồi nói:

- Vậy em nghĩ tôi nên làm gì ?

Tôi cũng chán với cái việc suốt ngày bị bọn vô dụng đó bám đuôi hoặc bị người khác dòm ngó rồi ?

Nhưng tôi nói với bọn họ là Alpha hơn cấp S nhưng họ vẫn không tin, lại có đứa lan tin đồn đủ thứ chuyện về tôi kêu tôi là cái gì mà người ngoài hành tinh, bọn ngu đó nếu rảnh rỗi sao không đi làm chuyện gì có ích đi cứ suốt ngày bám lấy tôi làm gì chứ ?

Cậu không nói gì, cậu biết một khi tin tức về việc anh là Enigma truyền ra bên ngoài thì nó sẽ còn phức tạp hơn bây giờ, cậu suy nghĩ một lúc rồi hỏi:

- Vậy..về chuyện anh muốn em ở lại đây là sao chứ ?

Bakugo nghe cậu hỏi như vậy liền không biết làm gì liền đi đến phía Sofa ngồi xuống, anh không trả lời mà giả bộ nhắm mắt làm ngơ, cậu cảm thấy buồn cười liền hỏi:

- Có phải là Enigma cũng giống như Alpha không ?

Thích ở bên cạnh bạn đời của mình ?

Bakugo trừng mắt nhìn cậu, anh không biết là cậu có suy nghĩ trước khi nói ra câu đó hay không nhưng thật sự nó có thể khiến anh muốn nổ tung, anh gắt gỏng hỏi:

- Em điên à sao...sao lại nói cái gì vậy ?

Cậu bước lại gần anh, cậu ngồi kế bên anh rồi nói:

- À tại em nghe mấy nhà nghiêng cứu kia nói Enigma có khả năng đánh dấu vĩnh viễn Alpha đúng chứ ?

Bakugo lấy tay đặt lên trán, anh thật sự phát điên mất, anh cảm giác cả thế giới này đều vừa vô dụng vừa ngu ngốc không làm được việc gì nên hồn cả, anh day day thái dương rồi nói:

- Ừm..chuyện đánh dấu vĩnh viễn là thật..

Lúc này cậu nắm lấy tay anh rồi đưa bàn tay anh lên cổ của mình rồi nói:

- May quá..chờ đợi suốt nhiều năm như vậy em còn nghĩ chúng ta chỉ có thể yêu nhau như bình thường, nếu là Kacchan thì em sẽ...

Bakugo giật bàn tay mình lại, anh nói với giọng run rẩy:

- Không được..em không hiểu..

Deku nắm lấy mặt anh rồi nói:

- Không hiểu cái gì mới được ?

Anh sống chết đòi phân hóa thành Enigma không phải để ở bên em hay sao ?

Bây giờ cơ hội đến rồi sao anh còn chần chờ gì nữa ?

Bakugo nắm lấy bàn tay của cậu rồi, sau đó anh dụi má vào tay cậu, anh nói:

- Tôi biết..nhưng tôi cảm thấy chưa phải là lúc.. tôi sợ em không chấp nhận được việc..

Cậu nhíu mày nhìn anh, anh cũng biết nếu cứ lấp lửng không nói cho cậu biết thì cậu sẽ giận anh nên anh liền nói tiếp:

- Enigma khi đánh dấu Alpha sẽ biến đổi Alpha thành Omega của riêng họ, kì phát tình của em cũng sẽ đồng bộ với anh và hơn nữa là đôi khi thời gian đầu em sẽ bị rối loạn tin tức tố nữa

Cậu thở dài rồi dùng tay còn lại xoa lên đầu anh rồi nói:

- Ừm..không sao đâu em chấp nhận hết..dù là giới tính nào của Kacchan hay em có trở thành giới tính gì đi nữa miễn em có thể ở bên anh là được rồi

Bakugo nhìn vào mắt Deku, ánh mắt chứa đựng tình cảm của cậu dành cho anh, sự dịu dàng và tình yêu đều nằm trong đôi mắt ấy, anh biết anh đã để cậu đợi rất lâu, vậy nên anh mong rằng mình có thể bù đắp khoảng thời gian ấy lại cho cậu, việc đánh dấu vĩnh viễn cậu làm cho anh sợ cậu không chấp nhận nó vì nó quá nhanh nhưng anh quên mất rằng bản thân cậu cũng yêu anh nhiều như anh yêu cậu vậy.

Anh dụi dụi vào lòng bàn tay cậu rồi nói:

- Có thể..có thể chờ tôi sắp xếp xong cái đồng hỗn độn những ngày gần đây được không ?

Chúng ta cứ như vậy mà đánh dấu vĩnh viễn thì nhanh quá..tôi muốn..hẹn hò với em..yêu em từ ban đầu..

Deku nghe những lời này, cậu ngại ngùng không biết nên làm gì chỉ nhẹ nhàng nói:

- Được, em chờ anh

Hết ngoại truyện 1
 
Back
Top Bottom