[BOT] Audio
Quản Trị Viên
Bình Minh Màu Đỏ
Tác giả: Minh Ngũ Nguyệt
Giọng đọc: Đình Huy
Trạng thái: Hoàn thành
Giới thiệu truyện:
Diệp Phi gặp được Lê Tiện Nam ở một thành phố xa lạ. Khi đó, cuộc sống của cô vô cùng hỗn loạn. Người đàn ông cao lớn dựa vào đèn đường, nghiêng đầu châm thuốc, góc mặt lạnh lùng phóng khoáng, mặc áo khoác dạ được cắt may tỉ mỉ, nhất cử nhất động đều tinh tế khó quên. Nhìn thấy ánh mắt của cô, anh cong môi mỉm cười, mời cô ăn tối cùng anh.
“Ăn cùng nhau nhé?”
Anh chu đáo tinh tế, vừa đủ dịu dàng, chừng mực dung túng, làm cô không cách nào thoát ra.
Trước khi tốt nghiệp đại học, giữa đoạn tình cảm không nói lời yêu và việc học hành, cô lựa chọn con đường thứ hai, đi đến một thành phố khác, trở thành sinh viên trao đổi.
Lê Tiện Nam tỉnh giấc, cầm chiếc khăn lụa mà cô để lại, nhẹ nhàng ngửi lấy mùi hương trên đó, đột nhiên cảm thấy không cam tâm.
Không ngờ hôm sau, họ gặp lại nhau ở nhà của giáo sư.
Giáo sư giới thiệu: “Phi Phi, đây là Lê tổng, nhà đầu tư cho dự án của em.”
Người đàn ông cười khẽ, ánh mắt lưu luyến dừng lại trên gương mặt của cô, vẫn dịu dàng như trước.
Sau bữa ăn, Diệp Phi ra hiên nhà đón gió mát, đột nhiên nhớ đến đêm nọ, cô chỉ vừa cảm mạo nóng sốt, anh đã khoác áo choàng ngủ đưa cô đến bệnh viện, trên đường đi vẫn không quên mua thức khuya cho cô, người đàn ông xưa nay kiêu ngạo lại chăm chú lột cua cho cô.
Xao nhãng một lát, Lê Tiện Nam đã xuất hiện sau lưng cô.
Ngón tay thon dài sạch sẽ mơn man khăn lụa trắng, anh im lặng không nói, ánh mắt vụng trộm khao khát dừng trên gương mặt của cô, cười khẽ: “Phi Phi, em tàn nhẫn thật, sao có thể đành lòng chạy đi xa như thế?”
Bề ngoài của anh lạnh lùng nhã nhặn, nhưng trong lòng, anh ngày ngày dung túng, thương yêu cô, không hề do dự…
“Ăn cùng nhau nhé?”
Anh chu đáo tinh tế, vừa đủ dịu dàng, chừng mực dung túng, làm cô không cách nào thoát ra.
Trước khi tốt nghiệp đại học, giữa đoạn tình cảm không nói lời yêu và việc học hành, cô lựa chọn con đường thứ hai, đi đến một thành phố khác, trở thành sinh viên trao đổi.
Lê Tiện Nam tỉnh giấc, cầm chiếc khăn lụa mà cô để lại, nhẹ nhàng ngửi lấy mùi hương trên đó, đột nhiên cảm thấy không cam tâm.
Không ngờ hôm sau, họ gặp lại nhau ở nhà của giáo sư.
Giáo sư giới thiệu: “Phi Phi, đây là Lê tổng, nhà đầu tư cho dự án của em.”
Người đàn ông cười khẽ, ánh mắt lưu luyến dừng lại trên gương mặt của cô, vẫn dịu dàng như trước.
Sau bữa ăn, Diệp Phi ra hiên nhà đón gió mát, đột nhiên nhớ đến đêm nọ, cô chỉ vừa cảm mạo nóng sốt, anh đã khoác áo choàng ngủ đưa cô đến bệnh viện, trên đường đi vẫn không quên mua thức khuya cho cô, người đàn ông xưa nay kiêu ngạo lại chăm chú lột cua cho cô.
Xao nhãng một lát, Lê Tiện Nam đã xuất hiện sau lưng cô.
Ngón tay thon dài sạch sẽ mơn man khăn lụa trắng, anh im lặng không nói, ánh mắt vụng trộm khao khát dừng trên gương mặt của cô, cười khẽ: “Phi Phi, em tàn nhẫn thật, sao có thể đành lòng chạy đi xa như thế?”
Bề ngoài của anh lạnh lùng nhã nhặn, nhưng trong lòng, anh ngày ngày dung túng, thương yêu cô, không hề do dự…