Khác Bình An Bên Em

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
408627103-256-k674161.jpg

Bình An Bên Em
Tác giả: NguyetLyl
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đỗ Nhật Hoàng (Cậu) - Cảnh Sát Hình Sự, lạnh lùng, quyết đoán khi làm nhiệm vụ, được cấp trên rất tin tưởng.

Nguyễn Huy (Anh bé) - Sinh viên năm ba, trường Sân Khấu Điện Ảnh, ước mơ làm diễn viên, dễ thương, dịu dàng, hơi cứng đầu khi yêu, đặc biệt sẵn sàng đứng ra chắn trước cậu khi cậu gặp nguy hiểm

Huy và Hoàng yêu nhau 3 năm
1 người quen đối mặt với nguy hiểm và bóng tối
1 người quen đối mặt với ánh sáng và dưới ánh đèn sân khấu

Nếu có một ngày, Huy trở thành điểm yếu của Hoàng thì sao.

Liệu đứng giữa công lý và người cậu yêu, Hoàng sẽ chọn điều gì

Hãy cùng chờ xem



hoànghuy​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [SonBinh] Sunny Love
  • [ Đam mỹ ] Bình hoa
  • [Đam mỹ] TẶNG PHẨM GIÁ RẺ/CỦ KẾT ĐÍCH BÌNH TỬ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • XUÂN KHỞI - Kim Bính
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Duyên Gái] [BHTT] Lục Bình Ly Khúc
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Cuộc Sống Bình Phàm Ngập Tràn Hạnh Phúc.
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Bình An Bên Em
    Chương 1. Điểm Yếu


    Mưa rơi lặng lẽ trên ban công, nơi cậu và anh đang sống.

    Đồng hồ treo tường chỉ 12 giờ 47 phút đêm.

    Kể từ khi Hoàng nhận chức Đội Trưởng Đội Cảnh Sát Hình Sự, luôn đi sớm về khuya như vậy.

    Thực ra, anh sớm đã quen với việc đợi cậu, chỉ là anh lo, vì nghề này việc đối mặt với hiểm nguy là điều không thể tránh khỏi, mặc dù anh biết Hoàng giỏi, anh cũng tin Hoàng sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình, nhưng ai biết được, núi cao cũng sẽ có núi cao hơn.

    Nếu lỡ Hoàng xảy ra chuyện gì, anh sẽ sống không nổi.

    Căn hộ nhỏ ở tầng mười ba giờ này vẫn sáng đèn.

    Huy ngồi trên sofa, hai chân co lại, kịch bản đặt trên đùi nhưng đã lâu rồi anh không lật sang trang mới.

    Trên bàn là một bát canh đã nguội.

    Hoàng vẫn chưa về.

    Anh đã xuống bếp nấu một bàn thức ăn này từ sớm, chỉ để đợi cậu về, cùng cậu ăn một bữa cơm, vì đã lâu anh và cậu chưa có dịp ăn cùng nhau nên anh nghĩ chắc cậu cũng nhớ cơm nhà, thế mà chờ từ chiều vẫn chưa thấy cậu.

    Anh hong dám gọi cậu vì sợ ảnh hưởng nhiệm vụ của Hoàng... anh đang phân vân có nên nhắn cậu 1 tin không thì

    Điện thoại anh sáng lên

    Em nhà: Anh bé ơi, em sắp xong việc rồi.

    20 phút nữa em về nhé.

    Huy đọc tin nhắn, thở ra một hơi nhẹ

    Anh liền đứng dậy hâm nóng lại thức ăn cho cậu

    Hoàng thường nói với anh là không cần đợi vì cậu sợ anh đói.

    Nhưng Huy biết rõ — cậu sẽ bỏ bữa nếu về nhà không có ai cùng ăn chung.

    Đồng hồ điểm 1 giờ 15 phút.

    Cửa mở, mùi mưa và gió lạnh theo Hoàng tràn vào.

    Cậu bước vào nhà, vai áo vẫn còn hơi ướt, chắc là mắc mưa trên đường về.

    Ánh mắt đầu tiên của cậu luôn là tìm anh bé Huy của cậu.

    Và anh bé vẫn ở đó chờ cậu về.

    “Em về rồi à.”

    Giọng Huy nhẹ nhưng có chút trách yêu.

    Hoàng gật đầu, tháo giày, đặt chìa khóa xuống bàn.

    Dưới ánh đèn, Huy thấy rõ một vệt đỏ sẫm ở cổ tay Hoàng.

    Anh khựng lại.

    “Hoàng.”

    "Dạ?”

    “Đưa tay đây.”

    Hoàng nhìn theo ánh mắt anh.

    “Chỉ xước nhẹ.”

    “Anh không hỏi nặng hay nhẹ.”

    Huy kéo cậu ngồi xuống ghế, đi lấy hộp y tế.

    Động tác quen thuộc đến mức không cần suy nghĩ.

    Bông gòn thấm dung dịch sát trùng chạm vào da.

    Hoàng khẽ nhíu mày.

    “Em đau à?”

    “Không.”

    Huy liếc cậu một cái.

    “Em nói dối còn dở hơn anh diễn.”

    Hoàng bật cười khẽ.

    Khoảnh khắc ấy, cậu không còn là đội trưởng hình sự.

    Chỉ là một người đàn ông đang để người yêu chăm sóc.

    Căn hộ im ắng.

    Chỉ có tiếng mưa và nhịp thở đều đặn.

    “Em ăn tối chưa?”

    “Chưa.”

    Huy thở dài.

    “Anh biết mà.

    Vậy mà bảo anh đừng đợi.

    Ăn chung với anh nhé.”

    "Anh chưa ăn sao?"

    "Chưa, anh đợi em về, vì biết kiểu gì em sẽ bỏ bữa".

    Anh đứng dậy, bê đồ ăn ra bàn.

    Cậu nhìn theo bóng lưng mảnh khảnh của Huy.

    Trong đội, ai cũng nghĩ cậu là người lạnh lùng, khó gần.

    Nhưng không ai biết rằng cậu từng học cách nấu cháo vì anh bị sốt.

    Từng ngồi ngoài phòng thi chỉ để đợi anh xong buổi casting.

    Và cũng không ai biết… rằng mỗi lần anh tan học muộn, cậu đều âm thầm kiểm tra camera quanh khu vực trường.

    Trong lúc ăn, Huy kể về buổi tập hôm nay.

    “Thầy nói nếu anh làm tốt vai này thì có thể được đề cử đi thi liên hoan sinh viên.”

    “Vai gì?”

    “Nhân vật bị giằng xé giữa lựa chọn và tình yêu.”

    Hoàng nhướng mày.

    “Nghe giống anh.”

    “Anh có bị giằng xé đâu.”

    - Huy đáp

    “Anh chọn em.”

    Huy bật cười.

    “Em tự tin ghê.”

    “Anh có quyền.”

    - Hoàng đáp

    Huy im lặng vài giây.

    Rồi nhỏ giọng:

    “Em.”

    "Dạ anh?”

    “Nếu một ngày công việc của em khiến anh gặp nguy hiểm… em sẽ làm gì?”

    Câu hỏi ấy khiến cậu dừng đũa.

    Hoàng nhìn Huy rất lâu.

    Rồi hỏi ngược lại:

    “Anh sợ ạ?”

    “Không, anh không sợ.”

    Huy lắc đầu.

    “Anh chỉ nghĩ… em có quá nhiều kẻ không thích mình.”

    Hoàng không phủ nhận.

    Trong đội có người bất mãn vì cậu thẳng thắn.

    Có người ghét cậu vì không thỏa hiệp.

    Nhưng cậu chưa từng nghĩ sẽ có ai dám chạm vào Huy.

    “Anh bé yên tâm, em sẽ không để chuyện đó xảy ra.”

    Giọng cậu chắc chắn.

    Huy nhìn cậu.

    “Anh không phải gánh nặng của em.”

    Hoàng đặt đũa xuống.

    Cậu đưa tay chạm vào má anh.

    “Anh bé chưa bao giờ là gánh nặng của em.”

    “Anh bé là lý do để em về nhà mỗi ngày.”

    Câu nói ấy làm Huy khẽ đỏ mặt.

    Anh quay đi, giả vờ dọn bát.

    Nhưng nụ cười thì không giấu được trên gương mặt anh.

    Sáng hôm sau.

    Phòng họp đội hình sự.

    Không khí rất căng thẳng.

    Tuấn ngồi phía cuối bàn, ánh mắt rất lạnh lùng.

    “Đội trưởng Hoàng, anh lại tự ý thay đổi phương án truy bắt tội phạm hôm qua.”

    “Nếu giữ nguyên phương án, nghi phạm đã trốn.”

    - Hoàng nghiêm mặt

    “Anh lúc nào cũng cho mình đúng.”

    - Tuấn khó chịu trả lời

    Hoàng nhìn thẳng.

    “Tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

    Tuấn cười nhạt.

    “Lúc nào cũng là anh hùng.”

    Không khí trong phòng trở nên nặng nề.

    Hoàng không đáp lại.

    Nhưng khi bước ra khỏi phòng họp, cậu cảm nhận rõ ánh nhìn của Tuấn dõi theo mình.

    Lạnh lẽo và đầy tính toán.

    Buổi chiều.

    Huy đứng trên sân khấu tập thoại.

    Ánh đèn chiếu xuống gương mặt cậu.

    Giọng anh vang lên, rõ ràng và cảm xúc.

    Ở dưới khán phòng trống, Hoàng đứng dựa vào tường.

    Cậu đã xin nghỉ sớm chỉ để tới xem 15 phút cuối.

    Huy không biết cậu ở đó.

    Cho đến khi cảnh kết thúc.

    Anh nhìn xuống và thấy cậu.

    Cậu không vỗ tay.

    Chỉ nhìn anh bằng ánh mắt rất khác.

    Tự hào.

    Yên tâm.

    Và yêu thương.

    Huy chạy xuống sân khấu.

    “Em tới khi nào vậy?”

    “Vừa đủ để thấy anh tỏa sáng.”

    “Em mà nói mấy câu này trước mặt người khác chắc họ sốc lắm.”

    “Em không cần người khác nghe.”

    Hoàng kéo nhẹ cổ tay Huy.

    “Chỉ cần anh nghe là được.”

    Tối đó, trước khi ngủ.

    Huy nằm quay lưng lại, khẽ hỏi:

    “Hoàng.”

    "Dạ anh?”

    “Nếu có chuyện gì xảy ra… em đừng giấu anh, có được không?”

    Hoàng im lặng.

    Rồi kéo anh lại sát mình.

    “Anh bé yên tâm, em sẽ bảo vệ anh.”

    Huy nhắm mắt.

    “Anh không cần em làm anh hùng.”

    “Anh chỉ cần em bình an.”

    Hoàng không trả lời.

    Nhưng trong bóng tối, cậu hiểu rõ một điều — trong thế giới đầy nguy hiểm của mình, Huy chính là điểm yếu của cậu và cũng là điều quý giá nhất.

    Nhưng chính cậu không biết rằng

    ... chính điểm yếu ấy lại sắp bị người khác nhắm đến.
     
    Bình An Bên Em
    Chương 2. Trả thù


    Chiều thứ sáu, Trường Sân khấu Điện ảnh giờ này vẫn còn sáng đèn.

    Huy tan học muộn vì phải tập đi tập lại một phân cảnh khó cho bài thi cuối kỳ.

    Sân khấu gần như đã trống, chỉ còn vài sinh viên ở lại luyện thoại.

    Huy đứng giữa sân khấu, ánh đèn chiếu xuống gương mặt hơi lấm tấm mồ hôi của cậu.

    “Lại một lần nữa.”

    - Giảng viên nói từ phía dưới khán phòng.

    Huy hít sâu.

    Cậu đang chuẩn bị cho vai diễn tốt nghiệp.

    Nếu đạt loại xuất sắc, cậu có cơ hội được một công ty quản lý chú ý.

    Với một sinh viên năm ba, đó là cơ hội rất lớn.

    Sau khi cảnh diễn kết thúc, giảng viên gật đầu.

    “Em làm tốt lắm.”

    Huy cúi đầu cảm ơn giảng viên

    Khi bước ra khỏi phòng tập, anh mới lấy điện thoại ra xem.

    Một tin nhắn từ Hoàng.

    Hoàng:

    Em tăng ca.

    Anh bé về sớm ngủ trước nhé.

    Đừng đợi em.

    Mai em bù sau nha

    Huy khẽ mỉm cười.

    Anh nhanh chóng trả lời.

    Huy:

    Anh biết rồi.

    Cún iu của anh nhớ ăn tối đó.

    Đừng bỏ bữa.

    Em mà nhịn là anh giận em đó nha.

    Tin nhắn vừa gửi đi thì biểu tượng pin đỏ hiện lên.

    5%.

    Huy thở dài.

    “Chết thật…”

    Anh tắt màn hình để tiết kiệm pin rồi đi xuống bãi gửi xe của trường.

    Bầu trời đã bắt đầu nhá nhem tối.

    Sinh viên gần như đã về hết, bãi xe cũng thưa người.

    Anh vừa đi vừa nghĩ đến bài thi sắp tới.

    Nếu diễn tốt… có lẽ con đường làm diễn viên của cậu sẽ gần hơn một chút.

    Đúng lúc đó, một chiếc ô tô đen chậm rãi dừng lại gần lối ra.

    Cửa xe mở, hai người đàn ông bước xuống, họ tiến thẳng về phía Huy.

    Một người rút thẻ ngành ra.

    “Cậu là Huy?”

    Huy hơi bất ngờ.

    “Dạ… phải.”

    “Chúng tôi là cảnh sát.”

    Người kia nói.

    “ Chúng tôi cần cậu hợp tác điều tra liên quan đến một nghi phạm.”

    Huy hơi sững lại.

    “Liên quan gì đến em ạ?”

    “Chỉ là vài câu hỏi thôi.”

    Giọng họ khá bình thản.

    Huy hơi do dự một chút.

    Nhưng khi nhìn thấy thẻ ngành trong tay họ, cậu không nghĩ nhiều nữa.

    Hoàng cũng là cảnh sát.

    Và cậu luôn tin công việc của họ.

    Huy khẽ gật đầu.

    “Vâng.”

    Cửa xe mở ra, Huy bước lên.

    Cánh cửa đóng lại sau lưng cậu.

    Chiếc xe nhanh chóng rời khỏi cổng trường.

    Huy định lấy điện thoại nhắn cho Hoàng một tin.

    Nhưng màn hình vừa sáng lên… thì điện thoại tắt nguồn, pin hết.

    Huy hơi nhíu mày.

    Anh không biết rằng...

    đó là tin nhắn cuối cùng anh có thể gửi đi trong tối nay.

    Khoảng hai mươi phút sau.

    Huy bắt đầu nhận ra điều gì đó không đúng.

    Con đường xe chạy qua ngày càng vắng.

    Đèn đường thưa dần.

    Cuối cùng chiếc xe dừng lại.

    Nhưng không phải trước đồn cảnh sát.

    Mà trước một căn nhà cũ kỹ nằm sâu trong con hẻm.

    Huy nhìn qua cửa kính.

    Một cảm giác bất an lặng lẽ dâng lên.

    “Chúng ta…

    đến nhầm chỗ rồi phải không?”

    - Anh hỏi.

    Nhưng không ai trả lời.

    Cửa xe bật mở.

    Một bàn tay bất ngờ kéo mạnh Huy xuống.

    “Khoan—”

    Anh còn chưa kịp phản ứng đã bị đẩy vào trong căn nhà.

    Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng.

    Không gian bên trong tối và lạnh.

    Chỉ có một bóng đèn vàng yếu ớt treo trên trần.

    Huy đứng yên vài giây để mắt quen với ánh sáng.

    Rồi cậu nghe thấy tiếng bước chân.

    Chậm rãi.

    Và từ trong bóng tối, một người đàn ông bước ra.

    Khi nhìn rõ gương mặt đó—

    Huy lập tức nhận ra.

    “ Là anh?”

    Hắn là Tuấn.

    Anh đã từng gặp hắn vài lần khi đến đón Hoàng ở đồn cảnh sát.

    Tuấn khoanh tay, dựa vào bàn.

    Ánh mắt nhìn Huy không chút thiện ý.

    Hắn cười nhạt.

    "Người yêu của đội trưởng Hoàng.”

    Huy vô thức lùi lại một bước.

    “Anh… làm vậy là trái quy định.”

    Tuấn bật cười.

    Một tiếng cười lạnh.

    “Quy định?”

    Hắn chậm rãi tiến lại gần.

    “Hoàng cũng đã nhiều lần phá vỡ quy định khiến tôi bị khiển trách.”

    Huy lúc này đã hiểu.

    Đây không phải điều tra.

    Cũng không phải hợp tác.

    Đây là trả thù.

    Tuấn dừng lại trước mặt cậu.

    Khoảng cách chỉ còn vài bước.

    “Hoàng luôn mạnh.

    Luôn đúng.

    Luôn là đội trưởng hoàn hảo.”

    Ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo.

    “Bởi vì anh ta không có điểm yếu.”

    Huy nhìn thẳng vào hắn.

    Giọng vẫn cố giữ bình tĩnh.

    “Em ấy không sai.”

    Tuấn nhếch môi.

    “Nhưng anh ta có cậu.”

    Căn phòng chìm vào im lặng.

    Không khí lạnh đến mức như đông lại.

    Và lần đầu tiên—

    Huy hiểu rằng…

    Trong thế giới nguy hiểm của Hoàng…

    Chính cậu đã trở thành điểm yếu mà người khác nhắm tới.

    Đợi xem chương tiếp theo nha mn
     
    Bình An Bên Em
    Chương 3. Nguy hiểm


    Căn phòng tối và lạnh.

    Huy ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, hai tay đặt trên đùi.

    Ánh đèn vàng yếu ớt chiếu xuống khiến bóng của cậu kéo dài trên nền xi măng.

    Tuấn đứng dựa vào bàn phía đối diện, ánh mắt vẫn không rời khỏi cậu.

    "Cậu bình tĩnh hơn tôi tưởng."

    Tuấn nói.

    Huy khẽ ngẩng đầu.

    "Anh bắt tôi tới đây chỉ để nói mấy câu này sao?"

    Tuấn cười nhạt.

    "Không."

    Hắn bước chậm rãi lại gần.

    "Chỉ là tôi muốn xem thử... người khiến đội trưởng Hoàng quan tâm đến vậy trông như thế nào."

    Huy siết nhẹ tay.

    "Anh làm vậy không giải quyết được gì."

    "Có chứ."

    Tuấn dừng lại trước mặt anh.

    "Hoàng quá tự tin."

    "Cậu ta nghĩ mình luôn đúng."

    Hắn nghiêng đầu nhìn Huy.

    "Nhưng ai cũng có điểm yếu."

    Huy nhìn thẳng vào mắt hắn.

    "Em ấy không sai."

    Câu trả lời khiến Tuấn hơi khựng lại một giây.

    Sau đó hắn bật cười.

    "Cậu thật sự rất tin Hoàng."

    Huy không trả lời nữa.

    Nhưng trong lòng cậu hiểu rõ một điều.

    Hoàng nhất định sẽ nhận ra cậu mất liên lạc.

    Cùng lúc đó, tại đội cảnh sát hình sự.

    Đồng hồ chỉ gần tám giờ tối, Hoàng vẫn đang ngồi trước bàn làm việc, xem lại hồ sơ của một vụ án.

    Điện thoại cậu rung lên.

    Một tin nhắn.

    Huy:

    Anh biết rồi.

    Cún iu của anh nhớ ăn tối đó.

    Đừng bỏ bữa.

    Em mà nhịn là anh giận em đó nha.

    Hoàng nhìn tin nhắn.

    Khóe môi cậu khẽ cong lên.

    Cậu đang định trả lời thì Minh bước vào phòng.

    "Đội trưởng."

    Hoàng ngẩng đầu.

    "Có chuyện gì?"

    "Có một manh mối mới về nghi phạm trong vụ hôm trước."

    Minh đặt tập hồ sơ xuống bàn.

    Hoàng mở ra xem.

    Hai người trao đổi thêm vài câu ngắn gọn.

    Sau đó Minh rời đi.

    Hoàng tiếp tục làm việc thêm một lúc.

    Đến gần chín giờ.

    Cậu nhìn đồng hồ.

    Bình thường giờ này Huy đã ở nhà.

    Hoàng cầm điện thoại lên và gọi cho anh.

    Tiếng chuông vang lên vài giây.

    Sau đó...

    Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.

    Hoàng khẽ nhíu mày.

    Có lẽ điện thoại Huy hết pin.

    Chuyện này không phải lần đầu.

    Cậu đặt điện thoại xuống.

    Nhưng trong lòng vẫn có chút bất an rất nhẹ.

    Trong căn nhà bỏ hoang.

    Huy ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ.

    Hai người đàn ông ban đầu đã rời khỏi phòng.

    Chỉ còn Tuấn.

    Không khí im lặng kéo dài.

    Cuối cùng Huy lên tiếng.

    "Anh định giữ em ở đây bao lâu?"

    Tuấn nhìn đồng hồ.

    "Không lâu."

    "Chỉ đủ để Hoàng hiểu cảm giác lo lắng."

    Huy siết nhẹ tay.

    "Anh làm vậy không giải quyết được gì."

    Tuấn cười nhạt.

    "Có chứ."

    Hắn nhìn thẳng vào mắt Huy.

    "Hoàng rất giỏi."

    "Nhưng cậu ta quá tự tin."

    "Người như cậu ta cần một bài học."

    Huy lặng im.

    Một lúc sau cậu nói nhỏ.

    "Em ấy không làm gì sai."

    Tuấn không đáp.

    Nhưng ánh mắt hắn dần trở nên khó đoán.

    Ở đội cảnh sát.

    Hoàng cuối cùng cũng thu dọn hồ sơ.

    Cậu đứng dậy, khoác áo.

    Trước khi rời khỏi phòng, cậu lại gọi cho Huy một lần nữa.

    Vẫn không liên lạc được.

    Cảm giác bất an trong lòng Hoàng lần này rõ ràng hơn.

    Cậu nhíu mày.

    Mở điện thoại, kiểm tra camera quanh khu vực trường của Huy - thói quen mà cậu đã duy trì từ rất lâu.

    Hình ảnh hiện lên trên màn hình.

    Cổng trường.

    Bãi xe.

    Con đường phía trước.

    Hoàng tua nhanh đoạn video khoảng hai tiếng trước.

    Rồi đột nhiên dừng lại.

    Một chiếc ô tô đen.

    Huy bước lên xe.

    Nhưng...

    Hoàng chưa từng cử ai đến đón Huy.

    Ánh mắt cậu lập tức tối lại.

    Bàn tay siết chặt điện thoại.

    Chỉ trong một giây, linh cảm của một cảnh sát nói với cậu một điều rất rõ.

    Có chuyện xảy ra với Huy.

    Cậu tua chậm đoạn video.

    Hai người đàn ông bước xuống xe.

    Một trong số họ...

    Hoàng nhận ra.

    Là người trong đội.

    Người thường xuyên làm việc với Tuấn.

    Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng Hoàng.

    Cậu lập tức đứng dậy.

    "Minh!"

    Một đồng đội chạy lại.

    "Đội trưởng?"

    "Lấy cho tôi toàn bộ thông tin xe biển số này."

    Giọng Hoàng thấp và gấp hơn bình thường.

    Chỉ vài phút sau.

    Địa điểm chiếc xe xuất hiện lần cuối hiện lên trên màn hình.

    Một khu nhà bỏ hoang ở ngoại ô.

    Hoàng cầm chìa khóa xe.

    Ánh mắt lạnh đến đáng sợ.

    "Chuẩn bị người."

    Trong căn nhà bỏ hoang, Huy đang đứng gần cửa sổ, bên ngoài tối đen.

    Gió đêm thổi qua khe cửa khiến tấm rèm cũ khẽ lay động.

    Tuấn đứng phía sau.

    "Cậu nghĩ Hoàng sẽ tới cứu cậu à?"

    Huy quay lại.

    "Em ấy sẽ tới."

    Tuấn cười.

    "Cậu tin tưởng Hoàng thật."

    Đúng lúc đó- tiếng xe phanh gấp vang lên ngoài sân.

    Cả hai cùng khựng lại.

    Ánh mắt Tuấn thay đổi.

    Huy chưa kịp phản ứng thì... cửa bị đá bật mở

    Hoàng đứng ở đó.

    Ánh đèn ngoài sân chiếu vào khiến bóng cậu kéo dài trên nền nhà.

    Ánh mắt lạnh đến mức khiến không khí như đông lại.

    "Anh Huy."

    Chỉ một tiếng gọi.

    Nhưng giọng cậu trầm và căng.

    Huy thở phào.

    "Hoàng..."

    Tuấn bật cười khẽ.

    "Cậu đến nhanh thật."

    Hoàng bước vào.

    Ánh mắt không rời khỏi Huy.

    "Anh có bị thương không?"

    Huy lắc đầu.

    "Anh không sao."

    Hoàng lúc này mới nhìn sang Tuấn.

    "Thả anh ấy ra."

    Giọng cậu rất thấp.

    Tuấn nhún vai.

    "Đội trưởng Hoàng căng thẳng quá rồi."

    Hắn rút súng ra.

    "Chỉ là một cuộc nói chuyện bình thường thôi."

    Trong tích tắc, Hoàng cũng rút súng.

    Không khí lập tức căng như dây đàn.

    "Tuấn."

    - Hoàng nói.

    "Anh đang vượt quá giới hạn."

    Tuấn cười lạnh.

    "Giới hạn?"

    "Anh đã khiến tôi bị kỷ luật hai lần."

    "Anh nghĩ tôi sẽ quên sao?"

    Hắn giơ súng thẳng về phía Hoàng.

    "Anh luôn nghĩ mình là người hùng."

    "Vậy thử xem... khi anh không còn gì để bảo vệ thì sao."

    Hoàng không hạ súng.

    Ánh mắt cậu vẫn bình tĩnh.

    "Anh Huy."

    Cậu nói khẽ.

    "Qua đây với em."

    Huy bước một bước về phía Hoàng.

    Nhưng đúng lúc đó... ngón tay Tuấn siết cò.

    ĐOÀNG!

    Mọi thứ xảy ra chỉ trong một giây, Huy không kịp suy nghĩ.

    Anh chỉ thấy họng súng đang hướng về phía cậu.

    Và theo bản năng, anh liền lao tới

    "Hoàng!"

    Viên đạn vang lên.

    Một tiếng động khô khốc.

    Hoàng chỉ kịp thấy Huy chắn trước mặt mình.

    Cơ thể anh khựng lại.

    Máu thấm ra từ vai phải, lan dần trên áo.

    "Huy!"

    Hoàng lập tức đỡ lấy anh trước khi anh ngã xuống.

    Thế giới xung quanh như bị kéo chậm lại.

    Tiếng bước chân cảnh sát chạy vào.

    Tiếng người quát.

    Tiếng kim loại rơi xuống đất khi Tuấn bị khống chế.

    Nhưng Hoàng không còn nghe rõ nữa.

    Trong mắt cậu chỉ còn lại Huy.

    "Huy... nhìn em."

    Giọng Hoàng run lên lần đầu tiên.

    Huy khẽ nhíu mày vì đau, hơi thở trở nên gấp gáp.

    Nhưng khi nhìn thấy Hoàng, anh vẫn cố cười.

    "Anh... nói rồi mà..."

    "...em đừng làm anh hùng..."

    "...hãy để anh bảo vệ em..."

    Hoàng siết chặt anh hơn.

    "Đừng nói nữa."

    "Xe cứu thương sắp tới rồi."

    Huy khẽ thở.

    Ánh mắt anh vẫn rất dịu.

    "...em không sao chứ?"

    Câu hỏi khiến Hoàng khựng lại.

    "Anh vừa bị bắn."

    "Mà anh còn hỏi em?"

    Huy không trả lời nữa.

    Mắt anh dần khép lại vì mất máu.

    "Huy!"

    Hoàng gọi lớn.

    Bàn tay cậu run lên khi giữ chặt vai anh để cầm máu.

    "Anh bé, nhìn em."

    "Đừng ngủ."

    Ngoài sân, tiếng còi xe cứu thương vang lên.

    Ánh đèn đỏ xanh nhấp nháy xuyên qua cửa sổ vỡ.

    Một nhân viên y tế chạy vào.

    "Đặt anh ấy xuống!"

    Hoàng không buông.

    Cho đến khi họ gần như phải kéo cậu ra.

    Huy được đặt lên cáng.

    Máu vẫn thấm qua lớp băng tạm thời.

    Hoàng đứng sững vài giây, rồi lập tức đi theo.

    Cửa xe cứu thương đóng lại.

    Trong khoảnh khắc cuối trước khi xe lăn bánh, Hoàng nắm chặt tay Huy.

    Ánh mắt cậu tối đến mức đáng sợ.

    "Anh bé..."

    Giọng cậu rất thấp.

    "...anh mà dám xảy ra chuyện."

    "...em sẽ không tha cho anh."

    Xe cứu thương lao vào màn đêm.

    Đèn đỏ nhấp nháy liên tục.

    Hoàng ngồi bên cạnh, tay vẫn nắm chặt tay Huy.

    Và lần đầu tiên sau nhiều năm làm cảnh sát, cậu nhận ra mình đang sợ hãi đến mức nào.
     
    Bình An Bên Em
    Chương 4. Sinh Tử


    Tiếng còi xe cứu thương xé toạc màn đêm.

    Chiếc xe lao đi trên con đường vắng, đèn đỏ xanh phản chiếu liên tục qua cửa kính.

    Bên trong xe, ánh đèn trắng chói mắt.

    Huy nằm trên cáng, vai phải được băng tạm nhưng máu vẫn thấm ra.

    Một nhân viên y tế đang cố gắng giữ vết thương.

    “Bệnh nhân mất khá nhiều máu!”

    “Chuẩn bị truyền dịch!”

    Hoàng ngồi bên cạnh.

    Tay cậu vẫn nắm chặt tay Huy.

    Lạnh.

    Bàn tay Huy lạnh hơn bình thường rất nhiều.

    “Huy.”

    Giọng Hoàng thấp nhưng gấp gáp.

    “Anh bé, anh nghe em nói không?”

    Huy không trả lời.

    Mi mắt anh khép lại, hơi thở yếu dần.

    Hoàng siết chặt tay anh hơn.

    “Đừng ngủ.”

    “Nghe em nói.”

    Một nhân viên y tế nhìn cậu.

    “Anh là người nhà bệnh nhân sao?”

    Hoàng gật đầu.

    “…Tôi là người yêu của anh ấy.”

    Người kia không hỏi thêm nữa, chỉ nhanh chóng kiểm tra lại băng vết thương.

    “Viên đạn trúng vai phải.”

    “Chúng tôi cần đưa anh ấy vào phòng phẫu thuật ngay khi tới bệnh viện.”

    Hoàng không nói gì.

    Nhưng tay cậu càng nắm chặt hơn.

    Chiếc xe phanh gấp khi dừng trước cổng bệnh viện.

    Cửa bật mở.

    “Đưa bệnh nhân vào!”

    Cáng được đẩy xuống.

    Hoàng lập tức bước theo.

    Hành lang bệnh viện sáng trắng.

    Mùi thuốc sát trùng nồng trong không khí.

    Huy nhanh chóng được đẩy vào phòng phẫu thuật.

    Cánh cửa kim loại khép lại ngay trước mặt Hoàng.

    Đèn “PHẪU THUẬT” bật sáng.

    Mọi thứ bỗng im lặng.

    Hoàng đứng bất động.

    Hai tay cậu vẫn còn dính máu.

    Là máu của Huy.

    Một cảnh sát trong đội chạy tới.

    “Đội trưởng!”

    Hoàng quay lại.

    “Tuấn đã bị áp giải về đồn.”

    “Cậu ta bị thương ở chân, nhưng không nghiêm trọng.”

    Hoàng nhìn anh ta vài giây.

    Ánh mắt lạnh đến mức người kia vô thức đứng thẳng hơn.

    “Khẩu súng?”

    “Đã thu giữ.”

    “Còn hai người giả danh cảnh sát?”

    “Cũng đã bắt.”

    Hoàng gật đầu.

    Nhưng ánh mắt cậu lại quay về phía cánh cửa phòng phẫu thuật.

    Một khoảng im lặng kéo dài.

    Người cảnh sát kia khẽ nói:

    “…Đội trưởng, anh nên đi rửa tay trước.”

    Hoàng nhìn xuống.

    Máu đã khô lại trên tay cậu.

    Nhưng cậu chỉ lắc đầu.

    “Tôi muốn đợi ở đây.”

    Thời gian trôi rất chậm.

    Đồng hồ trên tường đã chỉ gần một giờ sáng.

    Hành lang bệnh viện gần như vắng lặng.

    Hoàng vẫn ngồi trên chiếc ghế kim loại trước phòng phẫu thuật.

    Cậu cúi đầu, hai tay đan vào nhau.

    Trong đầu cậu không ngừng hiện lên khoảnh khắc lúc viên đạn vang lên.

    Huy lao tới.

    Không do dự.

    Không suy nghĩ.

    Chỉ một giây.

    Nếu anh chậm hơn một chút—

    Hoàng nhắm mắt lại.

    Ngực cậu thắt chặt.

    Cậu đã đối mặt với súng rất nhiều lần.

    Đã từng đứng trước họng súng của tội phạm.

    Nhưng chưa bao giờ cậu cảm thấy sợ hãi như lúc thấy Huy ngã xuống trước mặt mình.

    Khoảng hơn một giờ sau.

    Đèn phòng phẫu thuật tắt.

    Cửa mở ra.

    Hoàng lập tức đứng dậy.

    “Bác sĩ.”

    Vị bác sĩ tháo khẩu trang.

    “Người nhà bệnh nhân?”

    “ Là tôi.”

    “Ca phẫu thuật đã thành công.”

    Vai Hoàng khẽ trùng xuống.

    Một hơi thở nặng nề thoát ra.

    “Viên đạn đã được lấy ra.”

    “Nhưng bệnh nhân mất khá nhiều máu, cần theo dõi thêm.”

    Hoàng gật đầu.

    “Bao giờ anh ấy tỉnh?”

    “Có thể vài tiếng nữa.”

    Bác sĩ nhìn cậu một chút rồi nói thêm:

    “Cậu ấy rất may mắn.”

    “Chỉ cần lệch vài centimet thôi… tình hình đã khác.”

    Hoàng im lặng.

    Nhưng bàn tay cậu siết chặt.

    Huy được chuyển vào phòng hồi sức.

    Căn phòng yên tĩnh.

    Chỉ có tiếng máy theo dõi nhịp tim vang lên đều đặn.

    Hoàng kéo ghế ngồi cạnh giường.

    Ánh đèn trắng chiếu lên gương mặt nhợt nhạt của Huy.

    Vai phải anh được băng kín.

    Ống truyền dịch cắm vào tay.

    Hoàng nhìn anh rất lâu.

    Rồi khẽ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối của anh.

    “Anh bé…”

    Giọng cậu rất khẽ.

    “Anh đúng là ngốc.”

    Không có ai trả lời.

    Hoàng cúi đầu, trán khẽ chạm vào mu bàn tay Huy.

    “Nếu anh xảy ra chuyện…”

    “…em thật sự không biết phải làm sao.”

    Lúc này, ngón tay anh khẽ động.

    Hoàng lập tức ngẩng đầu.

    “Huy?”

    Mi mắt anh run nhẹ.

    Rồi từ từ mở ra.

    Ánh mắt vẫn còn mơ hồ.

    “Hoàng…”

    Hoàng lập tức nắm chặt tay anh.

    “Em đây.”

    Huy nhìn cậu vài giây.

    Như đang xác nhận rằng mình không mơ.

    Sau đó anh khẽ cười.

    “Anh… chưa chết à?”

    Hoàng lập tức nhíu mày.

    “Anh còn nói được câu này?”

    Huy khẽ nhăn mặt.

    “Vai anh đau…”

    “Đáng đời.”

    - Hoàng đáp.

    Nhưng tay cậu vẫn nắm rất chặt tay anh.

    Huy nhìn cậu một lúc rồi hỏi:

    “…em không sao chứ?”

    Hoàng khựng lại.

    “Anh vừa bị bắn.”

    “Anh nên tự hỏi anh mới đúng.”

    Huy lắc đầu nhẹ.

    “Anh ổn.”

    “…anh chỉ không muốn em bị thương.”

    Hoàng im lặng vài giây.

    Sau đó cậu cúi xuống gần anh hơn.

    Giọng trầm hẳn đi.

    “Anh bé.”

    “Nếu anh còn làm chuyện đó lần nữa…”

    “…em sẽ giận anh thật đó.”

    Huy khẽ cười.

    “Em đâu nỡ đúng hongg.”

    Hoàng nhìn anh.

    Ánh mắt vừa bất lực vừa mềm lại.

    “Anh thử xem, xem em có giận anh thiệt hong.”

    Ngoài hành lang.

    Một cảnh sát đang chờ.

    Khi Hoàng bước ra, anh ta nói nhỏ:

    “Đội trưởng.”

    “Tuấn đã khai một phần.”

    Hoàng nhìn anh ta.

    “Còn ai đứng sau?”

    Người kia chần chừ.

    “Có vẻ… chuyện này không chỉ mình Tuấn.”

    Hoàng nhíu mày.

    “Ý cậu là gì?”

    “Có người đã cung cấp thông tin về anh và… về Huy.”

    Ánh mắt Hoàng lập tức tối lại.

    Người kia nói tiếp:

    “Có thể trong nội bộ… có người rò rỉ thông tin.”

    Hoàng quay đầu nhìn qua cửa kính phòng bệnh.

    Huy đã ngủ lại.

    Sắc mặt vẫn rất nhợt.

    Bàn tay Hoàng siết chặt.

    Giọng cậu thấp nhưng lạnh đến đáng sợ.

    “Điều tra tiếp cho tôi.”

    “Lần này…”

    Ánh mắt cậu tối hẳn.

    “…tôi sẽ không để ai chạm vào anh ấy nữa.”
     
    Bình An Bên Em
    Chương 5. Bình An


    Ánh nắng buổi sáng chiếu qua cửa sổ phòng bệnh.

    Căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng máy theo dõi nhịp tim kêu đều đều.

    Huy tỉnh dậy khi cảm thấy tay mình hơi nặng.

    Anh khẽ mở mắt.

    Hoàng đang gục đầu bên cạnh giường, một tay vẫn nắm chặt tay anh.

    Có vẻ cậu đã ngủ ở đó cả đêm.

    Mái tóc hơi rối, quầng mắt mờ đi vì thiếu ngủ.

    Huy nhìn cậu một lúc lâu.

    Khóe môi khẽ cong lên.

    “Đội trưởng Hoàng…”

    - Giọng anh rất nhỏ.

    “…ngủ như vậy không đau cổ à?”

    Hoàng khẽ động.

    Mấy giây sau, cậu mở mắt.

    Ánh mắt vừa tỉnh đã lập tức nhìn về phía Huy.

    “Anh bé tỉnh rồi?”

    Giọng cậu khàn đi vì cả đêm không ngủ.

    Huy khẽ gật đầu.

    “Ừ.”

    “Em ngủ ở đây cả đêm à?”

    Hoàng ngồi thẳng dậy.

    “Anh nghĩ em còn đi đâu được nữa?”

    Huy cười nhẹ.

    Nhưng ngay khi cử động vai phải, anh lập tức nhăn mặt.

    “A…

    đau.”

    Hoàng lập tức nghiêng người tới.

    “Đừng cử động.”

    “Bác sĩ nói anh phải hạn chế động vào vai phải.”

    Huy thở ra.

    “Anh biết rồi.”

    Anh nhìn xuống vai mình, lớp băng trắng dày quấn quanh.

    “Trúng đạn một lần mới biết… trong phim người ta diễn hơi nhẹ.”

    Hoàng khoanh tay.

    “Anh còn tâm trạng nói chuyện này sao?”

    Huy cười.

    “Anh là diễn viên mà.”

    “Quan sát thực tế xíu thôi.”

    Hoàng nhìn anh vài giây.

    Rồi bất ngờ đưa tay gõ nhẹ lên trán anh.

    “Ngốc.”

    Huy khẽ kêu lên.

    “Đau đó.”

    “Không đau bằng lúc anh lao ra trước viên đạn.”

    - Hoàng nói

    Không khí trong phòng bỗng yên lặng một chút.

    Huy nhìn Hoàng.

    Ánh mắt anh dịu lại.

    “…lúc đó anh không kịp nghĩ gì.”

    Hoàng không nói gì.

    Chỉ nhìn anh.

    Huy tiếp tục.

    “Anh chỉ thấy Tuấn chĩa súng vào em …nên anh chạy tới thôi.”

    Hoàng siết nhẹ bàn tay đang đặt trên giường.

    Giọng cậu trầm hẳn xuống.

    “Anh bé... lần sau đừng làm vậy nữa.”

    Huy bật cười khẽ.

    “Lần sau?”

    “Em định để anh có cơ hội bị bắn thêm lần nữa à?”

    Hoàng lập tức cau mày.

    "Anh..."

    Nhưng Huy đã nhanh chóng nói tiếp.

    “Được rồi.”

    “Anh hứa.”

    “Lần sau anh sẽ chạy chậm hơn.”

    Hoàng nhìn anh vài giây.

    Cuối cùng cũng thở dài.

    “Anh đúng là…không biết sợ.”

    Huy nhìn cậu.

    Ánh mắt rất dịu.

    “Anh có chứ.

    Nhưng anh sợ em bị thương hơn.”

    Hoàng khựng lại.

    Một lúc lâu cậu mới nói nhỏ:

    “…anh làm em sợ chết khiếp.”

    Huy không nói gì nữa.

    Chỉ khẽ siết nhẹ tay cậu.

    Khoảng gần trưa.

    Một y tá bước vào kiểm tra vết thương.

    “Bệnh nhân hồi phục khá tốt.”

    “Có thể vài ngày nữa sẽ được xuất viện.”

    Huy lập tức sáng mắt.

    “Thật không ạ?”

    Hoàng lập tức quay sang nhìn anh.

    “Anh vui vậy làm gì?”

    Huy thở dài.

    “Em quên rồi à?”

    “Tuần sau anh thi tốt nghiệp.”

    Hoàng im lặng.

    Huy nhìn cậu.

    “Anh không thể bỏ lỡ.”

    “Nếu đạt loại xuất sắc… anh có thể được công ty quản lý chú ý.”

    Hoàng biết điều đó.

    Cậu đã nghe Huy nói về ước mơ làm diễn viên rất nhiều lần.

    Huy nhìn ra cửa sổ.

    Giọng anh nhẹ đi.

    “Anh đã cố gắng ba năm rồi… anh không thể dừng lại ở đây.”

    Hoàng nhìn anh một lúc.

    Rồi cuối cùng cũng thở dài.

    “Bác sĩ cho phép anh ra viện thì mới được.”

    Huy cười.

    “Đội trưởng Hoàng cũng biết nghe lời bác sĩ à?”

    Hoàng nhướn mày.

    “Anh muốn thử xem em không nghe thì sao không?”

    Huy lập tức im lặng.

    Nhưng khóe môi vẫn cong lên.

    Buổi chiều.

    Hoàng ra ngoài nghe điện thoại.

    Một cảnh sát trong đội đang đứng chờ ở hành lang.

    “Đội trưởng.”

    “Chúng tôi đã thẩm vấn Tuấn thêm.”

    Hoàng dựa lưng vào tường.

    “Nói.”

    “Cậu ta thừa nhận đã theo dõi Huy vài ngày.”

    “Nhưng…”

    Người kia ngập ngừng.

    “Có người đã cung cấp lịch trình của Huy cho cậu ta.”

    Ánh mắt Hoàng lập tức lạnh đi.

    “Trong đội?”

    “Chưa chắc.”

    “Nhưng người đó biết khá rõ về anh… và về Huy.”

    Hoàng im lặng vài giây.

    Rồi hỏi:

    “Tuấn có nói tên không?”

    “Chưa.”

    “Cậu ta nói chỉ nhận được tin nhắn nặc danh.”

    Hoàng nhìn qua cửa kính phòng bệnh.

    Huy đang nằm trên giường, có vẻ đang nói chuyện với y tá.

    Anh vẫn còn rất yếu.

    Bàn tay Hoàng siết chặt.

    Giọng cậu trầm xuống.

    “Tiếp tục điều tra.”

    “Lần này… tôi muốn biết tất cả.”

    Khi Hoàng quay lại phòng bệnh thì bắt gặp anh đang nhìn điện thoại.

    Thấy cậu bước vào, anh lập tức giấu điện thoại ra sau lưng.

    Hoàng nhíu mày.

    “Anh bé làm gì vậy?”

    Huy ho khẽ.

    “Không có gì.”

    Hoàng tiến lại gần hơn.

    “Anh bé đang giấu em gì đó?”

    Huy cười gượng.

    “Thật sự không có gì mà.”

    Hoàng nhướn mày.

    “Anh bé.”

    “Anh quên em làm nghề gì à?”

    Huy thở dài.

    Cuối cùng cũng đưa điện thoại ra.

    Trên màn hình là một đoạn video.

    Hoàng nhìn vài giây rồi hỏi:

    “…đây là gì?”

    Huy hơi ngượng.

    “Bài thi tốt nghiệp của anh.”

    “Phân cảnh cao trào.”

    “Anh đang… tập lại.”

    Hoàng im lặng vài giây.

    Rồi khẽ thở dài.

    “Anh vừa trúng đạn…mà còn nghĩ đến diễn xuất.”

    Huy nhìn cậu.

    Ánh mắt rất nghiêm túc.

    “Hoàng...

    Đó là ước mơ của anh.”

    Hoàng nhìn anh.

    Một lúc lâu sau cậu mới nói:

    “…vậy em sẽ ngồi xem.”

    Huy chớp mắt.

    “Gì cơ?”

    Hoàng kéo ghế ngồi xuống.

    Khoanh tay.

    “Anh bé diễn đi.”

    “Em xem.”

    Huy nhìn cậu vài giây.

    Rồi bật cười.

    “Đội trưởng Hoàng làm khán giả à?”

    Hoàng nhướn mày.

    “Anh bé không muốn?”

    Huy lắc đầu.

    Khóe môi cong lên rất nhẹ.

    “Muốn chứ.”

    Ánh nắng chiều chiếu vào phòng bệnh.

    Trong khoảnh khắc đó, Huy bỗng nghĩ:

    Có lẽ… chỉ cần Hoàng vẫn ở bên cạnh như thế này thì dù con đường phía trước có khó khăn thế nào, anh cũng không còn sợ nữa.
     
    Bình An Bên Em
    Chương 6. Tin nhắn lạ


    Buổi tối ở bệnh viện luôn yên tĩnh hơn ban ngày.

    Đèn hành lang đã tắt bớt.

    Trong phòng bệnh, Huy đang dựa lưng vào gối, tay cầm điện thoại.

    Vai phải vẫn đau âm ỉ, nhưng bác sĩ nói vết thương đang hồi phục khá tốt.

    Hoàng đang ngồi ở chiếc ghế cạnh giường, xem tài liệu trong máy tính bảng.

    Công việc của đội hình sự không bao giờ thật sự dừng lại.

    Huy nhìn cậu một lúc.

    “Hoàng.”

    "Dạ, anh bé kêu em?”

    “Em không về nghỉ chút à?”

    Hoàng vẫn nhìn vào màn hình.

    “Không.”

    “Anh bé ngủ sớm đi.”

    Huy thở dài.

    “Em đã ở đây ba ngày rồi.”

    “Đội trưởng Hoàng cũng cần ngủ chứ.”

    Hoàng ngẩng lên.

    “Anh bé đang đuổi em?”

    Huy lập tức lắc đầu.

    “Không có.”

    “Anh chỉ… thấy em hơi mệt nên muốn em nghỉ ngơi thôi à.”

    Hoàng nhìn anh vài giây.

    Ánh mắt dịu lại một chút.

    “Anh bé ngủ đi.”

    “Em còn vài việc cần xem.”

    Huy biết tính cậu.

    Một khi đã nói vậy thì chắc chắn sẽ không đi đâu.

    Anh chỉ đành gật đầu.

    “Được rồi.”

    Huy cúi xuống nhìn điện thoại thêm một chút.

    Đúng lúc đó - Một tin nhắn mới xuất hiện, là một số lạ.

    Huy nhíu mày, anh mở tin nhắn ra xem.

    Trong đó chỉ có một dòng chữ ngắn.

    Lần này cậu may mắn

    Huy khựng lại, tim anh đập nhanh hơn một chút.

    Lúc này một tin nhắn khác lập tức được gửi tới.

    Nhưng lần sau… thì chưa chắc.

    Huy nhìn chằm chằm vào màn hình, ngón tay anh vô thức siết chặt điện thoại.

    Rồi anh nhìn sang bên phía cậu, cậu vẫn đang xem tài liệu, chưa để ý tới anh.

    Huy hít nhẹ một hơi, rồi nhanh chóng tắt màn hình.

    Anh nghĩ có lẽ cậu không nên biết, mắc công cậu lại lo thêm.

    Một lúc sau, Hoàng khẽ liếc sang

    “Anh bé chưa ngủ sao ạ?”

    Huy giật mình.

    “À… anh ngủ ngay đây.”

    Hoàng nhíu mày.

    “Anh bé ổn chứ ạ?”

    Huy gật đầu.

    “Anh ổn mà.”

    Anh cố cười nhẹ.

    “Anh chỉ đang nghĩ về bài thi thôi à, Hoàng đừng lo.”

    Cậu nhìn anh vài giây, như đang cân nhắc điều gì đó.

    Nhưng cuối cùng cậu chỉ nói:

    “Anh bé đừng nghĩ nhiều quá ạ.”

    “Anh bé cần nghỉ ngơi.”

    Huy gật đầu.

    “Anh biết rồi, em cũng nghỉ ngơi đi nhé.”

    Anh đặt điện thoại xuống bàn.

    Nhưng khi Hoàng quay lại với máy tính bảng, anh khẽ với tay lấy điện thoại lần nữa.

    Màn hình sáng lên.

    Tin nhắn vẫn còn đó.

    Lần này cậu may mắn.

    Huy nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó.

    Trong lòng dâng lên một cảm giác lạnh sống lưng.

    Anh biết rất rõ, người gửi tin nhắn này không phải Tuấn.

    Sáng hôm sau, Hoàng ra ngoài nghe điện thoại từ đội.

    Huy ở lại phòng bệnh một mình.

    Anh đang cố tập lại một đoạn thoại cho bài thi tốt nghiệp sắp tới.

    “Con người có thể chịu đựng được bao nhiêu nỗi sợ…trước khi họ gục ngã?”

    Huy đọc xong câu thoại thì khẽ bật cười.

    “Nghe giống mình ghê.”

    Anh vừa định đặt điện thoại xuống thì màn hình lại sáng lên.

    Là tin nhắn từ số lạ tối qua, thấy vậy anh liền lập tức mở ra, tin nhắn chỉ vỏn vẹn có một dòng.

    Bạn trai đội trưởng Hoàng.

    Tim Huy khựng lại.

    Bất ngờ, tin nhắn tiếp theo đến ngay sau đó.

    Cậu nghĩ chuyện đã kết thúc?

    Huy nhìn chằm chằm vào màn hình.

    Một cảm giác bất an dâng lên rõ rệt.

    Rồi tin nhắn cuối cùng xuất hiện.

    Đừng quá tin tưởng cảnh sát.

    Ngay cả người trong đội của anh ta.

    Huy sững lại.

    Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh mở ra, Hoàng bước vào.

    “Anh bé đang làm gì vậy ạ?”

    Huy giật mình, anh nhanh chóng tắt màn hình điện thoại.

    “Không có gì.”

    Hoàng nhìn anh, ánh mắt hơi hẹp lại.

    “Anh bé đang giấu em chuyện gì đó?”

    Huy khựng lại, chỉ một giây, rồi anh lắc đầu.

    “Anh không có.”

    Hoàng nhìn anh vài giây nữa nhưng cuối cùng cũng không hỏi thêm.

    Cậu đặt túi đồ ăn lên bàn.

    “Anh bé ăn sáng đi.”

    Huy gật đầu.

    “Ừ.”

    Nhưng khi Hoàng quay lưng rót nước, Huy khẽ nhìn xuống điện thoại trong tay.

    Màn hình đen.

    Nhưng trong đầu anh vẫn vang lên dòng chữ đó.

    Đừng quá tin tưởng cảnh sát

    Một suy nghĩ chợt thoáng qua...

    Nếu người gửi tin nhắn nói thật… vậy thì...trong đội của Hoàng…có người đang theo dõi anh.

    Trong đội của Hoàng thật sự có nội gián?

    Hoàng sẽ xử lý chuyện này thế nào?

    Huy liệu có gặp nguy hiểm thêm lần nữa?

    Cùng chờ xem nhé.
     
    Bình An Bên Em
    Chương 7. Lo Sợ


    Buổi sáng ở bệnh viện bắt đầu chậm rãi.

    Ánh nắng chiếu qua cửa sổ phòng bệnh, rơi xuống sàn nhà thành một vệt sáng dài.

    Huy ngồi trên giường, tay anh cầm ly nước nhưng loay hoay mãi vẫn chưa uống xong.

    Trong đầu anh từ tối qua đến giờ vẫn quanh quẩn những dòng tin nhắn hôm trước.

    “Đừng quá tin tưởng cảnh sát.”

    “Ngay cả người trong đội của người yêu cậu.”

    Anh khẽ siết chặt tay, vì trong lòng anh biết rất rõ người gửi tin nhắn này không chỉ đơn giản muốn nhắm vào anh, mà là muốn anh nghi ngờ ngay cả Hoàng...hoặc tệ hơn nữa là...muốn anh nghi ngờ ngay cả chính đội điều tra của cậu.

    Ngay lúc anh còn đang hoang mang với dòng suy nghĩ của mình thì tiếng cửa phòng mở ra, là Hoàng bước vào, trên tay là hai ly cafe và một túi đồ ăn sáng

    “Anh bé, anh chưa ăn sáng sao ạ?”

    - Hoàng hỏi

    Huy ngẩng lên, với một nụ cười dễ thương.

    “Anh đang chờ em đấy, đội trưởng Hoàng.”

    Hoàng nghe thấy vậy, liền đặt đồ ăn lên bàn và nói:

    “Anh bé là bệnh nhân đấy ạ.”

    “Lần sau anh bé cứ ăn trước đi, không cần chờ em đâu ạ.”

    Huy cười nhẹ.

    “Nhưng anh thích Hoàng ăn chung với anh cơ.”

    Hoàng mỉm cười, sau đó nhìn anh một giây, nhưng không nói gì cả, chỉ kéo ghế ngồi xuống cạnh anh.

    Anh thấy cậu ngồi cạnh, anh liền mở hộp cháo của anh ra.

    Nhưng chưa ăn được hai muỗng thì Hoàng đột nhiên lên tiếng.

    “Anh bé sao ăn cũng không tập trung vậy ạ?”

    Huy khựng lại.

    “Em nói gì cơ?”

    Hoàng liền nhìn thẳng vào anh.

    “Từ sáng tới giờ, anh bé đang nghĩ gì vậy ạ?”

    Huy liền cười gượng.

    “Anh không có.”

    Hoàng nhíu mày.

    “Anh bé quên em là ai rồi à, anh nghĩ em không nhận ra sao ạ?”

    Căn phòng im lặng vài giây, Huy nhìn xuống hộp cháo của mình.

    “...anh chỉ đang nghĩ về bài thi thôi à.”

    Hoàng nhìn anh lâu hơn, rồi cuối cùng cậu thở ra nhẹ.

    “Anh bé đừng ép bản thân quá ạ.”

    “Bác sĩ nói anh cần phải nghỉ ngơi.”

    Huy gật đầu.

    “Ừ, anh biết rồi.

    Hoàng đừng lo nhé.”

    Nhưng trong lòng anh biết rất rõ... bản thân anh vừa nói dối cậu.

    Buổi trưa cùng ngày, Hoàng ra ngoài một lúc để nghe điện thoại từ đội.

    Huy thì ở lại phòng bệnh một mình.

    Lúc này anh cầm điện thoại lên, màn hình vẫn không có thêm tin nhắn mới.

    Nhưng điều đó vẫn không làm anh cảm thấy bớt lo hơn, trái lại anh cảm giác như có ai đó đang quan sát anh từ rất xa.

    Huy hít sâu, sau đó anh quyết định vào danh bạ, tìm kiếm tên cậu, định là sẽ nhắn cho cậu biết nhưng... cuối cùng anh lại tắt điện thoại.

    “Không nên nói cho em ấy... nếu không... em ấy sẽ gặp nguy hiểm.” – Huy lẩm bẩm một mình

    Ngay lúc đó thì... cửa phòng mở ra.

    “Anh bé đang nói chuyện với ai?” – Hoàng nói

    Huy giật mình.

    “Không có...anh chỉ đang tự nói một mình thôi.”

    Hoàng nhìn anh vài giây, ánh mắt hơi hẹp lại, nhưng lần này cậu không hỏi gì thêm.

    Chiều hôm đó, ở đội cảnh sát hình sự.

    Phòng thẩm vấn sáng trắng dưới ánh đèn, Tuấn ngồi ở phía bên kia bàn, hai tay bị còng, gương mặt hắn vẫn bình tĩnh đến đáng ghét.

    Minh đứng dựa vào tường, Hoàng ngồi đối diện với Tuấn.

    Trên bàn là tập hồ sơ dày.

    “Anh đã lên kế hoạch bao lâu rồi?” – Hoàng hỏi

    “Đội trưởng Hoàng vẫn thích hỏi những câu hỏi vô nghĩa.” – Tuấn cười nhẹ

    “Anh bắt cóc một người dân.

    Nổ súng vào cảnh sát.

    Anh nghĩ mình còn đường lui sao?”

    Tuấn nghiêng đầu.

    “Còn cậu?

    Cậu nghĩ mọi thứ đã kết thúc?”

    Ánh mắt Hoàng lạnh đi.

    “Anh nói vậy là có ý gì?”

    Tuấn nhìn thẳng vào cậu.

    Một nụ cười rất nhẹ xuất hiện.

    “Đội trưởng Hoàng thông minh như vậy...mà không nhận ra à?”

    Hoàng nhíu mày.

    “Nhận ra cái gì?”

    “Vụ án này...không phải chỉ có mình tôi.”

    Hoàng lập tức đứng thẳng dậy.

    “Anh đang nói ai?”

    Tuấn bật cười.

    “Cảnh sát...cũng có người rất giỏi nói dối.”

    Ánh mắt Hoàng dần tối lại.

    Buổi tối, Hoàng quay lại bệnh viện.

    Huy đang ngồi gần cửa sổ.

    Ánh đèn thành phố hắt vào phòng bệnh.

    “Em về rồi.”

    “Dạ, anh bé.”

    “Anh bé hôm nay thế nào rồi ạ?”

    “Có đỡ đau chưa ạ?”

    Huy gật đầu.

    “Anh đỡ nhiều rồi.”

    “Để em xem thử vết thương của anh nhé.”

    - Hoàng nói

    Vừa nói cậu vừa tiến lại gần kiểm tra băng vết thương trên vai anh, động tác rất cẩn thận.

    Anh nhìn cậu một lúc, rồi khẽ nói

    “...Hoàng.”

    “Dạ?”

    “Em có tin tất cả mọi người trong đội của em không?”

    Hoàng nghe vậy liền dừng tay, cậu ngẩng lên, ánh mắt hai người chạm nhau.

    “Anh muốn hỏi gì?”

    Huy lập tức lắc đầu.

    “Không có gì.”

    “Anh chỉ thuận miệng hỏi thôi.”

    Hoàng nhìn anh rất lâu, sau đó cậu nói chậm rãi.

    “Không.”

    Huy khựng lại.

    “Làm cảnh sát...không bao giờ được tin tuyệt đối vào bất kỳ ai...kể cả đồng đội.”

    Câu trả lời của cậu khiến anh sững lại.

    Hoàng nhìn anh.

    “Có chuyện gì xảy ra sao ạ?”

    Huy do dự một giây, rồi lắc đầu.

    “Không có.

    Em đừng nghĩ nhiều.”

    Hoàng vẫn nhìn anh.

    Nhưng trước khi cậu kịp hỏi thêm thì điện thoại Huy rung lên.

    Cả hai cùng nhìn xuống.

    Là một tin nhắn mới.

    Số lạ.

    Anh liền mở ra.

    Tin nhắn cũng giống như mấy lần trước, chỉ có một dòng.

    “Tôi đã nói rồi.”

    Anh đang hoang mang thì tin nhắn thứ hai đến ngay sau đó.

    “Trong đội của Hoàng... có người đang theo dõi cậu.”

    Lúc này đây, Huy cảm thấy tim mình đập mạnh.

    Nhưng điều khiến anh lạnh sống lưng hơn là tin nhắn thứ ba xuất hiện.

    “Người đó...

    đang đứng ngay phía sau cậu.”

    Huy lập tức ngẩng đầu.

    Ánh mắt anh chạm thẳng vào Hoàng.

    Bí ẩn nội gián trong đội cảnh sát đã bắt đầu lộ ra.

    Hoàng cũng đã dần phát giác ra có gì đó rất lạ từ anh.

    Hoàng sẽ làm gì đây?

    Cùng đón xem chương sau nhé.
     
    Bình An Bên Em
    Chương 8. Truy Tìm


    Trong khoảnh khắc đó, tim Huy đập mạnh đến mức anh tưởng như Hoàng cũng có thể nghe thấy.

    Hoàng nhíu mày.

    “Có chuyện gì vậy ạ?”

    Huy lập tức hoàn hồn.

    “Không… không có gì.”

    Anh nhanh chóng tắt màn hình điện thoại.

    Nhưng cậu đã kịp nhìn thấy.

    “Tin nhắn của ai vậy ạ?”

    Huy khựng lại.

    “Chỉ là… quảng cáo thôi em.”

    Hoàng nhìn anh vài giây.

    Ánh mắt cậu bình tĩnh, nhưng sắc bén, Khẳng định rõ ràng là không tin anh

    “Anh bé không giỏi nói dối xíu nào hết.”

    Huy cười gượng.

    “Anh hong có mà.”

    Nhưng Hoàng không nói gì.

    Cậu chỉ bước thêm một bước.

    Giờ đây, khoảng cách giữa hai người gần đến mức anh có thể nhìn rõ ánh mắt của cậu.

    “Đưa điện thoại cho em.”

    - Hoàng ra lệnh

    Anh vô thức siết chặt điện thoại.

    Một giây.

    Rồi hai giây.

    Cuối cùng anh thở ra nhẹ.

    “…không có gì quan trọng đâu em.

    Chỉ là tin rác thôi à.”

    Hoàng nhìn anh.

    Ánh mắt dần trầm xuống.

    “Anh bé đang giấu em.”

    Câu nói đó không phải câu hỏi.

    Mà là khẳng định.

    Huy quay mặt đi.

    "Hoàng…anh không muốn em lo.”

    Hoàng im lặng vài giây.

    Sau đó cậu nói rất khẽ.

    “Anh nghĩ anh giấu thì em không lo à?”

    Câu nói của cậu khiến anh khựng lại.

    Cuối cùng Huy đưa điện thoại ra.

    “Chỉ là tin nhắn nặc danh thôi em.

    Hoàng đừng giận anh.”

    Hoàng nhận lấy điện thoại.

    Cậu đọc từng dòng tin nhắn.

    Ánh mắt cậu dần lạnh lại.

    “Lần này cậu may mắn.”

    “Nhưng lần sau… chưa chắc.”

    “Đừng quá tin tưởng cảnh sát.”

    “Ngay cả người trong đội của anh ta.”

    Hoàng đọc xong.

    Căn phòng trở nên yên lặng.

    Huy nhìn cậu, có chút lo lắng.

    “…em đừng nghĩ nhiều.”

    Hoàng không trả lời ngay.

    Cậu nhìn lại màn hình một lần nữa.Sau đó hỏi anh

    “Anh bé nhận tin nhắn này từ khi nào vậy ạ?"

    "Anh nhận hồi tối qua."

    Hoàng ngẩng lên.

    “Vì sao anh bé không nói em biết?”

    Huy thở dài.

    “…anh không muốn em nghi ngờ đồng đội của mình.”

    Hoàng nhìn anh rất lâu.

    Rồi cậu nói chậm rãi:

    “Anh nghĩ em chưa từng nghĩ tới chuyện đó sao?”

    Huy sững lại.

    Hoàng đặt điện thoại xuống bàn.

    Ánh mắt cậu tối đi.

    “Hôm nay, Tuấn có nói với em một câu.”

    Huy nhìn cậu.

    “Câu gì?”

    Hoàng đáp:

    “Hắn nói…vụ này không chỉ có mình hắn.”

    Tim Huy chùng xuống.

    Hoàng tiếp tục.

    “Hắn nói có người trong đội của em nữa.”

    Huy khẽ nói:

    “…vậy nghĩa là người nhắn tin…”

    Hoàng gật đầu.

    “Có thể là cùng một người.”

    Huy cảm thấy lạnh sống lưng.

    “Nhưng… nếu thật sự có nội gián thì em định làm gì?”

    “Em sẽ điều tra.”

    Huy nhìn cậu.

    “Ngay cả đồng đội của em?”

    Hoàng trả lời rất bình tĩnh.

    "Dạ đúng."

    Câu nói đó khiến Huy hiểu ra một điều.

    Hoàng không hề ngây thơ.

    Cậu đã nghĩ đến khả năng này từ trước.

    Hoàng đứng dậy.

    “Anh bé nghỉ ngơi đi.”

    “Em phải quay lại đội.”

    Huy ngẩng lên.

    “Bây giờ à?”

    Hoàng gật đầu.

    “Nếu trong đội có người đứng sau chuyện này…em phải tìm ra trước khi họ ra tay lần nữa.”

    Huy im lặng vài giây.

    Sau đó nói:

    “Em cẩn thận.”

    Hoàng khẽ nhìn anh.

    Ánh mắt dịu lại một chút.

    “Anh mới là người cần cẩn thận.”

    Cậu cầm điện thoại của Huy lên.

    “Em sẽ giữ cái này.”

    Huy ngạc nhiên.

    “Làm gì?”

    Hoàng đáp:

    “Truy vết số điện thoại.”

    “Xem người đó là ai.”

    Huy gật đầu.

    “Được.”

    Hoàng bước ra cửa.

    Nhưng trước khi đi, cậu dừng lại.

    "...Anh bé”

    "Hả...?”

    Hoàng quay lại.

    Ánh mắt cậu rất nghiêm túc.

    “Dù ai đứng sau chuyện này…anh cũng không được tự ý làm gì.”

    Huy cười nhẹ.

    “Anh đâu phải cảnh sát.”

    Hoàng nhìn anh.

    “Anh nguy hiểm hơn cảnh sát.”

    Huy bật cười.

    “Ý em là gì?”

    Hoàng đáp rất bình thản:

    “Anh sẽ tự lao vào nguy hiểm để bảo vệ người khác.”

    Câu nói khiến Huy không biết nên phản ứng thế nào.

    Hoàng mở cửa phòng.

    Trước khi rời đi, cậu nói thêm một câu.

    “Và lần sau…em sẽ không để anh chắn đạn thay em nữa.”

    Cửa phòng khép lại.

    Huy nhìn theo một lúc.

    Sau đó anh khẽ thở ra.

    "Em ấy biết hết rồi...hong sao...nếu có nguy hiểm xảy ra...có lẽ...mình sẽ bảo vệ em ấy lần nữa."
     
    Bình An Bên Em
    Chương 9. Ánh Mắt Trong Bóng Tối


    Cửa phòng bệnh vừa khép lại.

    Căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh.

    Huy nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại trong tay.

    Dòng tin nhắn mới vẫn còn đó.

    "Cậu đã nói cho Hoàng biết tất cả."

    "Nhưng hong sao...trò chơi chỉ mới bắt đầu."

    Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng Huy.

    Người đó biết rằng anh đã nói chuyện với Hoàng sao?

    Nhưng làm sao hắn biết được?

    Trong phòng bệnh này chỉ có anh và cậu thôi mà.

    Huy ngẩng đầu nhìn quanh.

    Căn phòng hoàn toàn bình thường.

    Cửa sổ vẫn đóng.

    Rèm khẽ lay động vì gió từ máy lạnh.

    Anh hoàn toàn không cảm nhận được có gì đó bất thường cả.

    Nhưng chính vì điều đó mới khiến anh bất an.

    Huy chậm rãi đứng dậy khỏi giường.Vai phải của anh lập tức nhói lên.

    “Chết tiệt…”

    - Anh khẽ nhăn mặt.

    Bác sĩ đã dặn là anh không nên cử động nhiều.

    Nhưng lúc này anh không thể ngồi yên.

    Anh bước chậm đến cửa sổ.

    Bên ngoài là bãi đỗ xe của bệnh viện.

    Đèn vàng chiếu xuống những hàng xe im lặng.

    Nhưng không có gì đáng nghi.

    Huy quay lại.

    Ánh mắt anh dừng lại ở góc phòng.

    Một chiếc camera an ninh nhỏ gắn trên trần.

    Anh nhìn nó vài giây, tim khẽ trùng xuống.

    “Không thể nào…”

    Cùng lúc đó, ở đội cảnh sát hình sự, Hoàng bước vào phòng làm việc, Minh đang ngồi trước máy tính.

    “Đội trưởng.”

    Hoàng gật đầu.

    “Có tin gì từ phòng tạm giam chưa?”

    Minh lắc đầu.

    “Tuấn vẫn im lặng.”

    “Luật sư của hắn đã tới.”

    Hoàng không ngạc nhiên.

    Cậu kéo ghế ngồi xuống.

    “Cho tôi danh sách tất cả những người đã tiếp xúc với Tuấn trong ba tháng qua.”

    Minh nhíu mày.

    “Anh nghĩ nội gián thật sự ở trong đội?”

    Hoàng nhìn màn hình máy tính.

    Giọng cậu rất bình tĩnh.

    “Không phải nghĩ.”

    “Là khả năng.”

    Minh im lặng vài giây.

    Sau đó anh quay màn hình về phía Hoàng.

    “Danh sách đây ạ, Đội Trưởng.”

    Hoàng lướt mắt qua từng cái tên.

    Phòng làm việc yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng gõ bàn phím.

    Minh nhìn Hoàng.

    “…đội trưởng.”

    “Anh có nghi ngờ ai không?”

    Hoàng không trả lời ngay.

    Ánh mắt cậu dừng lại ở một cái tên, chỉ trong một giây.

    Rồi cậu kéo màn hình xuống.

    “Chưa.”

    Minh thở ra.

    “Hy vọng là vậy.”

    Buổi tối, bệnh viện trở nên yên tĩnh hơn, Huy đang ngồi trên giường, cố gắng đọc lại kịch bản cho bài thi tốt nghiệp.

    Nhưng anh không thể tập trung.

    Ánh mắt anh liên tục liếc lên chiếc camera trên trần.

    Cuối cùng anh thở dài.

    “Chắc mình nghĩ quá nhiều.”

    Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa.

    Huy ngẩng lên.

    “Vào đi.”

    Cửa mở ra.

    Một y tá bước vào.

    “Đến giờ kiểm tra vết thương rồi.”

    Huy gật đầu.

    “Vâng.”

    Cô y tá tiến lại gần giường anh.

    Trong lúc tháo băng, cô hỏi:

    “Hôm nay anh thấy thế nào?”

    “Đỡ hơn nhiều rồi.”

    Cô gật đầu.

    “Vết thương hồi phục khá tốt.”

    Huy cười nhẹ.

    “May là không trúng chỗ nguy hiểm.”

    Cô y tá im lặng một chút.

    Rồi đột nhiên nói:

    “Bạn trai anh chắc lo lắm.”

    Huy khựng lại.

    “Cô biết Hoàng à?”

    Cô y tá mỉm cười.

    “Cả khoa đều biết anh ấy mà.”

    “Ba ngày nay anh ấy gần như không rời khỏi đây.”

    Huy hơi cúi đầu.

    “Ừ.”

    “Em ấy hơi cứng đầu.”

    Cô y tá cười nhẹ.

    Nhưng khi cô quay đi thu dọn băng gạc, ánh mắt cô thoáng nhìn lên chiếc camera trên trần.

    Một ánh nhìn rất nhanh, gần như không ai nhận ra kể cả anh.

    Đêm xuống, hành lang bệnh viện vắng lặng, một bóng người đứng trước màn hình giám sát.

    Trên màn hình là hình ảnh từ phòng bệnh của Huy.

    Người đó nhìn chằm chằm vào màn hình.

    Ánh sáng xanh từ máy chiếu lên gương mặt.

    Điện thoại trong tay rung nhẹ.

    Một tin nhắn được gửi đi.

    “Cậu ta bắt đầu nghi ngờ rồi.”

    Chỉ vài giây sau, tin nhắn trả lời xuất hiện.

    “Không sao.”

    “Cậu ta chỉ là mồi.”

    Người đó nhìn lại màn hình.

    Hình ảnh Huy đang nằm trên giường hiện rõ.

    Và tin nhắn cuối cùng đến rất nhanh.

    “Mục tiêu thật sự…vẫn là đội trưởng Hoàng.”
     
    Bình An Bên Em
    Chương 10. Mảnh Ghép


    Sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua cửa sổ phòng bệnh, chiếu lên tường thành một mảng sáng nhạt.

    Huy tỉnh dậy khá sớm.

    Vai phải của anh vẫn đau âm ỉ, nhưng không còn nhức buốt như những ngày trước.

    Anh khẽ xoay người.

    Ánh mắt vô thức dừng lại trên trần nhà.

    Chiếc camera an ninh nhỏ vẫn nằm ở góc phòng, bất động.

    Huy nhìn nó vài giây.

    Và một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh.

    Huy chậm rãi với tay lấy điện thoại.

    Anh mở camera điện thoại, sau đó hướng lên chiếc camera trên trần, zoom gần lại.

    Đèn tín hiệu nhỏ bên cạnh ống kính đang chớp nhẹ, không phải lúc nào cũng sáng, chỉ chớp… rồi tắt.

    Huy khựng lại.

    “Camera bệnh viện… không hoạt động kiểu này.”

    Anh lẩm bẩm.

    Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.

    Có ai đó đang truy cập nó.

    Cùng lúc đó, ở đội cảnh sát hình sự.

    Hoàng ngồi trước bàn làm việc, mắt dán vào màn hình máy tính.

    Trên màn hình là bản ghi cuộc gọi của Tuấn trong sáu tháng gần nhất.

    Minh đứng phía sau.

    “Chúng tôi đã kiểm tra toàn bộ.”

    “Không có cuộc gọi đáng nghi.”

    Hoàng lắc đầu.

    “Không.”

    Minh nhíu mày.

    “Ý anh là gì?”

    Hoàng chỉ vào một dòng trong bảng dữ liệu.

    “Ba tuần trước.”

    “Tuấn có một cuộc gọi nội bộ.”

    Minh cúi xuống nhìn.

    “Đó là số của đội.”

    Hoàng gật đầu.

    “Đúng.”

    Minh khựng lại.

    “Anh nghĩ hắn liên lạc với người trong đội?”

    Hoàng không trả lời ngay.

    Cậu chỉ nói:

    “Truy vết số này cho tôi.”

    Minh nghe thấy vậy liền gõ nhanh trên bàn phím.

    Vài giây sau, màn hình hiện ra kết quả.

    Cả hai cùng nhìn.

    Minh nhíu mày.

    “…không thể nào.”

    Hoàng im lặng.

    Cái tên trên màn hình là:

    Phòng thiết bị – hệ thống giám sát.

    Minh quay sang Hoàng.

    “Tuấn gọi cho phòng này?”

    Hoàng dựa lưng vào ghế.

    Ánh mắt cậu dần tối lại.

    “Không phải.”

    “Có người đã dùng hệ thống đó.”

    Minh hiểu ra ngay.

    “Ý anh là… camera?”

    Hoàng gật đầu.

    Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu cậu.

    Và ngay lập tức cậu cầm điện thoại gọi ngay cho anh.

    Trong phòng bệnh, Huy vẫn đang nhìn chằm chằm vào camera trên trần.

    Đèn tín hiệu lại chớp lên một lần nữa.

    Anh đang suy nghĩ tại sao lại vậy thì điện thoại của anh rung lên.

    Là Hoàng gọi.

    Anh lập tức bắt máy.

    “Hoàng, anh nghe nè?”

    “Anh bé đang ở phòng bệnh đúng không?”

    “Ừ.”

    Giọng Hoàng trầm xuống.

    “Đừng nói gì thêm.”

    Huy khựng lại.

    “Gì cơ?”

    Hoàng nói chậm rãi:

    “Nhìn lên camera đi ạ.”

    Tim Huy đập mạnh.

    “Anh đã thấy rồi.”

    Hoàng im lặng một giây.

    “Đèn tín hiệu có đang chớp không ạ?”

    “…có.”

    Ở đầu dây bên kia, Hoàng siết chặt điện thoại.

    “Anh bé nghe em.”

    “Ngay bây giờ, rời khỏi phòng.”

    Huy sững lại.

    “Hoàng, chuyện gì—”

    “Nghe em đi, xin anh.”

    Giọng Hoàng lần này cứng rắn hơn.

    “Camera đó đang bị truy cập từ bên ngoài.”

    Huy cảm thấy sống lưng lạnh toát.

    “Ý em là… có người đang theo dõi anh?”

    Hoàng đáp ngắn gọn:

    “Có.”

    Huy nhìn quanh phòng.

    Đột nhiên cảm thấy nơi này không còn an toàn.

    “Anh ra ngoài hành lang.”

    Hoàng nói:

    “Anh bé đợi em.

    Em tới liền.”

    Cuộc gọi kết thúc.

    Anh chậm rãi đứng dậy.

    Vai đau nhói nhưng anh vẫn cố bước ra cửa.

    Cánh cửa phòng mở ra.

    Hành lang bệnh viện yên tĩnh.

    Không có ai ngoài đó hết.

    Huy bước ra ngoài.

    Ngay lúc đó, cũng tại phòng giám sát của bệnh viện, có một người đang nhìn màn hình.

    Và màn hình đó đang hiển thị hình ảnh phòng bệnh của Huy vừa trống.

    Người đó nhíu mày.

    “Rời phòng rồi à…”

    Hắn cầm điện thoại.

    Một tin nhắn được gửi đi.

    “Mồi đã di chuyển.”

    Chỉ vài giây sau, tin nhắn trả lời xuất hiện.

    “Không sao.”

    “Dù sao… con mồi thật sự vẫn chưa đến.”

    Người đó nhìn lại màn hình một lần nữa.

    Camera hành lang hiện rõ hình ảnh Huy đứng một mình.

    Hắn khẽ cười.

    “Đội trưởng Hoàng…”

    “…tôi chờ anh.
     
    Bình An Bên Em
    Chương 11. Bẫy


    Hành lang bệnh viện yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng bước chân.

    Huy đứng trước cửa phòng bệnh của mình, lưng dựa nhẹ vào tường.

    Vai phải của anh vẫn đau nhói mỗi khi anh cử động.

    Nhưng lúc này điều khiến anh khó chịu hơn là cảm giác bị nhìn chằm chằm.

    Huy nhìn quanh.

    Hành lang dài, ánh đèn trắng lạnh lẽo.

    Xa xa có một y tá đang đẩy xe thuốc.

    Ngoài ra không có một ai khác.

    “Chắc mình nghĩ quá nhiều…”

    Huy lẩm bẩm.

    Nhưng ngay khi anh vừa quay đầu thì điện thoại trong túi anh rung lên.

    Một tin nhắn mới được gửi tới điện thoại anh, vẫn là số lạ đó.

    Huy liền mở ra.

    “Rời khỏi phòng là quyết định đúng.”

    Tim anh khựng lại.

    Bất chợt tin nhắn thứ hai xuất hiện.

    “Trong đó không an toàn.”

    Huy siết chặt điện thoại.

    “Anh đang ở đâu?” – Huy gõ nhanh.

    Tin nhắn gửi đi.

    Nhưng không có ai trả lời.

    Và chỉ vài giây sau, một dòng tin nhắn mới xuất hiện.

    “Anh nghĩ tôi ngu đến mức nói cho anh biết sao?”

    Huy nhíu mày.

    Nhưng tin nhắn tiếp theo khiến anh lạnh sống lưng.

    “Mau quay sang phải đi.”

    Huy khựng lại.

    Anh chậm rãi quay đầu.

    Cuối hành lang là một góc khuất, hoàn toàn không có ai.

    Nhưng ngay lúc đó đèn hành lang chớp tắt một cái.

    Huy nhíu mày.

    Cảm giác bất an dâng lên rõ rệt.

    Cùng lúc đó, ở bãi đỗ xe bệnh viện.

    Một chiếc xe đen phanh gấp, Hoàng bước xuống, theo sau là Minh.

    “Đội trưởng, tôi vẫn nghĩ chuyện này quá mạo hiểm.”

    Hoàng đóng cửa xe.

    Ánh mắt lạnh đi.

    “Có người đang theo dõi anh ấy.”

    Minh gật đầu.

    “Tôi biết.”

    “Nhưng nếu nội gián thật sự ở trong đội…thì chúng ta cũng đang bị theo dõi.”

    Hoàng dừng bước một giây.

    Cậu quay sang Minh.

    “Cho nên tôi mới không báo cho ai khác.”

    Minh hiểu ra ngay.

    “Chỉ có hai chúng ta.”

    Hoàng gật đầu.

    “Đi.”

    Ở phòng giám sát, người đàn ông đứng trước màn hình.

    Hình ảnh từ camera hành lang chiếu rõ Huy đang đứng một mình.

    Hắn khẽ cười.

    “Đội trưởng Hoàng tới rồi.”

    Hắn chuyển camera sang bãi đỗ xe.

    Hình ảnh Hoàng và Minh hiện ra.

    Người đàn ông cầm điện thoại lên.

    Một tin nhắn được gửi đi.

    “Con mồi đến rồi.”

    Tin nhắn trả lời xuất hiện ngay lập tức.

    “Đừng động vào đội trưởng.”

    Người đàn ông nhíu mày.

    “Chỉ cần cậu sinh viên kia.”

    Hắn cười khẽ.

    “Hiểu rồi.”

    Ở hành lang tầng ba, Huy vẫn đứng gần phòng bệnh.

    Anh đang định quay lại phòng thì nghe thấy tiếng bước chân.

    “Anh Huy.”

    Huy quay lại thì thấy Hoàng đang đi nhanh về phía anh, phía sau là Minh.

    Huy thở phào.

    “Em tới rồi.”

    Hoàng dừng lại trước mặt anh.

    Ánh mắt cậu lập tức quét một lượt từ đầu đến chân.

    “Anh ổn chứ?”

    “Anh ổn.”

    Huy gật đầu.

    “Anh chỉ ra ngoài theo lời em.”

    Hoàng nhìn vào phòng bệnh phía sau.

    “Anh không vào lại.”

    Huy nhíu mày.

    “Vì camera à?”

    Hoàng gật đầu.

    “Không chỉ vậy.”

    “Có người đã truy cập hệ thống giám sát của bệnh viện.”

    Minh nói thêm:

    “Và người đó biết anh ở đây.”

    Huy im lặng vài giây.

    “Vậy bây giờ làm sao?”

    Hoàng chưa kịp trả lời thì đèn hành lang đột nhiên tắt phụt.

    Cả tầng rơi vào bóng tối.

    “Chết tiệt.” – Minh nói nhỏ.

    Đèn khẩn cấp lập tức bật lên.

    Ánh sáng đỏ yếu ớt chiếu xuống hành lang.

    Không khí trở nên căng thẳng.

    Hoàng lập tức kéo Huy đứng sau lưng mình.

    “Đừng rời khỏi em.”

    Huy siết tay.

    “…Hoàng.”

    Một tiếng kim loại rơi xuống vang lên ở cuối hành lang.

    Minh lập tức rút súng.

    “Có người!”

    Hoàng cũng rút súng.

    “Mau ra đây!”

    Nhưng không có ai trả lời.

    Chỉ có tiếng bước chân rất nhẹ.

    Rồi bỗng nhiên có tiếng động...

    ĐOÀNG!

    Một tiếng súng vang lên.

    Viên đạn găm vào tường ngay cạnh Hoàng.

    Huy giật mình.

    Hoàng lập tức kéo anh xuống.

    “Cúi xuống!”

    Minh nổ súng đáp trả.

    Tiếng súng vang vọng trong hành lang bệnh viện.

    Tiếng la hét bắt đầu vang lên từ các phòng bệnh.

    Hoàng nghiến răng.

    “Chúng nhắm vào anh.”

    Huy nhìn cậu.

    “Anh biết.”

    Hoàng quay sang Minh.

    “Bảo vệ anh ấy cho tôi.”

    “Còn tôi...”

    Cậu nhìn về phía bóng người đang chạy ở cuối hành lang, ánh mắt lạnh như băng.

    “sẽ bắt hắn.”
     
    Bình An Bên Em
    Chương 12. Truy Đuổi


    Tiếng súng vừa dứt.

    Hành lang bệnh viện rơi vào hỗn loạn.

    Một vài cánh cửa phòng bệnh mở ra, bệnh nhân và người nhà hoảng hốt nhìn ra ngoài.

    “Mau đóng cửa lại!”

    Minh lập tức quát lớn.

    “Ở yên trong phòng!”

    Mọi người nghe vậy liền vội vàng đóng cửa.

    Tiếng bước chân dồn dập vang lên ở cuối hành lang.

    Bóng người vừa nổ súng đang bỏ chạy.

    Hoàng không chần chừ thêm một giây.

    “Anh bé ở lại với Minh.

    Em đuổi theo hắn!”

    - Cậu nói với Huy.

    Rồi lập tức lao đi.

    “Hoàng...

    Huy chưa kịp nói hết câu thì cậu đã chạy mất.

    Minh siết chặt khẩu súng trong tay, đứng chắn trước Huy.

    “Anh ở sau tôi.”

    Huy gật đầu.

    Nhưng tim anh vẫn đập rất nhanh.

    Tiếng bước chân của Hoàng đã xa dần.

    Ở cuối hành lang, tên đàn ông mặc áo khoác đen lao nhanh xuống cầu thang thoát hiểm.

    Hoàng bám sát phía sau.

    “Đứng lại!”

    - Cậu quát lớn.

    Tên kia không quay đầu mà chỉ tiếp tục chạy.

    Hoàng nghiến răng, tăng tốc.

    Cửa cầu thang bật mở.

    Tiếng bước chân vang dội trong không gian chật hẹp.

    Tên đàn ông nhảy hai bậc một.

    Hoàng cũng vậy.

    Khoảng cách giữa họ dần rút ngắn.

    Và ngay khi Hoàng chuẩn bị bắt kịp thì tên kia đột ngột quay người.

    ĐOÀNG!

    Một phát súng nữa vang lên.

    Hoàng lập tức nghiêng người tránh.

    Viên đạn sượt qua tường.

    Cậu nổ súng đáp trả.

    Tên kia chửi thề rồi tiếp tục chạy xuống.

    Hoàng không dừng lại.

    Trong khi đó, trên hành lang tầng ba, Minh vẫn đứng canh trước Huy.

    Không khí im lặng một cách đáng sợ.

    Huy nhìn về phía cầu thang.

    “Không biết Hoàng có bắt được hắn không…”

    Minh không trả lời.

    Ánh mắt anh ta vẫn quan sát xung quanh.

    Đúng lúc đó, điện thoại của Minh rung lên.

    Anh ta liếc nhìn màn hình.

    Một tin nhắn chợt tới, Minh nhíu mày và Huy cũng nhìn thấy.

    “Có chuyện gì vậy?”

    Minh không trả lời ngay.

    Anh ta tắt màn hình.

    “Không có gì.”

    Nhưng ngay sau đó điện thoại của Huy cũng rung lên và một tin nhắn mới xuất hiện, cũng là số lạ hôm trước nhắn cho anh.

    Huy mở ra.

    Dòng chữ trên màn hình khiến anh sững lại.

    “Cậu nghĩ chỉ có một người sao?”

    Tim Huy đập mạnh.

    Tin nhắn tiếp theo đến ngay lập tức.

    “Quay lại phía sau.”

    Huy vô thức quay đầu.

    Hành lang phía sau hoàn toàn trống.

    Nhưng đúng lúc đó, điện thoại anh lại rung thêm lần nữa.

    “Sai hướng rồi.”

    Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.

    Huy chậm rãi quay lại phía Minh.

    Minh đang đứng cách anh chỉ vài bước.

    Ánh đèn khẩn cấp đỏ nhạt chiếu lên gương mặt anh ta.

    Huy khựng lại.

    Điện thoại lại rung lần nữa.

    “Cậu thông minh hơn tôi nghĩ đó Huy.”

    Huy nhìn chằm chằm vào Minh.

    “…Minh.”

    Minh ngẩng lên.

    “Gì vậy?”

    - Giọng anh ta hoàn toàn bình thường.

    Nhưng Huy cảm thấy tim mình đang đập loạn và một suy nghĩ đáng sợ chợt lóe lên trong đầu anh

    Nếu tin nhắn kia là thật...Nếu nội gián ở trong đội…Vậy thì người đang đứng trước mặt anh...có thể chính là người đó.

    Ở cầu thang tầng hai, Hoàng cuối cùng cũng bắt kịp tên đàn ông.

    Cậu lao tới, quật ngã hắn xuống sàn.

    Khẩu súng cũng theo đó rơi khỏi tay hắn.

    Hoàng thấy vậy cũng ghì chặt cổ tay hắn xuống.

    “Xong rồi.”

    Tên kia cười khẽ, dù đã bị anh khống chế.

    “Đội trưởng Hoàng…”

    Hoàng nhíu mày.

    “Câm miệng.”

    Nhưng tên kia vẫn cười.

    “Anh chậm rồi.”

    Tim Hoàng khựng lại.

    “Ý mày là gì?”

    Tên kia nhìn thẳng vào mắt cậu.

    Nụ cười càng rộng hơn.

    “Người anh nên lo…không phải tôi.”

    Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng Hoàng.

    Cậu lập tức rút điện thoại và gọi cho Minh.

    Điện thoại đổ chuông.

    Một lần, Hai lần, Ba lần...Nhưng không ai bắt máy.

    Hoàng siết chặt điện thoại.

    “Chết tiệt… anh Huy...”

    Cậu bật dậy, lao lên cầu thang.

    Trong đầu chỉ có một suy nghĩ, Huy đang gặp nguy hiểm.

    Hoá ra tên kia chỉ dụ Hoàng đi xa để nhắm vào Huy thôi.

    Huy đang gặp nguy hiểm.

    Liệu Hoàng có tới kịp lúc?

    Huy lúc này đang nghi ngờ Minh là nội gián, liệu suy đoán của anh có đúng?

    Cùng chờ xem nhé.
     
    Bình An Bên Em
    Chương 13: Kẻ Đứng Sau


    Hành lang tầng ba chìm trong ánh đèn khẩn cấp màu đỏ nhạt, không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng tim đập.

    Huy đứng yên, điện thoại vẫn nằm trong tay anh, màn hình vẫn còn sáng.

    Dòng tin nhắn cuối cùng vẫn hiện rõ.

    “Cậu thông minh hơn tôi nghĩ đó Huy.”

    Huy chậm rãi ngẩng đầu lên.

    Trước mặt anh, Minh vẫn đang đứng cách vài bước.

    Ánh sáng đỏ chiếu lên gương mặt anh ta, khiến biểu cảm trở nên khó đoán.

    “Anh Huy?”

    Minh lên tiếng.

    Giọng vẫn bình thường như mọi khi.

    “Có chuyện gì sao ạ?”

    Huy nhìn chằm chằm vào anh ta.

    Trong đầu anh lúc này chỉ có một câu hỏi.

    Nếu nội gián thật sự ở trong đội…thì liệu người đó có thể là Minh không?

    Huy nuốt khan.

    Anh cố giữ giọng bình tĩnh.

    “Minh.”

    “Dạ?”

    “Điện thoại của cậu vừa có tin nhắn à?”

    Minh khựng lại một giây rất ngắn.

    Nếu không chú ý, gần như sẽ không nhận ra.

    “Đúng rồi anh.”

    Anh ta trả lời.

    “Là tin nhắn từ đội.”

    Huy nhíu mày.

    “Đội...?”

    “Trong lúc này sao?”

    Minh nhún vai nhẹ.

    “Có thể họ nghe thấy tiếng súng nên hỏi tình hình thôi anh.”

    Nghe có vẻ hợp lý.

    Nhưng Huy vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.

    Anh vô thức siết chặt điện thoại.

    Đúng lúc đó, điện thoại anh lại rung lên, báo hiệu một tin nhắn mới được gửi tới, Huy mở ra, một dòng chữ xuất hiện khiến anh lạnh sống lưng.

    “Cậu không nghĩ cậu ta quá bình tĩnh sao?”

    Huy ngẩng đầu nhìn Minh.

    Minh vẫn đứng đó.

    Ánh mắt quan sát xung quanh hành lang, như một cảnh sát đang bảo vệ nhân chứng.

    Và điện thoại anh lại rung lên lần nữa.

    “Một người vừa bị tấn công.”

    “Bạn trai của cậu đang bị truy đuổi.”

    “Nhưng anh ta vẫn đứng yên.”

    Huy khựng lại.

    Hình như có một chi tiết mà anh vừa bỏ qua.

    Nếu là người bình thường, khi nghe tiếng súng, phản ứng đầu tiên của họ sẽ là căng thẳng.

    Nhưng Minh thì khác, từ đầu đến giờ anh gần như không hề hoảng loạn.

    Huy đang chìm trong suy nghĩ của mình thì điện thoại anh lúc này lại rung thêm một lần nữa.

    “Cậu hiểu rồi chứ?”

    Huy cảm thấy cổ họng khô lại.

    Anh chậm rãi ngẩng đầu.

    “…Minh.”

    Minh quay sang.

    “Dạ anh?”

    Huy nhìn thẳng vào mắt anh ta.

    “Cậu nghĩ… người nổ súng lúc nãy có đồng bọn không?”

    Minh khẽ nhíu mày.

    “Có thể anh ạ.”

    “Vì những vụ thế này hiếm khi chỉ có một người.”

    Huy gật nhẹ.

    “Vậy nếu đồng bọn đó…

    đang ở gần đây thì sao?”

    Minh nhìn anh.

    Ánh mắt hơi hẹp lại.

    “Ý anh là gì?”

    Huy không trả lời.

    Và không khí giữa hai người dần trở nên nặng nề hơn.

    Đúng lúc đó, điện thoại anh lại rung.

    Anh mở ra.

    “Đừng hỏi nữa.”

    “Cậu ta bắt đầu nghi ngờ cậu rồi.”

    Tim Huy đập mạnh.

    Tin nhắn cuối cùng xuất hiện.

    “Chạy đi.”

    Huy sững lại.

    “Chạy?”

    Anh chưa kịp phản ứng thì Minh đột nhiên bước tới gần hơn.

    Khoảng cách giữa hai người chỉ còn một bước.

    “Anh Huy.”

    Giọng Minh thấp xuống.

    “Anh đang nhìn điện thoại của ai vậy ạ?”

    Huy siết chặt điện thoại.

    “…Bạn của anh thôi.”

    Minh nhìn chằm chằm vào anh vài giây, rồi khẽ cười, một nụ cười rất nhẹ nhưng hoàn toàn không giống lúc trước.

    “Huy, anh biết không.”

    Minh nói chậm rãi.

    “Đội trưởng Hoàng rất tin anh.”

    Tim Huy khựng lại.

    Minh tiếp tục.

    “Tin đến mức…”

    “…sẵn sàng bỏ cả hiện trường để quay lại với anh.”

    Không khí xung quanh dường như lạnh đi.

    Huy cảm thấy một cảm giác nguy hiểm đang lan ra.

    “Minh…”

    Anh vừa định nói thì đột nhiên Minh vươn tay giật lấy điện thoại của Huy anh, mọi thứ dường như xảy ra quá nhanh.

    “Minh!”

    Huy lập tức với tay nhưng vai phải đau nhói khiến anh khựng lại.

    Minh đã cầm điện thoại của anh, anh ta nhìn màn hình, những tin nhắn từ số lạ hiện ra, Minh im lặng vài giây.

    Sau đó… anh ta khẽ thở dài...

    “ Thì ra là vậy.”

    Huy nhìn cậu ta.

    “Minh…”

    Minh ngẩng đầu.

    Ánh mắt hoàn toàn thay đổi, không còn sự thân thiện quen thuộc, chỉ còn lại sự lạnh lẽo.

    “Anh thật sự không nên đọc những tin nhắn đó đâu Huy.”

    Tim Huy rơi thẳng xuống.

    “…Minh.”

    Minh nghiêng đầu.

    “Đừng lo.”

    “Anh không phải mục tiêu của tôi.”

    Huy sững lại.

    “ Cậu nói cái gì?”

    Minh nhìn anh.

    “Anh chẳng qua chỉ là…”

    “…cách nhanh nhất để kéo đội trưởng Hoàng ra khỏi vị trí của cậu ấy.”

    Cùng lúc đó ở cầu thang, Hoàng đang lao lên từng bậc, hơi thở gấp gáp.

    Điện thoại của Minh vẫn đổ chuông nhưng không ai bắt máy.

    Một linh cảm cực kỳ xấu dâng lên trong lòng cậu.

    Hoàng cố gắng tăng tốc, dường như chỉ còn vài bước nữa là tới hành lang tầng ba.

    Ngay lúc đó, bất chợt một tiếng động lớn vang lên.

    RẦM!

    Hoàng khựng lại.

    Tim cậu đập mạnh.

    “...Huy.”

    "...Chết tiệt, không ổn rồi.

    Phải nhanh lên."

    Rồi xong, Minh đúng thật là nội gián rồi, quá là căng thẳng rồi đây.

    Bật mí là ngoài Minh ra, còn có kẻ khác đứng sau nữa nhé.

    Mục tiêu của họ thật sự là Hoàng, Huy gặp nguy hiểm là vì để dụ Hoàng tới thôi.

    Vậy Hoàng có đến kịp lúc để cứu Huy không?

    Huy trước giờ luôn đứng trước để bảo vệ cậu, vậy lần này khi biết cậu chính là mục tiêu của kẻ xấu, anh liệu có lần nữa lao ra để bảo vệ cậu, liệu có bị thương lần nữa vì cậu không?

    Liệu khi Hoàng xuất hiện rồi thì có kịp thời ngăn cản anh chắn trước cậu không?

    Cùng chờ xem chương sau nhé.

    À đúng rồi, ad tính lên 1 ngoại truyện riêng cho Bình An Bên Em sau khi kết truyện lại.

    Mn cho ý kiến nhé, thích thể loại nào, hay muốn viết HuyHoang hay HoangHuy thì cứ thoải mái để lại cmt cho ad biết nha (ad thích đọc cmt lắm).

    Với mn thấy ad viết Bình An Bên Em có ok hong ạ
     
    Bình An Bên Em
    Chương 14: Con Tin


    RẦM!

    Cánh cửa phòng bệnh bị đá bật ra.

    Huy bị đẩy mạnh vào trong.

    Lưng anh va vào cạnh giường khiến vai phải đau buốt.

    “Ư...”

    Anh chưa kịp đứng vững thì một cánh tay đã ghì chặt vai anh từ phía sau.

    Là tay của Minh, hắn bất ngờ dí một vật lạnh áp vào bên sườn Huy, đó là súng.

    “Đừng cử động.”

    - Giọng Minh trầm thấp vang lên bên tai anh.

    Huy cắn răng.

    “Minh… cậu đang làm cái gì vậy?”

    Minh không trả lời ngay.

    Mà Minh đẩy Huy đứng chắn trước người mình, kéo lùi vào góc phòng.

    Ánh đèn khẩn cấp từ hành lang hắt vào qua cánh cửa mở, nhuộm căn phòng trong thứ ánh sáng đỏ mờ.

    Không khí nặng nề.

    Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài hành lang.

    Rồi Hoàng xuất hiện ở cửa.

    Cậu đứng sững lại.

    Cảnh tượng trước mắt khiến đồng tử cậu co lại.

    “Huy!”

    Huy ngẩng đầu.

    “…Hoàng.”

    Minh khẽ cười phía sau anh.

    “Đội trưởng Hoàng.”

    Hoàng siết chặt khẩu súng trong tay.

    Ánh mắt cậu lạnh đến đáng sợ.

    “Buông anh ấy ra.”

    Minh nghiêng đầu.

    “Anh nói vậy… làm tôi khó xử quá.”

    Hoàng tiến lên một bước.

    “Minh.”

    - Giọng cậu thấp xuống.

    “Tôi nhắc lại lần nữa.”

    “Buông anh ấy ra.”

    Minh nhìn cậu vài giây rồi khẽ thở dài.

    “Đội trưởng.”

    “Anh lúc nào cũng vậy.”

    “Luôn nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ.”

    Hoàng không trả lời.

    Khẩu súng trong tay cậu vẫn chĩa thẳng.

    “Anh phản bội đội.”

    Minh bật cười.

    “Phản bội?”

    “Anh nghĩ mọi chuyện đơn giản vậy sao?”

    Huy đứng giữa hai người, tim anh đập loạn.

    Khẩu súng vẫn ép sát vào người anh.

    Chỉ cần Minh bóp cò, khoảng cách này gần như không thể tránh.

    “Minh…”

    Huy lên tiếng.

    “Cậu làm vậy để làm gì?”

    Minh im lặng một giây sau đó nói khẽ.

    “Không phải vì anh.”

    Ánh mắt anh ta nhìn thẳng vào Hoàng.

    “Cũng không phải vì đội.”

    “Chỉ là…đã đến lúc ai đó phải kéo đội trưởng Hoàng xuống khỏi vị trí của mình.”

    Hoàng nhíu mày.

    “Ý anh là gì?”

    Minh khẽ cười.

    “Anh thật sự không nhận ra sao, Đội Trưởng?”

    “Trong đội có người muốn anh biến mất.”

    Không khí trong phòng như đông cứng.

    Huy nhìn Hoàng.

    Hoàng nhìn Minh.

    Không ai nói gì trong vài giây.

    Cuối cùng Hoàng lên tiếng.

    “Người đó là ai?”

    Minh lắc đầu.

    “Anh nghĩ tôi ngu đến mức nói cho anh biết tất cả sao?”

    Hoàng bước thêm một bước.

    “Cậu không thể thoát đâu Minh.”

    Minh nhún vai.

    “Có thể lắm.”

    “Nhưng mục tiêu của tôi không phải trốn.”

    Minh siết chặt cánh tay đang giữ Huy.

    Huy khẽ nhăn mặt vì đau.

    Hoàng lập tức dừng lại.

    “Đừng làm anh ấy đau.”

    Minh nhìn cảnh đó, ánh mắt hơi tối lại.

    “Đội trưởng.”

    “Anh thật sự rất quan tâm Huy.”

    Hoàng không phủ nhận.

    “Buông anh ấy ra.”

    Minh im lặng vài giây, rồi nói:

    “Được thôi.”

    Câu nói khiến cả Hoàng lẫn Huy đều khựng lại.

    “Cái gì?”

    - Hoàng hỏi.

    Minh khẽ cười.

    “Chúng ta đổi điều kiện.”

    Hoàng siết chặt tay.

    “Nói.”

    Minh nhìn cậu.

    “Anh hạ súng xuống, tôi thả người.”

    Hoàng không do dự.

    “Không.”

    Minh nhướng mày.

    “Vậy thì xin lỗi.”

    Khẩu súng ép mạnh hơn vào người Huy.

    Huy hít mạnh một hơi.

    “Hoàng…”

    Hoàng nhìn anh.

    Ánh mắt cậu dao động lần đầu tiên.

    “Không sao.”

    Huy nói khẽ.

    “Em đừng...”

    Minh cắt lời.

    “Quyết định nhanh lên.”

    “Hoặc đội trưởng Hoàng hạ súng.”

    “Hoặc…”

    Anh ta khẽ siết cò.

    “…chúng ta kết thúc ở đây.”

    Căn phòng im lặng, chỉ còn tiếng tim đập.

    Hoàng nhìn Huy, Huy nhìn lại cậu.

    Một giây, Hai giây.

    Rồi...

    Hoàng chậm rãi hạ súng xuống.

    Khẩu súng chạm sàn, một tiếng cạch khẽ vang lên.

    Minh mỉm cười.

    “Đúng là đội trưởng Hoàng.

    Xem ra anh rất yêu anh ấy.”

    Nhưng đúng lúc đó...từ ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân rất nhiều người và cả tiếng bộ đàm.

    “Cảnh sát!

    Không ai được cử động!”

    Minh nghe vậy liền khựng lại.

    Hoàng cũng vậy.

    Minh quay sang Hoàng.

    “…Anh dám gọi người sao?”

    Hoàng lắc đầu.

    “Không có.”

    Một cảm giác bất an thoáng qua gương mặt Minh.

    “Vậy thì…”

    Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

    Huy cảm thấy nhịp tim mình dồn dập.

    Vì anh chợt hiểu ra một điều.

    Nếu Hoàng không gọi hỗ trợ…thì người đang tới...có thể chính là người đứng sau tất cả.

    Vậy là kẻ đứng sau tất cả vẫn còn chưa lộ diện.

    Có phải chăng chính hắn là người đã nhắn cho Huy?

    Tất cả bí mật sẽ được tiết lộ ở chương sau nhé.
     
    Bình An Bên Em
    Chương 15. Đỡ Cho Em


    Câu trả lời của Hoàng khiến Minh nhíu mày, một cảm giác bất an lướt qua ánh mắt anh ta.

    Lúc này, tiếng bộ đàm lại tiếp tục vang lên lần nữa ở bên ngoài hành lang.

    “Phong tỏa tầng ba.

    Không để ai rời khỏi đây.”

    Huy đứng giữa hai người.

    Khẩu súng của Minh vẫn ép vào người anh, nhịp tim anh đập dồn dập, anh cảm thấy có điều gì đó không đúng vì nếu như Hoàng không gọi người đến...vậy thì..ai đang đến và tiếng cảnh sát đang vang vọng ngoài hành lang là sao, chẳng lẽ...

    Minh dường như cũng đang nghĩ đến điều tương tự giống Huy nên anh ta bất giác kéo Huy lùi lại thêm 1 bước, ánh mắt Minh trở nên cảnh giác

    “Đứng yên.” – Minh nói khẽ

    Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa phòng.

    Và một bóng người xuất hiện ngay ở khung cửa, mặc đồng phục cảnh sát.

    Nhưng khi nhìn thấy người đó, đồng tử Minh co lại

    “...Không thể nào.”

    Hoàng cũng khựng lại và cậu nhận ra rằng người đứng ở cửa cũng không phải cảnh sát của đội.

    Hắn ta là một người đàn ông trung niên, ánh mắt lạnh lẽo.

    Hắn ta nhìn quanh căn phòng một lượt, sau đó khẽ cười.

    “Ồ.

    Có vẻ tôi đến đúng lúc.”

    Hoàng nhíu mày.

    “Ông là ai?”

    Hắn ta không trả lời, mà chỉ bước vào phòng một bước, ánh đèn đỏ nhạt chiếu lên gương mặt hắn ta.

    Minh nghiến răng.

    “...Ông đến đây làm gì?”

    Người đàn ông nhìn Minh.

    Nụ cười của hắn nhạt đi.

    “Cậu hỏi câu đó nghe buồn cười thật.”

    Minh siết chặt tay.

    “Chúng ta đã thỏa thuận rồi mà.”

    Người đàn ông nhún vai.

    “Thỏa thuận?”

    “À...”

    Không khí trong phòng vẫn căng thẳng, người đàn ông đứng ở cửa nhìn cả ba người bằng ánh mắt lạnh lẽo.

    “Cậu thật sự nghĩ mình là đối tác của tôi sao Minh?”

    Sắc mặt Minh dần tái đi.

    “Ông...lợi dụng tôi?”

    Người đàn ông khẽ cười.

    “Cậu chỉ là quân cờ thôi.”

    Câu nói vừa dứt thì ông ta đột nhiên giơ súng lên, nòng súng hướng thẳng về phía Hoàng.

    Mọi thứ chỉ xảy ra trong chưa đầy một giây và Hoàng nhận ra quá muộn, và theo bản năng, Huy lại lao lên, chắn trước cậu

    “Hoàng... cẩn thận...”

    Tiếng súng vang lên chói tai.

    Mặc dù viên đạn không trúng trực tiếp vào anh, nhưng khi viên đạn sượt qua cạnh giường kim loại, nó bật lệch hướng, một mảnh kim loại văng ra và cắt mạnh qua cánh tay của Huy

    “Ư...” – Huy khẽ la lên 1 tiếng

    Cơn đau nhói chạy dọc cánh tay anh, máu lập tức rỉ ra từ vết rách dài.

    Hoàng ngay lập tức sửng người.

    Trong một phút giây ngắn ngủi, cậu gần như không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, rồi cậu thấy anh đang đứng trước mặt mình, tay thì đang ôm cánh tay đang chảy máu

    “Huy...anh điên rồi sao?” – Giọng cậu trở nên hoảng loạn

    Huy nhăn mặt.

    “Anh...chỉ phản xạ thôi.

    Anh hong muốn thấy em bị thương.”

    Máu vẫn đang chảy xuống cổ tay anh, mặc dù không nhiều nhưng nhiêu đó cũng đủ khiến Hoàng cảm thấy tim mình siết lại vì lo cho anh.

    “Anh bé đừng cử động.” – Hoàng nói gấp

    Cậu vừa nói vừa nhanh chóng xé một mảnh vải từ áo mình ra, quấn quanh vết thương trên cánh tay anh, động tác vừa nhanh nhưng cũng cực kì cẩn thận

    Huy nhìn cậu, anh thấy rõ sự lo lắng trong ánh mắt Hoàng.

    “...em đừng lo, chỉ trầy một xíu thôi à.”

    Huy cố cười.

    “Không sao đâu.”

    Hoàng ngẩng lên nhìn anh.

    Ánh mắt cậu trầm xuống.

    “Anh vừa chắn đạn cho em mà anh còn nói vậy nữa.”

    Huy khẽ chớp mắt.

    “Nhưng không phải anh vẫn còn đứng đây nói chuyện với em sao.”

    “Chứng tỏ anh quá may mắn còn gì, anh ổn mà Hoàng, anh nói thiệt.”

    Hoàng nhìn anh một lát, rồi nói:

    “May mắn cái gì, cũng may viên đạn chỉ sượt nhẹ qua, lỡ... trúng anh thiệt rồi sao...”

    “Anh có biết... em sợ thế nào hong hả...nếu lỡ anh có chuyện gì...em sống sao nổi đây...”

    Huy khẽ gục đầu xuống, rồi nói với cậu:

    “Hoàng...anh xin lỗi...đừng giận anh.”

    Hoàng thấy anh đang bị thương, với thấy vẻ mặt hối lỗi của anh nên cậu cũng hạ giọng lại:

    “Đợi xong chuyện, về nhà, em xử anh sau.”

    Ở phía sau, Minh vẫn đang đứng yên.

    Ánh mắt Minh chuyển từ Huy sang người đàn ông ở cửa.

    “Ông bắn tôi.” – Minh nói

    Người đàn ông nhún vai

    “Nhưng có trúng mày đâu.”

    Minh bật cười khan.

    “Vậy ra ngay từ đầu...tôi cũng chỉ là mồi nhử của ông.”

    Người đàn ông không phủ nhận.

    Ánh mắt ông ta lại chuyển sang Hoàng.

    “Cuối cùng cũng gặp được cậu rồi Đội Trưởng Hoàng.”

    Hoàng nghe vậy, liền đứng dậy, ánh mắt lạnh trở lại nhưng một tay vẫn giữ nhẹ cánh tay Huy như để chắc chắn rằng anh vẫn còn ở đó.

    “Ông là ai?”

    Người đàn ông mỉm cười.

    “Là người mà cậu đã phá hỏng rất nhiều kế hoạch.”

    Ngay lúc đó, từ hành lang vang lên tiếng cảnh sát thật.

    “Cảnh sát đây!

    Bỏ súng xuống!”

    Người đàn ông khẽ thở dài.

    “Đến sớm thật.”

    Ông ta lùi lại một bước rồi biến mất khỏi cửa phòng.

    Hoàng lập tức quay lại nhìn Huy, cánh tay anh vẫn đang được băng tạm, máu cũng đã ngừng chảy, nhưng sắc mặt anh hơi tái.

    Hoàng siết chặt tay.

    “...Anh lúc nào cũng làm em lo.”

    Huy cười mệt.

    “Anh cũng không muốn đâu.”

    “Chỉ là...nếu lúc nãy anh không làm vậy, người bị thương có thể là em.”

    Hoàng im lặng, ánh mắt cậu trầm xuống.

    Trong giây lát, cậu đưa tay ôm nhẹ sau đầu Huy, trán hai người gần chạm nhau.

    Giọng Hoàng rất thấp

    “...Lần sau đừng làm vậy nữa.”

    “Em không chịu nổi đâu anh bé à.”

    Vậy ông ta chính là người đã nhắn cho Huy vì đơn giản là ông ta xem Minh là quân cờ để lợi dụng nên mới vậy, chứ thực ra cũng chẳng tốt lành gì đâu.

    Còn nguyên nhân ông ta nhắm vào Hoàng là gì thì đợi chương cuối nhé.
     
    Bình An Bên Em
    Chương 16: Ở bên cạnh nhau


    Ba ngày sau.

    Buổi chiều ở bệnh viện yên tĩnh.

    Ánh nắng nhạt chiếu qua cửa sổ, trải dài trên sàn phòng bệnh.

    Huy đang ngồi dựa lưng vào gối.

    Cánh tay trái của anh lúc này được băng lại gọn gàng, bác sĩ đã nói vết thương của anh không sâu, chỉ cần tịnh dưỡng vài ngày sẽ khỏi.

    Nhưng người lo lắng nhất lúc này không phải là bác sĩ, mà chính là Hoàng, người yêu của anh.

    “Anh đừng cử động mạnh.”

    Hoàng nói, giọng vẫn nghiêm như ra lệnh.

    Huy bật cười.

    “Anh chỉ đang cầm điện thoại thôi.”

    “Nhưng vẫn cử động á anh bé.”

    Huy nhìn cậu.

    “Đội trưởng Hoàng.”

    “Dạ.”

    “Em đã nói câu đó mười lần rồi.”

    Hoàng không trả lời.

    Cậu vẫn đứng cạnh giường, nhìn vết băng trên tay anh.

    Ánh mắt vẫn còn trầm.

    Huy thấy vậy, liền thở dài nhẹ.

    “Anh ổn mà, em đừng lo.”

    Hoàng im lặng vài giây, rồi ồi cuối cùng cũng lên tiếng:

    “…Anh chắn đạn cho em.”

    Huy nhún vai.

    “Nhưng anh vẫn còn sống mà, hong phải sao.”

    Hoàng nhìn anh.

    “Anh bé đừng nói vậy.”

    Giọng cậu thấp xuống.

    Trong vài giây, căn phòng lại yên tĩnh.

    Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra, Minh bước vào, trên tay là một tập hồ sơ.

    Huy hơi bất ngờ.

    “Minh...sao cậu ở đây?”

    Minh dừng lại trước giường.

    Ánh mắt cậu ta có chút phức tạp.

    “Anh thấy sao rồi ạ?”

    Huy giơ cánh tay được băng bó lên.

    “ Ít nhất tay tôi vẫn còn nguyên và mạng tôi đã giữ được.”

    Minh khẽ cười.

    “May thật.”

    Hoàng đứng bên cạnh.

    Ánh mắt vẫn bình tĩnh, nhưng không còn lạnh như trước.

    “Người đàn ông hôm đó đâu?”

    Minh đặt hồ sơ xuống bàn.

    “Bọn tôi tìm ra ông ta rồi.”

    Huy ngẩng lên.

    “Thật à?”

    Minh gật đầu.

    “Ông ta tên Lâm.

    Là một trong những người đứng sau đường dây buôn vũ khí mà đội trưởng Hoàng phá ba năm trước.”

    Hoàng nhíu mày.

    “Vậy nên ông ta muốn trả thù tôi.”

    Minh gật đầu.

    “Đúng vậy.

    Và anh Huy chỉ đơn giản là mồi nhử để dụ anh ra.”

    Căn phòng chợt im lặng vài giây.

    Rồi Hoàng bất lên tiếng:

    “Ông ta còn nói thêm gì nữa không?”

    Minh lắc đầu.

    “Không nhiều, chỉ nói một câu.”

    Hoàng nhìn Minh.

    “Câu gì?”

    Minh nhún vai.

    “Ông ta nói…đội trưởng Hoàng thật sự rất may mắn.”

    Huy bật cười.

    “Đúng vậy.

    Em ấy may mắn vì có anh.”

    Hoàng quay sang nhìn anh.

    Huy nháy mắt.

    Minh lắc đầu cười.

    “Được rồi.

    Xem ra anh ổn thật, Huy.”

    Minh quay ra cửa.

    “Đội còn việc.”

    “Đội trưởng, anh Huy, em đi trước ạ.”

    Hoàng gật đầu.

    Minh rời khỏi phòng.

    Cánh cửa dần khép lại.

    Căn phòng lại trở nên yên tĩnh.

    Huy nhìn Hoàng.

    “Vụ án cuối cùng cũng kết thúc rồi.”

    Hoàng gật đầu nhẹ.

    “Dạ, đúng rồi.”

    Huy nghiêng đầu.

    “Vậy đội trưởng Hoàng của anh có thể nghỉ ngơi được chưa?”

    Hoàng không trả lời ngay.

    Mà cậu chỉ lẳng lặng kéo ghế lại ngồi gần anh, ánh mắt vẫn nhìn cánh tay băng bó của anh.

    “…Anh bé lúc nào cũng làm em lo hết.”

    Huy cười nhẹ.

    “Anh tưởng cảnh sát phải quen rồi chứ.”

    Hoàng ngẩng lên.

    Ánh mắt cậu lần này rất nghiêm túc.

    “Anh không phải ai khác, mà anh là người yêu của em, là trân quý của em, vậy nên em hong muốn anh xảy ra chuyện.”

    Huy hỏi khẽ:

    “Vậy anh nên làm gì?”

    Hoàng nhìn anh vài giây, rồi nói:

    “…anh đứng bên cạnh em.”

    Huy cười, anh đưa tay còn lại ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay Hoàng

    “Được.

    Lần sau anh sẽ đứng bên cạnh em.”

    Hoàng siết nhẹ tay anh.

    "Anh bé hứa nha.

    Lần sau anh bé mà còn lao ra lần nữa là em dỗi anh bé thiệt đó, em hong nói chơi đâu cưng."

    Huy khẽ cười, tay đưa ra khẽ xoa nhẹ đầu cậu.

    "Anh hứa.

    Hoàng yên tâm nhé."

    Ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều vẫn yên bình.

    Lần này mọi chuyện thật sự đã kết thúc, và họ thật sự vẫn còn ở đây, bên nhau và mãi mãi hong rời xa.
     
    Bình An Bên Em
    Ngoại truyện (p1)


    Nguyễn Huy – cậu là thiếu gia của gia tộc nhà Nguyễn, quen ăn chơi, quen được chiều chuộng, nổi tiếng là quậy quá, nghịch ngợm, không ai sánh bằng và không ai có cách nào để trị được thói hư tật xấu này của cậu ngoại trừ một người đó là chồng của cậu – Nguyễn Huy.

    À còn có một điều nữa, cậu hay thức khuya chơi game, ăn thì trễ và ghét bị ràng buộc bởi những quy tắc cứng nhắc.

    Và cậu đặc biệt cực kỳ ghét khi phải từ chối những cuộc hẹn bar với vài đứa bạn chỉ vì chồng cậu dặn phải “ở nhà”.

    Phải, nghe không lầm đâu, cậu đã kết hôn cũng gần 4 năm rồi nhưng thói quen vẫn như cũ.

    Cậu đi bar, uống chút rượu, hai tay ôm vài em gái xinh xắn rồi về trước nửa đêm là chuyện rất bình thường.

    Chỉ có điều lần này cậu đã quá chủ quan với điều đó.

    Tối thứ năm tuần trước, Nhật Hoàng đã nói với cậu là gã sẽ đi công tác trong vòng 4 ngày, dặn cậu ở nhà phải ngoan ngoãn, ăn uống đúng giờ, tuyệt đối không thức khuya.

    Cậu gật đầu, tiễn anh đi bằng một nụ hôn ngoan ngoãn.

    Nhưng chưa tới 9h tối hôm đó, cậu đã diện áo sơ mi mỏng, xịt nước hoa nhẹ mùi bạc hà và cùng bạn thân xuất hiện ở bar Dark – nơi có DJ cậu thích chơi nhạc.

    Nguyễn Huy ngửa cổ uống cạn hết ly cocktail thứ tư, mắt mờ vì vương chút hơi men, môi đỏ nhếch lên vì thấy mình vẫn còn quá trẻ, quá đẹp để chịu cảnh “đã có chồng mà phải ngồi nhà xem tin tức liên quan đến kinh tế, chính trị.”

    “Ủa, anh Hoàng đi công tác mà phải không?” – Đình Khang hỏi

    “Ừ.

    Bốn ngày nữa mới về.

    Tự do có hạn, tao phải tranh thủ chứ.”

    Cậu nhếch môi, cười kiểu nửa say nửa nghịch.

    Dạo này Nhật Hoàng bận nhiều việc, về nhà cũng không có thời gian “dạy dỗ” cậu, nên cậu cảm thấy mình có thể tạm thoát vòng kiểm soát.”

    “Ê, mà nếu anh Hoàng biết là em rủ anh ra đây là ảnh giết em thật đó.” – Đình Khang cười cười nói nói nửa đùa nửa thật.

    “Ảnh đang họp ở Paris, làm gì mà biết?”

    Nguyễn Huy nhún vai cười cong môi, gò má cậu ửng hồng, đôi mắt long lanh ánh hơi men rượu.

    Cậu nâng ly hớp một một ngụm rượu nhỏ, rồi chép miệng:

    “Thật ra sống với anh Hoàng áp lực thấy mồ.

    Ngủ cũng phải đúng giờ, ăn cũng bị nhắc, nhắn tin trả lời trễ là ảnh im nguyên một đêm.

    Khó chịu muốn chết dị á.”

    Đình Khang tái mặt, liếc nhanh về phía sau lưng Nguyễn Huy.

    “Ơ...anh Huy em nghĩ tụi mình nên đổi chủ đề khác nói chuyện đi?”

    “Chủ đề gì nữa?

    Tao mới bắt đầu kể chuyện ảnh cấm tao mặc quần đùi ra ngoài nè.” – Nguyễn Huy phụng phịu, không hề để ý đến ánh mắt lạnh lẽo phía sau.

    Rồi giây tiếp theo, không khí như đông cứng lại.

    Một bóng người cao lớn xuất hiện ngay cửa quán bar.

    Vest đen, cà vạt chưa được tháo xuống, gương mặt không cảm xúc.

    Là Nhật Hoàng.

    Cậu chết điếng.

    “Anh...về rồi à ahaha?”

    “Về sớm để thăm bé cưng nè.” – Giọng gã trầm, không nhanh không chậm.

    “Mà bé cưng thì không có ở nhà.”

    Gã bước tới, bế phắt cậu lên như thể cậu nặng chưa tới 5 ký.

    Nguyễn Huy giãy nhẹ:

    “Anh điên hả?!

    Người ta đang nhìn kìa!”

    “Cứ để họ nhìn.” – Gã lạnh lùng.

    “Để họ biết bé cưng của tôi không được phép đi lạc.”

    Căn penthouse tầng 40 im ắng khi cả hai bước vào.

    Cửa đóng lại.

    Gã không nói gì, chỉ cởi áo khoác, tháo đồng hồ, đặt từng món lên bàn với sự kiềm chế đáng sợ.

    Nguyễn Huy ngồi thụp xuống ghế sofa, tay vân vê góc áo, lí nhí:

    “Em chỉ đi một chút thôi.

    Không làm gì sai cả.”

    “Em đi không xin phép tôi, là sai.” – Giọng gã trầm, tay đã cởi áo đến cúc áo cuối cùng.

    “Anh...

    đừng làm dữ nha...”

    “Không làm dữ.” – Gã bước đến, kéo cậu đứng dậy.

    “Tôi chỉ dạy dỗ em.”

    Trong phòng ngủ, Nguyễn Huy bị ép nằm sấp trên giường.

    Áo sơ mi mỏng bị kéo xuống nửa vai, để lộ làn da trắng mịn ửng hồng.

    “Không ai dạy em kỹ bằng tôi đâu.”

    Một nụ hôn nóng đặt lên lưng cậu, kéo theo là chuỗi dấu hôn đỏ ửng trải dài.

    “Chồng... em sai rồi...” – Cậu bật ra tiếng thút thít

    “Ừ.

    Biết thế là tốt.” – Gã nghiến răng, siết hông cậu chặt hơn.

    Cậu nuốt nước bọt.

    Gã khẽ nghiêng đầu, thì thầm bên tai:

    “Tôi sẽ cho em nhớ...nhớ là mình đã kết hôn.

    Và chồng em là ai.”

    Nguyễn Huy bấu chặt vào drap giường, mắt nước rưng rưng, miệng cắn chặt không phát ra tiếng.

    Cậu càng vùng vẫy thì càng bị gã giữ chặt hơn.

    “Chồng...uh...em đau...hức”

    “Cứ quậy đi.

    Em càng quậy, tôi càng phải trị.”

    Cả đêm đó, phòng ngủ không hề tắt đèn.

    Chỉ có giọng cậu vang lên, từng tiếng nấc lẫn với tiếng gọi:

    “Đỗ Nhật Hoàng... em sai rồi... tha cho em...”

    Lần đầu tiên ad thử viết H trên đây, tại vì đó giờ chỉ có đọc thôi.

    Nên là chương này có hong hay thì mọi người đừng chê nha.

    Mà mấy cái này thì ad đăng tiktok hong được, mn thông cảm nha

    Mn có gì thì cứ để lại cmt cho ad biết nhé.
     
    Bình An Bên Em
    Phòng Gym (H nhẹ)


    “Em mặc cái áo ba lỗ đó…là cố ý sao Huy.”

    Giọng gã trầm xuống, vang như tiếng kim loại kéo lê trên sàn phòng gym vắng người.

    Mồ hôi rịn trên thái dương, Nhật Hoàng đứng đối diện cậu, tay siết chặt tạ không vì tập luyện mà vì đang cố giữ bản thân khỏi nổ tung bởi thân hình tuyệt mỹ của cậu.

    Trước mặt gã là Nguyễn Huy, tay cầm ly cafe lạnh, áo ba lỗ trắng bó sát đang thách thức độ nóng của người đối diện.

    “Không phải tại trời quá nóng sao?” – Cậu nhướng mày, nhấp môi uống một ngụm lạnh buốt, yết hầu khẽ động.

    Nhưng cậu biết rất rõ ánh mắt Nhật Hoàng đang đi lạc vào đâu: theo từng gân cổ, theo từng vết lõm ở bả vai khi cậu vô thức cúi người xuống.

    “Cởi ra nếu nóng quá cưng à”

    Gã ném chiếc khăn sang một bên, chân nhanh chóng bước về phía cậu.

    Cánh tay cuồn cuộn cơ bắp vươn tới, chống lên máy tập đằng sau giam cậu vào giữa.

    “Ở đây không có camera.” – Gã thì thầm

    “Và anh đã đặt riêng phòng này suốt 3 tiếng.”

    “Hoàng...”

    “Lần sau cưng muốn khiêu khích ai đó...” – Gã cúi sát, thì thầm bên tai cậu

    “Ít nhất cũng đừng che đi dấu vết anh để lại ở cổ của em.”

    Tay gã luồn xuống lưng cậu, bóp mạnh đùi cậu khiến cậu vô thức lùi ra sau va vào máy.

    “Cưng nói lại coi.” – Gã gằn từng chữ khi siết chặt hông cậu

    “Cưng mặc vậy vì nóng, hay vì muốn anh đè em ngay giữa phòng tập đây hả?”

    “…Cả hai ạ.”

    Hoàng nghe vậy bật cười khẽ, cúi sát xuống.

    “Huy, em có biết không... nhìn em bây giờ giống như một con thỏ ngọt ngào đang run rẩy trước mặt sói hoang là anh vậy đó.”

    Và rồi môi gã áp xuống môi anh, hơi thở cả hai nhanh chóng hòa quyện vào nhau.

    Mồ hôi còn lấp lánh nơi cổ áo cậu để lộ từng đường cơ dán chặt vào áo ba lỗ - thứ vải mỏng manh chẳng che nổi ánh nhìn thiêu đốt của Hoàng.

    Nụ hôn của gã không nhẹ nhàng, cũng chẳng hỏi ý cậu một tiếng mà nó chỉ là một cú chiếm lấp đầy bản năng.

    Tay gã ghì lấy gáy cậu, ép chặt môi như muốn khắc lại từng hơi thở.

    Nguyễn Huy kháng cự chỉ vài giây rồi như tan chảy.

    Tay vô thức bấu chặt vào vai gã, thở dốc trong nụ hôn nóng bỏng đến nhức nhối.

    Môi cậu bị gã cắn nhẹ, lưỡi gã tiến sâu vào vào như thể từng giây đều muốn khẳng định: “Em là của anh”

    Lồng ngực cậu phập phồng, tim đập dồn dập bên tai còn gã thì thở gấp gáp bên môi:

    “Biết tại sao anh không để em tập một mình không?”

    “Tại sao…”

    “Em biết mỗi lần em mặc kiểu này, anh phải kiềm chế đến mức nào không?

    Chỉ muốn kéo em vào phòng, khiến em phải rên rỉ dưới thân anh mỗi đêm.”

    Nguyễn Huy khựng hẳn lại, tai nóng bừng, mặt đỏ như bốc khói, vùng vẫy như muốn thoát ra khỏi vòng tay của gã rồi bị một cánh tay lực lưỡng tóm eo, kéo ngược cậu trở lại.

    “Anh… anh nói kiểu gì vậy hả?”

    Giọng cậu run lên, không phải vì sợ mà vì ánh mắt người kia đang dán vào cổ mình như thể đang nghĩ xem nên hôn trước hay cắn trước.

    “Biến thái quá rồi đó…”

    “Thì anh vốn biến thái mỗi khi thấy em mà.”

    Gã thì thầm, môi lướt nhẹ qua vành tai cậu.

    “Mà em lại cứ thích mặc mấy cái áo khoét sâu, rồi mấy cái áo sát nách, ướt mồ hôi, khoe cơ bắp, khu vé kiểu này…”

    “Không phải do anh kêu em đi gym chung sao…!”

    Cậu yếu ớt cãi, tay thì đã chống lên ngực anh nhưng chẳng có sức đẩy, chỉ như đang giữ thăng bằng khỏi đổ nhào vào người đối phương.

    Rồi gã bất ngờ cúi xuống, môi anh kẹp lấy phần cổ của cậu không phải một nụ hôn nhẹ mà là một cú chiếm lấy thô bạo, để lại dấu vết đỏ bầm in hằn.

    “Ê…Anh…

    “Anh cảnh cáo rồi, mà em vẫn cố tình mặc thế này…” – Giọng gã trầm đục, lưng bàn tay đã trượt vào hông kéo cậu sát lại một chút.

    “Thì đừng trách anh nếu lát nữa thật sự không cho em rời khỏi phòng nổi.”

    Khúc sau mn tự nghĩ đi nha🤭
     
    Bình An Bên Em
    Cua lại học bá


    Nguyễn Huy là người học rất giỏi và cậu được gọi là học bá của trường, từng thi rất nhiều cuộc thi và luôn mang giải về cho trường.

    Ngoài sự học giỏi ra thì em còn có vẻ ngoài điển trai, khiến bao người thầm thích, năm nay cậu 17 tuổi.

    Nguyễn Đỗ Nhật Hoàng là hot boy có tiếng trong trường, anh luôn bị đem ra so sánh với cậu vì anh cũng học rất giỏi nhưng chỉ thua em một xíu, luôn được mọi người vây quanh làm quen nhưng anh vẫn không quan tâm, năm nay cậu 18 tuổi.

    Huy đã thầm thích anh từ lâu, cậu như một cái đuôi nhỏ luôn bám theo anh, vào giờ ra chơi cậu luôn mua sữa và bánh cho anh nhưng đáp lại cậu chỉ là lời nói đau đớn của anh:

    Hoàng: “phiền phức, cút đi!”

    Cứ thế, ngày qua ngày câu đó vẫn lặp đi lặp lại như một thói quen và vào một lần nọ, cậu lấy can đảm để tỏ tình với anh nhưng đáp lại là tiếng cười giễu cợt từ anh, nụ cười trên môi cậu dần biến mất, ánh mắt long lanh nhìn theo bóng lưng anh từ từ mất dần ra khỏi tầm mắt của cậu.

    Và kể từ ngày hôm đó, cậu chẳng còn đi theo anh như một cái đuôi nữa.

    Ban đầu, Hoàng rất vui vì đã bỏ đi được phiền phức nhưng từ từ anh lại cảm thấy trống vắng, mọi lần đều có tiếng nói văng vẳng từ cậu vang lên bên tai anh nhưng giờ thì anh chẳng nghe được từ nào nữa.

    Cũng chẳng còn ai đứng đợi anh chơi thể thao xong rồi đưa nước cho anh nữa.

    Và cậu thì cứ gặp anh ở đâu thì né ở đó, anh nhìn vậy thì trong lòng liền cảm thấy khó chịu chẳng thể nào miêu tả được, cứ thấy thiếu bóng dáng nho nhỏ đợi anh nữa.

    Mỗi lần thấy cậu né tránh anh, cười đùa với người khác, tim anh như thắt lại giống như có ai đó dùng dao đâm một nhát vào tim anh vậy.

    Ngày tiếp theo, anh đến lớp cậu để tìm nhưng lại chẳng thấy bóng dáng cậu đâu, cảm xúc của anh tuột dốc đi khá nhiều.

    Vì kiếm cậu hoài chẳng thấy nên trong lòng anh cứ luôn nghĩ tới cậu, có lẽ anh thích Huy thật rồi.

    Một hôm anh vào thư viện – là nơi mà cậu rất thích vào đó sau mỗi giờ giải lao.

    Anh định bụng tìm kiếm vài cuốn sách để đọc nhằm mục đích quên đi hình bóng em nhưng bất ngờ thay anh lại thấy em ở chiếc bàn trong góc thư viện.

    Hoàng: “Huy”

    Cậu nghe thấy có người gọi tên mình liền quay ra nhìn thì thấy anh đã đứng đó từ lúc nào.

    Huy: “Ai vậy?”

    Vừa ngước lên, cậu đã thấy anh nên tính chạy đi nhưng kịp chạy thì đã bị anh tóm lấy không cho cậu đi.

    Huy: “Buông em ra.”

    Hoàng: “Sao em lại né tránh tôi?”

    Cậu nghe anh nói rồi liền nói.

    Huy: “Em không muốn gặp anh!”

    Cậu muốn vùng ra nhưng lực tay anh quá mạnh nên chẳng làm được gì cả.

    Hoàng: “Sao em lại không muốn gặp tôi?”

    Huy: “Không phải anh nói em phiền sao nên giờ em biến đi cho khuất mắt anh để anh không thấy phiền nữa.

    Đó chẳng phải là điều anh muốn sao!”

    Hoàng nghe cậu nói đến đây tim liền thắt lại, hình như anh đã nhớ những gì từng làm với cậu rồi, anh buông tay ra rồi ra chỗ khác vì anh sợ cậu lại nhớ những lời nói đó của anh nữa.

    Vài tháng sau, anh lấy hết dũng cảm của mình và nói thẳng trước mặt cậu

    Hoàng: “Anh sẽ theo đuổi em.”

    Cậu nghe xong liền đơ mặt ra, cậu không biết nên vui hay nên buồn nữa, ánh mắt cậu muốn lảng tránh ánh mắt của anh, dường như anh đã quyết định theo đuổi cậu thật rồi.

    Lần đầu tiên, anh mua cho cậu một hộp sữa tươi và đứng đợi cậu ở trường, cậu vừa đến anh đã nhét hộp sữa vào tay cậu, vẻ mặt ngơ ngác lúc đó của cậu khiến anh bật cười.

    Lần hai, anh muốn rủ cậu chơi thể thao nhưng vì cậu nói “thể thao là mầm mống của bệnh tật” nên anh quyết định không rủ nữa mà mua cho cậu một chiếc bánh mì nhỏ.

    Mọi chuyện cứ thế mãi cho đến một hôm, anh chẳng chịu nổi nữa liền hẹn cậu ở quán cafe nói chuyện.

    Cậu tưởng rằng chỉ đến để nói chuyện bình thường nên cũng đồng ý.

    Khi cậu đến quán, anh cũng không vòng vo nữa, anh bình tĩnh lại rồi nói:

    Hoàng: “Anh thích em, em đồng ý làm người yêu của anh nha.”

    Nghe xong, cậu cũng không khỏi ngạc nhiên vì lời tỏ tình của anh, cậu im lặng một lúc rồi lên tiếng:

    Huy: “Em đồng ý làm người yêu của anh.”

    Nói xong, cậu liền nở nụ cười hạnh phúc, nước mắt cậu cứ thế rơi, không vì đau đớn mà vì hạnh phúc.

    Cứ vậy họ yêu nhau rồi dần có cuộc sống êm đẹp đến sau này…
     
    Back
    Top Dưới