『Mỗi lần trông thấy Người, tôi luống cuống giật mình.』
— DNA
●▬▬▬๑۩۩๑▬▬▬●
Không khí trang trọng tức khắc bị phá vỡ bởi tiếng xì xào.
Sora nghe thấy rất rõ từng chữ bên tai, nhưng ngay lúc này, cứ như thể cơn gió mạnh mẽ quen thuộc mà cô tạo ra đang thổi xung quanh họ, và cô chẳng còn tâm trí để ý tới chúng nữa.
Giờ khắc này, chàng trai nổi bật trong trang phục hoàng gia - với chất vải và họa tiết gần như có thể so sánh là giống cô - khiến cô muốn nghẹt thở.
Sơ suất, quá đỗi sơ suất.
Hỡi ôi, những phiền não vài ngày qua dường như đã che mờ đôi mắt và vùi lấp sự tỉnh táo cuối cùng của cô.
Sora, thường là một người biết lo trước ngó sau, ấy vậy mà lại không mảy may nghĩ tới chuyện tìm hiểu về một người mà cô nên biết rõ.
Người mà cô sẽ phải thề nguyện trung thành phục vụ suốt cuộc đời làm quản gia của mình.
Từ ánh mắt đến giọng nói, từ dáng người đến cử chỉ, ấy vậy mà cô lại không nhận ra, phớt lờ đi sự thân quen một cách nực cười.
Hai người ấy, thế mà lại là cùng một người.
– Xin chào quản gia.
Ta là Keel, đã được nghe giới thiệu về cô trước đây.
Rất hân hạnh được gặp cô.
Đại hoàng tử của Đế quốc Nolram - người thừa kế ngai vàng nắm giữ hòa bình lục địa - tên là Keel E.
Nolram.
Hai thông tin đơn giản này cùng lúc ập vào não bộ khiến cô đứng hình, liên tục chớp mắt nhìn người trước mặt như còn không tin vào chính mắt mình, đôi môi cô hé mở, muốn nói điều gì đó nhưng lại chẳng phát ra được âm thanh nào.
Một điệu nhảy với hoàng tộc đã là sự xáo trộn khá lớn trong cuộc sống bình yên của cô rồi, ấy vậy mà cô lại còn nói chuyện với người ấy cả nửa tháng trời như bạn bè thân thiết.
Trùng hợp thay, đó lại là hai ngày hiếm hoi cô chịu bước chân ra khỏi nhà.
Keel, vốn dĩ đã đoán trước được phản ứng này, nhưng việc cô nhìn chằm chằm vào anh quá lâu cũng khiến anh có phần bối rối, khẽ đánh mắt sang hướng khác.
Hành động đó thành công khiến Sora kéo hồn về lại xác, cô nhanh chóng cúi đầu, mở miệng, cuối cùng cũng thốt ra được vài chữ:
– Vâng... vinh hạnh của tôi, thưa điện hạ.
Nhận thấy cô đã bình tĩnh lại, Keel ho nhẹ một tiếng, thu dần ý cười, hơi quay đầu về phía sau, vẫn giữ ánh mắt hướng về Sora.
– Ngoài ra, hoàng gia Nolram vẫn còn một vị khách nữa...
Như chỉ chờ mỗi câu nói đó, tiếng lạch cạch mở cửa mới vang lên gây sự chú ý cho Sora đang khó xử.
Cô ngẩng đầu, vừa đúng lúc bóng người cao cao đi ra từ chiếc xe màu lam phía sau.
Tựa như dáng hình trong mơ vậy.
– Điện hạ, có vấn đề gì xảy ra sao?
Eclipse, một thân khoác trang phục trắng nổi bật giữa bầu trời đêm, mái tóc lam chải chuốt gọn gàng ánh lên dưới ánh sáng mặt trăng, chậm rãi bước tới với phong thái khoan thai, nhìn đến cấp trên của mình rồi lại nhìn sang Sora.
Chàng hoàng tử khẽ lắc đầu:
– Không có gì.
Hai người cũng giới thiệu một chút đi.
Sora cảm thấy ánh mắt tò mò và có phần mơ hồ đặt trên người mình, chưa kịp để cô mở lời, người trước mặt đã lên tiếng trước:
– Xin chào, lần đầu gặp mặt.
Ta là tướng quân Eclipse của quân đội Nolram, và quý cô đây chắc hẳn là...?
Đúng với danh hoa gặp hoa nở, người gặp người thương, anh chỉ cười một cái, cứ ngỡ như thần tiên từ trong tranh bước ra khiến trái tim ai nấy đều đập thình thịch nặng nề.
– Hân hạnh được đón tiếp ngài, thưa tướng quân.
Tôi là Sora, tân quản gia của Trois Royaumes.
Khi nói ra những lời này, Sora bỗng cảm thấy cổ họng mình khô khốc.
Chẳng phải vì lý do gì khác ngoài việc Eclipse mang lại cho cô một cảm giác rất thân thuộc, khiến cô gần như mơ tưởng về một chuyện rất đỗi vô lý, và cô nhanh chóng gạt qua một bên.
Phải biết rằng, Eclipse chiếm một vị trí rất quan trọng trong hoàng gia, tước vị chỉ đứng dưới hoàng tộc.
Cô không am hiểu nhiều về anh vì khi cô còn là một đứa nhóc tập sự tại dinh thự, cắt đứt mọi mối liên kết xã hội bên ngoài, Eclipse đã được phong chức tướng quân và nhanh chóng nổi tiếng vì tài năng và sự trẻ trung của mình.
Với vẻ đẹp cùng tính cách dịu dàng trong sáng, anh nghiễm nhiên trở thành hình tượng người con trai của thanh xuân đối với biết bao thiếu nữ.
Một người như vậy, không thể nào lại là...
... tuy rất giống, nhưng cũng rất khác.
So với Eclipse, Keel lại mang một khí chất vương giả đặc biệt.
Lẽ dĩ nhiên, vốn rằng thân phận hoàng tử đã phải trải qua bao nhiêu lớp lễ nghi phép tắc, sự khôn khéo bẩm sinh đã hình thành nên con người anh ngày hôm nay, đàn áp gần như mọi ánh mắt ngưỡng mộ hay ý định nịnh hót.
Chỉ là, những ngày qua vô tình được tiếp xúc với anh, có lẽ cô đã chạm tới phần giản đơn bên trong anh ấy rồi.
Trong thoáng chốc, Sora nghĩ mình đã tưởng tượng ra sự dao động nhẹ trong đôi mắt phản chiếu với chính mình, và Eclipse nhanh chóng thu hồi sự không chắc chắn ấy lại mà mỉm cườii gật đầu.
Anh đưa tay ra làm động tác mời cung kính với Keel.
– Điện hạ, chúng ta vào trong chứ?
– Ồ, đương nhiên rồi. – Keel tạm thời bỏ qua hiếu kỳ về sự tương đồng giữa hai người trước mặt mình, lịch sự đáp lại và nhìn qua Sora. – Còn cô thì sao, quản gia?
– Hiện tại vẫn còn một vị khách chưa tới. – Sora hơi liếc mắt về danh sách khách mời, đáp lại. – Xin thứ lỗi vì đã thất lễ, nhưng tôi sẽ vào sau, thưa điện hạ và tướng quân.
Keel cũng không nói thêm, gật đầu nhẹ tỏ ý đã hiểu, rồi rảo bước đi về phía cửa chính cùng Eclipse theo ngay sau.
Nhìn hai bóng lưng ấy tiến vào và khuất sau cánh cửa, thâm tâm Sora khẽ thở phào.
Tình huống vừa rồi hoàn toàn bất ngờ và khó xử, nếu không nhờ những bài rèn luyện khắt khe, cô không chắc liệu mình sẽ hành động hoàn hảo mà không mắc sai lầm.
Chốn thượng lưu trang nghiêm đầy những ánh mắt soi xét, mọi lời nói, cử chỉ, thậm chí chỉ một ánh mắt đều phải qua cân nhắc kỹ lưỡng, không thể tùy tiện.
Sự khác biệt giữa một viên chức bình thường như cô và những người cai trị đất nước cũng chẳng lớn là bao nhiêu.
– Ối chà, ta vừa phát hiện ra một điều thú vị.
Adam xuất hiện từ sau lưng, suýt chút nữa khiến cô giật nảy mình.
Nữ quản gia âm thầm ném ánh nhìn hình viên đạn cho hồn ma để cảnh cáo, nhưng cậu ta vô tư làm như không chú ý, tiếp tục nói:
– Ta đã thấy cậu với anh chàng đó bên nhau nhiều lắm rồi đó, chắc khoảng... bảy lần?
Lần này là lần thứ tám.
Tính tò mò lấn át một chút trong đầu, Sora liếc qua, dùng ánh mắt hỏi "Anh chàng đó?", Adam liền chỉ tay về phía cửa vừa đóng lại.
– Cái người được gọi là hoàng tử ấy. – Nói rồi, cậu ta chống cằm, ra vẻ suy nghĩ. – Nhìn kĩ mới thấy, anh ta trông quen thật...
Mình từng gặp chưa nhỉ?
"Mình điên rồi mới đi nghe hồn ma nói chuyện."
Thiếu nữ tóc lam đỡ trán, thở dài nhẹ.
Cô không thể đeo cặp kính thần kỳ đó, vì thời điểm trang trọng này mà đeo kính không tròng thì quả là một điều dở người, nên cô quyết định làm lơ hồn ma vẫn còn đắm chìm trong hồi ức.
Trước khi cô kịp xốc lại tinh thần, tiếng vó ngựa cùng nhiều bước chân đã lọt vào tai cô.
Không nghi ngờ gì nữa, đó là vị khách cuối cùng của bữa tiệc tối nay.
Sora nhìn xuống chiếc đồng hồ quả lắc quanh hông mình, chỉ còn vài phút nữa là bắt đầu khai tiệc.
Những người hầu và cảnh vệ tản ra, nhường đường cho chiếc xe ngựa vàng kim đi tới.
Bầu không khí chẳng khác ban nãy là bao, nhưng thái độ của Sora đã thay đổi hẳn.
Xe dừng, và nàng công chúa tóc vàng kiều diễm nâng tà váy bước xuống.
Đó là Lucia Aineficul, vị hôn thê của Đại hoàng tử Keel.
Nàng đưa mắt nhìn về người đón tiếp mình, rồi chẳng mất nhiều thời gian, lồng ngực nàng vang lên tiếng thùm thụp của chột dạ và khó tin.
Nàng khẽ nuốt nước bọt, đôi mắt như muốn dán vào từng hành động của nữ quản gia, từ cánh tay đưa lên trước ngực và cái đầu khẽ cúi xuống đầy cung kính.
– Chào mừng công chúa điện hạ ghé thăm Trois Royaumes.
Chúc điện hạ một buổi tối tốt lành.
Một lời chào thường tình, lịch sự.
Không có sợ hãi, không thêm oán ghét, càng không ý thù địch.
Cớ sao lại khiến nàng trở nên hồi hộp thế này?
Cô gái này, người mà Lucia nghĩ rằng sẽ phải cầu xin nàng tha mạng, rốt cuộc là ai?
Nuốt nghẹn lo lắng vào cuống họng, Lucia mỉm cười, giữ đúng phận của một công chúa láng giềng, nâng tà váy và hơi gật đầu.
– Ta, Lucia, thay mặt cha ta là quốc vương Aineficul đến đây để dự tiệc.
Quý cô đây chắc hẳn là...
– Tôi là tân quản gia của Trois Royaumes, Sora, xin diện kiến người.
Quản gia dinh thự Trois Royaumes, người chỉ đứng sau tướng quân một bậc, một chức vụ cao quý và quan trọng của hoàng gia Nolram - hiện đang liên hôn với hoàng thất của nàng.
Lucia có nằm mơ cũng không ngờ rằng mình thật sự đã chọn trúng người có thân phận dễ dàng khiến mối liên kết giữa hai gia tộc nằm trên sợi chỉ.
Đơn giản mà nói, cô ấy là người thuộc quyền bảo hộ của Nolram.
Bắt gặp ánh mắt lạnh như băng cùng gương mặt vô biểu cảm của nữ quản gia, Lucia bất giác hơi run người.
– Cô... vẫn khỏe chứ, quản gia?
Sora dĩ nhiên đã nhìn ra nàng ta đang có tật giật mình, cuối cùng cũng thất bại khi cố che giấu nỗi lo sợ.
Điều này khiến cô hơi có ý muốn nhếch miệng chế giễu, một công chúa thanh cao như Lucia vậy mà lại chẳng có chút tự tin nào trước một viên chức bình thường của nước láng giềng.
– Vâng, nhờ phúc của điện hạ, tôi vẫn khỏe.
Nếu là những kẻ đang cố ghé tai nghe ngóng câu chuyện, có lẽ sẽ hiếu kỳ liệu cả hai có quen biết nhau không.
Họ sẽ chẳng bao giờ biết, câu trả lời ấy đối với Lucia lại biến thành một sức nặng vô hình bỗng chốc đè xuống vai.
Tuy Sora không cố tình đe dọa nàng ta, nhưng như vậy cũng không phải là không tốt.
Cô thầm nghĩ khi đọc biểu cảm trên gương mặt Lucia.
– À, ta...
– Xin thứ lỗi, cho tôi được phép cắt ngang. – Sora khéo léo cất lời giữa những khoảng ngập ngừng của nàng công chúa tóc vàng. – Nhưng hình như có kẻ đang cần nói chuyện với người, thưa điện hạ.
Chỉ chờ có thế, lùm cây bên cạnh chiếc xe ngựa của Lucia khẽ động đậy và phát ra tiếng xào xạc.
Nàng giật mình khi một bóng người đang bước ra, và càng hoảng hốt hơn khi nhận ra đó là ai.
– A...
Aitirava, sao anh—
Không ai khác, Aitirava, người nàng thầm thương, người nàng nhất quyết phải giành được bằng mọi giá.
Hắn ở đây từ lúc nào không ai hay biết, xuất hiện khiến cho đám người xung quanh một phen bất ngờ.
Chỉ trừ Sora, vì cô là người đã yêu cầu hắn ta tới đây.
– Ở đây không tiện lắm.
Tôi cướp khách của cô chút nhé. – Aitirava phủi vài chiếc lá đậu trên đầu và bám vào quần áo, rồi quay sang Lucia, ra hiệu về phía ngoài. – Chúng ta đi chỗ khác đi.
Lucia mất vài giây để nắm trọng tâm vấn đề, liền quay trở lại trong xe ngựa rồi cất tiếng gọi vọng ra.
– Vào đi.
Aitirava cũng chẳng chần chừ, rất tự nhiên mà trèo vào xe trước con mắt ngỡ ngàng của mọi người.
Cánh cửa đóng sập lại.
Người đánh xe ngay lập tức hiểu ý định, liền cho ngựa quay đầu rồi chạy đi trong đêm tối.
Sora khẽ thở dài trong lòng.
Tốt nhất là nên làm được việc.
Đoạn, cô quay lại và hắng giọng nhắc nhở người hầu lẫn quân lính vẫn còn ngơ ngác trông theo chiếc xe đã chạy xa dần.
– Trở lại nhiệm vụ của mình đi.
Rồi, mặc cho họ bối rối điều chỉnh lại tác phong, cô xoay người đi vào trong mà không nói thêm lời nào.
Adam ngồi vắt vẻo trên cây huýt sáo, mỉm cười.
– Ngầu thật đấy.
Đúng là người mình chọn.
– Quản gia vào rồi!
Sora đảo mắt một lượt quanh vòng khách sáng trưng ánh đèn, tòa dinh thự rộng lớn có quá nhiều khách và người phục vụ, nhộn nhịp mà cũng không kém phần trang trọng, thật khó để xác định là ai vừa reo lên, chỉ biết rằng gần như tất cả sự chú ý đều dồn vào người cô sau tiếng hô đó.
Đôi vai cô hơi cứng lại, vẫn lịch sự cúi chào mọi người rồi lại bước đi như không có gì xảy ra.
Chẳng rõ vô tình hay cố ý, khi cô dừng lại và ngẩng đầu lên, cùng lúc Keel quay lại.
Mắt chạm mắt, bất chợt như có tia điện xẹt qua.
Nữ quản gia và chàng hoàng tử mất vài giây để nhận ra điều kỳ lạ mà họ đã không chú ý ngay từ đầu.
Trang phục của họ, giống hệt nhau!
Từ kiểu dáng, màu sắc hay thậm chí là hoa văn thêu trên vải, phụ kiện đi kèm, tất cả mọi thứ đều cho thấy rõ trang phục của Keel là phiên bản nam của Sora.
Tuy cô biết quần áo được chuẩn bị cho những dịp trọng đại đều do thợ may hoàng gia đảm nhiệm và gửi tới, nhưng cô không nghĩ chuyện trùng hợp có xác suất thấp hơn cả sét đánh lại xảy ra ngay thời điểm này, chính trên người cô.
Có lẽ khi nãy ánh sáng đã không đủ, hoặc hai người hoàn toàn chỉ chú ý vào sự xuất hiện của đối phương mà chẳng bận tâm đến gì khác, vô tình bỏ qua những chi tiết mà nhiều người đã chú ý tới.
Giờ thì gay go rồi, Sora không biết nên giải thích sao về việc "trùng hợp" với vị điện hạ này đây.
Không khéo cô lại trở thành quản gia duy nhất trong lịch sử có tuổi thọ ngắn nhất sau khi xúc phạm hoàng thất bằng cách ăn mặc giống đại hoàng tử mất.
– Thú vị thật.
Giọng nói thầm trong miệng của Đại công tước Williams - người mà Keel vừa nói chuyện cùng - dễ dàng lọt vào tai Sora khiến cô thoát khỏi kinh ngạc, lấy lại bộ dáng điềm tĩnh.
Được rồi, chuyện gì cũng có cách giải quyết mà.
Keel, ngạc nhiên thay, lại là người mở miệng cứu vãn tình hình.
– Vị khách cuối cùng đã đến rồi sao?
Ừm... người đâu rồi?
– Đó là công chúa Lucia của Aineficul, thưa điện hạ. – Chớp lấy cơ hội, Sora lập tức đáp. – Cô ấy đã rời khỏi đây cùng với...
Aitirava.
Càng nói, giọng cô càng nhỏ dần, chỉ để cho một mình anh nghe thấy.
Cô không thể không để ý tới vẻ mặt của Keel sau khi nghe cái tên cuối cùng.
Có lẽ là thất vọng, hoặc lại là bất lực.
Nếu dùng từ chuẩn xác, Keel và Lucia chính là đối tượng "hy sinh" vì hòa bình chính trị, thứ đã lưu truyền suốt bao đời qua giữa Nolram và Aineficul, hai quốc gia có mối quan hệ khắng khít nhất lục địa, gần như song hành với nhau trên mọi mặt trận.
Ngay từ khi còn nhỏ, họ đã bị ràng buộc bởi hôn ước và thậm chí còn không có quyền lựa chọn, tất cả vì lợi ích của toàn dân và đất nước.
Lucia là một người con gái kiêu hãnh, không bao giờ muốn ngồi yên với những thứ mình không muốn, nàng đang cố gắng nổi loạn để phá vỡ xiềng xích này, Keel biết.
Anh thậm chí còn biết nàng thích bạn của mình, thế mà anh chẳng làm gì cả, không ủng hộ cũng chẳng ngăn cản nàng.
Anh biết số phận đã định sẵn cho họ một con đường chung phía trước.
Nhưng dạo gần đây, anh cảm thấy mình đang lung lay về quyết định chấp nhận số phận ấy.
Việc Lucia bỏ đi mà không báo trước là chuyện cực kỳ hệ trọng, tất không tránh khỏi sẽ bị quở trách sau này vì đã làm mất mặt hoàng thất Aineficul, nhưng hiện tại, đó không phải là chuyện anh có thể bàn luận.
Nén tiếng thở dài vào trong, Keel mỉm cười với nữ quản gia đang cẩn trọng nhìn mình, gật đầu tỏ ý không sao.
– Phải rồi, đây là buổi tiệc ra mắt của quản gia phải không?
Hãy để cô ấy nâng ly chúc mừng cùng hoàng tử điện hạ nào.
Nữ Công tước Norwood đứng gần, tay cầm ly rượu vang và giơ lên, nói với điệu bộ dí dỏm, thành công chiếm được sự hưởng ứng nhiệt tình từ các khách mời.
Tức thì, một người phục vụ bưng chiếc khay đựng sẵn hai ly rượu đỏ tiến ra ngoài.
Khóe mắt Sora hơi giật, cổ họng nuốt nước bọt một cách kín đáo.
Cô quên mất nghi thức "trưởng thành" này là thứ bắt buộc phải có trong bữa tiệc ra mắt, vấn đề là, cô không thể uống rượu.