Khác Biến Dùm

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Biến Dùm
39.


Shunichi cảm thấy đầu óc trống rỗng.

Cậu không biết phải làm gì.

---

Hirata vẫn nhìn cậu, ánh mắt như thể đang chờ đợi một điều gì đó.

Hắn đang thử cậu.

Hắn đang muốn xem cậu sẽ phản ứng ra sao.

---

Nhưng cậu không biết phải phản ứng thế nào cả.

---

Tay cậu run lên.

Cậu đưa tay lên che mặt, né tránh ánh mắt của hắn.

Cậu không muốn để hắn thấy khuôn mặt mình lúc này.

Cậu cảm thấy nóng rực, cả người như đang phát sốt.

---

Cậu không hiểu nổi chính mình.

---

Hirata khẽ cười.

"Xem ra mày vẫn còn chối bỏ bản thân nhỉ, Numata?"

---

Cậu lập tức siết chặt tay.

Hirata luôn như vậy.

Hắn luôn cố tình chọc vào điểm yếu của cậu.

---

Cậu ghét cảm giác này.

Cậu muốn nói gì đó, muốn phản bác.

Nhưng…

Cổ họng cậu nghẹn lại.

---

Hirata vẫn nhìn cậu đầy thích thú.

Hắn đưa tay lên, định chạm vào cằm cậu.

---
 
Biến Dùm
40.


Shunichi nghiến răng, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

Cậu hất mặt lên, trừng mắt nhìn Hirata.

---

"Dừng lại ngay."

"Nếu không, tao sẽ giết mày."

---

Hirata khựng lại một giây.

Rồi hắn phì cười.

---

"Giết tao?"

Hắn hơi nghiêng đầu, ánh mắt tràn đầy thích thú.

"Mày nói như thể mày có thể làm vậy."

---

Shunichi nắm chặt tay.

Cậu đã rất nghiêm túc.

Nhưng Hirata không hề sợ hãi.

---

Ngược lại, hắn càng tiến tới gần hơn.

Hắn kéo cậu lại, giữ chặt eo cậu.

---

"Mày thực sự muốn giết tao à, Shunichi?"

Hắn thì thầm bên tai cậu, giọng nói trầm thấp.

"Hay là… mày đang tự lừa dối chính mình?"

---

Shunichi rùng mình.

Cậu đang bị dồn vào đường cùng.

Nhưng cậu không muốn bị Hirata điều khiển.

---
 
Biến Dùm
41.


Shunichi tỉnh dậy trong cơn đau.

Lưng cậu âm ỉ nhức nhối.

Mỗi cử động đều khiến cơ thể ê ẩm.

---

Cậu nhắm chặt mắt.

Cố không nghĩ đến đêm qua.

Nhưng ký ức cứ tràn về.

---

Căn phòng vẫn còn mùi của hắn.

Cậu cắn môi, lặng lẽ ngồi dậy.

Nhưng một cánh tay bất ngờ vòng qua eo cậu.

---

"Tỉnh rồi à?"

Hirata vẫn còn nằm bên cạnh.

Hắn lười biếng mở mắt, nhìn cậu chằm chằm.

---

Shunichi siết chặt chăn, không đáp.

Nhưng Hirata khẽ cười, kéo cậu lại gần hơn.

"Sao trông mày có vẻ bất mãn vậy?"

---

Shunichi ngẩng lên, ánh mắt đầy căm phẫn.

"Mày…!"

Cậu siết chặt tay, nhưng không nói được gì.

Hirata nhìn cậu một lúc, rồi nhếch môi.

---

"Mày nhớ chuyện gì không?"

Hắn thì thầm bên tai cậu.

"Hay là…

để tao nhắc lại cho mày?"

---
 
Biến Dùm
42.


Shunichi siết chặt nắm đấm.

Cơn giận bùng lên trong lồng ngực.

"Mày…"

---

Hirata vẫn cười cợt.

"Tức giận làm gì?"

Hắn vươn tay chạm vào má cậu.

"Tối qua mày sung sướng lắm mà."

---

BỐP!

Shunichi đấm thẳng vào mặt hắn.

Hirata bị đánh lệch đầu sang một bên.

Nhưng hắn không tức giận.

---

Hắn chỉ liếm vết máu trên khóe môi, rồi cười.

"Mạnh mẽ thế này, sao hôm qua lại khóc?"

---

Shunichi mặt tái mét.

Cậu cắn răng, lao vào đánh hắn lần nữa.

Nhưng Hirata nhanh chóng chụp lấy tay cậu.

Kéo cậu xuống giường.

---

Shunichi giãy giụa, nhưng bị Hirata đè xuống.

"Mày vẫn chưa hiểu chuyện đúng không?"

Giọng hắn trầm thấp, nguy hiểm.

---

Shunichi trừng mắt nhìn Hirata.

Cậu muốn giết hắn ngay lúc này.

Nhưng cơ thể cậu không nghe lời.

Hirata cúi xuống, kề sát tai cậu.

"Lần sau tao sẽ dịu dàng hơn, được không?"

---
 
Biến Dùm
43.


Shunichi đứng dậy khỏi giường, từng bước chậm rãi nhưng dứt khoát.

Cậu đau đớn, cơ thể còn vương lại cảm giác từ đêm qua.

---

Hirata nhìn theo.

Hắn cảm thấy có gì đó sai sai.

"Mày đi đâu?"

Hắn vươn tay kéo tay cậu lại.

Nhưng Shunichi hất ra.

---

Cậu không nói gì.

Chỉ lạnh lùng mặc lại quần áo.

Mái tóc rối bù che khuất đôi mắt đỏ hoe.

Cậu quay lưng bước đi.

---

Hirata nhìn bóng lưng cậu.

Lần đầu tiên, hắn cảm thấy bất an.

Hắn biết mình đã đi quá xa.

Nhưng hắn cũng biết...

---

Shunichi sẽ không dễ dàng rời khỏi hắn.

Dù có chạy bao xa đi nữa...

Cậu vẫn sẽ quay về.

---

Bên ngoài trời mưa.

Shunichi bước đi trong làn mưa lạnh buốt.

Nhưng cậu không dừng lại.
 
Biến Dùm
44.


Cảm giác tức giận và đau đớn vẫn còn lởn vởn trong lòng Shunichi, như thể một ngọn lửa chưa tắt.

Cậu không thể chịu đựng nổi việc Hirata đã đi quá xa, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng sự việc đó vẫn ám ảnh cậu.

Giết hắn, một ý nghĩ mạnh mẽ bỗng trỗi dậy trong cậu.

Hirata đã khiến cậu phải chịu đau đớn, lừa dối, chà đạp lên mọi nguyên tắc mà cậu có.

Shunichi tự hỏi, liệu có thể giết hắn mà không phải trả giá quá đắt không?

Liệu cậu có đủ mạnh mẽ để làm điều đó?

---

Cậu cảm thấy sức mạnh đang dâng lên trong người.

Điều này không phải chỉ từ sự tức giận mà còn từ cảm giác tự hạ thấp bản thân khi bị tổn thương.

Cậu không muốn để một kẻ như Hirata tồn tại nữa, không muốn để người đó tiếp tục làm cậu yếu đuối.

---

Cậu ngồi xuống bàn, tay nắm chặt lại.

Từng câu nói của Hirata lại vang vọng trong đầu, như những lời xát muối vào vết thương.

"Mày xứng đáng."

"Mày là của tao."

"Tối qua, mày đã thèm khát."

---

Những suy nghĩ đen tối cứ thế cuốn cậu vào vòng xoáy.

Cậu muốn kết thúc tất cả, muốn giải thoát mình khỏi gánh nặng này, không còn gì để mất.

Nhưng một phần trong cậu vẫn e dè.

Cậu biết, nếu giết Hirata, cậu sẽ không thể quay lại cuộc sống bình thường nữa.

---

Shunichi đứng dậy, ánh mắt quyết tâm như sẵn sàng cho một quyết định lớn lao.
 
Biến Dùm
45.


Shunichi về đến nhà, nhưng cảm giác tức giận vẫn không thể rời khỏi cậu.

Cậu nắm chặt tay, ngón tay siết lại như thể muốn vỡ nát.

Đầu óc cậu quay cuồng, nhưng có một suy nghĩ bất ngờ nhói lên trong lòng — "Giết hắn."

Hirata là kẻ đã xâm phạm, đã vượt qua giới hạn của cậu.

Hắn là tên mà cậu ghét nhất, và cảm giác hận thù như dâng trào trong cậu.

---

Shunichi ngồi xuống giường, gương mặt lạnh lùng, như thể cậu đang vắt óc suy nghĩ về một kế hoạch.

Giết hắn.

Nhưng làm sao?

Cậu nhớ lại những đêm qua, khi Hirata không buông tha cậu, khi hắn khiến cậu cảm thấy không còn là chính mình.

Cậu không muốn trở thành kẻ như hắn, nhưng lại không thể ngừng nghĩ về việc trả thù.

Cậu cảm thấy một nỗi giận dữ khủng khiếp đang dâng lên.

Làm sao để giết một con quái vật như Hirata?

Cậu lên kế hoạch, từng bước một.

Hirata không thể sống sót nếu cậu thật sự muốn giết hắn.

---

Nhưng có một điều khiến Shunichi ngừng lại.

Là sự yếu đuối trong lòng.

Hirata dù gì cũng là người mà cậu không thể phủ nhận, vẫn có một phần nào đó thu hút.
 
Biến Dùm
46.


Cảnh: Trên sân thượng, không gian tĩnh lặng

Shunichi ngồi trên chiếc ghế nhựa cũ kỹ, đôi mắt đăm chiêu, nhấm nháp miếng cơm trưa.

Cậu không có tâm trạng để ăn, nhưng buộc phải làm vậy, cố gắng giữ vẻ bình thường, dù trong lòng là một mớ cảm xúc hỗn loạn.

Lúc đó, Hirata bước lên sân thượng, dáng vẻ trầm ngâm, nhưng khi nhìn thấy Shunichi, cậu ta có vẻ có chút ngượng ngùng.

Hắn im lặng một lúc rồi mới lên tiếng:

"Shunichi, tao… tao biết tối qua đã đi quá xa, thật sự tao… xin lỗi."

Hirata đứng cách Shunichi một khoảng, không dám tiến lại gần, như thể sợ rằng mình sẽ làm cậu sợ hãi thêm nữa.

Hắn không biết phải làm sao, nhưng hắn nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm lớn.

Shunichi không ngẩng đầu lên, vẫn giữ vẻ lạnh lùng.

Cậu chỉ trả lời qua loa:

"Tôi không quan tâm."

Thực tế, Shunichi đang nổi giận, và hắn không hiểu rằng mình đã làm tổn thương cậu như thế nào.

Cậu chỉ muốn mọi thứ kết thúc, không muốn tiếp tục đối diện với Hirata.

Hirata im lặng, nhìn vào Shunichi, như thể muốn tìm một dấu hiệu gì đó cho thấy cậu có thể tha thứ cho hắn.

Nhưng cậu lại không nhìn hắn.

Cậu quá mệt mỏi với mọi thứ, quá chán ngán sự hiện diện của hắn.

Tuy vậy, Hirata vẫn cố gắng lên tiếng:

"Mày có giận tao không?"

Shunichi khẽ nhếch môi, nhưng không trả lời.

Cảm giác ghét bỏ vẫn đè nặng trong lòng cậu, mặc dù sự mơ hồ về những cảm giác khác đang dần xuất hiện.

---

Hirata đứng yên, cảm thấy hối hận.

Cảm giác đó như gai đâm vào lòng.

Tuy nhiên, hắn không thể quay lại.

Đối diện với một người như Shunichi có thể là điều khó khăn nhất trong cuộc đời hắn.

Nhưng Shunichi đã quyết định.

Cậu không thể tiếp tục chịu đựng.

---
 
Biến Dùm
47.


Cảnh: Khuôn viên trường, giờ tan học

Shunichi đứng im lặng cạnh một góc, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phía cổng trường.

Cậu không hề động đậy, chỉ lặng lẽ chờ đợi.

Mắt cậu lạnh lùng, tâm trí dồn tất cả sự chú ý vào một mục tiêu duy nhất – Hirata.

Cảm giác giận dữ và quyết tâm dâng trào trong lòng, Shunichi không thể quên được những gì đã xảy ra, và hắn phải trả giá.

Đám đàn em của Hirata đang tụ tập phía xa, trò chuyện ồn ào và không chú ý đến Shunichi.

Bỗng, Hirata bước ra, tay cầm một chiếc hộp quà.

Hắn có vẻ ngập ngừng khi bước lại gần, ánh mắt có phần hối hận.

Cậu không nhìn hắn, nhưng hắn vẫn dừng lại trước mặt Shunichi, khuôn mặt lộ rõ vẻ thành thật.

"Shunichi, tao thật sự xin lỗi.

Tao không có ý định làm tổn thương mày."

Hirata nói, giọng đầy nghiêm túc.

Hắn mở hộp quà và lôi ra một món đồ, một chiếc đồng hồ cổ với vẻ ngoài tinh xảo, như một cử chỉ bày tỏ sự xin lỗi chân thành.

Đám đàn em của Hirata đứng im lặng, mắt tròn xoe, không thể tin vào mắt mình.

"Đại ca thật sự xin lỗi mày à?"

Một tên trong số đó thốt lên, ngạc nhiên đến mức há hốc mồm.

Shunichi đứng đó, không đáp lại, chỉ nhìn chăm chăm vào chiếc đồng hồ trong tay Hirata.

Cảm giác lạnh lẽo trong lòng cậu vẫn không thay đổi, tình cảm và sự tức giận vẫn tồn tại, nhưng có một thứ gì đó trong ánh mắt của Hirata, một sự thành thật mà cậu không thể phủ nhận.

Cậu im lặng, không nhận lấy món quà.

Đầu óc cậu vẫn tính toán, lên kế hoạch giết Hirata, nhưng phần nào trong lòng lại băn khoăn về việc có nên thực sự thực hiện hay không.

Hirata vẫn đứng đó, chờ đợi một phản ứng từ cậu.

Hắn muốn nhìn thấy Shunichi tha thứ, hoặc ít nhất là nhận lời xin lỗi của mình.

Tuy nhiên, Shunichi không cho hắn cơ hội đó.

Cậu quay lưng, bước đi, không để lại lời nào.

Trong đầu Shunichi, kế hoạch vẫn chưa thay đổi.

Hắn sẽ phải trả giá.

---

Lựa chọn:

1.

Shunichi tiếp tục kế hoạch giết Hirata, nhưng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không để lộ cảm xúc.

2.

Shunichi dừng lại một lần, suy nghĩ lại về kế hoạch, và bắt đầu cảm thấy phân vân.

3.

Shunichi cố gắng lảng tránh hoàn toàn Hirata, giữ khoảng cách, nhưng trong lòng vẫn đầy căm hận.
 
Biến Dùm
48.


Cảnh: Thành phố Tokyo, đêm tối

Shunichi và Hirata vẫn là hai kẻ nổi danh, không ai dám đụng đến họ, cả Tokyo đều biết đến sự tàn nhẫn của họ.

Họ là những bóng ma, hiện lên và biến mất nhanh chóng, để lại sau lưng chỉ là sự sợ hãi và cái chết.

Mặc dù Shunichi vẫn là cộng sự của Hirata, nhưng mối quan hệ giữa họ đã hoàn toàn thay đổi.

Họ không còn như trước, không còn là những kẻ đồng lõa thân thiết, mà giờ chỉ là hai kẻ hợp tác lạnh lùng, mỗi người có mục đích riêng.

Mỗi lần cùng nhau ra tay, Shunichi giữ khoảng cách với Hirata, chỉ thực hiện nhiệm vụ một cách im lặng, như thể họ là những người không liên quan đến nhau.

Cậu vẫn tham gia vào các vụ giết người, vẫn làm công việc mà Hirata giao, nhưng không còn bất kỳ lời nói hay giao tiếp nào giữa họ nữa.

Hirata, mặc dù nhận ra điều này, nhưng hắn không thể ép buộc Shunichi quay lại với hắn như trước.

Hắn biết, Shunichi có thể giết hắn bất cứ lúc nào, nhưng dù sao, cậu vẫn là người duy nhất hắn tin tưởng trong công việc này.

Trong những đêm tối, khi họ vào vai kẻ giết người, Shunichi vẫn không hề cảm thấy sự thoải mái trong công việc này như xưa.

Mỗi vụ án, mỗi cái chết lại khiến cậu càng thêm mệt mỏi và rối loạn, nhưng cậu vẫn tiếp tục, như một con quỷ bị ràng buộc vào số phận của mình.

Hirata vẫn quan sát cậu mỗi lần ra tay, hắn nhận ra cậu đã thay đổi, nhưng hắn không thể nói ra.

Cảm giác hối hận vẫn tồn tại trong lòng hắn, nhưng không biết làm sao để hàn gắn mối quan hệ đã rạn nứt này.

Cả hai đều biết, họ sẽ không thể quay lại như trước, nhưng vì công việc, vì những hợp tác lạnh lùng, họ vẫn sẽ tiếp tục cùng nhau giết người, cùng nhau tiếp tục con đường đẫm máu này.

Mặc dù Shunichi vẫn không tha thứ cho Hirata, nhưng cậu không từ bỏ công việc này.

Cậu vẫn là một phần của thế giới tội ác mà họ tạo ra, và sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi.

---

Lựa chọn tiếp theo:

1.

Shunichi bắt đầu cảm thấy sự cô đơn, nhận ra rằng công việc này sẽ không thể kéo dài mãi.

2.

Hirata quyết định thẳng thắn đối diện với Shunichi và tìm cách hàn gắn mối quan hệ giữa họ.

3.

Shunichi quyết định chấm dứt mọi thứ, rời khỏi Hirata và thế giới tội ác mà họ đang sống trong.
 
Biến Dùm
49.


Cảnh: Hirata's Apartment – đêm tối, không khí căng thẳng

Đêm nay, Hirata không thể chịu đựng được sự lạnh lùng và khoảng cách mà Shunichi đã tạo ra nữa.

Dù đã cố gắng nhiều lần để hàn gắn mối quan hệ, nhưng cậu vẫn không thể hiểu được vì sao Shunichi lại xa lánh mình như vậy.

Hirata quyết định rủ Shunichi đến nhà riêng của hắn, hy vọng rằng khi ở một không gian riêng tư, có thể tìm lại được một chút kết nối giữa hai người.

Shunichi, dù biết rằng mọi thứ đã thay đổi, vẫn đồng ý đi cùng Hirata.

Cậu không muốn tạo thêm căng thẳng, nhưng sâu trong lòng, Shunichi vẫn giữ trong mình một nỗi giận dữ không thể xóa nhòa.

Khi cả hai đến nhà Hirata, không khí ngay lập tức trở nên khác biệt.

Hirata bày đồ ăn ra bàn, chuẩn bị bia, cố gắng tạo ra không gian thoải mái, mong rằng Shunichi có thể mở lòng.

Hirata ngồi xuống đối diện Shunichi, cố gắng tạo ra không khí thoải mái nhất có thể.

Cái nhìn của hắn không giấu được sự ăn năn, ánh mắt đầy hy vọng.

"Mày biết là tao...

đã sai, đúng không?" – Hirata bắt đầu, cầm lấy chai bia rót ra ly của cả hai.

"Tao không nên làm mày tổn thương như vậy."

Shunichi im lặng, ánh mắt không rời khỏi bàn ăn, không đáp lại lời của Hirata.

Cậu cảm thấy một sự nặng nề trong không khí, và trong lòng, những cảm xúc vẫn chưa thể nguôi ngoai.

Cậu không muốn để cho mình bị lôi kéo vào sự xuất hiện của quá khứ, nhưng điều đó lại không dễ dàng.

Hirata nhìn vào mắt Shunichi, đôi mắt hắn chứa đựng cả sự hối hận và khát khao được tha thứ.

Hắn muốn cậu nói ra, muốn cậu thừa nhận những cảm giác mà hai người đã từng chia sẻ, nhưng giờ đây mọi thứ đã quá phức tạp.

"Tao biết mày không tha thứ, nhưng chỉ cần mày biết, tao không muốn làm mày tổn thương.

Mày không cần phải nói gì, nhưng ít nhất hãy để tao có cơ hội sửa sai, được không?" – Hirata nói, giọng hắn khàn đi, lộ rõ sự mệt mỏi và tự trách.

Shunichi vẫn không trả lời, cậu nhìn vào cốc bia của mình, cảm giác hụt hẫng trong lòng không thể dễ dàng gạt bỏ.

Dù biết rằng mình có quyền giận dữ, cậu vẫn không thể phủ nhận rằng một phần trong cậu vẫn có sự quan tâm đặc biệt đối với Hirata, dù không muốn thừa nhận.

Hirata, sau một lúc im lặng, quyết định không ép Shunichi phải nói lời tha thứ.

Hắn chỉ im lặng, uống bia và hy vọng rằng thời gian sẽ chữa lành những vết thương mà hắn đã vô tình tạo ra.

---

Lựa chọn tiếp theo:

1.

Shunichi quyết định thẳng thắn đối diện với Hirata, nói ra tất cả cảm xúc của mình và kết thúc sự im lặng.

2.

Hirata không kiên nhẫn nữa và quyết định thực hiện một hành động mạnh mẽ để đưa Shunichi ra khỏi sự im lặng này.

3.

Shunichi quyết định rời đi, không nói lời nào, để lại Hirata với sự thất vọng và nỗi buồn.
 
Biến Dùm
50.


Cảnh: Hirata's Apartment – đêm tối, không gian căng thẳng nhưng lặng lẽ

Hirata ngồi đó, với đôi mắt mờ đi, sự hối hận và buồn bã lộ rõ trên khuôn mặt.

Hắn không thể ngừng uống, từng ngụm bia như muốn rửa trôi tất cả nỗi buồn và tội lỗi mà hắn mang trong lòng.

Mỗi giọt bia, hắn cảm thấy như mình đang cố gắng quên đi, nhưng lại càng làm mọi chuyện thêm rối ren.

Shunichi ngồi yên lặng, nhìn Hirata uống từng ngụm bia, ánh mắt đầy tức giận nhưng cũng có chút lòng thương cảm.

Cậu đã không còn khả năng tha thứ cho hắn, nhưng lòng cậu vẫn chưa thể đóng cửa hoàn toàn.

Cậu ngồi đó, trầm mặc, không nói gì, nhưng trong lòng có một sự dao động lạ lùng.

Khi Hirata đã uống quá nhiều và bắt đầu say sưa, cơ thể hắn dần mất kiểm soát, và cuối cùng hắn gục xuống bàn.

Cậu nhìn hắn, nhận ra rằng đây là cơ hội của mình để thực hiện một kế hoạch mà cậu đã âm thầm nghĩ đến từ trước.

Không còn lý trí, cậu trói tay Hirata lại, cố gắng làm cho hắn gồng mình tỉnh lại dù đã say.

Cậu không còn cảm giác sợ hãi khi nhìn hắn như trước nữa, bởi giờ đây cậu đã thấy hắn yếu đuối hơn bao giờ hết.

Cậu không còn là kẻ yếu đuối mà là một người có thể kiểm soát tình hình.

Shunichi đặt Hirata lên ghế gỗ, mặt hắn đỏ ửng vì men rượu, nhưng vẫn không thể phản kháng.

Cậu đứng nhìn hắn, cảm giác hận thù và khao khát trả thù dâng lên trong lòng, nhưng cũng có chút sự hài lòng khi thấy hắn trong tình thế này.

Hắn giờ đây chỉ là một kẻ yếu đuối trong mắt cậu, không còn là một kẻ thống trị như trước.

Shunichi nhìn vào mắt hắn, môi mím chặt, trong lòng vẫn còn đau đớn vì những gì đã xảy ra giữa họ, nhưng cậu lại không thể đánh mất cơ hội này.

---

Lựa chọn tiếp theo:

1.

Shunichi quyết định ra tay, trừng phạt Hirata vì những gì hắn đã làm với mình.

2.

Shunichi dừng lại, nhìn Hirata một lần cuối và quyết định không tiếp tục hành động bạo lực này.

3.

Shunichi thay đổi tâm lý, dùng cơ hội này để hiểu rõ hơn về Hirata, có thể tìm thấy lý do nào đó để tha thứ cho hắn.
 
Biến Dùm
51.


Cảnh: Hirata's Apartment – Tình huống căng thẳng và mơ hồ

Hirata từ từ mở mắt, cảm nhận được nước lạnh trên mặt, khiến hắn giật mình tỉnh lại.

Hắn không hoàn toàn tỉnh táo, nhưng đủ để nhận ra mình đang trong tình huống nguy hiểm.

Shunichi đứng trước mặt hắn, tay cầm con dao sắc bén, ánh mắt lạnh lùng và căng thẳng.

Hirata cảm thấy một sự lạ lùng bao trùm, không phải là sự giận dữ hay thù hận mà là sự mệt mỏi.

Hắn không chửi bới hay chống đối, mà chỉ ngồi im, đôi mắt hắn đầy buồn bã và hối tiếc.

Shunichi có thể nhìn thấy sự mệt mỏi trong ánh mắt đó, nhưng không thể nào tha thứ cho hắn.

Cậu không còn là một người yếu đuối, người từng sợ hãi trước Hirata.

Giờ đây, cậu là kẻ cầm dao, đứng trước một người mà cậu từng gọi là đồng đội, nhưng giờ đây lại là kẻ mà cậu muốn trừng phạt.

Hirata không phản kháng.

Hắn chỉ im lặng nhìn cậu, không có sự kháng cự, không có lời xin lỗi, chỉ là một ánh mắt đầy nỗi buồn.

Shunichi có thể cảm nhận được tâm trạng của hắn, nhưng vẫn không thể bỏ qua được nỗi đau mà hắn đã gây ra cho cậu.

Hắn đã xâm phạm giới hạn của cậu, và điều đó không thể nào được tha thứ dễ dàng.

Cậu cầm dao và lắc đầu, một phần trong cậu muốn tự tay kết thúc mọi thứ, nhưng một phần khác lại cảm thấy do dự.

Có gì đó trong lòng khiến cậu không thể ra tay ngay lập tức.

Lựa chọn tiếp theo:

1.

Shunichi ra tay ngay lập tức, trả thù cho những gì Hirata đã làm.

2.

Shunichi không ra tay, nhưng giữ dao bên cạnh và yêu cầu Hirata phải thực sự thú nhận mọi lỗi lầm.

3.

Shunichi hạ dao xuống, ngồi xuống đối diện với Hirata, hỏi hắn về cảm giác và lý do đằng sau hành động của mình.
 
Biến Dùm
52.


Cảnh: Hirata's Apartment – Một khoảnh khắc giằng co trong tâm hồn Shunichi

Shunichi đứng đó, dao trong tay, ánh sáng yếu ớt của căn phòng chiếu lên con dao sắc lạnh.

Cậu định ra tay, cắt đứt mọi liên hệ, chấm dứt mọi thứ đã bắt đầu giữa cậu và Hirata.

Nhưng ngay khi lưỡi dao gần chạm vào cổ của hắn, cậu dừng lại, đôi mắt cậu dừng lại trên đôi mắt của Hirata.

Ánh mắt của Hirata không có sự sợ hãi, mà là một thứ gì đó khác.

Một thứ không phải là lý do sống sót mà là sự chấp nhận và buông bỏ.

Trong khoảnh khắc đó, cậu cảm nhận được sự mệt mỏi không chỉ của mình mà còn là của hắn.

Cậu đã giết nhiều người, nhưng chưa bao giờ cảm thấy nặng nề như lúc này.

Mỗi con người cậu giết, đều là một kẻ cản trở, một kẻ phải trả giá.

Nhưng với Hirata, mọi thứ có vẻ khác.

Cảm giác nặng nề trong lòng Shunichi như một cục đá đè xuống.

Hắn không la hét, không kêu xin.

Hắn chỉ nhìn cậu với ánh mắt đó, ánh mắt của một người biết mình đã sai và đang chấp nhận cái giá phải trả.

Có phải cậu đã quá tàn nhẫn khi muốn kết thúc mọi thứ ngay bây giờ?

Shunichi hơi thở gấp gáp, cậu run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự mơ hồ trong chính bản thân mình.

Hirata đã đưa cậu vào một con đường mà cậu không thể nào dễ dàng thoát ra.

Cảm giác đó, cảm giác lẫn lộn giữa thù hận và sự đồng cảm khiến cậu không thể ra tay.

Hirata mở miệng, nhưng không nói gì.

Hắn không cần phải nói nữa, ánh mắt của hắn đã nói hết tất cả.

Lựa chọn tiếp theo:

1.

Shunichi hạ dao xuống, bước lùi lại, không giết hắn, nhưng yêu cầu Hirata rời xa mình mãi mãi.

2.

Shunichi không thể dừng lại nữa, quyết định kết thúc tất cả, không để bất kỳ điều gì ngăn cản.

3.

Shunichi hạ dao xuống và đặt câu hỏi cuối cùng: "Tại sao, Hirata?

Tại sao lại đối xử với tôi như vậy?"
 
Biến Dùm
53.


Cảnh: Hirata's Apartment – Khoảnh khắc của sự yếu đuối và bất lực

Shunichi đứng đó, tay run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu vì nước mắt.

Cậu không khóc vì sợ hãi, không vì sự đe dọa hay tổn thương từ Hirata, mà là vì bất lực.

Cậu không hiểu tại sao, nhưng một phần trong cậu, một phần mà cậu không muốn thừa nhận, không thể giết hắn.

Tay cậu cầm dao, và trong khoảnh khắc ấy, cậu cảm nhận được sự nặng nề của những gì mình sắp làm.

Cậu đã ra tay với nhiều người, cậu đã giết nhiều kẻ, nhưng tại sao, lần này, khi đối diện với Hirata, mọi thứ lại khác đến vậy?

Hirata không cãi lại, không chống cự, không xin tha thứ.

Hắn chỉ ngồi đó, im lặng, như thể chờ đợi một điều gì đó mà cậu không thể hiểu hết được.

Hirata chỉ ngồi đó, nhìn Shunichi.

Hắn không nói gì, không có lời bào chữa, không có sự kháng cự.

Hắn chỉ nhìn cậu với ánh mắt buồn bã, như thể đã biết rằng cậu sẽ không thể ra tay.

Có lẽ, Hirata biết rõ rằng cái giới hạn của Shunichi không phải là tàn nhẫn, mà là sự đau đớn trong lòng.

Hắn nhìn thấy sự đồng cảm mà Shunichi không thể đối mặt.

Shunichi khóc, và cậu không thể hiểu tại sao mình lại khóc.

Là vì mình không muốn giết hắn, hay vì một phần trong cậu vẫn còn điều gì đó với hắn?

Cậu không thể giải thích được.

Cậu đã từng là một con quái vật, đã quen với việc ra tay giết chóc, nhưng đối diện với Hirata, mọi thứ lại không còn đơn giản nữa.

Cả hai chỉ im lặng, trong không gian đầy tĩnh lặng và đau đớn.

Shunichi không thể dừng được nước mắt, không thể dừng được cơn đau đang xâm chiếm lòng mình.

Cậu không biết liệu có phải là sự cảm thông hay là điều gì đó sâu thẳm hơn trong lòng mình.

Hirata cuối cùng lên tiếng, giọng trầm nhưng đầy cảm giác tội lỗi: "Shunichi… tôi không muốn thấy em đau đớn như thế này.

Nhưng tôi biết, tôi đã làm tất cả những gì có thể để em trở thành con người mà em không muốn.

Nhưng... tôi vẫn không thể bỏ em, dù em có muốn giết tôi."

Shunichi nghẹn ngào, dao trong tay vẫn run run, nhưng cậu không thể nói gì.

Những cảm xúc lẫn lộn trong lòng, hận thù, sự mệt mỏi, và có lẽ cả một chút đồng cảm.

Cậu không biết phải làm gì nữa.

Lựa chọn tiếp theo:

1.

Shunichi hạ dao xuống, bước lại gần Hirata, nhưng vẫn giữ khoảng cách.

Cậu muốn biết liệu có thể tha thứ hay không.

2.

Shunichi tiếp tục khóc, nhưng không nói gì.

Cậu vẫn chưa thể quyết định liệu có nên giết Hirata hay không.

3.

Shunichi cuối cùng bước tới, hạ dao xuống và đưa tay ra, làm cử chỉ hòa giải, nhưng lòng cậu vẫn chưa biết mình thực sự muốn gì.
 
Biến Dùm
54.


Cảnh: Hirata's Apartment – Một bước ngoặt

Hirata vẫn ngồi đó, ánh mắt nhìn về phía cánh cửa, cảm giác như thể thời gian đã dừng lại sau khi Shunichi rời đi.

Những giọt nước mắt của cậu vẫn còn vương trên môi hắn, làm trái tim hắn thắt lại.

Hắn không biết vì sao Shunichi lại khóc, nhưng một phần hắn hiểu được rằng, mình đã vượt qua ranh giới mà cậu ấy không thể chịu nổi.

Và trong cái khoảnh khắc đó, Shunichi đã để lộ ra một sự yếu đuối mà hắn chưa từng thấy.

Ba tiếng trôi qua trong im lặng, với mỗi khoảnh khắc trôi qua, Hirata vẫn không thể quên được cái hình ảnh Shunichi khóc, tay cầm dao, nhưng không thể ra tay.

Hắn vẫn ngồi đó, cảm giác tội lỗi và bất lực dâng lên trong lòng.

Đột nhiên, có tiếng gõ cửa làm cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn.

Hirata ngoái lại, nhận ra là một trong những đàn em thân thiết của mình, khuôn mặt tên đó tràn đầy vẻ ngạc nhiên và lo lắng.

Tên đàn em không nói gì lâu, mà chỉ vội vã bước đến, cởi trói cho Hirata, trong mắt lộ rõ sự hoang mang:

"Hirata-san, cậu... cậu không sao chứ?

Shunichi đã bảo tôi đến đây."

Hirata có chút bất ngờ, nhìn tên đàn em với ánh mắt đầy câu hỏi.

Hắn không hiểu, Shunichi đã đi rồi, nhưng tại sao cậu lại yêu cầu hắn tới?

Đàn em tiếp tục, giọng đầy lo lắng: "Cậu ấy…

đã bảo tôi tới để giải quyết chuyện này.

Cậu ấy không muốn cậu gặp nguy hiểm nữa, vì vậy tôi phải đến."

Hirata không thể ngờ được điều đó.

Cậu ấy đã rời đi, vậy mà lại quan tâm đến hắn như vậy.

Shunichi, dù có tức giận hay khó chịu với hắn, vẫn không muốn hắn phải đối mặt với nguy hiểm.

Những lời đó làm Hirata cảm thấy một tia hy vọng nhen nhóm trong lòng, nhưng cũng đầy tội lỗi.

Hắn không biết liệu mình có thể sửa chữa được những sai lầm của mình hay không, nhưng một điều hắn biết chắc chắn, là Shunichi vẫn là một phần không thể thiếu trong thế giới của hắn.

---

Tiếp theo, lựa chọn:

1.

Hirata quyết định tìm Shunichi ngay lập tức để xin lỗi và mong muốn được hòa giải, dù cậu có giận hắn thế nào.

2.

Hirata ngồi lại, suy nghĩ về tất cả những gì đã xảy ra, và để Shunichi có thể quyết định chuyện này một cách riêng biệt.

3.

Hirata cảm thấy vô vọng, nhưng hắn quyết định hành động mà không suy nghĩ quá nhiều, để cố gắng tìm cách khôi phục lại mối quan hệ với Shunichi.
 
Back
Top Dưới