Khác Biến Dùm

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Biến Dùm
19.


---

Shunichi siết chặt nắm tay, móng tay bấm sâu vào da thịt đến mức tê dại.

Hơi thở cậu nặng nề, nhưng không phải vì sợ hãi.

Là vì cơn giận.

Cậu ghét cái cách hắn nhìn mình, cái giọng nói khinh miệt đó, những lần hắn tự tiện chạm vào cậu, và cả cái cách hắn tự cho mình quyền phán xét cậu.

---

Shunichi bước tới, đứng ngay trước mặt hắn.

Hắn cười khẩy, tưởng rằng cậu vẫn là thằng nhóc yếu đuối dễ bắt nạt như mọi khi.

"Tao không phải là gay."

Giọng Shunichi bình thản, nhưng có một thứ gì đó rất lạ lùng trong ánh mắt cậu.

Trước khi hắn kịp cười chế nhạo thêm một câu nào khác,

BỐP!

Shunichi đấm thẳng vào mặt hắn, mạnh đến mức hắn ngã nhào xuống đất.

Máu phun ra từ mũi, nhưng cậu không hề có ý định dừng lại.

---

Tên đó hoàn toàn bất ngờ, hoàn toàn không tin vào những gì đang diễn ra.

Nhưng Shunichi không quan tâm.

Cậu nhảy lên, ngồi đè lên ngực hắn, hai tay siết chặt cổ hắn.

---

Mày không phải là gay.

Mày không yếu đuối.

Mày không phải là con mồi của bất kỳ ai.

---

Hắn bắt đầu giãy giụa, mắt trợn trừng, họng phát ra những âm thanh nghẹn ngào.

Bàn tay Shunichi vẫn không buông lỏng, mà càng siết chặt hơn.

Hơi thở của hắn bắt đầu tắc nghẹn, mặt hắn tái xanh, chân tay vùng vẫy yếu ớt.

---

Hirata đứng bên cạnh, cười đầy thích thú.

Hắn đã đoán đúng.

Con quái vật này đã thức tỉnh.

---

Tên đó gần như không còn thở được nữa, cơ thể hắn run rẩy yếu ớt.

Shunichi nhìn xuống, nhưng trong mắt cậu không còn chút sợ hãi nào nữa.

Chỉ còn một cảm giác thoải mái kỳ lạ.

Cậu thích điều này.

Cậu thích cảm giác nắm giữ sinh mạng của một kẻ khác trong tay mình.

---
 
Biến Dùm
20.


---

Bàn tay Shunichi vẫn siết chặt.

Tên đó vùng vẫy, hai tay cố bấu vào cánh tay cậu, cố gắng gỡ ra nhưng vô ích.

Hơi thở hắn tắc nghẹn.

Mắt hắn trợn trừng, khuôn mặt tái mét, nước mắt trào ra vì sợ hãi.

Nhưng Shunichi không hề dao động.

---

Lần đầu tiên trong đời, cậu cảm thấy hoàn toàn tự do.

Không còn sự sợ hãi, không còn cảm giác yếu đuối, không còn bất lực trước kẻ khác.

Giờ đây, chính cậu mới là kẻ kiểm soát.

---

CÁCH!

Một tiếng khục vang lên.

Cơ thể tên đó giật mạnh, rồi đột ngột cứng đờ.

Mắt hắn trắng dã, cơ thể mềm nhũn dưới bàn tay Shunichi.

Cậu cảm nhận được từng hơi thở cuối cùng, cảm nhận được lực sống tan biến dần khỏi cơ thể hắn.

---

Shunichi thả tay ra.

Tên đó nằm bất động, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà.

Hắn đã chết.

Và Shunichi không cảm thấy một chút hối hận nào.

---

"Tuyệt vời."

Hirata cười khẽ, vỗ tay một cách chậm rãi.

Hắn ngồi xuống, nhìn Shunichi với ánh mắt đầy hứng thú.

"Cảm giác thế nào?"

---

Shunichi nhìn xuống bàn tay mình, nhịp tim cậu chậm rãi ổn định lại.

Không còn sợ hãi, không còn run rẩy.

Chỉ có sự nhẹ nhõm.

Như thể cuối cùng cậu cũng đã trở thành chính mình.

---

Hirata bước tới, cúi người sát lại gần, thì thầm bên tai Shunichi:

"Tao biết mà.

Mày vốn không phải kẻ yếu đuối.

Mày giống tao."

"Bây giờ thì sao?

Muốn tiếp tục không?"

---
 
Biến Dùm
21.


---

Không gian trở nên im lặng đến đáng sợ.

Mùi máu tanh hòa vào không khí, thấm vào từng hơi thở.

Shunichi cúi xuống, nhìn chằm chằm vào xác chết trước mặt.

---

Hắn đã chết.

Cái miệng thường xuyên buông lời nhơ nhuốc giờ vĩnh viễn câm lặng.

Đôi mắt từng nhìn cậu đầy thèm khát giờ vô hồn, trống rỗng.

Cả cơ thể hắn không còn cử động, không còn sự sống.

---

Mình đã giết hắn.

Không phải do tự vệ.

Không phải do tình huống ép buộc.

Mà là do mình muốn như vậy.

---

Shunichi bất giác đưa tay lên nhìn, lòng bàn tay vẫn còn ấm nóng.

Là do máu hắn hay do cơ thể mình đang sôi sục?

---

Cậu không thấy sợ hãi.

Nhưng cũng không hẳn là thỏa mãn.

Cảm giác như có một vết nứt nào đó đang lớn dần trong lòng cậu, nhưng cậu không thể diễn tả được.

Nó giống như một cánh cửa vừa bị mở ra, và phía sau đó… cậu không biết có thứ gì đang chờ đợi mình.

---

"Sao vậy?"

Giọng Hirata cắt ngang dòng suy nghĩ của Shunichi.

Hắn chống cằm, ánh mắt đầy thích thú.

"Mày hối hận à?"

---

Shunichi không trả lời ngay.

Cậu chỉ nhìn vào xác chết.

Liệu mình có hối hận không?

Nếu hối hận, sao tim mình không loạn nhịp?

Sao mình không run rẩy, không sợ hãi?

---

Hay là…

Mình chỉ đang lạc lối, chưa quen với cảm giác này?

---

Hirata cười nhẹ, cúi sát lại gần, thì thầm bên tai Shunichi:

"Mày có thể nói dối tao, nhưng đừng nói dối chính mình."

"Mày không hối hận đâu, đúng không?"

---
 
Biến Dùm
22.


---

Shunichi ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Hirata.

Không còn sự do dự, không còn sợ hãi.

---

"Tôi không hối hận."

Câu nói thoát ra một cách tự nhiên, như thể nó luôn ở đó, chỉ chờ đợi để được thốt lên.

Shunichi cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm hơn, như thể vừa trút bỏ một xiềng xích vô hình.

---

Hirata mỉm cười.

Nụ cười của hắn không có vẻ gì là ngạc nhiên, ngược lại, hắn như thể đã đoán trước câu trả lời này từ lâu.

Hắn đứng thẳng dậy, đưa tay ra trước mặt Shunichi.

---

"Tốt."

"Vậy thì bước tiếp đi, Shunichi."

"Một khi đã bước vào, mày sẽ không thể quay đầu lại nữa đâu."

---

Shunichi nhìn bàn tay trước mặt mình.

Bàn tay đã kéo cậu vào thế giới này, đã từng ép buộc cậu chứng kiến những điều kinh khủng nhất.

Nhưng giờ đây…

Cậu không còn bị ép buộc nữa.

Cậu có thể lựa chọn.

---

Và cậu đã chọn.

---

Shunichi đưa tay ra, nắm lấy tay Hirata.

---

Cánh cửa đã mở.

Và cậu không còn muốn đóng nó lại nữa.

---
 
Biến Dùm
23.


Shunichi không còn do dự.

Bàn tay cậu nắm chặt lấy tay Hirata, cảm nhận được sự ấm áp kỳ lạ từ hắn.

Không còn đường lui.

Nhưng...

Cậu không muốn lui nữa.

Hirata nhìn cậu, khóe môi nhếch lên đầy thỏa mãn.

"Tốt."

"Tao biết mày sẽ chọn con đường này."

Từ ngày hôm đó, Shunichi chính thức bước vào thế giới của Hirata.

Cậu không còn là cậu học sinh nhút nhát, sợ hãi mọi thứ nữa.

Cậu dần quen với máu, với những âm thanh van xin tuyệt vọng, với những đôi mắt trống rỗng khi sự sống rời khỏi cơ thể.

Ban đầu, cậu chỉ đứng nhìn.

Rồi dần dần, Hirata cho cậu tham gia.

Từ việc giữ chặt nạn nhân, đưa dao cho Hirata, cho đến tự tay ra tay.

Mỗi lần giết người, cậu không hề thấy ghê tởm.

Không phải vì cậu thích cảm giác đó, mà vì...

Nó quá dễ dàng.

Quá đơn giản.

Giống như...

Giết một con côn trùng phiền phức.

Shunichi không còn giả vờ nữa.

Nhưng cậu cũng không như Hirata.

Hirata giết người vì hắn thích sự thống trị, thích nhìn người khác quằn quại trong sợ hãi.

Còn Shunichi...

Cậu giết chỉ vì cậu có thể.

Và vì cậu không thấy lý do gì để không làm.

Hirata nhìn Shunichi bằng ánh mắt ngày càng hứng thú hơn.

Shunichi không còn là con mồi nữa.

Cậu đã trở thành một kẻ săn mồi thực thụ.

Một đêm, sau khi xong việc, cả hai đứng trên sân thượng một tòa nhà cao tầng, nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn.

Shunichi cảm nhận cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi của khói xe, rượu và máu.

Hirata đứng cạnh cậu, đôi mắt sáng lên trong bóng tối.

"Shunichi..."

"Mày thấy sao?"

Shunichi khẽ cười, một nụ cười rất nhẹ, rất thoải mái.

"Tôi không thấy gì cả."

Cậu quay sang nhìn Hirata.

"Nhưng có lẽ, tôi chưa từng thấy gì ngay từ đầu."

Hirata bật cười thành tiếng, giọng hắn đầy phấn khích.

"Tao thật sự thích mày, Shunichi."

"Mày là kẻ giống tao nhất mà tao từng gặp."

"Vậy sao?"

Shunichi cười nhẹ, ánh mắt vô hồn như bầu trời đêm không có trăng sao.

Cậu không phủ nhận.

Cậu cũng chẳng cần xác nhận.

Vì đến tận cùng...

Điều đó có quan trọng gì đâu?

(Câu hỏi tiếp theo: Cuộc sống của Shunichi và Hirata sẽ ra sao sau này?)
 
Biến Dùm
24.


---

Từ khoảnh khắc đó, Shunichi và Hirata không còn chỉ là đồng lõa.

Họ trở thành một cặp.

Một cặp đôi của bóng tối, một cặp đôi của tử thần.

---

Những cái chết bắt đầu xuất hiện ngày một nhiều hơn.

Lúc đầu, chúng chỉ là những vụ mất tích bí ẩn.

Rồi dần dần, xác người bị phát hiện trong những con hẻm tối, trên những con đường vắng, trong những tòa nhà bỏ hoang.

Những thi thể bị cắt xẻ một cách hoàn hảo, không chút sơ hở, như một tác phẩm nghệ thuật bệnh hoạn.

Cảnh sát lần theo dấu vết, nhưng họ chẳng bao giờ tìm ra điều gì.

---

Vì Shunichi và Hirata không để lại bất cứ dấu vết nào.

Họ là hai con sói săn mồi hoàn hảo, luôn biết cách xóa sạch dấu vết của mình.

Họ không giết một cách tùy tiện, mà chọn lựa con mồi một cách cẩn thận.

Những kẻ ngu ngốc, những kẻ dễ dàng biến mất mà chẳng ai quan tâm, những kẻ không đủ thông minh để nhận ra mình đã bước vào bẫy.

---

Dần dần, trong thế giới ngầm bắt đầu có lời đồn.

Về hai kẻ không bao giờ lộ mặt, không bao giờ bị bắt.

Về những cái chết đầy bí ẩn, không một ai sống sót để kể lại.

---

"Mày nghe về hai con quỷ đó chưa?"

"Mày đụng đến bọn nó, coi như xác định mất mạng không rõ lý do."

"Không ai biết bọn nó là ai, chỉ biết nếu bọn nó nhắm đến mày thì coi như xong đời."

---

Nhưng dù tin đồn lan rộng, không ai có thể biết được danh tính thật của chúng.

Vì trên bề mặt, Shunichi vẫn là một học sinh trầm lặng, rụt rè.

Còn Hirata vẫn là một thiếu niên nổi loạn, thường xuyên gây chuyện nhưng không có gì quá nghiêm trọng.

Không ai nghi ngờ họ.

---

Nhưng khi màn đêm buông xuống…

Họ biến thành ác quỷ.

Những kẻ săn mồi thực thụ, không có chút nhân tính nào còn sót lại.

---

Một đêm nọ, sau khi xử lý xong một nạn nhân, cả hai đứng trong một con hẻm tối, mùi máu tanh nồng hòa lẫn với mùi thuốc lá mà Hirata vừa châm lên.

Hắn liếc nhìn Shunichi, khóe môi nhếch lên.

"Sao rồi, Shunichi?"

"Cảm giác làm thần chết của mày thế nào?"

---

Shunichi không trả lời ngay lập tức.

Cậu nhìn xuống bàn tay mình, từng giọt máu rơi xuống nền đất, loang lổ một màu đỏ thẫm.

Rồi cậu ngẩng lên, nhìn Hirata.

"Tôi không phải thần chết."

Cậu mỉm cười, một nụ cười nhẹ đến đáng sợ.

"Vì thần chết chỉ đưa linh hồn đi."

"Còn tôi, tôi làm nhiều hơn thế."

---

Hirata cười lớn, tiếng cười của hắn vang vọng trong màn đêm.

Hắn giật điếu thuốc ra khỏi miệng, dụi tắt nó trên bức tường đầy vết xước.

Rồi hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên vai Shunichi.

"Mày đúng là thú vị nhất mà tao từng gặp, Shunichi."

"Mày không phải cộng sự của tao nữa."

"Mày là đồng loại của tao."

---

Và từ đó, cái tên "Shunichi & Hirata" trở thành một truyền thuyết trong thế giới ngầm.

Một cặp đôi hoàn hảo của sự hủy diệt.

---
 
Biến Dùm
25.


---

Ba tên đàn ông bị trói chặt, run rẩy trong tuyệt vọng.

Chúng đã thấy những gì xảy ra với kẻ khác.

Chúng biết mình sẽ không thoát được.

Nhưng điều khiến chúng thật sự sợ hãi không phải là cái chết.

Mà là cách mà chúng sẽ chết.

---

Shunichi đứng trước mặt chúng, đôi mắt cậu ánh lên một tia sáng kỳ lạ.

Không còn là một cậu bé nhút nhát và sợ hãi nữa.

Bây giờ, cậu ta đang mỉm cười.

Một nụ cười vô hại, ngây thơ.

Nhưng trong tình huống này, nó chẳng khác gì nụ cười của ác quỷ.

---

"Mấy anh à…"

Giọng cậu trong trẻo, nhẹ nhàng, như thể đang trò chuyện bình thường.

"Mấy anh trông sợ hãi quá.

Nhưng đừng lo, em sẽ dịu dàng với mấy anh mà."

Cậu chậm rãi quỳ xuống, ngước nhìn một trong ba tên đàn ông bằng đôi mắt long lanh như một đứa trẻ vô tội.

Rồi cậu nghiêng đầu, nở một nụ cười ngọt ngào.

"Muốn được em chăm sóc không?"

---

Tên đàn ông sợ đến mức không thể thốt nên lời.

Hắn nhìn sang Hirata, hy vọng tìm được chút lòng thương xót.

Nhưng Hirata chỉ đứng đó, khoanh tay, nhìn tất cả với vẻ thích thú.

Hắn nhếch môi cười, liếm nhẹ khóe miệng.

"Mày đang làm tao muốn ăn thịt mày đấy, Shunichi."

---

Shunichi quay sang nhìn Hirata, đôi mắt cậu ánh lên một tia sắc lạnh nhưng lại mang theo chút nghịch ngợm.

"Vậy hả?"

Cậu chậm rãi đứng dậy, tiến về phía Hirata.

Mỗi bước chân của cậu đều nhẹ nhàng, nhưng trong không khí có gì đó rất khác lạ.

Cậu đứng sát vào hắn, hơi thở phả nhẹ lên cổ hắn.

"Anh muốn ăn thịt em kiểu gì?"

---

Hirata khựng lại một chút, rồi bật cười lớn.

Hắn đưa tay vuốt cằm Shunichi, ánh mắt đầy hứng thú.

"Mày dạo này táo bạo hơn nhỉ, tao thích đấy."

"Nhưng đừng có đùa với tao, mày không thắng nổi tao đâu, Shunichi."

---

"Ai biết được."

Shunichi nhún vai, rồi quay lại với những tên đàn ông đang run rẩy.

"Thôi, để em chăm sóc mấy anh này trước đã."

Cậu cầm lấy con dao sắc bén trên bàn, nhẹ nhàng lướt ngón tay trên lưỡi dao.

"Chúng ta bắt đầu thôi nhỉ?"

---
 
Biến Dùm
26.


Ba tên đàn ông run rẩy như những con thú nhỏ bị dồn vào góc tường.

Chúng biết không thể cầu xin lòng thương xót.

Nhưng điều khiến chúng hoảng loạn nhất…

Là biểu cảm trên gương mặt Shunichi.

---

Cậu trông quá ngây thơ.

Nụ cười đó quá dịu dàng, quá đáng yêu.

Nhưng bàn tay cậu đang cầm một con dao sáng loáng.

Lưỡi dao phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, như chính đôi mắt của cậu lúc này.

---

Shunichi chậm rãi quỳ xuống trước một trong ba tên đàn ông.

Cậu ngước nhìn hắn bằng ánh mắt long lanh.

"Anh có sợ không?"

Giọng cậu trong trẻo như tiếng chuông gió.

Tên đàn ông nuốt khan, không dám trả lời.

Nhưng cơ thể run lên bần bật đã nói lên tất cả.

Shunichi chợt nghiêng đầu, nụ cười của cậu càng tươi hơn.

"Đừng sợ mà, em hứa sẽ nhẹ nhàng với anh."

---

Hirata đứng bên cạnh, khoanh tay quan sát với ánh mắt thích thú.

Hắn chưa từng thấy ai như Shunichi trước đây.

Vẻ ngoài thiên thần, nhưng bên trong là một con quỷ đang khao khát máu.

Hắn nhếch môi cười, ánh mắt đầy tò mò.

"Shunichi, mày định chơi kiểu gì đây?"

---

Shunichi không trả lời ngay.

Cậu nhẹ nhàng đưa dao lên, chạm vào má của tên đàn ông trước mặt.

Lưỡi dao lạnh buốt lướt nhẹ trên làn da hắn.

Cậu không đâm ngay.

Không vội vàng.

Cậu muốn tận hưởng khoảnh khắc này.

---

Tên đàn ông bắt đầu thở dốc, nước mắt lăn dài trên mặt.

Hắn chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vọng như lúc này.

Shunichi vẫn cười, ánh mắt sáng lên như một đứa trẻ phát hiện ra một món đồ chơi thú vị.

Rồi cậu nhẹ giọng nói:

"Anh biết không… thật ra em chưa từng làm chuyện này."

"Nhưng em nghĩ… em sẽ thích nó lắm."

---
 
Biến Dùm
27.


Ba tên đàn ông đang run rẩy dưới chân Shunichi, ánh mắt tràn đầy sợ hãi.

Chúng chưa bao giờ nghĩ rằng cậu trai nhỏ bé, trông yếu đuối này lại là người đáng sợ nhất.

Cậu đã từng là nạn nhân.

Nhưng bây giờ, cậu đang nắm toàn quyền quyết định số phận của họ.

---

Shunichi chậm rãi xoay con dao trên đầu ngón tay, ánh sáng phản chiếu trên lưỡi dao khiến nó trông như đang nhảy múa.

Cậu nhìn một trong ba kẻ trước mặt, ánh mắt dịu dàng đến kỳ lạ.

"Anh sợ lắm đúng không?"

Tên đó mím chặt môi, toàn thân run rẩy, mồ hôi túa ra như tắm.

Shunichi cười nhẹ, rồi quỳ xuống, kề sát vào mặt hắn.

"Anh biết không…

Em nghĩ em không nên làm vậy."

Cậu đưa tay chạm nhẹ lên gương mặt ướt đẫm mồ hôi của hắn, giọng nói dịu dàng như đang vỗ về.

"Em không giống hắn." – Cậu liếc nhìn Hirata, rồi quay lại với nạn nhân.

"Em sẽ tha cho anh."

---

Tên đàn ông há hốc mồm, không tin vào tai mình.

Thật sao?

Mình sẽ được tha?

Hắn gật đầu lia lịa, nước mắt lăn dài, miệng lắp bắp cầu xin.

"T-Tôi…

Tôi sẽ không nói gì cả…

Tôi thề…

Tôi sẽ biến mất…

Làm ơn…"

Shunichi mỉm cười hiền lành, gật đầu.

"Được rồi, vậy anh đi đi."

Cậu đưa tay tháo dây trói cho hắn, chậm rãi và nhẹ nhàng.

---

Tên đó ngạc nhiên đến mức không dám tin.

Hắn thực sự được tha?

Cơ thể hắn vẫn còn run, nhưng hắn cố gắng bò dậy, vừa khóc vừa cúi đầu cảm ơn.

"Cảm ơn… cảm ơn cậu…

Thật sự…

Tôi sẽ…"

---

"Chết đi."

Lời nói nhẹ nhàng vang lên cùng với lưỡi dao cắm thẳng vào cổ họng hắn.

Máu bắn tung tóe, đôi mắt hắn trợn trừng trong tuyệt vọng.

Cơ thể hắn co giật dữ dội, rồi ngã xuống, máu loang ra thành một vũng lớn.

Shunichi nhìn cảnh đó, đôi mắt không hề gợn một chút cảm xúc.

Như thể cậu đã làm chuyện này cả ngàn lần.

---

Hirata đứng phía sau, khoanh tay quan sát, khóe môi nhếch lên thích thú.

"Thế mới đúng là Shunichi của tao."

Hắn tiến lại gần, đặt tay lên vai cậu.

"Cảm giác thế nào?"

Shunichi hơi nghiêng đầu, chớp mắt như thể đang suy nghĩ.

Rồi cậu mỉm cười.

"Không tệ."

---
 
Biến Dùm
28.


Hai tên còn lại đang cứng đờ người, tuyệt vọng nhìn xác của đồng bọn mình.

Chúng đã hiểu ra một điều: Không có cơ hội nào cho chúng cả.

---

Shunichi đứng thẳng dậy, lau sạch con dao vào áo của nạn nhân, rồi chậm rãi bước về phía hai tên kia.

Không còn nụ cười giả tạo.

Không còn sự dịu dàng giả vờ.

Bây giờ, ánh mắt cậu trống rỗng.

Không cần phải diễn nữa.

---

Tên đầu tiên bắt đầu khóc nấc lên, lắp bắp van xin.

"Làm ơn…

Tao không giống nó…

Tao chưa bao giờ động vào mày…

Làm ơn…"

Shunichi không nói gì, chỉ cúi xuống nhìn hắn.

Rồi đột nhiên cậu giơ chân lên, giẫm mạnh xuống mặt hắn.

"Mày tưởng tao quan tâm sao?"

---

Hirata đứng phía sau, khoanh tay quan sát, miệng nhếch lên cười.

Hắn biết cậu sẽ thay đổi.

Nhưng không ngờ lại nhanh đến thế.

---

Tên thứ hai quá sợ hãi, hoảng loạn đến mức tè ra quần.

Hắn chạy đến ôm chân Hirata, khóc lóc cầu xin.

"Làm ơn…

Hirata!

Tao đã luôn trung thành với mày…

Đừng để nó giết tao…"

Hirata liếc xuống nhìn hắn, rồi nhún vai.

"Xin nhầm người rồi."

Hắn đẩy mạnh tên đó về phía Shunichi.

---

Shunichi cúi đầu nhìn tên đó, hất mặt lên hỏi.

"Mày nghĩ sao?"

Tên đó chỉ biết khóc lóc, liên tục lắc đầu.

Nhưng Shunichi không chờ câu trả lời.

Lưỡi dao cắt ngang cổ họng hắn chỉ trong một cú vung tay.

Máu phun ra tung tóe.

Hắn ngã xuống, co giật một lúc rồi bất động.

---

Tên cuối cùng hoàn toàn bị chấn động, không còn sức để chạy trốn hay van xin.

Hắn chỉ nhìn Shunichi như đang nhìn một con quái vật.

Shunichi liếc hắn một cái, rồi cười nhẹ.

"Mày biết không…

Trước đây, tao từng nghĩ tao là một kẻ yếu đuối."

"Nhưng giờ tao hiểu rồi."

Cậu bước đến, giơ dao lên.

"Tao chưa bao giờ yếu cả."

---

Lần này không có thêm lời cầu xin nào nữa.

Shunichi ra tay nhanh gọn, chấm dứt mọi thứ.

Cơ thể tên cuối cùng đổ gục xuống đất.

---

Mọi thứ trở nên im lặng.

Hirata cười lớn, vỗ tay như thể đang xem một màn trình diễn tuyệt vời.

"Tao thật sự rất thích mày, Shunichi."

---

Shunichi đứng giữa ba cái xác, máu vương đầy tay.

Cậu nhìn xuống bản thân mình, rồi mỉm cười.

"Có lẽ…

đây mới là tao."

---
 
Biến Dùm
29.


Shunichi đứng trong căn hộ của Hirata, vẫn còn cảm nhận được hơi máu trên người mình.

Hirata tựa người vào cửa, đôi mắt ánh lên tia hứng thú, nụ cười nửa miệng vẫn chưa biến mất.

"Lúc nãy mày nói cái gì ấy nhỉ?"

Hắn nhún vai, chậm rãi tiến lại gần.

"‘Muốn ăn thịt tao’ à?

Mày thật sự muốn như vậy sao?"

---

Shunichi chợt thấy rùng mình.

Lúc đó cậu chỉ đùa thôi…

Nhưng ánh mắt của Hirata không giống như đang đùa.

Nó đầy nguy hiểm.

---

"Mày bị điên à?"

Shunichi nhăn mặt, lùi lại một bước.

"Tao không phải gay."

Hirata cười nhẹ, nhưng vẫn không dừng lại.

"Vậy sao?

Nhưng tao nghĩ…"

"Mày không quan tâm đến chuyện đó."

Hắn chống một tay lên tường, giam cậu vào một góc.

"Vì cái mày thích nhất… là cảm giác bị kiểm soát, đúng không?"

---

Shunichi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.

Không phải vì lo sợ—mà vì thứ cảm giác khó chịu đang trỗi dậy bên trong cậu.

"Cút đi."

Cậu nghiến răng.

"Mày nghĩ tao sẽ làm thế à?"

Hirata cúi xuống, thì thầm vào tai cậu.

"Tao chưa bao giờ bỏ qua thứ gì khiến tao hứng thú cả."

---

Shunichi siết chặt nắm đấm, định đánh hắn.

Nhưng Hirata nhanh hơn.

Hắn nắm lấy cổ tay cậu, đẩy mạnh vào tường.

"Không cần phải sợ.

Tao chỉ đang giúp mày thôi."

Hirata cười khẽ, gương mặt hắn sát lại gần.

"Mày có muốn tao dạy mày… cách tận hưởng cảm giác thống trị không?"

---
 
Biến Dùm
30.


Shunichi nhíu mày, toàn thân căng cứng.

Bình thường, chỉ cần ai đó chạm vào, cậu sẽ cảm thấy ghê tởm.

Nhưng lần này…

Hirata đang áp sát cậu, giữ chặt cổ tay cậu.

Cảm giác không hẳn là khó chịu.

Không phải ghê tởm.

Nhưng cũng không hề dễ chịu.

---

Shunichi nhanh chóng lấy lại phản xạ.

"Biến đi, đồ điên."

Cậu dùng hết sức giật tay ra.

Rồi vung một cú đấm thẳng vào mặt Hirata.

---

Hirata không né kịp, bị đấm thẳng vào má.

Hắn bị đẩy lùi vài bước, chạm tay lên gương mặt vừa bị đánh.

---

Im lặng.

Shunichi thở mạnh, bàn tay còn run lên vì lực va chạm.

Hirata thì chỉ đứng đó, rồi…

Bật cười.

"Tao thích mày rồi đấy."

---

Shunichi rùng mình.

Cậu xoay người, mở cửa, nhanh chóng bỏ đi.

Hirata vẫn đứng đó, lau vết máu trên môi, nhìn theo với ánh mắt đầy thích thú.

---
 
Biến Dùm
31.


Shunichi về đến nhà, đóng sập cửa lại.

Tim cậu đập mạnh.

Không phải vì sợ.

Không phải vì ghê tởm.

Mà vì…

Cảm giác đó.

Cảm giác khi Hirata chạm vào cậu.

Không giống như những lần trước khi bị đám bắt nạt động tay động chân.

Nó không đáng sợ như cậu nghĩ.

---

Shunichi bước vào phòng tắm, mở vòi nước.

Cậu ngước lên nhìn chính mình trong gương.

Mình bị sao thế này?

---

Cậu lắc mạnh đầu, cố gắng gạt bỏ suy nghĩ đó.

Dù sao, cậu và Hirata vẫn là cộng sự.

Những thứ ngoài lề không quan trọng.

Cậu sẽ không để bị cuốn theo trò chơi của hắn.

Cậu sẽ không để mất kiểm soát.

---

Nhưng… liệu cậu có thực sự kiểm soát được không?

---
 
Biến Dùm
32.


Shunichi tưởng rằng có thể tránh xa Hirata, nhưng cậu đã lầm.

Chỉ một ngày sau, Hirata tìm đến cậu.

"Có việc cho mày đây, Numata."

---

Nhiệm vụ lần này—không đơn giản.

Mục tiêu là một tên buôn ma túy, kẻ dám động đến địa bàn của Hirata.

Hirata muốn hắn biến mất.

Nhưng lần này, không phải chỉ đơn thuần là giết.

"Chúng ta sẽ chơi với hắn một chút."

Hắn cười.

"Mày thích trò chơi này, đúng không?"

---

Shunichi cau mày.

Cậu không thích cách hắn nói.

Nhưng sâu trong lòng, cậu biết cậu không phản đối.

Cậu đang mong chờ điều này.

---

Kế hoạch: Bẫy con mồi.

Cả hai đóng giả thành những kẻ mua hàng, dụ mục tiêu đến một nhà kho bỏ hoang.

Hirata sẽ lo phần đàm phán.

Còn Shunichi…

Sẽ kết thúc hắn.

---

(Tại nhà kho bỏ hoang – Đêm hôm đó)

Shunichi đứng trong bóng tối, quan sát.

Hirata đang nói chuyện với mục tiêu.

Nhưng hắn chỉ đang câu giờ.

Đợi đến thời điểm thích hợp.

---

Hirata liếc nhìn về phía Shunichi.

Tín hiệu đã được đưa ra.

Shunichi bước ra khỏi bóng tối, tay siết chặt con dao.

Mục tiêu hoảng hốt, nhưng đã quá muộn.

---
 
Biến Dùm
33.


Mục tiêu chưa kịp phản ứng.

Chỉ trong tích tắc—

Lưỡi dao lạnh lẽo cắt ngang cổ hắn.

Máu bắn tung tóe.

Hắn đưa tay lên cổ họng, cố ngăn dòng máu đang trào ra.

Nhưng vô ích.

Hắn ngã gục.

Mắt mở to, tràn đầy kinh hoàng.

Hắn chết ngay tại chỗ.

---

Shunichi đứng yên, nhìn thi thể dưới chân mình.

Không cảm xúc.

Không hối hận.

Không sợ hãi.

Chỉ là… một cái xác khác.

---

Hirata nhìn cậu chằm chằm, khóe môi nhếch lên.

"Nhanh gọn quá nhỉ?"

Hắn tiến lại gần, cúi xuống quan sát xác chết, rồi ngước lên nhìn Shunichi.

"Mày làm tao hơi thất vọng đấy, Numata."

"Lần sau nhớ vui vẻ một chút."

---

Shunichi không trả lời.

Cậu cất dao, quay lưng bỏ đi.

Hirata nhìn theo, ánh mắt đầy hứng thú.

Shunichi đang thay đổi.

Và hắn sẽ là người đẩy cậu đi xa hơn nữa.

---
 
Biến Dùm
34.


Shunichi bước đi lạnh lùng, nhưng chỉ được vài bước thì bị chặn lại.

Hirata đứng trước mặt cậu, khóe môi nhếch lên.

“Mày làm tốt đấy, Numata.”

“Phải thưởng cho mày chứ nhỉ?”

---

Shunichi cau mày, không thích cách Hirata nói.

Cậu đã quá quen với trò đùa của hắn.

"Không cần."

Cậu lạnh lùng đáp, định bước qua hắn.

Nhưng Hirata không để cậu đi dễ vậy.

---

“Ấy… sao lại vội vàng thế?”

Hắn đưa tay lên cằm Shunichi, nâng mặt cậu lên.

“Mày không tò mò xem phần thưởng là gì à?”

---

Shunichi hất tay hắn ra, nhưng Hirata chỉ cười.

Hắn rút trong túi ra một chiếc chìa khóa.

“Tao vừa mua một căn hộ mới.

Đêm nay, mày ngủ lại đó với tao.”

---

Shunichi sững người.

Cậu nhìn hắn chằm chằm, cố gắng đoán xem hắn đang nghĩ gì.

Nhưng Hirata chỉ cười đầy ẩn ý.

“Nào, đi thôi.”

“Chúng ta còn nhiều thứ để làm đấy.”

---
 
Biến Dùm
35.


Shunichi ngồi trên ghế, ánh mắt cảnh giác.

Hirata bước ra từ phòng trong, kéo theo một cô gái trẻ.

Cô ta bị trói hai tay ra sau, miệng bị bịt bằng một miếng vải.

Đôi mắt hoảng loạn, nước mắt chảy dài.

---

Hirata đẩy cô gái về phía Shunichi, rồi dựa lưng vào tường, khoanh tay cười nhạt.

"Mày nói mày thích phụ nữ, đúng không?"

"Vậy đây, tao tặng cho mày đấy."

"Làm đi, chứng minh mày không phải gay đi, Numata."

---

Shunichi siết chặt nắm tay, cảm giác cơn giận đang dâng lên.

Hắn đang thử cậu.

Hắn muốn cậu bị đẩy đến giới hạn.

Nhưng cậu không hề có ý định làm theo trò bẩn thỉu này.

---

"Thả cô ta ra."

Shunichi lạnh giọng.

Hirata cười khẩy.

"Gì đấy?

Không dám à?

Hay là mày sợ?"

Hắn tiến lại gần, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt Shunichi.

"Đừng nói với tao… mày không có hứng thú với phụ nữ nhé?"

---
 
Biến Dùm
36.


Cô gái trợn mắt, một dòng máu đỏ thẫm từ từ chảy xuống cổ.

Cô không thể la hét, không thể cầu xin…

Chỉ có thể mở to mắt nhìn về phía Shunichi, đôi mắt tràn ngập nỗi kinh hoàng.

---

Shunichi đứng chết trân, hơi thở cậu nghẹn lại.

Cậu không nghĩ rằng Hirata sẽ thực sự ra tay.

Cậu chưa bao giờ giết phụ nữ.

Cậu cũng không muốn giết phụ nữ.

---

"Mày làm cái quái gì vậy?!"

Shunichi quát lên, giọng nói lạc đi.

Nhưng Hirata chỉ nhếch môi, nhìn thẳng vào cậu bằng ánh mắt bình thản đến đáng sợ.

---

"Tao biết mày sẽ không ra tay."

"Thế nên tao giúp mày thôi."

Hắn ngước lên, đôi mắt đen láy đầy sự thích thú.

"Mày cảm thấy ghê tởm tao sao, Numata?"

---

Shunichi nghiến chặt răng.

Cậu không muốn dính líu đến loại người như hắn.

Không muốn bị kéo vào cái hố sâu bệnh hoạn này.

Nhưng…

Một phần trong cậu lại không thể rời mắt khỏi Hirata.

---
 
Biến Dùm
37.


Shunichi bị khóa chặt trong vòng tay của Hirata.

Cậu đang giận dữ.

Cậu đã định đấm thẳng vào mặt hắn.

Nhưng…

---

Một thứ gì đó mềm mại chạm nhẹ lên má cậu.

---

Shunichi đột nhiên cứng đờ.

Não bộ cậu không kịp xử lý chuyện vừa xảy ra.

Hirata…

Hắn vừa hôn cậu sao?

---

Shunichi trừng mắt, kinh hãi lùi lại.

Cậu đưa tay lên chạm vào má mình.

Chỗ đó… vẫn còn cảm giác nóng rát.

Hắn vừa làm gì vậy?!

---

"Mày—!"

Shunichi định quát lên nhưng Hirata đã bật cười.

Hắn chỉ nghiêng đầu, ánh mắt thích thú.

---

"Sao?

Mày thấy ghê tởm tao sao, Numata?"

---

Shunichi siết chặt tay.

Cậu không biết phải cảm thấy gì nữa.

Cơn giận dữ của cậu…

Giờ đây bị pha trộn với một thứ cảm xúc khó hiểu.

---

Hirata cười nhẹ, hắn nhìn Shunichi bằng ánh mắt tràn đầy sự chế giễu.

"Trông mày đỏ mặt rồi kìa."

---
 
Biến Dùm
38.


Shunichi cảm thấy cả cơ thể cậu như đóng băng.

Tay cậu siết chặt, đầu óc trống rỗng.

Nhưng Hirata không dừng lại.

Hắn hôn thêm một cái nữa.

Rồi một cái nữa.

Lần này, là ngay bên cổ cậu.

---

"Hirata—!"

Shunichi hốt hoảng, muốn đẩy hắn ra.

Nhưng sức lực của Hirata quá mạnh.

Hắn đã giữ cậu chặt trong vòng tay.

---

Cậu cảm thấy hơi thở nóng bỏng của Hirata phả vào tai mình.

Một cảm giác tê dại kỳ lạ chạy dọc sống lưng.

---

Chết tiệt…

Cậu bị gì thế này?

---

Cậu có ghê tởm không?

Có.

Nhưng cơ thể cậu lại đang phản bội cậu.

Tim cậu đập loạn xạ.

Hơi thở dồn dập.

Thậm chí…

Cậu còn cảm thấy nóng bừng ở một nơi không nên nóng.

---

"Mày thấy thế nào, Numata?"

Hirata thì thầm bên tai cậu.

"Cơ thể mày thành thật hơn cái miệng của mày đấy."

---
 
Back
Top Dưới