Cập nhật mới

Khác Bí Sử - The Secret History

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
287522469-256-k556739.jpg

Bí Sử - The Secret History
Tác giả: heavymetallicat
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Bí Sử - The Secret History
Tác giả/Author: Donna Tartt
Dịch giả/Translator: Cải Quý



thesecrethistory​
 
Bí Sử - The Secret History
Lời mở đầu


Dành tặng Bret Easton Ellis, sự hào phóng của anh không ngừng sưởi ấm trái tim tôi; Paul Edward McGloin, niềm cảm hứng của tôi và Maecenas, người bạn thân nhất của tôi trên cõi đời này.

Bây giờ, khi tìm hiểu nguồn gốc của một nhà ngữ văn, tôi đã khẳng định những điều sau:

1.

Một người không biết gì về người Hy Lạp và La Mã.

2.

Người đó không biết liệu mình có phù hợp để tìm hiểu về họ hay không.

- FRIEDRICH NIETZSCHE, Unzeitgemdsse Betrachtungen

Hãy đến đây, và dành một giờ để kể chuyện cho vui, câu chuyện này sẽ mang tính giáo dục cho những anh hùng của chúng ta.

- PLATO, Cộng hòa, Quyển II

Lời mở đầu

Tuyết trên núi đang tan và Bunny đã chết được vài tuần trước khi chúng tôi hiểu được tình hình nghiêm trọng đến mức nào.

Khi người ta tìm thấy nó thì nó đã chết được mười ngày rồi.

Đó là một trong những cuộc truy lùng lớn nhất trong lịch sử Vermont - cảnh sát bang, FBI, thậm chí cả máy bay trực thăng quân đội; trường đại học đóng cửa, xưởng nhuộm ở Hampden đóng cửa, người ta đổ xô đến từ New Hampshire, ngoại ô New York, hay xa tận Boston.

Thật khó tin rằng kế hoạch sơ sài của Henry lại có thể thành công đến vậy, mặc dù đã có những biến cố khôn lường.

Chúng tôi không có ý định giấu xác ở nơi không thể tìm thấy.

Thực ra, chúng tôi còn không giấu nó đi mà chỉ đơn giản là để mặc nó ở đó, hy vọng rằng sẽ có một người qua đường xui xẻo nào đó vấp phải nó trước khi có ai nhận ra rằng Bunny đã mất tích.

Đây là một câu chuyện tự thuật đơn giản và hay ho: đá rơi, cái xác bị gãy cổ dưới đáy vực, vết gót giày trượt trong bùn lầy dẫn thẳng xuống bên dưới; một tai nạn khi leo núi, không hơn, không kém, và thế là xong, với những giọt nước mắt lặng lẽ và một đám tang nho nhỏ, nếu tuyết không rơi vào đêm ấy; tuyết bao phủ hắn không để lại một dấu vết nào, và mười ngày sau, cuối cùng tuyết cũng tan, cảnh sát bang và FBI cùng những người tìm kiếm đến từ thị trấn mới nhận ra rằng họ đã đi qua đi lại ngay bên trên xác nó cho đến khi tuyết bị nén xuống cứng như băng.

Thật khó tin rằng sự náo động lớn đến vậy lại bắt nguồn từ một hành động có phần trách nhiệm của tôi, mà cũng thật khó tin rằng tôi có thể vượt qua tất cả - những chiếc máy ảnh, những bộ cảnh phục, đám đông bu đen trên núi Cataract như kiến bò trong bát đường - mà không tỏ ra một chút mảy may đáng ngờ.

Nhưng vượt qua được là một chuyện; mà thoát ra hoàn toàn, thật không may, lại là một chuyện hoàn toàn khác, mặc dù có lần tôi nghĩ rằng mình đã vĩnh viễn rời khỏi khe núi đó vào một buổi chiều tháng Tư xưa lắc xưa lơ, nhưng bây giờ tôi không còn chắc chắn như vậy nữa.

Khi những người tìm kiếm đã rời đi, và cuộc sống quanh tôi dần yên tĩnh trở lại, tôi nhận ra rằng trong nhiều năm sau, tôi có thể tưởng tượng mình đang ở nơi nào khác, nhưng thực ra tôi vẫn còn đang ở đó: trên lối mòn vết bánh xe lầy lội và lơ thơ cỏ mới mọc, nơi bầu trời đang phủ bóng tối xuống những bông hoa táo run rẩy và làn hơi lạnh buốt đầu tiên của trận tuyết đêm đó đã lan trong không khí.

"Chúng mày đang làm gì ở đây?"

Bunny ngạc nhiên nói khi thấy bốn người chúng tôi đang đợi nó.

"À, đi tìm vài cây dương xỉ mới."

Henry nói.

Và chúng tôi đứng đó, thì thầm trong bụi cây - nhìn cái xác lần cuối và quan sát xung quanh, đảm bảo không ai đánh rơi chìa khóa hay kính, mọi người kiểm tra xem, còn đủ đồ hết cả chứ?

- rồi bắt đầu băng qua rừng cây, tôi liếc nhìn lại qua những tán cây non đang dần che khuất con đường phía sau mình.

Mặc dù tôi nhớ chuyến trở về và những bông tuyết đơn độc đầu tiên la đà bay trên những rặng thông, nhớ cả bọn nhồi nhét vào xe và bắt đầu lái xuống đường như một gia đình đang đi nghỉ mát, Henry nghiến răng lái xe qua những ổ gà còn mấy đứa chúng tôi dựa vào ghế và nói chuyện phiếm như bọn trẻ con, mặc dù tôi nhớ rất rõ cái đêm dài khủng khiếp ấy, kéo theo là những ngày và những đêm dài khủng khiếp khác, sau bao nhiêu năm đã cố quên đi, mà tôi chỉ cần ngoảnh lại nhìn qua vai là lại thấy nó, khe núi, màu xanh và màu đen lấp ló qua những tán cây non, một hình ảnh mà tôi sẽ không bao giờ rũ bỏ được.

Tôi cho rằng, đến một lúc nào đó trong đời, tôi có thể có nhiều chuyện để kể lại, nhưng mà không.

Đây là câu chuyện duy nhất tôi có thể kể lại được.
 
Back
Top Bottom