Bách Tùng vô tình bị cuốn vào những dòng chữ, mà quên mất nhiệm vụ phải làm.
[Mẹ tôi cũng muốn tôi học tự nhiên bà ấy trong quá trình nghỉ hè đã tìm hiểu rất kĩ các ban và các khối, dù sao thì trong tiềm thức của phụ huynh Toán Lý Hóa vẫn hơn những môn xã hội.
Mặc dù bản thân vẫn còn mông lung những nghe người thân giải thích cuối cùng tôi quyết định chọn tự nhiên, thật sự lúc đó chọn cũng không suy nghĩ nhiều lắm.]
- T3 Lúc 20:32 -
[Cả năm lớp mười, thành tích của tôi xếp hạng 23 và chắc chắn không được học sinh giỏi.
Cầm chiếc giấy khen học sinh Tiên tiến về nhà cũng vui nhưng nó là chuyện bình thường với một đứa học lực khá ổn, nếu đến cả học sinh Tiên tiến tôi không đạt được thì không biết dấu mặt đi đâu.
Cho đến khoảnh khắc đó tôi mới cảm thấy mẹ tôi bà ấy vẫn còn hi vọng vào tôi mọt ngày nào đó sẽ cầm trên tay giấy khen học sinh Giỏi về khoe với bà...]
[Thật sự, lúc đó tôi cảm thấy bản thân phải làm điều gì đột phá mới được.
Mặc dù mẹ tôi hay đi lấy con người ta về so sánh với tôi, nhưng bà ấy vẫn còn tâm đến tôi, bà ấy nhớ ngày sinh nhật của tôi trong khi bản thân tôi cũng không nhớ ngày sinh nhật của mình và cùng mọi người trong gia đình tạo bất ngờ cho tôi, biết tôi thích ăn món gì,...
Bà ấy thực sự là một người mẹ tốt...]
- T3 Lúc 20:40 -
[Bà ấy chưa bao giờ nói thất vọng với tôi nhưng tôi thì lại thấy bản thân mình đang làm mẹ thất vọng.
Tôi muốn cải thiện điểm số muốn thấy bà ấy có thể khoe tôi với mọi người.
Ngay lúc này tâm trí tôi cũng rất rối loạn, chẳng biết phải làm sao, chẳng biết làm thế nào.
Mỗi lần làm đến những bài khó tôi rất nản, dường như tôi chỉ biết học vẹt không thể vận dụng vào bài tập...]
- T3 Lúc 20:41 -
[Nhưng không sao!
Tôi quyết tâm rồi, nhất định tôi phải làm được.]
[Xin lỗi vì đã làm phiền anh, nếu anh đọc được những dòng tin nhắn này thì nhắm mắt cho qua giúp tôi trong phút nông nổi tôi đã không kìm được lòng mà viết ra chỉ để giải tỏa cảm xúc.
Nếu anh thấy phiền thì có thể chặn tài khoản của tôi.]
Đến đây thì không còn tin nhắn nào của đối phương, Bách Tùng suy nghĩ, cậu ấn vào ảnh đại diện nhỏ ở góc trái màn hình.
Đây là một tài khoản có tên Ngô Anh là một cô gái, Bách Tùng ấn vào mục 'Đặt câu hỏi' lướt một hồi cậu để ý cô gái này thường xuyên hỏi bài tập trên đây, đặc biệt mỗi phân loại cô ấy phân loại đều đúng với mức độ bài hỏi, đa số chúng là từ thông hiểu đến vận dụng và không có vận dụng cao.
Thời gian đặt câu hỏi cũng gần nhau, thi thoảng mỗi bài viết có cuộc thảo luận thắc mắc với gia sư giải bài.
Cho thấy cô gái này rất chú trọng việc học.
Về mục 'Tường nhà' của cô ấy ít đăng ảnh, tổng cộng có hai bức ảnh trong cùng bài viết gần nhất là khoảng một năm trước.
Tấm hình thứ nhất chụp chiếc bàn học, có lẽ lúc đó cô gái đang học nên sách vở để trải dài ra bàn và một số vật dụng, tấm thứ hai là cũng cùng ở nơi đó nhưng chụp khung cảnh bên ngoài của sổ.
Cậu quay trở lại tin nhắn.
Bách Tùng cảm thấy có chút gì đó khó diễn tả trong lòng, không phải vì khó chịu mà cảm thấy cô gái này có đôi chút giống cậu.
Bách Tùng trả lời: [Tôi rất vui nếu điều này có thể giúp bạn hết phiền muộn và tôi cũng không cảm thấy phiền toái gì bởi vì trước đó tôi cũng rơi vào hoàn cảnh của bạn hiện tại.
Tôi rất hiểu bản thân muốn đạt được điều gì đó nhưng cố gắng mãi mà không thể, tôi đã đọc những tin nhắn của bạn tôi cảm thấy bạn có thể đạt được điều mà bạn mong muốn.
Một ngày nào đó không xa điều đó sẽ trở thành hiện thực, nhưng trước tiên điều mà tôi hi vọng ở bạn là đừng bao giờ bỏ cuộc.]
Tin nhắn đã được gửi.
Cậu không giỏi trong việc an ủi người khác, hi vọng những dòng chữ vụng về này sẽ giúp ai đó nhẹ lòng.
Đột nhiên điện thoại cậu rung lên.
Bách Tùng không ngờ người ấy lại phản hồi nhanh như vậy, trái tim cậu hơi loạn nhịp, rồi ngay sau đó ổn định lại.
Bên kia viết: [Cảm ơn anh rất nhiều, vốn dĩ em định nhắn xong rồi thu hồi lại vậy mà tìm mãi không thấy chỗ thu hồi tin nhắn ở đâu.
Cảm ơn anh, làm phiền anh rồi.]
Anh?
Bách Tùng hơi ngơ người.
Có lẽ cô gái nghĩ cậu là sinh viên đại học hoặc người lớn tuổi hơn nên xưng hô như vậy, vì 'Tường nhà' cậu không để bất cứ thông tin gì ngoài giới tính.
Bách Tùng khách sáo đáp lại: [Không sao đâu.
Thật ra bản thân tôi đôi khi cũng tìm nơi nhắn tin để giải tỏa căng thẳng.
Làm phiền bạn bè nhiều cũng thấy bản thân phiền.]
[Nếu không ngại thì cậu có thể nói nó với tôi cũng được.]
Vốn dĩ cậu có thể nhắn một câu ngắn gọn để kết thúc cuộc trò chuyện tại đây nhưng vì lí do gì mà cậu lại trả lời một đoạn dài như thế.
Rất ít khi có người sử dụng khung nhắn tin riêng giữa gia sư và học sinh, đa phần họ lên ứng dụng hỏi bài xong nhận được đáp án là sẽ kết thúc cuộc trò chuyện.
Đầu dây bên kia đang hoạt động, cậu thấy phản hồi ba chấm đang nổi trên màn hình.
Ngô Anh: [Thế thì ngại lắm, lại khung chat tối thiểu nhắn 700 chữ giữa gia sư và học sinh ở dạng miễn phí rồi.
Cảm ơn anh đã lắng nghe và đưa ra lời khuyên.]
Có lẽ vì cô ấy nói đúng nên Bách Tùng tự nhiên bật cười.
Tưởng chừng như cuộc trò chuyện kết thúc tại đây, khi cậu định thoát ra thì lỡ tay ấn vào ảnh đại diện của cô gái ấy.
Khoảng khắc màn hình hiện lên thì vô tình bắt gặp một bài toán của Ngô Anh đăng được một giây.
Cậu ấn vào nó xem, mực xanh làm nổi bật trang giấy trắng, dòng chữ viết ngay ngắn, đây là một dạng bài vận dụng đại số gồm ba ý liên quan đến bảng biến thiên.
Chẳng suy nghĩ nhiều, Bách Tùng lấy một tờ giấy trắng viết cách giải sau đó chụp phản hồi lại bài đăng của Ngô Anh.
5 phút, không có động tĩnh gì, chắc cô ấy đang xem bài.
10 phút, chắc cô ấy đang chép bài.
15 phút, hơi lâu...
Rồi Bách Tùng chợt nhận ra, tại sao cậu lại phải mong chờ tin nhắn của một cô gái xa lạ?
Cậu nhíu mày vất điện thoại sang một bên, bật thông báo to lên rồi nhắm mắt tựa lưng vào ghế.
Thật kì lạ!
Trong ngày hôm nay cậu trông mong rất nhiều thứ.
Màn đêm tĩnh lặng bao phủ cả một khu, khiến con người ta dễ dàng chìm vào giấc ngủ.
Từ sáng sớm, trong lớp đã phân trực nhật theo tuần, cứ đến ngày thì sẽ có bàn trực nhật theo cặp.
Ngày hôm nay là đến bàn An Chi và Trâm Anh.
Trâm Anh đến sớm quét lớp học và đổ rác, An Chi đến sau thì vội vội vàng vàng không kịp cất cặp đeo luôn nó đi lau bảng rồi giặt rẻ.
Cầm xô rác vào trong lớp đụng mặt với lớp trưởng có vẻ cô ấy đang vội việc gì đó khi gặp Trâm Anh thì hai mắt sáng lên như thấy vàng.
Quỳnh Vy nắm lấy tay Trâm Anh giọng điệu gấp gáp không kém phần tha thiết: "Mày xuống lấy giúp tao đề lý được không?
Đột nhiên tao nhớ ra hôm nay họp liên chi đột xuất."
Sợ cô từ chối Quỳnh Vy lắc tay, ánh mắt như chú nai con đang bị mắc kẹt.
Trâm Anh nào có từ chối, cô mỉm cười gật đầu, ra dấu 'OK'.
Thấy thế, Quỳnh Vy vui mừng hú lên rồi chạy đi mất hút.
Trâm Anh đi đến cuối lớp dọn chỗ góc lớp này, treo chổi lên móc và để gọn xô vào góc lớp.
Rất nhanh chỗ góc lớp đã sạch sẽ, cô phủi tay rồi quay lại chuẩn bị đi lấy đề theo lời phó thác của lớp trưởng.
Gặp An Chi như bị ma đuổi.
"Đi đâu đấy."
Cô ấy không quên hỏi bạn mình.
Trâm Anh đáp lại: "Đi lấy đề lý, đi cùng tao không?"
"Thôi tao còn chưa chép xong văn đây, mày đi một mình nha.
À, mày làm văn chưa?
Cho tao mượn nha."
"Ở ngăn to nhất đấy.
Lục cẩn thận trong đấy có năm trăm mất là mày ăn trộm."
"Tí thấy mất biết ai lấy liền."
Nào có năm trăm nào trong cặp Trâm Anh, cô nói đùa xong với bạn thì nhanh chóng rời khỏi lớp học và lên đường đi lấy đề cương.
Trước đây cô cũng đã từng đi lấy một hai lần nên vẫn biết phòng in đề nằm ở đâu.
Khu nhà in ấn đề cương của trường Trí Khiêm nằm cạnh nhà ăn, gần đến nơi Trâm Anh thấy học sinh đang mua bánh mì, chắc vì còn sớm nên chưa phải xếp hàng hay chen lẫn.
Nghe nói bánh ở đây rất ngon, cháy hàng chỉ trong một tiết học, nhưng Trâm Anh chưa được thử nó bao giờ vì ngày nào cô cũng có đồ ăn sáng đã được chuẩn bị sẵn.
Rời khỏi khu nhà ăn, cách đó không xa có thể cảm nhận được sự yên tĩnh, như hai thế giới tách biệt.
Trâm Anh men theo con đường, hai bên hàng cây cao rợp mái chiếu bóng xuống nền đất, ánh nắng của mùa thu tháng mười đổ xuống xuyên qua từng kẽ lá.
Phòng nhỏ nằm ngay cuối đường, một mình nó như ẩn mình trong những tán lá to lớn của cây xanh.
Trâm Anh thoạt nghĩ trong đầu chắc cô là người đầu sớm nhất.
"Cô ơi cho cháu lấy đề cương của lớp 11A8 ạ."
Trâm Anh ngó đầu vào bên trong, căn phòng phô-tô này chỉ độ 10 mét vuông, trong phòng có hai máy phô-tô đặt cuối góc nhà, bên cạnh đó là một chiếc kệ đựng những tệp giấy A4 chưa bóc, đối diện với nó là hai chiếc kệ gồm 6 tầng nữa đựng những xấp tài liệu của các lớp, chúng được để ngăn nắp và đánh tên lớp để phân biệt, hầu như tầng nào cũng có tài liệu lấp đầy.
Chiếc bàn nhỏ ngay góc trái cửa ra vào có đặt một chiếc máy tính, trên đó dán đầy những giấy ghi chú đủ màu sắc, có thể thấy công việc này khá bận rộn.
Không có ai ở bên trong, Trâm Anh nghĩ bụng thôi thì cô sẽ tự lấy vậy.
Đột nhiên cánh cửa đối diện cô mở ra, Trâm Anh giật mình nghe thấy giọng nói của một ai đó: "Vậy cháu lấy luôn đề cho lớp Chọn-2 luôn nha cô."
Lúc này Trâm Anh mới chợt nhớ ra đằng sau căn nhà nhỏ này là một khu vườn trông rau của các thầy cô chung nhau, chắc có lẽ cô ấy đang bận làm ngoài đó.
Sau đấy cánh cửa ấy mở hẳn ra, một nam sinh bước vào.
"Cậu đến lấy đề cương à?
Lớp nào vậy?
Có cần tôi tìm giúp cho không?"
Trái với sự nhiệt tình của nam sinh, Trâm Anh rụt rè đáp: "Không, không cần tôi tự tìm được rồi, cảm ơn cậu."
Thanh niên cũng không cưỡng ép, cậu gật đầu: "Vậy được, nếu không thấy thì bảo tôi, tôi tìm giúp cho."
Hóa ra còn có người đến sớm hơn cả cô.
Trâm Anh bắt đầu tìm bảng có ghi tên lớp mình, Trâm Anh lấy nó xuống kiểm tra một lượt thì phát hiện ra nó không phải đề lý mà là tài liệu môn Văn.
Có khi nào nhầm rồi không?
Thế nhưng trên kệ không còn tệp nào.
Trâm Anh lấy làm lạ, cô thử tìm ở các hàng khác xem có bị lẫn vào không.
Mải mê tìm tài liệu, ở bên ngoài có ai bước vào mà cô cũng không biết, cho đến khi giọng nói của người đó cất lên làm cô chú ý.
"Bách Tùng!
Cậu cũng đi lấy đề cương hả?"
Giọng nói trong trẻo cất lên, mang theo một chút vui vẻ.
Bách Tùng đang ngồi trước máy tính, cậu nhận ra cô ấy quên phô tô một tài liệu khác, thế là cậu đành ngồi lại thêm ít phút để phô-tô nốt.
Đây cũng không phải lần đầu tiên cậu làm chuyện này, trước đây cô ấy đã nhờ cậu làm nó rồi.
Và bây giờ gần như thành thạo có thể tự mở tiệm in ngoài trường học.
"Ừ."
Bách Tùng đáp lại không mấy mặn mà.
Sau đó cậu đứng dậy đi về phía máy phô-tô, những tờ giấy được nhả ra cậu bắt đầu đếm chúng và ghim thành nhiều tệp.
Cô gái đó liếc nhìn Trâm Anh nhưng không để tâm lắm, rồi chạy đến chỗ Bách Tùng nói: "Tôi cũng hay đi lấy đề không ngờ lại trùng hợp gặp cậu ở đây đó.
Cậu còn nhớ ngày hẹn chủ nhật rồi chứ?"
Bách Tùng: "Nếu cậu cần gì thì cứ việc tìm đi, không cần nói nhiều vậy đâu."
Giọng của Lan Hương vốn dĩ đã hay lại hay nói nhỏ nhẹ, giờ lại có thêm chút hơi nũng nịu chẳng khác gì rót mật vào tai: "Nhưng mà tôi tìm rồi, không thấy, hay cậu tìm cho tôi đi."
Bách Tùng nhíu mày, động tác dừng lại, chẳng ai biết được lông tơ trên người cậu đang thi nhau dựng lên hết.
Trâm Anh gãi đầu, chả lẽ cô ấy chưa in cho lớp, định bụng đi ra đằng sau hỏi.
"Cậu vẫn chưa tìm thấy sao?
Có cần tôi tìm hộ không?"
Bách Tùng cố tình làm ngơ Lan Hương, đột nhiên cậu nghĩ ra nữ sinh lạ mặt này sẽ là vị cứu tinh của đời cậu.
Trâm Anh xua tay: "Thôi không cần đâu, tôi đi ra hỏi cô là được rồi."
"Có chuyện gì đấy em?"
Ngay lúc này thôi, Trâm Anh như vớ được vàng, sự xuất hiện của cô ấy đỡ làm giảm bớt căng thẳng của cả căn phòng
"Cô ơi, đề cương vật lý lớp 11A8 cô in chưa ạ?"
Trâm Anh nói nhanh.
"Lớp 11A8 à?
Để cô xem...
Nó có trên đây không?"
Trâm Anh: "Không có cô ạ, trên kệ có mỗi đề cương văn."
Cô ấy gãi đầu: "Lạ nhỉ, hình như cô nhớ là mình phô tô rồi mà?
Để cô xem lại, em đã tìm hết chưa?"
Nói rồi cô ấy ngồi xuống, tìm cả trong đống đề được để dưới sàn, đột nhiên tiếng trống từ đằng xa vang rọi đến đây.
Cô tìm trên đống của Bách Tùng, rồi nói: "Đây rồi, bị lẫn với lớp Chọn 1.
Chắc lúc phân loại cô để nhầm."
Tìm thấy đề cương Trâm Anh vội vàng cảm ơn cô rồi chạy ra cửa thì bị ngán đường bởi hai con người phía trước.
Hai người họ cũng bị cản lại, ba người kẹp nhau ở một cái cửa.
Chưa bao giờ Trâm Anh có thể nghĩa có tình huống này có thể xảy ra với mình.
Cô nhanh chóng bước lùi lại để cho hai người kia đi trước.
Hai người ấy có vẻ ngại ngùng cúi đầu như bày tỏ sự ái ngại với Trâm Anh.
Còn cô sau đó chạy một mạch về lớp.
Thời gian trôi qua như gió, khi vừa lấy được đề cương, Trâm Anh một tay bê xấp đề giày cộp chân bước nhanh chóng, mặc dù sao đỏ sẽ không ghi vào sổ vì nhìn thôi cũng biết cô đi làm việc chính đáng.
Bỏ mặc hai người lạ kia ở đằng sau, nhưng nếu còn thời gian Trâm Anh chắc chắn sẽ đi sau lưng họ để xem chuyện tình theo đuổi của nữ sinh nổi tiếng nhất trường như thế nào.
Và hóa ra nam sinh đó tên là Bách Tùng, người để quên cuốn sổ công thức ở bàn cô.