Ngôn Tình Bí Mật Của Hoàng Thượng

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Dịch

Administrator
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,044,319
Điểm tương tác
0
Điểm
0
bi-mat-cua-hoang-thuong.jpg

Bí Mật Của Hoàng Thượng
Tác giả: Bình Sinh Hoan
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Cổ Đại, Khác, Sủng, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Bình Sinh Hoan
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Ngọt sủng, Cung đình hầu tước, Đoản văn, 1v1, Thị giác nữ chủ, Ngôi thứ nhất.

Giới thiệu:

Ta phát hiện ra một bí mật của Hoàng thượng.
Mỗi buổi tối hắn đều sẽ biến thành một người khác.
Hoàng thượng ban ngày: “Phi Nhi, xin lỗi, trẫm đã thích người khác.”
Hoàng thượng buổi tối: “Xú bảo, đêm nay chơi bài địa chủ hay vẫn là bài tạc kim hoa?”​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Sau Khi Bị Phản Bội, Tôi Kết Hôn Với Giang Tổng
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Bí Mật Của Chồng Ngốc
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Anh Biết Gió Đến Từ Đâu
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Sau Khi Bị Vai Ác Nghe Được Tiếng Lòng
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Xuyên Thành Nữ Chính Bị Bắt Nạt
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Vong Xuyên Tam Kiếp Một Bỉ Ngạn
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Bí Mật Của Hoàng Thượng
    Chương 1: Phần 1


    1.

    Từ nhỏ, ta và Chung Dực lớn lên cùng nhau. Năm mười tuổi ấy, Chung Dực vô tình ngã xuống nước, sau khi tỉnh lại thì bắt đầu nói mê sảng.

    “Học toán khó quá!”

    “Tiếng anh khó quá!”

    “Coca uống ngon thật!”

    Ta nghe không hiểu hắn nói gì, cũng không ai hiểu được những lời hắn nói. Sau đó thời gian trôi qua, càng lớn thì những hồ ngôn loạn ngữ của hắn cũng dần ít đi.

    Cho đến năm mười sáu tuổi, hắn nhìn ánh trăng phảng phất, nhẹ giọng nói với ta: “Phi Nhi, ta thích một cô gái, thực sự rất thích.”

    Khi đó thời gian ta gả cho hắn chỉ còn cách nửa năm.

    Ta là nữ nhi của thừa tướng, từ nhỏ đã biết chắc sau này sẽ phải gả cho Chung Dực, đêm trăng tròn năm ấy hắn trèo tường vào viện của ta, đưa ta đi ngắm pháo hoa, dưới ánh sáng vừa mờ nhạt vừa sáng ngời của pháo hoa trên trời, hắn gắt gao nắm lấy tay ta dắt đi. Trên người ta là áo choàng của hắn, trên đầu ta là cây trâm hắn tặng, trên tay là chiếc lồng đèn hoa sen hắn đưa. Hơi ngẩng đầu nhìn sườn mặt tuấn tú phi phàm của hắn, ta lặng lẽ nắm chặt tay.

    Đúng lúc pháo hoa nổ rực rỡ trên trời, hắn bỗng nhiên cúi đầu hôn chụt một cái vào má ta, hai mắt ta trợn tròn nhìn về phía hắn, trái tim đập thình thịch liên hồi.

    “Được rồi, đã đóng dấu, tiểu Phi Nhi sau này chỉ có thể gả cho ta.”

    Khuôn mặt ta bỗng nóng rực, ta ngượng ngùng cúi đầu. Tuy rằng ta đã biết sẽ gả cho hắn từ lâu nhưng nghe hắn nói vậy, trong lòng ta vui mừng, lặp đi lặp lại suy nghĩ: Phải chăng, hắn…cũng thích ta?

    Nhưng hôm nay xem ra, ta nghĩ cũng không dám nghĩ chữ “thích” này hắn lại có thể dễ dàng nói về một cô gái khác.

    Nhìn sự thâm tình trong mắt hắn, ta thật sự rất muốn hỏi nếu hắn thích nàng ấy thì tình cảm đối với ta là gì?

    Nhưng ta không thể, bởi vì thứ ta muốn là vào cung làm Hoàng hậu.

    Hoàng hậu không thể có tư tâm, càng không thể độc hưởng…trái tim của Hoàng thượng.

    Sau đêm Chung Dực nói thích cô gái đó, hắn thường xuyên nhìn ngọc bội hình trăng non đến phát ngốc, ngày ngày cầm trên tay dịu dàng vuốt v3.

    Ngày ấy ta tiến cung thỉnh an, thấy hắn và một đống công công tìm kiếm thứ gì đó khắp nơi ở ngực hoa viên, vì thế ta đem ngọc bội đưa đến trước mặt hắn nói: “Hoàng thượng, người đang tìm thứ này sao?”

    Hắn lập tức cướp lấy ngọc bội từ trong tay ta, vẻ mặt mất mát như tìm lại được niềm vui: “Phi Nhi, thật may là nàng nhặt được.”

    Ta nhìn nỗi bất an trong lòng, cười nhạt hỏi: “Nếu hoàng thượng thích nàng thì sao lại không đưa nàng ấy vào trong cung?”

    Nghe vậy, hắn chua xót nhếch môi, ảm đạm lắc đầu: “Nàng ở một nơi rất xa…Nhưng sẽ có một ngày ta sẽ tự mình đến tìm nàng.”

    Dường như nụ cười trên khuôn mặt ta cứng đờ, ta dùng hết tia sức lực cuối cùng giữ lại thể diện sau đó vội vàng rời đi.

    Trên đường trở về trời bỗng đổ tuyết, ta kêu người dừng xe ngựa lại, vén màn xe lên nhìn từng đợt tuyết rơi lả tả như lông ngỗng xuống mặt đất.

    Ta nhớ rõ ngày này năm ngoái trời cũng đổ tuyết liên tục trong mấy ngày, tuyết phủ trắng xóa khắp nơi. Mà trong buổi tối tuyết đầu mùa đó, Chung Dực lén chuồn ra khỏi cung tìm ta nói muốn đưa ta đi…nướng thịt.

    Sau đó quần áo của cả hai bị cháy xém, nhìn quần áo đen nhẻm trên người Chung Dực hơi xấu hổ cười: “Đi, gia đưa nàng đến tửu lầu ăn một bữa thật lớn, lần sau nướng thịt!”

    Đương nhiên sau đó chúng ta cũng không ăn được bữa tiệc lớn đó bởi vì cha ta phát hiện không thấy ta đâu cả nên mang người tìm kiếm ta khắp nơi. Còn Chung Dực hoang mang đưa ta trở về.

    Và cũng không có lần sau nữa bởi vì Chung Dực trốn tránh không nhắc đến chuyện này.

    Ta duỗi ta hứng được vài bông tuyết rơi, tuyết nhanh chóng tan ra trong lòng bàn tay, giống như Chung Dực vậy, ta có thể tới gần nhưng không thực sự có được hắn.

    Khi đó hắn nhẹ nhàng thổi tuyết giúp ta, mặt mày rạng rỡ như ánh nắng nói: “Cùng nhau ngắm tuyết đầu mùa sẽ bên nhau cả đời.”

    2.

    Ngày ta gả cho Chung Dực là ngày liễu bay tán loạn. Ngày đó hắn mặc hôn phục mới may, giữa hai hàng lông mày tuấn lãng lại biểu lộ sự u sầu nhàn nhạt.

    Hắn nói: “Phi Nhi, thực xin lỗi, trẫm đã có người trong lòng, trẫm đã đáp ứng với nàng sẽ không chạm vào bất kỳ nữ tử nào khác, cho nên…”

    Cho nên hoàng hậu của chính mình hắn cũng không chạm vào?

    Nhưng tới buổi tối, hắn đột nhiên nhiệt tình ôm ta xoay một vòng, trong mắt tràn ngập sự vui sướng không giấu được, nhéo gương mặt ta hỏi: “Xú bảo, đêm nay chơi bài địa chủ hay bài tạc kim hoa?”

    Lần đầu tiên Chung Dực gọi ta là Xú bảo là ngày cập kê của ta, hắn tặng ta một chiếc trâm hoa lê, giúp ta cài lên tóc sau đó nói: “Xú bảo thật xinh đẹp!”

    Suýt chút nữa ta khóc tại chỗ, ta nâng ống tay áo lên vẻ mặt đưa đám hỏi: “Hoàng thượng, người Phi Nhi thối lắm sao?”

    Hắn nhẹ nhàng búng trán ta, cười ra tiếng: “Tiểu Phi Nhi thơm nhất, Xú bảo là tên thân mật ta dành riêng cho nàng.”

    Sau đó, chỉ có buổi tối lúc nhìn thấy ta, Chung Dực mới gọi ta là Xú bảo, còn đưa ta đi chơi bài địa chủ, tạc kim hoa, bài cào rùa, giết người sói, ai là gián điệp…

    Đáng tiếc ta chơi mười lần thì chín lần thua. Giống như hiện tại, Chung Dực đề nghị chơi bài cào rùa, thua một lần cởi một món đồ trên người, ta đã cởi hết chỉ còn lại chiếc yếm còn Chung Dực khó khăn lắm mới khiến hắn cởi được chiếc áo khoác ngoài.

    Lúc ta đang hừng hực ý chí muốn chiến thắng nghiêm túc hỏi hắn nên rút quân bài nào, bỗng nhiên hắn quăng đi, yên lặng đọc Kinh Bát Nhã:

    “Sắc bất dị Không, Không bất dị Sắc; Sắc tức thị Không, Không tức thị Sắc…”

    Ấn đường hơi run run, ta đến gần xem thử thể nhưng đột nhiên hắn bị chảy máu mũi.

    Ta cực kỳ hoảng sợ, đang định kêu người thì bị hắn ngăn lại, một tay hắn nắm tay ta, một tay lau máu trên mũi, buồn bực nói: “Ta không có việc gì, chỉ là có hơi nóng trong người.”

    Nói xong hắn cởi áo choàng lên người ta, tùy tiện cầm chiếc khăn vải trên giường lau lau mũi, Chung Dực cầm đai lưng của ta sau đó…tự cột tay mình vào đuôi giường. Hắn vừa cột vừa lẩm bẩm nói ta nghe nhưng không hiểu chút nào: “Ta chưa tìm được biện pháp ở lại, không thể xúc động, không thể xúc động…”

    Ta đang muốn tới gần để nghe kỹ hơn những lời hắn nói thì bỗng nhiên hắn bảo khát nước, kêu ta đi lấy.

    Ta ngẩn người một chút sau đó nhanh chóng chạy đến chiếc bàn cầm ly nước đến đưa cho hắn, hắn không kiểm tra trực tiếp uống cạn.

    Uống xong hắn đột nhiên trầm mặc, vành tai càng ngày càng đỏ, trên trán lấm tấm mồ hôi.

    Ta bổ nhào vào trước mặt, dùng tay quạt quạt cho hắn: “Hoàng thượng nóng lắm sao?”

    Chung Dực cúi thấp đầu, giữ tay đang quạt gió của ta, trầm khàn nói: “Ngủ đi, đừng quan tâm đến ta.:

    Ta ôm mền nằm một bên không ngủ được, cứ cách một chốc lại hỏi hắn: “Hoàng thượng, người còn nóng không?”

    Chung Dực dựa vào đuôi giường, vẻ mặt như cuộc sống không còn gì luyến tiếc: “Không nóng, nhưng khô đến phát điên.”

    Sau đó ta mơ mơ màng màng không nhớ đã nói gì, lúc mở mắt ra trời đã hơi sáng.

    Chung Dực dựa vào đuôi giường từ từ tỉnh lại, hắn giật giật tay bị trói nhìn ta, sau đó nhăn mày hoài nghi hỏi: “Phi Nhi, đêm qua chúng ta chơi tới mức độ này?”

    Ta: “?”

    3.

    Thói quen của Chung Dực là như vậy, cho ta một viên kẹo ngọt xong lại đâm ta một đao.

    Lúc ta mang chén canh đến ngự thư phòng thì hắn đang đứng trước án tiền vẽ tranh.

    Đến gần nhìn, hắn vẽ một nữ tử không tính là khuynh quốc khuynh thành nhưng cũng rất dịu dàng linh động, chỉ là xiêm y thật sự kỳ lạ. Chỉ một chiếc váy dài không quá đầu gối, sau lưng còn đeo… túi? Phía sau tóc xõa tung bay.

    Nhìn sự dịu dàng trên mặt Chung Dực, ta chỉ vào nữ tử trong bức tranh hỏi: “Đây là người trong lòng hoàng thượng sao?”

    Hắn nhẹ nhàng cười cười, một bên đề bút viết hai chữ, một bên đọc thành tiếng: “Lạc Oanh.”

    Lạc Oanh

    Sau đó Chung Dực chuyên chú làm thơ viết lên tranh, ta rời đi khi nào hắn cũng không hề phát hiện ra.

    Ta đi dạo trong ngự hoa viên, trong lòng không ngừng nhắc nhở bản thân ta là hoàng hậu, ta phải ghi nhớ nguyên tắc của một vị hoàng hậu, ta phải cư xử đúng mực.

    Nhưng ta…rất đau khổ, trái tim ta như bị bóp chặt, vừa chua xót vừa đau đớn.

    Bất tri bất giác ta đi tới nơi năm đó Chung Dực rơi xuống nước, ta nhớ ngày ấy ta đi theo cha thăm hắn, vừa vặn lúc hắn tỉnh lại sau cơn mê, khi đó trong phòng chỉ có ta và hắn.

    Hắn suy yếu nhìn ta rồi giơ tay phải lên nói với ta: “Muội muội xinh đẹp, mau chạm vào chiếc đồng hồ thông minh này đi để thêm bạn bè.”

    Ta: “……”

    Đầu Chung Dực bị hỏng rồi.

    Đây là suy nghĩ đầu tiên hiện lên trên đầu ta, vậy nên ta làm loạn ở nhà một thời gian vì không muốn gả cho hắn.

    Cho đến năm sinh nhật thứ hai sau sự kiện ấy, Chung Dực cho người đưa tới một đống đồ trang sức, y phục tơ lụa, hắn còn chuẩn bị đầy bong bóng trong viện ta. Đáng tiếc, hắn đối tốt với ta cũng giống như bong bóng kia, chạm một cái là vỡ ngay lập tức.

    Lúc chạng vạng, công công bên người Chung Dực cho người đưa tới một đống lớn sổ con.

    “Hoàng thượng nói đưa những thứ này đến cung của hoàng hậu nương nương, thỉnh nương nương tối nay gặp hoàng thượng thì nói người phê sổ gấp.”

    Ta: “?”

    Mới chập tối, Chung Dực hấp tấp lại đây, ta còn chưa kịp hành lễ đã bị hắn ôm một phen: “Tiểu Phi Nhi, nhớ nàng muốn chết!”

    Ta ngẩn ra, rõ ràng ban ngày vừa mới gặp.

    Nghĩ đến ban ngày, ta lại nghĩ tới…Lạc Oanh.

    Đột nhiên cảm xúc tụt xuống bị hắn phát hiện, Chung Dực hơi cúi người, tầm mắt ngang hàng với hắn, hai tay hắn nâng gương mặt ta nói: “Nói, kẻ nào khiến tiểu Phi Nhi không vui, trẫm sẽ chém hắn!”

    Ta: “…”

    “Hoàng thượng, người mau đi phê tấu chương đi.” Ta chỉ vào chồng tấu chương trên bàn.

    Trong mắt Chung Dực hiện lên tia khó hiểu, nhìn theo hướng ngón tay đang chỉ của ta, nụ cười trên mặt thoáng chốc cứng đờ.

    Một khắc sau, ta ở bên cạnh mài mực, Chung Dực ở một bên phê tấu chương, lẩm bẩm: “Tên hoàng đế chó chết này!”

    Ta dừng tay, giả bộ như không nghe thấy, đi ra ngoài rót ly nước mang đến, Chung Dực nắm lấy tay ta, nhìn vào đôi mắt nói: “Nếu không ta vừa ôm nàng vừa phê, như vậy hiệu quả cao hơn chút.”

    Ta: “Hoàng thượng vẫn nên phê nhanh đi, trời sắp sáng rồi.”

    Sau đó, cơn buồn ngủ ập đến, ta gục xuống bàn từ từ nhắm mắt lại, trong lúc mơ màng, hình như ta lại nghe hắn cáu kỉnh nói một câu: “Tên hoàng đế chó chết này, ông đây phải trở về rồi, không được, phải hôn một cái.”

    Sau đó ta cảm nhận được cả người bị bế lên đặt ở trên giường, gò má bị gặm một cái vô cùng hung hăng.

    Cuối cùng ý thức của ta dừng lại ở chỗ Chung Dực chắc chắn là chó.

    4.

    Nghe nói trong triều đã có đại thần bất mãn với hành vi không tuyển tú của Chung Dực, bọn họ sôi nổi khuyên hắn hậu cung đông đúc mới có thể dễ dàng sinh con nối dõi.

    Điều này cũng đúng, hậu cung của Chung Dực chỉ có một mình ta, người bên ngoài đồn đại hoàng thượng và hoàng hậu phu thê tình thâm, nhưng kỳ thật chỉ là hắn thủ thân vì người trong lòng.

    Tuy vậy hậu cung không có phi tử đối với ta mà nói cũng là một chuyện tốt, bình bình đạm đạm, không cần nhọc lòng, chỉ là có hơi nhàm chán mà thôi.

    Ban ngày Chung Dực rất ít khi đến chỗ của ta, đại đa số thời gian đều nhốt mình ở ngự thư phòng, chỉ có buổi tối mới đến, nhưng đến cũng chỉ là phê sổ con.

    Ta nghĩ chắc chắn là hắn cố ý.

    Ban ngày ở ngự thư phòng giả bộ xử lý công việc triều chính, nhưng thật ra là ở đó nhớ nhung Lạc Oanh, tranh vẽ mỗi ngày một bức lại thêm một bức.

    Buổi tối đến chỗ ta ngoài mặt là sủng hạnh ta, trên thực tế là phê tấu chương.

    Vô cùng hợp lý!

    Ngoài cửa sổ, hoa dâm bụt lặng lẽ nở hoa, tỏa ra chút mùi hương, ta chống cằm đọc thoại bản.

    Trên sách nói nhân vật nam, nữ chính là thanh mai trúc mã, lúc nhỏ hai người hồn nhiên vô tư, nhưng sau đó xuất hiện một nữ tử khác, hỗ trợ nam chính càng ngày càng nhiều, ta đọc quên cả thời gian đến tận trang cuối.

    Kết truyện còn chưa được viết ra, thật là biết khiến người khác cồn cào tim gan.

    Lúc ta còn đang chợp mắt sau dư vị của cuốn sách, đột nhiên cảm thấy gò má hơi ngứa, bên tai truyền đến một tiếng cười nhẹ: “Chắc sau này nam chính trong truyện này sẽ thích tiểu thanh mai của hắn!”

    Ta từ từ mở mắt ra, là vẻ mặt đang cười của Chung Dực, là hắn đang cầm bông hoa chà lên mặt ta.

    Trong nháy mắt ngỡ ngàng, ta muốn nhanh chóng đứng dậy hành lễ lại bị hắn đè nhẹ bả vai, ta cầm thoại bản hỏi: “Vì sao hoàng thượng lại nói như vậy?”

    Hắn khẽ cười một tiếng: “Mười năm như một hắn đối tốt với tiểu thanh mai của mình như vậy, sao lại không thích được.”

    Ta nhìn mắt cười của hắn, lập tức cười không nổi, đúng vậy, đối tốt mười năm như một sao lại không thích chứ?”

    Nhưng hắn đúng là không thích ta.

    “Tới, ta cho nàng xem bản hoàn chỉnh của câu chuyện này.” Hắn rút thoại bản ra nhanh chóng lật ra đọc.

    “Không cần hoàng thượng bịa chuyện.” Ta lặng lẽ nói một câu, đứng dậy rót cho hắn ly trà.

    Nhoáng một cái, Chung Dực đã đọc hết, hắn nhận lấy ly trà mà ta đưa, uống một ngụm sau đó nói: “Nữ chính trong câu chuyện sau này chắc chắn sẽ bị ngược, sau đó thời gian nam chính bù đắp cho nữ chính cũng bị ngược, cuối cùng hạnh phúc bên nhau.

    Ban đầu ta cũng không coi thoại bản hắn đưa, mãi đến nửa tháng sau ta sai người mua cuốn kết truyện, lúc này mới phát hiện tình tiết truyện giống y như Chung Dực từng nói, ta đọc đến mức nước mắt chảy ào ào.

    Tuy rằng tình cảm của mình không được như ý nhưng lại vì chuyện tình của người khác rơi lệ.

    Sau khi phê xong tấu chương, ta nằm song song với Chung Dực ở trên giường, lần cuối ta nằm chung với hắn trên giường là đêm đại hôn.

    Trái tim của ta đập hơi nhanh, Chung Dực ôm ta vào trong ngực trong chốc lát, sau đó lại cách rất ra, trêu chọc ta đến nỗi ngủ không được.

    Sau đó Chung Dực đứng dậy, xuống giường nằm ngủ trên mặt đất, ta kinh ngạc vô cùng: “Hoàng thượng…”

    “Không có việc gì, nằm trên mặt đất mát mẻ.” Hắn dùng tay kê đầu làm gối, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

    Nghe nhịp thở của hắn bình ổn, ta nhẹ nhàng ôm chăn xuống giường, từ từ đắp lên người hắn, sau đó nằm ở bên cạnh.

    Hắn là hoàng thượng mà ngủ trên mặt đất, ta nào dám ngủ trên giường.

    Nhưng ngày hôm sau lúc tỉnh lại, ta đã nằm ở trên giường rồi, còn Chung Dực rời đi lúc nào không hay.

    5.

    Mùa săn bắn mùa xuân lại đến.

    Mấy ngày qua, tâm tình của Chung Dực khá tốt, thu hoạch được kha khá nhưng lúc chuẩn bị hồi cung, Chung Dực phát hiện hắn không thấy ngọc bội hình trăng non của hắn đâu.

    Tất cả mọi người bắt đầu tìm kiếm ngọc bội, ta nhìn bộ dạng lòng nóng như lửa đốt của hắn đột nhiên nhớ tới lúc ở ngự hoa viên cũng như vậy, có lẽ hắn thực sự rất để ý đến nữ tử kia.

    May mà ngọc bội đã tìm được, chỉ là lúc ta nhặt ngọc bội lên đang định đưa cho Chung Dực thì thấy một mũi tên bay tới, bắn về phía Chung Dực.

    Đầu óc ta trống rỗng, chờ đến khi phản ứng lại thì ta đã chặn mũi tên thay hắn, thân thể bị mũi tên đâm xuyên thấu, trong nháy mắt sự đau đớn bao phủ ý thức của ta.

    Chung Dực ôm ta kinh hô một tiếng: “Phi Nhi!!”

    Ta nắm chặt ngọc bội đặt vào trong tay hắn, thật kỳ lạ, rõ ràng là bị thương ở trên người nhưng máu không ngừng tuôn ra từ miệng, làm hại ta nói không lên lời.

    Dọc trên đường đi, Chung Dực mấp máy môi nhưng không nói chuyện, khi chạy về đến hoàng cung là trời đã tối rồi, trong cung đèn đuốc sáng trưng.

    Ta không còn hộc máu miệng nữa nhưng máu trên vai chảy không ngừng, thấm đẫm một nửa y phục trên người ta, thân mình càng ngày càng lạnh, sắc mặt của vài vị thái y dường như đều không tốt lắm.

    Nhìn đám người xung quanh, không biết Chung Dực rời đi từ lúc nào, nước mắt chảy xuống theo khóe mắt, làm sao cũng không ngừng lại được, đại khái là đau.

    Trang phục bị cắt bỏ từng tầng một, thái y nói chuẩn bị rút mũi tên ra, ta run rẩy theo bản năng, giây tiếp theo, một bàn tay ấm áp nắm lấy bàn tay vô lực của a.

    Vì đề phòng ta lộn xộn, bả vai cũng bị đè lại.

    Bên tai truyền đến giọng nói dịu dàng: “Đừng sợ, ta ở bên nàng.”

    Cơ mà bàn tay đang nắm tay ta đang nhẹ run, người sợ hãi rõ ràng là hắn.

    Khoảnh khắc mũi tên được rút ra, ta chỉ cảm thấy hô hấp cũng trở nên khó khăn, trên người ta không biết là bị máu thấm ướt hay do mồ hôi thấm ướt.

    Trước khi rơi vào trạng thái hôn mê, bên tai ta truyền đến âm thanh không rõ ràng: “Mũi tên có độc…”

    Vậy ta sẽ chết đúng không?

    Lần tiếp theo tỉnh lại là ban đêm, xung quanh yên tĩnh, ngón tay bị bị người khác nhéo nhẹ, là Chung Dực.

    Đôi mắt của hắn hơi đỏ lên, thấy ta tỉnh lại, hắn cẩn thận hỏi han ân cần: “Nàng nói đi, sao nàng phải thay ta cản mũi tên, mẹ nó, nhất định phải khiến ông đây đau lòng hơn chết đúng không!”

    Ta giật giật khóe môi, cố gắng nói một câu: “Ngài là hoàng thượng…”

    “Hoàng thượng thì sao? Ta vẫn là người đàn ông của nàng!”

    Mũi ta bị hắn sờ sờ, sau đó lại nghe giọng nói bất đắc dĩ của hắn: “Lần sau nếu gặp nguy hiểm, nhất định phải trốn sau lưng ta.”

    Có lẽ bởi vì trúng tên độc nên cuối cùng ta lại rơi vào cơn mê, cả người không thể tỉnh táo được, mỗi lần tỉnh đều là nửa đêm, mà Chung Dực cũng đều ngồi cạnh mép giường, nắm tay ta, chăm sóc ta.

    Có mấy lần ta tỉnh lại thấy hắn dựa vào thành giường ngủ, tay vẫn nắm như cũ không chịu buông ra.

    Sau ta nói với hắn nếu bận bịu thì không cần cố ý đến thăm ta.

    Hắn xoa mặt ta cười khẽ: “Vậy nàng phải nhanh chóng khỏe lại.”

    Hắn nói chờ sức khỏe ta tốt lên sẽ cùng ta đi thả diều, chơi bắt rùa, đi nướng thịt, đi nghe hí khúc…

    Ta nói ta còn muốn bắt đom đóm, hắn nói được.

    Thái y nghiên cứu một thời gian dài mới điều chế ra được thuốc giải, nhưng dùng thuốc xong ta vẫn chìm vào hôn mê, cũng không biết đã hôn mê bao lâu, đêm đó tỉnh lại ta không nhìn thấy Chung Dực, xung quanh yên tĩnh, chỉ có ánh nến lập lòe.

    Lúc này ta mới ý thức được, thời điểm khi ta tỉnh lại không thấy hắn hóa ra lại cô độc như vậy

    Từ từ chuyển xuống dưới giường, trong lúc vô tình ta nhìn thấy ngoài cửa sổ xuất hiện vài chấm ánh sáng.

    Đi qua nhẹ đẩy cửa sổ, không biết Chung Dực đứng ở dưới tàng cây làm gì.

    “Hoàng thượng…” Mới mở miệng ta liền phát hiện giọng nói của chính mình khàn khàn lạ thường.

    Mà thân hình Chung Dực lại cứng đờ, có vật gì đó rớt ra từ trong tay hắn, ngay sau đó một đoàn đom đóm từ từ bay ra dường như muốn chiếu sáng toàn bộ sân viện.

    Chung Dực quay đầu lại, khoảng cách không xa, ta nhìn vào đôi mắt hắn cảm thấy hắn vừa xa lạ vừa quen thuộc.
     
    Bí Mật Của Hoàng Thượng
    Chương 2: Phần 2


    6.

    Khi còn nhỏ ta và Chung Dực có quen biết mà cũng không tính là quen biết, tuy rằng có hôn ước nhưng thật sự quen biết nhau là sau khi sự kiện hắn rơi xuống hồ nước xảy ra.

    Ban đầu ta còn cho rằng đầu óc hắn bị úng nước hỏng rồi, không muốn gả, sau đó không biết trong khoảnh khắc nào đó bỗng nhiên phát hiện dường như ta có chút thích hắn.

    Cho dù hắn đối xử với ta lúc lạnh lúc nóng, thậm chí nói với ta rằng đã yêu thích người khác, nhưng ta vẫn không thể kiềm chế được mà thích hắn.

    Hắn đưa ta bong bóng, bắt đom đóm cho ta, dạy ta chơi bài, lén ra khỏi cung gặp ta, không cần lý do mà đứng bên cạnh ta…

    Làm sao ta có thể không động tâm với hắn cho được?

    Chung Dực đỡ ta dậy, nhẹ nhàng thổi hơi nóng trong chén thuốc, đút từng muỗng cho ta uống, uống xong còn đút hai viên mứt hoa quả vào miệng ta.

    Ta vẫn luôn lẳng lặng nhìn hắn, ánh mắt dời xuống bên hông phát hiện hắn không đeo khối ngọc bội hình trăng non kia.

    Cẩn thận nghĩ lại, mỗi đêm hắn tới chỗ ta đều không mang khối ngọc bội kia, chỉ có ban ngày nhìn thấy hắn mới có thể thấy.

    “Hoàng thượng, nếu Phi Nhi tặng túi thơm cho người thì người có làm mất không?”

    “Đương nhiên không, ta sẽ giữ thật tốt, dù cho đánh mất chính mình cũng sẽ không làm mất túi thơm tiểu Phi Nhi tặng.” Giọng điệu của hắn rất tự nhiên.

    Ta trầm mặc một hồi sau đó chớp đôi mắt cười nói với hắn: “Vậy lần sau hoàng thượng đừng làm mất ngọc bội nữa.”

    Hắn hơi ngơ ngẩn, rồi sau đó giữ chặt ta biểu cảm phức tạp nói: “Xú bảo, mắt không thấy tim không đau.”

    Ta nằm trên giường mất hơn nửa tháng,m rốt cuộc cơ thể của ta cũng được coi là khỏi hẳn.

    Lúc Chung Dực tới là lúc ta đang đọc sách nhàm chán, hai mắt bỗng nhiên bị che lại, bên tai là giọng nói của Chung Dực: “Đoán xem ai nào?”

    Ta buông sách xuống, trong lòng không khỏi mắng hắn là đồ ấu trĩ, đang định nói chuyện thì lại bị hắn bế lên ngồi trên đùi một phen.

    “Hoàng thượng, tấu chương ở bên kia.” Ta chỉ vào cái bàn bên cạnh nhắc nhở hắn.

    Chung Dực yên lặng liếc nhìn sau đó giả bộ không nghe thấy, hắn móc một lọ thuốc mỡ từ trong ngực ra.

    “Đây là ta sai người đi tìm thuốc mỡ, thoa lên có thể làm mờ sẹo.”

    Nói xong hắn lột áo trên vai ta xuống, lộ ra một vết sẹo dài.

    “Hoàng thượng ghét bỏ nơi này xấu vì có sẹo sao?”

    Hắn xoa xoa trên vết sẹo của ta, ngẩng đầu nhìn sau đó nghiêm túc nói: “Vết sẹo của tiểu Phi Nhi là vết sẹo xinh đẹp nhất thiên hạ, chỉ là mỗi lần ta thấy vết sẹo này là sẽ nhớ tới ngày ấy nàng thiếu chút nữa…”

    Thiếu chút nữa đã chết.

    Miệng vết thương đã sớm lành lại, sau khi thoa thuốc mỡ có hơi nóng lên, ngón tay Chung Dực đặt trên vai dịu dàng vuốt v3, sau đó hắn đột nhiên nói: “Xú bảo, trên người nàng dùng hương gì mà khiến ta mê đến đầu óc choáng váng, tim đập hỗn loạn.”

    “Trên người thần thiếp không có sát hương.” Ta kỳ quái nhìn hắn.

    “À, phải không? Ta ra ngoài hóng gió bình tĩnh một chút.” Hắn nói xong liền đặt ta lên trường kỷ, đứng dậy đi ra tới ngoài cửa.

    Ta nhìn bóng dáng của hắn, cầm lọ thuốc mỡ trên bàn đi đến bên cạnh hắn, nhỏ giọng gọi: “Hoàng thượng, mùi hương người nói có phải là mùi từ thuốc mỡ này không?”

    Bỗng nhiên hắn nghiêng mặt, ánh mắt quét từ trên mặt từ từ chuyển xuống bờ vai chưa kéo áo của ta, bình tĩnh lau sạch máu mũi vừa chảy ra.

    Không thèm xem lọ thuốc trong tay ta, thanh âm khàn khàn: “Cũng có thể.”

    7.

    Vừa đến buổi tối, Chung Dực như trở thành một con người khác là bí mật ta đã phát hiện ra từ lâu.

    Từ lúc được cứu lên sau khi bị rơi xuống nước cũng đã có loại tình trạng này, chỉ là mọi người đều cho rằng hắn ăn nói nhảm nhí, sau này khi lớn lên, có lẽ Chung Dực cố ý giấu đi rồi.

    Mà những hành động đối tốt với ta chính là Chung Dực kỳ lạ kia, còn thích Lạc Oanh có lẽ là Chung Dực bình thường.

    Làn váy bị kéo kéo, ta lấy lại tinh thần cúi đầu nhìn xuống, là con mèo nhỏ mấy ngày trước Chung Dực đưa tới, tên là nhãi con.

    Ta cúi người ôm nó vào trong ngực, để nó li3m lông.

    Đêm đó, lúc Chung Dực ôm con mèo tới, hắn nói về sau ta chính là mẫu thân của Nhãi con, còn hắn là cha của nó, lời này tuy có chút kỳ lạ nhưng vô tình lại khiến ta cảm thấy rất vui vẻ.

    Vuốt v3 nhãi con, ta lâm vào trầm tư, cho đến khi bên tai truyền đến tiếng cười của Chung Dực.

    “Tiểu Phi Nhi nghĩ đến cái gì mà xuất thần vậy?” Hắn tự rót cho mình ly trà.

    Ta rũ mắt nhìn phối sức bên hông hắn, vẫn không có miếng ngọc bội kia.

    “Hôm nay thần thiếp cho người đào rượu trong viện lên, hoàng thượng có muốn nếm thử không?” Ta vừa nói vừa đi lấy một bình rượu mở ra.

    “Chà…ta đây phải nếm thử cho thật tốt mới được.”

    Giây phút mở nắp bình rượu, hương rượu lập tức tản ra.

    Rót một ly, hắn uống một hơi cạn sạch rồi nói: “Rượu ngon!”

    Sau khi uống được vài chén, hắn bỗng nhiên hỏi ta: “Tiểu Phi Nhi, nàng hối hận khi vào cung không?”

    Ta nhợt nhạt nhấm nháp ly rượu, cảm thấy có chút cay nồng, ngay sau đó trầm mặc.

    Hối hận sao?

    Năm ấy dưới cơn mưa tuyết, hắn nói cùng ngắm tuyết đầu mùa sẽ được bên nhau cả đời, hiện tại cũng có thể coi là ta và hắn ở bên nhau cả đời.

    Ta lắc đầu: “Không hối hận.”

    Chung Dực tựa như vô cùng hài lòng với đáp án này, ngồi ở thềm đá uống thêm một ly, nhẹ giọng nói: “Ta có một bí mật muốn nói cho nàng nghe.”

    Hắn hơi say, tiến gần đến mặt ta, mùi rượu trên người càng ngày càng nồng.

    Ta duỗi tay chống lại hắn, nhìn dung mạo tuấn tú của hắn nói: “Hoàng thượng, Phi Nhi cũng có một bí mật muốn nói cho người.”

    “Không được không được, để ta nói trước, kỳ thật ta là…siêu nhân! Siêu nhân biến hình!!!

    Ta: “…”

    Cái quái gì đây?

    Đột nhiên Chung Dực hưng phấn như vậy, ta yên lặng đứng lên nói: “Hoàng thượng, ddeer thần thiếp cho truyền thái y.”

    Cả người bị kéo mạnh, Chung Dực một tay bế ta ném lên giường, hai tay chống ở hai bên eo ta, ánh mắt như đang săn mồi.

    “Triệu Phi Nhi, nàng đã chiếm lĩnh trái tim ta, hiện tại ta muốn lột s@ch y phục nàng, ăn nàng sạch sẽ, nàng ngoan ngoãn chịu trói đi!”

    Ta: “Hoàng thượng, người có muốn nghe bí mật của ta không?”

    “Cho nàng một cơ hội nói chuyện.”

    “Ta sẽ không thêu thùa nên sẽ chẳng có túi thơm nào tặng ngài.

    8.

    Liên tiếp ba ngày Chung Dực không đến chỗ ta. Nhưng cũng không quan trọng, bởi vì núi không tới thì ta đi.

    Lúc đi vào ban ngày, Chung Dực đang ở ngự thư phòng đọc sách, ta khẽ lướt qua liền trông thấy bên hông hắn đeo ngọc bội hình trăng non.

    Yên tĩnh đứng một bên nhìn Chung Dực đọc sách viết chữ, khi thì giúp hắn mài mực.

    Rất nhanh mặt trời xuống núi, Chung Dực dường như cũng mệt mỏi, ngáp một cái.

    “Hoàng thượng, nếu mệt mỏi rồi chi bằng để ngày mai viết tiếp đi.” Ta khuyên hắn đi nghỉ ngơi.

    Hắn xua tay: “Hoàng hậu về cung trước đi, tối nay trẫm muốn luyện xong chỗ này mới ngủ.”

    Ta nhìn chữ viết của hắn một cách tỉ mỉ, nhớ tới lúc trước hắn tặng ta câu “Chắp tay đi tới bạc đầu” quả thật có hơi khác.

    Sau khi hành lễ xong ta liền đi ra cửa, nhưng cũng chưa rời khỏi, chỉ lẳng lặng đứng chờ.

    Ước chừng sau một khắc, có người mở cửa từ bên trong đi ra, người xuất hiện chính là Chung Dực đã thay đổi.

    Ta biết hắn muốn đi đâu, mấy ngày nay, tuy nói hắn không xuất hiện trong cung của ta nhưng chỉ là ta và hắn không cùng ở chính điện, trên thực tế suốt đêm hắn đều đợi ở tẩm điện của ta. Thừa dịp ta ngủ lẻn vào trong.

    Nhìn thấy ta, bước chân đang muốn bước ra của hắn dừng lại, ngay sau đó dùng ngữ điệu cực kỳ tự nhiên hỏi: “Đã trễ như thế này, sao tiểu Phi Nhi còn đứng ở đây?”

    Ta cười dịu dàng nhìn hắn: “Thần thiếp đang đợi hoàng thượng.”

    Chung Dực ho nhẹ, đi tới choàng áo cho ta.

    Trên đường trở về, cách một lúc hắn lại hỏi ta có lạnh hay không, lúc khác lại hỏi ta có mệt không, có đói bụng không.

    Cuối cùng cũng đi tới tẩm điện của ta, những điều Chung Dực muốn hỏi đều đã hỏi xong.

    Ta rót cho cho hắn ly trà, cố ý gọi: “Hoàng thượng?”

    “Gọi Chung Dực đi.” Hắn thấp giọng nói.

    “Chung Dực” Ta nhẹ nhàng lặp lại, rồi sau đó nhìn về phía hắn: “Nếu ngươi thật sự lo lắng thì đã biểu hiện không cần kiêng kỵ gì rồi, thực chất người cũng không thèm để ý.”

    “Ai nói ta không thèm để ý?” Hắn lập tức phản bác, sau đó khi đối diện với tấm mắt của ta hắn lại chột dạ không dám nhìn.

    “Mặc dù không biết tại sao ta lại xuất hiện ở đây nhưng năm mười tuổi đó khi ta tỉnh lại người đầu tiên nhìn thấy là nàng.”

    “Khi đó ta thực sự rất sợ hãi, ai cũng không quen biết lại còn gọi là tà thái tử, một đám đều cực kỳ giả dối, chỉ có nàng là chân thật.”

    Nắm chặt cái ly trong tay, ta thực sự không ngờ rằng lúc ban đầu vì không muốn gả cho hắn mà làm loạn tới chỗ hắn lại thành chân thật.

    “Cho nên…Nếu nhất định phải ở lại nơi này, ta nghĩ để nàng ở bên cạnh, huống hồ ta và nàng còn có hôn ước. Nhưng ta không ngờ được mấy năm sau, ta lại có thể đi đi về về, chỉ có điều ta chỉ có thể ở đây buổi tối.” Càng về sau giọng nói của hắn càng ngày càng nhỏ.

    Ta cười khẽ hỏi hắn: “Đây là lý do ngươi đối xử tốt với ta?”

    Cũng là nguyên nhân khiến ta thích ngươi phải không?

    “Không phải, ta đối tốt với ngươi…Ở chỗ chúng ta, chỉ khi theo đuổi một cô gái nào đó thì mới có thể đối xử tốt với cô ấy như vậy.” Bỗng nhiên hắn nhìn ta, ánh mắt sáng quắc.

    Đối mặt trong chốc lát, ta là người đầu tiên rời mắt đi, cúi đầu nói một câu khẳng định: “Ngươi sẽ rời đi.”

    “Ta…” Hắn há miệng thở d ốc, cũng không phủ nhận.

    9.

    Chung Dực nói hắn đến từ một nơi rất xa, cụ thể là nơi nào ta cũng không biết, nhưng tóm lại là hắn sẽ không ở nơi này.

    Nói không chừng ngày nào đó hắn đột nhiên biến mất, mà ta…cũng vĩnh viễn không gặp lại được hắn.

    Buổi tối, lúc ta đang nghĩ tới những lời nói của hắn ngày đó thì bên ngoài bỗng nhiên có người kêu to cháy rồi.

    Rất nhanh, trong nội viện chìm trong ánh lửa, như là bị tưới dầu từ bên trong tràn ra ngoài.

    Bên ngoài cung nữ gào khóc: “Nương nương còn ở bên trong…”

    Đúng là lúc nghỉ ngơi ta thường không thích để các nàng ở bên người, chỉ chừa một người lại là được, nhưng đêm nay bởi vì Nhãi con bỗng nhiên bị nôn mửa nên ta sai cung nữ kia ôm đi tìm thái y.

    Trong tầm mắt đều là một mảnh ánh lửa, ta cố gắng giữ bình tĩnh, nhớ lại lúc trước Chung Dực dạy ta khi gặp đám cháy phải làm những gì.

    Đầu tiên, lấy một mảnh vải thấm nước che miệng và mũi.

    Nhưng trong tẩm điện không có nước.

    Hình như hô hấp trở lên khó khăn, thực sự không ổn rồi, ngày đó ta không nên nói chuyện với Chung Dực như vậy, rõ ràng hắn thích ta như vậy, sao ta lại giận giữ với hắn vô cớ thế?

    Xét đến cùng cũng chỉ là do ta sợ hắn sẽ rời đi thôi. Nếu có thể có một cơ hội quay lại buổi tối hôm đó, ta nhất định sẽ nói cho hắn biết, nếu hắn rời đi ta nhất định sẽ chờ hắn, mãi mãi chờ hắn.

    Ánh mắt dần trở lên mơ hồ, trong khoảnh khắc đó dường như ta nghe thấy giọng nói của hắn.

    “Triệu Phi Nhi!”

    Chung Dực liều lĩnh xông vào trong đám cháy, còn ta ngay cả sức lực để cười với hắn cũng không có.

    Ký ức dừng lại ở chỗ Chung Dực thay ta đỡ xà ngang rớt xuống từ trên cao.

    Ta không bị thương, Chung Dực bảo vệ ta rất tốt, chỉ bị ngạt khói tĩnh dưỡng mấy ngày là được.

    Nhưng Chung Dực lại hôn mê ròng rã bảy ngày.

    Lúc tỉnh lại là đã nửa đêm, ta vừa mới lau mặt cho hắn, hắn liền nhẹ giọng gọi: “Lạc Oanh…”

    Trong nháy mắt trái tim ta trùng xuống, không phải hắn.

    Được thái y điều trị, Chung Dực từ từ khôi phục lại, hết thảy trở về nguyên dạng.

    Chỉ là từ ngày xảy ra hỏa hoạn, hắn không còn xuất hiện nữa, có đôi khi ta đột nhiên nghe được giọng nói của hắn gọi ta Xú bảo, nói muốn đưa ta đi thả diều, đi xem pháo hoa.

    Nhưng vừa mấp máy môi liền tỉnh lại, nhìn lòng bàn tay trống không, giật mình thì ra chỉ là một giấc mộng mà thôi.

    Thời gian Chung Dực không ở đây, ta vô cùng yên tĩnh, ngay cả thời gian tựa như cũng chậm lại.

    Thỉnh thoảng ta sẽ chơi bài địa chủ với cung nữ và công công, hoặc là đọc thoại bản.

    Gần đây ta sai người đi kiếm mấy cuốn thoại bản về, nhưng nhìn tới nhìn lui đều là thanh mai trúc mã hạnh phúc mỹ mãn bên nhau, không có gì thú vị, truyện thực ra cũng chỉ là truyện, nội dung phía sau mỗi một câu chuyện đều giống như lúc đầu Chung Dực nói với ta.

    Có nhiều lúc ta ôm Nhãi con chơi xích đu, chờ một người có khả năng sẽ không bao giờ trở về.

    10.

    Đã từng có một năm Chung Dực lén lẻn vào sân viện của ta, nói buổi tối có sao băng, nếu cầu nguyện một điều lúc sao băng vụt qua thì sẽ thành hiện thực, sau đó hắn lấy từ trong ngực ra một tờ giấy, bên trên đều là nguyện vọng của hắn.

    Vốn cho rằng hắn tới nhắc nhở ta cầu nguyện nhưng mà không phải.

    “Triệu Phi Nhi, lát nữa có khả năng ta cầu không kịp, nàng cùng cầu giúp ta, ta cầu từ trên xuống còn nàng từ dưới lên, phải cầu nguyện hết trước khi sao băng biến mất.”

    Ta tùy ý nhìn thoáng qua tờ giấy lít nha lít nhít chữ của hắn.

    Hy vọng những người làm công có thể lên chức?

    Hy vọng 007 không bị tàn phá?

    Hy vọng Kiều Phạn có thể thắng hạng nhất?

    Đối mặt với những nguyện vọng kỳ lạ kia, ta định hỏi nó có ý nghĩa là gì thì ngay lập tức nghe thấy giọng hưng phấn của hắn: “Sao băng!” Tiếp đó hắn vội vàng nhắm mắt cầu nguyện: “Điều ước đầu tiên cho Triệu Phi Nhi, hy vọng mọi ước nguyện của nàng đều có thể thực hiện.”

    Ước nguyện của ta?

    Ta hy vọng hắn có thể…

    Lúc bị Chung Dực đánh thức, ta mới phát hiện thì ra chính mình đang nằm mơ, mở mắt ra liền nhìn thấy nụ cười của hắn, trong nhất thời không phân biệt được hắn là ai.

    “Tiểu Phi Nhi, ta đã trở về.” Hắn khẽ búng trán ta.

    Cánh tay bị ép có chút tê dại, ta nhìn hắn không nháy mắt, ước nguyện trong đầu rõ ràng còn chưa cầu.

    Hắn ôm ta đến đặt ở trên ghế quý phi, cười khẽ: “Ngủ đến mức choáng váng không nhận ra hả?”

    Sau đó, ta ngơ ngác nhìn hắn sắp xếp đồ ăn, bồi ta ăn cơm, nói ta gầy, mãi đến khi hắn xoa mặt ta hỏi có nghĩ đến hắn khi hắn không có ở đây không, lúc đó mới nhịn không được nhào vào trong ngực hắn khóc thật lâu.

    Hắn xoa đầu an ủi ta nói về sau sẽ không rời khỏi nữa, sẽ mãi bên cạnh ta.

    Thời gian sau đó, mỗi ngày Chung Dực vào triều, phê tấu chương, giúp ta từ chối tuyển tú.

    Trong ngự thư phòng, những bức tranh vẽ Lạc Oanh trước kia đều không thấy, ngọc bội hình trăng non kia ta cũng không nhìn thấy nữa.

    Tựa như những dấu vết về Lạc Oanh đều biết mất.

    Chung Dực thật sự chỉ chuyên tâm đối tốt với ta, ngày ấy ta nois muốn gặp cha mẹ, thế là ngày hôm sau hắn lập tức đưa ta ra khỏi cung.

    Sau khi về thăm cha mẹ xong hắn dẫn ta đi dạo phố, chen chúc trong đám đông trên đường, hắn luôn nắm lấy tay ta tựa như lúc trước hắn đưa ta đi xem pháo hoa, không hề buông tay.

    Giống như tất thảy đều trở nên mỹ mãn hơn, có chuyện gì xảy ra hắn cũng hỏi ý ta trước, vô cùng chú ý tâm tình của ta, cùng chơi các loại trò chơi với ta, tặng ta lễ vật…

    Cây trâm của ta mà hỏng hắn sẽ lập tức cho người đưa tới những loại đẹp mắt hơn để ta lựa chọn, trang phục cũng cách vài ngày là đưa đồ mới tới. Tất cả giống như trong thoại bản viết, thanh mai trúc mã trung thành thân thuộc.

    Chỉ là…

    “Mỗi ngày giả bộ là hắn như vậy có lẽ người cũng rất mệt.” Ta chống cằm nhìn hắn ngồi ở bàn phê tấu chương.

    Nghe vậy, hắn hạ bút xuống nghi hoặc hỏi: “Tiểu Phi Nhi nàng nói gì?”

    “Hoàng thượng, hẳn là hắn chưa từng nói với người cây trâm hoa lê Phi Nhi làm rớt kia chính là do hắn tự làm.”

    Năm ấy hắn nhét trâm hoa lê vào tay ta, kiêu ngạo nói đây là hắn tự học làm ra còn hỏi ta hắn có lợi hại hay không.

    Nhìn bàn tay đầy thương tích sau ống tay áo kia ta nắm cây trâm thật chặt: “Ngươi lợi hại nhất, về sau không cần tự làm những đồ độ khó cao như vậy.”

    “Không được! Chờ chiếc trâm này hỏng rồi ta sẽ khắc cho nàng một chiếc khác.”

    Trên người thiếu niên tràn đầy tinh thần phấn chấn, cẩm y màu đen càng tôn lên vẻ tuấn dật của hắn, hắn rút cây trâm trong tay ta ra, cẩn thận cài lên tóc ta.

    Cảnh tượng như vậy ta nghĩ cả đời không thể nào quên.

    Đặt cây trâm bị gãy lên mặt bàn, ta nhìn thấy hắn nhíu mày, nhẹ nhàng cười:

    “Hôm đó cây trâm bị gãy, ta buồn bực không vui, nếu là hắn chắc chắn sẽ không quản ngày đêm mà vì ta làm ra một cái nữa, chứ không phải…làm giống như người, đưa tới rất nhiều cây trâm quý trọng đẹp mắt khác.”

    Có đôi khi ta cảm thấy rất kỳ lạ, rõ ràng lúc đầu ta không phân biệt rõ được hai người, hiện giờ hắn diễn tốt như vậy mà mỗi thời khắc ta đều có thể phân biệt được?

    Khi hắn phê sổ con sẽ không an tĩnh như vậy, lúc thì sờ cái này, lúc thì xem cái kia, dường như ngoài sổ con, bất cứ thứ gì trên bàn đều trở nên thú vị đối với hắn.

    Mỗi lần hắn thấy ta sẽ không từ tốn bước từng bước một đến chỗ ta mà từ trước giờ đều trèo tường vào viện nhà ta, sau đó đều là hấp tấp vọt tới trước mặt ta.

    Lúc hắn uống say sẽ nói chính mình là siêu nhân, lải nhải không ngừng cái trò biến hình, mà không phải trầm mặc không rên một tiếng, chỉ ngơ ngác nhìn ánh trăng.

    “Hoàng thượng, người diễn rất giống nhưng không phải là hắn.”

    11.

    Chung Dực bỏ lỡ sinh nhật của ta.

    Mùa thu sắp đi qua, lá khô trong nội viện rụng từng tầng từng lớp.

    Nhãi con được nuôi dưỡng rất tốt, chỉ là hơi nghịch ngợm, không phải bò lên nóc nhà thì cũng là lăn lê ở trong các bụi cây suốt ngày, có đôi khi muốn tìm phải mất nửa ngày mới tìm thấy.

    Thỉnh thoảng Chung Dực sẽ đến thăm ta trong chốc lát, kể cho ta nghe một chút chuyện về cô gái kia.

    “Nàng ấy cũng đang đợi người sao?” Ta hỏi.

    “Có lẽ có, có lẽ không, nếu nàng ấy phát hiện người kia không phải ta.”

    Một thời gian trong nháy mắt trôi qua, thời tiết dần dần lạnh lên, ngày ấy ta đang ở trong phòng học thêu thùa, bỗng nhiên nghe thị nữ nói tuyết rơi.

    Nhìn ra ngoài, đúng là tuyết đang rơi xuống, nhớ tới cảnh tượng năm đó, trái tim ta chua xót một trận.

    Hắn gạt ta, cùng ngắm tuyết đầu mùa căn bản sẽ không ở bên nhau được cả đời.

    Tới buổi tối, tuyết rơi càng nhiều, xem tình hình này chỉ sợ hôm sau là một mảnh trắng xóa.

    Ta nằm trên giường làm cách nào cũng không thể đi vào giấc ngủ được, bên ngoài đột nhiên truyền đến một âm thanh, ta suy nghĩ một lát cuối cùng vẫn đi xuống giường đến bên cửa sổ nhìn nhìn.

    Không có gì cả.

    Sáng sớm hôm sau, thị nữ nói không thấy Nhãi con đâu.

    Ta cuống quýt rửa mặt sau đó dẫn người đi tìm.

    Nhãi con có lông trắng như tuyết, nếu bị lẫn trong tuyết trắng thì càng không dễ tìm thấy.

    Sau nửa canh giờ, trên người ta phủ đầy tuyết lạnh, nhưng căn bản ta không cảm giác được, đầu óc chỉ nghĩ đến không tìm thấy Nhãi con thì phải làm sao bây giờ.

    Đó là sự gửi gắm duy nhất của ta.

    Có phải một khi hắn rời đi, cái gì cũng không thể lưu giữ được hay không? Cây trâm gãy đôi, Nhãi con biến mất.

    Không biết ta ngồi xổm trên nền tuyết bao lâu, đột nhiên ta nghe thấy tiếng kêu rất nhỏ: “Meo…”

    Lần theo âm thanh đó đi tìm, hóa ra Nhãi con bị kẹt dưới một nhánh cây bị rớt, nhánh cây kia có lẽ bị rụng bởi sức nặng của tuyết.

    Ta vội vàng dọn nhánh cây, lúc bế Nhãi con ôm vào trong lòng thì bất ngờ cảm giác được một khối tuyết lớn rơi xuống, vừa ngẩng đầu nhìn lên thì thấy có nhánh cây bị rơi nữa.

    Ta hét lên một tiếng, vội vàng ôm Nhãi con bảo vệ ở trong ngực.

    Không có đau đớn như dự đoán, cũng không bị tuyết rơi xuống người, mà chỉ có một cái ôm ấm áp.

    Nhãi con trong ngực dường như cảm nhận được cái gì nên kêu vài tiếng rồi nhảy ra ngoài.

    Ta nhìn khuôn mặt quen thuộc, thần thái quen thuộc, cùng với hành động không màng tất cả ôm ta vào trong ngực bảo vệ, đột nhiên chỉ muốn chạy trốn.

    Hồi lâu, ta rút ra khỏi cái ôm của hắn, hành lễ: “Đa tạ hoàng thượng.”

    Đang muốn xoay người rời đi thì bị hắn bắt lấy, hắn vội vã gọi: “Triệu Phi Nhi!”

    Ta ngẩng đầu nhìn hắn, chờ hắn nói chuyện.

    Hắn lấy cây trâm từ trong ngực ra đưa tới trước mặt ta: “Lần này là ta thực sự dùng cả đêm để khắc ra.”

    Ta vẫn như cũ, nhìn hắn không nói chuyện, có vẻ hắn có hơi sốt ruột: “Nàng còn thích loại này hay không? Nếu không thích thì nói ta, ta có thể học khắc cái khác, hoa mai, hoa đào, hoa sen…Ta đều có thể học.”

    Không chờ ta nói chuyện, hắn ôm chặt ta, bên tai truyền đến giọng nói nhỏ nhẹ của hắn: “Để ta ôm một cái.”

    Ngón tay ta nắm chặt y phục của hắn, liều mạng khắc chế cảm xúc, hậu quả là giọng nói của ta có hơi khàn: “Ta cho rằng…Ngươi sẽ không trở lại.”

    Hắn ôm chặt cánh tay, giọng điệu giả bộ nhẹ nhàng: “Sao có thể, ta luôn tìm cách để về với nàng, vẫn luôn.”

    Nói xong bỗng nhiên hắn bế ta lên, cúi đầu hỏi: “Nương của Nhãi con, nghe nói Nhãi con không nghe lời lắm…”

    Ta ôm cổ hắn, nhất thời không phản ứng được sự thay đổi của hắn, theo bản năng hỏi: “Làm sao vậy?”

    Hắn ôm ta đi nhanh về phía trước, bình tĩnh nói: “Chúng ta đi sinh một thằng nhóc nghe lời khác đi!”
     
    Bí Mật Của Hoàng Thượng
    Chương 3: Phiên ngoại — Góc nhìn của Chung Dực


    Đã bảy ngày, hoàng hậu thân ái của ta có vẻ không tin ta thật sự ở lại nơi này.

    Rốt cuộc làm sao mới có thể làm cho nàng có cảm giác an toàn tuyệt đối?

    Ai, ta thất bại quá mà…

    Bên ngoài trời còn chưa sáng, mà ta đã phải rời ổ chăn ấm áp cùng với tiểu Phi Nhi thơm tho mềm mại để lên triều.

    Ta có thể chịu đựng 007 nhưng mỗi ngày phải lâm triều ta chịu không nổi, công việc này không thể tiếp tục, sớm muộn gì ta cũng sẽ tìm cơ hội đổi thành vãn triều.

    Nhìn tiểu Phi Nhi đang ngủ say, ta hôn lên má nàng một cái sau đó máu huyết như được bơm thêm, chính thức bắt đầu một ngày tràn đầy năng lượng.

    Mặc quần áo, rửa mặt, ăn cơm, vào triều sớm.

    Ngồi trên lỏng ỷ, ta nghe hạ thần báo cáo, phảng phất như hội nghị thường kỳ, mí mắt nặng vô cùng, buồn ngủ quá.

    Không được, ta phải giả bộ nghiêm túc nghe, gật đầu một cái tỏ vẻ khá tốt.

    Không biết qua bao lâu, công công bên người…đánh thức ta.

    Phía dưới một mảnh im lặng, bầu không khí tựa như vô cùng xấu hổ.

    Công công bên cạnh nhỏ giọng hỏi, chậc, lại là việc tuyển tú kia, không có gì.

    Lại tiếp tục thảo luận mấy chuyện nhỏ nhặt như lông gà lông vịt, rốt cuộc cũng bãi triều, nháy mắt, ta giống như buồn ngủ đã lâu mà nghe thấy chuông tan học, cả người tràn ngập sức sống.

    Sau khi hạ triều, ta đi tới ngự hoa viên hái hoa, chuẩn bị trở về tặng cho tiểu Phi Nhi, nhưng lúc về đến nơi, cung nữ nói nàng đã dẫn Nhãi con đi tản bộ.

    Ta cảm thấy tiểu Phi Nhi không yêu ta. Có lẽ đại khái bởi vì ta không có cơ bụng.

    Kế hoạch tập thể hình bắt đầu!

    Tìm một vòng mới thấy được nàng ôm Nhãi con chơi ở cạnh hồ nước.

    Hầy, quả nhiên nuôi mèo chẳng phân biệt thời đại.

    Nhưng địa vị của Nhãi con tựa hồ có vẻ đã vượt qua ta, dù sao cũng phải có biện pháp nâng vị trí của mình lên.

    Buổi chiều, ta cho người chuẩn bị tốt than và các nguyên liệu nấu ăn, chuẩn bị bộc lộ tài năng cho tiểu Phi Nhi xem.

    Năm đó không nướng thịt thành công cho nàng, sau khi trở về ta quyết định bái sư học nghệ, lần này nhất định sẽ thành công.

    Rốt cuộc, sau khi nướng khét hơn nửa đồ ăn thì xiên đùi gà đầu tiên đã được ra lò.

    Dâng vật quý tới trước mặt tiểu Phi Nhi, nàng cắn nhẹ một miếng sau đó khen nói: “Nướng rất khá, lần sau đừng nướng nữa.”

    Nói xong nàng che miệng nhả ra.

    Ta…thật thất bại.

    Một đời vang danh như ta, làm sao có thể thua một xiên thịt nướng chứ?

    Buổi tối, tiểu Phi Nhi ở một bên đọc thoại bản, ta ngồi phê tấu chương.

    Đại Tề này mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an, ngoại trừ ta ra cung bị ám sát bên ngoài ra thì cũng không có đại sự gì, nhưng sao mỗi ngày ta phải xem sổ về việc tứ hôn, tuyển tú chứ?

    Muốn ta trở thành bà mai hay gì?

    Thích ai thì tự mình theo đuổi đi, còn chờ ta tứ hôn cho, tưởng bợ, chuyện của bản thân không tự đi làm đi?

    Về phần tuyển tú…Đương nhiên không có gì hay.

    Sau khi phê xong sổ con, lại đến thời gian đi ngủ.

    Trang phục cổ đại thật là rườm rà, mỗi lần hứng lên còn phải tạm dừng để cở i đồ.

    Vuốt v3 an ủi người đang ngủ say trong lòng ngực, ta thỏa mãn vô cùng, năm đó mở mắt ra nhìn thấy nàng lúc nhỏ, thật sự là cơn say theo cả đời.

    Mười tuổi ta biết thích người ta, cuối cùng cũng được bên nhau cả đời.

    Một năm sau, tiểu công chúa của chúng ta ra đời, đặt tên là Chung Ý.

    Từ đó địa vị của ta lại giảm xuống một bậc, thật hay!

    Nhìn tiểu Phi Nhi trêu chọc hài tử, hốc mắt ta có hơi nóng lên, trái tim bỗng mềm nhũn.

    Ta vẫn luôn biết, năm đó nàng lựa chọn không hủy bỏ hôn ước là bởi vì ta, cho nên ta cũng sẽ không làm nàng thất vọng.

    Nàng vì ta nguyện ý ở lại trong hoàng cung này, ta cũng có thể vì nàng mà ở lại thế giới này.

    [Hoàn thành].
     
    Back
    Top Dưới