Ngôn Tình Bí Mật Của Chồng Ngốc

Bí Mật Của Chồng Ngốc
Chương 60: Bỏ trốn sang italy [1]


Sau khi tĩnh dưỡng ở bệnh viện một thời gian, sức khỏe của Triệu Khả cũng đỡ hơn nhiều. Việc đi lại, sinh hoạt cũng không còn khó khăn nữa. Lam Ngạo quyết định đưa cô về Lam Gia để tiện chăm sóc hơn.

Nhưng Hà Hạ Nhi đúng lúc cũng được xuất viện, cô cũng muốn cùng Triệu Khả về Lam Gia chơi. Không phải nói, cặp song bào kia nhất quyết không đồng ý cho Hà Hạ Nhi đến Lam Gia.

Nhân lúc Lam Ngạo đi làm thủ tục xuất viện, Hà Hạ Nhi lén lút chui vào phòng bệnh của Triệu Khả. Thấy Hà Hạ Nhi người ướt đẫm mồ hôi, Triệu Khả kinh ngạc.

- Em sao thế? Chị cứ tưởng em xuất viện rồi?

Hà Hạ Nhi th* d*c. Cô nuốt một ngụm nước bọt rồi đi đến lấy cốc nước trên bàn uống cạn.

- Haiz... chị không biết đâu. Trần Hiên anh ấy không cho em sang Lam Gia thăm chị, rất độc đoán. Còn Trần Hi thì tuy chấp nhận em nhưng anh ấy lại không địch nổi Trần Hiên... cuối cùng em không được ở cùng chị...

Triệu Khả há hốc mồm. Lần đầu tiên gặp Hà Hạ Nhi, cô cũng có cảm tình với cô nhóc này nhưng... cô lại e dè vì hai ông chồng của Hạ Nhi. Một người lạnh lùng độc quyền, còn một người thì quá ôn hòa nên cũng chẳng thể làm được gì.

Còn Hà Hạ Nhi thì lại sắp không chịu nổi nữa. Biết thế lúc đầu cô không nghe lời dụ dỗ của Trần Hi mà kết hôn. Bây giờ khổ còn không dám kêu. Tự do của cô suốt ngày bị Trần Hiên điều khiển.

Bất chợt, trong đầu Hà Hạ Nhi nảy ra một ý tưởng. Cô đưa mắt nhìn Triệu Khả, hiện lên ý cười.

- Triệu Khả, chị... có muốn đi du lịch không?

- Hả?

Triệu Khả ngơ ngác.

- Ý em là... chúng ta trốn sang nước ngoài đi!

Cả người Triệu Khả đông cứng. Trốn sang nước ngoài? Cô còn chưa bao giờ nghĩ tới. Bây giờ cô lại đang mang thai, Lam Ngạo mà biết chắc sẽ không tha cho cô.

- Không được, chị đang mang thai. Lam Ngạo nhất định sẽ không đồng ý!

- Haiz... sao chị lại nhu nhược vậy hả. Yên tâm, em sẽ bảo vệ chị. Còn việc chúng ta trốn đi thì sao Lam Ngạo biết? Ngay cả hai ông chồng của em cũng sẽ không biết đâu! Yên tâm. Mà chị thử nghĩ mà xem, từ khi chị mang thai, suốt ngày bị quản thúc không chán à? Đã vậy, chị biết Lam Ngạo là ai không? Chồng chị đó, Là người đứng đầu mafia đó. Nếu sau khi sinh xong thì kẻ thù của anh ta sẽ chĩa mũi vào chị... lúc đó chị và bảo bối sẽ không được đi du lịch nữa đâu.

Hà Hạ Nhi nói một tràng phân tích dài dằng dặc thì thở dài. Triệu Khả ngẫm nghĩ hồi lâu. Thực ra, Hà Hạ Nhi nói cũng đúng. Dù Lam Ngạo yêu cô sâu đậm thì sinh xong anh sẽ bảo vệ cô và bảo bối. Đến lúc đó muốn đi du lịch cũng khó. Mà bây giờ bụng cô chưa có to, đi lại cũng ổn... vậy thì...

- Được! Chúng ta đi du lịch.

Hà Hạ Nhi nghe vậy thì khoái chí cười tít mắt. Cũng may cô đã sắp xếp mọi thứ. Tiền mỗi tháng Trần Hiên và Trần Hi chuyển khoản cho Hà Hạ Nhi thì cô đều chuyển sang 1 tài khoản ảo mặc danh khác. Bây giờ số tiền đã lên đến con số khổng lồ tha hồ cho cô và Triệu Khả đi du lịch năm châu.

Kể mà hai ông chồng của Hà Hạ Nhi biết được cô trốn đi, khóa tài khoản vào thì cô vẫn yên tâm dùng tiền trong tài khoản bí mật.

- Vậy thì đi nhanh lên. Em đã cho người sắp xếp ở cửa sau. Chúng ta đến sân bay.

_______________________

Khoảng 30 phút sau, Lam Ngạo hoàn thàng xong công việc quay lại đón cô xuất viện.

Khi đến cửa phòng, đúng lúc anh gặp Trần Hiên và Trần Hi hớt hải chạy tới.

- Hai người đến phòng bệnh của vợ tôi làm gì?

Lam Ngạo không hiểu sao mỗi khi anh nhìn bản mặt của hai anh em nhà này thì khó chịu không thể tả. Trần Hiên hừ lạnh không thèm nói. Còn Trần Hi điềm đạm.

- Hạ Nhi mới trốn đi. Bọn tôi không tìm thấy cô ấy. Nhớ lại lúc trước cô ấy cứ đòi đến gặp Triệu Khả nên bọn tôi quay lại xem cô ấy có ở đây hay không.

- Vợ tôi đang nghỉ ngơi. Người phụ nữ của hai người mà làm phiền vợ tôi thì đừng trách!

Lam Ngạo liếc mắt rồi mở cửa bước vào phòng. Cặp song bào cũng vào theo nhưng... căn phòng trống trơn. Cả người Lam Ngạo khựng lại nhưng ngay sau đó hiểu ra cái gì đi đến chiếc bàn có tờ giấy bị cốc nước đè cầm lên xem.

"Ngạo à, em quyết định cùng bảo bối đi du lịch một thời gian. Anh không phải lo, Hạ Nhi bảo sẽ chăm sóc cho em tốt. Mà anh khỏi tìm, bây giờ bọn em đi rồi. Tìm chưa chắc đã thấy đâu."

Bỗng chốc cơn tức giận của Lam Ngạo tràn lên tận não. Anh quay lại ném tờ giấy về phía cặp song bào kia, quát to.

- Lại là người phụ nữ của hai người! Giờ thì hay rồi! Cô ta dẫn vợ tôi đi trốn rồi!

Động tác của Trần Hiên rất nhanh. Ngay lập tức, anh bắt lấy tờ giấy mở ra xem. Gương mặt đen kịt. Còn Trần Hi nhìn biểu hiện của anh hai như vậy cũng lo lắng liếc sang xem nội dung bên trong tờ giấy.

- Anh à... việc này...

Trần Hi hơi run. Bàn tay Trần Hiên nắm chặt tờ giấy, do dùng sức nên gây tay nổi hết lên.

- Em quá nuông chiều cô ấy! Giờ thấy tác hại chưa? Lập tức cho người đi tìm về ngay!

Trong lúc đó, Trần Mặc, Diz, Nặc Ân và Nã Nhĩ bước vào báo cáo. Ánh mắt họ dừng lại ở trên người Trần Hiên và Trần Hi nhưng ngay lập tức thu lại đi về phía Lam Ngạo.

- Thiếu gia, lô hàng đã sắp xếp. Chờ lệnh của anh để xuất phát.

Diz định lấy Ipad đưa cho Lam Ngạo xem nhưng bị anh gạt lại. Lô hàng lần này rất quan trọng liên quan tới bốn gia tộc trong giới bạch đạo. Mà lúc này Triệu Khả lại trốn đi... Anh định đưa cô về Lam Gia xong xuôi rồi mới tự mình theo sát lô hàng nhưng giờ anh chẳng còn tâm trí nữa.

- Diz,Trần Mặc! Hai người phong tỏa các sân bay, tung thưởng 2 triệu đô cho ai tìm được Triệu Khả cho tôi. Còn Nặc Ân và Nã Nhĩ theo tôi đến sân lớn tự mình vận chuyển lô hàng tới bốn đại gia tộc.
 
Bí Mật Của Chồng Ngốc
Chương 61: Bỏ trốn sang italy [2]


Tại sân bay, Trần Hiên và Trần Hy điều động tất cả thuộc hạ lục tung hết cả lên nhưng mãi vẫn không thấy người cần tìm. Diz và Trần Mặc cũng điều động không kém. Phu nhân của bọn họ không hiểu sao lại có cái suy nghĩ to gan như vậy. Làm tất cả chúng thuộc hạ như hai người đây phải khổ tâm tốn sức.

- Ngài Diz, thuộc hạ vừa tra hỏi nhân viên kiểm soát. Họ nói có hai người phụ nữ đặt vé sang Pháp nhưng lại không lên máy bay khi cất cánh. Có lẽ, là phu nhân và Hà tiểu thư!

Một tên thuộc hạ chạy tới thông báo. Trần Hiên và Trần Hi đứng gần đó quay lại. Lúc này, trong đầu Trần Hi hiện lên một sự việc. Hắn lập tức vò đầu thở dài.

- Chết tiệt! Sao em lại không nghĩ ra sớm là Hạ Nhi lại dùng chiêu đó chứ!

Trần Hiên cau mày nhìn em trai. Hắn biết Trần Hi lúc nào cũng cưng chiều Hà Hạ Nhi. Có khi lại chiều quá mức. Nhiều lúc hắn phải dùng biện pháp mạnh ngăn hành động thái quá trẻ con của cả hai người. Lúc nào hắn cũng trong tình trạng tâm trí hỗn loạn cả về tập đoàn đến sự việc của hai người kia.

- Trần Hi, rốt cuộc em đã chiều cô ấy như thế nào hả?

Giọng nói lạnh lùng của Trần Hiên vang lên khiến Trần Hi kiên dè. Hắn cúi xuống, coi như nhận mọi lỗi về mình.

- Kể từ một năm trước Hạ Nhi có nói với em rằng cô ấy cần tiền mua đồ thị trường mới ra và đầu tư vào chứng khoán. Em nghĩ cô ấy chỉ là nói tức thời nên không nghĩ nhiều cứ cách 2 tháng chuyển cho cô ấy 1 triệu đô.

Nói đến đây, đương nhiên là Trần Hiên hiểu rõ mọi sự việc. Hắn quá quả thật dạo này buông lỏng cho hai người kia rồi.

- Lập tức khóa tài khoản của cô ấy lại ngay! Không có tiền cô ấy ắt sẽ tự về!

- Vấn đề không phải ở chỗ đó. Hạ Nhi đã chuyển toàn bộ tiền vào một tài khoản ảo vô danh tính. Có khóa cũng vô dụng.

Diz và Trần Mặc cùng lúc lắc đầu. Có trời mới biết cô tiểu thư họ Hà kia mang Triệu Khả đi đâu. Kẻ thù của Lam Gia rất nhiều, mà trong bụng cô lại mang đứa bé của thiếu gia. Nếu mà Triệu Khả và đứa bé có việc gì chắc hai người bọn hắn bị thiếu gia đẩy vào chùa đi tu mất.

Diz mở chiếc Ipad ra xem một lượt, rồi quay sang dặn dò tên thuộc hạ bên cạnh.

- Cho người sang các nước khác, phân tán ảnh của Hà tiểu thư và phu nhân. Nhớ, có thông tin gì phải báo cho tôi ngay.

- Đã rõ thưa ngài!

Tại sân bay Italy,

Hà Hạ Nhi nắm lấy tay của cô bước nhanh đi đi về phía hướng chiếc xe đen đang đợi sẵn. Quả thực, Triệu Khả phải công nhận rằng Hà Hạ Nhi rất mưu mô. Lúc đầu, cô tưởng Hà Hạ Nhi đi mua vé bay qua Pháp nhưng cô ấy lại dẫn cô đi hướng khác mà không lên máy bay. Cô ấy bảo đấy là chiêu "dương đông kích tây" để đánh lạc hướng người của Trần Hiên và Trần Hi. May ra mới có thời gian lên máy bay riêng mà không ai phát hiện.

Lúc ngồi vào trong xe, Triệu Khả mới thở phào nhẹ nhõm. Cô biết là Lam Ngạo sẽ khó chịu khi cô bỏ đi du lịch nhưng thôi kệ. Đã trót rồi thì cho trót luôn. Bảo bối trong bụng cô chắc cũng rất thích đi.

- Chị Khả, chị uống nước đi.

Hà Hạ Nhi mở nắp một chai nước đưa cho cô. Triệu Khả lúc này mới giật mình. Kì thực là hiện tại cô đang rất khát nên cầm lấy chai nước uống một ngụm đã hết nửa chai. Hà Hạ Nhi nhìn cô mỉm cười tươi, cô ấy mở túi xách ra lấy một quyển sổ nhỏ. Xem xét một hồi rồi chuyển sang trang khác vừa ngẫm nghĩ vừa nói.

- Chúng ta sẽ chơi ở Italy một ngày xong sẽ về Hy Lạp. Nhân tiện em cũng muốn thăm ba luôn. Trước khi Trần Hiên và Trần Hi tới thì chúng ta tiếp tục sang nước khác chơi.

Nhìn cách ăn nói của Hà Hạ Nhi có vẻ cô ấy rất hào hứng. Triệu Khả cười cười lắc đầu.

Chiếc siêu xe tiếp tục đi qua từng con đường cao tốc, xong qua những khu phố tụ tập địa điểm ăn chơi. Địa điểm đầu tiên của họ chính là sòng bạc. Hà Hạ Nhi mơ ước bấy lâu nay vào ăn chơi thỏa thích nhưng Trần Hiên lại ngăn cấm cô. Anh nói rằng chỗ đó toàn lũ cặn bã nên nhất quyết không cho cô đi. Nghĩ Hà Hạ Nhi này là ai chứ? Nếu cô mà muốn thì chẳng ai ngăn cản được cô cả.

Khi hai người vừa bước vào, nhân việc cung kính chào đón rồi dẫn đường tham quan. Quả là không hổ chỗ ăn chơi sa xỉ. Triệu Khả đi tới đâu cũng thấy trên bàn toàn xấp tiền đo dày và tiền vàng.

- Chị Khả, chúng ta chơi đi... em cũng muốn tiêu tiền cho thỏa thích.

Hà Hạ Nhi hào hứng nói. Số tiền mà Trần Hi gửi vào trong tài khoản cho cô đã lên tới con số khổng lồ, tha hồ mà ăn tiêu thỏa thích. Vậy là hai người bắt dầu hòa nhập cuộc chơi. Nhưng điều đáng nói ở đây là số tiền của Hà Hạ Nhi đặt cược lại thu về gấp hai lần ban đầu. Tiếng bạc lạch cạch trên bàn chơi Triệu Khả nghe sao mà vui tai.

"Rầm" người đàn ông tai to mặt lớn không kìm nén nổi sự tức giận đập mạnh bàn đứng dậy.

- Chết tiệt! Hai con nhóc chết tiệt, có phải hai chúng mày chơi khăm ông mày ông hả?

Cả Triệu Khả và Hà Hạ Nhi kinh ngạc nhìn nhau. Sau đó, khóe miệng Hà Hạ Nhi hơi nhếch nhàn nhã v**t v* từng tờ tiền đô.

- Ai chơi khăm? Đã đen rồi lão già này còn to mồm à?

Tên thuộc hạ phía sau lão tai to thấy vậy tiến lên hùng hổ.

- Con nhãi ranh kia, mày có biết trước mặt mày chính là Tư Lâm Gia hay không? Mày to gan nhỉ? Ông đây đập cho mày trận bây giờ!

Cả sòng bạc nhao nhao cả lên. Mà trung tâm lại là ba người đang đối đầu. Hà Hạ Nhi liếc mắt qua, một đám người Anh từ đâu tới. Nhìn biết ngay là dân giang hồ.

- Bổn tiểu thư thắng là thắng. Mấy người các ngươi đừng có ý kiến!

Đám người Anh kia đồng loạt đưa ánh mắt chằm chằm chĩa vào Triệu Khả và Hà Hạ Nhi. Cô hơi lo, theo bản năng lấy tay che bụng. Nếu là lúc trước thì cô còn phản kháng được. Nhưng, giờ cô đang có bảo bối. Không thể khinh suất!

Triệu Khả lùi lại phía sau Hà Hạ Nhi, thì thào nhỏ vào tai.

- Hạ Nhi, hay thôi đi... chị có thể giải quyết bọn chúng nhưng bảo bối trong bụng...

Hà Hạ Nhi ngẩn người sực nhớ ra là Triệu Khả đang mang thai. Cô định thôi nhưng tên đầu gấu phía trước kia đã lên tiếng.

- Chúng bay đâu, xông lên đập chết hai con nhãi ranh này cho tao!
 
Bí Mật Của Chồng Ngốc
Chương 62: Gặp lại cố thành thiên và sát ảnh


Hà Hạ Nhi đưa tay bảo vệ cho Triệu Khả lùi lại. Đám đàn ông kia xông tới, hùng hổ như đàn sói hoang. Tất cả mọi người xung quanh đều tụ lại một chỗ xem kịch hay.

Tư Lâm Gia là tay buôn vũ khí khét tiếng. Chính vì buôn vũ khí mà Gia Tộc Tư Lâm có có chút tiếng tăm trong giới làng chơi. Mọi người không ai là không biết con cáo già đó thủ đoạn đến thế nào. Vậy nên dù thấy hai cô gái bị Tư Lâm Gia gây sự cũng chẳng ai lên tiếng mà chỉ đứng nhìn.

Cho tới khi một tên sắp tung cú đấm về phía Hà Hạ Nhi, một tiếng súng vang lên khiến tất cả mọi người im lặng bàng hoàng. Tên bị bắn khụy xuống ôm bàn tay chảy máu kêu đau đớn. Tư Lâm Gia quay lại nhìn kẻ đã ra tay mà sắc mặt ông ta tái xanh. Một đám áo đen an ninh cầm súng đồng loạt từ ngoài chạy vào áp chế tất cả đồng bọn của Tư Lâm Gia. Sau đó, hai người đàn ông từ từ tiến vào sau. Ánh mắt của Triệu Khả lập tức hiện lên sự kinh ngạc. Hai người đàn ông kia không ai khác chính là Cố Thành Thiên và Sát Ảnh.

- Nhị Long Chủ, Tam Long Chủ!

Mọi người có mặt ở trong sòng bạc đều cung kính chào hỏi. Lâm Tư Gia nuốt một ngụm nước bọt. Ông ta ngay tức thì thay đổi thái độ. Cố Thành Thiên đàng hoàng bước tới chỗ ông ta, tay anh đút túi quần.

- Tư Lâm Gia, có vẻ đám chó săn bên cạnh ông hơi lố thì phải. Sòng bạc của tôi đến khi nào lại trở lên hỗn loạn như vậy?

Cố Thành Thiên đưa mắt nhìn qua, phát hiện ra Triệu Khả đứng phía bên kia. Anh cố gắng để bản thân bình tĩnh. Lam Ngạo đã từng nói, Triệu Khả bị tai nạn nên gương mặt có chút khác. Nhưng... ánh mắt đó anh vẫn không thể quên được.

Một tên áo đen mang một chiếc Ipad tới, trong đó có đoạn ghi lại cận cảnh toàn bộ cuộc xung đột vừa xảy ra. Khắp sòng bạc ở đâu cũng có lắp camera nên mọi sự việc đều nằm trong tầm tay của quản lí.

- Nhị Long Chủ... cái này là hiểu nhầm... hiểm nhầm thôi...

Lão già này cũng khôn ngoan biết nắm bắt thời cơ kịp thời thay đổi tính cách. Tuy Tư Lâm Gia quả thực có tiếng tăm nhưng lại không bằng Long Gia. Toàn bộ Sòng Bạc lớn trên 6 nước đều do Long Gia cầm quyền. Chưa kể Long Gia lại là 1 trong tứ đại gia tộc lớn. Nên không thể khinh suất được.

Sát Ảnh đứng phía sau, khóe miệng hơi nhếch. Hắn rút từ đâu ra một khẩu súng ngắn. Chỉ trong chốc lát, vài viên đạn ghi vào tay của đám người Tư Lâm Gia khiến bọn chúng đều ngã xuống đất lăn lộn đau đớn.

Gương mặt của Tư Lâm Gia trở lên khó coi, mồ hôi trên trán toát nhễ nhại.

Cố Thành Thiên đưa đưa tay, tên thuộc hạ hiểu ý cất đoạn ghi hình lại. Anh nhìn thẳng vào Tư Lâm Gia nhẹ giọng nhưng ai cũng biết đó là lời cảnh cáo.

- Tôi làm việc cái cốt yếu đơn giản là theo luật mà làm. Đám chó săn khia dám trong Sòng Bạc của tôi gây sự thì bọn chúng cần nên biết chút mùi vị của máu trên tay. Hy vọng Tư Lâm Gia lần sau giáo huấn lại bọn chúng một chút.

Tư Lâm Gia cúi đầu run run rồi ngay lập tức rời khỏi. Đám thuộc hạ của ông ta cũng cố gượng dậy chạy trối chết đi. Chỉ thoáng cái, tất cả đã được giải quyết. Mọi người lại trở về với cuộc vui chơi của mình.

Hà Hạ Nhi thở dài quay mặt sang phía Triệu Khả. Cứ tưởng được đánh một trận cho đã tay, ai ngờ lại có người can thiệp.

- Chị Khả, em chán ở đây rồi. Chúng ta về khách sạn ngủ rồi mai sang Hy Lạp.

Cả người cũng cảm thấy mệt nên Triệu Khả đồng ý. Cô phải ăn uống đầy đủ và ăn ngủ nghỉ tốt thì bảo bối trong bụng mới khỏe mạnh được.

Khi cả hai người định thu thập tiền rồi ra khỏi Sòng Bạc. Bỗng cánh tay của Triệu Khả bị ai đó nắm lấy. Cô quay người lại, phát hiện ra không ai khác chính là Cố Thành Thiên.

Kể từ khi nhớ lại kí ức lúc trước, Triệu Khả cảm thấy có lỗi với Cố Thành Thiên. Anh luôn quan tâm tới cô, kể cả lúc bản thân anh cũng không biết bí mật cô chính là Họa Kì.

- Triệu Khả! Em vẫn tốt chứ?

Khóe miệng cô mấp máy định nói gì đó nhưng Cố Thành Thiên lại tiếp tục.

- Thật trùng hợp khi gặp ở đây. Anh cứ nghĩ sẽ lâu lắm mới gặp lại em!

Triệu Khả quay người lại nhìn Hà Hạ Nhi gật đầu. Cô ấy hiểu ý rồi ra xe trước đợi cô. Triệu Khả nhẹ nhàng gỡ tay mình ra. Cô nhìn anh mỉm cười nhẹ.

- Cố Thành Thiên, anh vẫn ổn chứ?

- Tất nhiên, chỉ là... suốt thời gian đấy anh quả thực quá lo cho em nên có chút vấn đề.

Đúng như lời của Cố Thành Thiên nói. Hắn thỉnh thoảng lại làm sai việc vì lo nghĩ cho cô. Long Họa luôn nhân cơ hội đó bắt thóp hắn. Cũng may có Sát Ảnh dọn dẹp nhanh chóng.

- Chỉ là hiện tại em đang đi du lịch cùng bạn. Thấy Sòng Bạc lớn nên ghé chơi, ai ngờ lại là Sòng Bạc của anh.

Cố Thành Thiên là người tốt. Cô nợ anh rất nhiều. Nhưng cô sẽ nói rõ quan điểm vấn đề tình cảm để anh không nhận sai. Đôi mắt của Cố Thành Thiên thoáng hiện lên ý buồn. Anh đưa mắt nhìn chằm cô, thở một hơi dài rồi nói.

- Khả Khả... thật ra anh thích... em!

Triệu Khả như bị trấn động. Tay cô bất giác sờ xuống cái bụng hơi nhô ra của mình.

- Xin... lỗi... người em yêu là anh ấy! Trong bụng em hiện tại còn có bảo bối!

Cố Thành Thiên như không tin vào tai mình. Anh đưa tay vuốt lại mái tóc của mình cười khổ. Có phải anh quá chậm chân 1 bước hay không?

- Không sao! Yêu em là do anh tình nguyện. Dù lựa chọn của em thế nào thì anh vẫn sẽ yêu em theo cách của anh. Nếu Lam Ngạo mà dám làm tổn thương em, anh nhất định sẽ sống chết với hắn... có thể... ôm anh lần cuối không?

Cô suy nghĩ một hồi rồi gật đầu. Cố Thành Thiên ôm lấy cô. Vẫn là Khả Khả lúc trước của anh dù gương mặt đã có chút khác. Nhưng anh vẫn cho là quyết định của mình đúng.

- Khả Khả, anh yêu em! Yêu em theo cách của anh. Em nhất định phải hạnh phúc đấy!

Cô rơi nước mắt, mỉm cười nhẹ.

- Cảm ơn anh, Cố Thành Thiên!
 
Bí Mật Của Chồng Ngốc
Chương 63: Hy lạp


Triệu Khả chào tạm biệt với Cố Thành Thiên. Ra tới chiếc ô tô đen đợi thì Hạ Hạ Nhi cũng đúng lúc từ trong xe mở cửa ra. Hà Hạ Nhi sốt ruột hỏi cô.

- Chị Khả! Chị có sao không? Cái người đàn ông đẹp trai vừa nãy là ai vậy?

Triệu Khả bước vào trong xe, cô thuận tiện đưa tay mở nút điều hòa số to hơn. Quả thực bây giờ cô rất nóng. Không hiểu tại sao lại khó chịu. Chắc là do tâm lí của phụ nữ khi mang thai.

Hà Hạ Nhi theo sau cũng đóng cửa xe lại. Tài xế ngồi chỗ ghế lái quay xuống hỏi cô.

- Hà tiểu thư, tiếp theo chúng ta đi đâu?

- Đến khách sạn Hoàng Gia. Ngày mai tôi sẽ lên máy bay về Hy Lạp.

Người tài xế không hỏi nữa, cho xe chuyển hướng đi. Triệu Khả vẫn còn cảm giác buồn, cô vẫn còn thấy bản thân có lỗi với Cố Thành Thiên. Cô thất thần đưa tay xoa nhẹ lên bụng. Đúng là cảm giác có phần dịu đi. Triệu Khả quay sang, phát hiện Hà Hạ Nhi vẫn nhìn mình có lẽ đang chờ câu trả lời. Cô bất giác bật cười.

- Có gì đâu mà em lo lắng như vậy. Anh ấy là bạn của chị. Có điều... anh ấy rõ ràng yêu chị nhưng chị không thể đáp lại tình yêu của anh ấy được...

Hà Hạ Nhi thông cảm đặt tay lên vai cô an ủi. Không phải ai cũng có đủ dũng khí mà từ chối thẳng thừng như Triệu Khả. Hà Hạ Nhi hiểu rõ. Nhưng mối quan hệ của cô, Trần Hiên và Trần Hi lại rắc rối hơn. Nếu phải chọn một trong hai thì cô không thể chọn được. Hà Hạ Nhi cũng đã biết, người đầu tiên cô thầm thích của lần gặp gỡ đó là Trần Hiên. Quả thực anh rất lạnh lùng chính vì vậy mà cô bằng mọi giá tự nhủ phải bám theo anh cho bằng được. Nhưng cô lại mắc sai lầm lớn rằng thường ngày nhờ mối quan hệ của ba mà tới Trần Gia chơi lại thân thiết với Trần Hi mà không nghi ngờ gì. Đến lúc phát hiện ra cả hai người họ là anh em song sinh, trong tâm của cô lại không muốn từ chối ai cả. Đó cũng chính là lí do cô chấp nhận lấy cả hai người. Tuy nhiên,mọi người nhìn vào thì nói là cô ích kỉ nhưng quả thật Hà Hạ Nhi cũng tự nhận bản thân ích kỉ thật. Nhưng cô thà ích kỉ như vậy để được bên cạnh hai người ấy còn hơn lại phải làm khổ tất cả.

Hà Hạ Nhi cũng nắm chắc được, quyết định đó của cô sẽ dẫn tới sau này có thể cô, Trần Hiên và Trần Hi sẽ không được hạnh phúc lâu dài. Cô muốn đánh cược một lần duy nhất.

- Chỉ Khả, chị thật may mắn vì ngoại hình xinh đẹp có nhiều người đàn ông theo đuổi. Nhưng chị lại có bản lĩnh chỉ yêu một người và thẳng thừng từ chối mấy người kia... Em hâm mộ chị ở điểm đó!

Hai người nhìn nhau. Quả thật hai cô gái cũng có cùng hoàn cảnh nhưng sự khác biệt lớn nhất chính là lựa chọn đúng người mình yêu, chỉ một người mà thôi.

[...]

Sân bay Hy Lạp sáng sớm.

Hà Hạ Nhi kéo hành lí thu nhỏ đi trước dẫn đường cho Triệu Khả. Quả thực hai người đi tới đâu cũng gây sự chú ý bởi ánh mắt của mọi người cả. Đơn giản bởi vì họ xinh đẹp, nổi bật nhất trong đám đông.

Hà Hạ Nhi định lấy điện thoại ra gọi người thì thấy một đám áo đen đeo huy hiệu đi tới. Cô thấy vậy cất máy đi.

- Hạ Nhi tiểu thư, chúc mừng cô đã về. Bộ trưởng Heisen bảo chúng tôi tới đón tiểu thư.

Triệu Khả nhìn mấy người áo đen đó. Phải nói là quân phục đi, rất chỉnh tề. Bên phải ngực đeo huy hiệu để nhận ra người của chính phủ. Theo như Triệu Khả thấy, có vẻ Gia Tộc của Hà Hạ Nhi cũng phải có tiếng tăm, nhất ở trong chính phủ.

Hà Hạ Nhi dặn dò đám người áo đen một hồi rồi nắm tay Triệu Khả ra xe.

Ngồi trên chiếc xe đen, thỉnh thoảng Triệu Khả lại nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài. Họ đang đi trên một con đường giữa biển sa mạc mênh mông. Xe trở cô và Hà Hạ Nhi đi giữa. Phía trước có một chiếc xe dẫn đường. Phía sau có 3 chiếc xe bám sát để đảm bảo an toàn.

- Hạ Nhi tiểu thư, hôm qua phu nhân nhận được thông tin cô về thì vui mừng lắm. Nhất là bộ trưởng, ngài ấy còn sai người lau dọn dẹp sạch sẽ cả trong và ngoài biệt thự, sắp xếp lại phòng của tiểu thư cho cẩn thận.

Đầu của Hà Hạ Nhi nổi ba vạch đen.

- Có phải là lố quá không?

Nói là lố quá cũng không sai. Bộ trưởng Heisen và phu nhân năm đó có tận tới 3 người con trai. Mà bộ trưởng lại cực kì thích con gái. Cho đến khi rất nhiều năm sau Hà Hạ Nhi ra đời, cả phu nhân và bộ trưởng đều cưng chiều đứa con gái bảo bối này hết mực.

Cùng lúc đó, Lam Ngạo cũng xuống sân bay Hy Lạp. Lô hàng vận chuyển này quá lớn nên anh phải tự mình đích thân giám sát. Đã giao cho được 3 gia tộc. Còn gia tộc Cát Nhĩ cuối cùng, cũng là Gia Tộc có đơn hàng vũ khí cao nhất. Nhưng đường bay có chút vấn đề trục trặc về thời tiết nên Lam Ngạo cho người mang lô hàng di chuyển theo đường bộ.

Một tên thuộc hạ mang chiếc điện thoại tới đưa cho Lam Ngạo. Anh cầm lấy lập tức đưa lên tai nghe.

- Thiếu gia, người của chúng ta đã tìm ra thông tin phu nhân và Hà tiểu thư. Họ đang ở Hy Lạp. Trần Hiên và Trần Hi cũng đã nắm được tin tức đang bay qua đó.

- Vừa đúng lúc tôi đến Hy Lạp, cậu và Trần Mặc lập tức đến đây ngay cho tôi!

- Dạ!

Lam Ngạo cúp máy. Hàng lông mày của anh hơi nhíu lại. Gương mặt lộ rõ vẻ tức giận. Cũng may thật trùng hợp cô và Hà Hạ Nhi kia cũng tới Hy Lạp. Nếu để anh biết cô ở đâu, chắc chắn Lam Ngạo sẽ không bỏ qua cho cô.

- Triệu Khả! Em thật to gan! Dám mang con tôi đi linh tinh. Nếu để tôi tìm thấy em... em chết chắc!
 
Bí Mật Của Chồng Ngốc
Chương 64: Đối mặt


Khi một hàng chiếc ô tô dừng lại tại một biệt thự rộng lớn. Triệu Khả lúc này mới giật mình tỉnh giấc. Do đi đường xa khá dài nên cô có chút mệt. Do đến biệt thự của bộ trưởng Heisen nên tất cả phải qua các bước an ninh để đảm bảo không phải là kẻ xấu muốn đột nhập.

Riêng xe chở Hà Hạ Nhi và Triệu Khả thì không phải qua kiểm tra.

Giữa một thành phố Hy Lạp rộng lớn, tòa biệt thự của bộ trưởng nổi bật hơn tất cả. Nó có màu trắng và nổi bật nhất. Nhưng ai biết được, để vào được tòa biệt thự riêng giành cho bộ trưởng, rất nhiều nghị viên đã tranh chấp đấu đá bỏ mạng. Không kể đến trong đó có ba của Hà Hạ Nhi, bộ trưởng đương nhiệm thứ 10 Heisen.

Khi xuống xe, Hà Hạ Nhi rất chu đáo ra mở cửa cho cô. Bộ trưởng và phu nhân cùng mọi người khác đứng đợi sẵn ở trước cổng lớn như đón tiếp một vị khách quý vậy. Vừa trông thấy con gái, bộ trưởng phu nhân mừng rỡ. Hà Hạ Nhi liền nhanh chóng chạy tới ôm chầm lấy bà. Bộ Trưởng Heisen lắc đầu

- Hạ Nhi, cuối cùng con cũng về thăm ông bà già này rồi à?

Hà Hạ Nhi cười cười.

- Chẳng phải ba mẹ đồng ý cho con đi lấy chồng sao? Giờ ba mẹ lại nói vậy. Có biết vất vả lắm con mới về với ba mẹ không.

Năm đó, Trần Gia không chấp nhận cho Trần Hiên và Trần Hi cùng lấy chung 1 vợ. Nhưng vì thế lực của bộ trưởng Heisen rất lớn nên họ cũng phải nhượng bộ chấp nhận. Bộ trưởng Heisen lúc đó lên tiếng rằng ông ấy muốn con gái mình hạnh phúc. Cho dù phải làm bất cứ thứ gì. Chỉ cần con gái ông rơi nước mắt, ông sẽ không bỏ qua cho bất cứ gia tộc nào. Có lẽ Hà Gia chính là gia tộc lâu đời nhất nên Trần Gia không muốn vì 1 việc mà cắt đứt mối làm ăn lâu dài.

- Hạ Nhi, cô gái này là?

Bộ trưởng phu nhân đưa mắt nhìn về phía Triệu Khả. Bà cũng rất ngạc nhiên, lần đầu tiên con gái bà dẫn bạn về nhà. Phải nói là lúc trước tính cách của Hà Hạ Nhi rất kì quái nên không có bạn bè nhiều. Cái đó chính là lí do khiến bộ trưởng phu nhân đau đầu li lắng.

Hà Hạ Nhi đi tới phía Triệu Khả cầm tay cô kéo vào giới thiệu.

- Đây là chị Khả, bạn của con. Chị ấy và con đang đi du lịch.

- Dạ, cháu chào hai bác.

Bộ trưởng phu nhân tươi cười.

- Thì ra là bạn của Hạ Nhi, như vậy là khách quý rồi. À, hai đứa đi du lịch, con nói cho Trần Hiên và Trần Hi chưa?

Lúc này cả Triệu Khả và Hà Hạ Nhi đều nuốt một ngụm nước bọt nhìn nhau. Hà Hạ Nhi đành gượng cười giấu đi sự mất tự nhiên của mình.

- Đương nhiên... là con nói với 2 anh ấy rồi. Chỉ là, hai anh ấy bận nên không tới được.

Bộ trưởng Heisen và phu nhân đều không nghi ngờ gì. Hà Hạ Nhi giựt giựt tay của Triệu Khả lén ra tín hiệu im lặng. Triệu Khả chỉ biết thở dài. Sau đó,dĩ nhiên cô được ba mẹ của Hà Hạ Nhi đối đãi rất chu đáo. Hai ngày đó, Hà Hạ Nhi kéo cô đi tham quan thành phố, đi chơi và tham quan những di tích của Hy Lạp.

- Chị Khả, trên phố sắp có lễ hội hay lắm. Em sẽ dẫn chị qua đó.

Hà Hạ Nhi cầm lấy que kem, đút cả vào miệng. Triệu Khả mở chai nước uống một ngụm lắc đầu. Hà Hạ Nhi đưa cô đi rất nhiều nơi tới nỗi không còn thở được rồi.

- Chị nghỉ đã chứ giờ chẳng có sức nữa.

Lúc này, Hà Hạ Nhi mới sực nhớ ra là Triệu Khả đang mang thai nên chỉ cười hì hì dẫn Triệu Khả đến ngồi tạm chỗ ghế đá ven đường. Triệu Khả chợt phát hiện ra có vài tên áo đen đeo huy hiệu thập thò bên kia đang hướng về chỗ này. Cô bất đắc dĩ cứ cảm thấy tự do bị hạn chế. Do vì lo cho an nguy của Hà Hạ Nhi mà bộ trưởng đã sai người theo sát bảo vệ. Mà thực ra nỗi lo lắng của ông ấy cũng đúng. Biết bao kẻ thù bên ngoài đang rình mò mà Hà Hạ Nhi lại là bảo bối của Hà Gia, vậy nên cẩn thận cho chắc ăn.

Bỗng chuông điện thoại vang lên, Hà Hạ Nhi giật mình lấy ra nghe. Chỉ trong vài giây, sắc mặt của cô ấy biến đổi cúp máy.

- Chị Khả... không hay rồi! Thuộc hạ của em vừa thông báo rằng Trần Hiên và Trần Hi đang trên máy bay tới đây.

Triệu Khả cũng hoang mang chẳng kém. Nếu Trần Hiên và Trần Hi mà biết thông tin thì Lam Ngạo chắc cũng đã gần đến nơi rồi!

Hà Hạ Nhi nhanh chóng đứng dậy, cầm tay Triệu Khả về biệt thự bằng tốc độ nhanh nhất.

Vừa về đến biệt thự, cả hai người đều chạy lên phòng thu dọn đồ đạc trước sự ngạc nhiên của tất cả người giúp việc. Do đồ đạc cũng không nhiều nên hai người nhanh chóng kéo vali xuống đại sảnh.

- Hạ Nhi, Triệu Khả hai đứa sao lại thu dọn đồ đạc vậy?

Bộ trưởng phu nhân đi đến kinh ngạc. Hà Hạ Nhi chỉ ôm lấy bà rồi ra ôm lấy bộ trưởng Heisen tranh thủ.

- Ba mẹ, bọn con đi du lịch tiếp đây. Con sẽ về thăm hai người sau!

- Nhưng, mấy hôm nữa các anh của con nghỉ phép về rồi. Đợi mấy ngày nữa rồi hãy đi?

- Thôi con đi luôn đây, chẳng còn thời gian đâu. Tạm biệt ba mẹ nha!

Còn chưa để Triệu Khả kịp chào hỏi, Hà Hạ Nhi nhanh chóng nắm tay cô bước hết sức có thể. Nhưng, có lẽ ông trời đùa người hay sao? Chiếc xe đen của Trần Hiên và Trần Hi lại đúng lúc vào cổng chính. Bước chân của Hà Hạ Nhi dừng lại, cô cau có mặt định quay người vào bên trong thì cái giọng nói đó lại vang lên, là Trần Hiên mặt lạnh đó.

- Hà Hạ Nhi! Em chán sống rồi à? Dám tự ý bỏ đi mà không nói tiếng nào cho tôi biết!

Và tiếp sau đó, Trần Hi cất giọng vẻ tức giận.

- Anh quá nuông chiều em rồi. Anh sẽ không bao che cho em nữa!

Hà Hạ Nhi run run thả tay ra khỏi tay cầm của vali. Triệu Khả lắc đầu quay người định lách người qua phía bên kia. Lại thêm một chiếc xe đen đi vào cổng. Lần này, cô chết chắc. Lam Ngạo đường hoàng bước xuống xe, chiếc kính râm che đi đôi mắt của anh. Tim của Triệu Khả đập thình thịch từng nhịp. Mà Lam Ngạo đang hướng về phía của cô.

- Triệu Khả! Dám mang con tôi bỏ đi không nói một lời. Em càng ngày càng to gan, có lẽ tôi quá nuông chiều em rồi?
 
Bí Mật Của Chồng Ngốc
Chương 65: Tiết lộ


Tòa biệt thự của bộ trưởng Heisen hôm nay lại đông đúc nhộn nhịp bởi sự bàn tán bên ngoài của các người giúp việc.

Bên trong phòng khách rộng lớn. Có một sự gượng gạo bao trùm cả không gian. Bộ trưởng Heisen và phu nhân ngồi một chiếc ghế chính diện. Hai bên cạnh bàn là Triệu Khả và Lam Ngạo. Bên kia là Hà Hạ Nhi ngồi giữa Trần Hiên và Trần Hi.

Bỗng một tiếng đập bàn mạnh. Bộ trưởng Heisen tức giận lên tiếng.

- Hà Hạ Nhi! Con thật to gan! Dám lừa gạt ta và mẹ con là đã xin phép Trần Hiên và Trần Hi bỏ đi...

Hà Hạ Nhi không nói gì cụp mắt xuống. Bộ trưởng phu nhân uống 1 ngụm trà, rồi quay sang phía Lam Ngạo.

- Thật hiếm khi Lam Gia tới Hy Lạp. Nếu hai người không chê có thể ở lại đây vài hôm.

Bộ trưởng phu nhân và mẹ của Lam Ngạo vốn là bạn thân. Từ khi mẹ của anh mất thì bà ít liên lạc với Lam Ngạo hơn. Cũng thật trùng hợp, hôm nay lại gặp lại. Còn bộ trưởng Heisen thì chắc chắn phải biết rõ Lam Ngạo hơn cả. Bởi vì gia tộc của ông ta cũng thuộc hàng ngũ các gia tộc lớn nên Tứ Đại gia tộc nổi tiếng có Lam Gia thì Hà Gia cũng phải nhún nhường 3 phần. Khách quý đến nhà đương nhiên là phải tiếp đón chu đáo.

Lam Ngạo từ tốn. Đôi mắt của anh nhìn liếc sang nhìn chằm vào Triệu Khả khiến cô lạnh cả sống lưng. Cánh tay của Lam Ngạo vòng qua eo cô hơi siết mạnh nhưng cũng không làm cho cô quá đau.

- Xin lỗi hai vị. Tôi chỉ đến đón vợ của tôi thôi. Còn rất nhiều việc đang cần tôi xử lí. Mạn phép!

Lam Ngạo vừa nói vừa kéo Triệu Khả đứng dậy. Lúc này Hà Hạ Nhi phụng phịu cũng bật dậy theo.

- Không được! Chị Khả phải ở đây với em!

Nhưng Hà Hạ Nhi đã mắc một sai lầm. Chính là phải chịu những ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cô của Trần Hiên và Trần Hi. Đặc biệt là Lam Ngạo. Anh như ác quỷ vậy, gương mặt tối sầm không còn gì có thể tối hơn. Lam Ngạo hừ lạnh cúi chào Bộ trưởng Heisen và phu nhân xong dẫn Triệu Khả đi. Hà Hạ Nhi vẫn ngoan cố định chạy theo nhưng lại bị Trần Hiên nắm chặt tay lại không cho đi.

- Anh buông em ra, em phải kêu Lam Ngạo cho chị Khả ở lại!

- Câm miệng! Lầm này về biệt thự anh sẽ dạy dỗ em một trận.

Hà Hạ Nhi bĩu môi. Cô đưa mắt nhìn về phía ba mẹ cầu cứu nhưng họ chỉ lắc đầu. Lần này chắc không xong mất thôi.

Trên một chiếc máy bay đang cất cánh. Tư Điền đang chăm chú xem bản vẽ khu vực ở Hy Lạp. Nhưng thực ra đầu óc của anh không tập chung được mà lại luôn nghĩ tới cô. Bất giác, Tư Điền đưa tay lên xoa trán. Đầu của anh lại đau như búa bổ.

Khương Nhạn thấy vậy vội lấy hai viên thuốc trắng đưa cho Tư Điền. Anh cầm lấy đưa lên miệng nuốt không cần nước. Chỉ là, mấy năm trước gặp tai nạn nặng là đầu của Tư Điền có chút vấn đề. Thỉnh thoảng lại lên cơn đau buốt.

- Cậu nên bớt suy nghĩ nếu không muốn đầu nổ tung!

Khương Nhạn hừ lạnh sắp xếp lại dụng cụ cho vào hộp rồi đứng dậy đi xuống hàng ghế bên dưới.

Vừa ngồi xuống, Khương Nhạn mở Ipad ra. Đúng lúc có một cuộc gọi tới. Anh đưa mắt nhìn Tư Điền phía trước rồi chỉnh lại độ nhỏ âm thanh.

- Sao rồi?

- Ngài Khương Nhạn, người của chúng ta phát hiện ra một nhóm người áo đen đang gài bom ở lô hàng của Lam Ngạo. Có lẽ, Mộc gia đã quyết chiến rồi...

- Được rồi! Tôi sẽ thu xếp.

Khương Nhạn tắt máy. Nếu Lam Dật và Lam Thiện đã hành động thì anh cũng phải xuất kích. Có thể Triệu Khả đang gặp nguy hiểm.

Điều mà Khương Nhạn lo lắng nhất chính là Tư Điền. Ba mẹ của Tư Điền có ơn với anh nên bằng mọi giá anh sẽ không để Tư Điền gặp nguy hiểm. Quả thực rất nhiều năm về trước, anh lần nhiệm vụ ấy Khương Nhạn đã tìm thấy xác của Họa Kì trong đống đổ nát. Anh không muốn nói cho Tư Điền vì biết Tư Điền yêu Họa Kì sâu đậm. Anh đã nói dối rằng Họa Kì vẫn còn sống chỉ là đang mất tích.

Là một bác sĩ khiêm nhà nghiên cứu, anh đã tạo ra 1 cái máy thu thập kí ức của Họa Kì lại rồi mang cô chôn cất cẩn thận. Anh muốn tìm một người có gương mặt giống Họa Kì để cấy kí ức đó vào. Như vậy, Tư Điền sẽ không nghi ngờ. Thật trùng hợp mà vô tình anh đã phát hiện ra người có ADN và gương mặt gần giống với Họa Kì. Đó là Triệu Khả.

Khương Nhạn lại phải mất mấy tháng để điều tra lai lịch của Họa Gia ngày trước. Anh phát hiện ra rằng, Họa Kì và Triệu Khả vốn là chị em sinh đôi. Chỉ có điều, số phận của Triệu Khả bất hạnh hơn, vừa mới sinh ra cô đã bị kẻ thù của Họa Gia cho đeo dịch dung co giãn để không lộ ra gương mặt cho tới khi lớn và mang vứt đi. Được ba mẹ nuôi hiện tại nhặt được mang về.

Tuy nhiên, khi tìm thấy Triệu Khả. Khương Nhạn đã nói với Tư Điền rằng mình có thể khôi phục kí ức của Họa Kì. Nhưng thực ra anh đã cấy kí ức của Họa Kì đã mất đó vào đầu của Triệu Khả. Và dĩ nhiên, qua mắt được tất cả mọi người.

Họa Kì thực ra đã không còn nữa từ rất nhiều năm trước rồi. Nhưng Khương Nhạn vẫn giấu, anh đã làm vậy vì Tư Điền. Tất cả mọi sự thật Tư Điền lầm tưởng Triệu Khả là Họa Kì đang che giấu thân phận đều do 1 tay Khương Nhạn dựng lên.

- Thiếu gia, nếu ông bà chủ còn sống thì tôi cũng chẳng phải giấu cậu. Nhưng, hiện tại ông bà chủ mất rồi thì tôi sẽ có trách nhiệm bảo vệ sự an toàn của cậu! Họa Kì... thực xin lỗi...
 
Bí Mật Của Chồng Ngốc
Chương 66: Nguy hiểm cận kề


Chiếc xe của Lam Ngạo dừng lại tại một khu cung trường rộng lớn. Vừa bước xuống xe, anh đóng sầm cửa lại. Triệu Khả giật thót len lén nhìn gương mặt của Lam Ngạo. Anh rõ ràng là đang tức giận. Cô mở cửa bước xuống xe chạy nắm lấy tay Lam Ngạo níu anh lại. Biết là cô đang hối lỗi nhưng cơn giận của Lam Ngạo vẫn chưa nguôi. Anh khoanh tay mặc cho cô víu tay áo mình, cũng không đẩy cô ra.

- Lam Ngạo... em... em biết lỗi rồi. Anh đừng giận nữa!

Lam Ngạo không nói. Triệu Khả lay lay mãi mà anh không có phản ứng. Cô lập tức bĩu môi. Nếu mềm mà không được thì đừng trách cô cứng!

Triệu Khả buông ống tay áo của Lam Ngạo ra. Cô lùi lại phía sau rồi từ từ ngồi xuống dưới đất. Lam Ngạo thấy phía sau không động tĩnh gì thì từ từ quay lại thấy Triệu Khả đang nhăn nhó ôm bụng.

- Triệu Khả, em sao vậy? Nhanh... anh đưa em tới bệnh viện.

Triệu Khả biết thừa Lam Ngạo sẽ không bỏ mặc đứa bé nên cô mới lấy chủ ý này. Triệu Khả cố nặn ra nước mắt, cô kiên quyết không để Lam Ngạo bế mình lên.

- Anh không tha thứ cho em, bảo bối trong bụng vì vậy mà buồn... dù đau nhưng em và bảo bối vẫn chịu được.

Quả không nằm ngoài dự kiến của cô. Lam Ngạo để tâm với bảo bối trong bụng hết sức. Vẻ mặt anh lập tức nhăn lại bất lực. Cuối cùng đành thỏa thuận.

- Được rồi... được rồi... anh tha thứ cho em được chưa? Anh thua rồi!

Triệu Khả vui mừng lập tức đứng dậy ôm lấy cổ của Lam Ngạo. Anh vẫn giận lại càng hờ hững. Triệu Khả nhanh chóng liền cúi xuống hôn vào môi mỏng của Lam Ngạo. Lần này, là anh đã gục ngã thật rồi.

Lô hàng mà Lam Ngạo chuẩn bị đã sẵn sàng chờ gia tộc Cát Nhĩ đến nhận.

Tuy Lam Ngạo biết là đưa Triệu Khả đi cùng thì cũng rất nguy hiểm cho cô lỡ xảy ra việc gì. Nhưng, không đưa là không được vì hiện tại anh không còn thời gian đưa cô trở về biệt thự nữa.

Nửa tiếng sau, sáu chiếc xe đen luần lượt đi tới chỗ hẹn. Lam Ngạo cao cao tại thượng một tay đút túi quần, một tay ôm Triệu Khả.

Diz, Trần mặc, Nặc Ân và Nã Nhĩ cũng đúng lúc mang hàng ra.

Vài tên áo đen mở cửa xe xuống trước xong chạy qua mở cửa cho Đại thiếu gia nhà Cát Nhĩ. Một đôi chân thon dài bước xuống, rồi một người đàn ông đường hoàng chỉnh lại bộ áo vest đen trên người. Tên thuộc hạ vội bật mở chiếc ô che nắng cho người đàn ông kia.

Lam Ngạo nhếch miệng. Cát Nhĩ gia là gia tộc chính trị. Nhưng sau lưng lại là 1 bộ quyền buôn bán vũ khí lớn cung cấp bí mật cho quân đội kiếm lợi nhuận. Chính vì vậy mà Lam Ngạo hợp tác với gia tộc này thì số tiền thu về cũng không nhỏ.

- Lam Gia, quả đúng như danh bất hư truyền, rất đúng giờ!

Cát Nhĩ Ân ra hiệu, vài tên thuộc hạ vội vàng chạy qua xem hàng xong quay lại báo cáo. Nhận được một câu trả lời hợp lí, Cát Nhĩ Ân vui vẻ.

- Đây là lần cuối tôi và cậu giao dịch! Từ lần sau tôi sẽ không mạo hiểm mang cả 1 lô hàng khổng lồ này đến cho cậu nữa. Cậu biết đấy, cảnh sát quốc tế rất thính.

Lam Ngạo quả thật là người biết tính toán rất kĩ. Mặc dù kết quả thu về lợi nhuận cao nhưng anh không muốn mạo hiểm thêm lần nào nữa. Chỉ vì lô hàng lần này mà anh lại không thể Triệu Khả về dưỡng thai được.

- Được thôi! Mang hết mấy lô hàng này lên xe. Hợp tác vui vẻ!

Cát Nhĩ Ân đưa tay ra định bắt tay nhưng Lam Ngạo lại hờ hững nhìn chằm hắn. Cát Nhĩ Ân không giận mà chỉ cười cười.

Diz đang làm việc trên Ipad bỗng nghe thấy có tiếng động lạ. Từng ngón tay của anh từng lại trên bàn phím, bất giác quay đầu nhìn về phía lô hàng có tấm vải che gần đó. Đám thuộc hạ của Nặc Nhĩ Ân lần lượt bê lô hàng lên xe, tấm vải thấp thoáng chuyển động. Diz phát hiện ra bên trong đó có gài bom hẹn giờ.

Anh vội đi lại gần về phía Lam Ngạo, nói nhỏ. Chỉ trong tích tắc, gương mặt Lam Ngạo tối sầm lại. Nếu lô hàng Diz nhìn thấy có gài bom thì chắc chắn các lô hàng còn lại cũng vậy.

Bom mà nổ thì cũng sẽ dính dáng tới vũ khí, sức công phá rất khủng khiếp. Lam Ngạo chửi thề, anh đã quá mất cảnh giác để kẻ thù có thể dễ dàng nhập vào thuộc hạ mà gài bom.

- Diz... lập tức cho người chuẩn bị xe mau chóng rời khỏi đây!

Phía bên Cát Nhĩ Ân thấy Lam Ngạo tức giận như vậy thì hơi khó hiểu. Bỗng đâu, thuộc hạ của hắn ta chạy tới vội thông báo.

- Cát Nhĩ gia, lô hàng của chúng ta bị gài bom.

Bàn tay của Cát Nhĩ Ân nắm chặt lại. Hắn tức giận rút súng ra.

- Lam Ngạo! Có phải anh biết kẻ nào đó gài bom vào lô hàng của tôi không? Chết tiệt, tại sao không nói hả? Có biết số tiền lô hàng này lớn tới cỡ nào không?

- Hàng đã giao. Khách đã nhận. Còn lại không phải là nghĩa vụ của tôi!

Lam Ngạo chẳng muốn dây dưa thêm. Anh thừa biết Cát Nhĩ Ân gian xảo tới cỡ nào. Loại người đó đây là lần cuối cùng anh hợp tác.

Phía xa, tiếng súng nổ lên. Diz, Trần Mặc, Nặc Ân và Nã Nhĩ cũng rút súng ra phản công lại. Lam Ngạo theo bản năng ôm lấy bao bọc người cô. Đôi mắt của anh quét qua một lượt một đám áo đen từ đâu ra. Là kí hiệu người của Mộc Gia.

Phía xa gần đó, Lam Thiện và Lam Dật ngồi trên chiếc xe đen. Lam Dật thu nhỏ ống nhòm để nhìn kĩ bao quát xung quanh. Khóe miệng hắn bỗng nhếch lên cười đểu.

- Phản công nằm trong kế hoạch! Lam Ngạo, ngày này năm sau chính là ngày giỗ của mày!
 
Bí Mật Của Chồng Ngốc
Chương 67: Lối thoát


Tiếng súng nổ trên nền trời ngày càng ác liệt. Lam Ngạo vẫn ôm chặt lấy Triệu Khả, tay còn lại rút khẩu súng lục trong túi quần ra bắn liên tiếp từng tên một. Triệu Khả mím chặt môi, tay cô bất giác víu chặt lấy tay của Lam Ngạo. Không phải cô sợ hãi mà cô lo lắng cho bảo bối trong bụng. Như hiểu được ý của Triệu Khả, Lam Ngạo nhẹ nhàng xoa nhẹ đầu cô.

- Yên tâm, anh sẽ không để em và con gặp nguy hiểm!

Có lẽ, cô tin tưởng anh đến vậy. Anh nói sẽ bảo vệ cô và con. Cô tin là như vậy.

Diz và Trần Mặc lách sang một bên, hai người phối hợp rất ăn ý tiêu diệt được khá lớn số lượng đối phương. Đôi mắt của Diz nhanh nhẹn quét qua phía lô hàng bên kia, quả bom vẫn đang tích tắc đếm ngược. Anh quay lại sốt ruột thông báo với Trần Mặc.

- Còn 10 phút nữa! Chết tiệt, bọn khốn đó dám kìm hãm chân chúng ta lại. Nếu bom nổ, vũ khí cũng vì thế nào kích hoạt, sức công phá lớn sẽ khiến tất cả tan xác.

- Nếu đã vậy thì phải liều xông ra thôi!

Quả đúng là anh em song sinh, Diz và Trần mặc suy nghĩ tương thông. Hai người nhìn nhau gật đầu nhanh nhẹn lướt nhanh tới chỗ Lam Ngạo.

- Thiếu gia, chúng ta phải liều lên xe thôi. Bom sắp nổ rồi!

Lam Ngạo gật đầu. Anh cúi người xuống dặn dò Triệu Khả.

- Lát anh chặn bọn chúng, em nhớ mau chóng lên xe để Diz và Trần Mặc hộ tống em đi. Yên tâm, không phải lo cho anh.

Cũng may một điều rằng Lam Ngạo đã cho người cải tiến tất cả toàn bộ xe hạng tối tân với lớp phòng ngự kính chống đạn. Lam Ngạo cởi áo ngoài phủ lên người cô. Triệu Khả còn đang do dự thì anh đã nắm tay cô kéo đi.

Bên phía của Cát Nhĩ Ân cũng đang trở lại lên xe bỏ đi. Nhưng bọn áo đen cũng không tha mà bắn phá liên tục. Lam Ngạo thật không ngờ Lam Dật và Lam Thiện lại hàng động sớm như vậy. Có lẽ, bọn chúng muốn anh chết ngay tại đây. Nếu muốn sống sót và bảo vệ cô, chỉ còn cách liều giết hết bọn chúng.

Đi gần tới hai chiếc xe đen còn sót lại. Nặc Ân và Nã Nhĩ đang ở trong xe đợi sẵn. Lam Ngạo mở cửa để cô ngồi vào chiếc xe còn lại, Diz và Trần Mặc ngồi vào ghế lái. Trước khi đóng cửa, Lam Ngạo trừng mắt nhìn cặp song bào kia.

- Nhớ bảo vệ cô ấy cho tốt! Dù bất cứ chuyện gì xảy ra cũng không được quay đầu lại.

- Lam Ngạo! Đừng đi...

Triệu Khả cố nắm tay anh. Cô không muốn Lam Ngạo gặp nguy hiểm. Khíe mắt của Triệu Khả đã ngấn nước từ bao giờ. Lúc trước là cô bảo vệ anh, hiện tại ngược lại anh bảo vệ cô. Triệu Khả quá mệt mỏi, nhiều lúc cô cũng chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường thôi. Lam Ngạo hôn nhẹ lên trán của Triệu Khả rồi đóng cửa xe lại. Diz khởi động máy phóng vụt đi. Lam Ngạo quay lại rồi lên xe của Nặc Ân và Nã Nhĩ. Anh đoán chắc Lam Dật và Lam Thiện đã cho người hành động thì bọn chúng chắc phải ở gần đây.

- Lái xe nhanh đi, bom sắp nổ rồi.

Nặc Ân khởi động lái xe về hướng ngược lại xe của Diz. Chiếc xe phi trong gió cát mịt mù. Xe của Triệu Khả đi được một đoạn khá xa, thì phía sau bỗng xảy ra một tiếng rung mạnh. Tất cả lô hàng vừa rồi đều nổ tung, sức công phá quá lớn. Xe cô đi một đoạn xa mà vẫn có chút ảnh hưởng, vậy Lam Ngạo sẽ...

- Quay xe lại! Lam Ngạo anh ấy ...

- Tài lái xe của Nặc Ân có thể được gọi là vua tốc độ.

Ý của Trần Mặc nói là Lam Ngạo sẽ không gặp nguy hiểm nếu để Nặc Ân lái xe. Nhưng trong lòng Triệu Khả vẫn bồn chồn lo lắng. Chợt Diz đạp chân phanh khiến chiếc xe phanh gấp lại. Giữa sa mạc cát mịt mù, có hai chiếc xe đen chặn phía trước. Lam Thiện cùng đồng bọn đã chặn phía trước khiến họ không lối đi. Lam Thiện cầm chiếc súng trên tay hệt như một con sói đang đợi mồi. Lam Dật quả là nói không sai, chắc chắn Lam Ngạo sẽ mở đường cho Triệu Khả đi. Vì vậy mà hắn theo lời của Lam Dật chặn trước ở đây. Nếu Lam Ngạo chết mà đứa con trai bụng Triệu Khả được sinh ra thì chẳng còn nghĩa lí gì. Vì vậy mà phải diệt cỏ tận gốc.

Lam Thiện ra tín hiệu, vài tên thuộc hạ chạy lại đồng loạt chĩa súng lại phía xe của Triệu Khả. Trần Mặc chửi thề rồi cùng Diz rút súng ra.

- Triệu Khả! Không được xuống xe.

Diz nói to rồi cùng Trần Mặc bước xuống. Triệu Khả mơ hồ chỉ thấy bên ngoài một cuộc hỗn loạn. Bỗng có tiếng gõ cửa kính. Cô quay ra phát hiện Lam Thiện đang dứng đó, hắn không tốn công phá cửa xe mà chỉ nhàn nhạt.

- Xuống xe đi,cô hết đường rồi. Nếu cô không xuống thì tôi sẽ cho người đặt bom, tới lúc đó cô muốn biết tin tức của Lam Ngạo thì cũng không được đâu.

Tim Triệu Khả đập nhanh. Cô biết Lam Thiện nói là làm. Tuy xe chống đạn nhưng không chống bom được. Cô thật sự hết đường. Đáy mắt triệu Khả lướt qua phát hiện ra một khẩu sung đen nhỏ dưới chân. Cô nhớ lại khi Lam Ngạo dẫn cô lên xe, anh có cúi người xuống. Triệu Khả hơi cúi người nhân lúc Lam Thiện không thể ý cầm khẩu súng đen đúng vào trong túi áo....

Cô mở cửa bước xuống xe, Lam Thiện lập tức dí súng vào đầu cô. Bên kia, Diz và Trần Mặc đang bận rộn xử lí đám kia nên không thể qua giúp cô được.

- Người phụ nữ của Lam Ngạo! Nhìn cô cũng có vẻ được... không biết khi Lam Ngạo sắp chết, nhận được tin tức người phụ nữ của nó bị cưỡng h**p thì nó sẽ phản ứng ra sao?
 
Bí Mật Của Chồng Ngốc
Chương 68: Không lối thoát


Triệu Khả nắm chặt tay lại tức giận. Bụng cô lại râm ran hơi đau.

- Lam Thiện, anh đúng là đồ khốn kiếp. Dù gì Lam Ngạo với anh cũng là anh em chung dòng máu. Tại sao anh lại đểu tới như vậy?

Lam Thiện chợt cười to. Đôi đồng tử của hắn hơi híp lại.

- Anh em? Nó không xứng. Cái thứ con hoang mà lại so sánh với Lam Dật và tôi? Mẹ nó cũng chỉ thứ hèn hạ thấp kém, không hiểu sao lão già ông nội lại mang toàn bộ tài sản cho nó nữa...

Lam Thiện tiến từng bước lại gần phía cô. Triệu Khả hoảng sợ lùi lại. Tay cô run run đưa lên định bụng rút súng ra nhanh động tác của Lam Thiện nhanh hơn. Hắn bước tới bóp chặt lấy cổ của cô.

- Tôi đổi ý rồi! Cô lắm mưu mô, nên phải cho chết nhanh hơn!

Hơi thở của Triệu Khả bị đứt quãng. Cô thật sự rất mệt mỏi, phía phần bụng lại đau nhói. Tay cô cố gắng đưa lên để kéo tay Lam Thiện ra. Nhưng một người phụ nữ với một người đàn ông lại là 1 khoảng cách. Đáy mắt Lam Thiện hiện lên tia sát ý. Hắn giơ đầu súng lên cô, lắc đầu nhẹ.

Triệu Khả bất lực nhắm chặt mắt lại. Chẳng lẽ bây giờ cô bất lực vậy sao? Lam Ngạo...

Một tiếng súng vang lên, tim Triệu Khả giật thót. Mãi sau không thấy động tĩnh gì cô liền mở mắt ra. Lam Thiện buông tay khỏi cổ của cô, hắn đang ôm bên bả vai trái đang chảy máu của mình. Rồi một cánh tay rắn chắc nắm lấy tay cô kéo vào lòng. Tư Điền nhẹ nhàng ôm lấy cô.

- Họa Kì... em không sao chứ?

- Tư Điền?

- Ừ!

Anh nhẹ nhàng đáp. Tình huống vừa rồi khiến tim của anh muốn nhảy ra ngoài khi chứng kiến cô đang gặp nguy hiểm. Anh sợ mất cô như rất nhiều năm về trước. Anh rất sợ mất cô. Càng nghĩ đầu của Tư Điền càng đau, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng.

Lam Thiện quằn quại dưới đất. Hắn nhìn Triệu Khả mà mang sát ý nồng đậm. Lam Thiện gượng sức cố gắng vươn người ra vơ lấy khẩu súng dưới đất gần đó. Một tay hắn cầm súng, đưa lên bắn 3 phát liên tiếp. Triệu Khả mơ hồ cảm thấy bất ổn khi nghe thấy tiếng súng. Tư Điền thở hổn hển buông cô ra, rồi loạng choạng ngã xuống đất. Thì ra ba viên đạn đó bắn vào lưng của Tư Điền.

- Tư ... Điền... đừng...

Khóe mắt cô ươn ướt, vội vàng ngồi xuống ôm lấy anh.

- Tư... Điền... anh cố gắng lên... mau... chúng ta tới bệnh viện...

Cô gào thét ôm lấy Tư Điền, phía bên kia Lam Thiện giơ súng nhưng cô không để ý. Giờ cô chỉ mong làm sao có thể cứu được Tư Điền thôi. Lại thêm một tiếng súng. Lần này, Khương Nhạn đến kịp thời. Viên đạn xuyên qua đầu của Lam Thiện khiến hắn chết tại chỗ.

- Khương... Nhạn... anh mau qua xem... Tư Điền... anh ấy...

Khi Khương Nhạn tới thì Tư Điền đã yếu lắm rồi. Tư Điền cố gắng nhìn Khương Nhạn, như anh muốn nói điều gì đó. Trong lòng Khương Nhạn như thắt lại. Cảnh tượng này giống hệt với ông bà chủ trong vụ thảm sát năm xưa. Có chết Khương Nhạn cũng không bao giờ quên. Anh ta cúi xuống, tạ lỗi với Tư Điền.

- Thiếu... gia... tôi đã thất hứa với ông bà chủ rằng sẽ bảo vệ anh. Thật xin lỗi!

- Đừng... tự... trách mình... tình hình thế nào tôi biết rõ... nhất... chỉ cần sau này... anh bảo vệ cô ấy cho tốt...

Hơi thở của Tư Điền càng dồn dập hơn. Quả đúng như lời Tư Điền nói. Anh biết rõ tình trạng của bản thân sẽ không thể sống lâu được. Dạo này đầu của Tư Điền đau nhức, anh không nhờ Khương Nhạn khám cho bởi vì anh biết Khương Nhạn sẽ lo cho anh mà giấu. Vì vậy mà Tư Điền đã đến gặp 1 vị bác sĩ nổi tiếng để khám. Quả như những gì anh đoán, vết thương ở đầu năm đó đã tạo thành khối u ác tính. Mạng sống của anh cũng chẳng còn nhiều. Điều mà anh vẫn nuối tiếc chính là sẽ không còn được bên cạnh cô nữa.

Khương Nhạn chết lặng, anh ta rơi nước mắt nắm lấy tay của Tư Điền.

- Thiếu gia... là tôi đã sai... tôi đã giấu anh. Họa Kì... thực ra cô ấy đã qua đời lâu lắm rồi. Tôi sợ anh sẽ sốc nên... nên tôi đã tạo ra một cái máy lưu giữ kí ức của Họa Kì rồi kích vào kí ức của Triệu Khả. Tôi... đã sai rồi... tôi có lỗi với anh, có lỗi với Họa Kì.

Nghe tới đây, Tư Điền kinh ngạc rồi hiểu ra vấn đề.

- Vậy còn Triệu Khả?

- Cô ấy là chị em song sinh của Họa Kì. Tôi đã điều tra kĩ càng mới dám để cô ấy mang kí ức của Họa Kì...

Giờ đây, Tư Điền rất mệt mỏi. Khóe miệng anh hơi cười.

- Khương Nhạn, cảm .... ơn vì... tất cả...

Tư Điền nhắm mắt. Có lẽ anh chìm vào giấc ngủ sâu mãi không thể tỉnh lại. Thì ra Họa Kì đã ra đi từ lâu. Bây giờ anh sẽ đến nơi đó gặp cô ấy. Nhớ năm đó Tư Điền đã cố gắng theo đuổi Họa Kì mặc dù cô là 1 người bản lĩnh không thích dựa dẫm. Anh yêu cô, yêu sâu đậm. Từ khi thảm họa xảy ra anh đã tìm mọi cách để gặp cô. Họa Kì... em yên tâm... anh đến với em ngay.. xin lỗi... đã để em chờ trong suốt thời gian dài...

Nước mắt Triệu Khả vẫn cứ rơi. Thì ra cô còn có chị em sinh đôi nữa. Bây giờ cô chỉ còn kí ức của Họa Kì. Lúc đó, Tư Điền yêu cô ấy sâu đậm tới cỡ nào.

Khương Nhạn gào to ôm lấy Tư Điền. Ngày đó đã xảy ra, lần anh tuyệt vọng nhất trong cuộc đời.

Triệu Khả gạt nước mắt, tuy bụng vẫn còn đau nhưng cô vẫn gượng được. Chợt cô nhớ tới Lam Ngạo, Triệu Khả quay người cố lần mò tới chiếc xe mở cửa ra. Lúc này, Diz và Trần Mặc đi tới. Hai người bọn họ chỗ nào cũng bị thương, cả người dính đầy máu.

- Diz, Trần Mặc mau đưa tôi quay lại. Lam Ngạo, Lam Ngạo anh ấy gặp nguy hiểm...
 
Bí Mật Của Chồng Ngốc
Chương 69: Tuyệt vọng


Chiếc xe đen lao nhanh trên biển cát mêng mông. Trong lòng Triệu Khả như lửa đốt. Miệng cô liên tục nhủ thầm rằng Lam Ngạo sẽ không sao.

Diz lái xe quay lại chỗ để lô hàng, cả một vùng nổ tung bây giờ toàn là đống phế tàn.

- Không thấy chiếc xe đen bị nổ nào quanh đây, chắc chắn nhóm của Thiếu Gia đã đi xa rồi!

Triệu Khả gật đầu, Diz đành đánh lái rẽ ngang qua từng chỗ để tìm kiếm. Trần Mặc mở Ipad ra, cố gắng thông nhập vào vệ tinh để quét tìm người một lượt, hết thu nhỏ rồi phóng to. Họ đi một đoạn khá xa, một tiếng bom nổ khủng khiếp khiến cát bay mịt mù. Diz nhanh chóng cho xe qua đó. Càng đến gần, anh càng cảm thấy bất ổn. Rất nhiều chiếc xe nổ tan tành, xác chết nằm la liệt trên cát. Triệu Khả bước xuống xe, cô ôm lấy bụng của mình chạy lại tìm Lam Ngạo. Diz và Trần Mặc cũng chạy qua đó. Thật đúng lúc hai người gặp phải Nặc Ân và Nã Nhĩ bất tỉnh ngay dưới chân. Diz cau mày ngồi xuống xem xét một hồi rồi ấn huyệt. Lúc sau, Nặc Ân và Nã Nhĩ tỉnh lại. Trần Mặc liền túm cổ áo của Nặc Ân hỏi dồn.

- Thiếu gia đâu?

Nặc Ân xoa đầu, cả người anh ta cũng chẳng hơn Diz và Trần Mặc, chỗ nào cũng chằng chịt vết thương.

- Vốn tôi đã đưa thiếu gia thoát khỏi vụ nổ vừa rồi nhưng Lam Dật lại cho người chặn đường... bọn chúng và người của chúng ta đánh nhau quyết liệt. Cho đến khi Lam Dật rút bật công tắc bom đã gài sẵn cho nổ... tôi thấy Thiếu Gia và Lam Dật vẫn còn đó, định chạy đến nhưng lại bị bom hất ra xa...

Trần Mặc thất thần buông cổ áo Nặc Ân ra. Chết tiệt! Lam Dật lại hành động như vậy! Vừa nãy cách chỗ xa như vậy mà bọn họ còn cảm nhận sức công phá lớn. Vậy thiếu gia sẽ...

- Mau, tìm kiếm người nhanh!

Diz thúc giục. Cả 4 người bọn họ lao vào đống đổ nát lật tung từng chỗ tìm. Vụ nổ vừa nãy tạo thành rất nhiều hố cát sâu. Cả người Triệu Khả ướt đẫm mồ hôi, bụng râm ran đau nhói nhưng cô vẫn mặc kệ tay chảy máu mà ra sức đào bới. Triệu Khả khóc gần như cạn kiệt nước mắt.

- Lam... Lam Ngạo... anh ở đâu... trả lời em đi...

Do mải tìm kiếm và cô không để ý tới phía sau. Một người cọ quậy ngay trong đống đổ nát. Là Lam Dật!

Khi hắn vừa nhìn thấy Triệu Khả, đôi mắt của hắn sắc lạnh. Vừa nãy trong vụ nổ hắn và Lam Ngạo có xô xát. Nhân lúc Lam Ngạo không để ý,hắn liều đẩy anh vào trong vụ nổ. Lam Dật loạn choạng bò dậy, hắn cúi người nhân tiện cầm một thanh sắt đen dưới đất tiến lại về phía cô.

Lam Dật giơ sắt lên cao, đúng lúc này Triệu Khả có linh cảm không lành. Cô kịp thời né người sang một bên. Một tiếng động chói tai vang vọng. Giết hụt Triệu Khả, Lam Dật như tức điên lên. Hắn nắm chặt thanh sắt trong tay.

Cô hoảng loạn lùi lại phía sau. Chân mềm nhũm không thể bước được.

- Lam Dật! Anh vẫn còn sống? Lam Ngạo đâu?

Nghe cô hỏi, Lam Dật cười to.

- Lam Ngạo sao? Nó chết rồi! Tao đã đẩy nó vào vụ nổ... bây giờ chỉ còn mày và đứa bé trong bụng mày thôi!

Hắn dần dần tiến lại phía Triệu Khả. Cô chỉ biết lùi lại theo bản năng. Vừa đi, Lam Dật vừa gõ mạnh thanh sắt đen vào đống phế thải bên cạnh.

- Mày còn sống, thì chắc chắn Lam Thiện đã không còn mạng rồi! Mày... mau xuống hối lỗi với anh tao đi!

Lam Dật gào to giơ thanh sắt lên. Triệu Khả nhắm chặt mắt lại chờ chết. Lam Ngạo đã không còn thì cô cũng chẳng phải nuối tiếc cái gì nữa. Bên tai cô chợt nghe thấy tiếng "hự" rồi được cánh tay ấm ôm vào lòng. Cho đến khi cô mở mắt, thì thấy Lam Ngạo đang ở trước mắt. Người anh dính đầy máu, nhất là ở trên trán thương nặng nhất, máu vẫn chảy từng giọt. Có lẽ, anh đã đỡ một đòn vừa nãy cho cô.

- Lam Ngạo?

Triệu Khả như không tin vào mắt mình. Anh vẫn còn sống! Lam Ngạo của cô vẫn còn sống?

- Khốn kiếp! Mày đúng là mạng lớn, mày và con người đàn bà của mày mau đi chết đi.

Lam Dật phang thanh sắt tới. Lam Ngạo vừa bị đánh ở vùng đầu vẫn còn choáng váng. Nhưng anh vẫn gượng người lao tới đỡ đòn của Lam Dật. Hai người giằng co nhau kịch liệt.

Triệu Khả thấy tình hình của Lam Ngạo không ổn, cô bám vào đống sắt đằng sau đứng dậy định tìm nhóm của Diz tới giúp. Nhưng cô mãi không thấy bóng dáng ai. Bọn họ khuất chỗ nào đó. Chợt trong đầu cô lóe lên một ý. Triệu Khả thò tay vào túi, phát hiện ra khẩu súng vẫn còn trong đó.

Cô vội vàng run run rút súng ra. Quay người lại định bắn về phía Lam Dật. Nhưng cả hai người cứ di chuyển không dừng lại, vả lại lúc đó đầu cô đang hỗn loạn. Triệu Khả cố lắm nhưng cũng chẳng dám bóp cò vì sợ làm bị thương Lam Ngạo.

Lam Ngạo đúng lúc quay ra, thấy cô đang do dự thì thúc giục.

- Triệu Khả! Mau bắn đi, nhanh!

- Em... em không thể...

Làm sao cô có thể bắn khi anh đang ở đó được. Nhưng Lam Ngạo liên tục thúc giục cô bắn. Triệu Khả vừa khóc, cô cắn chặt răng nhắm thẳng phía Lam Dật bắn tới.

"ĐOÀNG" tiếng súng vang lên. Triệu Khả th* d*c. Lam Dật cúi xuống nhìn bụng mình chảy máu. Hắn không còn sức mà làm rơi thanh sắt trên tay ngã xuống. Lúc này, Lam Ngạo cũng thất kinh ngã xuống thở hổn hển.

Triệu Khả vội vàng chạy lại đỡ lấy anh. Lam Ngạo rất mệt mỏi, dường như kiệt sức. Máu ở phía đầu anh vẫn chảy.

Thấy Lam Ngạo không động tĩnh gì, cô vội vàng lay lay anh. Nhưng vô tác dụng.

- Lam... Ngạo... anh sao vậy?... hắn chết rồi... anh... anh...

Nước mắt Triệu Khả chảy dài. Khi nhóm của Diz chạy tới, thì thấy cảnh cô ôm chặt lấy Lam Ngạo. Cả người đẫm máu khóc to.
 
Bí Mật Của Chồng Ngốc
Chương 70: Kết cục


Chiếc giường bệnh chuyển bánh hướng đến phòng cấp cứu. Triệu Khả cố gắng ôm bụng chạy theo, đến trước cửa phòng, Diz chặn cô lại.

- Tôi là bác sĩ khiêm người của thiếu gia, tôi sẽ không để anh ấy bị sao đâu. Cô phải bình tĩnh ở ngoài này đợi.

Nói rồi Diz gật đầu nhìn Trần Mặc. Cơ thể của Triệu Khả dường như kiệt sức. Quãng đường tới bệnh viện khá xa, cô quá mệt mỏi rồi. Bất giác Triệu Khả loạng choạng lùi lại phía sau. Đầu cô hơi nhức, khung cảnh phía trước bỗng bị nhòa đi tối sầm. Cũng may Trần Mặc kịp thời đến đỡ lấy cô. Bác sĩ và y tá được gọi ra lập tức.

Khi Triệu Khả tỉnh lại đã thấy mình nằm trên giường bệnh trắng xóa. Bên tay trái truyền nước có chút hơi tê. Một vị nữ y tá vừa mang đồ vào thấy vậy thì vội vàng đi thông báo cho bác sĩ. Vài phút sau, Diz và Trần Mặc bước vào.

- Cô tỉnh rồi?

Triệu Khả được Diz đỡ ngồi dậy dựa vào thành giường phía sau.

- Tôi đã hôn mê bao lâu rồi?

- Khoảng 1 ngày. Cơ thể cô bây giờ rất suy nhược, nếu muốn đứa bé trong bụng khỏe mạnh thì hãy ăn nhiều đồ tẩm bổ.

Diz vừa ghi chép vừa dặn dò. Đột nhiên Triệu Khả hỏi khiến nét bút của anh chợt dừng lại cứng ngắc.

- Lam Ngạo... Anh ấy đâu?

Một màn im lặng bao phủ. Chỉ thấy Trần Mặc thở dài. Diz cố gắng viết nốt những gì dặn dò ra giấy rồi đưa cho y tá bên cạnh. Sau đó anh ta ra ngoài, mãi lúc lâu sau mới cùng vài người bác sĩ khác cùng đẩy một giường bệnh đến cạnh giường bệnh của cô. Triệu Khả vẫn dõi theo, đáy mắt cô kích động khi nhìn người nằm trên giường đó là Lam Ngạo.

Cô dứt khoát giựt ống tiêm truyền nước trên tay xa, xuống giường bệnh, cố gắng bám vào vách tường để đi tới chỗ Lam Ngạo.

Anh phải thở bình oxi, nhiều lúc hơi thở có chút yếu ớt. Triệu Khả ngồi xuống cạnh giường bệnh của Lam Ngạo, nhẹ nhàng cầm tay anh đưa lên đặt lên má mình. Bàn tay này... không còn độ ấm nóng nữa...

- Anh ấy sao vậy?

Triệu Khả cắn môi, nước mắt chảy dài như người mất hồn. Diz phải cố gắng lắm mới mở được miệng.

- Thiếu gia bị thương ở phần đầu ở trúng chỗ hiểm. Vả lại, mất quá nhiều máu và chịu đựng một việc gì đó quá sức khiến toàn bộ dây thần kinh bỗng bị tê liệt... tôi... tôi đã cố gắng hết sức... thiếu gia hoặc sẽ tỉnh lại, hoặc sẽ cứ như vậy suốt đời...

Triệu Khả đau lòng nhắm mắt lại. Cô nhớ lúc đó, anh vì đỡ đòn cho cô mà bị thương ở vùng đầu. Đã vậy, còn cố chống cự cho tới khi thấy cô an toàn. Triệu Khả như rơi vào tuyệt vọng, cô áp đầu xuống bên cạnh anh nói nhỏ, nước mắt lăn dài.

- Lam Ngạo, em và con sẽ đợi anh tỉnh lại... anh nhất định phải tỉnh lại đấy...

Tại Mộc Gia

Mộc Tầm sốt ruột đi lại trong đại sảnh. Lam Dật và Lam Thiện đến giờ vẫn chưa có tin tức khiến ông ta như dầu sôi lửa bỏng. Bỗng bên ngoài có tiếng huyên náo, rồi một tên áo đen vội vàng sợ hãi chạy vào.

- Lão... lão gia... không hay rồi... người của Lam Gia đã bao vây toàn bộ biệt thự...

Tên áo đen kia còn chưa kịp dứt lời, một tiếng súng vang lên. Ánh mắt của Mộc Tầm kinh hãi khi thấy viên đạn xuyên qua đầu của tên thuộc hạ. Lam Trấn và thuộc hạ của ông xông vào. Mộc Tầm bị tấn công bất ngờ không kịp trở tay, thuộc hạ của ông ta đều bị hạ gục hết. Duy nhất còn ông ta thì bị bao vây.

- Mộc Tầm! Sau bao nhiêu năm ông vẫn vậy, hai thằng cháu của ông dám hạ sát Lam Ngạo!

Lam Trấn tức giận lên tiếng. Phải biết khi nhận được tin Lam Ngạo bị Lam Dật và Lam Thiện tấn công, ông đã cực kì tức giận. Hiện tại, tuy Lam Dật và Lam Thiện đã chết nhưng Lam Ngạo vẫn đang trong tình trạng hôn mê sâu không tỉnh lại. Điều đó khiến Lam Trấn phải điều động người tới chỗ Mộc gia ngay. Tuy Mộc Gia hiện tại cũng được coi là thông gia cũ của Lam Gia, nhưng những bằng chứng thuộc hạ của ông cung cấp thì Lam Trấn không thể chấp nhận nổi cái gọi là Lam Gia này.

- Lam Trấn! Ông đừng tự đắc ý! Còn Lam Dật và Lam Thiện sẽ quay về thôi!

- Hai chúng nó đã chết rồi.

Nụ cười của Mộc Tầm cứng ngắc lại. Ông ta bị khủng hoảng tinh thần trầm trọng. Đứa con gái duy nhất của ông ta đã mất, giờ đến hai đứa cháu ngoại bảo bối cũng ra đi. Bàn tay Mộc Tầm siết chặt lại. Ông ta nhìn Lam Trấn tràn ngập sự thù hận.

- Là ông! Tất cả là tại ông đã hại hai đứa nó!

Mộc Tầm không để ý đến thứ gì nữa. Ông ta lao nhanh tới định bóp cổ Lam Trấn. Nhưng một phát đạn từ đâu bay tới xuyên qua tim của Mộc Tầm. Ngay lập tức ông ta ngã xuống đất chết tức khắc. Lam Trấn quay lại phát hiện gương mặt lạnh lùng của Lam Khánh. Tuy cơ thể nhỏ bé nhưng tài bắn súng của nó vẫn không thay đổi.

- Năm đó chính Mộc Tầm đã âm mưu để người trong gia tộc đã chém giết lẫm nhau dẫn tới rất nhiều thảm kịch. Giờ chính ta tôi kết thúc mọi thứ, trả thù cho các anh em của tôi!

Lam Khánh dõng dạc nói. Cả Mộc Gia lâm vào tình trạng im lặng. Khối tài sản khổng lồ đó khi Mộc Tầm chết được chia san sẻ đồng đều cho các gia tộc lớn. Đương nhiên là phần của Lam Gia hơn tất cả vì Lam Khánh đã có công giúp họ được khối tài sản đó.

Mọi chuyện kết thúc nhưng không được trọn vẹn khi Lam Ngạo vẫn đang trong tình trạng hôn mê sâu.

1 tháng sau.

Diz và Trần Mặc đã thống nhất với Triệu Khả đưa Lam Ngạo về Lam Gia. Dĩ nhiên là Lam Trấn vui vẻ tán thành. Hà Hạ Nhi cùng Trần Hiên và Trần Hi cũng thỉnh thoảng tới thăm cô. Hà Hạ Nhi lúc đó còn hùng hồn nắm tay cô thông báo muốn nhận bảo bối trong bụng cô làm con nuôi đầu lòng. Có vẻ ba người họ đã giải quyết xong vấn đề cá nhân rồi.

Còn Nã Du đang mang thai nên thỉnh thoảng Thẩm Dực mới đưa cô ấy tới chơi với cô được. Mà quả thật Nã Du và Triệu Khả rất tâm đầu ý hợp. Nói chuyện phiếm cả một ngày cũng không thấy chán. Điều này khiến Thẩm Dực đau đầu mỗi khi suốt ngày nhìn đồng hồ thúc giục Nã Du về.

Hôm đó, Triệu Khả nhận được một cuộc gọi lạ. Cô nhấc máy nghe thì nhận ra giọng của Sát Ảnh. Hắn vẫn như vậy, tính tình cô thấy hắn giống đứa trẻ vị thành niên như ngày nào. Sát Ảnh không biết nói chuyện êm tai, nên Triệu Khả vẫn thường quen miệng gọi hắn nhóc.

- Đã nói đừng gọi tôi là nhóc rồi! Tôi chỉ gọi điện cho chị muốn nói rằng... Cố Thành Thiên vẫn nhớ tới chị... cả... cả tôi cũng vậy...

Khóe miệng cô cười cười.

- Cảm ơn nhóc! Rồi chị sẽ sang Italy thăm hai anh em!

- Nhớ sang đấy!

Cho đến lúc cúp máy rồi Triệu Khả vẫn còn thấy nụ cười ấm áp mà hiếm khi cô thể hiện.

Sáng hôm ấy, như thường lệ cô vẫn ngồi bên cạnh giường kể chuyện vui cho Lam Ngạo nghe. Nhưng thỉnh thoảng không hiểu tại sao cô lại bật khóc. Bảo bối trong bụng cũng đã gần lớn, vậy mà... Lam Ngạo vẫn không tỉnh lại.

Triệu Khả nắm chặt lấy tay anh, gục đầu xuống giường khóc nức nở. Bao nỗi ấm ức cô dồn nén khi chỉ cạnh anh mới bộc lộ hết.

Không biết khóc tới bao giờ, cô cứ giữ tư thế đầu gục xuống cạnh anh. Chợt, một bàn tay ấm áp xoa nhẹ lên mái tóc Triệu Khả khiến cô giật mình. Giờ này mọi người đã đi làm công chuyện hết... hay người giúp việc?

Triệu Khả ngẩng đầu nhìn quanh không thấy ai cả. Cô nghi hoặc, tim đập mạnh khi nhìn xuống giường. Là Lam Ngạo đang mở mắt nhìn cô cười trìu mến. Triệu Khả như không tin vào mắt mình, cô lấy tay dụi dụi lại rồi vừa khóc vừa cười trong hạnh phúc.

- Vợ... em khóc gì vậy? Có phải khóc vì anh không?

Giọng nói của Lam Ngạo khàn khàn. Triệu Khả cúi xuống ôm chầm lấy cổ của anh.

- Đồ ngốc! Anh là đồ ngốc! Ai khóc vì anh chứ?

Lam Ngạo sau bao lâu giờ mới tỉnh dậy cơ thể vẫn còn yếu ớt nên chỉ chạm nhẹ v**t v* mái tóc của cô.

- Bảo bối của chúng ta cũng đã gần lớn rồi. Nhìn xem, bụng em to ra như kia...

- Lớn rồi.. nhưng chúng ta chưa có kết hôn... nhỡ đẻ xong mới cưới à?

Cô phụng phịu. Có lẽ Triệu Khả vẫn còn đang chìm trong sự hạnh phúc mà bao ngày qua cô mơ ước.

- Được... đợi anh khỏe lại chúng ta sẽ kết hôn lại. Lần này... anh hứa sẽ không làm mẹ con em phải cô đơn nữa...

Đó là lời hứa của anh. Vậy là sau bao chuyện xảy ra thì họ vẫn hạnh phúc bên nhau. Không cứ gì lấy một người chồng tài giỏi hay nhà giàu. Mà chỉ cần một người chồng tốt lúc nào cũng quan tâm tới mình... cho dù có ngốc cũng hạnh phúc thôi...
 
Bí Mật Của Chồng Ngốc
Chương 71: ngoại truyện: tiểu bảo bối - lam kiêu


Năm Lam Kiêu 1 tuổi.

Đã rất nhiều lần Lam Ngạo nài nỉ Triệu Khả tổ chức lại hôn lễ cho cô và anh nhưng đều bị cô thẳng thừng từ chối. Chính vì vậy mà Lam Ngạo đành bó tay thỏa hiệp mua vé để hai người đi du lịch coi như hưởng tuần trăng mật năm châu mà lúc trước gián đoạn.

Nhưng, điều mà Lam Ngạo e ngại nhất chính là tiểu bảo bối Lam Kiêu. Nó bám Triệu Khả như đỉa, không rời một bước.

Nếu trước kia Lam Kiêu vừa sinh ra ngoan ngoãn nằm im một chỗ ngủ bao nhiêu thì bây giờ càng lớn nó lại khiến Lam Ngạo khó chịu bấy nhiêu.

Tuần trăng mật năm châu của hai người bị thằng bé chen vào vì Triệu Khả không muốn bảo bối xa mình. Không biết Lam Kiêu giống gen của ai mà đi đâu cũng thu hút cái nhìn của nữ giới. Mấy người phụ nữ nước ngoài kia bu quanh nó anh không nói làm gì. Nhưng đến vợ anh cũng bị nó thu hút quên mất hình bóng của anh khiến Lam Ngạo không thể nào chấp nhận được.

- Bà xã, tối nay chúng ta...

- Tối nay hả? Em bận dẫn tiểu bảo bối đi chơi công viên rồi.

- Nhưng đây là tuần trăng mật của chúng ta.

- Nhưng tiểu bảo bối cũng là con của hai ta.

Lam Ngạo sa sầm nét mặt không nói lên lời. Vậy là cả tuần trăng mật đó anh phải theo sau xách đồ cho hai mẹ con đi chơi. Tối thì bị thằng ôn con kia chen giữa.

Đúng là tuần trăng mật tồi tệ nhất trong cuộc đời anh!

Lam Kiêu 2 tuổi.

Tiểu bảo bối vẫn bám chặt mẹ mọi lúc mọi nơi. Lam Ngạo thì coi thằng coi như cái gai trong mắt.

- Lam Ngạo, em có việc phải đi Úc. 3 ngày sau em về, nhớ chăm sóc bảo bối cẩn thận. Không được để bảo bối khóc đâu đấy.

Triệu Khả kéo vali ra khỏi biệt thự căn dặn. Lam lão gia và Lam Khánh thì đến hòn đảo tư nhân nghỉ dưỡng. Đám Diz và Trần Mặc bận rộn thay Lam Ngạo thu xếp công việc ở tập đoàn. Thành ra, cả biệt thự rộng lớn ngoài người giúp việc, bảo vệ và thợ tỉa cây ra thì chỉ có mỗi Lam Ngạo và Lam Kiêu.

Mà Lam Kiêu rất nghịch ngợm. Nó nhân lúc Lam Ngạo không để ý bò tới bò lui khắp các căn phòng quậy phá đồ đạc. Nếu là đứa trẻ bình thường không sao, nhưng Lam Kiêu đã 2 tuổi mà chẳng chịu tập nói hay chịu tập đi. Điều này lại khiến Lam Ngạo điên đầu khi mỗi lần phải đi tìm thằng bé.

- Thiếu gia, tiểu bảo bối làm vỡ bình cổ thời Chu quốc.

- Thiếu gia, tiểu bảo bối làm hỏng hết đồ trang điểm của phu nhân.

- Thiếu gia.. tiểu bảo bối... xé nát mấy quyển sách quý trong thư phòng...

Mấy người giúp việc chạy đi chạy lại tán loạn lên. Lam Ngạo chỉ ngồi đó day day trán. Nếu biết cái thằng quỷ kia nghịch như vậy thì ngay từ đầu anh đã không làm cho cô mang thai. Có trời mới biết... anh sắp bị nó làm cho tức chết rồi!

- Thiếu gia... không hay rồi.. tiểu bảo bối đang nghịch sổ đăng kí kết hôn của ngài...

Lam Ngạo giật mình vội vàng chạy về phòng. Chết tiệt! Anh đã cất giữ cả hai bản vào tủ cẩn thận rồi mà thằng oắt con vẫn lục ra được! Khi Lam Ngạo chạy vào phòng ngủ phát hiện trên tay của tiểu bảo bối là sổ đăng kí kết hôn của anh. Vì vậy không nghĩ nhiều, anh liền đi đến lấy lại cuốn sổ rồi đặt lên trên cao.

- Không đúng! Anh giữ 2 cuốn... tại sao ở đây lại chỉ có 1 cuốn?

Lam Ngạo đưa mắt nhìn tiểu bảo gằn giọng.

- Lam Kiêu! Con giấu cuốn sổ còn lại ở đâu?

Thằng bé cho tay lên miệng làm điệu bộ dễ thương cười khanh khách.

Mấy hôm sau đó, Lam Ngạo cứ nịnh nọt tiểu bảo bối. Anh tự tay tắm cho thằng bé, tự tay đút cho nó ăn và ru ngủ. Mỗi lần đưa đồ chơi cho tiểu bảo bối, Lam Ngạo lại dịu giọng xoa nhẹ.

- Lam Kiêu à, con giấu cuốn sổ đỏ kia ở đâu hả? Đưa cho ba đi...

Thế mà tiểu bảo bối lại hiểu rồi lắc đầu tiếp tục chơi đồ chơi.

Hôm nay là Triệu Khả sẽ trở về, đúng lúc Lam Ngạo vừa cúi xuống nhặt đồ chơi dưới gầm ghế cho Lam Kiêu. Bỗng anh thấy có gì đó dưới gầm ghế thì nghi hoặc liền thò tay vào lấy ra. Quả nhiên, là cuốn sổ đăng kí kết hôn của anh bị tên nhóc kia vò nhăn nhúm xong phi tang dưới gầm ghế này. Mà người giúp việc cũng bất cẩn, dọn dẹp không để ý. Vậy mà mấy ngày nay anh đau cả họng cung nịnh tên nhóc kia như một ông hoàng.

Lam Ngạo cầm lấy cuốn sổ, gương mặt xám xịt lại nhìn chằm tiểu bảo bối.

- Lam Kiêu! Ai cho phép con làm hỏng sổ đăng kí kết hôn của ba!!!

Bỗng dưng tiểu bảo bối ngước lên nhìn anh chằm chằm rồi òa khóc nức nở. Thấy tiểu bảo bối khóc, anh liền nghi hoặc. Bình thường mà bị anh mắng thì nó sẽ quay người bỏ đi thản nhiên. Vậy mà hôm nay lại khóc? Chẳng lẽ....

Lam Ngạo giật mình quay lại phía sau thì ngạc nhiên. Triệu Khả đã đứng đó từ bao giờ. Cô thấy tiểu bảo bối khóc to như vậy thì chạy vội lại ôm lấy thằng bé lên

- Triệu Khả.... không phải như em nghĩ đâu... anh...

- Lam Ngạo! Anh giỏi lắm! Nhân lúc em không có ở nhà dám đe dọa tiểu bảo bối! Từ tối nay, anh không được phép ngủ ở phòng chính nữa!

Từ đấy Lam Ngạo mới biết thì ra tên tiểu quỷ kia mới nhỏ tuổi mà đã quỷ kế đa đoan rồi. Càng lớn nó càng khiến anh cảnh giác... cũng may, sự lo lắng của Lam Ngạo chỉ kéo dài cho tới khi Triệu Khả sinh thêm một tiểu công chúa xinh đẹp nữa.
 
Bí Mật Của Chồng Ngốc
Chương 72: Ngoại truyện : đặt tên - sự uy quyền của vợ


Bảo bối thiên thần của cả Lam Gia cuối cùng cũng ra đời khiến ai nấy đều vui mừng. Đó chính là một tiểu soái ca siêu dễ thương. Về vấn đề đặt tên khiến cả Lam Gia từ lớn tới nhỏ ai cũng nhộn nhạo cả lên.

Trong khi Triệu Khả đang đắm chìm vào giấc ngủ say trên phòng vì tối qua cô đã thức trắng đêm để dỗ dành tiểu bảo bối.

Lam Ngạo hôm qua phải ở lại tập đoàn để xử lí công việc nên sáng sớm nay mới mò về bế tiểu bảo bối cho Triệu Khả ngủ. Anh đã học cuốn bí kíp "làm chồng tốt" mà Thẩm Dực đưa cho anh để thực hiện nghĩ vụ khiến bà xã hài lòng. Mất ngủ cả đêm rồi về lại bế con khiến gương mặt của Lam Ngạo tiền tụy hẳn.

Phòng khách của Lam Gia, từ gia chủ đến người giúp việc ai ai cũng có một xấp giấy tờ dày trước mặt. Diz và Trần Mặc theo lệnh của Lam Ngạo hoãn lại công việc, tích cực lên mạng tìm kiếm một cái tên hay cho tiểu bảo bối.

- Thôi, tôi mệt lắm rồi! Ngồi mấy tiếng đồng hồ ê cả mông. Tiểu bảo bối sẽ tên là Lam Khanh, lấy từ tên Khánh của tôi!

Ngay lập tức, Lam Khánh mím chặt miệng lại khi bao nhiêu con mắt đổ dồn về phía mình. Lam lão gia Lam Trấn hừ lạnh.

- Chú tưởng tên cháu nội ta sẽ đặt giống với cái tên sở khanh của chú à? Nó là đấng nam nhi, chính là người thừa kế tiếp theo của Lam Gia đấy! Thằng bé sau này chắc chắn giống ta!

- Giống anh sao? Anh nghĩ nó sau này sẽ già khó tính giống anh à?

Lam Khánh không chịu phản bác. Cuối cùng tất cả lại rơi vào trạng thái trầm mặc. Diz đã lên mạng tra gần 1000 cái tên hay và ý nghĩa xong tải về đầy cả bộ nhớ để lắp ghép từng cái một.

- Lam Tiểu Hoa được chứ?

Sau bao nhiêu cố gắng, Diz mới cất tiếng sảng khoái. Tiểu chính là nhỏ bé, hoa trong đào hoa. Tiểu bảo bối đào hoa nhỏ bé của Lam Gia. Tưởng rằng cuối cùng cũng thuận lợi, nhưng ngay lập tức Trần Mặc đưa mắt liếc sang máy tính của Diz cau mày.

- Tiểu Hoa là tên con gái!

Thôi rồi, thôi rồi. Diz lập tức đưa tay lay trán lắc đầu thở dài. Anh lại nhấn nhầm tải toàn tên con gái về máy....

Nặc Ân cùng Nã Nhĩ nhìn Diz cũng lắc đầu. Mấy tiếng đồng hồ mọi người tìm tên, ai cũng đưa ra rất nhiều ý kiến nhưng lại bị số đông phản đối. Cuối cùng lại thành ra chẳng tìm được cái tên nào cả.

Lam Ngạo ngồi tựa lưng lên ghế sopha nhắm mắt ngủ từ bao giờ. Bỗng tiểu bảo bối tỉnh giấc khóc vang vọng cả đại sảnh khiến ai nấy đều giật mình. Lam Ngạo mở mắt rồi nhanh chóng nhẹ nhàng bế con lên tay. Đôi mắt tròn xoe của tiểu bảo bối nhìn anh chằm chằm, ngay sau đó cười khanh khách.

- Mọi người vẫn chưa tìm ra cái tên nào à?

Tất cả vẫn chăm chú bỏ ngoài tai lời nói của Lam Ngạo, chăm chú tìm tên. Anh nhìn tiểu bảo bối rồi gọi người giúp việc bế nó đi thay tã. Lúc này, điện thoại của Lam Ngạo bỗng đổ chuông. Là Thẩm Dực gọi đến. Anh vừa ấn nút nghe thì ngay lập tức bên kia có tiếng nói ngay.

- Chúc mừng ba của Lam Kiêu đã đấu thầu thành công mảnh đất tại khu trung tâm.

Đó là mảnh đất rất rộng và đẹp. Lam Ngạo đã bỏ một số tiền khổng lồ cùng Thẩm Dực tranh giành mua nó nhằm xây khu giải trí tặng bà xã và các con. Đầu tiên anh cũng tưởng Thẩm Dực có hứng thú nên đã đưa ra giá cao hơn. Ai ngờ tên khốn kia gạt anh khiến anh mất thêm mấy tỷ bù vào.

- Hừ! Tên khốn nhà cậu. Tốt nhất đừng để tôi gặp được cậu lầm nữa. Nếu không thì tôi cho cậu ăn đủ!

- Lam Ngạo à, sao nóng tính vậy? Chẳng phải cậu đã có được mảnh đất đấy còn gì? Cậy phải cảm ơn tôi mới phải!

Lam Ngạo tức tối khi nghe Thẩm Dực kể lể. Cảm ơn cái con khỉ! Nếu anh không bận phải về trông con cho vợ thì Thẩm Dực chắc chắn sẽ chẳng đắc ý như bây giờ.

Mà khoan! Thẩm Dực vừa gọi anh là ba của....

- Cậu vừa gọi tôi là ba của Lam Kiêu? Lam Kiêu nào?

- Ngoài đứa con duy nhất của cậu và Triệu Khả ra thì cậu còn đứa con nào nữa? Hay cậu... có con riêng?

- Cái tên khốn này!

- À, hôm qua Triệu Khả gọi cho Nã Du về việc đặt tên con. Cô ấy bảo đã làm giấy tờ tên xong xuôi đâu đấy rồi.

Lam Ngạo còn không kịp để Thẩm Dực nói hết câu đã cúp máy. Đúng lúc Triệu Khả vừa ngủ dậy bước xuống cầu thang.

Thấy mọi người có vẻ bận rộn làm việc gì đó nên cô không làm phiền đành đi tới chỗ Lam Ngạo.

- Triệu Khả, hôm qua em đi làm giấy tờ đặt tên cho tiểu bảo bối rồi?

Cô nhận cốc nước từ tay người giúp việc mang tới uống cạn rồi thản nhiên nói.

- À, hôm qua em có đi đặt xong tên cho con rồi. Định nói với mọi người thì chẳng ai có nhà, anh thì tối qua không về!

Tất cả vừa nghe cô nói xong thì ngay lập tức như muốn ngất xỉu. Có tên rồi mà sáng ra Lam Ngạo triệu tập tất cả mọi người tìm tên cho tiểu bảo bối. Lam Khánh tay run run tập giấy khóc không ra tiếng. Lam Trấn thở dài vì ê mông. Diz đau lòng nhất vì vừa tải xong tập tên vào bộ nhớ máy tính, bây giờ lại phải xóa đi.

- Sao em không nói sớm? Có biết từ sáng tới giờ mọi người tìm tên khổ sở thế nào không?

Lam Ngạo gằn giọng nói. Triệu Khả mím chặt môi, tay cô nắm chặt chiếc cốc khiến nó vỡ tan tành. Ai nấy câm nín không dám ho he.

- Mọi người khổ sở lắm sao? Hử?

Tất cả nghe giọng dịu dàng của Triệu Khả thì lập tức lắc đầu rồi vội vàng giải tán. Lúc này cô quay sang nhìn Lam Ngạo.

- Dám lớn tiếng với em?

- Anh đâu có...

- Tối nay cút sang phòng khách ngủ 3 tháng!

Sau đó, ai cũng nghe thấy tiếng van xin của Lam Ngạo rối rít. Kể từ đó, ai cũng rút ra bài học rằng: Ở trong Lam Gia thì tiếng nói của Lam phu nhân có trọng lượng nhất, không ai dám phản bác.
 
Back
Top Dưới