Đam Mỹ Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn
Chương 296-297: 296: Nhìn Cho Rõ Tôi Là Ai - 297: Chủ Động Hôn Hắn


<b>296: Nhìn Cho Rõ Tôi Là Ai</b>

<b>Edit & Beta: Đoè
Hạ Xuyên đậu xe phía trong cùng của bồn hoa, xa xa là cửa khách sạn, góc tối và chật sẽ không bị ai để ý tới, đóng cửa xe lại, như thể ngăn cách hoàn toàn với thế giời ngoài kia, cửa kính xe có thể nhìn từ trong ra ngoài nhưng lại chẳng thể từ ngoài nhìn được vào trong xe.
Người đàn ông trưởng thành toát ra mùi nồng của rượu làm lòng người mê say, như thể không biết chuyện gì đang diễn ra còn khoác tay lên vai hắn, ánh mắt nhìn ướt át, miệng phát ra những thứ tiếng không rõ.
Tiếng gọi "Đan Duyên" kia khiến Hạ Xuyên nổi cơn tức giận.
Hai người đã sống với nhau gần mười năm, ăn ở cùng nhau, thậm chí còn làm những việc mà một cặp đôi yêu nhau nên làm.

Mỗi đêm, Hạ Sơ Ngạn đều nằm trên giường của hắn, người đầu tiên anh ta nhìn thấy khi thức dậy vào mỗi buổi sáng cũng là hắn, nhưng anh ta lại gọi tên một người đàn ông khác
"Tôi là ai?" Hạ Xuyên bướng bỉnh hỏi.
Hạ Sơ Ngạn mơ mơ hồ hồ mở mắt nhìn, dường như đang nhìn hết sức chăm chú.
Cơ thể anh ta áp vào cửa kính xe, lạnh và cứng khiến Hạ Sơ Ngạn cảm thấy hơi khó chịu, trong tiềm thức muốn giẫy giụa, nhưng người kia áp sát khiến anh ta không thể nhúc nhích, sắc mặt hắn âm trầm tay nắm cằm dưới anh ta, ép anh ta phải đối diện với ánh mắt của đối phương.
"Nhìn cho rõ, tôi là ai?" Hạ Xuyên lặp lại câu hỏi một lần nữa.
....! Hạ Sơ Ngạn trước nay rất ít khi say khướt trên bàn rượu, thường ngày đều có trợ lý đứng ra chắn rượu, ký hợp đồng với công ty khác sẽ giữ luôn giữ bản thân được tỉnh táo, nhưng xem ra mấy ngày nay xảy ra quá nhiều chuyện.

Cuộc sống của anh ta dường như không có gì thay đổi, vẫn quản lý một công ty lớn như vậy, và vẫn là người ra quyết định, nhưng anh ta không còn là anh ta nữa.

Những thứ này là anh ta bán thân để có được.
Cho tới bây giờ Hạ Sơ Ngạn không dám đối diện thẳng với vấn đề, anh ta đã hơn ba mươi tuổi, còn phải dựa vào thân thể để đổi lấy cuộc sống sinh hoạt như hiện tại.
Người đàn ông hơn ba mươi tuổi sự nghiệp tỏ như mặt trời ban trưa, cũng đủ kinh nghiệm, không còn ăn nói kiêu căng như thanh niên đôi mươi, đối xử thoải mái với người khác nhưng cũng không quá thân thiết, cũng không lạnh lùng, khoảng cách hợp lý.
Hạ Sơ Ngạn quan sát một lúc, diện mạo của người này có vài phần trùng lặp với trong ký ức của anh ta, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đủ khiến người ta nghe rõ.
Sắc mặt Hạ Xuyên càng ngày càng lạnh, người kia vẫn đang chìm đắm trong trạng thái vô thức tìm kiếm hình bóng người khác qua dáng vẻ hắn.
Như dã thú lên cơn khát máu hung hăng hôn tới, cắn nát cánh môi người kia, bị tanh ngọt của máu tràn ngập trong khoang miệng hoà trộn với chút men say của rượu, Hạ Sơ Ngạn đuối sức lắm rồi không thể phản kháng lại hắn, chỉ có thể bị động phối hợp với động tác của hắn.
Cơ thể người kia rất ấm áp, vô luận là bao nhiêu lần cũng vẫn trầm mê trong đó, Hạ Xuyên rất hưởng thụ phút giây dịu dàng ngọt ngào này, cánh tay rắn chắc ôm lấy eo anh.
Đối lập với hắn, Hạ Sơ Ngạn có chút tỉnh táo hơn vì bị mồ hôi toát ra ướt đẫm người, không thể để bản thân bị khống chế, chống tay lên ghế định đứng lên, nhưng đầu lại đụng phải trần xe.
Cả người nhìn qua trông thật nhớp nháp, làm thứ chuyện đáng xấu hổ ở ngay trước cửa khách sạn bọn họ vừa mới ăn tối, hơn nữa là còn ở trong xe.
Cảm nhận được sự phản kháng từ anh ta, Hạ Xuyên thổi một luồng khí bên tai Hạ Sơ Ngạn, khẽ cười nói, "Đổi chỗ khác có phải rất thú vị không, hửm ??"
Hạ Sơ Ngạn cắn chặt răng, không muốn nghe thấy từ miệng mình phát ra bất cứ âm thanh nào.
Rất khó chịu khi bị đối phương coi thành người khác, Hạ Xuyên nhục nhã nói, "Nhìn cho rõ, tôi là ai, đừng bao giờ gọi tên thằng đàn ông khác trước mặt tôi, chú dục cầu bất mãn như vậy là muốn được ông ta thỏa mãn sao ??"
Hạ Xuyên đã được vú em nuôi dưỡng, bởi vì cha mẹ công việc bận rộn, hàng năm chỉ có thể nhìn thấy nhau vài lần vào dịp nghỉ lễ, sau này khi công việc của Đan Duyên đã ổn định, muốn chăm sóc hắn, nhưng bởi vì sức khỏe mẹ không tốt, hắn cứ khăng khăng muốn đưa mẹ đi cùng.
Lúc ấy còn có hơi tùy hứng, nhưng cuối cùng cha mẹ đã giảng giải cho hắn rất nhiều vấn đề.
Không giống như những đứa trẻ khác sẽ làm ầm lên, chấp nhận rồi kết quả, nhưng một tuần sau khi rời đi, bà vú em đã chết vì lên cơn đau tim.

Thực tế đầy rẫy những chuyện mà ta không thể nào phản kháng lại được, nhà ở không đủ lớn, chuyển đi nơi khác thì giá cả quá cao không gánh được, có thêm người lớn tuổi, gánh nặng nhất định sẽ tăng lên không ít, cũng không thể bỏ đấy được, có lẽ hoàn cảnh còn không bằng một trấn nhỏ thôn quê, hàng xóm thôn dân đều biết nhau, thường ngày còn có thể nói chuyện với rất nhiều người.

Lúc ấy, chỉ là không đoán trước được chuyện lại xảy ra nhanh như vậy.
Điều này khiến cho tình cảm của Hạ Xuyên đối với gia đình không còn sâu đậm nữa, thậm chí còn có chút hờ hững.
Trên thực tế, hắn ở với Đan Duyên chưa đầy hai năm, khi ấy Đan Duyên dạy học sinh năm ba cao trung, ông ta quan tâm học sinh còn hơn cả quan tâm hắn.
Nhưng thật ra Hạ Sơ Ngạn, sau khi nhận nuôi hắn còn thương xuyên trò chuyện giảng đạo lú với hắn hơn, cho dù cảm thấy rất nhàm chán, nhưng hắn cũng chưa bao giờ cắt ngang lời đối phương.
Hạ Sơ Ngạn quay mặt sang một bên, không muốn nói chuyện với hắn, nhắm chặt hai mắt.
Chuyện này thường xuyên xảy ra, Hạ Sơ Ngạn không muốn nói chuyện với hắn.
Rõ ràng người kia có lỗi với hắn trước, trái lại còn bày ra vẻ đạo đức muốn giữ trinh tiết, lúc trước cũng là Hạ Sơ Ngạn đột nhiên hôn hắn, sau khi khiêu khích hắn thì dừng lại, bày vẻ trưởng bối giảng dạy lẽ sống.
Dù có lý trí tới đâu, cũng sẽ có lúc thất thủ, Hạ Xuyên ra tay nặng hơn.

Âm thanh vọng lại trong xe rất rõ ràng.
Rõ ràng là một người đàn ông trưởng thành hơn ba mươi tuổi, nhưng cuối cùng mặt lại đẫm hai hàng lệ, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm hắn, lại nhớ đến những suy nghĩ cổ hủ và quá mức nghiêm túc của đối phương, ở trong xe làm loại chuyện này dường như đã vượt quá giới hạn của Hạ Sơ Ngạn.
Hạ Xuyên như đang lấy lòng hôn hôn má anh, thấp thấp gọi một tiếng, "Chú ơi."

Ngay lúc này, anh ta thật sự không muốn nghe kiểu xưng hô hiện tại, giống như đang chế nhạo anh ta vậy.
"Chú không chọc tôi tức điên lên, tôi cũng sẽ không ép buộc chú." Hạ Xuyên ôn hòa nói.
"Tôi chọc cậu tức điên khi nào ?" Nhịn không được cãi lại một cậu, phát hiện giọng đã khản đặc.
"Quả nhiên chú đã quên, tôi đến muốn đón chút về nhà nghỉ ngơi sớm, nhưng chú lại gọi tên người đàn ông khác ngay trước mặt tôi, tất nhiên tôi chỉ có thể chứng minh cho chú thấy, rốt cuộc tôi là ai."
Không biết từ khi nào mà hắn giảo biện như vậy, đại khái là vì trước kia Hạ Xuyên quá nghe lời, cho nên mới không nhận ra bản chất thật của hắn.
"Chú thích Đan Duyên đến vậy sao?" Hạ Xuyên hỏi anh ta.
Như một con chó săn, chiếm hết lợi, nhưng vẫn không chịu buông anh ta ra.
Mỗi lần nhắc đến hai chữ này, anh cảm thấy rất xấu hổ, thời còn trẻ anh ta có tình cảm với Đan Duyên nhưng lại chẳng thể nào nói ra, nói đến thích thì cũng không hẳn là cường điệu, cho dù trong lòng mang tâm tư khác thường, nhưng anh ta chưa bao giờ nghĩ tới....!Tốt bụng nhận nuôi Hạ Xuyên, nhưng không nghĩ rằng họ sẽ trở thành một mối quan hệ trơ trẽn như vậy.
"Hả?" Hạ Xuyên tiếp tục hỏi.
Hạ Sơ Ngạn nhíu chặt mày, sau một khao ra thời gian, cơn say rượu cũng tan bớt đi mô nửa.
Anh ta không muốn thảo luận chuyện này với Hạ Xuyên, dù sao Đan Duyên cũng là của hắn.
Trong khả năng tiếp nhận có hạn của mình, thật sự không tưởng tượng nổi thanh niên mới ngày nào đứng còn chưa đến vai mình, giờ đây không chỉ cao hơn mà còn rắn chắc mạnh mẽ hơn anh ta nhiều.

"...!Không phải."
Vậy mà lại trả lời trong vô thức, ngay lập tức Hạ Sơ Ngạn xấu hổ nhận ra điều đó.
Nửa đêm, không khí cũng có chút lạnh, Hạ Xuyên giúp Hạ Sơ Ngạn lau người,đới bỏ đi bộ quần áo vừa mới mặc cách đây không lâu.
"Tôi tự làm được." Hạ Sơ Ngạn nói.

Không ngờ hắn thật sự buông tay, không tiếp tục ép buộc anh ta nữa, tuy rằng cảm thấy có hơi ngoài ý muốn, nhưng anh ta không biểu hiện rõ ra bên ngoài.
Lực độ động tác không quá lớn, vừa rồi còn bị hắn ép người lên cửa sổ, sau đó gác chân lên vai đối phương, tựa như muốn bẻ gãy eo anh ta vậy, dây chằng như bị căng ra, toàn thân nhức mỏi, lại còn ra vẻ trấn định, sau cùng không muốn bị phát hiện cơ thể đau mỏi là vì làm loại chuyện kia.
Trở về ngôi nhà quen thuộc, nhưng cũng chẳng còn thấy thân thuộc nữa.
Đám người hầu trong nhà đã bị Hạ Xuyên đổi một lượt, trước kia là mỗi người một phòng riêng, hiện tại thì hai người cùng chung phòng.
Muốn nghỉ ngơi sớm chút nhưng lại trằn trọc không ngủ được, cảm nhận được người kia đã ra khỏi phòng tắm, hai mắt nhắm lại không nhục nhích, dường như đã chìm sâu vào giấc mộng.
Hạ Sơ Ngạn chọn nằm ngủ gần sát mép giường nhất, Hạ Xuyên bước đến bên cạnh giường không chút tiếng động, người hắn lạnh toát, không biết giây tiếp theo đối phương sẽ làm gì, nhưng lại không muốn chọc đến hắn, ngày mai còn phải đến công ty, vẫn nên duy trì thể lực đầy đủ.
Trước kia còn có thời gian để đến phòng tập rèn luyện thân thể, sau khi ở cùng một chỗ với Hạ Xuyên thì không còn nữa, ngược lại mỗi ngày cứ như vận động quá độ, ở trong công ty phải cố chống đỡ cái thân tàn không khỏe, còn may trong văn phòng đã được trang bị ghế massage, giữa trưa sẽ nằm nghỉ ngơi một lúc.
Hạ Xuyên thấp giọng hỏi, "Chú ngủ rồi sao?"
.....Tất nhiên, Hạ Sơ Ngạn sẽ không ngủ ngốc mà trả lời lại hắn.
Lần đầu tiên gặp mặt, giọng nói của Hạ Xuyên vẫn còn điệu bộ non nớt của trẻ con, khi ấy anh ta học năm 4 đại học, còn bây giờ anh ta 36 tuổi, đối phương cũng 24.
Dù thế nào đi chăng nữa, khoảng cách tuổi tác giữa hai người quá lớn, tục ngữ nói cách ba năm đủ một thế hệ, bọn họ gấp 4 lần.
Hạ Xuyên lại nói, "Ngày mai tôi phải đi công tác, nửa tháng sẽ không về nhà, nếu chú nhớ tôi thì có thể gọi điện thoại cho tôi."
....Anh ta còn ước gì hắn đi sớm chút, làm sao có thể nhớ hắn mà gọi cho hắn được.
Hạ Xuyên hơi cúi người xuống, hôn lên đôi môi mềm mại người kia, cảm nhận được anh ta đang khẽ rùng rẩy, nói, "Tôi biết chú vẫn chưa ngủ mà."
.....Ngay lập tức Hạ Sơ Ngạn mở mắt, đẩy người thanh niên trước mặt ra.
Biết anh ta chưa ngủ...!Còn...Không chịu nói sớm, hại anh ta nhịn lâu như vậy.

<b>297: Chủ Động Hôn Hắn
</b>

Edit & Beta : Đoè

Chỉ có nếm trải thất bại mới hạ thấp đi sự kỳ vọng.

Ninh Tu Viễn hơi cậu mày, như có điều suy tư, nửa ngày vẫn không thấy trả lời, thật ra đơn giản chỉ là tâm tình không cân bằng, không có so sánh thì không có đau thương, làm sao hắn có thể...?

Người như hắn, thiên về cảm tính hơn lý tính, trước kia đầy nghĩ thế nào tay làm thế ấy, rất ít khi nghĩ tới hậu quả về sau, bởi vậy mà giờ đây Kiều Nguyên lạnh nhạt thờ ơ với hắn, hắn cũng không dám ở trước mặt Kiều Nguyên dở thói bá vương ngạnh cung.

Đột nhiên nghe thấy tiếng"cạch" vàng lên trong phòng khách, ly trà để trên bàn bị Ninh Mặc làm rơi xuống đất, chắc cũng biết mình đã làm sai chuyện, Ninh Mặc vội vàng chạy ra chỗ khác, Ninh Tu Viễn xách cổ áo kéo Ninh Mặc lại, nghiêm mặt nói, "Cái ly vừa rồi là ai làm vỡ???" Thấy Ninh Tu Viễn hỏi vậy, Ninh Mặc ấp úng nói không thành câu,".... Là, là daddy làm nha." Có chuyện thì là daddy, không có chuyện gì thì không thèm gọi hắn lấy một câu.

Cái tật trốn tránh trách nhiệm từ khi còn nhỏ của Ninh Mặc rất chi là không tốt, dù sao thì sau này sẽ trở thành một người đàn ông gánh trên vai trọng trách lớn, nghĩ lại bản thân mình trước kia mắc sai lầm hắn sẽ thẳng thắn nhận lỗi. Chưa từng đùn đẩy trách nhiệm cho người khác.

Hắn vẫn luôn làm gương cho con, là một ông bố tốt.

Ninh Tu Viễn nghiêm túc dạy dỗ Ninh Mặc," Chỉ mấy tháng nữa thôi là con sẽ phải đu nhà trẻ, nếu con cứ luôn trốn tránh trách như vậy, các bạn nhỏ khác sẽ không ai thèm chơi với con đâu."

Ninh Mặc hoàn toàn không hiểu ý tứ trong lời nói của Ninh Từ Viễn, nhóc chỉ biết mỗi lần nhóc đến công viên, sẽ có rất nhiều các bạn khác đến chơi cùng nhóc, hôm nay có bạn còn muốn chơi thắt diều chúng với nhóc nữa đó nhá.

Ngày hôm nay Ninh Tu Viễn đưa bọn họ trở về nhà cũ, sau đó cùng đến công ty đón Kiều Nguyên, Ninh Mặc vẫn còn giận hắn chuyện ngày hôm qua, có lúc hắn cũng tự hỏi nhãi con này học ở đâu ra cái suy nghĩ phản nghịch từ khi còn bé vậy, thật khiến người làm bố như hắn đau đầu mà.

"Khi mà daddy bằng tuổi con đã rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, chưa bao giờ khiến ông nội con phải phiền lòng, cũng sẽ không như con, chỉ biết chơi, con gìn lại bản thân mình xem trừ bỏ biết giả bộ đáng thương ra thì con còn biết làm gì nữa đây hả?" Ninh Tu Viễn lại nói.

..... Ninh Mặc bị Ninh Tu Viễn nói cho có chút sững sờ, nhóc chỉ biết daddy thật hùng dữ, giọt lệ trong suốt trào ra từ khoé mắt," Bảo, bảo bảo muốn bà nhỏ."

Lúc Ninh Tu Viễn nghiêm túc lên, thật sự sẽ là như vậy, Ninh Mặc dù có nghịch ngợm đến đâu cũng sẽ thấy sợ hắn, vươn cánh tay nhỏ bé đầu hắn ra, so với daddy, nhóc vẫn thích bà nhỏ hơn nhiều, ba nhỏ rất ít khi phê bình nhóc, nói chuyện cũng luôn lịch sự văn nhã, ăn nói nhỏ nhẹ, còn rất cẩn thận dạy nhóc vẽ và luôn mỉm cười khen nhóc Tiểu Mặc là một bé ngoan.

Nhưng mà daddy...

Tay daddy to hơn nhóc rất nhiều, cơ bắp rắn chắc hữu lực, ngày trước thừa dịp lúc daddy đang ngủ nhóc đã vẽ bậy lên mặt daddy, ngay lập tức nhóc bị daddy đánh mông nhỏ.

Bút sáp dầu rất khó rửa sạch, Ninh Mặc lúc ấy nhìn thấy mấy con rùa nhỏ của dì Vương cách vách nuôi, nên cũng muốn vẽ một con lên mặt Ninh Tu Viễn. =]]]]]]]

Hai ngày nay Ninh Tu Viễn đều đeo khổ trang, rất may mắn là thời tiết mát mẻ, hắn đeo khổ trang cũng khó có gì quá kì cục, ngược lại còn tăng thêm vẻ lạnh lùng.

Ninh Mặc bắt đầu khóc, Ninh Tu Viễn cảm thấy vô cùng đau đầu.

Hạ Xuyên cười ngồi xổm xuống lấy đi nước mắt trên mặt nhóc Tiểu Mặc, nhẹ giọng hỏi, "Tiểu Mặc làm sao vậy?"

"... Hu hu." Ninh Mặc tuy rằng khổ sở, nhưng còn biết tự lấy tay che mặt mình, tuổi còn nhỏ nhưng đã biết giữ hình tượng cho bản thân mình.

Thấy có người an ủi mình, Ninh Mặc càng có vẻ ủy khuất đau khổ hơn.

Ninh Tu Viễn bên cạnh chen vào một câu," Giả bộ thế là đủ rồi."

Là thật hay giả, Ninh Tu Viễn chỉ cần liếc mắt một cái là biết ngay.

Bởi vì hắn đã bị Ninh Mặc tố cáo mách lẻo với Kiều Nguyên vô số lần, và sau đó Kiều Nguyên sẽ trách móc hắn, Ninh Mặc lớn lên rất đáng yêu, mỗi lần bày vẻ đáng thương sẽ khiến người ta mủi lòng, Kiều Nguyên cũng không ngoại lệ.

Nhạc chuông điện thoại độc quyền bỗng vang lên, Ninh Tu Viễn ba chân bốn cẳng đứng lên, nghiêng đầu nhìn Ninh Mặc nói, "Ngoan ngoãn chút đi, một lúc nữa sẽ đi đón ba nhỏ của con về."

Nước mắt trên mặt Ninh Mặc cũng ngừng hẳn, khuôn mặt nần mẫn thịt vẫn còn treo nước mắt chưa khô, Hạ Xuyên ôm Ninh Mặc vào lòng, sắc mặt cũng trở nên nhu hòa hơn rất nhiều," Tiểu Mặc, không cần daddy nữa được không con?"

Hạ Xuyên rất thích Ninh Mặc, mỗi lần đến đây đều sẽ mang theo quà tới, đàn ông có thể mang thai tương đối đặc thù, dù cho không có con chung của hai người, thật ra hắn cũng nghĩ đến việc nhận nuôi con với Hạ Sơ Ngạn.

Ninh Tu Viễn đang nói chuyện với Kiều Nguyên, lại nghe thấy câu nói của Hạ Xuyên, liếc thoáng qua Ninh Mặc nhìn, quả đúng là hắn rất sợ Ninh Mặc sẽ nói ra một câu "dạ". Huống chi Hạ Xuyên sẽ dùng đủ mọi cách để đạt được thứ gã muốn, Kiều Nguyên không nói gì nhiều với hắn, ngay sau khi cúp điện thoại, hắn bế lấy Ninh Mặc từ tay Hạ Xuyên về.

Ninh Mặc phồng má, bao nhiều thịt đều dồn hết vào hai cái má bánh bao, một lúc sau mới nhìn Ninh Tu Viễn, mãi thành nãi khí nói, "Bảo bảo muốn gặp anh trai......"

Tại sao hắn lại có cảm giác Ninh Mặc đang ra điều kiện với hắn nhỉ !????

Ninh Từ Viễn nhíu mày nói, " Lần sau sẽ cho con gặp."

Lúc này, Ninh Mặc mới ngoan ngoãn để hắn bế.

Hạ Xuyên cười cười, không nhắc lại chuyện vừa rồi nữa, chỉ cần Ninh Tu Viễn đừng quên những gì đã nói với gã, gã đã không xuất hiện trước mặt Hạ Sơ Ngạn một khoảng thời gian, chờ đợi là hạnh phúc.

Sắc trời cũng đã ngả màu, nghĩ tới Kiều Nguyên bận rộn thường xuyên bỏ bữa, Ninh Tu Viễn mua một bát tào phớ bên ven đường, Kiều Nguyên rất thích ăn đồ bán vỉa hè, vừa tiện lại còn giá rẻ.

Mà hắn trước đây luôn coi thường những thứ đồ ăn bán dọc đường này, khi ấy, hắn nghĩ rằng đắt là tốt, đó là dấu hiện nhận biết.

Khi còn trẻ, hắn luôn có những suy nghĩ không hợp với lẽ thường, tự cao tự đại cho rằng thế giới luôn xoay quanh mình.

Giờ đây, một người đàn ông mặc tây trang đắt đỏ được thiết kế riêng, cũng có thể rất tự nhiên đi mua một bát tào phớ gia bốn tệ bên ven đường, trả người bán hàng 10 tệ còn đứng đợi lấy tiền thừa.

Mộc lần hắn dắt Ninh Mặc cùng ra ngoài đều sẽ có người quay lại nhìn, còn đến gần hắn lấy điện thoại chụp ảnh, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi thôi nhưng qua một đoạn video mà Ninh Tu Viễn đã thu được về không ít fan qua đường, nhiều người còn đến thành phố L chỉ để được nhìn thấy bố con hai người họ, nhưng điều rất lạ là họ hiếm khi nhìn thấy mẹ của đứa nhỏ.

Ninh Tu Viễn lái một con xe Porches màu đen, trông qua rất điệu thấp, đơn giản là vì Kiều Nguyên không thích rêu rao trước mặt người khác.

Lúc Ninh Tu Viễn lái xe đến công ty, bảo mẫu đã đứng ở dưới lầu đón hai đứa nhỏ, trong công ty không có nhiều người tăng ca lắm, Ninh Tu Viễn đã tới đây vài lần, cũng biết văn phòng làm việc của Kiều Nguyên nằm ở đâu, quen cửa quen nẻo bước tới, nhìn người đàn ông bộ dạng đẹp đẽ vẫn ngồi làm việc bên cạnh máy tính, trong tay cầm một tập tài liệu vừa mới được gửi lên.

Ninh Tu Viễn hỏi, "Vẫn còn bận sao em ??"

Kiều Nguyên cũng không ngẩng đầu lên trả lời, "Ừ."

Với gia thế của mình, Kiều Nguyên hoàn toàn không cần phải làm việc bận rộn như vậy, Ninh Tu Viễn đặt bát tào phớ đang cầm trên tay lên bàn máy tính, nhìn Kiều Nguyên vẫn luôn bận rộn, có chút đau lòng nói, " Thật ra một mình tôi cũng có đủ khả năng nuôi em."

Không biết câu nói này đã chạm đến giới hạn nào của Kiều Nguyên, cậu dừng động tác trên tay, lạnh mặt ngẩng đầu lên nhìn hắn.

.... Ninh Tu Viễn còn định nói thêm vài câu nữa, cái gì mà đồ em thích tôi sẽ mua cho em, đến lúc đó em cũng có thể dành nhiều thời gian hơn cho con, không cần phải ngày nào cũng đi sớm về muộn.

"Anh cho rằng tôi cần phải dựa vào anh mới có thể sống sao?" Khoé miệng Kiều Nguyên mang theo ý cười lạnh.

Thời sinh viên, tính tình Kiều Nguyên rất điềm đạm, ngoài trừ việc gặp phải Nịnh Tu Viễn, cậu chưa từng làm chuyện gì khác thường.

"....Ý của tôi không phải như vậy." Ninh Tu Viễn giải thích.

Không cần biết ý hắn là gì, nhưng trong lòng Kiều Nguyên có chút bực bội.

Cậu là đàn ông, trước kia có thể bị người trước mặt này ép cậu làm những chuyện cậu không thích, nhưng hiện tại, xem như cậu đã ngầm đồng ý ở bên hắn.

Giữa họ còn có hai đứa con.

Ninh Mặc sắp ba tuổi, cô công chúa nhỏ cũng tròn hai tháng, dường như cả đời này cậu không thể thoát khỏi có quan hệ với Ninh Tu Viễn, đã từng không cam lòng. Mặc dù hắn thường xuyên lắc Lư trước mặt cậu, nhưng rất ít khi cậu chủ động nói chuyện với hắn.

Không muốn thấy hắn lấy lòng mình như một người phụ nữ, nhưng rất mâu thuẫn vì món quà mà đối phương tặng khiến cho cậu cảm thấy vui sướng, không muốn thừa nhận rằng cảm xúc của mình luôn xoay quanh hắn, cho nên mỗi lần Ninh Tu Viễn cẩn thận chăm sóc cậu luôn bày vẻ lạnh nhạt với hắn.

Kiều Nguyên lạnh mặt, cúi đầu tiếp tục đọc tài liệu, cẩn thận xem kỹ rồi mới ký tên vào trang cuối.

Đèn bên ngoài văn phòng dường như đã tắt, chỉ còn lại ánh đèn trên bàn làm việc của Kiều Nguyên, những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời đêm vô tận đang tỏ sáng, thỉnh thoảng nghe thấy vài tiếng còi, không chỉ một vài người, có nỗi buồn cũng có niềm vui, thất tình lục dục.

Kiều Nguyên gấp tập tài liệu lại, đặt bút xuống bàn tạo ra một tiếng vang nhỏ.

Ninh Tu Viễn đẩy bát tào phớ đã hơi nguội đến trước mặt cậu, " Em nếm thử đi, vẫn còn hơi âm ấm."

Kiều Nguyên chỉ ngước đôi mắt đen lên nhìn hắn, không trả lời.

Như thể mọi sự bất mãn đều tích tụ lại, cậu đứng dậy khỏi bàn làm việc, một tay đặt trên vai Ninh Tu Viễn.

"Đừng cử động." Kiều Nguyên nói.

Ánh đèn trong phòng làm việc dường như tối đi hẳn, Kiều Nguyên rướn người lên, học cách bắt chước lại hắn, đôi môi mỏng hôn lên.
 
Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn
Chương 298-299: Cậu Cũng Là Đàn Ông


Edit & Beta : Đoè

Hắn không dám cử động vì sợ giấc mộng này sẽ kết thúc nhanh chóng, nụ hôn của Kiều Nguyên có chút trắc trở, lại còn ra vẻ lấy tay ghì cổ hắn, nhưng lại chậm chạp không giành được thế chủ động.
Như thể cảm thấy có gì đó không ổn, Kiều Nguyên cau mày buông tay ra.
Ninh Tu Viễn căng thẳng mím môi, ngập ngừng nói, " Vừa rồi em..."
"Sao nào?" Kiều Nguyên lạnh giọng hỏi ngược lại hắn.
"...!Không, không thế nào cả." Ninh Tu Viễn lắp bắp nói, tựa như vẫn chưa thể tin được, chạm tay lên môi mình,...!Vừa rồi là Kiều Nguyên chủ động hơn hắn sao? Sao cứ có cảm giác nó không chân thức nhỉ...
Nhìn thấy hành động của hắn, Kiều Nguyên sa sầm mặt mũi, " Đừng nghĩ rằng chỉ có anh mới có thể nắm thế chủ động nhé."
Vừa nãy hắn lỡ mồm nói gì rồi à ??!!
Ninh Tu Viễn ngẩng đầu nhìn Kiều Nguyên, khuôn mặt cậu như chìm trong bóng tối, nhưng dường như lại xuất hiện một vầng sáng dịu dàng, đẹp đến không giấc chết, trong lòng đột nhiên sinh ra một cảm giác rất thoả mãn, một người đẹp như vậy đã sinh cho hắn hai đứa con.
Không biết vì sao, thấy Ninh Tu Viễn cười, Kiều Nguyên lại thấy thẹn.
Cậu hỏi, "Buồn cười đến vậy sao ??"
"Hả?" Ninh Tu Viễn bối rối như không biết chuyện gì đang xảy ra.
Kiều Nguyên cười khẩy một tiếng.
Vẻ mặt vừa rồi của Ninh Tu Viễn giống như đang chế nhạo cậu vậy, lại nhớ đến hắn từng nói mình không khác gì một người phụ nữ, ngay tức khắc Kiều Nguyên đen mặt, nói, " Đừng nhìn tôi, anh cũng không tốt hơn tôi đâu."
Kỹ thuật của Kiều Nguyên còn non tay lắm, cậu thường xuyên bị hắn hôn đến thở không ra hơi, chuyện gì cũng hấp tấp bộp chộp, không tỉnh tế tẹo nào.

"...!Tôi làm sao?" Hỏi thẳng luôn điều hắn đang thắc mắc trong lòng.
Kiều Nguyên cũng không thèm tiếp lời hắn nữa, trực tiếp đẩy bát tào phớ đã nguội lạnh đến trước mặt hắn, " Anh tự ăn đi, sau khi giao tài liệu cho Tiểu Trần, tôi sẽ nhờ tài xế đưa về nhà."
Thật ra Kiều Nguyên chỉ đang thẹn quá hoá giận mà thôi.
Lấy hết can đảm chứng minh mình là đàn ông, nhưng sau khi hôn Ninh Tu Viễn lại cảm thấy có gì đó không ổn, mấu chốt là sau khi nụ hôn kết thúc, Ninh Tu Viễn vẫn ngẩng đầu cười với cậu.
Ninh Tu Viễn tuổi mới lớn đã hiểu rõ mấy chuyện này, dù sao đức hạnh của người này cũng rất tệ, chỗ nào cũng "xấu", không có chút ưu điểm nào.

Một lúc sau, bên ngoài văn phòng có tiếng gõ cửa.
Kiều Nguyên giải văn kiện đã kỹ cho trợ lý Tiểu Trần, cả một quá trình Ninh Tu Viễn ngồi bên cạnh như một vật trang trí, muốn tìm cơ hội chen chân vào, nhưng trong văn phòng còn có những người khác, hắn cũng không biết nên mở miệng thế nào.
Mỗi tháng luôn có một vài ngày như vậy, tính tình Kiều Nguyên trở nên khó hiểu.
Trước mặt người ngoài cậu luôn rất lễ độ lịch sự, chẳng qua nhìn có vẻ lạnh lùng, như khi ở trước mặt hắn càng tỏ ra lạnh lùng hơn, lúc hai người tiếp xúc lại càng buốt giá hơn nữa, nếu không phải tố chất tâm lý hắn quá tốt, e rằng có thể bị "lạnh" đến đóng băng.
Chờ cho tới khi Tiểu Trần rời đi, Ninh Tu Viễn mới bắt đầu diễn giải, " Tiểu Mặc và Tiểu Tâm đang ở trong xe chờ chúng ta, trên đường đến đây thằng oắt kia cứ hét lên đòi muốn gặp em."
Kiều Nguyên im lặng mở ví tiền lấy ra một tấm thẻ đưa cho hắn.
Ninh Tu Viễn sửng sốt.
Kiều Nguyên nói, " Anh tự bắt taxi về trước đi."
"..." Ninh Tu Viễn không hiểu ý của Kiều Nguyên, cậu đưa tiền cho hắn, không phải vì muốn tặng hắn bảo lì xì hay để nữa hoa hồng lãng mãn ngày 14/5 ngày Lễ Tình Nhân, mà chỉ đơn giản là vì cậu không muốn ngồi chung xe với hắn, cậu ghét bỏ hắn.
Trong vòng một giây choáng váng kia, hắn đã tự mình não bổ ra rất nhiều thứ, suýt chút nữa đã gọi điện thoại đặt một bó hồng ở tiệm hoa gần công ty, lại nghĩ đến Kiều Nguyên không thích xa hoa lãng phí, hắn còn cân nhắc đến chuyện chỉ mua chín bông hồng, gấp tiền kẹp vào những cánh hoa, thỉnh thoảng lấy ra để ngắm vì đây là quà Kiều Nguyên tặng hắn.

Nhìn Kiều Nguyên dúi thẻ vào tay hắn xong trực tiếp tắt máy tính trên bàn làm việc đi.
Ninh Tu Viễn có chút tủi thân, như một cậu học sinh bị giáo viên phê bình khiển trách, tay nắm nhẹ giấc áo Kiều Nguyên, trông đáng thương cực kì, "Muộn vậy rồi, cũng khó bắt xe, hơn nữa, thân là một người đàn ông trưởng thành đi ngoài đường có hơi nguy hiểm."
Kiều Nguyên phớt lờ hắn.
Ninh Tu Viễn tiếp tục nói,"Tôi còn phải thay tác cho Tiểu Mặc nữa, chắc chắn nó sẽ tè dầm ra quần."
Kiều Nguyên nhướn mày.
"Tiểu Tâm ngoãn như vậy, chắc chắn cũng muốn được em bế bồng, cứ để tôi lái xe cho."
Kiều Nguyên trầm mặc.
"Thật ra, không phải tôi không muốn ngồi taxi, chỉ là tôi không yên tâm bọn nhỏ, ngày nào cũng ầm ĩ lên, Tiểu Mặc thì cả ngày nghịch ngợm, tôi còn phải đi sau dọn dẹp bãi chiến trường nó bày ra, em bận việc công ty, tôi cũng không muốn mấy việc vặt vãnh này ảnh hưởng đến em."
Kiều Nguyên nhìn hắn một cái, miễn cưỡng để hắn lên xe.
Kiều Nguyên còn chưa ra khỏi công ty, Ninh Mặc đã từng tăng chạy lên cầu thang phóng về phía cậu, "Ba nhỏ......."
Trông cứ như một cái bánh bao nhân thịt biết đi vậy, Kiều Nguyên cười bế Ninh Mặc lên, "Ba nhỏ về rồi đây."
Ninh Mặc ngẩng đầu lên hôn Kiều Nguyên một cái, lúc này mới cảm thấy thỏa mãn, phồng má nói, "Bảo bảo đói, muốn ăn quả quả."
Dứt lời nhóc chỉ tay về phía cửa hàng trái cây đang trước, bên cạnh là sạp báo, Ninh Mặc trước khi đi đón Kiều Nguyên đã cầm theo hai quả chuối nhóc đã ăn hết rồi, trong lúc đứng đợi Kiều Nguyên thì nhóc nhìn thấy cửa hàng bán trái cây bên kia đường.
Bởi vì Ninh Tu Viễn đã dặn dò trước với bảo mẫu rằng không được cho Ninh Mặc ăn đồ linh tinh, bảo mẫu cũng không dám đi mua.
Kiều Nguyên bế Ninh Mặc đi sang cửa hàng trái cây mua chút hoá quả tươi, Ninh Mặc vui vẻ chọn một quả dâu rất to, đang định ăn nhưng rồi lại nói rằng cho Kiều Nguyên.
Chủ cửa hàng là một người phụ nữ trẻ, khen một câu, " Con trai cậu hiếu thảo quá, còn rất đáng yêu nữa."

Ninh Mặc nhạy bén chắt lọc được hai chữ "đáng yêu", ngẩng đầu nhỏ nói, "Bảo bảo đẹp trai nhất."
Bà chủ bị manh đến không chịu nổi, từ trong đi ra, "Thời điểm mẹ bé mang thai đã ăn gì vậy? Sao có thể sinh được một bé con ngoan như thế chứ, làm tôi cũng muốn đẻ được một cậu con trai."
Manh : bị sự đáng yêu, dễ thương làm cho kích động.
Bà chủ chơi đùa với Ninh Mặc, có vẻ rất thích thú, nhóc con Ninh Mặc rất có duyên với đám trẻ con, cũng rất được các bà đi yêu thích, lúc đi ra ngoài thường được cho rất nhiều đồ ăn vặt.
Chỉ cửa hàng cho Ninh Mặc thêm hai lâu tử lớn, cười nói, "Cho cháu này."
大樓 : dịch ra thì nó là "toà nhà" nhưng mà bà chủ bán hoa quả thì lấy đâu ra đồ chơi ???? ai biết chính xác là gì comment nhắc tôi nhá.
"..." Ninh Mặc gật gật đầu, miệng đang ăn dâu tây, nói năng không rõ ràng.
Kiều Nguyên vốn dĩ muốn để Ninh Tu Viễn đợi trong xe, nên hắn không đi theo.
Sau cùng thì hai người đàn ông cùng với một đứa nhỏ, cũng thấy có chút kì quái.

Cậu quay trở lại xe, Ninh Tu Viễn duỗi tay muốn thắt đai an toàn giúp cậu, Kiều Nguyên nói, "Tôi tự làm được."
"...." Ninh Tu Viễn chỉ có thể ngượng ngùng rụt tay về.
Kiều Nguyên chỉ không muốn bị Ninh Tu Viễn đối xử như một người phụ nữ, cậu có tất cả những gì đàn ông nên có, bàn về gia thế cậu cũng không hề kém cạnh, nếu không phải vì Ninh Tu Viễn, e rằng cậu đã sớm có một mối tình năm nhất đại học, vẫn tốt hơn bây giờ.
Nhớ lại mỗi lần như vậy, đều do Ninh Tu Viễn ở thế chủ động nắm giữ.
Bởi vì trong xe còn có bảo mẫu và con nhỏ, Kiều Nguyên chỉ liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, lốm đốm những ánh đèn, không thể nhìn thấy bầu trời sao đêm ở thành phố.
Bảo mẫu sống trong căn nhà mà Ninh Tu Viễn mưa bên cạnh, Ninh Tu Viễn rửa sạch một ít nho để lên bàn, Kiều Nguyên đang tắm, Ninh Tâm cũng về phòng công chúa ngủ rồi, chỉ có Ninh Mặc vì chiều đã ngủ một giấc sâu cho nên bây giờ nhóc đang tràn trề sức sống.
Ninh Tu Viễn bật TV lên, vừa xem phim vừa ăn nho rất tự tại, có lẽ vì đáy đĩa quá trơn rơi xuống sàn phát ra tiếng chơi tai.
Vừa lúc nghe thấy tiếng cửa phòng đẩy ra, Ninh Tu Viễn đứng bất dậy, bế Ninh Mặc đang chơi ghép hình một mình để ngồi vào lòng mình, đen mặt hỏi, "Ngày hôm nay con đã làm vỡ mấy cái đĩa rồi hả???"

Ninh Mặc vẫn đang cầm mảnh xếp hình trên tay, vẻ mặt ngây thơ nhìn Ninh Tu Viễn.
Minh Tu Viễn thu lại mảnh xếp kia, nói, "Thôi, giờ nói con cũng không nghe lời."
Nói xong, hắn đặt Ninh Mặc ngồi lại chỗ cũ, xếp mảnh ghép còn thiếu trên đầu nhân vật, rất chuyên nghiệp cầm lấy cây chổi bên cạnh, quét sạch mảnh vỡ rơi gần bàn.

Chỉ có thể nói, nuôi con nghìn ngày không bằng dạy con một lúc.
Ninh Mặc bị bế đi bế lại, cả người khó chịu, phát hiện Kiều Nguyên đang đến gần, ủy khuất chu mỏ, phản ứng chậm nửa nhịp hu hu nói, "Bảo bảo ngoan nhất." Ninh Tu Viễn lập tức nói tiếp, "Vâng, vâng...con ngoan nhất, nhanh ghép cho xong đi rồi daddy pha sữa cho con uống."
Nghe thấy sắp được uống sữa, vẻ mặt đáng thương của Ninh Mặc mới vơi bớt đi chút ít.
Ninh Tu Viễn dọn sạch mảnh vỡ xong lập tức bế Ninh Mặc đi tắm rửa.
Ninh Mặc ngây người luôn.
Ninh Tự Viễn xoa xoa cái bụng tròn vo của Ninh Mặc, dường như rất thất vọng, "Con nhìn daddy xem, có rất nhiều người ở phòng tập gym ghen tị với daddy đó nha."
Nói rồi còn cấm tay Ninh Mặc đặt lên phần cơ bắp của mình, rồi lại để Ninh Mặc tự sờ bụng của nhóc so sánh, "Đợi tới lúc con trưởng thành rồi, phải chăm chỉ tập thể hình vào, nếu không sẽ không kiếm được bạn gái đâu."
Ninh Mặc được Ninh Tu Viễn bế về phòng thay quần áo ngủ, hai mắt Ninh Mặc cứ díu lại với nhau, Ninh Tu Viễn đắp chăn lại cẩn thận cho nhóc, "Đêm daddy sẽ đến kiểm tra, ngoan ngoãn ngủ nghe chưa ??"
Ninh Mặc nào còn nghe thấy được, xoay người đi thành thật nhắm mắt lại.
Ninh Tu Viễn cười cười, ra khỏi phòng Ninh Mặc, nhìn phòng ngủ Kiều Nguyên vẫn sáng đèn, theo bản năng đi tới nhìn thử.
"Vẫn chưa ngủ sao em?" Ninh Tu Viễn hỏi.
Ninh Tu Viễn chỉ hỏi một câu đơn giản, không mạng theo tâm tư gì khác.
Kiều Nguyên như suy nghĩ rất lâu, rõ ràng nên tao đã ửng đỏ, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ, "Anh vào đi, rồi tự c** q**n áo ra.".

299:
 
Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn
Chương 300: 300: Kiều Nguyên Tức Giận


Edit & Beta : Đoè
Sau khi phản ứng lại hắn thấy có chút ngượng ngùng, thấp giọng khụ khụ hai tiếng,"...Làm như vậy có vẻ không được ổn cho lắm, em à ??" Vừa rối lúc đi vào hắn thật sự không ngờ rằng Kiều Nguyên sẽ trực tiếp yêu cầu hắn c** q**n áo như vậy, cậu không định tỏ tình lại với hắn sao?
Lại nhớ tới lúc Kiều Nguyên đang mang thai, hắn chỉ giúp cậu hút bớt sữa ra thôi, mà một thời gian dài sau đó Kiều Nguyên không thèm để ý đến hắn luôn.
Kiều Nguyên cậu mày, "Anh không cởi được đúng không?" Đã hỏi đến như vậy rồi, Ninh Tu Viễn còn có thể làm gì nữa đây, đương nhiên là ngoài mặt bình tĩnh nhưng trong lòng đã nổi cơn sóng gió đi khoá trái cửa rồi, hắn nhìn Kiều Nguyên đang mặc quần áo ngủ lụa màu xám, không nhịn được mà nuốt nuốt nước miếng.

Ninh Tu Viễn bước đến cạnh giường, do dự lại hỏi một cậu, "Em thật sự muốn tôi sởi ra sao?" Thấy hắn hỏi vậy, Kiều Nguyên càng nhíu chặt mày hơn, cũng không ngẩng đầu lên, lạnh lùng "Ừ" một tiếng.
Có được câu trả lời, Ninh Tu Viễn lập tức c** s*ch quần áo từ trên xuống dưới.

Kiều Nguyên thoáng chốc đỏ mặt, cậu còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý tốt, Ninh Tu Viễn đã c** s*ch, trong lòng không khỏi có thêm ấn tượng xấu về người này.
Ninh Tu Viễn lại hỏi, "Giờ tôi lên giường nằm sao ?"
"..." Kiều Nguyên gật đầu một cái, nhưng theo bản năng lại dịch người sang một bên kéo dài khoảng cách với hắn.
Cậu rõ ràng đã xác định việc phải làm, đợi đến khi thời cơ chín muồi sẽ hành động, đã hạ quyết tâm muốn nắm quyền chủ động, không muốn phải dựa theo sự bài bố của người khác, Kiều Nguyên ngẩng đầu liếc mắt nhìn Ninh Tu Viễn một cái, phát hiện ánh mắt hắn nóng rực đang nhìn mình chằm chằm thì thấy mất tự nhiên.????
Cậu lấy cà vạt từ dưới gối ra, từ từ tiến đến nắm tay Ninh Tu Viễn, ý muốn trói hai tay hắn lại.
Ninh Tu Viễn ngược lại cũng rất phối hợp, từ động chắp hai tay vào cho cậu trói.
Kiều Nguyên hỏi,"Tại sao anh không phản kháng ??"

"....Tại sao tôi lại phải phản kháng?" Hắn mong chờ ngày này không biết đã bao lâu rồi.
Lần đầu tiên Kiều Nguyên không có kinh nghiệm gì, trói không đủ chặt, Ninh Tu Viễn nói, "Em phải quấn thêm vài vòng nữa, nếu không chốc nữa nó sẽ bị lỏng ra." Kiều Nguyên có chút phiền muộn, ngón tay thon dài đều như trở nên giận xảo, thắt một cái nút, lại nhớ ra muốn làm loại chuyện này bản thân cũng cần phải c** q**n áo, ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Ninh Tu Viễn đang nhìn mình chằm chằm, tức khắc buồn bực nói, "Anh nhắm mắt lại đi."
Ninh Tu Viễn ngoan ngoãn nhắm mắt lại, Kiều Nguyên không dám nhìn xuống, cố ý đảo mắt nhìn chỗ khác, do do dự dự không muốn c** q**n áo, lại liếc nhìn Ninh Tu Viễn một cái, nói, "Tôi không cho anh mở mắt ra thì anh tuyệt đối không được mở mắt."
Ninh Tu Viễn gật gật đầu.
Lúc này thần sắc mới dịu đi một chút, vươn ngón tay ra cởi bỏ từng cúc áo, cổ áo mở rộng ra lộ một mảnh da trắng nõn nà, sau khi sinh con xong, bụng phẳng lì như lúc ban đầu, vòng eo thon chỉ một vòng tay có thể ôm trọn lấy.
Không muốn nhìn xuống phía dưới, cậu lấy hết can đảm đẩy ngã Ninh Tu Viễn nằm dưới thân mình.
Ninh Tu Viễn kinh ngạc mở mắt ra.
Kiều Nguyên xấu hổ buồn bực nói, "Tôi sẽ cho anh mở rộng tầm mắt."
"Em muốn xâm phạm tôi sao ??"
"Không thể sao?"
"Đương nhiên là có thể!" Nếu có thể một ngày xâm phạm bảy tám lần thì quá tuyệt với luôn ấy chứ.
Ninh Tu Viễn thành thành thật thật nhắn mắt, cánh môi mềm mại hôn lên cổ hắn, cảm giác như lông vũ sượt qua, khiến Kiều Nguyên sửng sốt, cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ bàn tay khẽ nắm chặt lại, lặng lẽ mở mắt ra, đập ngay vào mắt hắn là nước da trắng đến phát sáng của Kiều Nguyên.
Như cảm giác được gì đó, Kiều Nguyên buông hắn ra.
Ninh Tu Viễn lập tức nhắm mắt nói, "Vì vui quá.....cho nên phản ứng sinh lý như vậy là bình thường."
Kiều Nguyên mím chặt môi mỏng, ôm lấy quần áo mình dường như rất ghét bỏ, nói, "Để tôi tự mình làm."
Ninh Tu Viễn nhận mệnh.

Kiều Nguyên nghĩ muốn chủ động thì không cần phải chuẩn bị gì quá nhiều, nhưng chỉ cần da chạm da thôi người đã đỏ bừng lên như tôm luộc rồi.
Dựa vào đâu mà hắn có thể làm nhiều chuyện với cậu như vậy.
Ngồi khoá trên ép Ninh Tự Viễn, rõ ràng là ở mặt trên, nhưng lại cứ cảm thấy có gì đó không thích hợp.
Kiều Nguyên không bắt được trọng điểm hôn nửa ngày trời, trước kia lúc Ninh Tu Viễn chủ động, hình như có chút khác biệt với cậu, ngón tay Kiều Nguyên chạm lên đùi hắn, có hơi kinh hãi mà rụt tay lại.
Ninh Tu Viễn do dự hỏi,".....Em có muốn không?"
....Dù là ai cũng không thích bị tra hỏi, Kiều Nguyên che miệng hắn, Ninh Tu Viễn không nhìn trắng trợn mà chỉ he hé nhìn trộm, chỉ bằng ánh mắt này đã khiến hắn sôi trào.
Kiều Nguyên quả thật rất ghét bỏ hắn, mắng một câu, "Anh thành thật một chút xem nào ??"
Cậu còn chưa thấy phản ứng gì mà Ninh Tu Viễn đã ngẩng cao đầu rồi.
"Tôi cũng không thể ép nó cúi đầu được...!Hay là, em giúp tôi trước nhé?" Ninh Tu Viễn đề nghị.
Ngay hôm nay cậu quyết định làm chuyện này không phải chỉ vì để giúp đối phương, mà đơn giản chỉ muốn thoả mãn lòng tự tôn của một người đàn ông.
Kiều Nguyên cũng không để ý tới lời Ninh Tu Viễn nói, Ninh Tu Viễn còn hỏi thêm rất nhiều, Kiều Nguyên thật sự cảm thấy thẹn, cũng rất có dũng khí, không ngờ hắn cứ luôn miệng hỏi, chỉ nghĩ để hắn cút ngay đi.
Ninh Tu Viễn lại đề nghị,"....Hay tôi dạy cho em nhé?"
"Yên tâm, em vẫn ở mặt trên."
Kiều Nguyên bán tín bán nghi nhìn hắn.
Ninh Tu Viễn cam đoan, "Thật đó."
Ninh Tu Viễn gần đây cũng không nói dối cậu điều gì, biểu hiện miễn miễn cưỡng cưỡng đánh giá được 59 điểm, hôm nay cậu đã rất cố gắng để làm được điều này, bỏ dở nửa chừng quả thật có chút không cam lòng.

Như là cam chịu hành động của cậu, Ninh Tu Viễn mở bừng mắt, ánh mắt nóng bỏng như muốn thiêu đốt cơ thể cậu, Kiều Nguyên thấy hơi đau, chợt nghĩ lần này mình nên giữ thế chủ động, không cam lòng nhìn về phía khác.
Vì thế Ninh Tu Viễn càng thêm hưng phấn.
Tuy rằng là ở mặt trên, nhưng vẫn cảm thấy có gì đó sai sai.
Một cảm giác tê dại khó tả lần khắp cơ thể, Ninh Tu Viễn hôn nhẹ lên mặt cậu, giọng khàn khàn thủ thỉ bên tai cậu,"Con cũng có hai đứa rồi, tháng trước tôi đã đến bệnh viện học các biện pháp tránh thai."
Không cách nào lên tiếng, Kiều Nguyên cắn chặt môi, càng cảm thấy không thể chịu nổi.
Thời gian dường như trôi qua rất lâu, trong phòng ngập tràn mùi tanh nồng, thảm trải giường dưới thân nhăn dúm dó, nước mắt chảy ra từ khoé mắt.
Ninh Tu Viễn đau lòng hôn lên khoé mắt cậu, nói, "Tôi ở dưới cũng được."
"Ngày mai tôi vẫn có thể sao?" Ninh Tu Viễn ăn một lần còn chưa đủ no, hắn luôn muốn ngày ngày có thể chung chăn chung gối với cậu sau đó làm chút chuyện xấu hổ Kiều Nguyên không thể chống cự lại, sợ sẽ kêu ra thành tiếng, cơ thể như trôi trên sóng trào biển cuộn, không biết dạy về đâu.
Đêm đã khuya, ngày thường phải dậy nửa giấc để kiểm tra hai đứa nhỏ, nửa đêm Ninh Tu Viễn gọi điện thoại nhờ bảo mẫu đến đây, so về thể lực thì cậu nào có thể đấu với Ninh Tu Viễn, mấy ngày nay vẫn luôn bận việc, lại không có thời gian để rèn luyện sức khoẻ, mới sinh con được hai tháng, cho dù có ghét bỏ Ninh Tu Viễn, nhưng cơ thể lại vì hắn mà thay đổi, lâu dần sẽ sinh ra cảm giác quái lạ.

Nhiều lần cậu rất muốn hỏi, còn trả thử trên mạng, kết quả tìm kiếm cho thấy đó chỉ là phản ứng sinh lý bình thường, không cần vì thế mày thấy xấu hổ.

Nhưng trước kia cậu không như vậy.
Cậu muốn thử tới bệnh viện kiểm tra nhưng người trả lại cũng là bác sĩ, không muốn vì câu trả lời tương tự mà cảm thấy xấu hổ.

Cuối cùng mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ, không biết chuyện xảy ra tiếp theo là như thế nào, sáng sớm hôm sau mê mang tỉnh lại, thấy người đàn ông bên gối ngủ ngon lành, lập tức đẩy hắn ra.
Người đàn ông đẹp trai bên gối hai mắt nhập nhèm buồn ngủ, nhìn thoáng qua người đàn nằm trong lòng mình,"Sao đã dậy rồi, em ngủ thêm chút nữa đi." Tối hôm qua là vì không còn sức để nghĩ, nhưng hôm nay cậu mới sâu sắc nhận ra được có gì không đúng, thấy hắn vẫn còn rất tốt, tâm lý càng thêm mấy cân bằng.
"Ngồi dậy." Vừa mở miệng là nhận ra giọng của mình đã khản đặc.

"Hả?" Ninh Tu Viễn hỏi cậu như không có chuyện gì.
Ninh Tu Viễn vừa tỉnh dậy đã thấy vẻ mặt lạnh lùng của Kiều Nguyên.
Ngày hôm qua hắn lấy danh nghĩa dạy cậu, sau đó là một mình hưởng sung sướng, Kiều Nguyên càng nghĩ càng phiền, sau đó cậu cũng không nói mình muốn ở mặt trên mà hắn lại cứ luôn miệng nói rằng đây chính là điều em yêu cầu.
Không biết từ khi nào, tay hắn đã quấn chặt lấy eo cậu, khiến cậu không thể nhúc nhích được.
"...Sao vậy em?" Ninh Tu Viễn gian hắn.
"Ha." Kiều Nguyên cười một tiếng.
Ninh Tu Viễn cảm thấy tình thế không ổn, cẩn thận nói, "Tôi đã gọi Tiểu Trương tới trông con, em có đói bụng không? Tôi bảo cô ấy nấu chút cháo."
"Em không muốn ăn."
"Nhịn ăn không tốt cho sức khoẻ."
"Anh đi ra ngoài đi."
Nhận thấy vẻ mặt Kiều Nguyên thật sự rất khó coi, Ninh Tu Viễn chỉ có thể xuống giường, bị Kiều Nguyên ép đi ra ngoài, Kiều Nguyên chân vừa chạm đất, người lảo đảo, hắn bước tới muốn đỡ lấy cậu.
Cả người Kiều Nguyên run run rẩy rẩy, Ninh Tu Viễn hỏi một câu, "Lạnh không?"
Kiều Nguyên chán nản, "Không lạnh."
"..Nhưng tôi thấy người em run run." Ninh Tu Viễn còn thập phần tri kỷ vươn tay v**t v* trán Kiều Nguyên, nhiệt độ cơ thể bình thường, bởi vì ngày hôm qua hắn cũng rất cẩn thận không hề làm Kiều Nguyên bị thương.
Thấy hắn vẫn rất bình thường, có thể đi có thể chạy, còn hỏi cậu mấy câu như vậy, Kiều Nguyên nắm chặt tay lại, hắt phăng tay đang sờ trán mình ra, cắn răng nói:
"Anh là đồ khốn nạn."
Nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ nghĩ được mấy từ chửi người như vậy, Kiều Nguyên lại có chút tức giận với chính mình, nói, "Anh lượn đi, bây giờ em không muốn nhìn thấy anh.".
 
Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn
Chương 301: 301: Hôm Nay Cũng Túng D*c Quá Độ


Edit & Beta : Đoè
Nhưng mà rất nhanh Ninh Tu Viễn đã bị tống vào lãnh cung, mấy ngày nay Kiều Nguyên cũng không thèm liếc nhìn hắn đến lần thứ hai, cũng không muốn làm lại mấy cái hành động không đứng đắn trước đó với hắn.
Ninh Tu Viễn thay đổi biện pháp tạo ấn tượng tốt mới với Kiều Nguyên, hơn nữa còn đảm bảo rằng lần này Kiều Nguyên sẽ chủ động.
Bây giờ là giờ cao điểm, trên đường kẹt xe, hắn đang lái xe đến công ty đón Kiều Nguyên, vài ngày nữa Kiều Nguyên sẽ quay lại thành phố H, hắn định sẽ cùng đi tới đó với Kiều Nguyên.
Một mối quan hệ không bền chặt thì đừng mong nói tới lâu dài, nó chỉ đơn giản là cho kẻ khác một cơ hội.
Người bạn hay trò chuyện với hắn trên mạng, cũng là người thành phố H, nghe nói trong khoảng thời gian này mỗi ngày đều ở nhà nuôi chó, nhàn đến hoài nghi nhân sinh.
Ninh Tu Viễn cảm thấy người này rất không đáng tin cậy, nhưng trong phim có rất nhiều, đầy đủ các thể loại.
Hai ngày trước người kia gửi cho hắn một bộ đồ hầu gái, còn dương dương tự đắc nói mình đã thử cùng với nóc nhà, đối phương còn ôm chặt lấy anh ta không buông, nóc nhà đã phải đầu hàng trước sự quyến rũ đầy nam tính của anh ta, quả thật sướng muốn chết.

Người kia còn nói, tình yêu là con dao hai lưỡi, có lợi cũng có hại, mà có hại ở đây là suốt ngày bị vị kia đòi "trả bài", anh ta sợ mình sẽ tính dục quá độ.

????
Đây là đang tr@n trụi khỏe khoang.
Ninh Tu Viễn cười lạnh một tiếng, lựa chọn nhận link nhưng không trả lời tin nhắn.

Trước tiên phải lái xe đến trước cổng công ty ngồi chờ, Kiều Nguyên còn nửa tiếng nữa mới tan làm, bấm vào link được gửi ở bên dưới, một mình xem thì không thấy thú vị gì cả, khi nào Kiều Nguyên có thể....!"trả bài", hắn cảm thấy sẽ rất mỹ mãn, nhưng bây giờ thì hắn chỉ có thể tự nghĩ về nó.

Bọn nhỏ đã được bảo mẫu đưa về nhà cũ, cha mẹ hắn rất thích hai đứa nhỏ đặc biệt là Ninh Kỳ, lúc hắn đưa hai đứa về, đã dạy Ninh Mặc, không được gây rắc rối cho ông bà nội.
Ninh Kỳ nói thẳng, "Cháu đích tôn của ta ngoan hơn con hồi còn nhỏ nhiều."
Ninh Tu Viễn lập tức không muốn nói nữa.
Hiếm khi có được thế giới của hai người, Ninh Tu Viễn đang nghĩ làm thế nào để trải qua.
Có nên đến của hàng hoa rồi đặt một bó hoa thật lớn, sau đó là có một bữa tối lãng mạn dưới ánh nến, hay thử trải nghiệm cảm giác thú vị của một buổi hẹn hò tại một nhà hàng lãng mạn trong thành phố hay là đợi đến tận khuya để cùng nhau xem một bộ phim dành riêng cho hai người?
Tầng dưới công ty Kiều Nguyên có một nhà hàng, Ninh Tu Viễn đến hơn nửa tiếng vẫn không thấy người đâu, vừa lúc đoạn video ngắn trên điện thoại cũng đang phát, hắn xuống xe.
Khi chuẩn bị đi qua, hắn nhìn thấy bên cạnh cậu có một người phụ nữ ăn mặc trang điểm đẹp đẽ, người phụ nữ kia hắn không xa lạ gì, người thường đi chung với Sầm Lễ thời còn học đại học, cô ấy là Hạ Lộ.
Hắn là tự mình đến đây, cũng không gửi tin nhắn báo trước với Kiều Nguyên.
Thấy một màn này, cả người Ninh Tu Viễn cứng đờ.
Dường như hai người họ đang nói với nhau về điều gì đó, Ninh Tu Viễn thấy trên mặt Kiều Nguyên mở một nụ cười khéo léo, khi cậu ở chung với hắn thì luôn tỏ ra rất lạnh lùng, càng đừng nhắc tới mấy ngày nay, cậu còn không thèm ngó ngàng gì tới hắn.

Hai người cùng nhau đến nhà hàng, trai tài gái sắc, nhìn xung quanh cứ ngỡ như một đôi tình lữ.
Lại nhớ đến ở trước mặt hắn Kiều Nguyên luôn nhấn mạnh rằng cậu là đàn ông,.....!Kiều Nguyên không muốn sống chung với hắn sao?
Ninh Tu Viễn hiếm hoi gửi cho Kiều Nguyên một tin nhắn, nghĩ đến những trường hợp hắn từng đọc trên mạng, cảm giác cũng như không thể chịu đựng nổi khi nói về chuyện tình cảm....
Ninh Tu Viễn: Tôi ở dưới lầu công ty em, em đang ở đâu ??
Cẩn thận kiểm tra thêm lần nữa, cảm thấy câu hỏi này có hỏi nghiêm túc, lại thêm icon ở đằng sau.
Những trường hợp hắn đã từng thấy, ít nhất người khác đã trả lời, nhưng hắn đợi ba mươi giây và Kiều Nguyên không hề trả lời lại hắn.

Ninh Tu Viễn cả người tỏa ra mùi chua lòm, trực tiếp hỏi điện thoại cho Kiều Nguyên.
Hay lắm, điện thoại đã tắt máy.

Trong nháy mắt, Ninh Tu Viễn nghĩ ra rất nhiều thứ.
Thời đại học Hạ Lộ đã từng tỏ tình với Sầm Lễ, khi ấy Sầm Lễ tựa hồ cũng có hảo cảm với cô, nếu không vì hắn chặt đứt liên hệ giữ hai người, chỉ sợ bọn họ đã sớm ở bên nhau.
Còn tưởng rằng Hạ Lộ đã biết rõ mối quan hệ giữa hắn và Sầm Lễ, cô luôn đứng trước mặt chất vấn hắn, hay nói nhưng lời tốt đẹp về Sầm Lễ nữa.
Nhưng hình ảnh trong quá khứ cứ nối tiếp nhau chiếu lại, Hạ Xuyên cũng từng nói với hắn rằng, Hạ Lộ vẫn thường xuyên hỏi thăm tình hình của Sầm Lễ.
Như vậy...!cô ấy định theo đuổi Kiều Nguyên thêm lần nữa sao ???
Nhìn phản ứng và thái độ vừa rồi của Kiều Nguyên, căn bản không giống như sẽ từ chối.
Ngực hắn như có tảng đá đè nặng đến không thở nổi, mũi cay xè, tay run lên bần bật, tâm trạng bi thương, có phải Kiều Nguyên sẽ dành hết sự quan tâm của mình cho người khác không ?...!Vậy hắn có nên tới quấy rầy hai người hẹn hò không ???
Sau khi nghĩ lại, Kiều Nguyên cũng chưa bao giờ đồng ý sẽ ở bên hắn, ngay cả cái danh xưng người yêu này, không biết có được tính hay không, không đánh không phận.
Bất kể Kiều Nguyên có ở nơi đâu, hắn chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra cậu.
Ngồi đối diện là một người phụ nữ, Kiều Nguyên có chút bài xích nào cả.
Ninh Tu Viễn bước tới, Hạ Lộ nhìn thấy hắn thì rất kinh ngạc.
.......Biểu tình của Hạ Lô có chút kì quái, tuy rằng đã từng được người khác nhắc tới, nhưng chân chính gặp mặt lại là một chuyện khác.
Sắc mặt Kiều Nguyên hơi mất tự nhiên, "Sao anh lại đến đây?"

"...!Nghĩ em sắp tan làm, cho nên lái xe tới, gọi cho em thì báo tắt máy, sau đó nhìn thấy hai người cùng đi vào nhà hàng này." Giọng điệu vừa chua chát vừa đáng thương.
"Điện thoại em hết pin, bọn em đang nói chuyện." Kiều Nguyên nói.
....!Quả nhiên, lại là lý do này, giống hệt như trên mạng nói.

Hắn thậm chí còn không có cơ hội để trải nghiệm các loại cao cấp hơn.

Cả người lâm vào nổi bi thương trôi dạt trên sông, không thể phủ nhận chuyện Kiều Nguyên đang hẹn hò với người khác.
Rồi lại thấy một người đàn ông trẻ tuổi bước vào, ngồi xuống bên cạnh Hạ Lộ.
Hạ Lộ giới thiệu, "Đây là bạn trai tớ.
Ninh Tu Viễn:"..."
Lúc này Ninh Tu Viễn mới phát hiện, người phục vụ đã chuẩn bị sẵn ba bộ dụng cụ ăn uống đặt trên bàn, chỉ là Kiều Nguyên sắc mặt không quá đẹp.
Trước mặt người ngoài Kiều Nguyên vẫn treo nụ cười khéo léo trên môi, Ninh Tu Viễn ở thành phố L cũng người mang sức ảnh hưởng lớn, phải giữ mặt mũi.
Kiều Nguyên nhờ phục vụ chuẩn bị thêm một bộ đồ dùng.

Suốt cả bữa ăn Ninh Tu Viễn không dám xen vào một lời.
Đợi Hạ Lộ nắm tay bạn trai rời đi, Kiều Nguyên bắt một chiếc taxi bên đường về nhà.
"...Em đừng giận mà? Vì lo lăng a cho em nên muốn tới công ty đón em về nhà." Ninh Tu Viễn cố gắng biện minh.
Một buổi hẹn công tác làm ăn đã bị Ninh Tu Viễn biến thành hiện trường tranh giành tình cảm, trên bàn cơm Ninh Tu Viễn ra sức lấy lòng gắp thức ăn cho cậu, khiến mọi người xung quanh đều nhìn bọn họ, Kiều Nguyên nhíu chặt mày, vẫn không muốn phản ứng với Ninh Tu Viễn, cậu không thích bị người khác nhìn chằm chằm, nhưng Ninh Tu Viễn liến biến cậu trở nên nổi bật trong đám đông.
Bọn họ đều là đàn ông, mấu chốt là Kiều Nguyên còn nghe thấy bàn bên cạnh nhỏ giọng bàn tán về hai người, còn nói cái gì mà áo trắng nằm dưới, bấy giờ Kiều Nguyên mới cúi đầu nhìn xuống mình đang mặc áo sơmi trắng, còn Ninh Tu Viễn mặc áo khoác bóng chày màu xám đen.
Ninh Tu Viễn lại nói, "Tôi không biết cô ấy đã có bạn trai...Thời còn học đại học cô ấy thích em, đương nhiên là tôi sợ em bị người khác cướp đi."

"Vậy anh cũng phải để ý hoàn cảnh cũng quanh chứ?" Kiều Nguyên tức giận nói.
Lại cúi đầu nhìn xuống, trước kia mặc áo sơmi thì thấy bình thường còn giờ thì...!lại nói,"Em phải về công ty một chuyến, anh đi mua áo sơmi trắng thay đi."
"Ò." Ninh Tu Viễn cũng không biết tại sao Kiều Nguyên lại đưa ra yêu cầu này.
Gần đó có một số cửa hàng quần áo, Ninh Tu Viên ngẫu nhiên chọn một cái, lúc gặp lại Kiều Nguyên lần nữa, thì cậu đang mặc một chiếc áo sơ mi màu xám khói.=]]]]
Tâm trạng Kiều Nguyên đã khá hơn.
Đêm đến Kiều Nguyên nhăn mày nhìn cửa phòng, ngày mai công ty còn có nhiều việc phải xử lý, cậu không có thời gian để ở cùng Ninh Tu Viễn.
Sau khi Kiều Ngạn qua đời, mọi việc đều do cậu gánh vác, tuy rằng cậu không có tình cảm gì sâu sắc với người anh trai trên danh nghĩa kia, nhưng sau cùng thì hai người là anh em huyết thống, lại nhớ đến Bạch Thành Úc, lòng không nhịn được cảm thấy chua xót.
Sau cái chết của Bạch Thành Úc, nhiều người vẫn không thể chấp nhận được sự thật, khoảng thời gian trước nhiệt độ cơ thể Tiểu Tâm không được bình thường, cậu đã đến bệnh viện một lần, bắt gặp có hai y tá đang rỉ tai nhau chuyện của Bạch Thành Úc.
Lúc nói, giọng họ trở nên nghẹn ngào.
Bệnh viện Tiểu Tâm đến là nơi làm việc trước đây của Bạch Thành Úc, trong đó có một hộ sĩ tên Tiểu Viên, cậu có chút ấn tượng về cô gái này, mấy năm trước trời đông giá rét cậu đến bệnh viện tìm anh chính Tiểu Viên đã đưa cho cậu một cốc nước ấm, để xua tan đi cơn buốt lạnh khắp người cậu.
Hồi học đại học cậu không dám kết bạn với ai, chỉ có Bạch Thành Úc biết mối quan hệ của cậu và Ninh Tu Viễn, dù rất ít lời, nhưng cậu chỉ nói với mỗi Bạch Thành Úc, nhưng người đàn ông ôn hoà dịu dàng khi đó đã không còn nữa.
Bạch Thành Úc không thích hoa mân côi, mà thích nguyệt quý, có lẽ bởi vì trong lòng anh luôn mang theo hy vọng, anh luôn nói còn sống là còn hy vọng.
Nhưng mà trên thế giới, sẽ có rất nhiều chuyện không như ta mong muốn.
Ngày hôm sau Kiều Nguyên đến nghĩa trang, Bạch Thành Úc không có người thân, bó hoa rực rỡ đặt trước mộ đã héo úa theo thời gian, Kiều Nguyên nhớ rõ Bạch Thành Úc từng nói với cậu rằng, sau cơn mưa trời sẽ sáng.
Bạch Thành Úc đã phải trải qua những gì, cậu không thể hiểu hết được.
Cậu chỉ nhìn thấy quá khứ của họ qua những bức ảnh và đoạn băng ghi hình.
Kiều Ngạn tỉ mỉ thiết kế một phòng dành cho trẻ em trong căn biệt thự, sau này cậu tìm thấy một cặp nhẫn nam đặt trong ngăn tủ phòng ngủ của Kiều Ngạn, một chiếc nhẫn nằm trong hộp đựng tinh xảo, mặt trong chiếc nhẫn có khắc hai chữ cái "Q&B"
Chữ Q trong họ Kiều phiên âm ra là [Qiao], chữ B trong họ Bạch phiên âm ra là [Bai]..
 
Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn
Chương 302: Mặc Hắn Làm Bậy (RAW)


許是因為夏川離開了,

中修區陪壽原回了H事,要助理和更初方對接。間裏,他都要和這個男人同虛井地。

十十遠丈正言辭的說給絕請過服, 鄉休息一會兒也無始。

夏初考慌了,

後麵的話,他無法表露出來。

"才什麽過?"夏川問他。

夏川彎下身,

出重的的把話說出來,夏初考的臉色變得極不自然。著他。

時有些沒有

這特有現生身處在故鬆的狀態裏, 可以隨便在屋子裏的任意一個角著!

這種日子,過得太疲意了。

文件的助理叫醒了他。

結界了。再壞有能壞到哪去,還不如賭上一把。

很意外,寧修

這幾天女人有給他發短信,不斷的的他出去見麵

怎麽說也是曾經有過好感的。

演後便因為工作離開了。

皮膚,身上噴了好聞的香水味

"你怎麽了?"女人問他。

夏初彥搖了一下頭。

命力道。

克相住自己不願去回現了,業海裏卻總是其名的確出來這些再麵。

很羞恥,很無助。

被人刮當,精上的壓通更讓他崩潰。

常宰著長在長也會讓人覺得奇怪。

天溫.....有適應.

夏川真的

寸好的皮膚,腰被行斷一般的素。"

夏初考試圖調整

女人道,"你是下午五點下班嗎?

"。"夏初考應了一聲。

".....我們複合好不好?

事情,你對我那麽好"

.... 都已經過去了。"夏初考道。

夏初考眉頭微蹙,"沒有。

去,一切都會回歸平潰。

不等他拒絕,女人就離開了。

還好夏川這段時間7

口極為著眼。不時有下班的窟工將目光注規過去。

"我很久都沒有去過你家了。

由了一下他的臉頰。

口紫裏的手機卻實然援動起來, 夏初考打開手機,

*****

Mấy chương mà ngắn ngủn thế này tôi đã cố dịch ra cho đủ nhưng nó bị làm sao ý, cứ râu ông nọ cắm cằm bà kia. Mọi người muốn đọc thì cứ lần theo link Wikidich nha, search tên là ra á. Vì không thể đảm bảo được nội dung khi chuyển ngữ nên tôi để nguyên bản gốc ha.
 
Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn
Chương 303: Mắc Bẫy


看見短信, 夏初考的心沉了沉。

"沒什麽。"夏初考回管文人,活在同一個空間內,幹擾他的生活,緊網的情儲緩和下來。

利王主是夏川,他又住了回去。

酒店這種字眼,一般都是讓國要。

那不算是他的家,更像是他的內答

後晚上

他在家稱

他們給彼此都保留了一分餘

夏初考應了一聲。

氣氨源然變得酸昧。

女人有點緊格值'

真初考沒聽明白女

最近和其川睡在同一番

女人以為夏初考在開玩笑。

卻沒想到對方打了個哈欠。

生一次,夏初考才會變相的冷落她。

然而,夏初考是真的很果。

般纏著他。

天幾乎走下床都變得艱難,銷微動彈一下看重不能再這麽過下去了。

沒有待在那棟電子裏

和物正在冰冷粗麻的大理石台階上,後有的留了一置,女人已經離開了。

半夜裏被直夢驚醒了,兩身麵無同當,之前睡著了,沒有看見消息。

夏初者找到放在床頭邊的手機,大如在下 一秒手機再次振動起來。

夏川在微信裏給他彈出了視頻,

分明想早點造出根不來的伸出手按了接聽。

聲音響了十多秒,才我來主星。就算是仰著頭也不會出現死角,對此當

處在了一個暗空內。

真川問, "你不在家嗎?

福平普的語氣,他的心理卻沒有來由的選了一的

編造出發的的生交業、"叔長, 你有想我嗎?"

.... 夏初考沒有答話。

...別說了.

....不是正在看嗎?

。最太廈的身的數色變支得極不自然。

"我想你自慰給我看,

再聽對

上。"夏川喚了他一聲。

不要欺人太甚!

識到對方腦子裏在想"水家

一個星期不碰你。"

量可它地骨頭這麽理,供了他見的好話讓他心就人理

看的等理這他選擇的機會,是他自己不懂得珍惜。

還說什麽給過此了。

最後視頻終於是接製、之的動作,他不該繼續和男人糾纏,他該上的的隻的富足,但和夏川的一級合同讓他""

夏初考也不是什麽過分苛求時富的。

臨高顓的賠償金。

夏初彥道," 也不是不能""

夏初考搖了搖頭。

淒夠了違的金,就對.很好,不用每天擔驚受怕。

就算是普通人的生活世很,。。

看似漫變,多餘的夏初考也不願再去解樣,:

出來一眼望過去,

也並沒有拒絕女人的示好。

下定決心和最叫外此程,盡管平讀,卻已經知足。

才對生活重新歡起了希量,

事情麵推說,有幾方展長,沒有在女人麵前提起。

夏初考嚴生

今天女人實然約他收。十且就坐在那裏都等著他了,-

就是青年坐的那一桌.

見世是因為沒有遇見更好的, 在別人的對比之下

夏初考糾纏了。

,最有的年輕和朝氣,傻美的五官一如現的的同整吧,我先回去了。

愛等女人回話,直接離開了這家餐萬。

剛走出餐廳的門

*****
 
Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn
Chương 304: Sớm Hay Muộn Cũng Phải Lên Giường


Edit & Beta : Đoè

Thanh niên tiến lại gần, hơi cong eo, đôi môi mỏng xinh đẹp gần như áp vào tai anh ta, hơi thở ẩm ướt lướt qua má, từng bước một đưa tay đặt lên eo Hạ Sơ Ngạn.

"Giận sao ?" Hạ Xuyên khàn giọng hỏi.

Không biết nên trả lời như thế nào, bị đối phương cười nhạo cũng xứng đáng, sau cùng người phụ nữ kia hẹn anh ta đến là để nói lời chia tay, nhìn tư thế vừa rồi, hẳn là bọn họ quen nhau lâu rồi, hắn là cố tình tới cười nhạo anh ta?

"Chú à, chú hẳn cũng biết, tôi chưa từng hẹn hò với phụ nữ, tôi cũng chỉ vì chú...." Dừng khoảng chừng là hai giây, phát hiện Hạ Sơ Ngạn cứng đờ người, lại hạ thấp giọng nói, "Tôi chỉ muốn cho chú hiểu rõ rằng, không phải ai cũng yêu chú nhiều như tôi đâu."

" Cậu đừng có nói nhảm!" Bỗng nhiên có hơi luống cuống, mặt đỏ bừng thừa dịp đối phương không để ý đẩy hắn ra, không muốn trở thành trọng điểm bị người khác bàn tán sau lưng."

Người phụ nữ vẫn đang đợi trong nhà hàng, nhưng Hạ Xuyên dường như không có ý định quay lại. Hạ Sơ Ngạn không muốn ở đây dù chỉ một chút, vội vàng định vội rời đi, nhà hàng này không liên kết với công ty, cho nên anh ta không lái xe tới, muốn bắt taxi bên đường, đi đâu cũng được.

Vốn dĩ muốn thoát ly khỏi quan hệ với Hạ Xuyên, không quan tâm hắn tới để chứng minh hắn quan tâm anh ta thế nào, hai người đều là đàn ông, sẽ không có kết quả, huống chi...

Nhớ lại dáng vẻ non nớt trước kia của hắn, mặc bộ đồng phục rộng thùng thoảng nhưng rất nghiêm chỉnh, những cuốn sách lâu lắm rồi không dùng đến, cảm giác như anh ta đang hẹn hò với một đứa trẻ con vậy. Thậm chí anh ta không dám nghĩ về nó.

Hai Sơ Ngạn không bắt taxi ở ven đường, sợ hắn đuổi theo, nhân viên đã tan sở rồi, anh tự nhốt mình trong văn phòng. Hạ Sơ Ngạn là người rất dễ tính, từ khi chia tay với người phụ nữ kia thì không dây dưa quấy rầy đối phương nữa, sau ngần ấy năm anh đã có được như ngày hôm nay.

Chỉ là không ngờ rằng...anh ta phải sống trong nỗi sợ hãi theo từng ngày trôi qua.

Thể lực của tên kia quá mực tốt, có đôi khi anh lo lắng một ngày nào đó sẽ chết trên giường, khi sinh ra đã không được hưởng "nắng mặt trời", đến lúc chết cũng không biết vệ được danh tiết của mình.

Cũng không còn trẻ tuổi nữa, sao có thể chịu nổi bị hắn ngày đêm đòi hỏi, sáng anh ta còn phải dành thời gian cho công ty, mặc dù Hạ Xuyên nói rằng anh ta không cần quá gượng ép bản thân nhưng anh ta cũng có lòng tự tôn của chính mình. Làm bao nhiêu hưởng bấy nhiêu.

Anh ta không muốn điều đó....nó như thế anh bán thân để đổi lấy vậy.

Sau một lúc lâu ngồi im lặng trong phòng, cũng quên mất rằng tên kia có chìa khoá dự phòng, ngay khi cửa được đẩy ra, nhớ đến ánh mắt của người phụ nữ kia, tựa như lúc anh ta bị Hạ Xuyên đè ép trên mặt bàn....

Không muốn phải chịu sự gò bó nữa, thậm chí còn nói thẳng ra với hắn, "Ngày mai tôi sẽ nộp đơn xin từ chức, từ nay về sau hai ta sẽ chẳng còn liên quan gì tới nhau nữa."

Hạ Xuyên cũng không nói lời nào, nhưng vẻ mặt càng thêm lạnh lùng. Không việc gì phải hốt hoảng, Hạ Sơ Ngạn từ trên ghế đứng dậy, bên cạnh phòng làm việc có chỗ để nghỉ ngơi, anh ta muốn trốn vào trong đó.

".....Nếu cậu đã xác định hẹn hò với cô ấy, vậy phải đối xử với người ta thật tốt, còn chuyện của hai chúng ta... giữa hai người đàn ông chẳng có gì để nói hết, sau khi từ chức, tôi sẽ xem như chưa có chuyện gì xảy ra dù là trước kia hay hiện tại, cũng sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cậu nữa."

Nói thì hay lắm, nói vậy cũng vì muốn tốt cho cả hai, nhưng không hiểu sao vẻ mặt Hạ Xuyên càng thêm âm trầm, "Nếu không phải vì chú, chú nghĩ tôi chịu quen biết với bà già đó sao?"
Nếu không nhớ lầm, người phụ nữa kia kém hắn hai tuổi? Hạ Sơ Ngạn nhắc nhở nói,"Vậy khoảng cách tuổi tác giữa hai ta là bao nhiêu ??"

"Cũng chỉ cách nhau mỗi 12 tuổi, không nhiều." Hạ Xuyên trả lời.

"..." Hạ Sơ Ngạn có chút mệt mỏi, thậm chí anh ta không hiểu nổi tư duy logic của giới trẻ.

"Cậu còn trẻ, lỡ có lầm đường lạc lối cũng có thể sửa sai được, nhưng tôi thì khác, tôi cũng không còn tính là trẻ tuổi nữa, cũng không thể toàn tâm toàn ý dành thời gian ở bên cậu được."

Nghe Hạ Sơ Ngạn nói lời nghiêm túc như vậy, trong lòng Hạ Xuyên có chút bồn chồn.

"Hạ Sơ Ngạn, chú là không hiểu hay giả vờ không hiểu, lúc trước là ai ôm tôi gọi tên Đan Duyên, tựa dâng mình lên, là ai uống rượu say sau khi nhìn thấy tôi trong xe gọi tên Đan Duyên một lần nữa, ngay từ đầu, không phải chú đã coi tôi là thế thân sao?"
Như đoán trước được ý đồ của anh, hắn bước nhanh chân đến chỗ Hạ Sơ Ngạn đứng rồi nắm lấy tay anh ta, nhận ra tâm tình anh đang xao động, lại nói, "Lúc trước là chính chú đã chọn tôi, cũng chính chú là người khiến tôi trở thành bộ dạng như hiện tại."

Chính anh ở trước mặt Hạ Xuyên... Gọi tên Đan Duyên sao, đây là bí mật mà anh giấu tận sâu trong đáy lòng thời sinh viên, anh ta chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có kết quả tốt, cũng biết đối phương đã có gia đình.

Cảm giác như sắp sụp đổ, Hạ Xuyên còn tiếp tục thủ thỉ bên tai anh, "Nếu không phải chú nhào vào lòng tôi thì sao tôi có thể làm như vậy, giờ đây chú còn định phân rõ ranh giới với tôi sao? Lúc xem tôi thành thế thân vậy sao chú không phân rõ ranh giới đi?"

".... Đừng nói nữa." Giọng nói nhỏ đi hẳn, anh ta không có bao nhiêu ấn tượng về mấy lời nói của Hạ Xuyên, nhưng vẫn còn nhớ rõ chuyện mấy năm trước, lúc trợ lý đưa anh về nhà sau khi đã say khướt, tựa như anh ta nhìn thấy Đan Duyên. Cho rằng đó là mơ...cho nên không chút kiêng nể. Anh ta thật sự không biết, mình đã khiến Hạ Xuyên hiểu lầm nhiều năm như vậy.
"Là chú quyến rũ tôi trước."

Mấy lời này của Hạ Xuyên như đẩy anh ngã thẳng xuống đáy vực sâu thẳm.

Nhưng quá khứ là quá khứ, tương lai sau này anh cũng không thể dây dưa một chỗ với hắn được, nếu anh có sai, vậy thì kết quả như bây giờ chính là hình phạt đối với anh.

Hạ Sơ Ngạn vực lên tinh thần, nói, "Chuyện này không liên quan gì đến việc tôi từ chức, tiền vi phạm hợp đồng tôi sẽ đền bù đầy đủ."

"Chú trả nổi sao?" Hạ Xuyên cười cười.

Nói rồi, hắn lấy ra một bản hợp đồng mà bản hợp đồng này có vẻ hơi khác so với trước đó anh ta ký, như đất phía Tây thuộc về tài sản cá nhân của anh ta, không liên quan đến công ty, nhưng trong hợp đồng lại ghi rằng mọi tài sản đều thuộc về người chủ mua.

Điều khoản này được thêm vào từ khi nào? Đằng sau tên anh ta còn có con dấu chứng nhận của công ty, đây chẳng khác nào anh đã bán mọi thứ cho Hạ Xuyên, bao gồm cả chính bản thân anh nữa.
Hạ Sơ Ngạn ngây ngẩn cả người.

Hạ Xuyên nói, "Chỉ cần chú ngoan ngoãn đi theo tôi, những chuyện trước kia sẽ coi như chưa từng xảy ra, công ty vẫn thuộc về chú, nhưng chú sẽ là của tôi."

Vốn tưởng sau khi rời khỏi Hạ Xuyên anh sẽ có một cuộc sống yên bình, nhưng khi đến khúc quành lại chẳng thể ngờ được có một bức tường khổng lồ chặn ngang trước mặt.

Biết rằng hắn chính là người đã chuẩn bị từ trước.

Lúc ấy Hạ Xuyên mới chỉ 18 tuổi? (Bởi mới nói : Nách Hạ Xuyên thâm lắm chú 🥲)

Anh ta không thể nào chấp nhận nổi việc mình bị người ta khống chế, bị đả kích đến nửa ngày không thấy phản ứng lại.

Đã hơn nửa tháng hai người không làm chuyện thân mật, trông vẻ mặt bi thương nhân sinh không còn gì luyến tiếc của Hạ Sơ Ngạn, Hạ Xuyên trước tiên ôm anh vào lòng dỗ dành, nói, "Ả ta không thích chú như những gì chú thấy đâu, đừng để bản thân bị lừa mà lún vào quá sâu, phân rõ chuyện như bây giờ cũng tốt mà." Hạ Xuyên như đang làm nũng cọ cọ cổ anh, không còn dáng vẻ sát khí đằng đằng nữa, "Hai mươi ngày không được gặp nhau, chú có nhớ tôi không nào?" Hạ Sơ Ngạn cúi đầu nhìn Hạ Xuyên.
"Tôi nhớ chú nhiều lắm luôn ấy, nhiều ngày vậy mà gọi điện thoại chú không thèm nghe máy, gửi tin nhắn thì không trả lời, trước kia chú chưa từng đối xử với tôi như vậy, lúc trước chỉ cần tôi gọi một cuộc thôi chú sẽ lập tức nghe máy ngay."

"Hạ Xuyên." Cuối cùng Hạ Sơ Ngạn cũng chịu lên tiếng.

"Cậu thích tôi ở điểm nào?" Hạ Sơ Ngạn hỏi.

Vì sao lại thích anh ta?

So với tìиɦ ɖu͙ƈ, đúng hơn là từ hận thù dần chuyển thành ỷ lại không thể tách rời khỏi người đàn ông này, dù biết người ấy chỉ xem mình là thế thân của Đan Duyên, thì chỉ thêm ghen ghét mà thôi, vì sao không chịu nhìn hắn mà chỉ luôn đặt tâm tư lên một người đã chết từ lâu.

Hạ Sơ Ngạn cười tự giễu, "....Chỉ vì muốn làm loại chuyện này với tôi sao?"

"Nếu là như vậy, thật ra tôi có thể trói chú trên giường, để cho chú ngày ngày chỉ có thể chờ tôi trở về chơi chú."
"Chú cho rằng, do đâu mà tôi phí hết tâm tư thời gian đặt trên một người? Sở dĩ nhiều năm như vậy vẫn chưa từng yêu đương ai, tất cả đều là vì....".. Đều là vì chú.

Nghĩ đến việc Hạ Sơ Ngạn chỉ đang tìm kiếm hình bóng khác qua hắn, còn muốn tìm đủ mọi cách chặt đứt quan hệ với hắn, cảm giác trong lòng càng thêm mấy cân bằng.

Tư tưởng của người này quá mức cố chấp. Chỉ khi người này ngủ rồi mới có đường để tiếp cận anh ta.

Không muốn nghe anh nói lời dư thừa nữa, hắn trực tiếp nắm cằm Hạ Sơ Ngạn hung hăng hôn lên.

Hai mươi ngày không gặp đối với hắn là một thử thách lớn lòng kiên nhẫn của hắn, đã sớm quên với việc chung chăn chung gối với anh, nhưng đối phương lại rất vui vẻ nói chuyện yêu đương với người khác, tìm đủ mọi cách để có thể rời bỏ hắn.
Tất nhiên là hắn thể để lộ bất kì sơ hở nào. Ép Hạ Sơ Ngạn tựa lưng trên vách tường cứng rắn, không thể nhúc nhích dù chỉ là một chút, anh vòng tay đặt trên vai hắn, lại được hắn nắm chặt trong lòng bàn tay, hai người mười ngón đan chặt vào nhau. Sắc mặt trở nên vô cùng mất tự nhiên, sau khi được hắn buông tha cho anh mới có cơ hội há miệng th* d*c, hai mắt ướt nước long lanh, hàng lông mi khẽ rung rinh, lại nhớ đến đang ở nơi công cộng, khẽ miệng nói,".... Đừng làm ở đây mà."

"Chú nghĩ tôi sẽ làm gì ở đây nào?" Hạ Xuyên hỏi.

"..." Hạ Sơ Ngạn ngẩng đầu nhìn Hạ Xuyên, khoé mắt rất đỏ.

"Hửm?" Hạ Xuyên gặng hỏi, như thể hắn sẽ không buông tha cho đến khi có được câu trả lời từ anh.

"...Cậu biết."

"Có phải chú nghĩ rằng, tôi sẽ cởi bỏ từng lớp quần áo trên người chú, sau đó bế chú lên, rồi tách hai chân chú ra đặt lên vai tôi đúng không ?"
Mặt Hạ Sơ Ngạn gần như đỏ bừng lên.

*****
 
Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn
Chương 305: Đau Eo


Edit & Beta : Đoè

Có thể thử đi hẹn hò, nhưng Hạ Xuyên nói với anh rằng, trường học cấm yêu sớm, nếu bị giáo viên phát hiện sẽ bị phạt rất nặng.

Thậm chí còn có khả năng bị đuổi học.

Cân đo đong đếm, sức nặng của lời nói bao gồm tất cả, nhưng đối phương lại vươn tay về phía anh ta, rào trước hành động bỏ trốn của anh.

Đã quá muộn, tiếp sau đó Hạ Sơ Ngạn bị hắn túm chặt lấy, mặt đối mặt phải nhìn thẳng vào ánh mắt lạnh băng của hắn.

Hắn kề sát mặt đến.

Hai người như hoà vào làm một thể, môi hôn lên phía trước.

.... Vẫn như cũ, không trả lời.

"... Đừng nói nhảm nữa." Hạ Sơ Ngạn chỉ muốn đẩy Hạ Xuyên ra.

Ngay cả khi chỉ có hai người.

Hạ Sơ Ngạn cũng không thể làm như vậy.

Vì mọi thứ đều trở nên vô ích.

Cả người tê rần, Hạ Xuyên "hạ màn", hiếm khi có được thể giới riêng của hai người.

Thật sự cảm thấy có chút hoang đường.

Xe dừng lại trước cửa biệt thự, vừa đấy vừa loạng choạng bước đi, chợt nhận ra đây không phải nhà của mình.

Hạ Sơ Ngạn định mở miệng giải thích.

Anh ta còn chưa kịp nói gì thì Hạ Xuyên đã cắt ngang, "Những cái đó tôi cũng chẳng còn cách nào."

"..." Hạ Sơ Ngạn ngẩn người.

Thấy anh ta vẫn chưa hồi thần lại, hắn tiếp tục nói.

Há miệng nhưng chẳng thể thốt lên thành lời, suy tư trong phút chốc quyết định nói:

"Cũng là cậu."

"Cũng cái gì tôi cơ?"

Quả nhiên, hắn sẽ hỏi ngược lại anh.

"Chú coi thường tôi sao?"

Vẻ bề ngoài chỉ mới 25 tuổi, không trẻ cũng chẳng già, là giai đoạn mạnh mẽ nhiệt huyết nhất.

Khi phải đối mặt với khách hàng bên ngoài biểu hiện của hắn càng xuất sắc hơn, Hạ Xuyên rất tài giỏi.

Sao anh có thể coi thường hắn được, có điều hiện giờ hắn thật sự đã vượt xa anh, nói ngược lại thấy có lý hơn nhiều.

"Để tôi thử xem, chú có thật sự coi thường tôi không." Hạ Xuyên nói.

Hạ Xuyên là đang báo trước cho anh biết.

Hiện tại có điều gì đó xảy ra không nhất quán.

Trước kia anh không có ý định hơn ở lại đây, chỉ để dành không gian riêng tư cho Hạ Xuyên, còn giờ thì chẳng cần cố kỵ gì nữa.

.......Hạ Sơ Ngạn chặn ngang lời hắn nói.

Còn chưa kịp lên tiếng...

Hơn hai mươi ngày không gặp, làm sao có thể tự chủ tốt bản thân cho được.

Cho dù Hạ Sơ Ngạn định giảng những đạo lý mà hắn không muốn nghe.

Hắn muốn anh dần dần chấp nhận con người hắn.

Đối với những nỗi lo lắng của anh, thời gian sẽ chứng minh tất cả.

Trải qua nhiều chuyện, muốn để anh hưởng thụ chút ngon ngọt, vì đối phương nói không với bạo lực, nên chỉ có thể từ từ học hỏi.

"....Không quá khó phải không nào?"

Anh ta thật sự không muốn quan tâm đến người kia nữa.

Không biết vì sao, biết rõ nhất định đây không phải là chuyện tốt, mà xui quỷ khiến thế nào còn mở miệng hỏi.

Vì biết anh ăn mềm không ăn cứng, Hạ Xuyên trông có vẻ như rất dịu dàng săn sóc.

Để anh nằm trong lòng mình.

Hạ Xuyên còn coi như có lương tâm, chuẩn bị và nhớ rõ tất cả những thứ Hạ Sơ Ngạn cần.

Rất chu đáo.

Dường như anh ta đã quen cuộc sống như vậy, giống như anh ta không thể nào thoát khỏi nó mãi mãi.

Không dám đắn đo quá lâu, nhưng tay vẫn đặt trên nắm cửa, đếm được đối phương gọi tên mình 82 lần.

Khi ấy, một ý tưởng chợt nảy ra nhưng nó hết sức hoang đường.

Nam sinh đến xuân kỳ....So với chờ đợi Hạ Xuyên thì nên giải thích như vậy, cùng dọn đến sống chung với hắn, quả thực không tệ, rất hiểu chuyện, hành xử cũng rất có tình có lý.
Sáng sớm đã bị người kia hôn đến tỉnh cả ngủ.

Hạ Xuyên bê bát cháo nóng đến bên cạnh giường.

"Chào buổi sáng." Hạ Xuyên cười cười.

Hạ Xuyên khi không cười nhìn rất lạnh lùng, nhưng lúc hắn cười rộ lên thì như có ma lực cuốn hút người khác.

Hạ Sơ Ngạn xấu hổ buồn bực quay đầu đi.

"Tôi có bỏ thêm vài thứ làm gia vị. Đây không phải loại phổ biến nhất sao ??" Hạ Xuyên hạ mình dỗ dành..

....Ngày hôm qua..

"Vậy để tôi nấu chút canh hươu nhân sâm cho chú nhé?"

"Tôi biết ngày thường chú rất chú trọng sức khoẻ. Có khoảng cách năm tháng thì chú vẫn sẽ được chăm sóc tốt."

*****

Tôi tính hôm nay hai chương, mà về muộn quá nên thôi để sang ngày mai vậy.
 
Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn
Chương 306: Đã Lâu Rồi Chúng Ta không Làm Cái Kia...


Edit & Beta : Đoè

Ninh Tu Viễn nghĩ bọn họ đã có hai đứa con chung, hắn cũng nên có một danh phận? Kiều Nguyên quá mức phòng bị hắn, cậu không cho hắn đến gần mình khi ở nơi công cộng.

Hắn cho người bị mật đi điều tra Hàn Kham, cho đến bây giờ anh vẫn chưa bước tiến đến mối quan hệ nào khác, vẫn là cẩu độc thân, nếu có thời gian, anh sẽ gửi tin nhắn chúc mừng cho Kiều Nguyên vào những ngày lễ.

Hắn theo Kiều Nguyên đến thành phố H, và nhận được sự ngầm đồng ý của Ninh Kỳ.

Hôm ấy hắn lái xe đưa Ninh Mặc và Ninh Tâm về nhà cũ, Ninh Kỳ gọi hắn đến thư phòng, hai người đã bàn bạc ổn thỏa.

Bạn đầu Ninh Kỳ còn quanh co lòng vòng hỏi, "Gần đây Kiều Nguyên rất bận sao ??"

"Vâng." Ninh Tu Viễn trả lời.

"Hai người các con ở chung với nhau sao?"

"Vâng." Ninh Tu Viễn lại gật đầu một cái. "Giống như trước kia vậy, đã ở cùng một nhà rồi sao con có thể ra ngoài làm chuyện bậy bạ được hả?"

Ninh Tu Viễn cắn môi, nói, "Đương nhiên là con biết, là em ấy cấm con không được đến gần em ấy."

Cháu trai cháu gái đều có cả rồi, vậy mà vẫn chưa xác định rõ mối quan hệ giữa hai người.

Không phải chơi đùa thì còn là gì nữa?

".....Con cũng không còn giao du với mấy kẻ kia nữa, chính thằng nhóc Ninh Mặc kia làm sao chuyện còn đổ lỗi cho con."

Ninh Kỳ hừ lạnh một tiếng, "Tính của con ta còn không rõ sao?"

"Ta không muốn cháu trai cháu gái của ta phải sống trong gia đình đơn thân, tốt nhất là con nên xác định rõ quan hệ với Kiều Nguyên." Ninh Kỳ nhắc lại một lần nữa.

"Đã biết." Ninh Tu Viễn nhướn mày.

Lão chả đây là đang chừa đường cho hắn, ấy thế mà nói tuột ra câu như vậy, mặc kệ Ninh Mặc sau này xuất sắc thế nào, được nhiều người thích, hay cho dù là trở thành đệ nhất thiên hạ.

Thì hắn vẫn sẽ là cha của nhóc.

Hắn thật sự muốn thông báo cho cả thế giới biết quan hệ của hắn và Kiều Nguyên, hắn rất coi trọng mối quan hệ này.

Khi nào...Kiều Nguyên có thể nói một câu thích hắn, lại gọi hắn một tiếng ông xã thì quá tốt rồi.

Ninh Tu Viễn nghĩ rất hay. Một người đàn ông, đầu đội trời chân đạp đất, cũng là đàn ông nhưng đeo khổ trang và kính râm. Có thể nhìn thấy rõ mạch máu xanh xanh dưới lớp da, nhìn qua...

Trông rất giống như bị mắc bệnh nan y.

Đã cố hết sức.

Không còn sức để chịu đói.

Kiều Nguyên rất quen thuộc với họ, Ninh Tu Viễn đi bên cạnh cũng rất thân thiết.

Không biết là vấn đề tuổi tác hay gì khác, càng nghe càng không thể hiểu nổi mấy người đó.

Người đứng cổng hôm nay không phải người hôm qua, Ninh Tu Viễn mở cửa nhìn thấy một người đàn ông sắc mặt không ổn, cả người như phút một lớp xám trắng. "Có chuyện gì không?? Kiều Nguyên vẫn chưa về."

Người kia nhỏ giọng nói, "Đây là đồ anh ấy tặng hai người."

Ninh Tu Viễn nhận lấy, còn chưa kịp nói cảm ơn thì người kia đã rời đi.

Rất kỳ quái, lần trước từng được Kiều Nguyên nhắc qua, cũng có chút hiểu biết về vòng quan hệ đối tác, bạn bè của cậu không ổn định.

Ninh Tu Viễn nghĩ không nên oán thán nhân sinh, tránh để bản thân rơi vào vòng xoáy đau thương.

Ninh Tu Viễn đến công ty đón Kiều Nguyên, thấy cậu bước ra khỏi công ty, rất muốn đến ôm cậu một cái nhưng xung quanh có nhiều người.

Kiều Nguyên sẽ không để hắn là càn như vậy.

Kiều Nguyên biết biển số xe của hắn, mở cửa ngồi vào ghế sau xe.

Ninh Tu Viễn, "Em không muốn ngồi ghế phụ sao?"

"Ừ." Kiều Nguyên trả lời.

Bên cạnh hắn.

Có một kiện áo lông được gửi đến, màu hồng phấn, cảm thấy cũng rất đẹp.
"Là chồng của anh ta gửi đến.. Không biết quan hệ cụ thể giữa hai người, nhưng có vẻ như là một nhà ba người, chắc hẳn là một mối quan hệ đậm sâu."

Kiều Nguyên cũng không phản bác lại hắn.

Ninh Tu Viễn lại nói, "Kiều Nguyên...chúng ta hiện tại..."

Kiều Nguyên không trả lời.

Kiều Nguyên vẫn không trả lời.

Rảnh giới rõ ràng, nhưng trong suốt nửa năm hai người ở bên nhau, sự quan tâm cẩn thận chăm sóc của Ninh Tu Viễn đối với cậu không phải là giả.

Nếu là giả, dù có giấy kín tới đâu cũng sẽ để lộ sơ hở.

Đón cậu về nhà rồi nấu cơm cho cậu ăn, mỗi khi về tới nhà trên bàn đã bày đủ sẵn đồ ăn còn khói nghi ngút.

Nhưng cậu thật sự có muốn chung sống với một người đàn ông cả đời này?

Cậu đã cố gắng chủ động nhưng không thành công, thật sự không muốn đóng vai bên thụ động chút nào.
Kiều Nguyên cố tình trả lời những vần đề này, sau khi về nhà thì đồ ăn đã được chuẩn bị sẵn, ăn xong rồi hắn sẽ tự động dọn dẹp.

Qua cuộc gọi video, Ninh Mặc nói nhớ hai người.

Ninh Kỳ lại chuyển camera sang cô công chúa nhỏ đang say ngủ. Các đường nét trên khuôn mặt vẫn chưa được rõ ràng, nhưng có thể thấy chiếc mũi nhỏ rất tinh tế, có chút giống cậu.

Kiều Nguyên nở nụ cười, nhìn Ninh Mặc nói, "Hai ngày nay con có ngoan ngoãn nghe lời không nào??"

Ninh Mặc nhanh nhẹn trả lời, "Bảo bảo ngoãn nhất."

Vừa nói vừa ôm một quả xoài to như thể ôm báu vật, "Con để dành cho ba nhỏ ăn nha."

Ninh Tu Viễn hỏi, "Vậy của daddy đâu?"

"...Daddy, daddy không thích ăn."

Không muốn cho hắn nên mới nói hắn không thích chứ gì, thằng oắt con.

Ninh Tu Viễn hờn dỗi vỗ vỗ sô pha, hắn đang rất không vui nha, tại sao Kiều Nguyên không dỗ dành hắn chứ.
Nhận ra Kiều Nguyên không hề có ý trách cứ hắn, tìm một cái lý do nào đó, như đang tức giận nói, "Cũng chỉ có tôi được hôn em thôi."

Giọng nói Kiều Nguyên rất nhỏ nhẹ, nhưng không trách hắn như trước, chỉ nói,"Anh đừng."

Cứ tưởng hôn thôi là xong chuyện, nhưng con người luôn rất tham lam.

*****
 
Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn
Chương 307: Anh Có Thể Em Cũng Có Thể


Edit & Beta : Đoè

Bất giác thò tay kéo vạt áo lên rồi vói tay vào trong quần, vòng eo thon thả dường như chỉ cần hai tay là có thể ôm đủ, Ninh Tu Viễn cũng không có hành động gì vượt quá mức, nhìn Kiều Nguyên chuẩn bị từ chối mình, nhỏ giọng cầu xin nói, "Ngay cả khi không có dành phận... hiện tại hai ta cũng với như sống chung một mái nhà, đây là điều mà bao người thỉnh thường khác sẽ có, chẳng lẽ em không muốn như vậy sao?"

Kiều Nguyên nhíu mày, ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang ghé sát mặt tới gần.

"Tôi sẽ không để em phải mang thai thêm lần nào nữa." Ninh Tu Viễn lại nói,

Không muốn trả lời vấn đề này, cúi đầu bắt gặp ánh mắt trông mong của Ninh Tu Viễn đang nhìn cậu, đang vẻ khẩn cầu và đáng thương kia dường như khác hoàn toàn với hắn trước đây.

"Không ổn." Kiều Nguyên nói.

Ninh Tu Viễn dựa người vào sô pha, đột nhiên bị đẩy ngã về phía sau, Kiều Nguyên nắm lấy bàn tay đang đặt bên hông mình gỡ ra, sau đó ôm eo hắn, trên gương mặt lạnh lùng ngày thường lộ ra vẻ mất tự nhiên, lại còn ra vẻ bình tĩnh nói,"Không ai là thánh nhân cả, nhưng em không thích bản thân quá mức thụ động."

Ninh Tu Viễn khó hiểu.

"Nếu hôm nay anh dám lộn xộn, vậy thì đừng mơ mộng đến sẽ có lần tiếp theo." Hình như hắn phát hiện ra điều gì ghê gớm lắm, lo lắng nắm lấy góc áo mình, Ninh Tu Viễn nuốt nuốt nước bọt, nhỏ giọng đáp lại, có lần trước làm ví dụ, lần này Kiều Nguyên cũng không trói hai tay hắn lại nữa, chỉ cần hắn khẽ nhúc nhích cậu sẽ lập tức dừng lại ngay.

Hắn chỉ có thể nhẫn nhịn suốt cả quá trình, Kiều Nguyên nhướn mày, sau khi cởϊ áσ cậu vươn tay chạm vào phần cơ bắp rắn chắc lông mày càng nhíu sâu hơn.

Ninh Tu Viễn nói, "Thường xuyên luyện tập chắc chắn sẽ được như vậy,...Lần sau em có muốn tập cùng tôi không??"

"Anh im đi."

"..." Ninh Tu Viễn ngoãn ngoãn ngậm miệng lại.

Sau khi cởϊ qυầи hắn ra vẻ mặt Kiều Nguyên càng thêm ghét bỏ rõ ràng, rèm cửa đã sớm được kéo vào, Ninh Kỳ thường gọi video cho họ lúc bảy hoặc tám giờ, vừa mới kết thúc, điện thoại yên tĩnh nằm trên bàn, dường như sẽ không còn ai đến quấy rầy hai người nữa.

Tìm hắn như vọt lên cổ họng, cho dù chuyện tốt tiếp theo sẽ xảy đến, Kiều Nguyên cũng sẽ chọn cách giảm bớt thế thụ động của mình hơn.

Ninh Tu Viễn có cảm giác như đang mơ.

Thấy vẻ mặt kinh ngạc của hắn, Kiều Nguyên lạnh mặt nói, "Anh nhìn gì đó?"

".....Tôi thật sự không nghĩ rằng, em sẽ...." Ninh Tu Viễn nói lắp luôn rồi.

Kiều Nguyên một tay bị vai hắn, thở ra một hơi khí nóng, lớp mồ hôi mỏng dính ịn trên làn da trắng nõn, hai má ửng hồng, rất quyến rũ.

Giọng điệu lạnh lùng, "Chỉ là em không thích cảm giác bị người khác kiểm soát, tình cảm với anh cũng không sâu đậm."

... Ninh Tu Viễn cắn cắn môi, suýt chút nữa đã nói ra," Tôi cũng không muốn ép buộc em."

"Thật ra cũng chỉ là quan hệ thể xác, không có gì phải quan tâm, chẳng là thấy thù hận khi phải trải qua chuyện mà bản thân không muốn, nên mới dẫn đến quan hệ này."

Quan hệ thể xác, không có gì phải quan tâm!!??????

Ninh Tu Viễn lập tức cuống cuồng lên, nói, "Nhưng tôi chỉ làm loại chuyện này với mình em thôi,....."

"Phải không đây?" Kiều Nguyên hỏi lại.

Ninh Tu Viễn gật gật đầu, sợ Kiều Nguyên sẽ nói muốn đi tìm người khác.

Vất vả lắm mới nhịn xuống được, muốn nói chừng này lực thì chưa đủ, muốn nắm lấy ép Kiều Nguyên ấn xuống, nhưng đã được cảnh cáo từ trước là hắn không được cử động.
Tuy rằng thịt chân muỗi cũng là thịt, nhưng suốt cả quá trình Ninh Tu Viễn không có cơ hội chạm tay vào, Kiều Nguyên không có nhiều kinh nghiệm, động tác có chút luống cuống.

Thịt chân muỗi cũng là thịt ý nói "Thà rằng có chút ít còn hơn không có gì."

"..." Ninh Tu Viễn khẽ kêu một tiếng, sợ đối phương sẽ quên mất mình.

Kiều Nguyên nhặt áo khoác bên ngoài, lạnh lùng đảo mắt liếc hắn một cái, thấy hắn còn đang hưng phấn, nói, "Anh có thể động đậy rồi."

Ninh Tu Viễn đang muốn đứng dậy, một làn nữa ôm Kiều Nguyên vào lòng, ngay sau đó lại nghe thấy người đứng ở trước mặt mình nói, "Tự xử."

Dứt lời, Kiều Nguyên dường như thật sự không để ý đến hắn nữa, thẳng tiến không quay đầu, không lâu sau trong phòng tắm vâng lên tiếng nước chảy, cửa kính mờ mờ che khuất tầm mắt, Ninh Tu Viễn vẫn ngồi ngẩn người.
Mặc dù người ta nói rằng không thể tính dục quá độ, nhưng như này rất là quá đáng đó nha.

Kiều Nguyên thật sự bỏ mặc hắn ở đây, Ninh Tu Viễn có cảm giác như mình bị tra nam lợi dụng rồi vứt bỏ, đối phương chỉ lo bản thân được suиɠ sướиɠ, chuyện sau đó thì chẳng thèm quan tâm tới hắn.

Khi Kiều Nguyên bước ra khỏi phòng tắm, quần áo không mặc đã bước đến trêu ngươi hắn.

Dưới ánh mắt mong đợi của Ninh Tu Viễn, Kiều Nguyên đưa cho hắn một tờ giấy lau, nói, "Nhớ rõ lau khô, kẻo làm bẩn sô pha."

"Vừa rồi mới có một lần, căn bản không đủ nhét kẽ răng. Sớm hay muộn gì tôi cũng bị héo queo mất." Ninh Tu Viễn cực kỳ đáng thương.

"Vậy anh muốn thế nào?" Kiều Nguyên hỏi.

"3-5-7 tôi chủ động, 2-4-6 em chủ động, chủ nhật thì mình dành thời gian nghỉ ngơi...Kết hợp làm việc và nghỉ ngơi như vậy cũng rất tốt."
Cũng không biết Ninh Tu Viễn dựa vào đâu mà dám nghĩ như vậy, Kiều Nguyên trực tiếp đi về phòng ngủ, "Rầm" một tiếng đóng cửa lại, vang vọng khắp phòng.

Ninh Tu Viễn cứ như vậy mà bị nhốt ngòi cửa, trong đầu vẫn đang tưởng niệm giây phút ngắn ngủi vừa nãy, nếu có thể nhân lên gấp 10 thì tốt rồi.

Giải quyết xong vấn đề của bản thân, đến phòng Kiều Nguyên cũng không bước vào được.

Ninh Tu Viễn tạm chắp vá một đêm ở phòng khách, trong lòng đang kế hoạch khi nào mới có thể cùng Kiều Nguyên chung chăn gối, khi nào mới có thể khiến Kiều Nguyên ép đòi hắn mỗi ngày, tốt nhất là mạnh bạo một chút, ép khỏi hắn cũng có thể tìm lý do giải thích được.

Kiều Nguyên ở lại thành phố H nửa tháng, sau khi giải quyết xong chuyện mà Kiều Ngạn để lại, gánh nặng trên vai cũng giảm bớt đi chút.
Cậu tới thăm gia đình cách vách bên cạnh lúc trước làm quen được, trước khi đi tới thăm nhà họ một chút, tựa như không thích mùi thuốc sát trùng và bộ dạng bệnh tật hiện tại của mình, người đàn ông gầy yếu đang nằm trên giường, ngày càng thích ngủ hơn.

Ngày hôm đó trạng thái của người ấy tốt hơn, còn cười nói vài ba câu với Kiều Nguyên.

"Rất hâm mộ cậu nha, thành tích vẫn luôn tốt như vậy, trước kia ngay cả cơ hội được học tập tôi cũng không có." Lúc trước vẫn còn đau đáu trong lòng, giờ đây đã có thể thoải mái nói ra.

"Không phải trong nhà cậu có một phòng sách sao?" Kiều Nguyên nói.

"Chuyện đó là sau này anh ấy sắp xếp."

Bởi vì Kiều Nguyên tới đây, người luôn túc trực bên cạnh anh cũng rời đi chút, vốn anh ta không có ý định rời đi, do dự một lúc, anh ta mới nói sẽ không đi quá 20 phút.
Lúc muốn nhưng lại chẳng thể có được, sau này anh cũng không còn nhiều tinh lực nữa, theo dòng thời gian trôi, dường như đã đi qua hơn nửa đời người.

Hiện giờ hầu như ngày nào cũng trải qua hết sức dằn vặt, người đàn ông cùng anh đến rất nhiều bệnh viện, chuyện công ty cũng không màng tới cứ luôn ở bên cạnh để chăm sóc anh mãi không rời, nhưng đã sớm không còn thấy tia sáng hy vọng trong mắt đối phương, cũng sẽ còn không vì được người kia chăm sóc mà động lòng nữa.

Hạ thấp sự kỳ vọng thì sẽ không còn thấy tuyệt vọng nữa.

Vừa mới qua hai mươi phút, cửa phòng đã được đẩy ra, người đàn ông anh Tuấn bước vào phòng, nghe thấy tiếng anh kho khan, bước tới vuốt lưng cho anh, sốt ruột hỏi anh có muốn tới bệnh viện hay không.

Ở lại chỗ này cũng sẽ cảm thấy mình dư thừa, Kiều Nguyên rời khỏi phòng ngủ, Ninh Tu Viễn đang chờ cậu ở nhà, thấy cậu đã trở về hỏi, "Em sao vậy? Sắc mặt có vẻ không tốt cho lắm?"
Kiều Nguyên lắc lắc đầu.

Tuy rằng không có tình cảm sâu đậm với đối phương, nhưng từ lần tiếp xúc trong khoảng thời gian trước, cũng có thể nhận thấy anh là một người tốt, thiện lương cẩn thận, biết cậu ở nhà một mình, cuối tuần sẽ mang điểm tâm tới chia sẻ với cậu, nếu như người kia không tìm tới đây, có lẽ đối phương sẽ ngồi chơi với cậu thêm chút nữa, như thể đây mới là giây phút thư thái nhất.

Ninh Tu Viễn đưa cho cậu một viên kẹo,sắp xếp lại ngôn từ rồi nói, "Đây là kẹo sữa của Ninh Mặc lần trước tôi mang theo đến đây, nhóc con không được kẹo nếu không sẽ sâu răng."

Thật ra Ninh Mặc có thể ăn chút kẹo sữa. Kiều Nguyên nghi ngờ nhìn hắn, Ninh Tu Viễn bóc vỏ kẹo ra, sau đó đưa đến miệng Kiều Nguyên. Còn sợ Kiều Nguyên sẽ không ăn, nhưng Kiều Nguyên lại há miệng ăn nó.
Ngón tay chạm vào cánh môi mềm mại, Ninh Tu Viễn ngây ra nói,"...Tôi chỉ mang mỗi một cái, cũng không biết mùi vị nó ra sao."

"..." Kiều Nguyên nhìn hắn.

"Có thể nếm thử chút không em?" Ninh Tu Viễn hỏi.

Không đợi Kiều Nguyên đồng ý, đã tự mình hôn lên, mùi sữa thơm ngào ngạt tan ra trong miệng, xung quẳng tràn ngập hơi thở của đối phương.

Sơ với quá khứ, dường như Kiều Nguyên dung túng cho hành vi vượt rào của hắn hơn, cũng không đẩy hắn ra nữa, chỉ là sau khi hôn xong còn lấy tay quẹt miệng, nói, "Sau này không cho phép anh làm như vậy."

Ninh Tu Viễn vâng vâng dạ dạ nhưng trong lòng:"Tôi sai rồi, lần sau tôi sẽ như làm như vậy nữa."

Cánh môi nhạt mày bị m*t có chút đỏ lên, cũng không biết vì sao, cứ có cảm giác như mỗi lời nói và Hành động của Kiều Nguyên đều như đang quyến rũ hắn.
Trong khoảng thời gian này Ninh Kỳ cũng rất chừa mặt mũi cho hắn, biết hắn muốn được chuyên tâm sống trong thế giới của hai người với Kiều Nguyên, sau khi bọn họ quay về thành phố L, cũng không đưa bóng đèn 5000W Ninh Mặc tới.

Điện thoại để trên bàn từng lên, Ninh Tu Viễn liếc mắt qua, nếu là người khác gọi, hắn sẽ đợi người kia tự cúp máy, sau đó Kiều Nguyên quay về, nhưng hắn nhìn thấy màn hình hiển thị người gọi là Hàn Kham.

Ninh Tu Viễn lập tức nghe máy.

"Ái chà chà, đã muộn vầy rồi, anh gọi cho Kiều Nguyên nhà tôi có việc gì sao?" Ninh Tu Viễn đi thẳng vào vấn đề.

"Em ấy không có ở đó sao?" Hàn Kham hỏi một câu.

Ninh Tu Viễn cười cười, "Em ấy đang tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ nằm ngủ bên cạnh tôi đến là thơm ngon đây."

"Chúng tôi cũng đã có hai đứa con rồi, anh còn muốn gì nữa đây? Người Kiều Nguyên thích đương nhiên là tôi."
Dứt lời, Kiều Nguyên vừa đi ra khỏi phòng tắm, trên người mặc một bộ đồ ngủ màu xanh đậm, lạnh lùng nói, "Đưa điện thoại cho em."

*****

Các cụ bảo rồi:"Người tà dzăm thường có wỷ theo sau." Bốc phét cho lắm vào có đứa lại sắp bị cấm túc, ra sô pha mà ngủ rồi 🤡
loading4.png

 
Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn
Chương 308: Em Đã Cướp Mất Trái Tim Tôi Rồi


Edit & Beta : Đoè

Ninh Tu Viễn lẩm bẩm, "Chắc chắn anh ta không có ý tốt gì khi gọi cho em muộn như vậy." Mặc dù đã nói thế, nhưng hắn vẫn đưa điện thoại cho Kiều Nguyên.

Thật sự không thể hiểu được một người như Hàn Kham, biết Kiều Nguyên đã là người có gia đình rồi, lại còn quấy rầy cậu bằng cách gọi điện vào ban đêm, anh ta không biết làm vậy là ảnh hưởng đến không khí trong nhà người khác sao??

Ninh Tu Viễn ngồi bên cạnh Kiều Nguyên một tấc không rời, hắn sợ hãi người sẽ nói chuyện gì đó mờ ám, người dính sát lấy Kiều Nguyên chỉ thiếu chút nữa là dán chặt lên người Kiều Nguyên luôn rồi.

Kiều Nguyên nhướn mày liếc nhìn hắn, Ninh Tu Viễn mới miễn cưỡng dịch bước chân rất nhỏ sang bên cạnh, Hàn Kham có tâm tư gì với cậu, hắn biết rất rõ ràng, lúc trước Hàn Kham còn ở chung với Kiều Nguyên vài ngày, mấy ngày gần đây hắn suy nghĩ nhiều tới nỗi sắp trọc đầu.

Hơn nữa, khoảng thời gian Sầm Lễ trở thành Kiều Nguyên đã vắng mặt hắn.

Đoạn thời gian đó Hàn Kham luôn ở bên cạnh Sầm Lễ, nghĩ đến là thấy ghét, nhưng khi ấy hắn cũng chẳng thể làm được gì, ngày qua ngày sống trong nỗi u buồn, mãi cho đến khi tỉnh giấc sau cơn ác mộng hằng đêm.

Và chính lúc đó, hắn mới hiểu được rằng, hắn yêu Sầm Lễ.

Nhận ra thì cũng đã quá muộn màng, sau một thời gian dài tự phong bế bản thân, không còn chút khát vọng tồn tại nào, chỉ nghỉ rằng sẽ nuôi Ninh Mặc lớn khôn trưởng thành, thường xuyên mắc chứng đau đầu, hoảng hốt tìm kiếm bóng dáng của ai kia giữ dòng người tấp nập.

Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, sẽ có một ngày được ở cạnh bên Sầm Lễ, hai người cùng chung sống với nhau.

Ninh Tu Viễn cảnh giác cao độ đứng ngồi gần Kiều Nguyên, hôm nay Tết Đoan Ngọ, hai người hàn huyên vài ba câu về công việc và cuộc sống hàng ngày, Kiều Nguyên còn hỏi Hàn Kham có định tìm kiếm một người về cùng bầu bạn với anh không. Nghe thấy vậy hắn mới yên lòng. Hắn cũng chẳng biết Hàn Kham trả lời thế nào, dù sao hắn đã quyết định kết hôn với Kiều Nguyên rồi, nhất định sẽ gửi cho Hàn Kham một tấm thiệp mời.

Hắn thật sự rất mong muốn nhanh chóng được kết hôn với Kiều Nguyên, như vậy là có thể quang minh chính đại ôm người về nhà rồi, cũng có thể chung chăn chung gối với người ấy đến suốt đời, hắn rất muốn được nhìn thấy trên ngoãn áp út của cậu đeo nhẫn cưới, để cho mấy kẻ thèm muốn Kiều Nguyên kia sẽ biết cậu thuộc về ai.

Ninh Kỳ cho hắn thời gian là hai tháng, thời gian đã trôi qua được một nữa rồi.

Kiều Nguyên dường như cũng đã thích nghi với sự tồn tại của hắn, nếu trong lúc đang làm việc mà ký trà hết, cậu sẽ nhờ hắn lấy giúp cậu.

Ninh Tu Viễn làm mấy việc này rất thuận tay, chưa từng gặp bất kỳ rắc rối nào. Sau khi cúp máy, Ninh Tu Viễn đến gần Kiều Nguyên hỏi, "Hàn Kham vẫn còn độc thân sao? Phải chăng do nhân cách quá kém, nên không ai muốn hẹn hò với anh ta?" Quanh co lòng vòng muốn bôi đen, bóc phốt tình địch thì Ninh Tu Viễn thứ hai không ai thứ bảy, chủ nhật.

"Đừng nghĩ rằng ai cũng giống anh." Kiều Nguyên đốp lại một câu. =]]]

"...??"

Ninh Tu Viễn ngẫm nghĩ, vừa rồi không phải hắn tự đào hố chôn mình đấy chứ.

Từ lâu hắn đã không còn qua lại với đám người kia nữa, ngày trước đến công ty đón Kiều Nguyên, gặp phải mấy kẻ có mắt không tròng, nhưng hiện giờ chẳng còn ai đến tìm hắn nữa, mấy ngày nay hắn hận không thể thời khắc bám dính lấy Kiều Nguyên.

Ninh Tu Viễn nói, "Tôi vẫn còn tốt lắm."

Kiều Nguyên lạnh nhạt nhìn hắn, "Quả thật rất tốt."

Ninh Tu Viễn càng lúc càng bối rối.

Điện thoại để trong túi đột nhiên rung lên, Ninh Tu Viễn không bày trò lấy ra trước mặt Kiều Nguyên, không phải hắn có tật giật mình, chủ yếu là vì Kiều Nguyên cứ nhìn hắn như vậy, cho dù thật sự không làm chuyện sai trái cũng khiến hắn chột dạ.
Hắn còn cố ý đi sang một bên lấy điện thoại ra, phát hiện có tin nhắn WeChat của một người phụ nữ tên "Mưa Bụi Mông Lung" gửi cho hắn, nội dung là: "Đã hẹn chiều mày sẽ gặp nhau ở quán cà phê, sao giờ anh vẫn còn chưa đến??"

Ninh Tu Viễn không nhớ là mình kết bạn với người như vậy từ bao giờ, hắn bấm mở xem vọng bạn be của ngươi kia, mơ hồ nhận ra người này là hoa khôi lớp bên cạnh từng hẹn hò với hắn thoại cao trung, lúc ấy cô hẹn hắn đến từng cây sau trường giải sầu, hắn còn ghét bỏ từng cây có quá nhiều muỗi. Nhưng hắn kết bạn với người mày từ khi nào nhỉ?

Mấu chốt là cũng không nhìn thấy lịch sử trò chuyện trước đó, Ninh Tu Viễn cảm thấy chuyện quá kỳ quái. Mật khẩu điện thoại hắn đã đổi từ lâu, là sinh nhật của Kiều Nguyên, hơn nữa hắn cũng không cho ai mượn điện thoại, chỉ tiện tay ném điện thoại lên bàn lúc hắn vào bếp nấu ăn. Trong đầu đột nhiên toát ra một suy nghĩ...
Ninh Tu Viễn không nghĩ là thật nên liếc nhìn về phía Kiều Nguyên, Kiều Nguyên đang cúi đầu lật xem tạp chí kinh tế tài chính, sườn mặt tinh tế không góc chết.

Mưa Bụi Mông Lung lại gửi tin nhắn: "Anh sẽ không phải là để em leo cây đó chứ??"

Ninh Tu Viễn trả lời: "Tôi không quên biết cô, cô thêm bạn nhầm người rồi."

Trả lời xong, hắn định xoá lịch sử trò chuyện rồi thẳng tay kéo đen người kia nhưng đột nhiên nghĩ tới gì đó, lại bổ sung thêm một câu bên dưới," Tôi là người đã lập gia đình, tôi rất yêu vợ tôi, cho dù là bất cứ ai cũng không thể chen chân phá hoại gia đình hạnh phúc của chúng tôi đâu. Mong cô có lòng tự trọng của bản thân." Trả lời như vậy xong, Mưa Bụi Mông Lung còn hỏi hắn có phải con người nữa không, toàn nói mấy câu khác với trước kia.

Ninh Tu Viễn không trả lời.
Hắn gằn giọng, tiện tay ném điện thoại lên sô pha, đứng cách Kiều Nguyên không quá 1 mét, sau đó lại tự mình nói, "Tôi đi tắm đây."

"Không biết phải làm sao nữa" Nói rồi hắn quay về phòng ngủ.

Trong phòng ngủ có phòng tắm riêng, khi đã chắc chắn Ninh Tu Viễn đi rồi, Kiều Nguyên bỏ tạp chí đang cầm trên tay xuống, khẽ cau mày.

Vừa rồi sự chú ý của cậu không phải đặt trên cuốn tạp chí.

Rất tự nhiên cầm chiếc điện thoại nằm cách đó không xa, sau khi mở khóa, bấm vào phần tin nhắn, chỉ thấy nội dung trao đổi công việc gần đây, thỉnh thoảng có vài người bạn hỏi thăm, lại bấm mở album, nhưng chẳng thấy đối phương lưu ảnh gái đẹp gì, chỉ có vài tấm ảnh chụp cảnh đẹp thành phố H, hoặc là thừa dịp cậu không chú ý, chụp lén cậu, lại còn lập album riêng để lưu giữ nữa.
Ảnh của Ninh Mặc và Ninh Tâm cũng được lập riêng ở mục khác, hình nền điện thoại là ảnh chụp chung của bọn họ ngày trước.

Tất cả các mục đã được bấm mở một lần, Ninh Tu Viễn thường tắm mất tầm mười hoặc mười lăm phút, cho nên cậu còn đủ thời gian. Trong điện thoại còn có vài mục chuyên dạy nấu ăn, các mục ghi nhờ sở thích của cậu, thích gì, không thích gì, đều được phân loại rất tỉ mỉ. Không phát hiện có tật xấu gì.

Cuối cùng cậu bấm mở Wechat, nghĩ rằng hầu như ngày nào cũng có người lạ thêm bạn với Ninh Tu Viễn, mày nhướn lên, ở đầu là phần lịch sử trò chuyện với người phụ nữ vừa này, bấm vào nhìn, mày nhíu càng sâu.

Người phụ nữ kia vẫn liên tục gửi tin nhắn, để tránh bị phát hiện, Kiều Nguyên không trả lời lại tin nhắn của cô ta.
Trước đó cậu đã kiểm tra điện thoại Ninh Tu Viễn vài lần, không hề lộ chút sơ hở nào, nhưng hôm nay khi nhìn thấy yêu cầu kết bạn của một người phụ nữ, cậu không nhịn nổi nữa.

Cậu còn nhớ rõ lúc Ninh Tu Viễn và cô ta yêu nhau, trong trường xảy ra nhiều chuyện ồn ào huyên náo, thường xuyên nghe thấy người ta nói Ninh Tu Viễn trốn học, là bởi vì bạn gái. Thời cao trung, hắn phá vỡ nội quy của trường như thể chiến tích để khoe khoang. Cậu từng bắt gặp rất nhiều lần cô ta tới lớp tìm Ninh Tu Viễn.

Một nữ sinh ăn mặc không phù hợp với nguyên tắc đồng phục nhà trường, trang điểm đậm còn xịt nước hoa nồng nặc, mỗi lần nắm tay Ninh Tu Viễn cô ta làm nũng như một đứa trẻ, nói chút nữa muốn đi đâu muốn làm gì, muốn Ninh Tu Viễn đi cùng với cô ta.

Mặc dù đã gần bảy, tám nằm kể từ thời còn đi học đó, nhưng cái người mà dây dưa không rõ ràng đó chính là Ninh Tu Viễn. Ninh Tu Viễn trả lời là vì muốn b*p ch*t tâm tư của cô ta, nhưng Kiều Nguyên lại rất không hài lòng với màn đáp trả như vậy. Tiếng nước trong nhà tắm đã dừng, Kiều Nguyên cũng ấn tắt điện thoại, đặt lại chỗ cũ.
Gần đây Ninh Tu Viễn càng ngày càng không an phận, chỉ khoác mỗi áo tắm, đai lưng thì buộc lỏng lẻo, bước đến cạnh Kiều Nguyên thấp giọng nói, "Cũng đã muộn rồi, sao em còn chưa về phòng ngủ, hửm? "

"Đừng chạm vào em." Có chút xúc động. Cậu cũng không thể nói ra chuyện mình xem lén điện thoại của hắn, Kiều Nguyên chau mày, "Đâu ra nhiều cái vì sao như vậy, ngày mai em sẽ về nhà cũ, đón Tiểu Mặc với Tiểu Tâm về, anh chuyển sang nhà bên cạnh ở đi."

Khát vọng sống của Ninh Tu Viễn rất mạnh, "Vừa rồi tôi đã làm sai chuyện gì, tôi sẽ xin lỗi em mà."

Hắn nói vậy cứ như thể cậu mới là người cố tình gây sự ở đây.

Kiều Nguyên lạnh lùng, "Không có gì phải xin lỗi."

Cậu đã nói với hắn rằng cậu không muốn bản thân quá thụ động, nhưng hắn lại dám nhắc đến từ này trước mặt người ngoài.
"Điện thoại của tôi đâu?" Ninh Tu Viễn hỏi một cậu, tìm một lúc, mới thấy điện thoại mình nằm trên ghế sô pha, lẩm bẩm,"Tôi nhớ rõ mình không để điện thoại ở đây, sao lại đổi vị trí rồi."

Tai Kiều Nguyên đỏ lên, "Tự anh ném nó ở đó, sao em biết được."

Dứt lời, cũng không muốn nhắc lại đề tài vừa rồi, chột dạ muốn về phòng nghỉ ngơi.

Ninh Từ Viễn lại nói, "Nhà của chúng ta phải chăng có trộm ghé thăm? Tôi nhớ mình có vài trăm đồng trong Wechat, sao giờ lại không còn nữa??"

"Có lẽ anh nhớ lần."

"Không thể nào! Trong thẻ ngân hàng của tôi cũng có chút tiền, nhất định là có kẻ trộm tới đây."

"Anh để điện thoại ở đâu?" Kiều Nguyên hỏi.

"Chỉ để trong nhà thôi, em không thấy kẻ trộm nào sao?"

"Không thấy." Kiều Nguyên không thích bị người khác buộc tội mình, Ninh Tu Viễn nói, "Trên màn hình chắc chắn sẽ có dấu vân tay."
Kiều Nguyên mở miệng nói, "Lúc nãy có thể là em vô tình chạm vào, nhưng không động đến tiền của anh."

Ninh Tu Viễn bước đến bên Kiều Nguyên, thấp giọng nói,"Nhưng em đã cướp mất trái tim tôi rồi."

*****

Ỏ 🥺🥺🥺 Soft muốn xỉu :3 Chương này Viễn cẩu lươn lắm nha.
loading4.png

 
Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn
Chương 309: Thẹn Thùng


Edit & Beta : Đoè

Cậu cúi đầu giả vờ bình tĩnh không muốn bị đối phương phát hiện, thậm chí còn lấy tay che mặt, Ninh Tu Viễn lại cầm lấy tay cậu, thấp giọng nói "Thật ra nếu em muốn biết, tôi sẽ nói hết cho em nghe."

"Em không muốn biết gì hết." Không muốn nghe chút nào từ miệng hắn nói ra, nếu không đối phương sẽ nghĩ mình rất để tâm đến chuyện này.

Vẻ mặt mất tự nhiên quay đầu sang chỗ khác, Ninh Tu Viễn vẫn muốn cúi đầu nhìn khuôn mặt đỏ hồng của cậu, "Sau này tôi có thể gọi em là bà xã được không ???"

Rất không thích cách xưng hô nữ tính này, Kiều Nguyên nói, "Vậy tại sao không phải là em gọi anh như thế?"

Ninh Từ Viễn vui còn chẳng kịp.

Kiều Nguyên đột nhiên có chút không biết phải làm sao, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy vẻ mặt vui mừng của Ninh Tu Viễn.

"Nếu như em thích, gọi tôi thế nào cũng được, nhưng tôi cũng chẳng thể lần nào cũng gọi trực tiếp tên em, vậy chẳng khác nào giống như những người khác."

Nhân lúc Kiều Nguyên chưa kịp phản ứng, Ninh Tu Viễn lại nói,"Vậy sau này, tôi có thể gọi em là bảo bối không?"

Kiều Nguyên vùng vẫy, cố gắng rút tay khỏi lòng bàn tay Ninh Tu Viễn.

Ninh Tu Viễn nắm rất chặt, "Cho dù sau này có nhiều người đến tìm tôi, tôi sẽ nói với họ rằng tôi là người đã lập gia đình, chuyện này em yên tâm, trên thế giới này không có gì sánh bằng việc tôi có được em."

Kiều Nguyên nói, "Bọn họ không biết quan hệ giữa hai ta, anh không cần phải giải thích."

Trái lại Ninh Tu Viễn cũng không vạch trần, nếu Kiều Nguyên thật sự không thèm để ý, sẽ không nhân lúc hắn nấu cơm trong phòng bếp lén kiểm tra điện thoại hắn, còn thêm bạn với người phụ nữ kia, xoá cuộc trò chuyện giữa họ sau khi xong việc.

Vừa rồi cũng là hắn thử cậu, Kiều Nguyên khẳng định đã đọc được câu trả lời của hắn với người kia nên mới tức giận.

Biết Kiều Nguyên da mặt mỏng, hắn cũng không vặn hỏi mãi không tha.

Ninh Tu Viễn nói, "Nhưng nhất định người khác phải biết quan hệ của hai chúng ta, tôi không muốn kết khác suốt ngày tơ tưởng đến người của tôi, càng không muốn ngày nào cũng nơm nớp lo lắng, em không biết đâu, lúc Hàn Khám gọi điện cho em, tôi thật sự rất sợ hãi người nói đến chuyện tình cảm, sau đó bỏ mặc tôi một bên, càng sợ hơn lần trước em gặp mặt Hạ Lộ, đến cô ấy cũng có tình cảm với em, hai người không thể trai đơn gái chiếc ở chung một chỗ được."

.... Kiều Nguyên nhướn mày.

Ninh Tu Viễn lại nói, "Lần trước tôi đến công ty đón em, còn thấy em cùng với một người phụ nữ trò chuyện rất lâu, thái độ đối xử tốt với cô ta của em khiến tôi ghen ghét, thường ngày em nói chuyện với tôi...không bao giờ cười."

Kiều Nguyên mím môi, hiện tại cậu không muốn thảo luận với Ninh Tu Viễn về chuyện này.

Như thể ngày hôm nay không nói ra sẽ chẳng còn cơ hội nào để nói nữa, Ninh Tu Viễn liệt kê từng thứ một liên quan đến cậu khiến hắn để tâm, chỉ miêu tả thôi cũng khiến hắn sôi sục, càng đừng nhắc tới từng trải qua.

Kiều Nguyên nhíu mày nói, "Em chỉ bàn chuyện công việc với bọn họ, anh đừng nghĩ nhiều."

"...." Nhưng bất cứ khi nào có người khác bên cạnh, Kiều Nguyên sẽ bỏ bê hắn ít nhất một tuần.

Có lẽ cảm thấy hắn sẽ nói gì tiếp theo, Kiều Nguyên lạnh lùng nói, "Trước đây em có từng giao du với người khác sao một cách bất cần sao? Hay là ở bên ngoài âu yếm với người khác??"

Chỉ hai câu nói thôi cũng khiến Ninh Tu Viễn phải nghẹn nói.

Nói đến cùng, Kiều Nguyên vẫn sẽ để ý tới quá khứ của hắn, dù sao thì trước đó hắn có quá nhiều tiền án.
Hiếm khi Kiều Nguyên bộc lộ cảm xúc một cách thẳng thắn như vậy, có lẽ vì lén xem trộm điện thoại của hắn lại bị phát hiện nên có chút ngượng ngùng.

Cậu không muốn đâu... Nhưng lần đầu tiên là bởi vì Ninh Tu Viễn để điện thoại ngay trước mặt cậu, màn hình sáng lên khi có tin nhắn được gửi tới.

Khi ấy Ninh Tu Viễn không có ở đó, cậu chỉ muốn nhìn một chút xíu thôi lỡ có chuyện quan trọng thì sao.

Loại chuyện này chỉ có lần duy nhất sẽ không có lần thứ hai.

Cậu muốn biết vẻ ngoài hắn trong thì thâm tình nhưng ẩn sâu trong đó sẽ có bộ dạng gì, nếu như để cậu phát hiện ra hắn vớ vẩn, Ninh Tu Viễn đã sớm bị cậu đuổi ra khỏi nhà.

Tất cả các mật mã đều bị cậu phá giải dễ dàng, hơn nữa điện thoại luôn đặt trước mặt cậu, thời gian lại dài như vậy đã tạo cơ hội cho cậu, thật ra cũng không phải cậu muốn nhìn đâu.
Tìm cớ lảng tránh sang chuyện khác, cậu không muốn cứ bám mãi vấn đề này với Ninh Tu Viễn.

Kiều Nguyên nói, "Em mệt, muốn nghỉ ngơi sớm chút."

Nói rồi rút tay về, muốn về phòng khoá trái cửa lại, mặt nóng bừng, chỉ muốn trốn tránh chuyện đêm nay.

Có đôi lúc không không phải vì ghét bỏ, đại khái là vì lần đầu tiên trải qua chuyện này, nhưng ngoài mặt nom vẻ rất Vân đạm phong kinh, kinh nghiệm yêu đương nghèo đến đáng thương, càng đừng nói tới chuyện xưng hô thân mật, ngày trước khi còn hẹn hò với Diệp Mân, đều gọi nhau bằng tên, làm gì có bảo bối...với chả bà xã.

Những lời Nịnh Tu Viễn nói, dường như đây là lần đầu tiên cậu được nghe, cái gì mà cướp mất trái tim, hoặc là gì khác, những lời này cậu nghe có chút không thích ứng nổi.

Tay mới chạm vào nắm cầm, lập tức cảm nhận được lồng ngực nóng bỏng của người đàn ông.
Ninh Tu Viễn hỏi, "Em thẹn thùng sao?"

*****
 
Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn
Chương 310: Anh Muốn Ngủ Cùng Em


Edit & Beta : Đoè

Cho đến bây giờ...vẫn không có một chút tình cảm rung động nào sao?

Cậu thật sự không muốn trả lời mấy câu hỏi này, cho nên cậu chỉ muốn chạy trốn và tìm một nơi để tĩnh tâm.

Dường như Ninh Tu Viễn cũng biết ý định của cậu, cho cậu trốn vào phòng ngủ, vất vả lắm hai người mới có cơ hội thân mật, không biết lần sau sẽ là bao giờ, huống chi thời gian hắn và Kiều Nguyên chung sống không hề ngắn, không thể cứ mãi như thế này được.

Kiều Nguyên xấu hổ buồn bực nói, "Anh thả em ra trước đã."

"Không đấy, ngay khi tôi thả em ra, lập tức em sẽ lủi vào phòng khoá trái cửa lại, qua đêm nay, em sẽ phủi bay biến sạch những gì em vừa nói."

"Em phủi bỏ trách nhiệm lúc nào chứ?" Kiều Nguyên hỏi.

"Vừa nãy em nói với tôi rằng muốn gọi tôi là bà xã, có phải em đồng ý chuyện chúng ta ở bên nhau rồi không?"

Thật sự rất không muốn thừa nhận.

Ninh Tu Viễn lại nói, "Nếu em đã muốn như vậy, sâu này tôi gọi em là ông xã cũng đúng nha."

Không biết vì sao, khi được một người đàn ông cao hơn và mạnh mẽ hơn gọi mình là ông xã, Kiều Nguyên có cảm giác rợn tóc gáy, hơn nữa thật sự cậu không tưởng tượng được nổi khung cảnh Ninh Tu Viễn chim nhỏ nép bên cánh chim mẹ.

Thật sự là có chút ghét bỏ.

Kiều Nguyên hé môi, giận dỗi nói, "Thế bây giờ anh muốn sao đây??"

"Tôi muốn biết chúng ta bây giờ có phải là xác nhận hẹn hò thật không...Tôi có đủ tư cách ở bên em mọi người đều biết, em xứng đáng có được tôi mọi người đều hiểu, từ nay về sau chỉ hai chúng ta thuộc về nhau."

Ninh Tu Viễn nói rất kỹ càng tỉ mỉ, để phòng ngừa Kiều Nguyên tìm ra lỗ hổng trong lời nói của hắn

Kiều Nguyên thật sự không muốn trả lời, nhưng vì Ninh Tu Viễn cứ bám mãi không tha.

Cuối cùng thật sự không lay chuyển được đối phương, Kiều Nguyên mới cực kỳ không kiên nhẫn nói,"Anh nghĩ lý do em không đuổi anh ra khỏi nhà là gì?"

Tuy rằng giọng điệu rất hùng hồn nhưng cậu lại chẳng dám ngước mắt lên đối diện với Ninh Tu Viễn, biết đối phương mắt đang chăm chú nhìn mình, dường như rất khẩn trương mà nắm chặt góc áo.

Kiều Nguyên rất ít khi bộc lộ cảm xúc thật của mình trước bất kỳ ai, càng đừng nhắc đến người kia lại là đàn ông, người mà trước đây đã mang đến bao đau thương dằn vặt cho mình. Cho dù hiện tại Ninh Tu Viễn đã thay đổi rất nhiều, nhưng khởi đầu của bọn họ là do Ninh Tu Viễn cưỡng ép cậu, giờ đây là càng muốn gắn bó không muốn xa rời, nghĩ thôi cũng thấy khó mà lý giải nổi bản thân.

Thấy Kiều Nguyên nói vậy, trái tim Ninh Tu Viễn như muốn nhảy vọt khỏi lồng ngực.

Để tránh dọa đến Kiều Nguyên, hắn chỉ có thể chầm chậm mà ôm lấy thân người mảnh khảnh đứng trước mặt hắn đây, giọng nói khàn khàn, "Đừng đẩy tôi ra mà."

Đừng đẩy hắn ra.

Có lẽ bởi vì đã phạm phải quá nhiều sai lầm trong quá khứ, dù cho có sống chung với Kiều Nguyên, hắn vẫn cảm thấy một ngày nào đó Kiều Nguyên sẽ rời xa hắn, ngày ngày lo lắng sợ hãi, chỉ cần thấy Kiều Nguyên có chút thân cận với ai đó thôi, trong đầu hắn sẽ nảy ra rất nhiều suy nghĩ.

Sau ngần ấy năm, suýt chút nữa hắn đã đánh mất người hắn yêu, vất vả lắm mới tìm lại được, cả ngày lo được lo mất, không có chút cảm giác an toàn nào nếu chưa thể nghe được từ chính miệng Kiều Nguyên khẳng định sẽ ở bên hắn mãi mãi.

Kiều Nguyên vươn tay đẩy đẩy bả vai Ninh Tu Viễn, nhưng không biết vì sao, cậu lại có cảm giác ẩm ẩm ướt ướt ở cổ.
Có chút khó tin, cúi đầu xuống nhìn người đàn ông kia hốc mắt đỏ bừng.

"Anh..."

"Chỉ là anh rất vui, rất hạnh phúc."

Vì không muốn bầu không khí trở nên lúng túng, Ninh Tu Viễn cười cười, nói,"...Anh còn nghĩ rằng còn phải đợi rất lâu nữa em mới chấp nhận mối quan hệ của hai ta, hiện tại ảnh cảm thấy nó quá không chân thật...Anh đã quen với cảm giác bị em thờ ơ mỗi ngày, trong lòng còn luôn suy nghĩ rằng, tới chừng nào em mới thật sự chấp nhận mình, chúng ta có thể công khai mối quan hệ của mình cho tất cả mọi người biết, đến khi ấy sẽ không ai có thể chen chân được vào, và em chỉ thuộc về mình anh."

.....Cậu không biết phải nói gì ngay tại khoảnh khắc này, đây vẫn là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Ninh Tu Viễn khóc.

Người đàn ông trước kia kiêu căng ngạo mạn bao nhiều, thì giờ đây trở thành một người hoàn toàn khác, hắn còn sợ nếu ôm cậu quá chặt sẽ khiến cậu thấy khó chịu, buông lỏng tay ra điều chỉnh hợp lý hơn.
"Em nhéo tôi một cái thử xem?" Ninh Tu Viễn nói.

Tuy rằng vẻ mặt có chút ngưng trọng, nhưng mà xui quỷ khiến thế nào cậu lại vươn tay ra nhéo Ninh Tu Viễn một cái.

"Thật sự không phải đang mơ."

Trong đầu hắn mơ tưởng đến rất nhiều hình ảnh, cuối cùng nó đã diễn ra ngay trước mắt hắn, mắt Ninh Tu Viễn đỏ hoe, "Bây giờ....Anh có thể đến phòng ngủ cùng em chứ? Sẽ không làm gì cả, chỉ muốn ngủ cùng em thôi." Hai người tách ra ngủ riêng được một khoảng thời gian rồi, cậu ngủ phòng ngủ chính còn Ninh Tu Viễn ở phòng ngủ phụ, có đôi khi Ninh Mặc sẽ ngủ cùng cậu, Ninh Tu Viễn ngồi bên cạnh chua loè chua loét thừa dịp cậu không để ý, nhỏ giọng dạy dỗ Ninh Mặc nói, "Đêm nay con không được ngủ với bà xã của daddy, có nghe thấy không hả? Muốn ngủ thì tự ngủ một mình đi." =]]]]]
Ninh Mặc nghe cũng không có hiểu, chỉ phùng má lên nghiêm túc gắp sợi mì trong bát.

Có thể cùng đắp chăn bông với Kiều Nguyên, thuần tuý trò chuyện tâm sự, là ước nguyện từ rất lâu của Ninh Tu Viễn.

Cũng không phải bởi vì Kiều Nguyên xem hắn như công cụ phát tiết, mới gọi hắn đến ngủ cùng.

"Được không em?" Ninh Tu Viễn lại hỏi.

Kiều Nguyên nhíu chặt mày,"Em đã không nói lời từ chối rồi, anh còn muốn gì nữa đây hả??"

*****

Nguyên Nguyên đã thật sự chấp nhận Ninh Tu Viễn, cũng nên đổi xưng hô hoàn toàn cả hai rồi. Cũng nhanh thật đấy, sắp kết thúc bộ truyện rồi ❤️ Vì bận quá nên mình chỉ kịp edit được 1chương/ngày của bộ này thôi, "Ám Độ" chắc phải đợi hoàn xong bộ này thì edit tiếp.
 
Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn
Chương 311: Lau Súng Cướp Cò


Edit & Beta : Đoè

Ý thức được Ninh Tu Viễn muốn làm chuyện gì, lập tức mở cửa phòng đi vào trước một bước, không muốn nghe mấy lời tâm tình sến súa của hắn.

Kiều Nguyên thật sự không quen nghe mấy lời này, cậu là đàn ông, cũng có sự nghiệp và cuộc sống của riêng mình, không phải bé thụ yêu kiều phải luôn yêu chiều dỗ dành, cậu cũng không muốn bản thân lép vế ở thế bị động trước mặt Ninh Tu Viễn.

Tên kia cao gần 1m9, lúc đứng thẳng người trông còn cao hơn nữa, lại còn dụi đầu vào cổ cậu làm nũng, chỉ tưởng tượng đến cảnh ấy thôi mà cậu đã không chịu nổi rồi.

Ninh Tu Viễn theo đuôi Kiều Nguyên đi vào phòng, như thục nữ e thẹn hỏi, "Có cần đóng cửa không em?"

"Có." Kiều Nguyên nhàn nhạt lên tiếng. Được sự đồng ý của Kiều Nguyên, Ninh Tu Viễn đóng cửa lại.

Ánh đèn vàng trong phòng ngủ vừa sáng sủa lại có chút ấm áp, nhưng cô nam quả nam ở chung một không gian kín, vẫn có chút gì đó không ổn cho lắm.

Giường của Kiều Nguyên nằm một mình thì có vẻ thừa chỗ nhiều, nhưng hai người đàn ông cao lớn nằm chung thì có vẻ chật trội, khó tránh khỏi sẽ chạm phải đối phương.

Nhìn ra được sự quẫn bách của Kiều Nguyên, Ninh Tu Viễn nói, "Anh ngủ không cần gối đầu."

"Chung đi." Kiều Nguyên cuộn tròn người nằm vào một góc, có đủ chỗ để cho Ninh Tu Viễn nằm, ở giữa còn có một khoảng trống ngăn cách an toàn.

Đến chuyện thân mật hơn cũng đã làm rồi, lại còn như lần đầu tiếp xúc, Ninh Tu Viễn nằm ở bên ngoài, Kiều Nguyên nhận được một bên giường lún xuống, như có chút không quen, dịch người lùi ra sát bên mép giường.

"Có muốn tắt đèn không?" Ninh tu vận hỏi.

Kiều Nguyên nhướn mày, giọng nhỏ như muỗi kêu, "Ừ."

Ninh Tu Viễn đứng dậy tắt đèn, có lẽ vì biết thói quen ngủ của Kiều Nguyên, bật ngọn đèn ngủ ấm áp ở đầu giường lên, theo bản năng quay đầu nhìn về phía Kiều Nguyên, gương mặt trắng nõn được phủ lên bởi ánh sáng vàng, thoạt nhìn trông rất mềm mại.

Hắn không nhịn được nhỏ giọng khen, "Trông em thế này rất xinh đẹp."

Hai má Kiều Nguyên hơi ửng hồng, có chút mất tự nhiên quay mặt về phía bóng tối, nói,"Sao anh nhiều lời vậy hả, không ngủ được thì phấn ra ngoài đi."

"Anh không đi đâu." Ninh Tu Viễn nói.

"Khó khăn lắm mới có thể bước vào phòng em, sao có thể đi ra ngoài được chứ, em buồn ngủ rồi sao?" Ninh Tu Viễn hỏi.

Thật ra cũng không buồn ngủ cho lắm, thậm chí có thể đêm nay sẽ bị mất ngủ, nhưng cậu không muốn nói thêm lời nào với Ninh Tu Viễn nữa, nên nói mình buồn ngủ rồi.

Ninh Tu Viễn nói, "Vậy chúc em ngủ ngon."

Kiều Nguyên không trả lời.

Yên tĩnh nhắm hai mắt, thả lỏng cơ thể và não bộ, muốn nhanh chóng đi vào giấc ngủ, nhưng không biết vì sao, cho dù Ninh Tu Viễn không động chạm gì đến cậu, cậu vẫn có thể cảm nhận được rằng còn một người khác nằm bên cạnh mình, và đây chính là sự tha thứ của cậu.

Thấy trong phòng không có động tích gì, Kiều Nguyên lại mở mắt ra, hơi hơi quay đầu ngắm nhìn người đàn ông đẹp trai bên cạnh. Vẻ ngoài của Ninh Tu Viễn thật sự không có gì để soi mói, nếu không sẽ không có chuyện từ thời còn học sơ trung đã mắc nợ vô số đào hoa, càng không muốn nghĩ thì lại càng nghĩ nhiều, không biết sau này mình nên làm gì, nhưng ngày hôm nay muốn phân rõ giới hạn với Ninh Tu Viễn chắc chắn là điều không thể.

Trước đây cậu không chấp nhận Ninh Mặc, chính bởi vì cậu biết mình không thể mang đến cho con một gia đình hoàn chỉnh, bây giờ thì đã quen với việc ngày nào Ninh Mặc cũng làm nũng với mình, giọng sữa ngọt sớt gọi daddy muốn tìm ba nhỏ.
Thậm chí còn chưa từng nói chuyện yêu đương nghiêm túc, ấy thế mà đã có một trai một gái với tên đàn ông kia.

Kiều Nguyên không hiểu vì sao tình tình bản thân ngày càng trở nên nóng nảy, trước kia cậu rất ít khi biểu lộ cảm xúc của bản thân trước mặt người khác, nhưng giờ đây, ngày nào Ninh Tu Viễn cũng có thể chọc cho cậu tức nổi ba máy sáu cơn.

Tự mình giận dỗi, động tác nhẹ nhàng đứng dậy muốn tới bên cửa sổ đứng nhìn ra bên ngoài, lúc trước khi Ninh Tu Viễn nằm ngủ bên cạnh cậu chẳng có cảm xúc gì, bây giờ thì khác, tâm lý có chút buồn bực.

..Cứ như bị bắt gian tại trận, Kiều Nguyên vẫn có chút chột dạ, nguyên nhân chính là vì như thế cho nên giọng điệu mới lạnh lùng, "Anh vẫn chưa ngủ sao??"

"Vui quá không ngủ nổi."

Nghĩ đến vừa rồi mình còn chia gối cho hắn nằm ngủ, chắc chắn hắn cũng biết, "Anh không ngủ được, vậy sao lại nhắm mắt??"
"Anh thấy em ngủ, cho nên cũng muốn ngủ cùng với em."

"Anh trách em hả?" Kiều Nguyên hỏi.

Đối với câu hỏi đòi mạnh này, Ninh Tu Viễn lập tức nhận sai nói," Đương nhiên là không rồi, tôi chỉ nghĩ rằng nếu chúng ta có thể tâm sự với nhau chắc có lẽ sẽ dễ buồn ngủ hơn."

...Cậu thật sự chỉ muốn yên tĩnh một mình, không muốn phí lời với mấy cái trò tỏ lời tâm tình mật ý của Ninh Tu Viễn.

Ninh • lệch sóng, có mắt như mù • Tu Viễn nói, "Vậy giờ anh có thể gọi em là cục cưng không ??"

"Hay em yêu cũng được."

Không thể ở yên trong phòng được nữa, Kiều Nguyên muốn trấn tĩnh bản thân lại.

Ninh Tu Viễn nắm lấy cổ tay cậu, hỏi, "Em định đi đâu vậy?"

Không muốn đối diện trả lời vì tên ngốc kia hết lần này đến lần khác nói lời cợt nhả, dù gì thì cậu cũng là đàn ông, không thể nào mà một chút năng lực thừa nhận cũng không có."
"Đi vệ sinh."

Ninh Tu Viễn trực tiếp buột miệng thốt ra một câu, "Anh đi với em."

Kiều Nguyên cứng đờ người.

Như để che đậy đi tâm tư tối đen của mình, Ninh Tu Viễn gằn giọng hai lần, nói,"Anh có thể giúp..."

Có thể giúp em cởϊ qυầи. =]]]]

Không nói ra bế sau, có lẽ vì ý thức được tình hình không ổn.

Kiều Nguyên đen mặt nói,"Em không đi nữa."

Ninh Tu Viễn biết không ổn rồi, đáp một câu, "Như vậy sẽ gây tổn hại đến cơ thể."

Mặt mày Kiều Nguyên càng sa sầm lại, không buồn liếc mắt nhìn Ninh Tu Viễn lấy một cái.

Quay lại giường nằm xuống, muốn giải thích ngọn nguồn, ánh mắt Ninh Tu Viễn u ám nhưng vẫn nhìn chằm chằm Kiều Nguyên đang quay đầu sang hướng khác, không muốn nói thêm nữa.

Ninh Tu Viễn không giỏi tìm đề tài, trước kia toàn là người khác chủ động bắt chuyện với hắn, trả lời hay không còn phải xem tâm trạng của hắn ra sao nữa, hiện giờ thì trái ngược hoàn toàn.
Ninh Tu Viễn hỏi, "Em có biết vì sao bị mất ngủ không?"

"Tôi từng tra được ở trên mạng, người ta nói lâu ngày không "sinh hoạt vợ chồng" sẽ dẫn đến mất ngủ, bởi vì khi cơ thể đang trong trạng thái hưng phấn, nếu không bình tĩnh lại sẽ gây mất ngủ."

Hai câu nói, Ninh Tu Viễn ám chỉ đến sùi bọt mép.

Sau đó hắn còn nói cái gì nữa, Kiều Nguyên cũng không thèm đáp lại lời hắn.

Ninh Tu Viễn thật sự nghĩ rằng sẽ đắp chăn bông tâm sự tuổi thơ hồng cả đêm, nhưng hắn thật sự không tìm được đề tài nào để nói cả.

Hắn lại gọi, "Cưng ơi, nếu em buồn ngủ rồi thì nói với anh, anh sẽ ngậm miệng lại ngay." Giọng Kiều Nguyên lạnh băng,"Em đồng ý cho phép anh gọi em như vậy từ khi nào thế hả??"

Lầm bầm lầu bầu không khác lắm cũng được gần trăm câu, Kiều Nguyên một câu cũng không thèm đáp lại, ấy thế mà chỉ một tiếng gọi "Cưng ơi" đã khiến Kiều Nguyên để ý đến hắn.
Ninh Tu Viễn nói, "Vậy gọi em là vợ yêu nhá."

Kiều Nguyên quay đầu lại ánh mắt sắc lạnh liếc hắn một cái.

"Em không từ chối vậy coi như em đồng ý rồi nhá." Ninh Tu Viễn bắt đầu được một tấc lại muốn tiến một bước.

Chờ đợi hắn chính là một của ném gối thần chưởng của Kiều Nguyên đập thẳng vào mặt. Hắn nắm lấy cái gối, dịch người tiến lên trước, ôm cái người gầy gầy mảnh khảnh kia vào lòng, "Công bằng mà nói, em cũng có thể gọi tôi là vợ yêu, cũng có thể gọi tôi là cục cưng, càng có thể ôm tôi như vậy nhá."

"Ninh Tu Viễn!" Kiều Nguyên cắn răng nói. Hắn biết rõ lịch trình của Kiều Nguyên như thế nào, nói, "Chiều mai em mới phải đến công ty, chúng ta có thể ngủ nước thêm buổi sáng."

"Buông em ra." Kiều Nguyên nói.

"Khó khăn lắm mới ôm được em đến tay, sao có thể buồn ra dễ dàng được, anh còn muốn ôm em như vậy cả đời."
... Kiều Nguyên nhướn mày, "Nói vậy là những lúc thế kia kia cũng không muốn làm gì sao?"

"Anh chỉ muốn ôm em thôi, cũng không có ý định kia.... Nếu bây giờ em muốn, tất nhiên anh sẽ thoả mãn em."

Trong nháy mắt Kiều Nguyên cảm thấy hối hận vì mình đã mềm lòng. Lại nghe thấy nghe thấy tên đàn ông thối kia nói, "Từ lâu anh đã mong có thể được ôm em như vậy mà ngủ, thể chất em thiên tính hàn, anh thì lại như cái bếp lò, ngủ cùng có thể giúp em làm ấm giường, cũng có thể làm sưởi ấm cho em." Thật ra thời tiết đã dần ấm lên, chẳng là hai ngày nay nhiệt độ giảm xuống mười mấy độ, Ninh Tu Viễn vẫn luôn quan tâm chăm sóc cậu, như hận không thể quấn áo lông bọc kín mít cậu. Ninh Tu Viễn hỏi, "Em xịt nước hoa hả, sao lại có mùi thơm như vậy ?"

"Rất thơm." Mấy năm trước hắn rất thích ngửi mùi bác hà trên người Kiều Nguyên, nhưng sau đó hắn thử mua một lọ về dùng, cảm giác vẫn thiếu chút gì đó.
Hắn chỉ thích Kiều Nguyên, thích mùi hương chỉ thuộc riêng về cậu. Nói rồi, Ninh Tu Viễn cúi thấp đầu xuống dụi dụi ở hõm cổ Kiều Nguyên, làn da mịn màng tình tế khiến hắn yêu thích không thôi.

Đầu tóc mềm mại cọ vào da thịt, Ninh Tu Viễn ôm lấy vòng eo thon gầy của Kiều Nguyên, giống như có một chiếc lông vũ nhẹ nhàng cọ qua, Kiều Nguyên khẽ phát ra âm thanh giọng mũi rất thấp.

"..." Ninh Tu Viễn nào còn nhẫn nhịn nổi nữa. Loại chuyện lâu súng cướp cò này hắn không lường trước được, như cảm nhận được điều gì đó, nháy mắt vẻ mặt Kiều Nguyên sa sầm, "Chân của anh, cách xa em chút."

*****
 
Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn
Chương 312: Muốn


Edit & Beta : Đoè

Kiều Nguyên thật sự có chút thấy khó chịu.

Lúc Ninh Tu Viễn hôn cậu, như có một luồng điện chạy dọc cơ thể.

Nhưng đêm nay, có vẻ như giá trị của Ninh Tu Viễn lại tụt đi một bậc nữa.

Cố tình Ninh Tu Viễn lại thật sự nhắm mắt đi ngủ, còn chỉ nhắm mỗi một bên mắt.

Kiều Nguyên ngắm nhìn tên đàn ông đáng ghét kia. Mặt đối diện với bức tường, từ phía sau sẽ không thể biết được mặt mũi đối phương ra sao.

Kiều Nguyên tự tạo khoảng cách giữa hai người? Hắn lại làm gì khiến Kiều Nguyên không vui rồi?

Ninh Tu Viễn cẩn thận dò hỏi, "Em giận sao?"

"... Không."

Từ trước đến nay cậu là người rất lý trí, thật sự không cần phải tức giận vì một điều bản thân không thể mở miệng nói ra.

Nhưng vẻ mặt lại nặng nề kinh khủng.

Cậu không thể yêu cầu Ninh Tu Viễn phải làm gì đó đó với mình, với bầu không khí hiện tại, cậu cũng chẳng là người xuất quân ra trận tuyến đầu được, nếu không cậu sẽ trở thành người mong đợi nó hơn cả.

Chỉ có người như Ninh Tu Viễn, mới luôn thường trực mấy suy nghĩ này trong đầu.

Ninh Tu Viễn chỉ mới ở cùng cậu không bao lâu, còn cố ý nói sáng mai cậu không phải đến công ty, hắn thật sự chỉ muốn "tâm sự tuổi thơ hồng" với cậu.

Loại đàn ông này giữ lại thì có lợi ích gì?

Cậu muốn sắp xếp hoàn chỉnh lại những chuyện đã xảy ra, chỉnh lại nhiệt độ trong phòng. An toàn và bảo mật "Tự đi mà đắp chăn bông."

Có gì khác nhau sao??

Ninh Tu Viễn nhào người đến.

Càng hỏi càng lằng nhằng, vất vả lắm mới tranh thủ được cơ hội, nằm còn chưa được một tiếng đồng hồ, Kiều Nguyên đã đuổi hắn đi.

Ninh Tu Viễn thật sự rất đau buồn nha.

Vì quá đau buồn cho nên phải ôm ôm Kiều Nguyên vào lòng, "Em thật sự rất lạnh nhạt với anh."

".....Em không có lạnh nhạt với anh."

"Có, vừa rồi em còn cho phép anh ôm em, nhưng sau đó em lại không để anh chạm vào."

Về phần tại sao, Kiều Nguyên nhất định sẽ không nói cho hắn biết, cậu càng không thể để hắn biết tình trạng hiện tại của cơ thể mình.

Có nhu cầu sinh lý là chuyện bình thường, nhưng cậu không thể chấp nhận nổi.

Ninh Tu Viễn rất ít khi nghe lời cậu nói, nhưng hôm nay thế mà hắn lại thuận theo.

Kiều Nguyên hơi mím môi, nói, "Tuỳ anh, muốn nghĩ thế nào thì nghĩ..."

Mấy lời này, đàn ông đã nói thì nhất định phải làn. Vốn cũng không phải hắn ăn không nói có.

Vất vả lắm mới được như bây giờ, sao có thể chờ đến khổ tận cam lai trở lại như xưa.

Ninh Tu Viễn không muốn buông tha cho Kiều Nguyên nữa, giọng điệu buồn buồn hỏi, "Phải chăng em có chuyện gì gạt anh."

"Không có, cũng không còn sớm nữa, ngủ thôi."

"Là ai? Hàn Kham sao?"

Ninh Tu Viễn lúc này như ngựa ngã xe đổi, vừa mới xác nhận quan hệ không bao lâu, quả nhiên lời nói của đàn ông trước sau không đồng nhất.

Hắn ám chỉ nói,"Nếu ngày mai rảnh rỗi, buổi sáng có thể ngủ được thêm chút nữa."

Ninh Tu Viễn thẳng đuột như ruột ngựa nói, "Vậy em có thể nói chuyện phiếm với anh, nói chuyện một lúc đi, hơn nữa từ trước tới nay hai ta chưa từng bộc bạch thẳng thắn với nhau lần nào.."

"...."

Tuy nhiên, hiện tại Kiều Nguyên không có tâm trạng để bộc bạch tâm tình với hắn.

Kiều Nguyên lại nói, "So với nói mồm, chi bằng trực tiếp dùng hành động có phải hơn không."

Ninh Tu Viễn cố gắng ổn trọng cơ thể, tương lai sau này hắn sẽ lên kế hoạch tốt hơn, cả đời này cậu chỉ có thể ở bên hắn.

"Một lần, thế cho nên cả đời này anh đều dành cho em."

Kiều Nguyên cạn lời luôn.

Khó khăn lắm Ninh Tu Viễn mới nắm bắt được cơ hội. Mỗi một lời nói, hắn đều phải làm sao để cho Kiều Nguyên biết hắn yêu cậu tới nhường nào.
Kiều Nguyên lạnh lùng nói, "Anh muốn ngủ cùng giường với em chỉ để nói mấy lời này thôi hả?"

Những lời Ninh Tu Viễn nói ra như thế đều có thể sử dụng trong mọi trường hợp, thường là khi họ ở chung với nhau trong một bầu không khí tĩnh lặng.

Bởi vậy, đêm nay cũng chỉ vì muốn nói mấy câu này thôi sao.

Kiều Nguyên cũng chỉ biết đối phương có bao nhiêu quan tâm mình.

Cậu trở mình, không muốn nhìn mặt Ninh Tu Viễn nữa.

Nhưng bỗng dưng lại bị bế cả người lẫn chăn lên.

Kiều Nguyên có chút hoảng loạn.

Ninh Tu Viễn ngồi xổm trước mặt cậu, giọng khàn khàn, "Anh đã kiềm chế suy nghĩ khát khao muốn được làm."

Chỉ là vì không muốn Kiều Nguyên hiểu lầm hắn, vậy nên mới dửng dưng như thế.

Sẽ chờ đợi cơ hội lần sau, vì không muốn Kiều Nguyên bị ám ảnh như khỏng thời gian trước đó.
Hai tai Kiều Nguyên đỏ bừng, Ninh Tu Viễn hơi nghiêng đầu, dịu dàng v**t v* gương mặt cậu.

Chuyển dần xuống, như để chữa lành vết thương cả đời, tay nâng nhẹ cằm Kiều Nguyên, còn nhắc nhở một câu. "Anh muốn."

Ngay lập tức mặt Kiều Nguyên ửng hồng.

Muốn phản bác lại nhưng dường như có thứ gì đó nghẹn ứ ở cổ, tựa hồ có chút kinh ngạc.

Dù có làm gì đi chăng nữa cũng sẽ cảm thấy không hài lòng, và muốn có thời gian dành cho nhau lâu dài hơn.

Rất nhanh sau đó nhiệt độ trong phòng nóng lên, cố gắng thả lỏng cơ thể, phía dưới dán sát lấy người đối diện, không tự chủ mà vòng tay khoác lên vai hắn.

Không hề có bản nhạc đệm nào, cứ như vậy mà hành động chấp nhận.

Ninh Tu Viễn hưng phấn đến điên rồi, bàn tay không ăn phận bắt đầu mò xuống dưới.

Ninh Tu Viễn rất thích Kiều Nguyên ỷ lại vào mình. Mở miệng nói, "Thật ra khi ở trước mặt anh, em không cần phải giấu diếm điều gì cả."
Thấy hắn nói vậy, Kiều Nguyên đẩy đẩy vãi Ninh Tu Viễn.

"Loại chuyện này vốn chính là anh ép em." Dù cho hai má đã ửng hồng.

Kiều Nguyên vẫn cảm thấy hơi bối rối.

Chắc chắn sau này sẽ còn nữa nha, là một con dân Trung Quốc, phải biết tranh thủ lợi dụng thời cơ,"Anh thật sự không quan tâm đến những thứ hiện tại, đó là vẫn đề về như cầu của cuộc sống, vì vậy anh không cứ mãi giữ cho mình được."

Kiều Nguyên nhíu mày, "Đến lúc đó lại nói."

Ninh Tu Viễn hỏi, "Hai lần một tuần có được không em? Nếu không sẽ ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe."

Thấy Kiều Nguyên không trả lời mình, Ninh Tu Viễn lại nói, "Thật ra thỉnh thoảng làm chuyện này cũng tốt mà, gần đây em không chỉ có một lần."

Khi ấy Bạch Thành Úc đã dùng quá nhiều thuốc, cũng chỉ nhận ra mỗi Kiều Ngạn, hơn nữa cậu rất bận rộn, không có quá nhiều thời gian để tới thăm Bạch Thành Úc.
Ninh Tu Viễn biết Kiều Nguyên đang nghĩ gì, nhưng hắn sẽ không trước tiếp nói ta ngay trước mặt cậu.

Ninh Tu Viễn nói,"Cũng không thể nào một tuần không được nổi một lần chứ? Phải dành thời gian cho thế giới của riêng hai ta chứ, em không thể nhẫn tâm với anh như vậy.

Kiều Nguyên đen mặt nói,"Tuần hai lần, không hơn."

Cứ như mấy thím đi chợ hay cò kè mặc cả. Cũng chẳng hiểu thế nào mà cậu lại đi tranh luận với đối phương về vấn đề này.

"Vậy quên đi." Kiều Nguyên lạnh mặt nói.

Ninh Tu Viễn ủy khuất, "Cũng được, không tính lần này nha vì là em muốn đó, hơi khó hiểu chút chút, vì để cho công bằng nên tôi cũng muốn một lần, vậy tuần này có ba lần nhá."

Kiều Nguyên rút lại ý nghĩ của mình rằng người này rất nghiêm túc đứng đắn, Ninh Tu Viễn thật ra chính là một tên khốn.
*****
 
Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn
Chương 313: Một Bên Tình Nguyện


Edit & Beta : Đoè

Để tránh cho Ninh Tu Viễn gây thêm rắc rối, cậu không nói với Ninh Tu Viễn về việc hẹn gặp Hàn Kham, họ thân với nhau như những người bạn, trong khoảng thời gian mất trí nhớ, cậu thỉnh thoảng đến nhà Hàn Kham làm khách.

Chỗ cửa vào nhà có đặt mấy chậu lan, hiếm khi có được một ngày để nghỉ ngơi và thư giãn, Ninh Kỳ đã biết về mối quan hệ của hai người, gần đây có rất nhiều việc ở công ty, Ninh Kỳ muốn dành thời gian ở nhà chơi với Ninh Mặc và Ninh Tâm, nên đã quẳng hết việc cho Ninh Tu Viễn xử lý.

Trước khi đi làm Ninh Tu Viễn còn đòi hôn một cái, cho dù bận rộn chuyện của công ty, nhưng cứ cách một tiếng là hắn lại gửi tin nhắn cho Kiều Nguyên một lần.

Kiều Nguyên rất buông thả khi ở trước mặt Hàn Kham, từ sau khi Kiều Ngạn qua đời, người thân duy nhất bầu bạn bên cậu chỉ có Ninh Tu Viễn, nhưng có một số việc Ninh Tu Viễn thường chọn cách im lặng không nhắc đến, hoặc để tránh ảnh hưởng đến tâm trạng của cậu hắn sẽ cố gắng giấu giếm đi.

Hàn Kham chu đáo chuẩn bị dép lê đặt trước cửa, sau đó thấp giọng hỏi, "Vừa chân em chứ?"

"Vâng." Thật ra là có chút hơi rộng chân, nhưng nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được.

Nghĩ đến chuyện lần trước Ninh Tu Viễn mới với Hàn Kham qua điện thoại trước đó, hiếm thấy Kiều Nguyên xấu hổ nói, "Có đôi khi anh ấy nói chuyện rất thiếu đánh, anh đừng để trong lòng nhé...hiện tại anh ấy đã thay đổi rất nhiều."

"Tất nhiên tôi sẽ không chấp nhặt với cậu ta, dù sao cậu ta cũng ít đọc sách." Hàn Kham cười nói. (Một câu chí mạng =]])

Thành tích siêu kém trước kia của Ninh Tu Viễn không ai không biết, thi được vào đại học L cũng là dựa vào quan hệ của Ninh gia, lúc đầu cậu còn nghĩ rằng mình đã thoát được khỏi Ninh Tu Viễn nhưng không ngờ rằng hai người lại cùng trường.

Hàn Kham không hút thuốc lá cũng không uống rượu, chỉ thích sưu tầm một số tác phẩm nghệ thuật, Kiều Nguyên mang đến một bộ thuê pháp mà khoảng thời gian trước đấu giá được, Hàn Kham cảm thấy có chút xa lạ nói, "Em đến là được rồi, không cần phải mang theo quà cáp gì đâu."

"Nghĩ anh sẽ thích nên em đã mua nó, cũng không phải đồ vật quý giá gì."

Kiều Nguyên đi vào nhà, sau đó phát hiện có gì đó quái lạ, nhưng lại không biết là khác ở đâu.

Hàn Kham rót cho cậu một tách trà, đặt một vài loại trái cây mà cậu thích ăn này trên bàn trà, nói, "Đã rất lâu rồi em không tới đây."

Mấy lời này nghe ra có chút mùi dấm chua.

Nếu không phải Ninh Tu Viễn nhanh chân đến trước, có lẽ người hiện tại ở bên cậu sẽ là anh.

Cho dù bây giờ Ninh Tu Viễn có tốt thế nào đi chăng nữa, cũng không thay đổi được ấn tượng đâu trong quá khứ của hắn.

Kiều Nguyên nói, "Có thể là vì gần đây em quá bận."

Chuyện Kiều Ngạn và Bạch Thành Úc qua đời, Hàn Kham biết, khi ấy anh còn nhắn tin an ủi Kiều Nguyên.

Trong phòng ngủ đóng chặt cửa đột nhiên có tiếng động, như là có người va phải bàn ghế, nghe thấy tiếng động, sắc mặt Hàn Kham âm trầm đến cực điểm.

"Trong phòng có người sao?" Kiều Nguyên nghi ngờ hỏi.

"Chờ tôi một lúc." Hàn Kham nói.

Hàn Kham không nghĩ rằng Dư Giản sẽ tới đây ngày hôm nay, cậu thiếu niên gầy gò vì thể chất kém, thường xuyên mắc một vài bệnh vặt, cho nên không tìm được công việc phù hợp, cũng không có công ty nào nguyện ý nhận vào làm, vốn ban đầu khi còn sống ở nhà họ Hàn kinh tế còn khá giả, nhưng sau khi tách biệt khỏi Hàn gia đến những viên thuốc uống hàng ngày cũng khó mua nổi.

Lúc trước anh còn nghĩ Dư Giản đang cố giả vờ đáng thương trước mặt mình, sau khi cha anh mất, thì đổi mục tiêu tiếp cận, quả nhiên, lần này Dư Giản tới đây là vì muốn mượn tiền anh.
Há mồm ra là đòi mượn 20 vạn, còn nói sau này sẽ trả lại cho anh.

Mà người bình thường cũng có thể nhìn ra, một người ốm yếu gầy gò như Dư Giản, thì lấy đâu ra sức kiếm đủ 20 vạn, không còn nghi ngờ gì nữa những lời nói này chỉ có thể nghe nhưng không thể tin. Tiếp cận anh lâu như vậy, cuối cùng không thể nhịn được nữa cho nên mới bắt đâu giở trò.

Hàn Kham đẩy cửa phòng ra, nhìn Dư Giản vì bị và phải bàn nên ngã trên mặt đất, rõ ràng chỉ có chút trầy xước nhẹ thôi, nhưng dường như đau tới nỗi mặt trắng bệch.

Hàn Kham đè thấp giọng nói, "Không phải tôi đã nói là không được tạo ra bất cứ tiếng động nào sao?"

"Dạ" gần đây sức khỏe của cậu không tốt lắm, mẹ suýt chút nữa đã bán hết đi đống rằng sức quý bác mà bà có được khi còn ở Hàn gia, trong nhà không đủ tiền để mua thuốc cho cậu, vừa rồi cũng là vì bị tuốt huyết áp mà vấp phải, đầu óc choáng váng, không khống chế được sơ thể loạng choạng.
Dư Giản ổn định lại tinh thần, nhỏ giọng nói, "Em...em sẽ cố gắng không phát ra tiếng đâu mà."

Vẫn giữ nguyên tư thế bị ngã trên mặt đất, miệng vết thương đau điếng, nhưng thứ chờ đợi cậu không phải sự quan tâm của anh, mà là sự mất kiên nhẫn trách cứ.

Hàn Kham lạnh lùng nói, "Tốt nhất đừng để tôi phát hiện ra cậu có ý đồ giở thủ đoạn gì trước mặt tôi, cậu yên lặng ở đây, Hàn gia đã không còn là cây rút tiền của các người, sau này cũng đừng lởn vởn trước mặt tôi nữa."

Không biết nên trả lời như thế nào, nơi trái tim mềm yếu như bị lưỡi dao sắc bén đâm vào, nếu không vì bệnh tình mẹ nguy kịch, tiền tiết kiệm trong nhà không đủ, cậu cũng sẽ không nghĩ đến chuyện tìm Hàn Kham vay mượn tiền của anh.

Thấy cậu trầm mặc, Hàn Kham mới đóng cửa lại đi xuống lầu.
Phòng bị khóa trái, cậu không thể mở từ bên trong, đơn giản là Hàn Kham không muốn bị Kiều Nguyên nhìn thấy cậu, nên mới cho cậu vào phòng của mình, miễn cho cậu ngồi trước cửa nhà làm mất mặt.

Nhiều năm như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên Dư Giản bước vào phòng Hàn Kham.

Rất nhiều lần anh đều không kiên nhẫn nói chuyện mấy câu với cậu qua điện thoại, không muốn quá để tâm tới cậu, lúc trước cậu tới đây đứa suốt cảo cho anh, chờ tới nửa đêm, cả người sốt cao, bất đắc dĩ lắm anh mới từ bi để cho cậu nằm sô pha trong phòng khác, ngày hôm sau thấy tình thế vẫn không chuyển biến tốt đẹp, anh chỉ nhờ trợ lý đưa cậu đến bệnh viện rồi thì gọi cho mẹ cậu đến.

Tuy rằng đã sớm biết Hàn Kham chán ghét mình đến nhường nào, nhưng cậu vẫn thấy rất thương tâm,"...Anh hai đối xử với người khác rất tốt."
Từ sàn nhà lạnh lẽ ỏ Dư Giản tự mình đứng dậy, hốc mắt hơi đỏ, tựa như một chú thỏ con gặp kinh hãi nức nở khóc, nhưng lại không dám khóc thành tiếng. 🥺

Hàn Kham chưa bao giờ vươn tay giúp đỡ cậu, khi cậu mới bước chân vào nhà họ Hàn, dượng đã dặn dò Hàn Kham phải chăm sóc cậu thật tốt, ngay từ đầu cậu nghĩ là vì hai người còn lạ lẫm, vì thế đã chủ động bắt chuyện làm quen với anh.

Biết Hàn Kham thích ăn bưởi, cậu đã chọn mua một quả mọng múi nhất cửa hàng trái cây, tỉ mỉ bóc vỏ, bày ra đĩa hoa quả cho Hàn Kham, đến bản thân cậu lại chẳng ăn một múi nào.

Cậu háo hức gõ cửa phòng ngủ của anh, người đàn ông cao hơn hẳn cậu một cái đầu nhìn thiếu niên đứng trước cửa, vẻ mặt u ám nói, "Ông ta là ông ta, còn tôi là tôi, ông ta đối xử với các người như thế nào tôi không quản được, nhưng không có chuyện tôi sẽ chăm sóc cho cậu."
Những lời chuẩn bị nói ra, bị đối phương chặn nghẹn giữa cổ họng.

Hàn Kham lại nói, "Tốt nhất cậu tự mình biết mình, đừng lúc nào cũng lởn vởn trước mặt tôi, phiền phức."

Ấp ủ nửa ngày, khi đối phương định đóng cửa cậu mới nói ra được một câu,"Em...em biết anh rất thích ăn bưởi,anh có muốn ăn thử một chút không...bà chủ cửa hàng nói bưởi này rất ngọt."

Chưa bao giờ hiểu được ý trong mắt người khác, như sợ Hàn Kham không tin, cậu còn cầm lấy một múi đưa cho anh.

"Bộp" một tiếng, cánh tay bị gạt phắt đi, đĩa đựng trái cây trên tay cầm không chắc rơi xuống sàn phát ra tiếng thủy tinh vỡ, múi bưởi cũng rơi vãi khắp sàn nhà, giọng điệu Hàn Kham lạnh buốt, "Bớt xum xoe trước mặt tôi." Dứt lời, anh đóng cửa thật mạnh, không khi chung quanh như chấn động rung theo.
Rất ít khi chủ động giao tiếp với người khác, Dư Giản có chút lúng túng không biết phải làm sao nhìn đống bưởi rơi vãi dưới đất, hai mắt rưng rưng không biết nước mắt chảy xuống từ bao giờ. Cậu nhặt một mũi rơi trên đất lên bỏ vào miệng, rất ngọt, nhưng không biết vì sao, nuốt vào trong cổ lại có vị như gỉ sét.

Từ lúc ấy cậu đã biết, anh hai không thích cậu không phải vì lạ lẫm, đơn giản là vì anh ghét cậu, nhiều năm như vậy, một chút cũng không thay đổi.

Cũng tự lừa mình dối người rằng tính tình anh vốn không tốt, không thể trách anh hai được, nhưng là Hàn Kham đối với ai cũng rất tốt.

Sau khi Hàn Kham dọn ra khỏi nhà họ Hàn, để trông nhà không phát hiện ra, cậu một mình ngồi xe, trộm chạy đến trường học của Hàn Khám, khi ấy Hàn Kham đã xem như là một người có tiếng trong trường, cậu đã tìm thấy Hàn Khám sau khi hỏi thăm qua vài người trên đường.
Và cũng là lần đầu tiên cậu thấy Hàn Khám cười.

Hình như bọn họ đang tham gia hoạt động của câu lạc bộ, bên cạnh có rất nhiều người vây quanh, giọng nói của anh trầm ấm và rất dịu dàng, không ít người tụ tập ở đó.

Cậu đứng cách xa đám động, phải mất một đoạn thời gian dài mới tìm được người mình muốn gặp, nhưng cậu lại không dám đi tới.

Cậu làm bộ như người xa lạ đi ngang qua, nhìn cô gái mặc váy hoa đứng bên cạnh anh.

"Đương nhiên là bởi vì Hàn Kham rồi, lớn lên đẹp trai như vậy tính cách lại rất tốt, không biết tương lai sau này ai sẽ là người được ở bên anh ấy, nhất định kiếp trước là người đã cứu cả vũ trụ."

Nghe thấy bọn họ đánh giá, Dư Giản mới biết được tính cách Hàn Khám vốn không phải lạnh lùng dửng dưng, cũng không phải người không giỏi giao tiếp, chỉ là khi ở với cậu, mọi người mới khó hiểu và khó tiếp cận.
Đau buồn một khoảng thời gian, lên cao trung hiếm lắm mới có kỳ nghỉ dài ngày, được nghỉ là cậu sẽ đến trường Hàn Kham, lén lút ngắm nhìn nụ cười của người ấy như một tên trộm, tưởng tượng ra là anh ấy đang cười với mình.

Nhưng chuyện này Hàn Kham đều không biết.

Hàn Kham sẽ không biết, lần trước cậu vì đến đưa sủi cảo cho anh ngày đông lạnh giá rét, ngày hôm sau được đưa tới bệnh viện phải mất ba ngày sau đó nữa mới tỉnh lại, càng không biết mẹ luôn trách mắng cậu, dặn dò cậu đừng có liên quan gì đến anh nữa, nhưng cậu vẫn sẽ không nhịn được mà đi gặp anh.

Chỉ là tất cả đều do cậu một bên tình nguyện, có lẽ một ngày nào đó cậu bị bệnh và chết đi, đối phương cũng chỉ thấy cuối cùng đã không còn kẻ cứ mãi bám dính lấy mình nữa.

*****
Tôi nghĩ rằng cặp chính có thể đi đến kết thúc và tác giả nên viết nhiều hơn về cặp phụ nhưng tác giả lại lê thê kéo dài cặp chính khiến người đọc cảm thấy nó quanh quẩn quá. Nhưng sắp hết rồi mọi người ạ, đọc để xoa dịu tâm hồn sau hàng trăm chương ngược rồi sau đó chuyển sang phiên ngoại khóc tiếp là vừa 🥲
 
Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn
Chương 314: Lừa Mình Dối Người


Edit & Beta : Đoè

Sau khi trở lại phòng khách,"Nhà anh nuôi mèo hả?" Gần như chỉ cách một cánh cửa, giọng nói trầm ấm của người đàn ông truyền vào màng nhĩ, khoé mắt ửng hồng, không kiềm chế được nữa nước mắt rơi cứ rơi lã chã, rõ ràng là vô cùng buồn bã, nhưng vẫn trầm mặc không tạo ra tiếng động, bởi vì người kia đã cảnh cáo cậu không được tạo ra bất kỳ tiếng động nào.

Trước đây cậu thường được mẹ nhắc nhở phải nhớ ăn sáng, nhưng Sau khi mẹ bị bệnh, không còn ai quan tâm đến cậu nữa, vì để gom đủ tiền chữa bệnh cho mẹ, sáng sớm tinh mơ cậu đã tới đây để tìm Hàn Kham, còn chưa kịp uống một cốc nước.

Ngồi ngẩn người trong phòng một lúc lâu không dám gây ồn ào, gương mặt thon gầy tựa lên cánh cửa, nghe thấy tiếng trao đổi ấm trong phòng khách, anh hai dường như cố ý xuống bếp, chuẩn bị một bàn đồ ăn phong phú, đôi môi khô khốc của Dư Giản nuốt nuốt nước miếng. Cậu cũng không biết rằng anh trai mình còn có thể nấu ăn.

Thật ra là cậu đã sớm nhận ra điều đó, ánh mắt của anh trai nhìn người kia rất khác biệt, cậu như một kẻ trộm, ngóng nhìn anh cùng người kia mùa kẹo bông gòn bên đường, đợi bọn họ đi rồi, cậu cũng tự mình mua một cái giống như vậy.

Thỉnh thoảng cậu sẽ tự lừa mình dối người, nhưng lâu dần cậu cũng hiểu được rằng, chỉ sợ cả đời này cậu sẽ chẳng thể nào được Hàn Kham dịu đang đối xử như vậy.

Ở trong phòng ngủ đợi một lúc lâu, nên ngòi trời dần tối, tay Dư Giản cứng đờ, môi khỏi khốc, dạ dày lẩm nhẩm đau, vươn tay lên che đi mặt mình, cậu biết bây giờ cậu không thể gục ngã, bởi vì bệnh tình của mẹ đang rất nguy kịch, cậu cần phải hôm đủ tiền viện phí trong một tuần này.

Hàn Kham mở cửa phòng ra, thấy cậu cuộn tròn người trong góc tường, giọng điệu hờ hững nói, "Giờ cậu có thể đi ra ngoài."

Cả ngày không có lấy được một giọt nước, ngay cả đứng dậy cũng cảm thấy rất mất sức lực.

Hàn Kham nhăn mày, "Làm sao vậy, hiện tại cậu cảm thấy không khỏe hả?"

.... Dư Giản run rẩy gật gật đầu.

Khoé miệng Hàn Kham nhếch lên một nụ cười giễu cợt, "Kỹ thuật diễn của cậu rất không tồi đấy, vất vả cho cậu rồi, nhưng cậu đã sớm không còn là người của nhà họ Hàn, tôi không có nghĩa vụ phải cho cậu tiền, cũng không có nghĩa vụ phải cho cậu vay tiền."

Sống mũi đột nhiên cay xè, nhưng lại không biểu hiện ra vẻ yếu kém của mình vì sợ anh trai ghét bỏ.

".....Em sẽ kiếm tiền trả lại cho anh mà."

"Trả lại bằng cách nào? Hiện tại ngay cả một công việc thôi cậu còn chẳng có, có thể sống đã không tồi rồi, sợ rằng đống trang sức mang đi từ nhà họ Hàn đã sớm bán đổi lấy tiền rồi cũng nên."

"... Không... Không phải."

Mẹ sẽ không để cho cậu tự mình đi vay tiền, mẹ thường xuyên dặn dò cậu, muốn cậu cách xa Hàn Khám ra.

Dư Giản cũng muốn kiếm tiền, nhưng sau khi có phiếu xét nghiệm sức khỏe sẽ không có công ty nào nhận cậu vào làm, khu công trường cũng không chịu thuê cậu vì cậu quá gầy yếu, sau đó cậu lại nhìn thấy một tờ quảng cáo dán ở cột điện, biết được nội tạng cũng có thể bán để lấy tiền.

Đột nhiên mẹ bị lên cơn đau tim, bệnh viện thông báo cần làm phẫu thuật đổ van tim, nhưng phí để làm phẫu thuật cần khoảng 20 vạn, trước đây cậu không hề có quan niệm đến tiền bạc, sinh hoạt hàng ngày thường là mẹ xử lý, nhưng bây giờ mẹ đang bệnh nặng, dường như cả thế giới mất đi sự chống đỡ, cậu tự như ruồi nhặng mất đầu, thật sự không còn cách nào nữa mới đến tìm Hàn Khám để vay tiền. Vốn cậu không biết ăn nói, còn không biết nhìn mặt đoán tâm người ta, nhỏ giọng giải thích nói, ".....Mẹ không hề bảo em tới đây vay tiền anh."
Hàn Kham cười lạnh.

Vốn đã không có chút ấn tượng tốt nào về Dư Giản, càng căm hận mẹ của cậu, thấy Dư Giản nói vậy, lập tức châm chọc nói, "Nếu bà ta đã không ép cậu tới đây mượn tiền, vậy cậu tới đây tìm tôi làm gì? Không cần phải lấy cớ bệnh tật ra, tôi cũng nghe đến phát ngán rồi." Dư Giản cắn chặt môi, định nói cho anh biết mẹ cậu cần phẫu thuật đổi van tim, nhưng lời của Hàn Kham đã chặn đứng họng cậu, trước kia cậu thường xuyên mắc bệnh vặt, có một lần Hàn Khám về nhà đúng lúc cậu đang sốt cao, chú Cố nói với anh chuyện này, có lẽ là vì muốn xoá dịu quan hệ giữa hai người.

Nhưng Hàn Kham đến một cái liếc mắt nhìn cậu thôi cũng không có, lạnh nhạt trở về phòng mình, rồi sau đó "Rầm" một tiếng đóng cửa lại. Có lẽ bắt đầu từ lúc ấy, Hàn Khám đã nghĩ rằng cậu bày trò giả bộ đáng thương.
Hàn Kham sa sầm mặt nói, "Nếu không có chuyện gì thì về sớm đi, miễn cho lúc nữa mẹ cậu lại gọi điện cho tôi tìm người, tiền bắt taxi chắc cũng đủ chứ nhỉ?"

Hàn Kham thật sự không muốn cho cậu ở đây thêm một giây nào nữa, chỉ vì không muốn để người kia biết cậu ở đây, nên anh mới cho phép cậu ở trong mình một ngày trời.

Rất đói, nhưng hiện tại cả người cậu tê rần, không còn ý thức rõ ràng nữa. So với cơn đau từ thể xác, càng đau đớn hơn là khi trái tim bị người ta móc ra rồi giẫm đạp trên đất. Đầu óc nặng như rót chì, khi còn mẹ cậu không bao giờ phải lo lắng về chuyện tiền nong, nhưng bây giờ mẹ đang phải nằm viện, tiền trong thẻ ngân hàng cũng chỉ đủ nằm viện một tuần, sau đó cậu phải làm gì tiếp theo, quả thật Dư Giản không dám nghĩ tới.
Mẹ vẫn luôn dặn dò cậu phải tự chăm sóc tốt cho bản thân, nhưng nếu thật sự chỉ còn lại một mình cậu...

Ánh đèn mờ nhạt rũ xuống đường kéo dài bóng cậu, chắc vì đang cuối tuần, người qua đường rất tấp nập, không ngừng lướt qua cậu.

Lẻ bóng ngồi một mình ở ghế bên đường, nhìn người khác trò chuyện với nhau, thế nhưng cậu lại không tìm thấy ai có thể cùng mình tâm sự, nhiều năm như vậy tất cả tâm tư cậu đều dành cho Hàn Kham, chỉ là thứ cậu quý trọng thì đối với anh nó chẳng đáng một đồng.

Trong nhà chỉ còn mình cậu, cậu cũng không muốn trở về, cho tới khi trên đường không còn bao nhiêu người, mới đứng dậy đến cửa hàng tiện lợi 24 giờ mua đồ, cuộc sống trước kia của cậu được bảo hộ quá tốt, cũng không biết thế giới này có bao nhiêu hiểm ác, cố gắng nuốt bánh quy với một chút nước, nước mắt cứ vậy rơi lã chã.
Đột nhiên điện thoại reo lên, hầu như không mấy ai biết số điện thoại của cậu, nghĩ xem ai là người có khả năng gửi tin nhắn cho mình, tay lau đi nước mắt trên mặt rồi mới lấy điện thoại ra nhìn. Chính người cậu gọi hôm nay đã nhăn tin cho cậu. Người kia nói cần tiền không nhất thiết phải bán nội tạng, nếu cậu cần tiền gấp thì có thể đến thử xem.

Người kia gửi cho cậu một tấm ảnh chụp, Dư Giản cái gì cũng không biết, cứ nghĩ rằng người kia nói ai muốn mua nội tạng, giờ tự chụp ảnh mình gửi qua, mãi mới thấy trả lời.

Dư Giản trả lời lại: "Cách gì?" Cậu không hiểu lòng người có bảo nhiêu hiểm ác, cũng không biết thế giới này luôn ẩn giấu những bẫy rập.

Người đàn ông kia trực tiếp gọi điện thoại tới cho cậu, nói hai giờ chiều mai hãy đến tìm hắn, đến lúc đó rồi nói tiếp, rất phù hợp với trường hợp cần tiền gấp như cậu, nếu làm tốt có khả năng còn được nhiều hơn 20 vạn. Gã ta bảo Dư Giản cứ gọi mình là anh Trương.
Anh Trương nói, "Chuyện này tốt nhất là nên giữ kín bí mật, đừng nói cho bất kỳ ai, biết không? "

"Vâng vâng." Dư Giản vâng dạ hai tiếng, còn xem gã như ân nhân cứu mạng mình.

"Được rồi, ngày mai lúc sắp đến thì gọi một cho tôi, cậu thật sự nên biết tận dụng ngoại hình của mình, giá trị cao hơn nhiều so với bán giác mạc."

Dư Giản cẩn thận nghĩ nghĩ, cậu quá mức gầy yếu, trước kia cậu rất ít nói chuyện với mấy bạn nữ trong lớp, đến cả các bạn nam cũng không thích chơi với cậu.

Sau khi nhận được cuộc gọi này, nước mắt cậu đã ngừng hẳn.

Ngày hôm sau đến bệnh viện một chuyến, ngồi lặng lẽ bên giường người phụ nữ một lúc lâu.

Đợi đến gần hai giờ chiều, cậu đến chỗ thoả thuận sớm hơn một tiếng, bên A là một người đàn ông rất bí ẩn, Dư Giản phải tìm một lúc lâu mới thấy, dù là ban ngày nhưng bốn phía lại rất vắng người, trước mắt hoàng lầu đóng chặt cửa được trang hoàng rất rực rỡ.
Dư Giản dường như chưa từng giao tiếp với người lạ, thời điểm nhìn thấy anh Trương đi tới, cả người cậu cứng đờ.

"..." Giọng nói Dư Giản trời sinh nhỏ nhẹ, không thể đoán trước được người trước mặt là kẻ như nào.

Người đến là một gã đàn ông tục rằng, quét mắt nhìn cậu trên dưới một lượt, cười nói, "Cậu hẳn chính là Dư Giản?"

Dư Giản nhẹ nhàng gật đầu, "....Chút nữa tôi cần làm những gì?"

"Đến lúc đó cậu sẽ biết, chúng ta đi vào trước đi, dù sao nếu làm tốt chuyện này, sau này sẽ chỉ có lợi cho cậu thôi, đang vẻ này của cậu kiếm được 20 vạn không phải chuyện khó khăn gì."

Nhưng trước đó cậu có tới công ty làm việc, vẫn là bằng vào quan hệ của Hàn gia mới được một phần việc nhàn nhã, tiền lương sẽ do mẹ giữ, thỉnh thoảng cậu cũng thử nhìn tiền lương của mình, một tháng 5000 tệ.
Sau đó cậu lại xin một chân trong tổ thư ký của công ty, tuy rằng không biết một tháng được bao nhiêu tiền, nhưng cậu biết nó sẽ không cao hơn công việc trước. Nửa tin nửa ngờ theo anh Trương đi vào, tuy rằng là ban ngày, trong phòng lại sáng lên những đèn hoa lệ, trước khi cậu đến anh Trương đã dặn trước là phải tắm rửa sạch sẽ, vì đây là lần đầu tiên giao tiếp qua lại với người ngoài nên không đề tâm phòng bị.

Hành lang tràn ngập mùi hương thơm nồng, trên tường còn treo những bức tranh hoạ bán khỏa thân, Dư Giản đi được một lúc lại dừng chân đứng nhìn, trong đó có một bức tranh hai người đàn ông đang giao triền quấn lấy nhau, vẽ đến cực kỳ s*c t*nh lộ liễu, cho dù không biết thưởng thức, nhưng hiện tại cậu cũng hiểu đại khái anh Trương muốn dẫn cậu đi đâu.
"Làm sao vậy?" Anh Trương thấy cậu dừng chân, quay đầu lại hỏi

..... Dư Giản cảnh giác lùi về sau hai bước, giọng rất nhỏ,"...Tôi, bây giờ tôi phải về nhà...Tôi không muốn kiếm số tiền này."

Anh Trương nhăn mày, vẻ mặt hung ác, "Không phải cậu đang rất cần tiền sao? Đã hẹn tôi rồi giờ lại đổi ý là sao??"

Từ trước tới nay Dư Giản không biết cãi lại người ta, run run rẩy rẩy lùi người về phía sau.

"Muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, trên thế giới này làm gì có chuyện tốt như vậy!" Nói rồi gã tá tiến đến bắt lấy cánh tay Dư Giản, cậu rất sợ hãi, bước lùi người về sau, suýt chút nữa ngã.

Cậu vội vàng quay người muốn trở về, nhưng lại phát hiện không biết từ khi nào xuất hiện hai người đàn ông cao to đứng canh ở cửa.

Dư Giản nào đã từng trải qua chuyện như vậy, dường như bị dọa sợ đến mất hồn, trước sau đều có người đứng canh, cậu chỉ có thể quay lại phòng hẹn lúc trước, kháo trái cửa, dùng toàn bộ sức lực để đẩy bàn chặn cửa, nghe thấy bên ngoài có tiếng rầm vàng rất lớn, cả người run lên bần bật.
Từ trong túi quần lấy ra điện thoại, chỉ còn 3% pin. Có thể gọi báo cảnh sát, nhưng theo bản năng cậu gọi đến số điện thoại ghim trên đầu.

Điện thoại reo lên ba lần chuông, mới có người bắt máy.

Ngón tay cứ run mãi, giọng điệu người kia vẫn lạnh lùng như trước, "Không phải đã nói cậu đừng gọi cho tôi nữa rồi sao?"

..... Theo bản năng buột miệng thốt ra từ này, Dư Giản gần như sắp khóc tới nơi, lắp bắp nói ra địa chỉ, nhỏ giọng khụt khịt nói, "Cầu xin anh."

"Hôm nay tôi rất bận, không có thời gian." Vừa dứt lời, thì điện thoại tự động sập nguồn vì hết sạch pin.

*****

Hàn Kham máu lạnh nhất trong 4 ông công. Dư Giản khổ thảm nhất trong 4 bạn thụ, Bạch Thành Úc cũng vừa thảm vừa khổ nhưng anh đã được giải thoát còn Dư Giản thì không, đọc cả PN sẽ biết kết cục của Dư Giản khiến người ta thương tâm nhất.
PN đã được bạn @Bella_k2 edit mọi người nếu khum tìm được thì cứ ới mình một tiếng nhá.
 
Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn
Chương 315: Run Rẩy


Edit & Beta : Đoè

Màn hình điện thoại đã tối đen, ngay tại lúc nguy hiểm nhất người cậu nghĩ đến chính là người mà mình thân cận nhất. Cho dù chỉ có mình cậu đơn phương, nhưng vẫn ôm chút hy vọng mong chờ nào đó.

Cả người choáng váng, tiếng đập cửa bên ngoài vẫn còn đó, lớp mạ của chiếc cửa dường như sắp bỏng tới nơi, phát ra tiếng loảng xoảng chói tai.

Trước kia được mẹ bảo bọc quá tốt, cho nên mới không biết được mặt tối của thế giới này.

Người đứng ngoài cửa mắng chửi không ngừng nghỉ, "Chẳng khác gì lắm, mày con mẹ nó giả bộ thuần khiết cái đéo gì? Người được lợi là mày, đã đồng ý thì phải làm cho thỏa đáng." Cậu bị gã đàn ông to con bắt lấy cánh tay kéo xồng xộc ra ngoài, người lảo đảo không đứng vững ngã sõng soài ra sàn.

Chưa bao giờ phải trải qua chuyện tồi tệ như vậy, toàn thân Dư Giản run lẩy bẩy, hai mắt đen láy ngấn lệ, cho tới bây giờ cậu mới hiểu ra đang có chuyện gì xảy ra, nhỏ giọng cầu xin.

Lời nói còn chưa kịp nói thì đã bị chặn ngang,"Không biết? Vậy giờ thì mày biết rồi đấy, vừa lúc có người coi trọng mày, đây cũng là phúc phận của mày." Anh Trương ngồi xổm xuống, nhìn bộ dạng cậu đang rất hoảng sợ, cười nhe ra bộ răng vàng khè,"Không nói nữa, hiện tại có rất nhiều người nhắm trúng mày, con mẹ nó đến tao còn bị dụ dỗ nữa là."

Bên cạnh có người nhắc nhở nói,"Lão Trương, trước tiên đừng động chạm gì đến cậu ta, vị kia vẫn còn đang chờ đấy, chờ ngài ấy chơi xong trò trốn tìm, đến lúc đó chơi cũng vậy thôi."

Gã kia vươn những ngón tay thô ráp xoa xoa lên gương mặt cậu, nước mắt Dư Giản đọng lại trên ngón tay gã.

Nghe những lời ô uế dâʍ tục, nước mắt đang rơi như ngừng hẳn, nhớ lại những lời Hàn Khám vừa nói với cậu qua điện thoại, trong đầu vẫn sẽ nghĩ rằng thật tình anh trai cũng không đối xử quá tệ bạc với cậu, có thể là vì thật sự bận việc nên anh không có thời gian quan tâm đến cậu.

Trong phòng làm việc căng thẳng, một người đàn ông chính trạng chỉnh tề đang nghiêm túc kiểm tra hợp đồng trợ lý đưa đến, sau khi xác nhận không có sai sót anh đặt bút xuống ký tên.

Vốn lực chú ý nên tập trung vào hợp đồng đang cầm trên tay, thế nhưng trong đầu vẫn mải nghĩ đến cuộc gọi đến vừa rồi của Dư Giản.

Cuối cùng chính cậu là người cúp máy.

Nhiều năm như vậy, Dư Giản có vô số lần gọi cho anh, dường như lần nào cũng là anh không kiên nhẫn cúp máy trước. Không thể bình tĩnh được, có chút bực bội ném hợp đồng trong tay đang cầm lên bàn làm việc, đè tay lên ấn đường cố gắng không nghĩ về người kia nữa.

Lúc nãy hình như là tiếng Dư Giản đang khóc, giọng nói khẽ nức nở, còn nói cái gì mà cầu xin anh, nhưng anh không thèm nghe, trực tiếp nói với Dư Giản bản thân đang rất bận.

Anh vốn căm ghét người phụ nữ kia, cũng căm ghét đứa con của chồng trước bà ta dẫn theo tới, tốt hơn hết là nên vạch rõ giới hạn với nhà họ Hàn, tránh cho sâu mày Dư Giản cứ bám riết lấy anh như một kẻ ngốc, cậu dường như không biết nhìn đoán tâm trạng biểu hiện của người khác, có nhiều lúc mặt mày anh sa sầm, Dư Giản còn tưởng rằng anh không từ chối, tiếp tục lảng vảng trước mặt anh.

Hàn Kham yêu cầu trợ lý pha cho mình một tách cà phê, trợ lý là một cô gái tuổi còn trẻ, thấy bộ dạng anh mặt ủ mày chau, bông đùa vài câu nói, "Sếp hôm nay có vẻ khác với ngày thường nha? Chẳng lẽ là buồn vì tình ??"

Hàn Kham không phải là người quá khắc nghiệt lúc ở công ty, tính cách hiền hoà, gần gũi thân thiện với cấp dưới, ngẫu nhiên cũng có thể nói đùa vào câu.

Hàn Kham không trả lời trực tiếp câu hỏi của trợ lý, chỉ nói, "Cô đã từng đến phố Tây chưa?"
Trợ lý như có vẻ ngạc nhiên, "Hàn tổng, sếp sẽ không phải kiểu người trước mặt thì đường đường chính chính, nhưng thực chất sau lưng thì..." Hàn Kham rất ít khi tới những nơi như vậy, phương diện sinh hoạt cá nhân rất quy củ, có lẽ bởi vì hôn nhân cha mẹ đổ vỡ khiến anh có ấn tượng xấu về gia đình mình, vậy cho nên đến bây giờ anh vẫn không có ý muốn kết hôn, về chuyện tình cảm cũng rất nhạt nhẽo, trừ bỏ Sầm Lễ.

Sầm Lễ là người có nghị lực tinh thần bất khuất, lần đầu tiên gặp mặt khiến anh rất thích cậu, nhưng vì Ninh Tu Viễn giở ra đủ mọi trò bỉ ổi xấu xa, cho nên sau khi cậu tỉnh lại trong bệnh viện, anh đã nói đùa rằng họ là một đôi đang yêu nhau, Sầm Lễ tựa như là bị dọa cho hoảng luôn, bởi vì vốn xử hướng tìиɦ ɖu͙ƈ của cậu rất bình thường, những gì đã xảy ra trong quá khứ đều do Ninh Tu Viễn ép buộc.
Anh không muốn bản thân mình bị nhầm lẫn thành một kẻ như Ninh Tu Viễn.

Rõ ràng muốn trở thành một quân tử nhưng hoá ra lại là giao trứng cho ác.

Giao trứng cho ác: lỡ tạo cơ hội cho kẻ khác lợi dụng.

Khi biết hiện tại Kiều Nguyên đã xác nhận quan hệ với Ninh Tu Viễn, anh đã tự nhốt mình trong phòng tự hỏi một ngày trời, không đi đâu cả.

Nhưng Dư Giản, ngay từ lần đầu gặp mặt đã khắc sâu ấn tượng là con của chồng trước của người phụ nữ kia.

Ăn của Hàn gia dùng của Hàn gia, ngay cả đỗ vào cái trúng cũng nhờ quan hệ của nhà họ Hàn, đại học thì khỏi cần phải nói, sau khi tốt nghiệp cũng chính là dựa vào Hàn gia cả.

Giống như sinh ra vốn chẳng thể làm nổi việc gì, đôi khi còn mắc chứng hai quên, rình rang người khác làm một việc thì có thể nhanh chóng hoàn thành, còn Dư Giản thì dây dưa cả buổi chiều cũng chẳng thể làm xong.
Nếu không nhờ Hàn gia, khả năng lớp cậu đã phải bỏ học từ năm lớp 9.

Vốn dĩ anh đã có cái nhìn khác hơn chút về Dư Giản, nhưng nghĩ đến ngày hôm qua cậu tới tìm mình vay tiền nên mới cảm thấy coi thường cậu.

Đang thắc mắc tại sao Dư Giản lại đến nơi như vậy thì trợ lý lại nói,"Thế nhưng ở đó cả nam lẫn nữ đều có, sếp xem mình thích loại nào?"

Hàn Kham nhíu mày, "Được rồi, cô đi ra ngoài trước đi."

Hiếm hoi được một lần anh gọi cho Dư Giản, nhưng chỉ có một giọng nữ lạnh lùng vang lên, nói người dùng hiện đang tắt máy không liên lạc được. Đối phương sống hay chết, quả thật chẳng hề liên quan gì đến anh, có lẽ là lúc Dư Giản tiêu xài hoang phí hết số tiền lấy được từ nhà họ Hàn rồi sống không chịu khỏi được, cho nên mới nghĩ ra mưu kế như vậy, sau cùng cả ngày hôm qua cũng chẳng thu được chút lợi nào từ chỗ anh.
Xử lý xong hợp đồng trên tay cũng đã hơn bốn giờ chiều.

Anh thử gọi lại cho Dư Giản một lần nữa nhưng vẫn không ai nghe máy, Hàn Khám chưa từng có chút kiên nhẫn nào với người này, chỉ là anh nghĩ đến tiếng khóc nghẹn ngào của cậu bên kia điện thoại, còn cả tạp âm ồn ào nữa, như có tiếng ai đó đập mạnh lên cánh cửa.

Thu dọn xong bàn làm việc, cầm lấy chiếc chìa khoá để trên bàn, hiếm khi anh tan làm ở công ty sớm. Lái xe từ công ty đến phố Tây phải mất nửa tiếng đồng hồ, hiện tại cũng không phải giờ cặp điểm nên không lỡ kẹt xe, chiếc xe chậm rãi đi ra khỏi gara.

Dư Giản gọi điện thoại nói tên biển hiệu cho anh biết, một vài chiếc Porsche đen đậu ở cửa, Hàn Kham đẩy cửa đi vào, nhìn thấy một người đàn ông lạ đang ôm Dư Giản trong lòng an ủi dỗ dành, quần áo của cậu dường như bị xé đến rách tất tơi, cả người vẫn còn đang run lẩy bẩy.
Hàn Kham cười lạnh nói, "Cậu gọi cho tôi, chỉ để tôi đến xem cảnh này ấy hả."

Nghe thấy giọng nói, Dư Giản như hồi thần tỉnh táo lại, lập tức tránh thoát khỏi vòng tay của người đàn ông kia giải thích, "Vừa rồi, không phải như vậy..."

Hiện giờ cậu đang trong trạng thái kinh hoảng quá độ, trước đó cậu bị mấy gã đàn ông khiêng đến một hộp đêm, trong phòng đã có người đợi sẵn, ngay khi được đưa vào, cậu đã bị ép sát lên bức tường lạnh lẽo, hai tay thì bị trói bằng caravat, một tên đàn ông trung niên hơi béo mập bước đến, vì bị trói nên cậu không thể phản kháng lại, ông ta rút một cây roi da màu đỏ. Có lẽ vì túng dụng quá độ, toàn thân ông ta toát ra mùi mồ hôi ghê tởm, hai mắt quầng thâm xanh đen lại, động tác thô bạo bẻ vặn hai tay cậu ra đằng sau, tay kia định vói vào trong quần Dư Giản, còn nói nếu cậu ngoan ngoãn nghe lời thì sẽ được thưởng nhiều tiền. Không, sau khi ý thức được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, cậu sợ hãi như một con thú nhỏ sẽ bị chơi đến chết.
Không biết sau đó đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết gã đàn ông đang bám trên người cậu đột nhiên thả cậu ra, không biết cửa phòng mở từ khi nào, gã đàn ông thật sự đang tỏ vẻ sợ hãi trước một thanh niên cao lớn đang đứng ở cửa.

Sau đó cậu mới biết được thanh niên kia là em trai cùng cha khác mẹ của gã.

Gã mập này tuần trước đã chơi phế một thiếu niên, hiện tại người còn đang nằm điều trị ở bệnh viện, thế cho nên không một ai dám tiếp gã, vừa lúc Dư Giản bị lừa gạt dẫn tới sai lầm mà đến đây.

Dường như trong tay thanh niên kia đang nắm giữ điểm yếu của gã, sau khi biết chuyện cậu bị tên Trương Dân Sinh lừa gạt, ánh mắt người kia tối sầm. Dư Giản bị dọa đến mặt trắng bệch, nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn lại, ngay lúc đang được người kia ôm trong lòng an ủi thì Hàn Kham tới."Sau này cậu xảy ra chuyện gì là việc của cậu, sẽ chẳng liên quan gì đến tôi hết."
*****
 
Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn
Chương 316: Đừng Khiến Tôi Ghê Tởm Cậu


Edit & Beta : Đoè

Ngần ấy năm, Hàn Kham chưa bao giờ để mắt đến cậu, hiếm thấy hôm nay anh tới đây, trái tim vốn đã héo rũ giờ đây lại tràn đầy sức sống, điều này khiến cậu nghĩ rằng thật ra anh trai cũng rất quan tâm đến cậu.

Thanh niên cao lớn kia bước đến bên cạnh Dư Giản, khẽ nhướn mày, rồi vươn tay ra ôm lấy cậu vào lòng, "Đúng vậy, đúng như những gì anh đang thấy đấy, anh muốn đi thì đi nhanh đi."

Dư Giản sững người mất một lúc, đỏ bừng cả mặt, đẩy người thanh niên bên cạnh ra,".....Đừng có nói bậy bạ."

Thanh niên cười cười, nhìn Hàn Kham nói, "Anh nhìn bộ dạng hiện tại của em ấy thử xem? Nói thật, tôi còn tưởng rằng anh cũng là một kẻ đáng thương, đến chính người của mình cũng không bảo vệ được? Anh không biết ngày hôm nay thiếu chút nữa em ấy bị lừa bán đi còn giúp người ta đến tiền đấy."

Người sáng suốt chỉ cần một cái liếc mắt chắc chắn sẽ nhìn ra tình cảm Dư Giản đối với Hàn Kham là như thế nào, thấy thanh niên kia nói vậy, Hàn Khám càng nhíu chặt mày,"Tôi cũng chẳng thân quen với cậu ta."

"Là vậy sao?" Người thanh niên dáng vẻ tuấn tú cười nghiền ngẫm, sau đó cùi nhìn Dư Giản giọng khàn khàn nói, "Nếu anh ta đã nói không thân quen với em, vậy nhà em ở đâu, để tôi đưa em về."

Dư Giản vội vàng từ chối.

"Em cũng có thể lấy thân báo đáp tôi nha."

"Anh...anh...anh đừng có nói lung tung." Dư Giản chưa từng yêu đương bao giờ, làm sao có thể đỡ nổi mấy câu đùa tán tỉnh như vậy.

Hàn Kham thật sự không muốn nghe cuộc đối thoại của hai người, xoay người định bỏ đi, Dư Giản e dè đuổi theo, vì có chút khẩn trương nên nói lắp, "....Anh đừng nghe những gì người kia nói,.....Em không có..."

Thấy Hàn Kham bước đi quá nhanh, Dư Giản vội vàng nắm lấy tay anh, nhưng lại bị hất tay ra, vốn hôm nay phải chịu kinh hoảng lớn, theo quán tính mà người lảo đảo ngã ra sau, không cẩn thận đập đầu vào vách tường bê tông cứng, trong không khí phát tiếng va đập, trên vầng trán trắng nõn lập tức xuất hiện máu chảy đỏ tươi.

Vốn trí nhớ của Dư Giản không được tốt, nhưng những thứ liên quan đến Hàn Kham cậu sẽ nhớ rất rõ, có đôi khi lẫn lộn không nhớ rõ ngày hôm nay là thứ hai hay thứ sáu, nhưng lại có thể nhớ rõ sinh nhật của Hàn Kham là ngày bao nhiêu, cũng chuẩn bị trước quà để tặng anh.

Mọi thói xấu của anh Dư Giản chỉ mơ mơ hồ hồ nhớ, vậy nên ngay lúc này càng mờ nhạt hơn trong trí nhớ cậu, cho rằng hôm nay anh đến đây là vì anh cũng quan tâm đến mình.

Cậu không nghĩ đến, khoảng cách từ công ty Hàn thị đến phố Tây không hề xa, nhưng phải đến 2-3 giờ sau Hàn Kham mới đến.

Ngay cả khi bị tắc đường, cũng không tốn nhiều thời gian như vậy.

Nếu thật sự thực quan tâm đến cậu, anh nên nhận ra khi nghe thấy tiếng khóc của Dư Giản, nên biết được những gì cậu đã phải trải qua, sau khi hỏi ra được phố Tây là nơi nào anh mới đến để tìm cậu, nhưng Hàn Kham lại do dự không đến, nếu không phải Lục Nguyệt vô tình đi qua, làm sao cậu có thể đứng trước mặt anh ngay lúc này.

Hàn Kham quay đầu lại chỉ nhìn cậu một cái, "Còn phải để tôi nói bao nhiêu lần nữa đây, giữa chúng ta chẳng có chút liên quan nào cả, cho dù cậu có cùng người khác xảy ra chuyện gì đi nữa, thì nó là chuyện của cậu, không liên quan gì đến tôi."

.... Như thể sợ hãi trước thái độ của anh, Dư Giản khẽ giọng gọi.

"Đừng gọi tôi là anh."

Nếu phải đổi xưng hô, ngược lại cậu cũng không biết nên gọi Hàn Kham là gì, trực tiếp gọi cả họ lẫn tên thì rất kỳ quái, từ lần đầu tiên cậu bước chân vào nhà họ Hàn, dượng đã chỉ vào Hàn Kham và nói với cậu rằng, "Đây là anh trai của con."
Lúc ấy, cậu đã ghi nhớ mãi trong lòng.

Như nghĩ đến lời người thanh niên vừa nói, ánh mắt anh nhìn Dư Giản càng thêm chán ghét coi thường, một chút kỹ năng sinh tồn trong xã hội cũng không có.

Dù là cao trung hay đại học, dù là sau khi tốt nghiệp, mỗi bước đi của Dư Giản cũng là đi theo đường đã được vạch sẵn từ trước.

Hàn Kham thật sự rất không ưa loại người yếu mềm vô năng, thậm chí anh còn không muốn để cho Dư Giản ngồi trên xe mình.

Anh lấy trong ví ra một tờ tiền, nói, "Tự bắt taxi về đi."

Dư Giản nhận tiền, nhỏ giọng nói,"...Anh có thể cho em mượn..mẹ em bị bệnh."

Giọng điệu Hàn Kham lạnh lùng, "Có lần đầu ắt sẽ có lần hai, lần này là bà ta bị bệnh vay tiền của tôi, cậu nghĩ tôi đây là nhà làm từ thiện à?"

"Không, không có." Chỉ là cậu thật sự không biết xoay xở thế nào để gom đủ được 20 vạn.
"Cho dù là vay mượn, vậy thì cậu lấy gì để trả lại cho tôi đây?" Hàn Kham hỏi.

"Em có thể làm bồi bàn... Làm nhân viên phục vụ ở nhà hàng.. Còn có, còn có thể đi phát tờ rơi." Sẽ không công ty nào chịu nhận cậu, Dư Giản chỉ có thể làm những việc cơ bản nhất, nhưng vì trông bộ dạng cậu gầy yếu nên cũng chẳng ai muốn nhận cậu...

"Cậu chắc chứ, cậu có chắc mình đủ khả năng sống sót không?"

Lời nói của anh dường như xé rách đi từng lớp vỏ bọc mạnh mẽ bên ngoài của cậu, thật ra từ bé, cậu đã biết bản thân khác với người thường, chỉ một mặt chữ đơn giản thôi thì đối với người khác việc ghi nhớ nhanh là chuyện thường, nhưng với cậu thì mãi vẫn mắc phải lỗi sai, cho dù trong giờ nghỉ giải lao thay vì ngồi chơi thì cậu đã học một cách rất chăm chỉ, nhưng đến kì thi, điểm của cậu vẫn đứng cuối bảng.
Mẹ luôn dạy cậu rằng, đừng bao giờ đánh đồng bản thân với người khác, mẹ bảo bọc cậu như bảo bọc một đứa con gái, đơn giản là vì trời sinh cậu không chịu nổi đau đớn, chỉ một vết thương nhỏ thôi nhưng rất khó có thể lành nhanh được, dù là uống thuốc, ph*t d*c cũng chậm hơn người thường, khuôn mặt và chiếc cằm nhỏ thon, còn gầy hơn cả nữ sinh.

Không biết nên trả lời lại như thế nào, coi như cậu chẳng có giá trị gì trên đời ngoài việc bị lừa ngủ với một gã đàn ông.

Hai mắt cậu không khỏi đỏ lên, bả vai cũng không rộng lớn như đàn ông khẽ run lẩy bẩy.

Hàn Kham cười khẩy, vẻ mặt dịu dàng trước mặt người ngoài đã biến mất không còn tăm hơi, "Dư Giản, cho nên bây giờ cậu chỉ có thể dựa vào đàn ông mà sống, đúng không? "

"Cậu như vậy còn chẳng bằng đàn bà phụ nữ, tôi cũng không thể làm kim chủ bao nuôi cậu, cho nên cậu tốt nhất bớt lởn vởn trước mặt tôi đi, đừng khiến tôi phải thấy ghê tởm nữa." 🙂)))))))
*****
 
Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn
Chương 317: Ninh Tu Viễn Cầu Hôn


Edit & Beta : Đoè

Dường như anh cảm thấy liếc mắt nhìn cậu cũng là dư thừa, nhiều khi cậu chỉ có thể dõi theo bóng dáng anh rời đi với ánh mắt trông mong, nhưng anh còn chẳng buồn bố thí chút quan tâm, để ý nào đến một người vô năng yếu đuối như cậu, và từ trước đến nay cậu không hề có cái ý nghĩ.... phải dựa vào một ai đó mới có thể sống được.

Không nhịn được mà vươn tay lau đi nước mắt trên mặt, ngay cả khi vừa được người người thanh niên cứu ra khỏi hộp đêm, cậu cũng không có biểu hiện khổ sở đến vậy.

Có ai đó bước tới bên cạnh đưa cho cậu một tờ giấy, cười hỏi, "Đó chính là người mà em thích sao?"

... Dư Giản cũng không biết có tính là thích không, đau buồn đến mức không có thời gian để suy nghĩ.

Lục Nguyệt thấy cậu đứng khóc, rất tốt bụng giúp cậu lại đi nước mắt trên mặt, nói, "Anh ta không thích em, em có thể đổi người khác, không nhất thiết cứ mãi treo cổ trên một cái cây, nó không đáng."

"....Anh chẳng biết gì hết." Ấn tượng đầu đã khắc sâu ở đáy lòng cậu, dường như đã trở thành một thói quen, từ khoảnh khắc bước vào thư phòng, nhìn thấy giấy khen và chứng chỉ chất đầy trong tủ kính, và cái lúc thiếu niên kia xuất hiện ở phía sau quát cậu...

Thế giới của c** nh* nhoi lắm, những người xuất sắc được thấy trên TV, khác với người anh trai tài giỏi của cậu, luôn luôn đứng nhất, không giống như cậu, cố gắng hết sức cũng chỉ làm "lót đế", ở trường anh trai là một người rất nổi tiếng, mà độ tồn tại của cậu trong đám đông lại cực thấp, hầu như không ai để ý tới cậu cả.

Như loại cỏ dại luôn hướng về ánh mặt trời. Trong lòng cậu vẫn mãi hâm mộ anh trai tài giỏi, không nhịn được mà hướng mắt nhìn đến, cho dù không ít lần anh trai mất kiên nhẫn với cậu.

Sau đó cậu cũng hiểu được phải giữ khoảng cách với anh, nhưng sao khi tốt nghiệp cao trung, anh trai không trở về nhà nữa, khi đó cậu mới biết được anh đã dọn ra ngoài ở riêng.

Có lẽ là vì anh ghét cậu, hoặc là điều gì khác, lúc đó cậu rất buồn, tự nhốt mình trong phòng, không để mẹ biết được rồi l phải lo lắng, gục đầu xuống bàn khóc thút thít, mẹ bảo vệ cậu rất tốt, hầu như là chưa bao giờ bắt cậu phải chịu khổ, nhưng sau khi gặp được Hàn Khám, cậu đã nếm trải được rất nhiều cay đắng, bị thương.

Sinh nhật Hàn Kham là vào mùa hè, cậu nghe người ta nói rằng những món quà mà mình tự tay làm ra tặng sẽ có thành ý hơn, phải tốn gấp ba lần thời gian của người khác mới học được, còn mời người về dạy cho, sau đó thì ngày nào cũng tập đan cho Hàn Khám một chiếc khăn màu xám đen, cậu biết Hàn Kham thích màu gì, từ sở thích cho đến những thứ liên quan đến anh, cậu đều ghi nhớ trong đầu.

Ngón tay bị kim chọc đến đỏ bừng, có đôi khi nhói lên rất đau, nhưng vì đây là quà tặng cho anh trai, cậu lại càng có ý chí kiên trì hơn. Mất hơn nửa tháng mới đan xong, cho vào một hộp quà đã chuẩn bị kỹ lưỡng, khi ấy cậu còn đang suy nghĩ rằng không biết khi nhận được quà của cậu anh sẽ như thế nào, bởi vì bạn học nữ ngồi trước cậu nói rằng, ai được tặng quà cũng sẽ rất vui.

Trong đầu dường như đã tưởng tưởng ra một khung cảnh, khoé miệng bất giác nở một nụ cười.

Chỉ là hiện thực không giống với tưởng tượng, đạo lý nào đa phần mọi người đều hiểu, nhưng cậu lại không hiểu. Hàn Kham nhận quà, còn chưa kịp nói lời chúc mừng, đồ đã bị anh thẳng tay ném vào thùng rác cạnh hành lang.

Dư Giản đơ cả người, lời muốn nói ra lại nghẹn ứ ở cổ họng. Hình ảnh này cứ bám theo cậu rất lâu sau đó.
Lục Nguyệt nào biết suy nghĩ của cậu ra sao, cũng không phải đơn giản chỉ cần đổi người khác là có thể chữa lành vết thương lòng, nếu có thể dễ dàng có thay đổi như vậy, cậu hiện tại cũng sẽ chẳng rơi lệ vì bị một người đàn ông phũ phàng đẩy ra.

Lục Nguyệt thấy cậu càng khóc càng không ngừng được, còn chưa bao giờ gặp người nào có thể khóc thành như thế này, đứng bên cạnh trêu ghẹo nói, "Không phải là em thiếu tiền rồi bị người ta lừa gạt đấy chứ? Anh ta trông cũng không người nghèo, thà rằng để em lên giường với người khác, cũng không muốn giúp em, người như vậy mà em vẫn còn thích á hả? "

Nhìn thấy Dư Giản cần tờ tiền một trăm trong tay, mở miệng châm chọc nói, "Tôi khinh, nếu em thích tôi, không chừng tôi có thể cho em hai trăm đấy."

"..." Tuy rằng vừa rồi là Lục Nguyệt cứu cậu, nhưng hiện giờ cậu không muốn nghe hắn nói chuyện, mặc dù phản ứng trì độn, nhưng vẫn nắm chặt tờ tiền trong tay, nhỏ giọng khụt khịt nói,"... Sẽ không,... Không phải loại người như vậy."
Là bởi vì anh trai không biết tình cảnh cậu khó khăn, cho nên mới không quan tâm tới.

"Đừng tự lừa mình dối người nữa, những gì tôi vừa nói với anh ta, em không để ý tới thái độ của anh ta là như thế nào?"

Lúc ấy chỉ lo đi giải thích, nào còn rảnh mà chú ý đến, Dư Giản thôi không khóc nữa, đi ra ngoài, cậu không muốn ở đây thêm chút nào nữa.

Lục Nguyệt bám đuôi đi theo, liếc nhìn vết thương trên trán cậu, khẽ thở dài, thật ra người sáng suốt đầu có thể nhìn ra rõ ràng, Hàn Kham không có chút tình cảm nào với Dư Giản, nếu là có, làm sao có thể sau khi biết được cậu thiếu chút nữa bị người ta lừa bán thân đã lập tức phủi sạch quan hệ với cậu.

Mà Dư Giản còn ngốc nghếch cho rằng đối phương chỉ là không biết rõ chuyện.

Lục Nguyệt "mời chào", "Có một vị trí trong công ty của tôi rất thích hợp với em, không phải em đang đi tìm việc làm sao?"
Nghe thấy những lời này, Dư Giản dừng bước, chắc tại vì đã bị người ta lừa một lần, cho nên bây giờ cậu rất cảnh giác,"...Thích hợp với em.. là công việc gì?"

"Trợ lý, tôi hiện tại còn thiếu một chân bưng trà rót nước, công việc rất nhẹ nhàng nhá."

Nghĩ đến chuyện hôm nay gặp phải, Lục Nguyệt là em trai của gã đàn ông vừa nãy thô bạo với mình, nức nở nói.

"Không phải em đang cần tiền gấp sao? Cho dù em có muốn đi tìm việc, căn bản sẽ không có ai sẵn sàng nhận em vào làm, đâu giống tôi coi tiền như cỏ rác nhưng không nhiều lắm."

"..." khi nghe đối phương đề cập đến chuyện này, tựa hồ có chút đạo lý, tiền thuốc men của mẹ bây giờ vẫn chưa được thanh toán, rõ ràng cái gì cũng không hiểu, nhìn kỹ nét mặt của người thanh niên kia, hỏi,"Em có thể ứng trước tiền lương không ạ?"
"Đương nhiên là có thể, nhưng đến lúc đó em phải làm việc toàn thời gian, nếu ai mà cũng ứng tiền trước như em thì công ty tôi phải đến nước phá sản mất."

Dư Giản gật gật đầu.

Lục Nguyệt đây càng là hứng thú nhất thời, đã rất lâu rồi hắn không gặp được người nào mà vừa đơn thuần vừa ngốc nghếch như cậu.

Giống như một bé thỏ trắng trong sáng thuần khiết, nếu rời khỏi vòng bảo hộ ngay lập tức sẽ bị đám sói chia nhau chén sạch.

Sau khi lái xe rời khỏi phố Tây, cảm xúc của anh vẫn chưa bình ổn lại được.

Dáng vẻ của Dư Giản thật sự rất hấp dẫn người khác, cũng khó trách mẹ cậu có thể bước chân được vào nhà họ Hàn, quả nhiên là do gen di truyền.

Chính mắt anh trông thấy cậu ôm ấp với thằng đàn ông khác, vậy mà còn giả bộ đáng thương với anh nữa, đúng thật là nực cười.
Bật đài lên thì nghe được tin tức động trời, bất giác nhíu mày lại.

Ninh Tu Viễn cầu hôn Kiều Nguyên.

MC còn cố ý nhấn mạnh chiếc nhẫn mà Ninh Tu Viễn dùng để cầu hôn là DR, mỗi người chỉ có thể mua được một lần trong đời, ngụ ý là từ nay đến mãi về sau hai người sẽ nắm tay nhau đi hết cuộc đời.

DR hay Darry Ring là một thương hiệu nhẫn được chế tác tại Trung Quốc. Điểm đặc biệt làm nên tên tuổi của thương hiệu là họ tin rằng tình yêu bền chặt là vĩnh cửu và hôn nhân là sự cam kết cuối cùng. Do đó mỗi khách hàng chỉ được phép mua một chiếc nhẫn đính hôn từ DR.
loading4.png


Tuy rằng đã đoán trước được Ninh Tu Viễn sẽ có hành động, chỉ là anh không ngờ tới hắn lại ra tay sớm như vậy, ngày hôm qua anh mới gặp mặt Kiều Nguyên, hôm nay Ninh Tu Viễn đã cầu hôn rồi. Ra tay cũng khá nhanh đấy.

Đậu xe ở bãi đỗ gần đó, tay nắm chặt thành quyền liên tục đấm vào vô lăng, dù mặt mày cực kỳ âm trầm đáng sợ, nhưng anh vẫn nhắn tin hỏi han Kiều Nguyên như một người bạn.

—————— Phân cách ra vì hai tầng cảm xúc khác nhau

Lúc này, Kiều Nguyên đang nhíu chặt mày.

Ninh Tu Viễn đến đón cậu sau khi tan sở, sau đó nói hôm nay muốn cùng cậu ra ngoài ăn một bữa.

Trong thành phố có một nhà hàng thưởng nhác rất hay, bầu không khí lãng mạn và tình cảm, nhà hàng đang phát bản《 Violin Concerto Số 8》, tiếng nhạc du dương dịu êm truyền vào tai, khiến con người ta thả lỏng tâm trạng, nhẹ phiêu phiêu theo giai điệu.
Ngày hôm này, nhà hàng được trang trí cực kỳ lộng lẫy, bốn phía xung quanh đông khách.

Hai người đàn ông ngồi dùng cơm ở đây có chút khó xử, Kiều Nguyên nhỏ giọng hỏi,"Có thể đổi sang nơi khác không anh?"

"Chỗ này rất tốt, không khí bên trong cũng không tồi." Ninh Tu Viễn nói.

"..." Kiều Nguyên khẽ mím môi, phát hiện những người xung quanh đều đang tập trung dùng bữa, dường như không ai chú ý đến hai người, lúc này mới thả lỏng.

Ninh Tu Viễn kêu người phục vụ tới gọi đồ ăn, trong tay người phục vụ ôm một bó hoa hồng, cung kính nói, "Hai ngài đây là cặp đôi thứ 52 hôm nay đến nhà hàng chúng tôi dùng bữa, dựa theo quy cách hoạt động của nhà hàng, sẽ được tặng một bó hoa hồng."

"Thật sao?" Ninh Tu Viễn lộ vẻ kinh ngạc.

"Mong ngài nhận nó."

Ninh Tu Viễn cười cười, "Nhà hàng chu đáo quá."
Nói rồi hắn ôm bó hoa nói với Kiều Nguyên, "Em nhận đi."

Dưới ánh đèn vàng lãng mạn khuôn mặt của người đối diện có chút mờ ảo không rõ, nhưng Ninh Tu Viễn lại có thể thấy được rõ nét lông mi cậy, Kiều Nguyên không muốn vươn tay ra nhận cho lắm, Ninh Tu Viễn đặt bên cạnh bên gần cậu, nói, "Mùi hoa rất thơm, chút nữa có thể mang về nhà."

Toàn bộ quá trình Ninh Tu Viễn đều biểu hiện như không có chuyện gì, vì ngày hôm nay mà hắn đã chuẩn bị từ rất lâu, hắn đã sớm muốn công khai quan hệ của mình và Kiều Nguyên cho toàn thế giới biết.

Phục vụ bê đến một chiếc bánh kem, bên ngoài còn phủ một lớp bột matcha, là vị Kiều Nguyên thích.

Ninh Tu Viễn đẩy bánh kem đến trước mặt cậu, nói, "Em ăn thử, xem hương vị thế nào."

Kiều Nguyên cầm lấy nĩa, xắn một miếng bánh nhỏ đưa lên miệng, hương vị nồng đậm tan ra trong miệng, Kiều Nguyên ăn thêm chút, đầu nĩa như chạm phải thứ gì đó rất cứng.
Kiều Nguyên lấy ra nhìn thử, mới phát hiện đó là một chiếc nhẫn.

Cậu kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn Ninh Tu Viễn, dù là người bình thường cũng có thể đoán ra được, nhà hàng không thể nào tự dưng bỏ nhẫn vào trong bánh kem được, trừ phi là có người trực tiếp yêu cầu.

Bản nhạc êm dịu bỗng chuyển sang một làn điệu khác, 《lsea》người ta đoán rằng người thể hiện là một giọng ca nam, tựa như đang thổ lộ, lại tựa như đang hứa hẹn cho tương lai sau này.

Ninh Tu Viễn lấy chiếc nhẫn ra khỏi bánh.

Người đàn ông điển trai mặc vest đen quỳ xuống, điều này tất nhiên sẽ oanh động đến mọi người xung quanh, cầu hôn trước mặt nhiều người như vậy sẽ có chút khẩn trương, huống chi mấy ngày trước Kiều Nguyên đã đồng ý quan hệ của hai người, Ninh Tu Viễn chỉ muốn quan hệ giữa bọn họ càng thêm bền chặt hơn, càng sớm càng tốt.
Giọng của người đàn ông ấy trầm ấm dịu dàng, "Kiều Nguyên, gả cho anh nhé."

*****
 
Back
Top Bottom