Đam Mỹ Bị Bắt Buộc Trở Thành Con Mồi Của Kẻ Cuồng Sát ᗷiếи Ŧɦái

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bị Bắt Buộc Trở Thành Con Mồi Của Kẻ Cuồng Sát ᗷiếи Ŧɦái
Chương 40


Thẩm Quang Minh vẫn đang chờ tin tức bên ba Thẩm, tuy vụ án hoa bách hợp do đội của anh phụ trách, nhưng vụ án mới xảy ra ở thành phố B, do ai đến phụ trách điều tra, còn phải chờ chỉ thị của cấp trên.

Hiện tại, anh chỉ có thể phối hợp với cảnh sát thành phố B, không thể can thiệp quá nhiều, nếu không, anh cũng không đứng ở đại sảnh nói chuyện phiếm với Lương Chấp.

Lương Chấp nhận đoạn video ghi hình hung thủ, cậu thật sự muốn xem kỹ hơn để tìm chút ít manh mối, cậu hỏi hệ thống: "Mày có phát hiện gì khác thường trong đoạn video này không?"

Hệ thống nói: "Cậu vẫn cứ xem đoạn video đấy mới là khác thường."

Lương Chấp: "Có ý gì?"

Hệ thống nói: "Thể chất của cậu - không phải là mồi câu tốt nhất sao?"

"......" Lương Chấp làm sao không biết ý của hệ thống chứ, đúng vậy, cậu không cần thông minh cũng tìm được manh mối, cậu chỉ cần tìm một cơ hội rồi ngồi chờ, sẽ có vô số kẻ gϊếŧ người nhào lên biểu diễn mười cách chết tàn khốc nhất với cậu, rồi ngày hôm sau, cậu sẽ là nhân vật chính trên các tít báo.

Con mẹ nó, không đời nào cậu dùng bản thân mình để làm mồi đâu, Thẩm Quang Minh tốt xấu cũng là nhân vật chính, dù sao cũng phải có chút vầng sáng năng lực để bắt hung thủ chứ.

Hay là --- Thẩm Quang Minh không phải nhân vật chính.

Lương Chấp nghĩ thế, trong lòng chợt lạnh, cậu thật sự không dám nghĩ tiếp, cậu đến thế giới này nhiều năm như vậy, đã nhận định Thẩm Quang Minh là nhân vật chính, nếu đây là sai lầm, vậy nhân vật chính thật sự hiện giờ có còn tinh thần chính nghĩa không?

"Lương Chấp." Một giọng nói kéo lại hồn Lương Chấp, cậu giương mắt nhìn, là Mục Dư Tâm.

Cậu ngạc nhiên: "Sao em ở đây, không lẽ em cũng ở khách sạn này?"

"Vâng, trùng hợp thật." Mục Dư Tâm tiến gần thêm một bước, thậm chí còn mờ ám ghé vào bên tai Lương Chấp nói: "Em nghe bảo có án mạng ở đây, thật là đáng sợ."

Hơi thở nóng thổi vào tai làm có chút ngứa, Lương Chấp âm thầm giãn ra một khoảng với Mục Dư Tâm, cậu nghiêm mặt nói: "Em không cần lo lắng quá, chờ thẩm vấn xong những người không có quan hệ là có thể rời khỏi khách sạn."

Mục Dư Tâm gật đầu, xem ra cô không hề quan tâm chút nào tới án mạng, thực ra không chỉ mỗi mình cô, những người khách khác cũng như thế, đã chết một người rồi, nhưng bọn họ chỉ quan tâm có thể hoàn lại toàn bộ tiền đặt phòng hay không, khi nào có thể rời khỏi chỗ này.

Mục Dư Tâm cụp mắt, như có chút ngượng ngùng, nói: "Chúng ta đợi ở đây rồi cùng nhau đi được không?"

Lương Chấp mở miệng định từ chối, nhưng Thẩm Quang Minh đã cướp lời: "Khách sạn này không thể ở được nữa, không bằng hai người cùng đi đặt khách sạn khác đi."

Thẩm Quang Minh đã tính toán xong, anh hy vọng có thêm cơ hội để Lương Chấp và Mục Dư Tâm ở cùng nhau nhiều hơn, mặc kệ hai người có tiến triển ra gì hay không, vẫn tốt hơn là để mặc Lương Chấp bị Thẩm Quyền dẫn đi lệch đường, hơn nữa, lý do này có thể tạm thời đưa Lương Chấp ra khỏi chỗ nguy hiểm.

Lương Chấp nhíu mày nói: "Ông......"

"Ông nhớ đặt phòng hai người, tôi xử lý xong chuyện ở đây, buổi tối sẽ trở về tìm ông." Thẩm Quang Minh không cho Lương Chấp cơ hội từ chối.

Lương Chấp bĩu môi, Thẩm Quang Minh đã nói đến mức này, cậu không thể mặt dày ở lại nữa, với cả đối phương là suy nghĩ cho an toàn của mình.

Bên này, cảnh sát gọi tên Mục Dư Tâm, cô nói với Lương Chấp: "Anh trước chờ em một chút, thẩm vấn xong hai chúng ta cùng đi."

Lương Chấp gật đầu, cậu đối với Mục Dư Tâm từ đầu đến giờ cũng không có bao nhiêu cảnh giác, không phải do thần kinh cậu lớn, mà là cậu đọc rất nhiều tiểu thuyết, quên cũng rất nhiều chi tiết, nhưng có một thứ cậu nhớ rất rõ, là tiêu chuẩn chọn truyện của cậu.

Tiểu thuyết cậu đọc qua không có hung thủ là phụ nữ.

Mục Dư Tâm mang giày trắng, đi tới phòng thẩm vấn được dựng lên tạm thời, vừa vặn người đàn ông đi ra là Thẩm Quyền.

Thẩm Quyền có bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo, cho dù thân hình hắn tương tự với hung thủ ghi được trong camera, cảnh sát cũng gạt hắn ra khỏi diện tình nghi.

Thẩm Quyền và Mục Dư Tâm, tuy hai người cùng đi trên một hành lang, nhưng cả hai không đối mặt nhau.

Hai người bước qua nhau, như hai đường thẳng song song không có giao điểm.

Một trong hai đường thẳng song song dừng bước, nói: "Trang phục của cô thật là lòe loẹt."

<i>(*) Hoa lí hồ tiếu còn có nghĩa là sặc sỡ, lòe loẹt.</i>
 
Bị Bắt Buộc Trở Thành Con Mồi Của Kẻ Cuồng Sát ᗷiếи Ŧɦái
Chương 41


Bước chân Mục Dư Tâm dừng một chút, cô xoay người, híp mắt đánh giá Thẩm Quyền, cô khẽ cười một tiếng, nói: "Tôi là cảnh sát à?"

Người ngoài nghe không hiểu câu hỏi kỳ lạ của cô, nhưng Thẩm Quyền lại hiểu.

Hắn nói: "Là tôi."

Mục Dư Tâm cười: "Vậy cám ơn đề nghị của anh, cậu ấy quả nhiên rất thích hoa bách hợp."

Thẩm Quyền không nói gì, chỉ hơi nhếch môi rồi xoay người rời đi.

Mục Dư Tâm bước về phía phòng thẩm vấn, hai đường thẳng song song dưới chân hai người lúc này như trở thành một cái bóng đen, quấn vào nhau.

Lương Chấp thấy Thẩm Quyền trở về, hỏi hắn: "Thẩm ca! Kế tiếp có tính quay về thành phố A không?"

"Vẫn chưa bàn bạc ổn thỏa giá cả với bên bán sỉ, ngày mai còn phải đi ra chợ thêm một lần nữa." Thẩm Quyền nói: “Còn cậu và Thẩm Quang Minh?"

Lương Chấp nói: "Quang Minh còn phải điều tra vụ án, em không muốn đi về một mình, cho nên định tìm một khách sạn gần đây để ở."

Thẩm Quyền gật đầu: "Vậy anh về lấy hành lý, chúng ta cùng đi."

"Từ từ." Thẩm Quang Minh gọi Thẩm Quyền lại: "Đợi một chút! Còn một người sẽ đi cùng bọn anh."

Thẩm Quyền thắc mắc: "Ai?"

"Mục Dư Tâm." Lương Chấp nói xong thấy Thẩm Quyền vẫn không hiểu nên bổ sung: "Là em gái em gặp được ở chợ hoa! Vừa lúc cô bé cũng ở khách sạn này."

Thái độ của Thẩm Quyền lãnh đạm ngay lập tức: "À."

Lương Chấp nhìn theo Thẩm Quyền rời đi, vậy ra lúc trước cậu cứ cảm thấy Thẩm Quyền không vui, hóa ra không phải là tưởng tượng.

Thẩm Quang Minh lại như có chút đăm chiêu, anh đột nhiên vỗ vai Lương Chấp, nói: "Ông nói xem có phải Thẩm Quyền đang ghen không?"

Lương Chấp giật mình, rụt cổ trừng mắt nói: "Ghen? Uống dấm của ai mà ghen? Không lẽ ông cảm… Cảm thấy là......"

Trái tim Lương Chấp đập càng lúc càng nhanh, ngay cả cậu cũng không biết mình đang chờ mong cái gì.

Thẩm Quang Minh nghiêm túc nói: "Này không phải nói rõ… Anh tôi thích Mục Dư Tâm sao?"

Giờ khắc này, tim Lương Chấp như ngừng đập: "......Hả?"

Đôi mắt Thẩm Quang Minh nhìn quanh quất một chút, tiếp tục nói: "Nhìn sơ thì Mục Dư Tâm là tuýp mà anh tôi thích! Lúc trước ổng thấy cậu với cô bé thêm số của nhau, mặt cứ xụ xuống."

"Là, là thế à......" Lương Chấp càng nghe càng cảm thấy chuyện có thể là như vậy.

Cho nên hiện giờ, Thẩm Quyền xem mình là tình địch, ý thức được điểm ấy, tâm trạng Lương Chấp bất ngờ nặng nề.

Thiếu nam ôm ấp tình cảm chỉ có thể tâm sự với hệ thống: "Hầy."

Hệ thống nói: "Tôi không muốn nghe."

Lương Chấp tùy hứng nói: "Không, tao sẽ nói! Mày bình thường cũng chả giúp gì cả, chỉ có thể làm thùng rác!" (*)

<i>(*) Thùng rác: ý nói chỗ trút bầu tâm sự, trút cằn nhằn, chung là trút tất cả mọi thứ trong lòng ra.</i>

Hệ thống nói: "Vậy thì cứ tới, rác rưởi."

Lương Chấp: "......" Tại sao lần nào cậu cũng không oán được con hệ thống không có nhân tính này.

Lương Chấp nói: "Nói thật thì, tao vẫn thích Thẩm Quyền, lần đầu tiên thấy mặt đã cảm thấy hợp duyên."

Hệ thống nói xa xăm: "Cậu ở thế giới gốc rõ ràng chỉ biết xem AV......" <i>(*AV = phim người lớn)</i>

Lương Chấp không thể tin: "Mày cũng thấy được???"

Hệ thống từ chối trả lời vấn đề này.

Lương Chấp luôn cảm thấy mình là một thằng con trai thẳng tăm tắp, bởi vì ru rú ở nhà suốt nên không tìm được bạn gái, thế là trầm mê trong thế giới tiểu thuyết, thỉnh thoảng cũng tự an ủi mình sống một mình được, sống tốt là được rồi.

Nhưng sau hai lần chết, cậu bắt đầu cảm thấy sống một mình rất khó chịu, nhỡ có một ngày mình bị sát nhân gϊếŧ chết, sẽ không có ai ngồi bên giường khóc cho mình.

Lương Chấp nói: "Mày nói tao phải làm gì bây giờ đây?"

Hệ thống hỏi lại: "Cậu có thể làm được gì sao?"

Lương Chấp bất lực: "Tại sao lần nào tao cũng không nhớ được bài học để đừng nói chuyện với mày nữa......"

Hệ thống có lẽ thấy tâm trạng Lương Chấp suy sụp thật sự, nên nói một câu mềm mỏng: "Cậu chỉ cần tránh xa Mục Dư Tâm là được."
 
Bị Bắt Buộc Trở Thành Con Mồi Của Kẻ Cuồng Sát ᗷiếи Ŧɦái
Chương 42


Mãi sau này, Lương Chấp mới hiểu được câu nói của hệ thống có ý gì.

Nhưng hiện tại, Lương Chấp không biết câu nói này giúp gì được cho cậu, cậu nghĩ dù sao Thẩm Quyền đang hiểu lầm quan hệ giữa cậu và Mục Dư Tâm, vậy cứ tiếp tục để ảnh hiểu lầm cũng không sao......

Lương Chấp cũng không hào phóng đến mức sẽ đi làm mối, thành toàn cho người khác.

Thẩm Quang Minh thấy bộ dáng trầm tư của Lương Chấp, anh nghĩ thầm, người anh em, tôi chỉ có thể giúp đến mức này.

Một lát sau, Thẩm Quyền và Mục Dư Tâm bước ra từ cửa thang máy, tuy hai người đi cùng một chỗ nhưng không có trao đổi, Lương Chấp vừa nhìn đã thấy không vừa mắt.

Cậu chủ động đi tới, cười nói với Mục Dư Tâm: "Để anh giúp em lấy hành lý."

"Cám ơn." Mục Dư Tâm vừa vui vừa lo, vừa nãy Lương Chấp lạnh nhạt rất rõ ràng với mình, sao bây giờ đã thay đổi.

Lương Chấp thầm quan sát Thầm Quyền, thấy vẻ mặt của đối phương quả thật hờ hững vài phần, trong lòng hơi chua.

Cậu nói với hệ thống: "Tao đang làm gì đây......"

Hệ thống: "Chặn ngôn ngữ không văn minh ___"

Lương Chấp: "???"

Thẩm Quang Minh thích hóng màn như thế này, anh nói: "Vậy nhờ anh lái xe đưa hai người đi khách sạn bên kia, tối nay em qua với mọi người sau."

Thẩm Quyền ừ một tiếng, ánh mắt lạnh nhạt đảo qua trên người Lương Chấp và Mục Dư Tâm, rồi nói: "Đi thôi."

Cùng nhau đi ra bãi đỗ xe, Lương Chấp cất hành lý của Mục Dư Tâm vào cốp xe, còn chủ động mở cửa sau cho cô.

Mục Dư Tâm mỉm cười, cô không biết thật ra Lương Chấp sợ cô ngồi chỗ kế bên Thẩm Quyền.

Lương Chấp lên xe, Thẩm Quyền khởi động máy, cậu quay đầu hỏi: "Dư Tâm, hoa em mua ở chợ lúc trước đâu rồi?"

Mục Dư Tâm nói: "Em trước gửi tạm ở chỗ hàng bán hoa, đợi cắm xong rồi quay lại lấy."

Lương Chấp cười nói: "Anh nghĩ đối phương nhận được hoa của em, nhất định sẽ rất vui."

Mục Dư Tâm nghiêng đầu tưởng tượng hình ảnh kia một chút, cũng cười ngọt ngào: "Vâng!"

Trong lúc này, Thẩm Quyền vẫn giữ im lặng, Lương Chấp cũng không ngốc đến nổi đi trêu chọc thêm, cũng may khách sạn cách chỗ này không xa, chưa đến mười phút, bọn họ đã đến nơi.

Ba người đăng ký phòng ở quầy tiếp tân, Lương Chấp đặt một phòng đôi, Thẩm Quyền và Mục Dư Tâm đặt phòng đơn.

Bọn họ xách hành lý về phòng, lúc này, phía sau có một giọng đàn ông truyền tới.

"Mục Mục."

Lương Chấp chú ý tới Mục Dư Tâm bên cạnh cứng đờ người, biểu cảm trên mặt cô rất luống cuống, cậu quay người nhìn, người đàn ông nói lúc nãy đeo khẩu trang, rõ ràng đang mùa hè oi bức lại mặc quần áo tay dài.

Con mắt của người đàn ông đầy tơ máu, ánh mắt nhìn chằm chằm làm người khác ác cảm, âm thanh khàn khàn phát ra sau lớp khẩu trang: "Mục Mục, anh tìm em lâu rồi."

Lương Chấp nhíu mày, quay đầu nhìn Mục Dư Tâm: "Là người quen của em à?"

Mục Dư Tâm không trả lời.

"Tao là khách của em ấy." Người đàn ông đi tới.

Lúc này, Mục Dư Tâm nhanh chóng nắm lấy vạt áo Lương Chấp.

Lương Chấp chú ý điểm này, cậu kéo Mục Dư Tâm ra sau mình, cảnh giác nhìn người đàn ông.

Người đàn ông dừng bước, gã xem xét Mục Dư Tâm, ánh mắt lóe qua chút si mê, rồi thù hận trồi lên ngay lập tức: "Mấy năm nay em trưởng thành trông xinh đẹp đấy, thằng này là khách của em sao?"

Vẻ mặt Mục Dư Tâm nháy mắt thay đổi, người đàn ông nhìn biểu cảm không biết gì của Lương Chấp, gã dường như nhận ra điều gì đó, cười to nói: "Vậy mà không phải là khách ha ha ha! Nói thế chắc nó không biết em là cái loại gì đúng không?"

Lương Chấp có ngốc cũng thấy rõ tên đàn ông trước mặt chắc chắn không phải bạn của Mục Dư Tâm, mà là đến làm khó cô, cậu nói: "Chúng ta đi, đừng để ý đến gã."

"Này này đừng đi chứ."Gã đàn ông chạy tới ngăn họ lại, gã có ý đồ xấu, nói: "Bây giờ em đi theo anh đi, nếu không đừng trách anh nói ra chuyện kia của em."

Con ngươi Mục Dư Tâm co lại, một tia máu nhoáng qua trong mắt, tay cầm vạt áo run nhè nhẹ.

Tên này, vậy mà chưa chết.

Lương Chấp nhíu mày, nói: "Ông còn quấy rối em ấy là tôi gọi cảnh sát đấy."

Gã đàn ông đột nhiên bùng nổ: "Mày gọi đi! Gọi hết mọi người tới, tao sẽ nói cho tất cả biết con này là cái loại vạn người cưỡi......"

Lúc này, Thẩm Quyền im lặng từ nãy tới giờ đột nhiên ra tay, hắn đánh vào sau gáy gã đàn ông, gã ngất đi ngay lập tức, té xuống đất.
 
Bị Bắt Buộc Trở Thành Con Mồi Của Kẻ Cuồng Sát ᗷiếи Ŧɦái
Chương 43


Lương Chấp không quan tâm gã, cậu quay đầu nhìn vẻ mặt Mục Dư Tâm.

Trên mặt Mục Dư Tâm không phải là phẫn nộ do bị vu oan, mà là kinh hoàng do bị vạch trần.

Tâm Lương Chấp trùng xuống.

Vạn người cưỡi chỉ có thể để hình dung một loại người.

Lương Chấp cảm thấy lúng túng, cậu và Mục Dư Tâm chẳng qua là bạn bè mới gặp không lâu, thậm chí còn cảm thấy một khi quay về thành phố A, chắc là sẽ không gặp lại.

Thế mà trong tình huống này lại biết được quá khứ không tốt của đối phương.

Nhất thời, cậu không biết nên nói gì để xoa dịu không khí đang ngưng đọng.

Lúc này, chủ động đánh vỡ yên lặng chính là Thẩm Quyền, hắn nói: "Muốn đổi khách sạn khác không?"

Lương Chấp đang muốn gật đầu, nhưng Mục Dư Tâm lại lắc đầu, nhỏ giọng nói: "Không cần...... Không cần phiền toái như vậy vì em."

Cô cúi đầu, mượn tóc mái để che dấu ánh mắt đầy hận ý đang nhìn chằm chằm gã đàn ông nằm trên mặt đất.

Lương Chấp nói: "Này không tính là phiền toái, đổi khách sạn khác sẽ an toàn hơn."

Mục Dư Tâm ngẩng đầu, biểu cảm trên mặt lại là bình tĩnh: "Không cần, gọi bảo vệ của khách sạn đuổi gã ra ngoài là được."

"Được." Thấy Mục Dư Tâm kiên trì, Lương Chấp không khuyên nữa.

Sau đấy bọn họ tìm quản lý, kể rõ tình huống, quản lý nghe thế, lập tức cho bảo vệ đến kéo gã đàn ông đi.

Lương Chấp nghĩ đến Mục Dư Tâm vừa trải qua chuyện như vậy, nếu không có cậu và Thẩm Quyền cùng ở, không chừng sẽ xảy ra nguy hiểm.

Đi đến trước cửa phòng Mục Dư Tâm, cô đột nhiên nói: "Thật xin lỗi."

Lương Chấp sửng sốt một chút: "Tại sao lại xin lỗi?"

"Chuyện gã kia nói đúng là sự thật." Sắc mặt Mục Dư Tâm tái nhợt, cô hít sâu một hơi, tiếp tục nói: "Em từng có quá khứ kinh khủng, em......"

Lương Chấp cắt đứt lời cô: "Em không cần phải giải thích, cũng không phải miễn cưỡng nhắc lại quá khứ của mình, làm bạn bè, anh không để ý em đã từng làm gì."

Đây là lời từ trong lòng Lương Chấp, cậu cũng đoán được vài phần quá khứ của Mục Dư Tâm, nhưng điều này không khơi dậy được bao nhiêu gợn sóng trong cậu.

Nói thẳng ra thì không có quan hệ với cậu, không thể cảm động lây.

Cậu vẫn giữ thái độ đối đãi như trước với Mục Dư Tâm, làm như vậy mới là cách tôn trọng thật sự với đối phương.

Vả lại...... Lương Chấp liếc trộm Thẩm Quyền, người thật sự đau lòng Mục Dư Tâm chỉ có Thẩm Quyền, vì đối phương thẳng tay đánh bất tỉnh gã đàn ông.

Đôi mắt Mục Dư Tâm sáng ngời, cô bắt lấy tay Lương Chấp, nói: "Anh thật sự, thật sự không để ý sao?"

Lương Chấp không hiểu tại sao Mục Dư Tâm kích động như vậy, gật đầu nói: "Đương nhiên không để ý."

"Em hiểu rồi." Mục Dư Tâm nhìn thật sâu vào mắt Lương Chấp, sau đấy quẹt thẻ mở cửa vào phòng.

"Thẩm ca! chúng ta đi thôi." Lương Chấp đi hai bước mới phát hiện Thẩm Quyền còn đứng tại chỗ, mày nhăn lại, bộ dáng như đang khó chịu.

"Thẩm ca?" Lương Chấp lại gọi một tiếng.

Thẩm Quyền nghe tiếng gọi bèn nhìn qua, ánh mắt thâm thúy không chút thu liễm, một chút đen tối đọng lại trong đôi mắt màu mực.

Tim Lương Chấp đập nhanh hơn, cậu bị ánh mắt này của Thẩm Quyền chọc một chút.

Còn hơn tuýp trai ấm áp nhã nhặn, loại trai sói hoang dã như thế này mới có thể chọc thẳng vào linh hồn cậu.

Lương Chấp đột nhiên nghĩ đến lần đầu thấy Thẩm Quyền, bộ dáng cúi đầu cười yếu ớt của đối phương giống như dã thú chuẩn bị nhe răng nanh.

Tia dã tính chợt lóe mà qua, Thẩm Quyền nhanh chóng khôi phục vẻ bình thường, hắn nói: "Đi thôi."

Lương Chấp trở lại phòng, cậu đặt ba lô ở một bên, nằm cả người trên giường.

Trong đầu cậu luôn hiện lên vẻ mặt của Thẩm Quyền lúc đứng trước cửa phòng Mục Dư Tâm, đối phương như vậy chắc là đang lo cho Mục Dư Tâm.

Lương Chấp lại buồn phiền: "Hệ thống, tao không ngờ Thẩm Quyền thích Dư Tâm như vậy."

Thích đến mức biết quá khứ của đối phương mà vẫn còn tiếp tục thích.

"Mới gặp mặt vài lần mà sao tình cảm đã sâu đậm như vậy?" Lương Chấp càng nghĩ càng khó chịu, tức đến nỗi lại ngồi dậy, cậu túm lấy gối đầu ở sau lưng, ôm vào ngực rồi đấm bình bịch: "Không hợp lý tí nào hết, tức á!"

Hệ thống vô cùng bùi ngùi, trước kia nó là một hệ thống biết lý lẽ, nhưng đến lúc ràng buộc với Lương Chấp, nó rất ít khi phân biệt phải trái.

"Rinh rinh rinh___"
 
Bị Bắt Buộc Trở Thành Con Mồi Của Kẻ Cuồng Sát ᗷiếи Ŧɦái
Chương 44


Lương Chấp ngừng đấm, lấy điện thoại qua nhìn thông báo, là Đường Nghiêu, cậu trả lời: "Alô, Đường Nghiêu, ông chắc còn ở cục cảnh sát nhỉ?"

Đường Nghiêu: "Ừ, tôi đang ở đấy, ông với Quang Minh về thành phố A chưa?"

Lương Chấp thả cái gối bị đấm nhăn nhúm lại chỗ cũ, nằm xuống nói: "Không có, bọn tôi còn ở thành phố B."

Giọng Đường Nghiêu lập tức sốt ruột: "Cái gì? Sao hai người còn chưa trở về, chỗ này bây giờ rất nguy hiểm! Hai ông mua vé, về ngay đêm nay đi! Nhất là ông đấy!"

Lương Chấp im lặng một lúc, nói: "Nơi này xảy ra án mạng, đúng không?"

Đường Nghiêu cảm giác Lương Chấp bình tĩnh đến khác thường: "......Sao ông biết?"

Lương Chấp: "Nếu án mạng ông nói xảy ra ở khách sạn, tôi lúc đấy đang ở đó."

Đường Nghiêu không nói chuyện, chỉ nghe bên kia truyền đến tiếng vật nặng rơi xuống đất, cùng với tiếng gọi "Đường ca, anh không sao chứ"

Một lát sau, Đường Nghiêu mới trầm giọng nói: "Lương Chấp."

Lương Chấp lờ mờ đoán được Đường Nghiêu muốn nói gì: "Tôi đây."

Đường Nghiêu nói: "Ông có biết khách sạn kia của Tô Khấu Khấu không?"

Cặp mắt Lương Chấp khẽ đảo, cậu không định nói đối Đường Nghiêu: "Trước khi vào ở thì tôi đã biết là của nhà thằng đấy."

Ngụ ý là cậu cố ý.

Đường Nghiêu bùi ngùi: "Chiêu này của ông...... quá độc ác."

Lương Chấp không quan tâm: "Này này, ông đừng nói như kiểu người là do tôi gϊếŧ chứ, mạng của tôi cũng đang gặp nguy hiểm đây này."

Đường Nghiêu nói: "Ông hiểu lầm, tôi nói ác, là nói ông ác với bản thân, ông biết rõ có tổ chức ngầm muốn gϊếŧ ông, còn cố ý ở lại đây để dẫn hung thủ tới cửa, ông không sợ chết sao?"

Đường Nghiêu đoán như vậy là vì Lương Chấp bình thường luôn gặp phải nguy hiểm, cho nên lúc bắt được Đào Minh, cậu rất kích động, cho rằng rốt cuộc có thể chạm đến cái đuôi của tổ chức thần bí kia.

Kết quả đối phương chưa nói gì đã tự sát.

Đường Nghiêu vĩnh viễn không biết Lương Chấp gặp bao nhiêu chuyện xúi quẩy là do thể chất đặc biệt của cậu.

Lương Chấp sao lại không sợ chết chứ, vấn đề là đi đâu cũng vô dụng, cậu không có cách nào nói những lời này, đành ậm ờ trả lời: "Tôi cũng không nghĩ tới, gặp tên bắt cóc mang súng xong, lại gặp thêm án mạng."

Đường Nghiêu cũng không nghĩ tới, cậu hỏi: "Vậy các ông ở lại thành phố B...... Là Quang Minh phải ở lại điều tra án?"

Lương Chấp nói: "Từa tựa vậy, hung thủ gây án chưa lâu thì cảnh sát liền phong tỏa khách sạn, cho nên còn ở bên kia kiểm tra."

Đường Nghiêu nghe vậy bèn nói ngay: "Tôi cũng qua đấy!"

Nói xong, cậu liền cúp máy.

Lương Chấp nghĩ đối phương chạy qua đây chắc cũng chưa tìm chỗ ở, cậu ra khỏi phòng, chuẩn bị đặt thêm phòng cho Đường Nghiêu.

Cậu gặp Thẩm Quyền ở hành lang, đang định chào hỏi nhưng không ngờ, Thẩm Quyền dừng lại trước cửa phòng Mục Dư Tâm rồi gõ cửa.

Mục Dư Tâm nhanh chóng mở cửa, cô thấy Thẩm Quyền thì không nói gì, chỉ nghiêng người cho hắn đi vào.

Đến cuối cùng, cả hai đều không phát hiện Lương Chấp.

Lương Chấp như bị sét đánh, cứng người tại chỗ thật lâu, mãi đến lúc di động trong túi đổ chuông, cậu mới hoàn hồn, trả lời điện thoại: "Alô......"

Giọng của Đường Nghiêu truyền vào tai: "Tôi nghe Quang Minh nói ông tìm khách sạn gần đấy ở, nhớ đặt một phòng cho tôi."

Lương Chấp: "Được......"

Lương Chấp cúp máy, sau một lúc lâu mới nói với hệ thống: "Hóa ra ở trong tiểu thuyết tình cảm, tao chỉ là một tên nam phụ không có được tình yêu......"

Hệ thống: "......" Cậu không phải nam phụ, cậu là một tên đần độn.

Đa số nhân viên khách sạn nằm trong diện tình nghi, Thẩm Quang Minh luôn một mực trợ giúp kiểm tra, lúc này anh nhận được tin nhắn của Lương Chấp.

Lương Chấp: Ông nói đúng, Thẩm ca thích Dư Tâm.

Thẩm Quang Minh tuy không biết tại sao thái độ của Lương Chấp lại thay đổi, nhưng đối phương có ý nghĩ như vậy là điều anh hy vọng.

Thẩm Quang Minh: tôi nói rồi, ẻm là tuýp anh tôi thích.

Lương Chấp: Nhưng này tiến triển cũng hơi bị nhanh đấy...... Sáng gặp mặt mà buổi tối, Thẩm ca đã vào phòng ẻm.

Thẩm Quang Minh:......

Thẩm Quang Minh biết tình huống của Thẩm Quyền, nếu Thẩm Quyền lén gặp mặt đàn ông, anh có thể nghi ngờ là có âm mưu, nhưng đi gặp với một cô gái thấy mặt lần đầu tiên như Mục Dư Tâm, anh cũng không tránh được hiểu lầm.

Lúc này, Thẩm Quang Minh lập tức gửi tin nhắn cho Thẩm Quyền.

Thẩm Quang Minh: Anh hai, anh thay lòng đổi dạ cũng nhanh quá đi?

Thẩm Quyền đọc tin nhắn, chậm rãi trả lời một?

Mục Dư Tâm chắp tay sau lưng ngâm nga, lấy rượu đỏ trong tủ lạnh ra, xoay người cười với Thẩm Quyền: "Uống một ly chúc mừng chút?"

Thẩm Quyền không đổi sắc mặt nhìn cô: "Có gì đáng để chúc mừng?"

Mục Dư Tâm ngồi xuống sô-pha, rót ra một ly rượu, uống một hơi cạn sạch, sau đó nói: "Anh cũng nghe thấy phải không, cậu ấy hoàn toàn không ngại quá khứ của tôi! Thật sự làm tôi ngạc nhiên mừng rỡ, cậu ấy quả nhiên khác với những người khác."

Thẩm Quyền lý trí hơn Mục Dư Tâm nhiều, hắn thản nhiên nói: "Một câu khách khí mà đã làm cô vui vẻ như vậy! Theo ý tôi thì cậu ta xem cô chẳng phải người quan trọng gì."
 
Bị Bắt Buộc Trở Thành Con Mồi Của Kẻ Cuồng Sát ᗷiếи Ŧɦái
Chương 45


Nụ cười của Mục Dư Tâm cứng đờ, cô có vẻ ngoài xinh đẹp, lúc giận tái mặt cũng có tư cách làm người ta không dời được tầm mắt.

Mục Dư Tâm nói: "Cho dù anh vừa rồi giúp tôi, cũng không có nghĩa anh có thể nói lời tôi không thích nghe ngay trước mặt tôi."

Thẩm Quyền cũng không muốn tiếp tục nói chuyện vô nghĩa, hắn phát hiện Mục Dư Tâm bất thường nên mới đến đây để xác nhận lại thái độ của đối phương.

Thẩm Quyền nói: "Cô có thể gϊếŧ chết Lương Chấp không?"

Mục Dư Tâm nghiêng đầu nhìn Thẩm Quyền, ánh mắt như đang nói Thẩm Quyền hỏi câu ngu ngốc, cô cười nói: "Đương nhiên, tôi thích cậu ta, làm sao có thể để cậu ấy chết trong tay người khác."

Mục Dư Tâm hiểu lầm kẻ gây án ở khách sạn là một người thi hành khác, cô không biết Thẩm Quyền đứng trước mặt mới là kẻ muốn cướp người với cô.

Chuyện Thẩm Quyền cân nhắc càng nhiều thêm, ví dụ như làm thế nào để Mục Dư Tâm thuận lợi tiến hành kế hoạch, rồi hắn sẽ cướp cơ hội gϊếŧ chết Lương Chấp ngay bước cuối của kế hoạch, đồng thời đổ hết tội danh lên đầu Mục Dư Tâm.

Về phần tên sát nhân ở khách sạn...... Hắn có một loại trực giác, e là cảnh sát sẽ không dễ gì tóm được đối phương, thậm chí tên đấy đã sớm chạy thoát.

Thẩm Quyền hỏi: "Bao giờ cô thực hiện? Tôi muốn nhìn tác phẩm của cô."

Ngón tay Mục Dư Tâm xoắn xoắn mấy lọn tóc, suy nghĩ một lát mới nói: "Chậm nhất ngày mốt, nhanh nhất ngày mai."

Thẩm Quyền nhíu mày: "Tại sao lại không xác định thời gian?"

Mục Dư Tâm nhìn tòa nhà cao tầng ngoài cửa sổ, cười nói: "Bởi vì kèn phát lệnh hành động không phải do tôi thổi, tôi nghĩ ra một cách chơi khá thú vị."

Thẩm Quyền ý thức được cái gì: "Gã đàn ông kia......"

Mục Dư Tâm nhìn rượu đỏ trong ly, môi nhếch lên càng quỷ dị hơn, như đang nhìn chất lỏng trong ly thành máu của người mình hận.

Vui vẻ uống cạn.

Thẩm Quyền trở về phòng mới rảnh lấy di động ra, nhìn thấy câu tựa như chỉ trích của Thẩm Quang Minh, hắn chậm rãi đánh một dấu chấm hỏi.

Nhưng không gửi đi, mà lại cẩn thận tự hỏi một chút, tại sao đối phương lại nghĩ như vậy.

Hắn nói thích Lương Chấp là để tiện làm việc hơn, dù sao lý do này dễ làm người ta không phòng bị.

So với để Thẩm Quang Minh nghi ngờ động cơ thật của mình, chẳng bằng bịa một lời nói dối, nếu kế hoạch thành công trong tương lai, hắn sẽ là người thoát khỏi diện tình nghi nhanh nhất.

Dù sao hắn thích Lương Chấp, cho dù trước đó mình có bệnh, Thẩm Quang Minh ít nhiều sẽ có do dự và băn khoăn.

Hắn chỉ cần tranh thủ cơ hội phản bác lại một lần là đủ rồi, đây là chuyện hắn am hiểu nhất.

Thẩm Quyền chạm màn hình, gõ bàn phím.

Thẩm Quyền: Anh nghĩ chú hiểu lầm cái gì đấy.

Thẩm Quang Minh nhanh chóng trả lời tin nhắn: "Lương Chấp nói với em, anh đêm hôm chạy đi gặp Mục Dư Tâm, anh còn muốn nói gì?

Đêm hôm? Thẩm Quyền không nhịn được nhìn đồng hồ trên điện thoại.

20:26

Thẩm Quyền thở dài, hóa ra vừa rồi hắn đi vào phòng Mục Dư Tâm bị Lương Chấp thấy, sau đó đối phương lại kể với Thẩm Quang Minh.

Tại sao? Thẩm Quyền không nghĩ ra được.

Chẳng lẽ Lương Chấp thích Mục Dư Tâm?

Thẩm Quyền cảm thấy có khả năng này lắm, đối phương có lẽ muốn đi tìm Mục Dư Tâm, nhưng lại thấy chính mình.

Thẩm Quyền cảm thấy khó chịu, hắn đổ lỗi chút cảm xúc này cho việc Lương Chấp sáng nay kháng cự mình thân cận, hắn không thể tới gần để gϊếŧ chết đối phương.

Hắn mở khóa kéo hành lý, bên trong là một bộ quần áo, mũ và khẩu trang.

Hắn nghĩ thầm: xem ra có thế lấy thân phận khác để tiếp cận.

Lương Chấp chơi game trên điện thoại cả đêm, bởi vì cậu ngủ không được, chơi đến tận hừng đông mà cả người vẫn phấn khích.

Thẩm Quang Minh cả đêm chưa về, trong lúc đấy, Lương Chấp có nhắn tin hỏi qua, đối phương nói là còn đang kiểm tra.

Nhân viên khách sạn đưa bữa sáng tới, Lương Chấp nhìn hai phần ăn sáng, cảm thấy một người ăn thì thật sự rất chán.

Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, Lương Chấp chạy ra mở cửa, nhưng người tới là Mục Dư Tâm.

Mục Dư Tâm bưng chén đĩa, bên trên là bữa sáng chưa đụng vào, cô không bỏ lỡ thất vọng trong mắt Lương Chấp, nhưng lại làm như không có gì, cười hỏi: "Anh ăn chưa, chưa ăn thì ăn cùng em đi?"

Lương Chấp cũng không vì Thẩm Quyền mà ghét Mục Dư Tâm, dù sao người ta cũng không làm gì sai, ngược lại, đối phương vẫn luôn muốn giao hảo với mình.

"Vào đi." Lương Chấp giúp Mục Dư Tâm bưng chén đĩa, đi vào trong phòng.

Mục Dư Tâm theo ở đằng sau, đánh giá phòng một vòng, cuối cùng tầm mắt dừng ở trên chiếc giường còn lại, bên trên không có dấu hiệu người ngủ qua, cô nói: "Cảnh sát Thẩm không về tối qua sao?"

Lương Chấp vừa bày bữa sáng lên bàn, vừa nói: "Đúng vậy, cảnh sát phá án chính là như thế, có đôi khi, bận đến mức mấy ngày đêm liền đừng nghĩ được nằm trên giường."

Mục Dư Tâm nói: "Anh ấy thật vất vả."
 
Bị Bắt Buộc Trở Thành Con Mồi Của Kẻ Cuồng Sát ᗷiếи Ŧɦái
Chương 46


Do đưa lưng về phía cô, Lương Chấp không nhìn thấy vẻ mặt đang cười của Mục Dư Tâm, chỉ nghe thấy giọng điệu nặng nề của đối phương.

Lúc này, tiếng gõ cửa lại vang lên, đôi mắt Lương Chấp phát sáng: "Chắc chắn là Thẩm Quang Minh về, anh đi mở cửa."

Nói xong, cậu nhanh chóng đặt bát trên tay xuống, bước nhanh ra mở cửa.

Người tới lần này cũng không phải Thẩm Quang Minh, mà là Thẩm Quyền cũng đồng dạng bưng theo bữa sáng.

Lương Chấp: "......" Sao đều đến chỗ mình ăn thế này?

Thẩm Quyền cười cười, nói: "Chào buổi sáng, cậu ăn chưa? Chưa ăn thì ăn cùng nhau đi."

Lý do giống y hệt nhau......

Lương Chấp sẽ mềm lòng với em gái, nhưng với Thẩm Quyền thì tính tình sẽ không tốt như vậy, cậu tạm thời còn chưa sắp xếp lại tâm tình của mình với Thẩm Quyền, cậu nói với giọng cứng ngắc: "Không cần ăn cùng nhau đâu, em......"

Ai ngờ hai chữ "ăn rồi" chưa nói ra, Mục Dư Tâm đã bước tới, nói: "Là cảnh sát Thẩm về à?"

Đến lúc cô thấy người tới là ai, nói: "Hóa ra là Thẩm Quyền, anh cũng đến tìm Lương Chấp cùng ăn sáng à."

Thẩm Quyền nhìn Mục Dư Tâm hai giây rồi dời tầm mắt, nói với Lương Chấp: "Xem ra anh đến vừa lúc."

Lương Chấp không tự chủ được lui về sau một bước, cậu vừa cảm giác được mùi nguy hiểm trên người Thẩm Quyền.

"Anh có thể vào không?" Thẩm Quyền nhìn như đang hỏi xin Lương Chấp đồng ý, nhưng lúc hỏi đã muốn đi vào trong phòng.

Lương Chấp trừ giữ cửa rồi đóng cửa, còn có thế làm gì nữa, cậu lén lấy di động nhắn cho Thẩm Quang Minh về sớm một chút.

Tin được chuyển, cậu mới vào phòng, Mục Dư Tâm đang bày bát đũa, còn Thẩm Quyền đứng bên cạnh nhìn.

Lương Chấp dừng bước, cậu thật sự không muốn đi qua phá vỡ hình ảnh đẹp như vậy.

Thẩm Quyền đột nhiên quay đầu, nói với cậu: "Lại đây ăn sáng."

Lương Chấp bước qua ngay lập tức như cục pin sạc đầy điện: "Vâng!"

Ba người ngồi ở bàn ăn ăn sáng, Lương Chấp và Thẩm Quyền ngồi một phía, Mục Dư Tâm ngồi đối diện.

Lương Chấp dịch mông, cậu cảm thấy đứng ngồi không yên với không khí im lặng thế này, nếu là một mình một phòng, cậu sẽ thích yên lặng như vậy, nhưng có những người khác ở đây, cậu lại hy vọng không khí có thể náo nhiệt một chút.

Một người im lặng là hưởng thụ, nhưng nhiều người im lặng là gượng gạo.

Cậu nghĩ, tốt xấu gì thì đây là phòng của mình, cậu là chủ nhân, dù sao cũng phải đánh vỡ không khí trầm mặc này, cậu nói: "......Ừm, muốn bật nhạc lên nghe không?"

Động tác trên tay của Thẩm Quyền và Mục Dư Tâm đồng thời dừng lại, cả hai dùng ánh mắt phức tạp nhìn Lương Chấp.

Lương Chấp cảm giác hình như mình vừa nói sai, nhưng mà sai cái gì?

Thẩm Quyền nói: "Có thể, cậu tự chọn là được rồi."

Mục Dư Tâm cũng nói: "Nếu là nhạc không lời thì tốt hơn."

Lương Chấp gật đầu, cậu dùng phần mềm nghe nhạc trên điện thoại, chọn album nhạc không lời rồi để chế độ lập lại.

Trong phòng, ngoại trừ thỉnh thoảng có tiếng bát đũa va chạm, còn lại là âm nhạc tươi đẹp.

Tâm trạng Lương Chấp thả lỏng không ít, bây giờ cậu mặc kệ bọn họ có nói chuyện hay không, cậu vừa thưởng thức âm nhạc vừa ăn sáng là được rồi.

Thẩm Quyền và Mục Dư Tâm ăn chậm nhai kỹ, tư thế tao nhã, cứ như vậy nên Lương Chấp ăn xong bữa sáng của mình nhanh nhất.

Cậu nhìn bộ dáng ăn sáng của hai người này, cảm giác như đang xem quý tộc trong phim truyền hình Mỹ vậy.

Lương Chấp nói với hệ thống: "Bọn họ thoạt nhìn cho một cảm giác kỳ lạ."

Hệ thống nói: "Cậu mới là thứ cho cảm giác kỳ lạ."

Tâm Lương Chấp bị đánh một cái, cậu ngượng ngùng đứng dậy, tìm cớ chạy vào toilet.

Lương Chấp vừa đi, hai người đồng thời dựng động tác trên tay lại.

Tươi cười ôn hòa trên mặt Thẩm Quyền rút đi, mặt không chút thay đổi, nói: "Cô bày trò gì đấy?"

Mục Dư Tâm bỏ đũa xuống, cả người thả lỏng dựa vào lưng ghế, cười hì hì nói: "Vậy từ lúc vào cửa tới giờ, anh tức giận cái gì thế?"

Thẩm Quyền cau mày: "Tôi không tức giận."

Mục Dư Tâm đánh giá Thẩm Quyền, phát hiện đối phương thật sự không nói dối.

Thẩm Quyền chắc không phải muốn cướp Lương Chấp chứ......

Ý cười trên môi Mục Dư Tâm thiếu chút nữa không giữ được, cô không nghĩ tiếp, vì kết quả của việc nghĩ tiếp là chết người.

Mục Dư Tâm nói: "Là tôi hiểu lầm, tôi chỉ muốn trêu cậu ta mà thôi."

Thẩm Quyền không quan tâm nhiều, hắn thu ánh mắt lại, thản nhiên nói: "Đừng làm chuyện vô vị."

Mục Dư Tâm lại cầm đũa lên ăn, có chút không yên lòng, nghĩ___

Phải nhanh chóng gϊếŧ chết Lương Chấp.

Cậu ấy là của tôi.

Tôi mới là người yêu cậu ấy nhất.
 
Bị Bắt Buộc Trở Thành Con Mồi Của Kẻ Cuồng Sát ᗷiếи Ŧɦái
Chương 47


Lương Chấp đứng trong toilet nhận được điện thoại Thẩm Quang Minh gọi tới, cậu vừa nghe máy, đối phương đã giành nói trước: "Xảy ra chuyện gì?"

Lúc nãy, Lương Chấp cảm thấy tình cảnh khá lúng túng, hy vọng Thẩm Quang Minh nhanh chóng trở về, cậu nói: "Không có việc gì."

Thẩm Quang Minh hỏi lại lần nữa: "Thật sự không có việc gì?"

Bấy giờ, Lương Chấp nhớ tới cậu và Thẩm Quang Minh từng định ra ám hiệu, nếu có một ngày xui xẻo rơi vào nguy hiểm, trong điện thoại không thể nói ra tình hình chân thật, khi bên kia hỏi lại thì phải trả lời "thật sự không có việc gì".

Lương Chấp nói: "Ừ."

Thẩm Quang Minh xác định Lương Chấp an toàn, cũng sẽ không hỏi thêm tình huống của đối phương, anh bên này đang bề bộn việc kiểm tra, cục cảnh sát bên kia đã điều động nhân lực lớn, nhưng hiệu quả cũng không rõ rệt.

Chậm trễ tìm ra hung thủ làm anh có cảm giác bất an, có lẽ đối phương đã sớm dùng cách nào đó chạy trốn khỏi khách sạn, rồi nhìn bọn họ quay cuồng bận rộn như xem một trò hề.

Thẩm Quang Minh nói: "Tôi lúc này không có cách nào trở về."

"Tôi biết, đúng rồi, Đường Nghiêu ở bên kia có giúp được gì không? Hy vọng nó không thêm phiền." Lương Chấp hỏi.

Thẩm Quang Minh còn chưa trả lời, Đường Nghiêu nghe lén bên cạnh đã không nhịn được nữa, cậu phì phò nói: "Này này, ý gì đấy! Xem thường tôi à? Tuy năm đó tôi không qua được bài thi vào cảnh sát hình sự, nhưng tôi cũng có chút tài năng đấy."

Thẩm Quang Minh bật cười, tắt loa ngoài đi, nói: "Lương Chấp biết chúng ta mở loa ngoài, cố ý chọc ông đấy."

Lương Chấp nghe tiếng, cũng biết Thẩm Quang Minh và Đường Nghiêu đã thức trắng đêm, cậu nói: "Các ông nhất định sẽ bắt được hung thủ."

"Đương nhiên." Thẩm Quang Minh bên này cười cười, anh thích giọng điệu kiên định của Lương Chấp, tựa như chính mình cũng kiên định cho rằng sẽ bắt được hung thủ.

Thẩm Quang Minh không biết kiên định của Lương Chấp là do có thể chất đặc biệt.

Cậu ở thành phố B, hung thủ sẽ ở thành phố B.

Lương Chấp không định rời khỏi thành phố B sớm, một khi cậu trở về thành phố A, hung thủ nhất định cũng sẽ lựa chọn rời đi, nếu vậy, Thẩm Quang Minh và Đường Nghiêu, còn có vô số những cảnh sát không biết tên đang vất vả điều tra, cố gắng của bọn họ sẽ uổng phí.

Cậu không phải chưa từng thử dẫn hung thủ xuất hiện khi ở bên cạnh Thẩm Quang Minh, từng có một lần, cậu xác định tên sát nhân bám đuôi, rồi hẹn Thẩm Quang Minh ra ngoài uống rượu.

Kết quả, tên đấy thật sự không xuất hiện, lúc cậu cho rằng mình tránh được một kiếp, đêm đó ở một nơi khác, có người bị hại.

Khi đó, Lương Chấp còn chưa phải là phóng viên, chỉ là qua miệng Thẩm Quang Minh mới biết được việc này.

Lúc đấy, cậu hỏi hệ thống, có phải hung thủ không thể ra tay với cậu nên mới lựa chọn người khác.

Hệ thống trả lời cậu đúng.

Cậu lại hỏi tên hung thủ kia còn muốn gϊếŧ chết cậu không.

Câu trả lời của hệ thống làm da đầu cậu tê dại.

__người bị hại kia không chết, mà là bị vũ khí sắc tra tấn tới tàn tật.

Từ đấy về sau, Lương Chấp hiểu được, dù hung thủ lúc trước chưa từng gϊếŧ ai, một khi bọn chúng nhìn thấy mình, chắc chắn sẽ không bỏ qua.

Nếu cậu chọn sự bảo vệ của cảnh sát, vậy xung quanh sẽ có rất nhiều người bị vạ lây.

Lương Chấp tự nhận mình không phải người lương thiện, nếu có thể hy sinh người khác để đổi lấy mạng của mình, cậu sẽ làm, nhưng đây cũng không phải là cách giải quyết vấn đề, đồng thời cậu cũng không muốn sống sót theo cách yếu đuối như vậy.

Cậu sẽ không để những kẻ muốn cậu chết được toại nguyện.

Kết thúc trò chuyện, Lương Chấp trở lại bàn ăn, Thẩm Quyền và Mục Dư Tâm đã ăn xong, bát đũa trên bàn không thấy, ly trà và ấm trà được bày lên, hương thơm tỏa ra từ ly trà nóng.

Hai người yên lặng uống trà, tần suất trao đổi bằng số không làm Lương Chấp có chút nghi ngờ.

Bọn họ thật sự chỉ ngồi nhìn nhau sao?
 
Bị Bắt Buộc Trở Thành Con Mồi Của Kẻ Cuồng Sát ᗷiếи Ŧɦái
Chương 48


Lương Chấp ngồi xuống, Mục Dư Tâm rót một ly trà cho cậu, hơn nữa còn hỏi: "Lương Chấp, đêm mai sẽ có bắn pháo hoa gần đây, anh có muốn đi xem không?"

Lương Chấp nghe vậy có chút động tâm, cậu đến đây là để du lịch, không có lý do gì lại nằm dài ở khách sạn.

Lương Chấp nhìn phía Thẩm Quyền, hỏi: "Thẩm ca có đi cùng không?"

Thẩm Quyền trả lời rất nhanh, hắn đứng dậy, nói: "Không đi được, hai đứa đi đi, chơi vui vẻ."

Nói xong, hắn liền rời khỏi phòng, tốc độ nhanh đến mức Lương Chấp không kịp nói lời tạm biệt.

Thật là kỳ quái, sao Thẩm Quyền có thể thả cậu và Mục Dư Tâm cùng ở một chỗ, theo lý thuyết, anh ấy lẽ ra phải bám theo chứ.

Lương Chấp với kinh nghiệm yêu đương bằng không cố gắng suy nghĩ cẩn thận, cậu trăm triệu không ngờ rằng, nhờ Thẩm Quang Minh cố ý gây hiểu lầm, mà cậu lâm vào quan hệ tam giác kỳ quái.

Mục Dư Tâm chậm rãi uống trà, cô rất vừa lòng vì Thẩm Quyền biết điều.

Cô sẽ dùng các loại lý do để dẫn Lương Chấp tới chỗ đông người, như vậy sẽ làm cho đối phương không cảnh giác hay nghi ngờ, cũng tiện cho người trốn trong bóng tối ra tay.

Thẩm Quyền tìm được những bảo vệ đuổi gã đàn ông khỏi khách sạn ngày hôm qua, hỏi bọn họ đã đuổi tên đấy tới chỗ nào.

Các nhân viên bảo vệ tưởng Thẩm Quyền còn lo lắng tên đó sẽ lại đến khách sạn quấy rối, nên vỗ ngực cam đoan, nói: "Bọn tôi đánh một chút rồi quăng thằng đấy vào ngõ nhỏ bên cạnh, chắc chắn nó không dám đến nữa."

Thẩm Quyền hỏi vị trí cụ thể, sau đó nói: "Cám ơn."

Rồi Thẩm Quyền rời khách sạn.

Ngày đó, hắn quan sát gã đàn ông kia, bàn tay đối phương xù xì, ngăm đen, là loại người bán thể lực kiếm sống, bộ quần áo mặc trên người bị giặt đến phai màu, nhìn qua thấy tiền bạc quẫn bách.

Đối phương quấy rối thất bại sẽ không từ bỏ ý đồ, nhất định là ngồi rình Mục Dư Tâm ở quanh chỗ này, hơn nữa tên đấy sẽ không đi đặt phòng ở khách sạn khác.

Tại sao Thẩm Quyền khẳng định như vậy, bởi vì___

Lúc này, hắn rút một chiếc ví bề ngoài cũ nát từ trong túi ra, ném chuẩn xác vào một thùng rác khi đi ngang qua.

Khi hắn đánh bất tỉnh gã đàn ông, cũng đồng thời móc luôn ví của đối phương.

Thẩm Quyền đi vào ngõ nhỏ được bảo vệ chỉ, hắn phát hiện chỗ này là một chỗ thú vị.

Trong ngõ có mười người đàn ông đang ngồi xổm, nhìn quần áo bẩn thỉu cùng tóc tai rối bù, người khác dễ lầm tưởng bọn họ là "ăn xin".

Thẩm Quyền đứng ở đầu ngõ, che lại nguồn ánh sáng suy nhất chiếu vào, đám người đồng thời quay đầu nhìn, đánh giá Thẩm Quyền.

Thẩm Quyền không chút do dự, tiêu sái đi vào, khi đi ngang qua một tên ăn xin, đối phương ngã xuống đất, ôm lấy ống quần Thẩm Quyền, nở nụ cười hèn mọn, nói: "Người tốt, xin cho tôi 100 tệ ăn cơm đi." <i>(~ 400k VND)</i>

Nếu Lương Chấp ở đây, chắc sẽ chửi tên ăn xin này không phải là ăn xin, mà là đòi nợ, xin tiền không chỉ xin nhiều, còn làm bộ đấy là điều đương nhiên.

Thẩm Quyền lại không nghĩ như vậy, dù sao với hắn mà nói, 100 và 1.000, hoặc là 10.000 đều không khác gì nhau. <i>(~3tr4 và ~ 34tr VND)</i>

"100 làm sao đủ, tôi có thể cho cậu 1.000." Thẩm Quyền cúi đầu nhìn tên ăn xin, ánh mắt thật bình thản.

Ngõ nhỏ im lặng như tờ, lời này của hắn giống như tảng đá ném mạnh vào mặt hồ yên ả, làm từng lớp sóng nổi lên.

Những tên ăn xin còn đang ngồi đấy, thấy gặp được cá lớn, đều đứng dậy chạy qua, chìa tay xin.

"Người tốt cho tôi tiền đi, đã mấy ngày không ăn gì."

"Già trẻ trong nhà đã đói mấy ngày rồi."

"Người tốt cả đời bình an."

Thẩm Quyền nâng tay lên, đám ăn xin không tự chủ được, bị khí thế của hắn ảnh hưởng, an tĩnh lại.

Ánh sáng chiếu sau lưng Thẩm Quyền, làm trên mặt hắn có bóng tối che lại, hắn mỉm cười, lộ ra hứng thú mơ hồ: "Chỉ cần giúp tôi một việc, có thể trả ngay 1.000 tệ."

Đáy mắt đám ăn xin lộ qua hưng phấn, tham lam.

"Nhưng mà ---" Thẩm Quyền giơ một ngón tay: “Chỉ có một suất."

Đám ăn xin liếc qua lẫn nhau, không biết là ai ra tay trước, đột nhiên đạp chân một người khác, ngay lúc tiếng hét cất lên, bọn họ vung nắm đấm ngay trước mặt Thẩm Quyền.

Thẩm Quyền đứng tại chỗ nhìn tất cả, bọn họ căn bản có thể chọn ra một người, làm việc xong thì chia đều số tiền, dù sao mười người vẫn có thể được 100 tệ mỗi người.

Nhưng hắn biết rõ đây là không thể, có rất nhiều chuyện thoạt nhìn như có thể chọn lựa giữa A và B, nhưng tới cùng lại chỉ có một đáp án chính xác.

Ăn được hoặc đạp đổ, mọi người càng muốn đi con đường cực đoan, không muốn chọn con đường đơn giản bình thường để đi.

Bình thường là không thể chấp nhận.

Cuối cùng, chỉ còn một tên ăn xin cao lớn đứng vững, những tên khác đều nằm dưới đất rêи ɾỉ.
 
Bị Bắt Buộc Trở Thành Con Mồi Của Kẻ Cuồng Sát ᗷiếи Ŧɦái
Chương 49


Lúc tên đấy đi tới, còn xém vấp phải người nằm trên đất, gã dồn sức đá tên nọ, mãi đến lúc đối phương bất động mới dừng đá, lại đi đến trước mặt Thẩm Quyền, ồm ồm nói: "Cậu muốn tôi làm cái gì?"

Thẩm Quyền quan sát hai tay dính máu đang run rẩy của gã, xem ra là đang cố giả bộ mạnh mẽ, hắn nói: "Chỗ này ngày hôm qua có gương mặt mới?"

Tên cao lớn nghĩ ngợi rồi gật đầu: "Có, là một người đàn ông đeo khẩu trang, gã ta còn ở chỗ này."

Thẩm Quyền nhướn mày, hỏi: "Mấy người không đuổi gã đi?"

Trong mắt Thẩm Quyền, nếu đây là địa bàn tụ tập của đám người này, hẳn là sẽ không dễ gì tha cho người ngoài ở lại.

Trên mặt tên cao lớn lộ ra căm ghét, gã nói: "Thằng đấy có bệnh, bọn tôi không dám tới gần nó."

Thẩm Quyền hiểu ra, hắn nói: "Vậy đưa tôi đi gặp gã."

Tên cao lớn liền trợn mắt nhìn Thẩm Quyền, trên mặt như thể viết ba chữ cậu điên rồi.

Thẩm Quyền thấy thế bèn lấy di động ra, nói: "Tôi không mang tiền mặt, cậu có mã QR để scan không?"

Tên cao lớn lập tức lấy trong túi ra một cái mã QR, dạo này, cho tiền ăn xin cũng phải theo kịp thời đại, có khi tên đấy cũng có cả thẻ ngân hàng không chừng. (*)

Thẩm Quyền trả 1.000 tệ, nhẹ nhàng hỏi: "Bây giờ có thể dẫn tôi đi gặp tên kia không?"

Tên cao lớn đã thu tiền, dĩ nhiên không thể làm trái Thẩm Quyền, gã rành nhất là nhìn người, trong lòng biết Thẩm Quyền không xem tiền là vấn đề lớn, chắc chắn là loại người không thể trêu vào.

Gã khom người, dẫn đường phía trước với điệu bộ yếu thế: "Bên này."

Thẩm Quyền theo tên cao lớn dẫn đường, gặp được gã đàn ông kia, đối phương tuy không bị đuổi đi, nhưng bị dồn đến bên cạnh đống rác.

Gã đấy khoanh tay, co người lại nằm ngủ.

Tên cao lớn đứng cách đấy năm bước, không muốn tới gần, Thẩm Quyền cũng không quan tâm, hắn đeo khẩu trang và đội mũ vào, rồi cúi người nhặt chai nước trên mặt đất lên, bất ngờ phát hiện bên trong vẫn còn nước.

Hắn vốn định dùng chai đập tỉnh gã đàn ông, mà như này cũng tốt, có thể dùng một cách khác nhẹ nhàng hơn.

Thẩm Quyền cầm chai, trút thẳng nước bên trong xuống đầu gã đàn ông.

"A!" Gã đàn ông bị cảm giác mát lạnh làm bừng tỉnh, gã ngẩng đầu lên liền thấy trước mặt có người, bản năng cho rằng đối phương giở trò, gã vừa sợ vừa cáu: "Mày là ai?!"

Thẩm Quyền còn chưa kịp nói gì, gã đã vung nắm đấm tới.

Hắn thoải mái né người, một cước đạp mạnh gã đàn ông dính lên tường, giọng nói lộ ra ý bất đắc dĩ: "Chúng ta là người đi cùng đường thôi."

"Ai đi cùng đường với mày! Mẹ nó!" Gã đàn ông chống hai tay lên tường muốn tránh thoát, nhưng sau khi làm mất ví, gã không có tiền mua cơm, đói cả một ngày nên căn bản không có nhiều sức lực.

Thẩm Quyền thu chân, lúc gã đàn ông muốn tấn công tiếp thì mở miệng nói: "Tao cũng đến tìm Mục Mục."

Nắm tay của gã đàn ông dừng lại giữa không trung, gã kinh ngạc nói: "Mày?"

"Tao theo dõi thẳng đến khách sạn, sau đấy thì thấy mày." Thẩm Quyền đeo khẩu trang, dù không cố ý đè thấp giọng nhưng vẫn có mấy phần trầm thấp và khàn: “Người bên cạnh con bé rất lợi hại, tao nghĩ tìm mày hợp tác."

Gã đàn ông nghe thế bèn sờ vào chỗ đau nhức đằng sau gáy, lòng gã còn sợ hãi, nói: "Con đi~ kia ỷ vào mặt đẹp nên kiếm được chỗ dựa tốt."

Lúc này, gã đàn ông đối với Thẩm Quyền đã hoàn toàn không còn địch ý lúc trước, gã nhìn chằm chằm mặt Thẩm Quyền.

Thẩm Quyền cũng kệ cho đối phương xem xét, nhưng trong lòng hắn đang khó hiểu rốt cuộc đối phương muốn nhìn ra cái gì.

Gã đàn ông đột nhiên nói: "Tao còn nghĩ người giống tao chết hết rồi chứ, không ngờ... Ha."

Thẩm Quyền hơi nhướn mày, nhưng biểu cảm này đã bị mũ và khẩu trang che dấu hoàn hảo, hắn dựa theo lời nói của đối phương, hỏi: "Đã chết hết rồi à?"

"Đúng vậy, vốn định tìm thêm vài người cùng nhau đi tìm nó tính sổ, ai ngờ, tất cả đã chết hết! Một đám vô dụng!" Lúc này, gã đàn ông đã kéo xuống chiếc khẩu trang che hơn nửa mặt, trên mặt hắn lít nhít đầy đốm đỏ, sốc thị giác có thể làm người bị chứng sợ lỗ muốn chết ngay tại chỗ.

"Tao dù có chết, cũng muốn kéo con đi~ kia xuống địa ngục cùng tao!"
 
Bị Bắt Buộc Trở Thành Con Mồi Của Kẻ Cuồng Sát ᗷiếи Ŧɦái
Chương 50


Ánh mắt và giọng điệu của gã đàn ông trở nên điên cuồng, hiển nhiên là trạng thái tinh thần đang nguy hiểm.

Thẩm Quyền không phải bác sĩ, nhưng liên tưởng đến chuyện Mục Dư Tâm từng làm, hắn đại khái biết gã này đã bị bệnh lây qua đường tìиɦ ɖu͙ƈ.

Đối phương thấy hắn đeo khẩu trang, nên nghĩ đồng bệnh tương liên.

Bây giờ đang là mùa hè, Mục Dư Tâm mặc váy mát mẻ, cho nên Thẩm Quyền dựa theo phần da thịt lộ ra ngoài của đối phương, xác định thân thể của đối phương thật sự khỏe mạnh.

Thẩm Quyền có chút tò mò Mục Dư Tâm làm thế nào để làm được, nhưng chút xíu hiếu kỳ không đủ để quấy nhiễu kế hoạch của hắn, hắn nói: "Tao nghe được đêm mai bọn họ sẽ đi xem bắn pháo hoa, khi đó là thời cơ tốt nhất để xuống tay."

Lý trí của gã đàn ông trở về, gã bình tĩnh hỏi: "Mày có kế hoạch gì sao?"

Thẩm Quyền theo từ đầu thấy gã này xông vào khách sạn tìm Mục Dư Tâm tính sổ, đã biết ngay đối phương là loại không não ngu xuẩn, nếu không, hắn cũng chẳng phải tự mình đến đây, hắn nói: "Đương nhiên, chỉ cần mày nghe tao, Mục Mục giữ cho mày giải quyết."

Trong mắt gã đàn ông lộ ra sảng khoái, cũng không biết có phải đang nghĩ đến sẽ tra tấn Mục Dư Tâm như thế nào, gã gật đầu nói: "Anh đây sẽ nghe lời mày...... Mày cho tao chút tiền với, tao làm mất ví rồi, đói rã bụng cả một ngày."

Làm đầu sỏ chôm mất ví của gã đàn ông, Thẩm Quyền hỏi: "Mày có mã QR không?"

Gã đàn ông sửng sốt một chút: "Cái gì?"

Thẩm Quyền quay đầu liếc nhìn đám ăn mày đằng xa: "Đám ăn xin kia đều biết mang mã QR trong người."

Gã đàn ông rốt cuộc hiểu được ý của Thẩm Quyền, gã nắm chặt tay lại, nói: "Tɦασ mẹ! Tao không phải ăn xin."

Đúng vậy, mày còn không bằng bọn chúng, Thẩm Quyền nghĩ thầm.

Gã đàn ông giống như đống rác bên cạnh, làm người ta buồn nôn.

Bắn pháo hoa là chương trình của một nhà hàng ngoài trời mới khai trương tổ chức, Mục Dư Tâm đã đặt sẵn chỗ ngồi, tối đến thì Lương Chấp và cô đi trước.

Lương Chấp vẫn mang ba lô như thường lệ, Mục Dư Tâm thấy thế cũng không nói gì.

Lương Chấp quay đầu nhìn thoáng qua cửa phòng Thẩm Quyền, nói: "Thẩm ca thật sự không đi cùng chúng ta sao?"

Một tia khó chịu lướt qua mắt Mục Dư Tâm, cô không thích Lương Chấp quan tâm Thẩm Quyền như vậy, cô nói: "Em nghĩ Thẩm ca có việc khác cần hoàn thành, đi nhanh đi, nếu không sẽ bỏ lỡ chương trình mất."

"Ừ." Lương Chấp vẫn rất để ý, cậu hỏi hệ thống trong lòng.

"Hệ thống, mày nghĩ Thẩm Quyền đi đâu?"

Hệ thống nói: "Theo lẽ thường mà nói thì chắc là có hẹn hò gì rồi."

Lương Chấp: "Cái gì? Không phải ảnh thích Dư Tâm sao?"

Hệ thống lúc này mới phát hiện mình lỡ lời: "Tôi thì cho là như vậy, tình cảm của con người tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh."

Lương Chấp nghe thế thì cảm thấy vui, nhưng cậu không thích giọng trào phúng ở nửa câu sau của nó: "Mày không hiểu."

Hệ thống: "......" Thực sự không hiểu gì hết mới là cậu, không thèm nói nữa!

Nhà hàng ngoài trời chật cứng khách, này cũng không lạ, hoạt động mừng khai trương nhà hàng tự nhiên có thể hấp dẫn rất nhiều người đến.

Vị trí Mục Dư Tâm đặt sẵn có tầm nhìn rất tốt, có thể thấy trọn quang cảnh của cả thành phố, gió nhẹ thổi bay đi không ít áp lực bị tích tụ khi Lương Chấp đến thành phố B.

Mục Dư Tâm chú ý tới biểu cảm thoải mái của Lương Chấp, cô mỉm cười nói: "Anh thích nơi này không?"

Lương Chấp gật đầu nói: "Thích."

Vậy cậu thích tôi không? Mục Dư Tâm hỏi trong lòng, cô nhìn tóc mái của Lương Chấp bị gió thổi bay, trong nháy mắt đấy, cô nở nụ cười như thể nhận được đáp án.

Có rất nhiều cặp đôi đến nhà hàng, vẻ ngoài đẹp nhất là hai người Lương Chấp và Mục Dư Tâm, tuy hai người không phải một cặp, nhưng trong mắt người ngoài, cả hai lại cực kỳ xứng đôi.

Diện mạo bắt mắt cũng hấp dẫn kẻ có ý xấu trốn trong bóng tối.

Triệu Thủ là gã đàn ông quấy rối Mục Dư Tâm, với bề ngoài quái dị nên gã rất khó giả làm thực khách để vào nhà hàng, cũng may vì khai trương nên đón nhiều khách, gã nhận lời mời làm nhân viên vệ sinh tạm thời và thành công trà trộn vào trong nhà hàng.

Gã vừa nhìn thấy Mục Dư Tâm liền hận không thể chạy đến xé nát bộ dáng vui vẻ của đối phương! Nhưng hắn hiếm được nhẫn nhịn tốt như vậy.
 
Back
Top Bottom