Trời ạ...
Cô còn tưởng cô ta không để bụng chuyện mình từng lừa cô ta chứ.
Trong lòng Tô Thành lập tức dấy lên dự cảm chẳng lành - chẳng lẽ vừa rồi tất cả chỉ là giả vờ thôi sao...
Lúc nãy trước mặt người khác thì không tính toán, giờ giữa nơi hoang vu này chỉ còn hai người, chẳng lẽ lại định ra tay thật rồi à!?
Thấy tình hình không ổn, cô lập tức quay đầu bỏ chạy.
Ánh mắt Lăng Nguyệt Tịch lóe lên, phản ứng còn nhanh hơn, lập tức đuổi theo, siết chặt lấy vai cô.
Tô Thành theo bản năng vung tay hất ra, rồi nghĩ lại - với thân phận lính tiên phong của Long Vực, biết chút võ nghệ cũng chẳng lạ, nhân tiện thử luôn thực lực cận chiến của đối phương cũng tốt.
Nghĩ vậy, cô liền nở nụ cười ngọt ngào, giơ tay tung một cú móc trái.
Trong mắt Lăng Nguyệt Tịch thoáng hiện nét kinh ngạc, khẽ nghiêng người về sau, linh hoạt tránh khỏi.
Khi nhìn lại cô, trong ánh mắt đã ẩn thêm chút hứng thú.
Hai người qua lại, quyền cước giao nhau.
Vì đã phong tỏa tuyến thể, sức mạnh của Tô Thành giảm đi đáng kể, song mỗi chiêu mỗi thức đều cực kỳ hung mãnh.
Đấu được mấy chục hiệp, cô bắt đầu cảm thấy mệt, dần dần yếu thế.
Đối phương cũng nhận ra điều đó, nhân lúc cô chưa kịp thu chiêu, một cú đá quét ngang mạnh mẽ liền lao đến.
Tô Thành vội giơ tay đỡ, tuy gắng gượng chắn được nhưng vẫn bị chấn động lùi liền mấy bước, "rầm" một tiếng ngã va vào cửa.
Ngay sau đó, hai tay cô bị giữ chặt, bị ép giơ sang hai bên.
Lăng Nguyệt Tịch áp người tới, giam chặt cô giữa tường và ngực mình, ánh mắt hơi nhướng, tràn đầy đắc ý.
Cả hai đều thở dốc, xem ra đều đã hao không ít sức.
Dù thua, nhưng Tô Thành cũng đã ước lượng được - khả năng cận chiến của Lăng Nguyệt Tịch quả thật mạnh hơn Beta bình thường, song so với Alpha cấp cao thì vẫn kém xa.
Cho nên, cô ta mới dựa dẫm vào súng đến vậy.
"Tịch Tịch lợi hại quá!"
- Tô Thành lập tức cười nịnh, "Đến Alpha như tôi cũng phải bái phục rồi đó~"
Lăng Nguyệt Tịch khẽ hừ cười: "Vừa rồi còn muốn chạy à?"
"Ha ha ha, cô xem cô nói kìa..."
Chuyện đó chẳng phải phản ứng tự nhiên của con người khi gặp nguy hiểm sao?
Tất nhiên câu này không thể nói ra, cô liền mỉm cười: "Đó là... thêm chút hứng thú ấy mà.
Đứng yên chẳng vui chút nào, đúng không?"
"Xưa nay chẳng phải đều là một người đuổi, một người chạy mới thú vị sao?
Như mèo với chuột, Cừu Vui Vẻ với Sói Xám, Ultraman với quái vật..."
"Đừng đánh trống lảng."
- Lăng Nguyệt Tịch cau mày cắt lời, rõ ràng chỉ định phạt nhẹ, ai ngờ người này nói vòng vo mãi.
Khóe miệng Tô Thành cứng lại - người này thật chẳng dễ gạt như Hồ Tử Uyển...
Có vẻ chỉ còn cách-
"Tôi sai rồi."
- Chớp mắt, cô liền đổi sắc mặt, nghiêm túc, giọng chân thành: "Lần sau tôi tuyệt đối không- á!"
Chưa kịp nói hết, Lăng Nguyệt Tịch đã thô bạo xé cổ áo cô, cúi xuống cắn mạnh một cái...
Ngày trước những lời nói dối vụn vặt cô ta còn bỏ qua, giờ thì sao?
Chuyện gì không thể nói thẳng, lại còn cùng Hồ Tử Uyển giở trò lừa cô!?
Càng muốn trốn, người kia càng cắn mạnh, thân thể cô bị ép chặt, gần như không thể cử động.
Trông chẳng khác nào một con ma cà rồng đói khát ngàn năm.
"Đau..."
- giọng Tô Thành nghẹn lại, gần như sắp khóc.
Mẹ nó, cô ta là chó à!?
Lại cắn người nữa!?
"Hừ."
- nghe tiếng kêu thảm, Lăng Nguyệt Tịch buông ra, liếc nhìn vết cắn trên cổ cô.
"..."
- rõ ràng còn chưa rách da, mà đã đau đến khóc.
Ánh mắt cô khẽ dừng nơi sợi dây chuyền bạc trên cổ đối phương, thoáng dấy lên chút tò mò.
Vốn định kéo ra xem, nhưng nghĩ đến chuyện vừa rồi, cô lại kìm xuống, lạnh giọng hỏi: "Còn dám lừa tôi nữa không?"
Giọt nước mắt còn đọng nơi khóe mắt, Tô Thành nhắm tịt mắt, liên tục lắc đầu: "Không dám nữa, không dám nữa..."
Sợ muốn chết, đau đến tưởng gãy cổ thật rồi.
Nhận được câu trả lời vừa lòng, sắc mặt Lăng Nguyệt Tịch dịu đi đôi chút.
Tay cô vuốt dọc gò má đối phương, chậm rãi nắn nhẹ dái tai nhỏ xinh, giọng trầm thấp: "Thế thì ngoan ngoãn khai thật ra..."
"???"
Nghe vậy, tim Tô Thành đập thình thịch, hàng mi khẽ run, mở mắt đối diện ánh nhìn xanh biếc như ngọc, run giọng hỏi: "Khai... khai cái gì cơ...?"
Hiện tại cô vẫn chưa làm gì quá đáng trong Hồng Tú Chiêu, tự nhận mình che giấu rất tốt, chắc hẳn không để lộ sơ hở đâu nhỉ?
Vả lại, cô đã tỏ ra ngoan ngoãn thế rồi mà...
Ờ thì, vốn dĩ tính cách cũng vậy thôi.
Nhưng, rốt cuộc người này phát hiện ra điều gì?
Một cơn gió lạnh thổi qua, cuốn mấy sợi tóc bạc bay lượn.
Trong mắt Lăng Nguyệt Tịch như phủ sương tuyết ngàn năm, giọng lạnh băng vang lên:
"Cô... có từng hôn người khác chưa?"
Hả???
Chỉ vậy thôi à??
Tô Thành, vốn đang lo nghĩ phải bịa lý do thế nào, bỗng đứng hình.
Cái quỷ gì thế này...
Nhưng người trước mặt lại nhìn cô đầy lạnh lẽo, không để chừa chút lối thoát, quanh người còn tỏa ra khí lạnh mơ hồ, hoàn toàn không giống như đang đùa.
Cô chớp đôi mắt ươn ướt, ngoan ngoãn đáp: "...Chưa mà."
Một con chó độc thân thì hôn ai cơ chứ!?
Lăng Nguyệt Tịch chăm chú quan sát vẻ mặt cô, thấy cô không hề hoảng loạn mà còn tỏ ra rất tự nhiên, ánh mắt cũng dịu đi đôi chút.
Chưa từng hôn người khác...
Vậy thì sao...
"Có phải cô thấy tôi hôn giỏi lắm không?"
- cảm nhận được lực siết trên tay mình nới lỏng, Tô Thành nhân cơ hội nắm lấy tay cô ta, cười nói: "Chuyện như thế chẳng phải ai cũng tự học được sao, cần gì người dạy~"
Nói đùa chứ, cô sống từng này năm rồi, phim xem còn chưa đủ à~ (khụ).
Khụ, chẳng phải có câu "chưa ăn thịt heo thì cũng thấy heo chạy" sao?
Được tí ánh sáng là liền rực rỡ, đúng là nói về Tô Thành - ai mà biết được, mới vừa rồi còn đau đến mức khóc sướt mướt kia mà.
Cô nói rất tự nhiên, nhưng Lăng Nguyệt Tịch lại cau mày, vẻ mặt buồn bực, u uất.
Biểu cảm như trẻ con không cam lòng kia dường như đang nói: "Dựa vào cái gì cô lại giỏi hơn tôi?"
"Cô thật sự không lừa tôi?"
Lăng Nguyệt Tịch ngẩng mắt liếc cô, lại hỏi thêm một lần.
Lại còn nói "tự học thành tài"?
"Thật mà..."
Tô Thành bị dáng vẻ ấy chọc cười, ôm lấy người trong lòng, nói: "Kỹ thuật hôn của tôi cũng còn vụng lắm."
Khi ấy đầu óc cô cũng trống rỗng, hoàn toàn hành động theo bản năng - nhất thời xúc động, thấy đẹp liền nổi lòng tham.
Nhưng mà...
"Cô cũng đừng nản, chuyện này làm vài lần là quen thôi."
"?"
Khóe môi khẽ nhếch, Tô Thành ôm lấy Lăng Nguyệt Tịch xoay người, học theo động tác vừa nãy của cô, ngược lại ép người lên cửa.
Đôi môi ấm áp khẽ phủ xuống, mềm mại, vụn vặt, như đang đối đãi với một món bảo vật quý giá - cẩn thận từng chút, không vương chút tạp niệm nào.
Tim khẽ run, Lăng Nguyệt Tịch cũng vô thức khép mắt lại.
Hai thân ảnh kề sát, chóp mũi cọ nhau, mười ngón đan xen, bàn tay lạnh buốt dần được hơi ấm bao phủ, ấm lên từng chút.
Đêm tĩnh lặng, trăng len lỏi trốn sau tầng mây, ánh sáng mờ ảo.
Rất lâu sau, Tô Thành mới buông môi cô ra, cười nói:
"Đường còn dài, chúng ta có thể từ từ khám phá nhé~"
Người trước mặt gương mặt ngập tràn xuân sắc, hoàn toàn không giống chút nào với dáng vẻ "bé con khóc nhè" khi nãy.
Tai Lăng Nguyệt Tịch đỏ bừng, hờn dỗi liếc cô một cái, rồi đẩy cô ra, xoay người chạy vào trong nhà.
Còn trốn à?
Tô Thành nheo mắt, hướng vào trong gọi lớn:
"Tô Tô!
Chúc ngủ ngon dùm tôi!"
Lăng Nguyệt Tịch nghi hoặc ngẩng đầu, chỉ thấy chiếc đồng hồ báo thức toàn tức đặt bên đầu giường đột nhiên sáng lên, lập tức chiếu ra hình ảnh của Tô Thành--
Một bản sao 1:1, y hệt người thật.
Hình ảnh "Tô Thành" dường như cảm ứng được vị trí của cô, quay đầu lại vẫy tay, dịu dàng nói:
"Ngủ ngon nhé~ Nói nhỏ thôi, ở bên cô thật sự rất hạnh phúc đó.
Hôm nay gió Tây Nam cấp hai chuyển cấp ba......"
Nghe động tĩnh trong phòng, Tô Thành cười cong cả eo, tâm trạng cực kỳ tốt, thong thả rời khỏi tiểu viện.
......
Đêm dài dằng dặc, ánh đèn trong sơn trại dần lụi tắt.
Có người rõ ràng vừa được như ý, lại trằn trọc suốt đêm không ngủ.
Có người lặng lẽ một mình trên núi, lại nằm mơ thấy bướm bay, giấc mộng ngọt ngào ngoài dự đoán.
.
Từ hôm đó đã qua thêm mấy ngày, ngày nào Tô Thành cũng bị người trong trại kéo đi giúp làm nông vụ.
Nghe nói năm nay mùa màng tốt, người của Hồng Tú Chiêu không đủ tay làm.
Trong khoảng thời gian ấy, cô vẫn luôn chờ Lăng Nguyệt Tịch mở miệng nhắc đến chuyện Thủy Liên Động.
Dù sao đã sắp cướp hàng của Long Vực, ít ra cũng phải trang bị vũ khí thuận tay chứ?
Giáp chiến hay súng ống gì đó chẳng hạn.
Thế mà người kia cứ như chẳng có gì xảy ra cả, ngày thường chỉ quanh quẩn trong nhà, trừ bữa ăn ra thì gần như không gặp được.
Một tay cầm cào xới đất, cô vừa làm vừa nghĩ - hay là mình chủ động hỏi thử?
Chỉ sợ người kia lại suy nghĩ nhiều, dù sao cô ta cũng chẳng dễ bị dỗ như người khác.
"Tô Tô không dễ dụ đâu, con nhóc đó lanh lợi lắm.
Cô cứ nói thẳng với nó đi."
Thi Vân Khởi đã lần theo đầu mối, từ Phác Phác mà biết được ai là người gài vụ giấu rượu.
Ngón tay lách cách gõ bàn phím, cô không quay đầu nói:
"Giờ ta cũng chẳng có gì gọi là trang bị tốt đâu."
"Lần trước cướp được hàng của Long Vực chỉ có vài khẩu súng, đều chia cho người trong trại rồi.
Giáp máy hiện giờ cũng chỉ có con của Phác Phác là còn dùng được."
"Sau đó các cô lại đi cướp Long Vực thêm một lần nữa, tiêu hao bao nhiêu đạn dược, cuối cùng chỉ vơ được ít dược phẩm.
À đúng, còn nhặt được một Alpha tàn."
Giờ đừng nói là chia súng cho cô ấy, ngay cả đạn dược của chính họ cũng không đủ dùng.
Hơn nữa, trước đó Lăng Nguyệt Tịch cũng chẳng hề hỏi tới.
Mãi đến khi nghe cô kể lại chuyện gặp Trình Tô, Thi Vân Khởi mới cảm thấy quá trùng hợp.
"Cô từng thấy mặt dây chuyền của cô ta chưa?"
Thi Vân Khởi dừng tay, nghiêm túc nhìn Lăng Nguyệt Tịch nói: "Đó là loại vật liệu mà ngay cả tôi cũng chưa từng thấy qua, tuyệt đối không phải thứ tầm thường."
Nghe vậy, Lăng Nguyệt Tịch khẽ nhíu mày, trầm ngâm một lúc rồi hỏi:
"Cô ấy cho cô xem à?"
"???"
Thi Vân Khởi xua tay: "Không phải trọng điểm, ý tôi là cái chất liệu đó--"
"Khi nào cô thấy?"
"......"
Cái này... quan trọng sao?
Được rồi, quan trọng.
Thấy ánh mắt đối phương lạnh như băng, Thi Vân Khởi chọn đầu hàng.
"......
Là mấy hôm trước, khi chúng ta vừa về trại.
Cô ngủ dọc đường, tôi và cô ta nói chuyện trong sân, tôi chỉ thuận tay nhìn thử thôi......"
Cảm nhận được khí lạnh phả tới, Thi Vân Khởi ho nhẹ hai tiếng, nghiêm túc nói:
"......
Tôi không động tay động chân gì hết nhé.
Tôi chỉ nhắc cô, Trình Tô có lẽ không đơn giản đâu."
Quả thật không đơn giản, Lăng Nguyệt Tịch nghĩ.
Rất giỏi nói dối, lại đầy sơ hở.
Nhưng người có tuyến thể hỏng rồi thì còn làm được gì?
Với Kình Thương mà nói, loại người đó chẳng có giá trị nào cả.
Huống hồ, ánh mắt con người - không thể nào giả được.
"Không có súng thì thôi."
Lăng Nguyệt Tịch thu lại suy nghĩ, nhìn sang màn hình nói: "Bao giờ Long Vực hành động?"
"Chắc vẫn là ba ngày nữa."
Thi Vân Khởi chỉ vào tập tài liệu trên màn hình: "Hệ thống của Long Vực đã tải lên hồ sơ điều tra khu 15.
Tuy chưa giải mã được, nhưng tôi đoán, lần này Phá Hiểu ít nhất sẽ cử ba người trở lên."
"Trừ Toan Nghê, Bệ Ngạn ra, thì Nhai Tệ và Trào Phong - hai chủ lực này ít nhất cũng có một người xuất chiến."
"Xét đến việc khu 15 đã được xếp vào vùng nguy cơ trung cao, Kình Thương rất có thể sẽ phái cả bốn người cùng đi."
Nói cách khác - ba Alpha cấp A, một cấp S, cộng thêm một đội tiên phong.
"Không dễ đối phó đâu."
Lăng Nguyệt Tịch nói: "Một khi phát hiện tình huống bất thường, lập tức rút lui, an toàn là trên hết."
"Ừ."
Thi Vân Khởi gật đầu đồng ý: "Đợi lát nữa Uyển Uyển và Phác Phác đến, chúng ta cùng bàn kỹ tuyến đường."
......
Mặt trời sắp lặn, Tô Thành đứng thẳng dậy khỏi ruộng, tay chống lên cái cào, thở ra một hơi.
Cô thật sự cạn lời rồi, trong cái trại lớn thế này, ngoài cái Alpha tàn tật Thi Vân Khởi kia ra thì chưa từng thấy bóng dáng Alpha nào khác.
Lực lượng không đủ mạnh, xem ra toàn dựa vào thiết bị mà cầm cự.
Ở phần sau của nguyên tác, Hồng Tú Chiêu lái cơ giáp đầy trời, đánh thẳng vào Long Tiêu Cung, uy phong vô cùng.
Ngoài ra, thứ khiến người ta kiêng dè nhất chính là khẩu súng bắn tỉa của Lăng Nguyệt Tịch.
Tầm bắn xa, uy lực mạnh, giết người trong vòng ngàn dặm.
Mà bây giờ, những thứ đó hẳn là đang được giấu trong Thủy Liên động.
Nếu có thể phá hủy được thì tốt quá, cô nghĩ.
Không chỉ phải ra tay kín đáo không để ai hay biết, mà còn không được khiến người khác nghi ngờ mình.
Chuyện này đúng là không dễ làm.
Đang suy nghĩ, bỗng có người nhẹ nhàng chạm vào vai cô từ phía sau.
Tô Thành quay đầu lại, chỉ thấy Lăng Nguyệt Tịch đang đứng phía sau, thần sắc lạnh nhạt, trong tay còn cầm một thanh đao dài.
Cô lập tức toát mồ hôi lạnh - sao cô ta lại xuất hiện ở đây?
Mới chỉ nghĩ trong đầu thôi mà, lẽ nào định giết người thật sao?
Tô Thành lập tức cảnh giác, lặng lẽ siết chặt cái cào trong tay.
"Mấy ngày nay xem ra cũng ngoan đấy."
Lăng Nguyệt Tịch khẽ vén mấy sợi tóc bên tai, hơi quay đầu sang một bên, nói: "Thanh đao này thưởng cho cô, mang theo để phòng thân."
Nói xong thì rất cứng nhắc mà đưa đao ra, thẳng tắp chĩa đến trước mặt cô.
Tô Thành theo bản năng lùi lại một chút, đợi nhìn rõ mới phản ứng được.
Hả???
Thưởng cho cô...?
Cô nhìn kỹ, đó là một thanh đao vòng chuôi kiểu Đường, dài khoảng bốn thước, chuôi bạc phối vỏ lam sẫm, lạnh lẽo uy nghiêm.
Càng nhìn càng thấy quen, chẳng phải là đao của chính mình sao?
Khóe miệng cô giật giật...
Lăng Nguyệt Tịch quay đầu sang một bên, môi mím chặt, tay vẫn duỗi thẳng, ra vẻ nếu không nhận thì cô ta cứ giữ tư thế đó mãi.
"Cái này... là tặng cho tôi à?"
Tô Thành kinh ngạc chỉ vào mình.
Không thể tin nổi - dùng đồ của cô để tặng cô.
Hơn nữa...
Có ai tặng quà mà dữ dằn như vậy chứ?
Sắc mặt Lăng Nguyệt Tịch hơi cứng lại, "Tôi có súng trong tay, giữ nó cũng vô ích."
Ngừng một chút, lại bổ sung: "Tử Uyển nói Alpha dùng đao thuận tay hơn.
Tôi thấy cô cũng biết chút quyền cước, coi như hợp."
Ồ, thì ra là vậy...
Nghe có vẻ ngẫu nhiên, nếu bỏ qua việc cô ta cố tình chạy một quãng xa như thế xuống núi chỉ để làm chuyện này.
"Nhưng tôi không biết dùng đao mà."
Tô Thành xòe tay, bất đắc dĩ nhìn cô ta.
Không phải không biết, mà là không thể dùng.
Thanh đao này cô dùng quá quen tay rồi - nguyên chủ luyện bao nhiêu năm, dù bây giờ tuyến thể bị phong ấn, chỉ bằng cây đao này cũng đủ đấu với Alpha cấp B.
Sơ suất một chút là lộ hết thân phận.
Huống hồ nếu thật sự chạm trán Long Vực, chỉ cần đao pháp này vừa ra, mấy người Phá Hiểu chắc chắn sẽ nhận ra ngay.
"Không thích thì vứt đi."
Sắc mặt Lăng Nguyệt Tịch tối sầm lại, giọng cũng lạnh đi.
Nói nhiều như vậy mà người kia vẫn không chịu nhận, cô cau mày, thẳng tay nhét đao vào ngực đối phương rồi quay người bỏ đi.
"Khoan, gấp gì chứ, tôi có thể học mà."
Tô Thành vội vàng ôm đao đuổi theo, kéo nhẹ tay áo cô ta: "Đồ cô tặng tôi, sao tôi nỡ vứt đi."
"Chỉ là muốn trêu cô một chút, nghe cô nói mấy câu dễ nghe thôi mà."
"..."
Tô Thành kéo cô quay lại đối mặt, ánh mắt tràn ngập ý cười:
"Tặng quà cho con gái mà dữ thế, hôn một cái chẳng phải xong rồi sao~"
"Cái gì mà thưởng với không thưởng, không thể nói là thích tôi, nhớ tôi, nên đặc biệt đem đến tặng à?"
Khuôn mặt lạnh lùng của Tô Thành lúc cười lại rất đẹp, ánh mắt sáng như sao, khiến người ta không dời nổi.
Lăng Nguyệt Tịch nhìn cô, lời ngon tiếng ngọt kia dễ dàng buột ra, nhưng... nghe cũng không tệ.
Tô Thành cười híp mắt, bất ngờ ghé sát, khẽ nói bên tai cô ta: "Tôi rất thích."
Nói xong liền nghiêng đầu hôn lên má cô.
Lăng Nguyệt Tịch lập tức lùi lại một bước, đảo mắt nhìn quanh.
"Bọn họ đi hết rồi."
Tô Thành tiến lên ôm lấy cô, giọng trầm xuống: "Giờ chỉ còn hai ta, có muốn thử nữa không?"
"Thử... gì?"
Cô vòng tay ra sau cổ cô ta, hơi cúi đầu, liền ngậm lấy đôi môi đỏ ấy.
Giữa cánh đồng yên ắng, trong hơi thở tràn ngập mùi chanh xanh pha bạc hà.
·
Ba ngày trôi qua trong nháy mắt.
Sáng sớm hôm ấy, Tô Thành đã trang bị đầy đủ, theo Lăng Nguyệt Tịch và Hồ Tử Uyển lên xe.
Thi Vân Khởi lái một chiếc khác đi trước, còn Phác Phác thì điều khiển cơ giáp bay song song bên cạnh.
Dù không được theo đến Thủy Liên Động, nhưng Tô Thành chú ý thấy cơ giáp kia bay xuống từ trên núi.
Chẳng lẽ Thủy Liên động ở trên đỉnh sao?
Lăng Nguyệt Tịch dựng súng bắn tỉa sang bên, nhìn cô đang cầm cái cào, mặt tối sầm lại:
"Đao đâu?"
"Cất kỹ rồi."
Thấy cô lại không vui, Tô Thành vội dỗ: "Tôi chưa quen dùng, đợi học được rồi ngày nào cũng múa cho cô xem được không~"
"Cô chẳng phải từng là quân tiên phong à, chưa từng dùng đao sao?"
Hồ Tử Uyển nhìn cô qua gương chiếu hậu, ngạc nhiên hỏi: "Lại dùng cái cào?"
"Haiz, tôi trước kia dùng gậy.
Dạo này ngày nào cũng làm ruộng, thấy cái cào thuận tay hơn."
Hồ Tử Uyển nhướn mày: "Vậy thì tốt~"
Tốt... cái gì mới được chứ?
Cô còn đang thắc mắc, thì Lăng Nguyệt Tịch bất ngờ đưa qua một chiếc mặt nạ màu hồng nhạt:
"Chuẩn bị cho cô đấy."
Vẫn là kiểu vẽ đơn giản, giống với mặt nạ cười của cô ta, chỉ khác là ở giữa có thêm một cái... mũi heo.
"..."
"Ha ha ha!"
Hồ Tử Uyển cười đến mức xe cũng chao đảo, "Cô che kín người thế, đeo mặt nạ chẳng phải gọn hơn à."
"Tay lái cẩn thận!"
Tô Thành vội bám vào tay cầm nhắc nhở.
Cô che kín người chính là để đám người Phá Hiểu không nhận ra, ai ngờ Lăng Nguyệt Tịch còn đặc biệt chuẩn bị cho cô... mặt nạ heo.
"Có bộ biến âm đó, công tắc ở đây."
Lăng Nguyệt Tịch nghiêng người lại gần, hai tay giơ lên như muốn bao trọn người cô vào trong lòng, động tác rất nhẹ nhàng giúp cô đeo mặt nạ, rồi ấn một cái ở vị trí tai.
"Giọng đổi chưa?"
- vừa mở miệng, giọng phát ra lại y hệt kiểu giọng búp bê của ai đó.
Cái quái gì thế...
Lăng Nguyệt Tịch bật cười, đầu ngón tay chạm nhẹ lên cái mũi heo, nói: "Cũng dễ thương mà."
"..."
Mẹ nó chứ.
Tô Thành nghiến răng cố nén, miệng vẫn ngọt xớt đáp: "Cảm ơn."
"Ừ.
Lát nữa đừng chạy lung tung, đi sát theo tôi."
Lăng Nguyệt Tịch quay đầu, cũng tự đeo mặt nạ cho mình.
Cùng một phong cách, một hồng một trắng - một con heo nhỏ, một khuôn mặt cười.
Xe chạy xuyên qua rừng đào rồi tiến vào vùng hoang mạc.
Đi được một đoạn, Thi Vân Khởi cùng Phác Phác liền tách đội hành động riêng.
Hồ Tử Uyển lái xe đến một ngọn đồi cao, dừng lại, Lăng Nguyệt Tịch xuống xe tìm vị trí rồi dựng súng ngắm.
Tô Thành nhìn họ bận rộn, cảm giác cứ như cô đang chơi lại một lượt khác của cùng trò chơi, chỉ là lần này cô theo phe phản diện đi làm nhiệm vụ.
Nhưng mà...
"Làm sao các cô chắc được Long Vực sẽ đi ngang qua đây?"
Giống như lần trước cô bị tập kích, rõ ràng Hồng Tú Chiêu đã phục sẵn, còn khéo lợi dụng địa hình để vây khốn đối phương.
"Long Vực lần này phải đến khu 15, tuyến đường chỉ có mấy hướng thôi."
Hồ Tử Uyển ngồi trong xe, gõ gõ máy tính nói: "Theo hiểu biết của Vân Khởi về Kình Thương, anh ta chắc chắn chọn đường ngắn nhất."
Thấy Tô Thành vẫn ngơ ngác, cô lại bổ sung: "Vân Khởi có thể xâm nhập mạng lưới của Long Vực."
!!!
Không ngờ tên chuyên phá rối kia lại giỏi đến thế.
Tô Thành hơi bất ngờ, "Vậy chẳng phải là xem được hết sao?"
"..."
"Chỉ xem được những tệp họ mới tải lên."
Lăng Nguyệt Tịch điều chỉnh ống ngắm, nhìn qua kính ngắm rồi nói: "Nội dung thì vẫn chưa giải mã được."
Hú hồn.
Thế thì chắc bọn họ chưa biết chuyện có nội gián - kiểu nhiệm vụ bí mật thế này tuyệt đối không thể đăng lên mạng.
Mỗi lần hành động, Long Vực đều cho Vu Phi đi trinh sát trước, khảo sát mức độ nguy hiểm của khu nhiễm, quy mô xác sống, sau đó Kình Thương mới chọn nhân sự.
Thường ba ngày sau là xuất phát.
Chỉ là cô không ngờ, Hồng Tú Chiêu lại hiểu rõ Long Vực đến mức này.
Tên Thi Vân Khởi đó thật không tầm thường.
Tô Thành đi đến cạnh Lăng Nguyệt Tịch, ngồi xổm xuống, hỏi: "Khoảng cách xa như vậy, cô bắn trúng nổi sao?"
"Xem thường tôi à?"
Người phụ nữ liếc cô một cái, hất tóc bạc dài ra sau lưng, động tác cực kỳ phóng khoáng.
Cả hai đều đeo mặt nạ, nhưng không bật biến âm, dùng chính giọng thật.
Mỗi khi hành động, cô ta đều tết tóc gọn thành bím, đúng là thuận tiện hơn bình thường nhiều.
"Tôi nào dám coi thường."
Tô Thành tất nhiên biết rõ thực lực của cô ta - chỉ là đang nghĩ cách quấy rối mà thôi.
"Cho tôi xem thử được không?"
Cô nhìn Lăng Nguyệt Tịch, ánh mắt sáng rỡ đầy mong chờ, "Tôi chưa từng thấy súng bắn tỉa ngoài đời bao giờ."
"..."
"Dù sao Long Vực cũng chưa tới mà, cho tôi xem một chút thôi."
Cô vừa nói vừa làm động tác "một tí xíu".
"..."
Thấy người kia vẫn bất động, Tô Thành cắn răng, "Sao cô keo kiệt thế chứ, chiếm tiện nghi tôi hết rồi, ôm cũng ôm, hôn cũng hôn rồi-"
"Lại đây."
Lăng Nguyệt Tịch thật sự không chịu nổi nữa, vội kéo cô lại, cái người này nói lung tung cái gì vậy chứ!
Chiếm tiện nghi?
Không phải là đôi bên cùng có lợi à!
Nghe cứ như cô ta bị thiệt vậy!
"Vừa rồi nói gì đó?
Hình như tôi nghe được chuyện động trời đấy!"
- trong máy tính vẫn vang lên giọng của Thi Vân Khởi.
"Không... không có gì hết."
Hồ Tử Uyển thu lại vẻ sửng sốt, nói: "Ẩn thân đi!
Đừng phản ứng ồn ào nữa!"
"Ai ồn ào chứ!"
Thi Vân Khởi gào qua tai nghe, "Cô mau quản họ đi, cứ thế này thì Tịch Tịch sắp bị ăn sạch rồi đó!"
"Khụ."
Lăng Nguyệt Tịch ho nhẹ một tiếng, giả vờ không nghe thấy, rồi cầm tay Tô Thành dạy: "Nắm chỗ này, mắt nhìn qua ống ngắm."
Đúng là tự bịt tai giả vờ ngốc...
Tô Thành thầm nghĩ - to tiếng vậy mà còn cố làm như không có gì.
Khẩu súng bắn tỉa trong tay nặng trĩu, toàn thân bạc xám.
Không hiện đại như cô tưởng, trái lại còn hơi cũ kỹ, có lẽ đã theo chủ nhân nhiều năm rồi.
Tô Thành làm theo chỉ dẫn của Lăng Nguyệt Tịch, nhìn qua kính ngắm phóng đại, đúng là có thể thấy rất xa; nghiêng sang một chút còn nhìn thấy cơ giáp trắng của Phác Phác.
"Cái gì mà ăn sạch chứ!"
Hồ Tử Uyển phản bác: "Tuyến thể người ta bị hỏng rồi!
Hơn nữa, Trình Tô có đánh lại Lăng Nguyệt Tịch không?
Ai đè ai còn chưa chắc đó nha!"
Tô Thành giật mình, tay run lên suýt bóp cò.
Trời đất, có ai bàn mấy chuyện kiểu này ngay trước mặt đương sự không hả!
Lăng Nguyệt Tịch bên cạnh cũng chẳng khá hơn, mặt đỏ bừng lên, chỉ là bị mặt nạ che nên Tô Thành không nhìn thấy.
Cô ta không nói gì, chỉ dùng ánh mắt lạnh lẽo qua chiếc mặt nạ cười mà liếc thẳng sang Hồ Tử Uyển.
Làn sát khí như những mũi tên lạnh bắn tới, khiến Hồ Tử Uyển rùng mình một cái, quay đầu nhìn lại - khuôn mặt cười dễ thương trên mặt nạ của Lăng Nguyệt Tịch giờ lại giống hệt một nụ cười lạnh rợn người.
Thật đáng sợ.
"Khụ, cô... cô trốn kỹ vào.
Đội của Long Vực sắp tới rồi."
Lời vừa dứt, Tô Thành đã nhìn thấy qua kính ngắm một chiếc xe bọc thép quen thuộc.
Trên chiếc xe đi đầu là hai người mặc quân phục trắng - nhìn màu tóc, chính là Đường Cấm và Vu Phi.
"Đến rồi, đến rồi."
Vừa thấy hai người kia, tim cô lập tức căng thẳng, lòng bàn tay cũng toát mồ hôi.
Nhất định phải tìm cách đảm bảo an toàn cho bọn họ, cô nghĩ.
"Được rồi, để lần khác dạy tiếp."
Lăng Nguyệt Tịch nói, "Giờ đưa cho tôi."
"Chờ một lát mà."
Tô Thành vẫn ôm chặt khẩu súng, "Chẳng phải phải đợi họ từ khu nhiễm trở về mới ra tay sao, còn lâu mà."
Khu 15 rất nguy hiểm, chuyến này của Long Vực e là sẽ kéo dài không ít thời gian.
Lăng Nguyệt Tịch khựng lại một chút, không nói thêm gì nữa.
Thôi vậy, cô dứt khoát quay về xe, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Bên kia, Thi Vân Khởi lại kiểm tra thêm một lượt đám robot trên xe, đợi đoàn xe của Long Vực đi qua hết, rồi cô cùng Phác Phác ra đường đặt mìn.
Tô Thành nhìn qua ống ngắm thấy đoàn xe dần đi xa, sau đó liền dựng khẩu súng bắn tỉa lên ngắm loạn khắp nơi, chơi hăng say chẳng khác gì một đứa trẻ ba tuổi, miệng còn tự phụ họa theo: "Piu piu piu..."
Mẹ kiếp, nếu không phải vì muốn giả bộ ra vẻ rất thích, cô còn lâu mới làm trò ngu ngốc như vậy...
Trong lúc tay đang nghịch, đầu óc cô lại nhớ tới đoạn tình tiết này.
Trong nguyên tác, Hồng Tú Chiêu đã cướp Long Vực không chỉ một lần, mà lần này cô lại chẳng nhớ rõ tình tiết lắm, chỉ cảm giác mình đã quên mất chuyện gì đó rất quan trọng.
Thôi, tùy cơ ứng biến vậy.
Hồ Tử Uyển vẫn chăm chú nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, chẳng bao lâu sau liền thấy đoàn xe của Long Vực đã tiến vào Khu 15 trên bản đồ.
Mọi thứ đều diễn ra đúng như kế hoạch, tiếp theo chỉ cần chờ bọn họ quay ra là được.
Cô nhìn đồng hồ, rồi đặt máy tính sang một bên, xuống xe đi về phía Tô Thành.
"Ê, đừng chơi nữa."
Cô đẩy một cái, nhỏ giọng nói: "Lát nữa mà đụng phải Đường Cấm thì làm sao?
Cậu trùm kín thế này, cô ấy còn nhận ra kiểu gì?"
Chính là để cô ấy không nhận ra mà...
"Không sao đâu, bọn tôi có ám hiệu."
Tô Thành nói dối mà chẳng cần suy nghĩ, "Miễn là các cậu đừng làm ai bị thương là được, đến lúc đó cô ấy chắc cũng sẽ không làm khó bọn mình đâu."
Câu này lại là sự thật - Đường Cấm là người rất hiền lành.
Trong tận thế như thế này mà cô ấy vẫn có thể nhường người khác miếng bánh mì cuối cùng của mình.
"Yên tâm, tuyệt đối không làm cô ấy bị thương."
Hồ Tử Uyển hài lòng vỗ vai Tô Thành, cười nói: "Một lát nữa xem cậu biểu diễn nha~"
Biểu diễn cái con mẹ nó chứ...
Đúng là đau đầu, cô còn chưa nghĩ được phải làm thế nào!
Ba người im lặng chờ đợi suốt hai, ba tiếng, trong lúc đó Tô Thành vừa ăn vừa uống, thỉnh thoảng lại chơi súng cho đỡ chán.
Một lát sau, Hồ Tử Uyển đột nhiên tinh mắt phát hiện đoàn xe của Long Vực đã xuất hiện trên màn hình.
"Sao lần này nhanh vậy?"
Cô vội vàng đeo tai nghe, gọi Thi Vân Khởi: "Long Vực ra rồi!
Mau vào vị trí phục kích!"
Nghe thấy động tĩnh, Lăng Nguyệt Tịch lập tức mở mắt, xoay người xuống xe, sải bước đi về phía Tô Thành.
Lát nữa Phác Phác sẽ điều khiển cơ giáp tấn công chính diện, còn cô sẽ ẩn trong bóng tối, ưu tiên hạ mấy người của Phá Hiểu.
Nếu xét theo thực lực, Trào Phong và Nhai Tệ là mục tiêu hàng đầu.
Thế nhưng, lần này dường như lại không thấy bóng dáng hai người đó.
Tô Thành thấy cô khí thế hừng hực đi tới, cũng không dám chậm trễ, nhanh chóng nhường chỗ, ngoan ngoãn đứng chờ một bên.
Lăng Nguyệt Tịch nhận lấy khẩu súng bắn tỉa, động tác gọn gàng, nhanh chóng lắp giá đỡ, rồi cúi người nhìn qua ống ngắm-
Trước mắt toàn là một mảng mờ nhòe...
"......Cô đã làm gì?"
Cô quay đầu, giọng nghiêm lạnh chất vấn người bên cạnh.
Ống ngắm bị mờ đục, cách xa như vậy chẳng thể thấy rõ được gì.
"Sao cô dữ thế, tôi có làm gì đâu mà."
Tô Thành tỏ vẻ vô tội, khuôn mặt sợ sệt, lo lắng hỏi: "Sao vậy, có phải tôi vô tình chạm vào chỗ nào không?"
Thấy người kia như bị mình dọa sợ, Lăng Nguyệt Tịch bỗng cảm thấy bản thân hơi quá đáng.
Cô ấy không rành súng, có lẽ chỉ là vô tình.
"......Không sao, lần sau đừng chạm vào ống ngắm nữa."
Cô đè nén nghi ngờ trong lòng, vừa nói vừa lấy khăn lau kính ra.
Nhưng mặt kính dường như bị dính dầu, càng lau càng mờ.
Tô Thành không dám thở mạnh, ngồi xổm bên cạnh, sắc mặt cũng lộ vẻ lo lắng y như thật.
"Trời ơi, đều tại tôi bất cẩn quá."
Cô nắm tóc, giọng đầy hối lỗi: "Giờ phải làm sao đây, tôi đúng là tội đáng chết!"
Ha ha ha ha, có mà lau cho trời cũng không sạch nổi đâu.
Cô cố tình dùng tay đầy mỡ sau khi ăn đùi gà bôi khắp lên ống ngắm, trước sau đều dính!
"Không đến nỗi nào."
Khăn càng lau càng bẩn, dính đầy dầu mỡ.
Dù trong lòng sốt ruột, Lăng Nguyệt Tịch vẫn cố kìm nén không phát hỏa, trầm giọng nói: "Tạm thời cứ dùng vậy đi."
Đợi về rồi tính sổ với ai đó cũng chưa muộn.
Hử???
Tô Thành nheo mắt, cái này mà còn dùng được sao?
Ống ngắm bị cô làm cho như kính lão mờ tịt, nhìn rõ được mới là lạ.
"Cũng đủ để dọa họ một chút."
Lăng Nguyệt Tịch thấy không thể lau sạch, dứt khoát vứt khăn, nâng súng ngắm về phía trước.
"Mục tiêu sắp vào khu phục kích."
Hồ Tử Uyển nhắc nhở, rồi nói qua tai nghe: "Vân Khởi, Phác Phác, chuẩn bị."
......
Đoàn xe của Long Vực đi ngang qua thung lũng quả nhiên lại trúng phục kích.
Sau mấy tiếng nổ liên tiếp, Phác Phác lái cơ giáp lao ra khỏi màn khói, còn Thi Vân Khởi thì cùng lúc điều khiển hơn mười con robot tấn công dồn dập.
Lần này có người thật điều khiển, lũ robot linh hoạt hơn hẳn.
Vu Phi bận đối phó với Phác Phác, còn Đường Cấm thì bảo vệ phía trước chiếc xe bọc thép hạng nặng.
Hai người Alpha chống đỡ cũng đã rất khó khăn.
Phía Thi Vân Khởi tiến triển thuận lợi, điều khiển robot cướp được không ít vật tư, còn phân tán rút lui.
Nhưng cũng chính vì quá thuận lợi mà cô lại cảm thấy có gì đó không ổn.
Tại sao lần này Long Vực chỉ phái có hai người của Phá Hiểu?
Đường Cấm vẫn luôn đề phòng tay bắn tỉa của Hồng Tú Chiêu, nhưng đợi mãi vẫn chẳng nghe thấy động tĩnh gì.
Đang thắc mắc thì đột nhiên-một tiếng súng vang lên từ xa, cô lập tức vận khí chống đỡ, nhưng viên đạn lại bắn lệch, cắm thẳng vào vách đá bên cạnh.
Lệch rồi?
Lại thêm mấy tiếng súng nữa, vẫn toàn bắn trượt.
Vu Phi cũng quay lại nhìn, cả hai trao đổi ánh mắt, Đường Cấm khẽ nghiêng đầu, ra hiệu cô theo kế hoạch cũ.
"Rút!"
Cô phất tay ra lệnh cho tiên phong, lập tức leo lên chiếc xe bọc thép.
......
"Đuổi theo chiếc đó!"
Hồ Tử Uyển nhìn qua ống nhòm, thấy đội hình Long Vực tản ra, còn Đường Cấm lại tự lái một chiếc xe bọc thép tách khỏi đội.
Toàn bộ hàng tốt đều nằm trong chiếc đó.
Cô vội vàng gọi Lăng Nguyệt Tịch và Tô Thành lên xe, nhấn ga đuổi theo.
Chiếc xe này hình như đã được cải tiến, tốc độ cực nhanh, chẳng mấy chốc đã đuổi kịp Đường Cấm.
Lăng Nguyệt Tịch thò người ra, liên tiếp bắn, nhưng lần này xe đối phương đã thay kính chống đạn, lắp tấm thép dày, hoàn toàn không trúng.
Hai chiếc xe vừa đuổi vừa rượt, khoảng cách dần được rút ngắn.
Sắp đuổi kịp rồi, Tô Thành lo lắng mồ hôi tay toát ra, sao lại giống lần trước...
Đường Cấm nắm chặt vô lăng, rẽ vào một ngã rẽ, chẳng ngờ lao thẳng vào ngõ cụt...
Khi muốn lùi lại thì xe của Hồ Tử Uyển đã đuổi kịp, chắn mất đường đi.
"Nghe lời đầu hàng đi~" Đeo mặt nạ cáo, bật bộ thay đổi giọng, Hồ Tử Uyển liếc Tô Thành, rồi xuống xe tiến về phía trước.
Đồ ngốc Đường Cấm...
Tô Thành lẩm bẩm chửi thầm, cầm cày bước xuống theo, bên cạnh Lăng Nguyệt Tịch cũng cầm súng, nhắm về phía trước từng bước tiến lên.
Cửa xe bọc thép hạng nặng mở ra, Đường Cấm một mình giơ tay đứng ra ngoài, thân hình cao lớn, đứng yên chờ.
Nhìn Hồ Tử Uyển bước từng bước tới, Tô Thành đột nhiên thấy cảnh tượng này quen quen.
"Toan Nghê Thượng Tướng, lại gặp nhau rồi~" Hồ Tử Uyển nói với giọng rất vui vẻ, "Mang vật tư ra đây đi?"
"Bên trong toàn vật nặng, một mình tôi không khuân nổi."
Đường Cấm trả lời nhẹ nhàng, dường như không hoảng sợ.
"Thế à?
Vậy cùng nhau thôi."
Hồ Tử Uyển liếc nhìn Lăng Nguyệt Tịch phía sau, "Chắc mấy trò gì cũng không dám làm đâu."
Đường Cấm đeo mặt nạ không thấy biểu cảm, thấy cô bước tới, tay chầm chậm hướng cốp xe...
Không được, không được!
"Đừng tiến lại gần!"
Trong khoảnh khắc đó, Tô Thành đột nhiên nhớ ra tình tiết trong nguyên tác, vội vàng cầm cày lao tới.
Làm sao cô có thể quên chuyện quan trọng này được!
Trong nguyên tác, cô là nhân vật chính tham gia vào đoạn này!
Bên trong cốp không có vật tư gì cả, chỉ có một "Nhai Tệ" trốn trong đó!
Đường Cấm dễ dàng bị đuổi kịp hoàn toàn là một cái bẫy!
Trong nguyên tác, Hồ Tử Uyển chính là người bị dụ tới đây, mở cốp ra thì Trào Phong bật ra như chớp, trước khi mọi người kịp phản ứng đã hạ gục, bắt sống Hồ Tử Uyển.
Lăng Nguyệt Tịch có súng cũng vô dụng, gặp nguyên chủ không sợ chết, bị bắn vẫn lao lên.
Cận chiến trực diện với hai Alpha, cô hoàn toàn không có cửa.
Nếu không có Phác Phác kịp thời tới, đến cô cũng suýt bị bắt.
Một Omega bị bắt tới Long Vực sẽ ra sao?
Tô Thành không dám nghĩ tiếp, chỉ nhớ rằng trong phần sau của nguyên tác, Hồ Tử Uyển không còn xuất hiện nữa...
Bạn tốt ngay trước mắt bị bắt đi, Lăng Nguyệt Tịch không oán hận tới chết mới lạ.
Giờ đây, Trào Phong thật sự đang đứng ngay đây, nhưng kế hoạch của Đường Cấm vẫn diễn ra, chứng tỏ điều gì?
Chứng tỏ trong cốp có người khác!
Dù là điệp viên, nhưng cô thật sự không muốn Hồ Tử Uyển bị bắt...
Cơ thể hành động nhanh hơn não, Tô Thành vội vàng, bùng phát, la lớn và lao lên.
"Đừng tiến lại gần!"
Khi cốp vừa mở, cô như tia chớp lao tới, vung cày mạnh xuống.
Không ai ngờ cô lại lao ra bất ngờ, tay Đường Cấm còn đặt trên xe.
Nhai Tệ vừa ló đầu ra đã bị cô "bốp" một cái, ngã lại vì mất thăng bằng.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, tất cả đều sửng sốt...
"Cô lại...
định bắt tôi sao?"
Hồ Tử Uyển nhìn Đường Cấm đầy kinh ngạc.
"Đi thôi!"
Tô Thành kéo cô lùi lại.
Hai người vốn đối lập, cô lại không quen biết họ, nói nhiều làm gì!
Cùng lúc, viên đạn của Lăng Nguyệt Tịch cũng "bùm" một phát bắn tới.
Nhưng Đường Cấm là ai?
Alpha cấp A phòng thủ mạnh nhất của Phá Hiểu.
Trong ánh chớp lửa, thấy cô căng chặt tay phải, chặn viên đạn trước mặt, tay trái nhanh chóng quặt lại, kẹp cổ Hồ Tử Uyển.
"Xin lỗi."
Đường Cấm nói nhỏ, rồi đặt người trước mặt, "Đừng ai động đậy."
Kỹ năng tuyệt vời...
Tô Thành trong lòng biết không ổn, mọi việc dường như đang tiến theo nguyên tác.
Chỉ khác là lần này Hồ Tử Uyển không bị đánh ngất...
Có con tin trong tay, Lăng Nguyệt Tịch cũng không dám bắn liều.
Nhai Tệ lúc này cũng nhảy ra khỏi cốp, vốn không thích đeo mặt nạ, cả khuôn mặt hiện nguyên hình trước mọi người, cực kỳ dữ tợn.
Một bên tai đeo đồ giả, thấy Lăng Nguyệt Tịch thì mắt tràn đầy hận ý.
"Đường Cấm!
Thả người!"
Tô Thành hét to qua bộ thay đổi giọng.
Trước tình hình hỗn loạn, cô biết chắc một điều: tuyệt đối không để Hồ Tử Uyển bị bắt!
"Ngài làm sao biết tên tôi?"
Đường Cấm hỏi nhẹ, trong lòng vẫn bối rối.
Toàn dùng mã số, tên thật của cô ít người trong Long Vực biết.
Người đeo mặt nạ lợn hồng này hình như chưa từng thấy, tốc độ vừa rồi lại nhanh khủng khiếp, không biết cấp bậc thế nào.
"Cô không cần quan tâm."
Tô Thành đáp, "Cơ giáp của chúng tôi sắp tới, khuyên cô thả người đi."
"Lợn hồng, cô còn hống hách à?"
Đường Cấm chưa kịp nói, Nhai Tệ đã cầm búa nặng đập mạnh xuống đất, chỉ thẳng cô: "Người của chúng tôi cũng sắp tới, muốn đầu hàng thì nên nộp thôi."
Lợn, hồng, lợn...?
Những gì nói sau đó Tô Thành không còn nghe được, trong đầu chỉ vang lên ba từ này...
Đồ chết tiệt!
Tô Thành giận đến nghiến răng, cầm cày muốn chọc vào miệng hắn, nhưng nhìn sang Đường Cấm, tay siết chặt vẫn nhịn lại.
Hồ Tử Uyển đồ ngốc, một nuôi trẻ mà đi quá mạo hiểm!
Có con tin, Lăng Nguyệt Tịch có súng, ai cũng không dám hành động liều lĩnh.
Mọi người tạm thời đứng yên, bầu không khí căng thẳng cực độ.
Đang lúc này, người bị khống chế bỗng nhiên mở miệng.
"Hổ không gầm, các người có xem tôi là mèo bệnh không vậy?"
Ý gì đây?
Những người có mặt ngoài Lăng Nguyệt Tịch, còn lại đều không hiểu.
Nhai Tệ khinh bỉ cười, nói: "Cô chẳng mấy chốc sẽ thành mèo chết thôi."
Nhưng Hồ Tử Uyển như không nghe thấy gì, vẫn cúi đầu cười.
Đường Cấm tay vẫn giữ cổ cô, dần dần nhíu mày.
Người này võ công cứng cỏi, dao kiếm không thể xuyên, vậy còn có thể bày trò gì nữa?
Hồ Tử Uyển cười đủ rồi, hít một hơi, bất ngờ lắc tay áo, một ống tiêm liền rơi xuống tay.
Cô giơ cổ tay trái, ống tiêm trực tiếp đâm vào.
Tự tiêm cho bản thân sao?
Mọi người đều hơi sững sờ.
Đường Cấm lập tức vận công, toàn thân bước vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu, đề phòng người trước mặt nổi loạn.
Nhưng người đó chỉ đứng yên, không hề có hành động khác.
Đường Cấm có phần nghi ngờ.
Nhưng vài giây sau, cô bỗng ngửi thấy một mùi hương lạ, dường như tỏa ra từ gáy người trước mặt...
Mùi hương thảo càng ngày càng nồng, ùa tới như sóng biển.
Cô vốn đứng phía sau người đó, chỉ trong chớp mắt, não bộ "bùng" một cái, như bị chập mạch...
"Quên nói với cô rồi."
Hồ Tử Uyển nhẹ nhàng quay người, giơ tay túm cổ áo Đường Cấm, "Thông tin tố của tôi có thể mê hoặc tinh thần đó~"
Trong đầu như vang lên tiếng chuông lảnh lót, nhịp nhàng, thoang thoảng...
Chiếc mặt nạ trước mắt dần méo mó, Đường Cấm lúng túng chớp mắt, đột nhiên thấy con cáo trên mặt nạ như rung động.
Hồ Tử Uyển tắt bộ thay đổi giọng, áp sát tai cô, nhẹ nhàng ngân nga khúc nhạc nhỏ, giọng như chim hoàng yến, trong trẻo, mê hoặc.
Cơ thể không tự chủ, bước theo từng bước...
--------------------
Tác giả muốn nói:
Giọng của "Tô Tô" tham khảo Xiao Ai.
Ngoài ra... tôi thực sự ngày nào cũng viết chữ, mệt đến tận 1-2 giờ sáng, nhưng tốc độ vẫn chậm khủng khiếp.
Thôi, hãy đọc nhiều sách hơn...
Không thì như tôi, mỗi khi muốn viết gì đó, đầu óc chỉ có một câu "chết tiệt" thôi...
Cảm ơn những thiên thần đã bỏ phiếu ủng hộ hay tặng "nước dưỡng" cho tôi từ 26/12/2021 đến 29/12/2021~
Cảm ơn các thiên thần đã đặt "mìn": Thẩm Mộng Dao vợ tôi 1 lần;
Cảm ơn các thiên thần đã tặng "nước dưỡng": Tiểu Mô Kỳ 5 lọ; 50543214 3 lọ;
Rất cảm ơn mọi người đã ủng hộ, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!