[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 133,375
- 0
- 0
[Bhtt_Lilyholic] Vịt Báo Ân Trong Thế Giới Hậu Tận Thế_Vân Thâm Kiến Lộc
Chương 58
Chương 58
Khả Tâm cắn người chẳng đau chút nào, nhưng lại để lại trên cằm Tào Yên Vũ một dấu răng nhỏ.
Hôm sau,Tào Yên Vũ soi gương thì thấy dấu răng hồng hồng kia càng thêm rõ ràng.
Cô thử lấy băng cá nhân dán lại, thì thấy hơi làm quá; không dán thì vết kia cũng quá nổi bật.
Tào Yên Vũ khẽ nhíu mày, liếc nhìn Khả Tâm vẫn còn ngủ say, không nhịn được nghiến răng.
Cắn đâu không cắn, cứ phải cắn chỗ này.
Trời thế này mà bảo muỗi cắn cũng chẳng hợp lý.
Cô vừa tức vừa ngượng, đưa tay nhéo má Khả Tâm một cái.
Lông mi dài cong của Khả Tâm khẽ run, để lại một mảng bóng mờ; gò má như ngọc bị véo đến hồng hồng, xinh đẹp khó tả.
Khuôn mặt này ban ngày nhìn còn đẹp hơn buổi tối,Tào Yên Vũ véo hai cái liền không nỡ phá hỏng vẻ xinh đẹp ấy.
Khả Tâm vẫn ngủ, chẳng hay biết gì, hai tay ôm lấy cánh tay cô, dụi dụi lấy lòng.
Tào Yên Vũ khẽ chọc hai cái, thì thầm: "Lần sau mà còn cắn người, thì ném vịt con này ra ngoài."
Khả Tâm ú ớ hai tiếng, không biết có nghe hiểu không, xoay người tiếp tục ngủ.
Trụi Trụi dậy sớm hơn Khả Tâm, nghe Tào Yên Vũ nói sẽ ném vịt, nó duỗi lưng thật dài, cong người, hung hăng kêu một tiếng: "Meo~"
Ban đêm làm ồn còn thôi, sáng sớm cũng không để mèo ngủ yên.
Tào Yên Vũ hơi nghiêng đầu, chẳng hiểu tiếng mèo, xoay người đi rửa mặt.
Trụi Trụi thấy cô đi rồi, hai chân trước bám lên mép ga giường, cái đuôi dài quấn lấy cổ tay rủ xuống của Tào Mông.
"Meo meo meo~" Mau tỉnh đi mở cửa, ông đây muốn ra ngoài dạo!
Tào Mông hôm qua thức khuya tám chuyện với em gái, quá mệt, chẳng mở nổi mắt, đưa tay quờ quạng vuốt lông mèo rồi ngủ tiếp.
Trụi Trụi tưởng sẽ được mở cửa, ai ngờ chẳng có.
Nó tức giận nhảy lên giường, đè lên ngực Tào Mông, định ép cô tỉnh, nhưng Tào Mông trở mình một cái, liền bóp nó nhét vào khe chăn.
Trụi Trụi chui ra, vẫy cái đuôi lông xù.
Nó bỗng thấy trên giường có một thiếu nữ xinh đẹp xa lạ, nhưng mùi hương lại quen thuộc - giống hệt Khả Tâm.
Nhưng Khả Tâm không phải thế này cơ mà?
Trụi Trụi tưởng khứu giác mình có vấn đề, ghé sát mặt cô ngửi ngửi, vẫn đúng là mùi Khả Tâm.
Nó giơ thịt đệm vỗ nhẹ má cô, lại liếm móng, vẫn đúng mùi, sao chỉ qua một đêm đã khác đi thế này?
Trụi Trụi nghi hoặc kêu lên: "Meo~"
Khả Tâm bị mèo vỗ mặt, lại bị kêu sát tai, bèn tỉnh dậy, dụi mắt, giọng khàn khàn: "Trụi Trụi~"
Đồng tử đen của Trụi Trụi co rút lại, giật lùi một bước, lớn tiếng kêu.
Khả Tâm hiểu ý, giải thích: "Trụi Trụi, ta vẫn biến thành vịt được mà.
Đừng kêu to thế, sẽ đánh thức heo heo."
Nói rồi biến thành vịt cho Trụi Trụi xem, sau lại hóa về hình người.
Nhưng cô không thấy Tào Yên Vũ đâu.
Khả Tâm cuống lên: "Heo heo đâu rồi?"
Trụi Trụi thấy cô còn biến lại được, mới yên tâm, kêu một tiếng, nhảy xuống, cái đuôi quét vòng chỉ hướng phòng tắm.
"Ở đây nè."
Tào Yên Vũ bước ra, đã nghe thấy giọng Khả Tâm hốt hoảng tìm mình.
Khả Tâm vừa thấy cô liền nhảy phốc xuống, loạng choạng bổ nhào vào lòng, ngọt ngào: "Khả Tâm nhớ chị~"
Tào Yên Vũ vội đỡ lấy, ánh mắt hơi cong lên: "Tối qua không phải vẫn ngủ cùng sao?"
Khả Tâm kéo dài giọng, mềm nhũn: "Vẫn nhớ~"
Tào Mông mở mắt ra đã nghe đoạn đối thoại này, tưởng mình đang mơ.
Cô dụi mắt, quả nhiên thấy em gái đang ôm chặt một thiếu nữ xinh đẹp.
Ánh mắt nuông chiều của Tào Yên Vũ nhìn đối phương kia, rõ ràng giống như đang yêu.
Hơn nữa còn ngủ chung tối qua, ôm nhau trông ngọt ngào khác thường.
Tào Mông sững sờ, không biết nên sốc vì em gái ngủ với con gái, hay vì hóa ra em gái thích con gái.
Cô phải uống ngụm nước trấn tĩnh cái đã.
"Chị, chào buổi sáng."
Tào Yên Vũ buông Khả Tâm, gọi.
"Chào... khụ khụ khụ..."
Tào Mông định giả vờ bình thản chào lại, nhưng đang uống nước thì sặc, ngã lộn cổ xuống giường.
Đầu cô đập "cốp" xuống sàn.
Tào Yên Vũ hoảng hốt đỡ cô: "Chị, không sao chứ?"
Khả Tâm cũng đứng bên cạnh nhìn đầy lo lắng.
Tào Mông nắm tay em gái, rồi lại nhìn Khả Tâm, thấy hai người thực sự đẹp đôi, trong lòng ngổn ngang: "Tiểu Yên, tối qua em không ở nhà sao?"
Tào Yên Vũ khó hiểu: "Có ở nhà mà."
Tào Mông khó khăn mở miệng: "Em ngủ chung với người khác à?"
Tào Yên Vũ nhíu mày: "Không."
Tào Mông ôm ngực - cùng con gái ở chung mà còn chối, chẳng lẽ định không chịu trách nhiệm?
Tào Mông nghiêm túc: "Rốt cuộc có ngủ không?"
Thấy Tào Yên Vũ giả vờ ngốc, cô giận dỗi, chỉ vào Khả Tâm: "Cô gái người ta đã theo em về nhà rồi, còn giả vờ hả?"
Tào Yên Vũ phản ứng lại, hiểu chị gái đang ám chỉ "ngủ" theo nghĩa khác, không thể không thừa nhận trí tưởng tượng của chị gái thật sự quá phong phú, có lẽ đây chính là sự khác biệt giữa người đã kết hôn và chưa kết hôn.
Cô vỗ trán, bật cười khẽ: "Chị, chị nghĩ gì thế, đó là Khả Tâm mà, hơn nữa Khả Tâm với em đều là con gái."
Những lời còn lại cô không nói ra, dù có thành thú tính đi nữa, cô cũng sẽ không ra tay với con thú cưng nhỏ nuôi trong nhà mình.
Tào Mông hơi sững lại, thiếu nữ xinh đẹp trước mặt quả thật mơ hồ có vài nét bóng dáng của Khả Tâm, nhưng ấn tượng đầu tiên hoàn toàn không thể nào liên hệ với bé Khả Tâm mềm mại đáng yêu ngày hôm qua, mà hoàn toàn khiến người ta từ tận đáy lòng dâng lên một sự kinh diễm, xinh đẹp hoàn mỹ như một tác phẩm nghệ thuật.
Tào Mông hồi thần sau một lúc lâu, kinh ngạc nói: "Khả Tâm sao tự nhiên lại lớn nhanh thế này?"
Khả Tâm vui vẻ kêu lên: "Ăn cỏ vịt á!"
"Trên đường đi trước đó lấy được một cây Lam thảo, chính Khả Tâm ăn nó mới biến thành người.
Tối qua cây Lam thảo đó kết trái, Khả Tâm ăn xong thì lớn lên."
Tào Yên Vũ đơn giản giải thích rồi hỏi tiếp, "Chị, trong nhà có tóc giả không?"
"Tóc giả?"
Tào Mông hơi ngẩn ra, nghĩ lệch hướng: "Ai hói à?"
Tào Yên Vũ cúi mắt, nói ra lo lắng trong lòng: "Dáng vẻ của Khả Tâm bây giờ quá gây chú ý, thay đổi cũng lớn, em sợ khi về căn cứ sẽ bị người ta để mắt, muốn hóa trang cho em ấy một chút."
"Đúng vậy, dáng vẻ thế này thật khó không bị người khác chú ý, nhưng ở đây chị không có tóc giả, chỉ có một chiếc mũ, để Khả Tâm đội trước đã."
Tào Mông lấy từ trong tủ quần áo phía sau ra một chiếc mũ len đỏ kiểu dáng đơn giản, trên mũ dán một khuôn mặt cười, đội lên đầu Khả Tâm, càng làm tôn làn da trắng mịn như ngọc của em ấy, trở nên trong suốt hồng hào.
Vốn định che đi vẻ đẹp của Khả Tâm, không ngờ lại càng khiến em ấy xinh đẹp hơn.
Tào Mông cảm thán: "Đẹp quá, trước giờ chị đội cái mũ này cũng chẳng thấy đẹp thế bao giờ."
Tào Yên Vũ hơi nhíu mày, lấy một chiếc kính râm từ bàn trang điểm bên cạnh, đích thân đeo lên cho Khả Tâm.
Khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay bị kính che khuất, chỉ lộ ra sống mũi cao thẳng và đôi môi đỏ hơi bĩu, khí chất lập tức thay đổi, tựa như vừa bước xuống từ sàn diễn rực rỡ ánh đèn, khi im lặng còn mang theo khí thế trời sinh của một kẻ mạnh.
"Không cần."
Đôi mắt của Khả Tâm như bị phủ một lớp vải xám, ngay cả gương mặt của chủ nhân cũng không nhìn rõ như trước, em ấy đưa tay muốn tháo kính xuống.
"Đợi lát nữa rồi tháo."
Tào Yên Vũ giữ tay em ấy lại, ngẩng đầu lặng lẽ nhìn Khả Tâm.
Giờ phút này Khả Tâm với cô trở nên xa lạ hơn nhiều, cho dù sớm tối bên nhau, cũng chưa chắc có thể nhận ra em ấy.
"
Sau này trước mặt mọi người thì cố gắng ít nói, phải đeo kính và mũ, về đến nhà thì không cần nữa."
Khả Tâm ấm ức đáp một tiếng.
"Đeo mũ và kính không thoải mái à?"
Khả Tâm không thích cảm giác tóc bị trùm kín, cũng không thích tầm nhìn mờ mịt, với động vật nhỏ mà nói đó đều là sự mất an toàn.
Nghe Khả Tâm thấy khó chịu, Tào Yên Vũ liền tháo mũ và kính xuống, giọng điệu chân thành: "Động vật nhỏ muốn sinh tồn đều phải học cách ngụy trang, Khả Tâm giờ không giống những động vật khác, nếu bị kẻ xấu bắt đi thì làm sao?"
"Khả Tâm không phải động vật nhỏ nữa, Khả Tâm là thú hai chân rồi."
Khả Tâm lắc đầu nguầy nguậy.
"Tóc của chị và em đều khác với em ấy, ở căn cứ con người ai cũng có tóc đen, nhưng tóc và mắt của Khả Tâm đều là màu vàng, thú hai chân không giống sẽ dễ bị bắt đi lắm."
Trong lời Tào Yên Vũ có phần hù dọa, nhưng cũng rất có khả năng xảy ra.
Dù sao thì người khác loài, lòng tất khác, một khi bị phát hiện Khả Tâm không phải nhân loại, tất sẽ bị nghi ngờ, sinh ác ý.
Trước đó Khả Tâm trông vẫn còn như trẻ con, cho dù ai đó thấy khác biệt cũng sẽ không để tâm, vì trẻ con trong thế giới loài người vốn không có bao nhiêu sức sát thương.
Nhưng giờ Khả Tâm đã thành người trưởng thành, mức độ nguy hiểm tăng cao, vì vậy ngụy trang thích hợp mới là cách bảo vệ em ấy tốt nhất.
Đôi mắt Khả Tâm ánh lên ngấn lệ, úp mặt lên vai Tào Yên Vũ: "Khả Tâm không muốn bị bắt đi, Khả Tâm muốn ở bên Heo Heo mãi mãi!"
Tào Yên Vũ xoa đầu em ấy: "Chị biết, ngoan một chút sẽ không bị bắt đi đâu."
Mỹ nhân rơi lệ vốn khiến người ta xót thương, Tào Mông cũng khẽ an ủi: "Đúng rồi, sẽ không dễ bị bắt đi đâu, ai dám bắt Khả Tâm, chị Mông Mông cũng sẽ liều mạng đánh cho!"
Khả Tâm siết chặt nắm đấm nhỏ: "Khả Tâm cũng lợi hại lắm, Khả Tâm cũng biết đánh người."
"Meo!"
Trụi Trụi đột nhiên phát ra một tiếng mèo gầm giận dữ.
"Không được cướp đồ của Tiểu La!"
Tào Yên Vũ quay đầu nhìn, thấy Tiểu La duỗi hai nhánh lá, ngay cả rễ cũng dùng tới, đang giằng co với Trụi Trụi để giành chiếc mũ đỏ, còn kính râm thì đã bị Tiểu La cuốn trong một tán lá.
Trụi Trụi cũng không vừa, ngậm chặt mũ đỏ trong miệng, cái đuôi vung mạnh vào người Tiểu La.
Tiểu La thì "ăn thua không nhớ", hôm qua vừa thua trong trận chiến với Trụi Trụi, hôm nay hồi sức lại hăng hái ra tay, tiếp tục đấu tay đôi.
"Meo!"
Trụi Trụi giơ vuốt, quất cho Tiểu La một cú thật mạnh.
Lần này Tiểu La có thêm kinh nghiệm chiến đấu, bị cào thì nhanh chóng dùng một nhánh lá quấn lấy đuôi mèo, giật mạnh một cái.
Cái mông mèo của Trụi Trụi lập tức phơi bày trước mắt mọi người.
Là một con mèo biết giữ thể diện, để bảo vệ mông mình, Trụi Trụi chỉ có thể quay lại cứu lấy cái đuôi.
Nhân lúc Trụi Trụi khó mà chống đỡ bốn phương tám hướng, mưu kế nhỏ của Tiểu La thành công, đoạt được chiếc mũ đỏ.
"Tiểu La thắng rồi, hê hê hê!"
Nhưng mèo thì không dễ chịu thua, chiếc mũ đỏ vừa treo lên hai lá xanh, Trụi Trụi đã lập tức phản công.
Một cây rau, một con mèo chỉ vì cái mũ mà sáng sớm đã ầm ĩ, khiến Tào Yên Vũ và Tào Mông đều không khỏi cảm thán động thực vật thật sự tràn đầy sức sống hơn loài người.
Khả Tâm ngồi xổm bên cạnh chiến trường khuyên can, nhưng trận chiến mèo - cây lại càng đánh càng hăng.
Cuối cùng, Khả Tâm cũng bị Tào Yên Vũ kéo đi tập thể dục cùng chị gái, để chiến trường lại cho Trụi Trụi và Tiểu La.
Bữa sáng là bánh rán và cháo kê, ăn kèm với củ cải đỏ thái hạt lựu giòn mát.
Bụng Khả Tâm căng tròn, đang xoa xoa bụng thì bỗng nghe bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.