[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 147,388
- 0
- 0
[Bhtt_Abo_Ai] Vợ Cũ Alpha Tra Của Nữ Chính Văn Ngược Cổ Sớm_Hoa Lan Quân
Chương 78 Phiên ngoại: (Toàn hoàn văn)
Chương 78 Phiên ngoại: (Toàn hoàn văn)
"Tuyết rơi lớn thế này, không biết đường xá của nhị tỷ bọn họ có gặp nguy hiểm gì không?"
Bụng của Ôn Cẩn An đã lộ rõ, nàng định vịn ghế bành đứng dậy thì đã bị Tần Ương nhanh tay lẹ mắt ấn trở về.
"Nàng muốn lấy gì?
Để ta đi."
Tần Ương vội vàng nói.
Kể từ khi hai người tháo gỡ khúc mắc, tình cảm càng thêm mặn nồng.
Trang viên này quả thực đúng như lời Lý Minh Nguyệt nói, đông ấm hạ mát, rất thích hợp để dưỡng thai.
Ôn Cẩn An đến đây xong cả người đều đẫy đà lên trông thấy.
"Ta muốn đứng lên vận động một chút, cứ nằm cả ngày thế này, nàng nhìn xem ta đã béo lên bao nhiêu rồi?"
Ôn Cẩn An bĩu môi oán trách, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo giờ đã phúng phính thịt, trông lại càng thêm khả ái.
Tần Ương mỉm cười, trên người tức phụ nhi có chút thịt, buổi tối ôm ngủ cũng mềm mại, cô thích cực kỳ.
Sắp đến cuối năm, bọn họ không dự định về kinh nữa mà sẽ đón Tết ngay tại đây.
Từ sớm cô đã sai người đưa thư cho Tần Chiêu, bảo tỷ ấy đưa Miêu Chỉ Như cùng tới đây ăn Tết.
Sau khi cô và Ôn Cẩn An thành thân, Tần Chiêu cùng Miêu Chỉ Như cũng đã lên quan phủ lãnh văn thư (đăng ký kết hôn), chỉ tiếc là không bày tiệc rượu, chỉ có mấy người quen biết tụ họp làm một bàn.
Giờ đây Miêu Chỉ Như cũng đang mang thân người, vừa vặn sau khi tới đây, Ôn Cẩn An dự định để bọn họ tạm thời ở lại, đôi bên có thể chăm sóc lẫn nhau, còn tiệm đồ nướng thì tạm giao cho Chu Tử Kỳ quản lý.
Ai ngờ mấy ngày nay lại đúng lúc tuyết rơi, đường núi trơn trượt, Tần Ương cũng không yên tâm nên đã phái vài người đi đón tiếp.
Đợi mãi đến giờ Dậu mới nghe thấy tiếng vó ngựa.
"Điện hạ, Điện hạ, là bọn họ tới rồi."
Hạ Hà thở hổn hển từ bên ngoài chạy nhỏ bước vào.
Ôn Cẩn An mỉm cười, vừa định đứng dậy ra đón thì chân bỗng hẫng đi, người đã bị Tần Ương bế ngang lên.
Hương rượu đào thoang thoảng xộc vào cánh mũi, Ôn Cẩn An khẽ thốt lên một tiếng, đưa tay vòng lấy cổ cô, thẹn quá hóa giận: "Nàng mau thả ta xuống, để người ta nhìn thấy lại làm trò cười cho xem."
"Đừng quậy, bên ngoài tuyết lớn như vậy, lỡ nàng ngã thì sao."
Tần Ương mới không muốn thả, tức phụ nhà mình đương nhiên phải tự mình đau lòng xót dạ rồi.
Ôn Cẩn An thấy cô định bế mình ra ngoài thật thì càng cuống quýt hơn.
Bình thường để mấy nha hoàn thân cận trêu chọc thì thôi đi, nếu để Tần Chiêu và Miêu Chỉ Như nhìn thấy, sau này nàng còn mặt mũi nào nhìn người khác nữa.
"Nàng thả ta xuống trước đã, ta không đi nữa, cứ ở đây đợi bọn họ là được."
Ôn Cẩn An vội nói.
Tần Ương đứng lại, nhìn tiểu kiều thê trong lòng.
"Ta thật sự không đi nữa, dù sao ta cũng là Công chúa mà..."
Ôn Cẩn An ngước mắt nhìn Tần Ương, khuôn miệng khẽ mếu, đôi mắt chớp chớp không rời, dáng vẻ vô cùng đáng thương.
Nhìn Ôn Cẩn An như vậy, tâm Tần Ương lập tức mềm nhũn, đặt người xuống lần nữa.
Bên ngoài tuyết rơi dày, cô vốn dĩ cũng không muốn để Ôn Cẩn An ra ngoài.
Nếu không phải Ôn Cẩn An đòi đi, cô mới không đồng ý.
Trong phòng ấm áp thế này, việc đầu tiên sau khi họ đến trang viên là sửa phòng ở thành địa long (hệ thống sưởi dưới sàn).
Địa long đốt rất vượng, ở trong phòng một chút cũng không thấy lạnh, nhưng bên ngoài thì khác hẳn.
Tuy trang viên xây dựa vào núi, vách núi đã chắn bớt phần lớn gió lạnh, nhưng dù sao cũng là mùa đông, làm sao không lạnh cho được.
Thế nên, phàm là có thể không ra ngoài, cô tuyệt đối không để Ôn Cẩn An đi.
Vả lại cổ đại không giống hiện đại, cảm mạo phát sốt uống chút thuốc là khỏi, ở cổ đại này chỉ một trận phong hàn cũng có thể chết người, những chuyện này không thể qua loa đại khái, đặc biệt là khi Ôn Cẩn An hiện giờ còn đang mang thai.
Nghe nàng nói không đi nữa, Tần Ương đương nhiên vui lòng.
Đặt Ôn Cẩn An xuống xong, cô tự mình đi đón người.
Không lâu sau, ba người từ bên ngoài trở vào.
Tần Ương và Tần Chiêu đều thuộc dáng người gầy cao, còn Miêu Chỉ Như lại thuộc kiểu nhỏ nhắn đáng yêu, bị bọc thành một cái bánh chưng đứng giữa hai người, trông có chút buồn cười.
Lúc này Tiểu Bạch nghe thấy động tĩnh cũng không biết từ đâu chạy ra, quấn quýt quanh mọi người.
Ôn Cẩn An vừa nhìn thấy người liền vội vàng đón vào phòng.
Tần Chiêu hai người đã đi đường cả ngày, tiểu nha hoàn vội gọi người bưng thức ăn lên.
Đồ ăn trong trang viên đều là tự cung tự cấp, thỉnh thoảng cũng có thêm chút thú rừng trên núi.
"Đi đường cả ngày rồi, dùng bữa xong hai người sớm về nghỉ ngơi đi.
Vừa rồi đã bảo tì nữ đốt địa long, lát nữa về là vừa khéo."
Tần Ương cười gắp một miếng thịt thỏ kho tàu cho Ôn Cẩn An, rồi quay đầu nói với Tần Chiêu.
Chuyện ôn lại chuyện cũ cũng không thiếu chút thời gian này, hơn nữa Ôn Cẩn An buổi trưa cũng không ngủ, giờ này chắc cũng buồn ngủ rồi.
Tần Chiêu gật đầu.
Bốn người dùng xong bữa tối, Tần Chiêu và Miêu Chỉ Như được tì nữ đưa về phòng.
Tần Ương bế bổng Ôn Cẩn An đi về phía nội thất: "Ơ, sao nàng lại bế ta nữa rồi, trong phòng cũng đâu có trơn mà ngã."
Ôn Cẩn An rũ mắt, nhỏ giọng nói.
Mấy tiểu nha hoàn che miệng rút lui khỏi phòng.
"Lỡ như va quệt vào đâu thì sao?"
Tần Ương lý thẳng khí hùng nói.
Ôn Cẩn An lườm cô một cái, thẹn thùng vùi mặt vào lồng ngực cô, không thèm để ý đến cô nữa.
"Tức phụ, chúng ta cũng lâu rồi không..."
Tần Ương đặt người lên giường, hai cánh tay chống ở hai bên người Ôn Cẩn An, giọng nói đầy mê hoặc.
"Đừng..."
Ôn Cẩn An dùng hai tay bịt miệng cô lại: "Sẽ bị nghe thấy đó."
"Hửm?"
Tần Ương ngẩn ra, đám tiểu nha hoàn đó có gan lớn đến mấy cũng không dám đi nghe lén góc tường của Công chúa chứ.
Ôn Cẩn An thấy cô ngây ngốc ra, đầu ngón tay khẽ nhéo mặt cô một cái, người này sao mà ngốc thế không biết: "Ta nói là đứa nhỏ trong bụng ấy."
Tần Ương bừng tỉnh, khẽ cười rồi đặt nụ hôn lên cánh môi ngọt ngào như tẩm mật kia.
Ơ?
Sao cô lại không tính tới chuyện này nhỉ?
Ôn Cẩn An không kịp phản bác, nói đi cũng phải nói lại, bọn họ cũng đã hai tháng không thân mật rồi, trong lòng Ôn Cẩn An cũng có chút xao động, nàng vòng tay đáp lại nụ hôn của Tần Ương.
Trong phòng một mảnh xuân sắc nồng nàn.
Chớp mắt đã qua năm mới, đông đi xuân đến, thời gian luân chuyển, rồi lại tới mùa thu.
Cuối cùng cũng đến ngày Ôn Cẩn An lâm bồn, tì nữ trong trang viên ra ra vào vào tấp nập.
"Ái chà, Phò mã, ngài không giúp được gì thì đừng ở đây thêm loạn nữa."
"Phòng sinh không được tùy tiện vào đâu, Phò mã, ngài cứ ở ngoài chờ đi."
Đã trôi qua cả một buổi sáng, Tần Ương hít sâu một hơi, đi tới trước cửa, cắn môi rồi lại đi ra.
Sinh con ở cổ đại không giống hiện đại, không sinh được thì mổ lấy thai, ở đây là thực sự có thể mất mạng như chơi.
Càng nghĩ lòng Tần Ương càng bất an, bước chân dưới lòng bàn chân cũng nhanh hơn.
Cuối cùng cũng khiến Lý Minh Nguyệt không hài lòng: "Ngươi đừng có đi tới đi lui ở đây nữa, nhìn mà nhức cả mắt."
Bảo bối của bà đang chịu khổ bên trong, người này thì hay rồi, cứ đi qua đi lại làm bà chóng cả mặt.
"Con..."
Tần Ương nhìn Lý Minh Nguyệt, bên cạnh bà là Ôn Thanh Yến đang đứng đó.
Bỗng nhiên, từ trong phòng sinh truyền ra một tiếng trẻ con khóc thét xé tan bầu không khí, ngay sau đó cửa phòng mở ra, một bà đỡ gương mặt rạng rỡ bước ra hành lễ với mọi người: "Chúc mừng Phò mã, Điện hạ sinh được một tiểu Quận chúa..."
Lời còn chưa dứt, Tần Ương đã lao thẳng vào phòng sinh.
Cùng lúc đó, nơi biên thùy cũng truyền về tin tốt.
Dân chúng Bắc Vực trồng quá nhiều bông dẫn đến bông bị ế ẩm, do ruộng đất đều trồng bông nên không có đất trồng lương thực, giá lương thực Bắc Vực tăng vọt, dân chúng không có miếng ăn qua ngày, quốc gia nội loạn.
Quân đội lại không có lương thảo để cung ứng, hai tháng sau chủ động xưng thần với Đông Lăng.
Đông Lăng không tốn một binh một chốt nào đã thu phục được Bắc Vực.
____
Đã cập nhật phiên ngoại ngày 22/2/26
Người dịch: sao mà tôi vẫn thấy nó kết vội vậy nhỉ?
T_T