Tôi thích em được không?
Sau khi cả nhà ba người cùng nhau chơi qua vô số trò ở đó, Tiêu Tiêu nói rằng bản thân rất đói bụng, muốn cùng phụ mẫu dùng cơm trưa.
Quách Nhược Y dĩ nhiên vô cùng cưng chiều Tiêu Tiêu, nàng liền bế Tiêu Tiêu vào gian phòng thương gia mà tiểu nhị ở đó đã giới thiệu.
Đại khái nơi đây chính là phòng dùng bữa riêng tư.
Sau khi gọi món, Quách Nhược Y phát hiện tiểu nhị và Tiêu Tiêu nói chuyện rất thân thuộc, dường như Tiêu Tiêu đã ở đây rất lâu rồi thì phải.
Nhìn ngắm lối bày trí của căn phòng rộng lớn này, Quách Nhược Y mới nhận ra Chung Thi Uyển thật sự rất biết cách níu chân khách nhân.
"Bí mật tạo ra nơi này đã được bao lâu rồi?"
Quách Nhược Y ôn giọng hỏi.
"Khai trương đã được vài tháng thưa Đại tiểu thư."
Chung Thi Uyển dè dặt đáp.
Quách Nhược Y nhướn mày, nàng cười nhạt nói: "Thế mà người làm Đại tiểu thư như ta lại chẳng hề hay biết."
Chung Thi Uyển bèn cười khổ: "Chỉ là thành tựu nhỏ, không đáng nhắc tới."
Ngoài kia thức ăn rốt cuộc cũng đã được dân lên, trong số đó có một món vô cùng đặt biệt tên là chả cá, chả cá sẽ được đi kèm cùng một bát sốt chấm tên là tương ớt.
Chung Thi Uyển gấp một phần chả cá chiên cho vào bát của Quách Nhược Y.
Nàng hào hứng nói: "Đại tiểu thư người dùng thử món này, nó được làm từ cá nha, chấm cùng tương ớt thật sự rất ngon."
Nhìn Chung Thi Uyển vui vẻ như vậy khiến lòng Quách Nhược Y mềm xuống rất nhanh.
Một người gấp, một người ăn, và ngược lại, các nàng dường như đã tập thành thói quen mà không hay không biết rồi.
Món này thật sự rất ngon, chỉ có điều loại được gọi là tương ớt này khá cay, y hệt như nồi lẩu nấm chua cay mà Chung Thi Uyển từng nấu qua, hương vị vô cùng độc đáo.
Quách Nhược Y và Tiêu Tiêu không hẹn mà gặp cùng nhau hít hà một hơi.
Quách Nhược Y nhỏ giọng nhắc nhở nhưng không kém phần cưng chiều: "Tiểu hài tử không nên ăn quá cay đâu."
Gia đình ba người các nàng bỗng nhìn nhau, ai nấy miệng lẫn mũi đều đỏ hoe hết cả lên, nhịn được một lúc lại đồng thanh bật cười.
Mắt thấy Tiêu Tiêu ôm bụng cười Khanh khách, Chung Thi Uyển rót tới một ly nước rồi véo vào đôi má phúng phính ửng hồng vì tương ớt của Tiêu Tiêu.
Nàng bĩu môi nói: "Nương tử nhìn xem, Tiêu Tiêu thật xấu xí nha."
Tiêu uống vào một ngụm nước mát, liền phồng má cầu cứu Quách Nhược Y: "Mẫu thân người xem, phụ thân lại ăn hiếp người ta nga."
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa của tiểu nhị, hắn bảo rằng có một nam nhân tự xưng danh là Thạch Đầu muốn tìm gặp ông chủ Chung.
Nhận thấy sắc mặt Chung Thi Uyển bỗng nhiên trở nên nghiêm trọng.
Quách Nhược Y lo lắng hỏi: "Ngươi sao thế Chung quản sự?"
"Đại tiểu thư cho hỏi ngày hôm nay Ngọc Hoa cô nương có đến đây cùng người hay không?"
Chung Thi Uyển nhỏ giọng hỏi.
Quách Nhược Y lắc đầu.
Thấy thế, Chung Thi Uyển cũng không tiếp tục dài dòng, nàng nhanh chóng nói với Quách Nhược Y: "Đại tiểu thư người cùng Tiêu Tiêu cứ tiếp tục dùng bữa, ta còn có ít việc phải làm."
Chung Thi Uyển quả thật có chút không lường trước được, tên Thạch Đầu này vậy mà đã lần mò được tới tận đây rồi.
Tại tầng trệt, Thạch Đầu đang đứng xoay lưng về phía Chung Thi Uyển, hắn dường như đang dò xét xung quanh thì phải.
"Thạch đại ca."
Chung Thi Uyển gọi lên một tiếng.
Được gọi, Thạch Đầu liền xoay người trở lại, mắt thấy Chung Thi Uyển rạng ngời bước đến, hắn lại không khỏi nhíu mày.
Nguyên lai sau khi hỏi thăm mới biết được Chung Thi Uyển chính là chủ nhân của ngôi nhà rộng lớn này, thế quái nào Chung Thi Uyển lại có thể phất lên nhanh chóng như thế chứ?
Hắn không phục!
Trong lòng bất mãn là thế, bên ngoài lại hoàn toàn bất đồng.
Thạch Đầu vẫn nheo mắt mà cười ngốc với Chung Thi Uyển: "Hôm qua không gặp ngươi, tảng sáng nghe mọi người nói rằng Nhị Đại tiểu thư dường như tới nơi này để tìm ngươi thì phải."
Chung Thi Uyển lấy làm ngạc nhiên, nàng nghiêm giọng nói: "Quả thật, Đại tiểu thư đang ở bên trong kia, chúng ta đang thảo luận về vụ án lần trước của A Phúc đó mà."
Thạch Đầu giật mình, chưa kịp suy liền hỏi ra thắc mắc: "Vẫn còn uẩn khúc gì sao tiểu Chung a?"
Chung Thi Uyển làm ra thần bí ngoái đầu nhìn về sau, nàng kéo Thạch Đầu ra khỏi Du Xuân Quán.
Vừa đi vừa thấp giọng nói: "Chuyện này là nội bộ Quách gia, trước tiên tránh mặt Đại tiểu thư đi đã, trên đường đi ta sẽ nói cho Thạch đại ca biết nha."
Thạch Đầu thật lòng tin tưởng Chung Thi Uyển, bởi vì hắn biết Chung Thi Uyển vô cùng tôn trọng hắn, chắn chắn sẽ không giấu giếm hắn bất cứ điều gì.
Thuận theo dòng người trên phố, Chung Thi Uyển vừa thong thả bước chân, môi nhỏ vừa mấp máy: "Thật ra phía sau A Phúc vẫn còn kẻ chủ mưu, Đại tiểu thư vẫn đang chờ người điều tra danh tính."
Nhận thấy thái độ của Chung Thi Uyển đối với hắn vẫn thân thiện như cũ, có lẽ bọn họ vẫn chưa điều tra được tới đây, Thạch Đầu hắn nhất định phải đi trước một bước.
Thạch Đầu tỏ ra đầy bất bình, hắn đưa ra một nắm đấm: "Nếu để ta biết được, ta nhất định phải đấm hắn nhừ xương."
Chung Thi Uyển cũng gật đầu đồng tình.
Đi được một đoạn, nàng hứng khởi chỉ vào quán mì hầm ven đường: "Thạch đại ca ta vẫn chưa được ăn trưa nha."
Thạch Đầu rất là ra dáng một người huynh trưởng, hắn gật đầu cái rụp rồi cùng Chung Thi Uyển tấp vào một cái bàn trống.
Hắn lớn giọng hô: "Ông chủ, hai tô mì hầm thêm gấp đôi thịt!"
Nói xong, Thạch Đầu cao hứng vỗ lên bờ vai của Chung Thi Uyển.
Hắn nói: "Tiểu Chung đệ hôm nay cứ ăn thoải mái, ta mời ngươi."
Nghe tới đây ánh mắt Chung Thi Uyển lập tức trở nên sáng rực, không quên khen ngợi Thạch Đầu thêm vài câu.
Có phải ngươi thích nhìn bộ dạng này của ta lắm đúng hay không?
Quán ăn này chỉ là quán nhỏ ven đường, cho nên không có tiểu nhị phục vụ, bởi vì không có người phục vụ chỉ dựa vào một mình ông chủ cho nên tốc độ lên món có hơi lâu.
Lau mồ hôi trên trán, Chung Thi Uyển chỉ vào quầy hàng nghi ngút khói: "Ta trực tiếp tới đó lấy mì cho nhanh, Thạch đại ca ở lại đây giữ bàn đi."
Nói liền làm, Chung Thi Uyển vừa tới quầy hàng chẳng được bao lâu đã bưng về hai tô mì thật to, thật nóng.
Chung Thi Uyển một đường gấp gáp đi tới, có lẽ vì quá gấp gáp mà vấp phải chân bàn, hai tô mì nóng hổi trên tay vừa hay đều bay lên người Thạch Đầu.
Thạch Đầu vì bỏng nên hoảng loạn cởi ra áo ngoài, cởi luôn cả trung y mới phát hiện mảnh da trước ngực hắn đã sưng tấy.
"Kia...
Thạch đại ca có trộm!"
Chung Thi Uyển vội vàng hô hoán.
Người qua đường thấy thế bèn bu lại cực kỳ đông, vô tình giúp cho tên trộm càng dễ dàng lẫn trốn.
Thạch Đầu tức giận đến nghiến răng ken két, hắn chẳng thèm mặc vào áo ngoài liền vội vàng đuổi theo tên trộm ấy.
"Chung huynh chính là túi gấm ấy!"
Thạch Đầu vừa rời đi, Du Mặc mới dám từ bên trong đám đông xuất hiện.
Hắn tới gần Chung Thi Uyển đem ra ba cái túi vải, gấp rút nói: "Ngọc Hoa cô nương nhờ ta chuyển thứ này đến cho huynh."
Phen này coi như ông trời cũng nghiêng về phía các nàng rồi.
Chung Thi Uyển kéo theo Du Mặc cùng rời khỏi nơi đó, vừa điên cuồng chạy, nàng vừa cho hay: "Du Mặc!
Chúng ta phải bắt cho bằng được tên trộm đó trước khi hắn bị Thạch Đầu tóm lấy."
Du Mặc nhận lệnh, cùng Chung Thi Uyển mỗi người một hướng, hắn thân thủ rất nhanh, mới đó đã vô tung vô tích.
Chung Thi Uyển rẽ vào một con hẻm nhỏ, truy tìm rất lâu vẫn thủy chung không nhìn thấy.
Nàng mệt đến đứt hơi, chẳng thể chạy nổi nữa, nàng ở đó ngồi nghỉ được một lúc thì đằng xa xuất hiện một tên nam nhân.
Tên nam nhân nọ mệt đến sắp liệm tới nơi, hắn thở hổn hển mà nằm xuống mặt đất, tuy nhiên trên tay vẫn giữ khư khư một cái túi gấm.
Chung Thi Uyển còn chưa kịp há miệng thì quả sung đã tự rơi xuống bên chân rồi.
Nàng cười lớn, chỉ vào chiếc túi gấm nọ mà chế giễu: "Ai da...
Bên trong chỉ toàn là đan dược thôi, ngươi có cần liều mạng như vậy không chứ?"
Không tin, tên nam nhân nọ liền bật người mở ra túi gấm, quả nhiên bên trong chứa toàn là đan dược.
Không đợi hắn có cơ hội suy nghĩ, Chung Thi Uyển bên này liền dậm thêm một câu: "Người huynh đệ kia của ta hắn chính là mắc bệnh liệt dương nha, thuốc này là của hắn."
Tên nam nhân nọ tức giận liền quăng túi gấm xuống mặt đất.
Khốn kiếp hại ông đây vất vả đến như vậy!
Vừa định tiếp tục mắng chửi thì trước mặt hắn liền lăn tới hai lượng bạc trắng.
"Cầm lấy và biến cho khuất mắt ta!"
Chung Thi Uyển lạnh lẽo quát.
Chung Thi Uyển bây giờ chẳng khác chi hung thần đòi mạng, doạ tên nam nhân nọ chẳng dám nói nhiều nữa.
Hắn ôm lấy bạc, tựa như con chuột nhỏ chạy vào một con hẻm khác rồi mất hút.
Được dịp, Chung Thi Uyển nhanh chóng đổ ra số đan dược mà Ngọc Hoa đã tạo ra, một trong ba kích cỡ có một loại trùng khớp.
Thiên thời địa lợi nhân hòa, sau khi thành công tráo đổi, Chung Thi Uyển nhanh chóng cất tất cả chúng vào bên trong ngực áo.
Nàng bắt đầu nằm trên mặt đất, lăn lộn vài vòng, làm sao cho bản thân chật vật nhất mới hài lòng chạy sang một con hẻm khác.
Thời điểm Chung Thi Uyển bước ra đường lớn vừa hay cũng gặp Du Mặc chạy trên đường.
Chung Thi Uyển cũng lập tức đuổi theo phía sau hắn, vừa chạy nàng vừa hô to: "Thạch đại ca!
Ở đây, ta đã tìm được túi gấm cho huynh rồi nha!"
Thạch Đầu vừa nghe thấy liền bán sống bán chết bay đến nơi Chung Thi Uyển đang đứng.
Mắt thấy túi gấm đang ở trong tay Chung Thi Uyển, hắn liền thô bạo cướp túi gấm trở về.
Chung Thi Uyển chỉ vào vết bỏng trên cổ của Thạch Đầu, nàng áy náy nói lời xin lỗi: "Xin lỗi Thạch đại ca, là do ta quá hậu đậu rồi."
Nhìn Chung Thi Uyển bởi vì giành lại túi gấm cho mình mà biến thành bộ dạng lôi thôi lếch thếch như thế.
Thạch Đầu không muốn nói tới nữa, hắn chỉ dặn dò Chung Thi Uyển lần sau chú ý một chút rồi bỏ đi mất.
Đợi Thạch Đầu khuất dạng, Du Mặc lại một lần nữa xuất hiện từ con hẻm nhỏ.
Hắn buồn bã chạy đến cho hay: "Ta có tìm được tên trộm đó...
Nhưng hắn nói rằng đã trao đổi với người khác rồi a Chung huynh."
"Là ta."
Thời gian có hạn, Chung Thi Uyển tranh thủ đưa một túi đan dược vào tay Du Mặc.
Nàng cẩn thận dặn dò: "Nhờ ngươi đưa cho Ngọc Hoa, nhắn với Ngọc Hoa rằng có thể nào phân tích đan dược trong đêm nay có được hay không?
Nếu thứ đó chính là giải dược thì ngày mai bắt đầu thực hiện kế hoạch đi."
Du Mặc mừng rỡ thu về túi đan dược, quả nhiên hắn thật sự không nhìn lầm người.
Sau khi nói lời bảo trọng, Du Mặc liền phi cước đi mất.
Lúc Chung Thi Uyển lê thân trở về Du Xuân Quán thì trời cũng đã lất phất cơn mưa chiều, bị nước mưa xối ướt, Chung Thi Uyển hiện tại không thể nào thê thảm hơn.
Cảnh Ninh trông thấy một bộ dạng này của Chung Thi Uyển lại không khỏi bàng hoàng.
Hỏi ra mới biết Chung quản sự là vì giúp người nên mới thành ra như thế, Cảnh Ninh lúc này mới an tâm nhiều.
Nghe bọn họ nói giữa chừng có người hầu của Quách gia tới tìm, cho nên Quách Nhược Y và Quách Hân Nghiên đã lật đật trở về Quách gia trong gấp gáp.
Cơn mưa đêm nay lại quá lớn, Chung Thi Uyển không thể nào trở về Quách gia, như thể ông trời đang cố tình giữ chân nàng ở lại vậy.
Trãi qua một giấc ngủ nông, Chung Thi Uyển lại gặp ác mộng, nàng mơ thấy nàng không làm được, bản thân bị Thạch Đầu giết chết đã đành, còn liên lụy vô số mạng người vô tội, tất cả đều chết hết cả rồi.
Giật mình tỉnh giấc, bên ngoài chỉ vừa chạng vạng sáng, trời đã dứt cơn mưa tự bao giờ.
Chung Thi Uyển lật đật thay đổi xiêm y, nàng muốn trở về Quách gia.
Thời điểm Chung Thi Uyển chuẩn bị rời đi thì vừa hay bên cửa sổ phát ra nhiều tiếng gõ, chắc có lẽ là Du Mặc tới báo tin.
Nhưng lần này người đến chẳng phải là Du Mặc nữa, Ngọc Hoa rốt cuộc cũng đã đích thân tới nơi này rồi.
"Du Mặc nói ta tới nơi này để tìm Chung cô nương."
Ngọc Hoa bình ổn nói.
"Ngọc Hoa cô nương, vào trong rồi nói tiếp."
Chung Thi Uyển đỡ Ngọc Hoa bước qua ô cửa sổ, cùng nàng ngồi xuống bàn trà.
"Ta tới để báo cho ngươi một tin tốt, đan dược mà ngươi tráo lấy chính là giải dược mà chúng ta đang tìm.
Du Mặc đang trên đường giải cứu gia quyến, hắn bảo rằng mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, chiều hôm nay là thời điểm tốt để hành động."
Ngọc Hoa rành mạch thông báo.
Chung Thi Uyển lại trầm ngâm hỏi: "Ngọc Hoa cô nương, ngày hôm nay ta sẽ nghĩ cách mang Nhị tiểu thư và điều động toàn bộ người làm tới Du Xuân Quán lánh mặt, Du Mặc sẽ lo cho Quách lão gia, còn ngươi có thể đưa Đại tiểu thư rời đi có được hay không?"
Ngọc Hoa nén xuống hơi thở dài, nàng đáp: "Ta sẽ nghĩ cách."
Chung Thi Uyển gật đầu: "Tốt, cứ quyết như vậy đi."
____________________________
Kiểm kê sổ sách đã quá giữa trưa, Quách Nhược Y sau khi nhìn khắp một vòng, mới nghi hoặc hướng Ngọc Hoa hỏi: "Quách gia hôm nay tại sao lại yên ắng đến lạ lùng như thế?"
Ngọc Hoa dâng lên tấm khăn ướt tới tay Quách Nhược Y, đợi Quách Nhược Y sau khi lau miệng xong xuôi lại dâng lên một tấm khăn lụa khô.
Nàng điềm tĩnh đáp: "Nô tì nghe nói là các lâu đang cần người giúp đỡ cho nên Chung quản sự đã điều động gần hết thưa Đại tiểu thư."
"Ngọc Hoa."
Quách Nhược Y ngẩng đầu, ánh mắt xinh đẹp của nàng đều chất chứa hàn ý ở bên trong.
Nàng hỏi: "Ngươi có chuyện gì muốn giấu có phải không?"
Ngọc Hoa nhìn thẳng vào ánh mắt của Quách Nhược Y liền phức tạp lắc đầu.
Nàng trung thành đáp: "Ngọc Hoa trước này chưa từng nói dối Đại tiểu thư."
Ngọc Hoa lại thành thật nói tiếp: "Chỉ là Ngọc Hoa đã nghe qua Du Xuân Quán, cho nên ngày hôm nay mạn phép xin Đại tiểu thư đưa nô tì tới nơi đó một lần."
Đuôi mày khẽ nhướng, Quách Nhược Y gật gù nói: "Cho phép ngươi hôm nay nghỉ ngơi một ngày, ngươi cứ đi tới đó chơi cho biết.
Ta cảm thấy thân thể không khỏe, không thể bồi ngươi."
"Đại tiểu thư...
Chuyện này..."
Ngọc Hoa khó xử nói.
Giữa lúc Ngọc Hoa đang vô cùng bối rối thì vị cứu tinh của nàng vừa hay đã xuất hiện.
Chung Thi Uyển đứng bên ngoài thư phòng, kính cẩn thưa vào bên trong: "Đại tiểu thư xin thứ lỗi, là tiểu nhân cầu xin Ngọc Hoa cô nương đưa Đại tiểu thư tới Du Xuân quán, tiểu nhân có một chuyện vô cùng quan trọng muốn nói cùng người."
Ánh mắt vốn lạnh lẽo bỗng dấy lên từng hồi gợn sóng nhỏ, rất nhỏ.
Quách Nhược Y lạnh lùng nói: "Muốn nói cứ nói tại nơi đây."
"Chuyện này..."
Chung Thi Uyển khó xử ngước nhìn Ngọc Hoa.
Ngọc Hoa đứng phía sau Quách Nhược Y giơ tay ra hiệu "Hay là đánh ngất người?"
Chung Thi Uyển liền nhíu mày lắc đầu, nếu khiên Quách Nhược Y bỏ trốn chắc chắn sẽ kinh động đến nhiều người, còn có Thạch Đầu nữa.
"Đại tiểu thư, câu hỏi đêm hôm đó, ta cũng có một câu muốn hỏi người."
Chung Thi Uyển bước vào thư phòng, bấm bụng nắm lấy bàn tay của Quách Nhược Y, kéo Quách Nhược Y cùng nàng rời khỏi thư phòng.
Các nàng không rời khỏi bằng cửa chính, mà đã rẽ ra bằng cửa phụ, nơi đó đã có một cỗ xe ngựa chờ đợi sẵn.
Đến khi chỉnh tề ngồi vào xe ngựa, Quách Nhược Y giọng điệu dành cho Chung Thi Uyển vẫn vô cùng lạnh lùng: "Chung Thi Uyển, hành động ngày hôm nay khôn hồn nên cho ta một câu trả lời thích đáng?"
"Đại tiểu thư có thích ta hay không?"
Chung Thi Uyển nghiêm túc hỏi.
Quách Nhược Y bị hỏi đến cứng cả yết hầu, câu hỏi này nàng nên trả lời như thế nào?
Chung Thi Uyển là một nữ nhân, nàng biết rõ mà.
Nếu thích thì sao?
Không thích thì sao?
Nữ nhân và nữ nhân có thể sao?
Nhìn thấy thái độ lạnh băng trên gương mặt của Quách Nhược Y, lòng Chung Thi Uyển bỗng dưng lại hụt hẫng rất nhiều.
Là nàng, tự nàng đa tình rồi.
Nhiệm vụ của Chung Thi Uyển ngày hôm nay chính là giữ chân Đại tiểu thư càng lâu càng tốt kia mà.
Phục hồi lại tinh thần, Chung Thi Uyển vui vẻ nói: "Dần chiều trời mát, Đại tiểu thư có muốn đi chèo thuyền hay không?"
"Chèo thuyền sao?"
Quách Nhược Y ngờ vực hỏi.
Chung Thi Uyển nhiệt tình gật đầu: "Đúng nha, chèo thuyền ở hồ Thụy Thủy."
Hồ Thụy Thủy, sở dĩ mang tên Thụy Thủy vì nước ở hồ nơi đây xanh xanh màu ngọc, tươi sáng trong veo soi tận dưới đáy sâu.
Trứ danh đệ nhất mỹ cảnh thiên nhiên vô cùng đáng ngắm.
Trời ngà ngà chiều, ven hồ sáng đèn, Thanh Hà Lâu nghiêng nghiêng xiêu vẹo in bóng trên mặt hồ.
Thanh Hà lâu là một trong những địa điểm nổi tiếng thu hút con nhà quyền quý thế gia, hưởng thụ thú vui tao nhã, nghe đàn ngâm thơ, thưởng ngoạn.
Chung Thi Uyển ngưng mái chèo, mặt nước nhấp nhô con thuyền.
Nàng ngước nhìn bầu trời hoàng hôn tuyệt đẹp, không chỉ dừng lại ở đó, nơi này vẫn còn điều tuyệt vời hơn níu lòng nàng êm dịu bình yên, chỉ tiếc một điều thời khắc tốt đẹp này lại trôi quá nhanh.
Chung Thi Uyển ngước nhìn Quách Nhược Y, nàng nheo nheo mắt cười, hỏi: "Theo Đại tiểu thư ta có cuốn hút hay không?"
Quách Nhược Y xem thường hừ lạnh, quạt tay vào mặt nước hồ tạo thành tiểu cơn sóng, hoàn toàn không có để tâm câu hỏi của Chung Thi Uyển.
Quách Nhược Y lại liếc vài ba chiếc thuyền nữ nhân lân cận, các nàng cứ thích nhìn về hướng này, hay nói chính xác là lồ lộ rạo rực ánh mắt dành cho Chung Thi Uyển.
Chung Thi Uyển thật sự rất cuốn hút, nụ cười đó, lúm đồng tiền đó cũng thật là chướng mắt.
Chung Thi Uyển nguyên buổi chặt không đứt, bức cũng chẳng rời, lan man đeo bám, bắt Quách Nhược Y phải ăn hết món này, lại thử sang món nọ, phiền chết đi được.
Cơ mà giận thì nói vậy nhưng Quách Nhược Y thật tình rất thích, nàng rất thích ở bên Chung Thi Uyển, rất thích cái cách Chung Thi Uyển đối đãi với nàng bằng tất cả những gì dịu dàng nhất.
-"Tôi thích em được không?"
Quách Nhược Y mơ màng nhướng mi.
Nàng không hiểu cũng đúng thôi, Chung Thi Uyển là nói tiếng Việt kia mà.
Chung Thi Uyển chợt hắng giọng, mặc dù có chút căng thẳng nhưng vẫn can đảm nói tiếp: "Nữ nhân cùng nữ nhân phát sinh quan hệ, Quách tiểu thư người nghĩ thế nào?"
Thú thật Chung Thi Uyển chưa từng tỏ tình hay ưa nói lời ngọt ngào, đại loại không có kiến thức về mảng đấy, nàng sợ Quách Nhược Y sẽ hiểu lầm nàng, sẽ ghê sợ không muốn nhìn thấy nàng.
Nhưng nàng có lẽ không còn quá nhiều thời gian, nàng sẽ ôm nhiều tiếc nuối nếu không nói được cảm giác trong lòng mình.
Quách Nhược Y có hơi đứng hình, không ngờ Chung Thi Uyển thẳng thừng đề cập tới câu hỏi nhạy cảm đến như thế, câu hỏi này vượt quá sức tưởng tượng của nàng rồi.
"Không phải chuyện của ta."
Không có nhìn thẳng mặt Chung Thi Uyển, Quách Nhược Y mơ hồ nói vào hư vô.
"Nếu...
ừm...ta nói nếu có một nữ nhân đem lòng yêu thích người thì sẽ như thế nào nhỉ?"
Chung Thi Uyển nói đến đây gò má không giấu được ửng hồng.
Tia lay động trong lòng Quách Nhược Y dường như bắt đầu dậy sóng.
Ta không màng thế sự, người cũng không màng thế nhân, chỉ cần lòng người có ta, tâm ta có người.
"Ta còn có chuyện phải làm, lần sau Đại tiểu thư trả lời cho ta biết có được hay không?"
Chung Thi Uyển không giấu được nhu tình trong ánh mắt, nàng nói khẽ.
Con thuyền chập chờn lắc lư, Quách Nhược Y sức lực yếu, trọng tâm mất thăng bằng bám víu vào góc áo Chung Thi Uyển.
Chung Thi Uyển đương nhiên thuận thế, kéo Đại tiểu thư gọn gàng bế trên tay.
Quách Nhược Y nhẹ hơn trước nhiều lắm, ngày ngày túc trực kề cận Quách lão gia săn sóc, ăn uống đã ít nay càng ít hơn, gò má tiều tụy đi nhiều... bấy nhiêu đó thôi đủ khiến Chung Thi Uyển xót dạ đến cay khóe mắt.
Hạ Quách Nhược Y tiếp đất, Chung Thi Uyển không nhịn nổi áp tay vuốt ve sườn mặt hao gầy.
"Vì cái gì quan tâm người, vì cái gì năm lần bảy lượt cứu sống người, vì cái gì đối tốt với người, vì cái gì bảo hộ người?
Đợi ta quay về sẽ cho người một câu trả lời thỏa đáng.
Nhớ phải đợi ta!"
Chung Thi Uyển nói xong liền chạy đi mất.
"Không!"
Quách Nhược Y sắc mặt ngày một xấu, nàng hoảng loạn đuổi theo, bóng hình Chung Thi Uyển trước mắt nàng vì sao cứ lu mờ nhấp nháy?
Trong suốt ẩn ẩn hiện hiện, giống như sắp sửa biến mất khỏi cuộc đời của nàng vậy.
Quách Nhược Y cuống cuồng xô đẩy giữa dòng người đông nghịt, dốc toàn lực nàng gọi tên "Chung Thi Uyển!"
Tại sao không ngoái đầu?
Chung Thi Uyển tại sao không ngoái đầu?
Quách Nhược Y chạy đến sắp ngã quỵ tới nơi, may mắn được Ngọc Hoa kịp thời đón được và mang nàng tới một nơi trống trãi hơn.
Bá tánh trên đường ai trông thấy cũng đều thương tiếc tặc lưỡi, tiếc thay cho một tuyệt sắc giai nhân, khổ nỗi là một nữ nhân điên loạn, đầu óc bất bình thường.
"Ngọc Hoa... nàng... nàng bỏ đi rồi a...
Nàng sắp biến mất khỏi ta a Ngọc Hoa."
Vỏn vẹn vài câu nhưng nói ra gian nan biết mấy, Quách Nhược Y lại tự mình chạy ra đường lớn, tìm tìm kiếm kiếm.
Ngọc Hoa liền bắt giữ Quách Nhược Y ngăn nàng gây náo loạn.
Nàng ôn nhu vỗ lưng như dỗ ngọt hài tử, rồi nhè nhẹ trấn an: " Không sao không sao, nàng là đi mua ít điểm tâm mà người thích, chốc lát sẽ trở về... tiểu thư yên tâm, yên tâm."
Hễ tâm lý chịu tác động đến cực đỉnh điểm, Quách Nhược Y rất dễ bấn loạn hành vi.
Ngọc Hoa biết Quách Nhược Y mắc phải chứng rối loạn tinh thần là khi nàng dự lễ mừng thọ Giang lão lão tại Giang gia nhiều năm về trước.
Ngọc Hoa nhớ như tạt cái hôm nàng tạm cất món điểm tâm Quách Nhược Y yêu thích trên mái nhà để tiện bề giải cứu Thiết Nhi, ai có ngờ sau khi quay lại đĩa điểm tâm ngon lành của nàng xuất hiện thêm một bệt phân chim, hậu quả Quách Nhược Y phát hiện, nổi trận lôi đình phá tung mọi thứ, thiếu chút mất kiểm soát bóp chết nàng.
Về sau căn bệnh này hiếm tái phát dần mất hẳn.
Quách Nhược Y cắn chặt môi mạnh mẽ lắc đầu, không khác chi tiểu miêu đi lạc, đôi mắt ướt át ngóng chờ chủ nhân.
Nàng run rẩy nài nỉ, hỏi đi hỏi lại chỉ một câu: "Nàng không như mẫu thân bỏ rơi ta một lần nữa?
Ngọc Hoa đưa ta đi tìm nàng có được không?
Ngọc Hoa?
Làm ơn nói với mẫu thân đừng đưa nàng rời khỏi ta, được không hả Ngọc Hoa?"
Ngọc Hoa không kềm được cảm xúc mà cay cay khóe mắt.
Nàng chắc nịch đảm bảo, Quách Nhược Y khi đó mới an tâm thoả hiệp, bước theo Ngọc Hoa trở về Du Xuân quán.
Hầu hết gia nhân Quách gia đều tập trung đông đủ trước cửa hiệu Du Xuân.
Quách lão gia thể trạng tiến triển tốt, tay chân linh hoạt đã có thể tự mình di chuyển.
Từ xa trông thấy Quách Nhược Y đờ đẫn mất hồn, ông liền vội vội vàng vàng đỡ lấy nữ nhi.
Quách Nhược Y giơ phút này đã lấy lại ba phần tỉnh táo, nàng gấp gáp lắc cánh tay của Quách lão gia: "Cha?
Nàng trở về hay chưa?"
Nhìn Ngọc Hoa ra hiệu, Quách lão gia mới nhận ra Quách Nhược Y bệnh tình lâu năm lại tái phát.
Quách lão gia tuy không hiểu nàng nhắc đến người nào nhưng ông cũng thuận đà làm cho Quách Nhược Y yên lòng: "Y nhi ngoan, nàng sắp về tới nơi nha."
Chung quanh đám gia nhân chưa từng thấy qua Đại tiểu thư có bộ dạng thảm hại đáng thương như thế này, bọn họ không nỡ nhìn tiếp, đành nín thinh cúi đầu.
Quách Nhược Y yên tịnh nằm trên giường, không nháo nhào nói năng hay hỏi hang chi nữa, mắt nhắm nghiền giống ngủ say nhưng cũng không hẳn.
Nàng nói: "Ta đói."
Thần trí của Đại tiểu thư dần bình ổn Ngọc Hoa hiển nhiên ít nhiều nhẹ nhõm.
Nàng chạy một mạch xuống phòng bếp, chuẩn bị biết bao nhiêu là món Quách Nhược Y ưa thích.
Trên tay là khay thức ăn nóng hổi thơm lừng, Ngọc Hoa không dám chậm trễ, tăng tốc độ đi như bay lên lầu ba.
"Xoảng" công sức của Ngọc Hoa coi như bỏ, nhiều loại thức ăn ngổn ngang vương vãi dưới chân nàng.
Quách Nhược Y đã biến mất rồi.