Khác [BHTT] Thiên Niên Sầu Thiên Kiếp U Mê

[Bhtt] Thiên Niên Sầu Thiên Kiếp U Mê
Chương 59


Từ sau sai lầm để Ngụy Tư phải chết oan thì nhiều năm sau bá tánh không còn nhắc đến chuyện này nữa,Đường Thi Vũ trị vì thiên hạ tốt hơn những ngày đầu nhiều,nàng có dũng khí đứng ra nhận sai lầm là điều tốt,họ không còn thành kiến với nàng nữa,mỗi lúc một tôn kính nàng hơn,đại thần cũng không còn dám xem thường chỉ vì nàng là nữ tử,nàng có thể làm tốt mọi chuyện như hôm nay một phần là nhờ vào Kỷ Quân Đằng vẫn âm thầm ở phía sau ủng hộ và giúp đở.

Hạ Tỷ Dung đã thôi không còn hoài nghi với lựa chọn của Đường Thi Vũ,nàng nhận thấy Kỷ Quân Đằng là người tốt,tài đức vẹn toàn,hơn hết là một lòng yêu thương nữ nhi,hiện giờ Đường Trọng Anh cũng đã mười hai tuổi,rất thông minh,lại ham học hỏi,không lâu nữa có thể kế thừa vương vị,làm một thiên tử tốt,hắn rất hiểu chuyện,không hề trách Đường Thi Vũ năm xưa đã quyết định xử tử Tư Đồ Dân,nếu đổi lại là hắn cũng sẽ đại nghĩa diệt thân,nàng cũng như mẫu thân thứ hai của hắn,những năm qua đều tận tâm chăm sóc cho hắn,Kỷ Quân Đằng lại dạy dỗ hắn nên người,cả hai để hắn không chỉ học hỏi được nhiều điều,còn cho hắn cảm giác có một gia đình hạnh phúc thật sự,hắn trong lòng rất biết ơn vì điều này,mẫu thân cũng rất tán đồng cách nghĩ của hắn,làm người không thể quen ơn những người đã từng giúp đở mình,coi trọng tình nghĩa mới là quan trọng nhất,có ân phải trả là việc nên làm.

Đường Thi Vũ rất xúc động khi hiểu được ý nghĩ của chất nam,Đường Trọng Anh trưởng thành hơn so với nàng vẫn nghĩ nhiều,không lâu nữa nàng có thể an tâm giao lại trọng trách cho hắn,đến lúc đó nàng sẽ cùng Kỷ Quân Đằng rời khỏi nơi này,chọn cuộc sống bình dị bên người mình yêu,những năm qua có đôi khi cả hai bất đồng tư tưởng mà cải nhau,bất kể ai đúng ai sai thì Kỷ Quân Đằng luôn là người chủ động giản hòa trước,nàng đồng thời cũng từ bỏ tự ta của bản thân,để thừa nhận sai lầm nếu có vô tình mắc phải,hết thảy chỉ vì duy trì tình cảm của cả hai,nàng ngồi trong đình viện bên hồ hoa sen vẽ tranh,Kỷ Quân Đằng ở bên cạnh mài mực giúp,nàng họa ra bức tranh phong cảnh thiên sơn vạn thủy hữu tình,xinh đẹp tựa mộng ảo,thế nhưng lại mất đi vài phần sắc thái tươi đẹp,Kỷ Quân Đằng mỉm cười giúp nàng họa thêm mấy cành hoa sắc thái tươi sáng,kéo léo chỉnh sửa vài chi tiết nhỏ tạo nên bức tranh xinh đẹp hài hòa,giảm đi phần nào sự trống trải.

"Bảo bối,ngươi thấy thế nào ?"

"Rất khá nha,tin tưởng rất nhanh chúng ta có thể tận mắt ngắm nhìn phong cảnh xinh đẹp như vậy"

"Ngươi đừng ở đó ảo tưởng xa vời,hiện tại lo chú tâm làm tốt bổn phận đi rồi hãy nói"

"Thật không hiểu phong tình"

Đường Thi Vũ buồn bực đánh vào người Kỷ Quân Đằng,nàng ảo tưởng một chút thì đã như nào,suốt ngày cứ nói nàng tâm hồn mơ mộng không thiết thực,nhưng bản thân cũng không hề thua kém nàng,Kỷ Quân Đằng mỉm cười hôn nhẹ lên bàn tay xinh đẹp của nàng,chẳng qua chỉ muốn chọc ghẹo nàng thôi,kỳ thực Kỷ Quân Đằng cũng rất mong chờ ngày có thể đưa nàng du ngoạn khắp chân trời góc bể,cùng nhau chào đón ánh bình minh rực rỡ,ngắm nhìn ánh hoàng hôn dần phai nhạt cuối chân trời,đến bất kỳ nơi đâu có thể làm nàng thấy vui vẻ,chỉ cần có nàng ở cạnh thôi thì nơi tẻ nhạt nhất vẫn có thể trở thành nơi xinh đẹp mang đến nhiều ý nghĩa hạnh phúc.

"Lão nô tham kiến nữ vương bệ hạ cùng vương phu"

"Dư công công miễn lễ,hậu cung xảy ra chuyện gì sao ?"

"...Thái hậu,nàng đã băng hà"

Dư tổng quản đau khổ kể lại sự việc,lúc nãy hắn nghe cung nữ của Hạ Tỷ Dung đến báo tin,trong lòng vô cùng hoảng loạn,vội chạy đi tìm Đường Thi Vũ truyền tin,nàng hay tin không có bất kỳ dấu hiệu đau khổ nào,chỉ trầm mặc nhìn ngắm áng mây trôi,nàng sớm biết rõ chuyện mẫu hậu sẽ rời khỏi,nên hiện tại không có gì quá đang lòng,nàng nên vui mừng cho mẫu hậu mới phải,có thể tự tại ra đi tìm phụ hoàng quá cố,mấy hôm trước Hạ Tỷ Dung có cùng nàng tâm sự,ám chỉ đã đến lúc nên từ biệt nhân thế,ra đi đối với Hạ Tỷ Dung mà nói chính là giải thoát,nàng dù đau lòng nhưng không níu kéo,tán thành quyết định của Hạ Tỷ Dung,chỉ không ngờ chuyện này lại đến sớm như thế,nàng cùng Kỷ Quân Đằng đến tẩm cung nhìn mẫu hậu lần cuối.

"Nàng đã hoàn thành tâm nguyện,ngươi chớ thương tâm quá..."

Kỷ Quân Đằng đau lòng xoa nhẹ lên lưng Đường Thi Vũ an ũi,nàng cũng từng mất đi phụ mẫu,hiểu được nỗi đau này,Đường Thi Vũ bây giờ tuy không biểu lộ thương tâm nhưng chắc chắn trong lòng không dễ chịu gì,Đường Thi Vũ phượng nhãn ưu buồn khẽ gật đầu,cho dù có thật yêu quý thân nhân đến mức nào thì cũng sẽ có lúc họ phải đến một nơi rất xa,bản thân chỉ có thể hoài niệm về họ,vì họ mà sống tốt hơn.

"Ta vẫn ổn,hiện giờ phải an táng cho nàng thật tốt,để nàng có thể ra đi thanh thản"

Cả hai vào đến tẩm cung thấy có vài cung nữ thân cận của Hạ Tỷ Dung đang khóc,tiếc thương cho số mệnh của nàng,Đường Thi Vũ đi vào trong thấy nàng y phục chỉnh tề,tóc cũng được chải chuốt kỹ lưỡng,tựa như ngày thường,có khác cũng là nàng đã ngủ say không tỉnh lại nữa,Đường Thi Vũ không kiềm nén được cảm xúc trong tâm,lặng lẽ rơi xuống giọt lệ,đau lòng nắm chặt bàn tay không còn hơi ấm của nàng,nàng lúc sinh thời thường khó tính,nghiêm khắc với mọi người,chung quy chỉ vì lo lắng cho họ,không muốn họ phạm sai lầm,tổn thương đến bản thân,Đường Thi Vũ hạnh phúc vì có mẫu thân như nàng,nay nàng đã thật sự ra đi,không còn ai ở bên cạnh cáu gắt hay oán trách nữa,Đường Thi Vũ nhất thời cảm thấy tiếc nuối vô cùng.

"Ta sẽ giúp ngươi chôn cất cho nàng tử tế,đau khổ liền cứ khóc đi,như thế mới nhẹ lòng hơn"

Kỷ Quân Đằng dịu dàng ôm lấy Đường Thi Vũ,nếu có thể bọc lộ hết đau khổ trong tâm thì sẽ dễ chịu hơn là cố kiềm nén,Đường Trọng Anh khi biết tin cũng chạy đến,hắn chỉ yên lặng quỳ bên giường,nội tâm buồn bã lại ép mình không được yếu đuối,là nam tử phải kiên cường thì mới có thể gánh vác trọng trách,nội hoàng tổ mẫu sẽ không vui nếu biết hắn nhu nhược,hắn kiềm nén đến gương mặt đỏ bừng,Đường Thi Vũ thấy đau lòng ôn nhu xoa đầu hắn.

"Anh nhi thật đã trưởng thành,là trưởng tôn phải thay mặt Đường gia để tang cho tổ mẫu,làm tròn đạo hiếu biết không"

"Đây là bổn phận của ta,hoàng cô hãy an tâm"

Đường Trọng Anh ánh mắt sáng ngời chất chứa tia kiên định,hắn luôn cố gắng làm tốt bổn phận của mình,không phụ lòng mọi người đã kỳ vọng,lần này càng phải thay Đường Thi Vũ để tang,tiễn đưa Hạ Tỷ Dung về nơi cực lạc,Kỷ Quân Đằng một mình đi ra ngoài nói chuyện với Dư tổng quản,bàn luận chuyện hậu sự,nàng nghĩ bây giờ Đường Thi Vũ tâm trạng rối bờ,không thể nghĩ được gì nhiều,nàng sẽ thay Đường Thi Vũ lo liệu chu toàn.

Hậu sự diễn ra có mời rất nhiều đại sư ở chùa đến tụng kinh,quan viên đều đến đưa tiễn Hạ Tỷ Dung,từng người một đứng trước linh cửu dâng hương chia buồn cùng thân nhân,người trong hoàng tộc cũng đến tham dự rất đông,Đường Trúc Lam nhiều năm đi theo trượng phu đến thành khác sinh sống,hiếm khi trở về hoàng cung,bây giờ hay tin cũng trở về,ngày trước nàng đưa tiễn phụ hoàng,không ngờ lần này trở về lại tiễn biệt mẫu hậu,nàng đến bên cạnh an ũi Đường Thi Vũ.

"Hoàng muội,ngươi đã làm tốt bổn phận của mình,tin tưởng phụ mẫu ở dưới cửu tuyền đã hội ngộ với nhau,đây là chuyện đáng vui,ngươi chớ đau lòng nữa"

Đường Trúc Lam áy náy vì năm xưa Đường Thi Vũ thành hôn mà mình không thể có mặt chúc phúc,lần này nàng muốn cùng hoàng muội ôn lại chuyện xưa,hoài niệm tới phụ mẫu quá cố và khoảng thời gian cả hai cùng họ trải qua,Đường Thi Vũ tâm tình đã vơi đi đau thương,muốn chuyên tâm làm tốt hậu sự cho mẫu hậu.

« Hoàng tỷ,những năm qua ngươi sống tốt không ?,ta nghe mẫu hậu nói ngươi có hai hài tử,bọn họ bây giờ có lẽ trưởng thành »

« Phải rồi,họ cũng lập gia đình vài năm,còn các ngươi thì sao,thành hôn bao lâu vẫn chưa có hài tử ? »

Đường Trúc Lam cũng tò mò tại sao Đường Thi Vũ cùng Kỷ Quân Đằng chưa sinh hài tử,tận hưởng thế giới hai người thật thích,nhưng cũng không thể không có con,đây chẳng phải chỉ là sự tò mò của mỗi mình nàng,nhiều năm trước không ít người đặt nghi vấn,có lần Hạ Tỷ Dung hỏi đến thì Đường Thi Vũ chỉ nói chưa sẳn sàng làm mẫu thân,nàng còn nhiều việc cần làm hơn,nên tạm gác việc này lại,bây giờ bị Đường Trúc Lam hỏi vấn đề này nàng chỉ mỉm cười,nàng hài lòng với cuộc sống hiện tại,không mong chờ phải có thêm hài tử,có lẽ lối suy nghĩ của nàng sẽ bị người ta cho là bất thường,kỳ thực đối với nàng chuyện đó sớm bị lãng quên,huống chi nàng cùng Kỷ Quân Đằng còn có Đường Trọng Anh,mấy năm qua lo cho hắn đã thấy đủ mệt,có hài tử lại phải lo chăm sóc,dạy dỗ,thật sự không dễ dàng.

"Ta quen cuộc sống chỉ có trượng phu bên cạnh,tạm thời chưa nghĩ đến chuyện sinh hài tử"

Đường Trúc Lam thật không biết nên bàn luận gì hơn,thôi thì cứ để họ sống theo cách mà họ muốn,ngoại nhân như nàng xen vào có hơi kỳ,Đường Trọng Anh ở bên ngoài cùng Kỷ Quân Đằng tiếp đón quan khách đến cúng bái,hắn là đứa nhỏ rất biết vân lời,luôn coi Kỷ Quân Đằng tựa như phụ thân,đồng thời lại giống sư phụ,đôi khi cả hai lại tựa bằng hữu của nhau,chuyện riêng tư hay tâm sự đều có thể nói ra cùng nàng.

"Kỷ thúc,người chết rồi thì đi đâu ?,có phải đều xuống địa ngục không ?"

"Lục đạo luân hồi,bất cứ nơi nào đều có thể,tùy thuộc vào số mệnh của từng người,chúng ta phải sống quang minh lỗi lạc,hạn chế làm việc ác thì mới mong thoát khỏi địa ngục khổ ải,Anh nhi mai sau nhất định phải là đại trượng phu làm chuyện không hỗ thẹn với lòng,minh quân trong lòng bá tánh"

Kỷ Quân Đằng ưu buồn ngẩng đầu lên nhìn xa xăm,thời gian cứ lặng trôi,từng người một đều vong ly trần thế,để lại bao tiếc nuối,họ sẽ được luân hồi chuyển thế ở một nơi nào đó,có thể lại là nhân thế hoặc những cõi khác,bắt đầu cuộc sống mới,vòng lẫn quẩn này ngàn đời qua vẫn đang diễn ra,nhân loại chỉ có thể tiếp nhận số mệnh,bằng không liền phải cố gắng tu hành,xa lìa tội ác và tham vọng,những năm qua nàng vẫn động viên Đường Thi Vũ tiếp tục tu luyện,tương lai phía trước còn rất dài,còn rất nhiều việc cả hai cần trải qua và muốn làm,nghiễm nhiên sẽ không nãn lòng bỏ cuộc giữa chừng.
 
[Bhtt] Thiên Niên Sầu Thiên Kiếp U Mê
Chương 60 [END]


Thời gian tựa áng mây vẫn cứ yên bình trôi đi,lâu đến không còn ai nhớ rõ ngày trước từng có một vị nữ vương đã cùng người mình yêu từ bỏ tất cả,cùng nhau rời khỏi Hoàng Hoa thành,du ngoạn đến nơi nào đó trong thiên hạ,một nơi mà chẳng ai biết họ lai lịch ra sao,thân phận thế nào,họ bắt đầu cuộc sống mới,một cuộc sống thật sự bình đạm chỉ có hai người,Đường Thi Vũ từ trong ngôi nhà gỗ xinh đẹp cạnh bờ biển bước ra ngoài,này là do Kỷ Quân Đằng tự tay xây dựng cách đây không lâu,ngôi nhà nghiễm nhiên không tráng lệ lại rất khang trang,có đầy đủ mọi vật dụng cần thiết,nàng cũng góp phần không nhỏ tạo nên ngôi nhà mơ ước này,Kỷ Quân Đằng đang ngồi trên nốc nhà lộp lại mái ngói,nhà xây lâu ngày sẽ bị xuống cấp,thỉnh thoảng phải tu sửa,trước kia từng thấy bá tánh dựng nhà,đến phiên mình làm thật sự không đơn giản chút nào,Kỷ Quân Đằng làm tới tay đều trầy xước cả lên,đổi lại rất vui vẻ khi có thể tự tay dựng lên tổ ấm của cả hai,bá tánh thấy cả hai xây nhà nên đến phụ giúp,dạy cho hai người biết cách trồng rau cải và chăm lo cho gia cầm thế nào mới tốt,nàng rất vui mừng thử trồng rau,chỉ qua khoảng vài tuần thì rau cải đã xanh tươi khắp sân vườn,đám gà con mà nàng nuôi cũng đã lớn hơn một chút,bọn họ cái nào cũng đều bị vỗ cho béo ú.

« Tướng công,mau xuống đây nghĩ mệt chút đi »

Đường Thi Vũ mỉm cười giơ cao đĩa trái cây mới vừa gọt vỏ xong,hiện tại khí hậu không còn lạnh như trước nữa,thiên không đã ngừng hạ tuyết vũ,bắt đầu chuyển sang mùa xuân ấm áp,tính đến nay nàng đã ở bên Kỷ Quân Đằng được hai mươi năm,cả hai không hề thấy nhàm chán với việc nhìn mặt nhau mỗi ngày,trái lại vẫn rất hạnh phúc như ngày đầu,chuổi ngày dài đã qua chỉ làm cả hai thêm hiểu và gần gũi nhau hơn,nàng bây giờ chẳng cần gì ngoài việc có thể hết lòng yêu thương Kỷ Quân Đằng,vì đối phương làm chút việc mình có thể,chẳng hạn như ở nhà làm việc nội trợ,rảnh rổi sẽ đến Tích Nguyệt lâu giúp Kỷ Quân Đằng trong coi mọi việc,tửu lâu này vài năm trước cả hai quyết định mua lại khi đi du ngoạn đến đây,cảm thấy quang cảnh ở đây tuyệt đẹp liền nảy sinh ý định sống tại đây,Kỷ Quân Đằng vì thấy nàng thích nơi đây liền biến ý nghĩ thành hiện thực.

« Nương tử bảo bối,trái cây ngươi gọt thật là ngọt vô cùng,rất tốt ăn,hãy nếm thử đi »

Kỷ Quân Đằng cầm miếng táo đưa đến bên môi Đường Thi Vũ,nàng rõ ràng đang ba hoa,trái cây ngọt vốn do người trồng,nào liên can gì tới người gọt,khen ngợi nương tử cũng phải có lúc đi chứ,khoa trương như thế người nào tin nổi,Đường Thi Vũ mỉm cười hé miệng cắn một miếng táo,Kỷ Quân Đằng suốt ngày luôn miệng khen ngợi nàng,cưng chìu đến độ nàng hư hỏng mất rồi,hai người cùng nhau đi dạo bờ biển,chào đón ánh bình minh của ngày mới,như mọi ngày sẽ vào trấn mua lương thực sai người mang đến tửu lâu,chuẩn bị mở cửa tiếp đón khách,Tích Nguyệt lâu vừa kinh doanh ẩm thực lại có phòng trọ dành cho khách vãng lai từ nơi xa đến thư giản,nàng làm lão bản nương,phục trách ở quầy thu ngân,không có làm gì nhiều ngoài việc thu tiền,trò chuyện với khách,Kỷ Quân Đằng trở thành đầu bếp chính,nơi đây mang ý nghĩa kỹ niệm tình yêu của hai người nên mới có tên là Tích Nguyệt lâu,mở ra không phải để sinh nhai,chủ yếu để giết thời gian,có việc làm sẽ đở nhàm chán hơn,tuy vậy đã mở ra thì phải làm đến nơi đến chốn,hai người đều rất chú tâm đến công việc phát triển tửu lâu,mọi người không rõ phu thê hai người từ đâu tới,vẫn rất hoan nghênh,thỉnh thoảng thường tới tửu lâu ủng hộ,Kỷ Quân Đằng pha ly trà mang đến quầy thu ngân cho nàng,cảm thấy nương tử thật ra dáng lão bản nương.

"Nương tử,ngươi giỏi quá"

"Ta nào giỏi bằng ngươi,có tài câu kéo khách hàng,nữ tử nào cũng muốn tới đây dùng bữa hết"

Đường Thi Vũ cầm lên ly trà thưởng thức,nàng chỉ ngồi đây tính tiền còn Kỷ Quân Đằng mới thật là vất vả,đứng bên ngoài đón tiếp các thiếu nữ xinh đẹp vào Tích Nguyệt lâu,lão bản chỉ cần mỉm cười mị hoặc một cái thì các nữ tử đều ào ạt kéo tới,đắc khách tựa như cửa hàng bán đồ trang điểm,Kỷ Quân Đằng nghe được mùi dấm chua đâu đây,mỉm cười càng vui vẻ hơn,Kỷ Quân Đằng là nghiêm túc vì công việc,ai cũng đón tiếp chứ không phải chỉ riêng gì mấy thiếu nữ đó.

"Họ là vì nghe qua tửu lâu có món ngon nên đến thưởng thức,ngươi không được du oan cho ta"

"Có người gọi món ăn kìa,mời ngài đi chuẩn bị giúp ta đi"

Đường Thi Vũ mỉm cười xinh đẹp vội đẩy Kỷ Quân Đằng đi vào bếp,bây giờ đầu bếp phụ giúp đều đang bận rộn,nàng còn ngồi ở đây tán gẫu,nàng nghe lời nương tử đi vào trong phụ giúp mọi người,đi rửa tay sạch liền chuẩn bị xào ít thực phẩm,trang trí đẹp mắt mùi hương lại làm cho người ta thấy đói bụng vô cùng,tiểu nhị liền mang ra ngoài cho khách,nàng nhìn vào thực đơn của khách xong lại tiếp tục làm món khác,bình thường quen cầm kiếm hoặc là bút lông bây giờ chuyển qua cầm cây xào thức ăn,cũng không thấy có gì khó khăn mà còn rất thú vị,có thể dùng tâm chế biến ra món ăn ngon để người ta thưởng thức cũng là một niềm vui,Tiểu An ở bên cạnh phụ giúp một tay,thuận tiện học hỏi kinh nghiệm nấu ăn,nàng là đầu bếp thực tập mới,được Đường Thi Vũ nhận vào làm cách đây không lâu,lúc mới xin việc nàng còn tưởng mình đi lầm chổ,lão bản nương thông thường vẻ mặt nếu không mập mạp phúc hậu thì sẽ là loại hung dữ áp bức hạ nhân,mà Đường Thi Vũ dung mạo xinh đẹp hơn người,lại có lòng tốt thật để nàng thấy lo ngại,sống tại đây một thời gian mới biết hai người rất thân thiện,đối đãi tốt với hạ nhân,nàng cảm thấy may mắn khi có thể đến đây làm việc.

"Lão bản,vì sao sườn bò cần tẩm qua gia vị đặt chế mà không phải là nước tương hay muối ?"

"Bên trong vẫn có muối,chẳng qua thêm vài phụ liệu khác,như thế thịt nướng xong bên trong sẽ mềm hơn,bên ngoài giòn tan,mang mùi hương hòa lẫn tư vị ngon ngọt,sườn gần chín có thể quét một lớp mật ong lên vậy là hoàn thành món ăn rồi đó"

"Nha ta cũng muốn thử một miếng"

"Của ngươi"

Kỷ Quân Đằng lấy miếng sườn mới nướng xong đưa cho Tiểu An,lấy ra miếng khác tiếp tục nướng,nàng mỉm cười cầm lên đôi đũa,tối qua nàng thấy Kỷ Quân Đằng sắt trái cây bỏ vào bình rượu ngon đã nêm gia vị,sáng nay lại mang sườn đi tẩm qua dung dịch này,thì ra là để có được kết quả như hiện tại,nàng thử một miếng cảm nhận được mùi hương thoáng qua của rượu và mật ong,bên ngoài giòn vô cùng,bên trong mềm mại tư vị mặn ngọt đầy đủ,còn có ít vị chua ngọt của trái cây được hòa lẫn với nhau,ăn vào thật sự muốn ăn thêm nữa,nàng cảm thấy cách nấu ăn hay chế biến thứ gì của Kỷ Quân Đằng đều thật là cổ quái,tuy nhiên từng nếm qua vài món,thật sự ăn rất ngon miệng,ngày trước nàng thấy Kỷ Quân Đằng pha trà đã rất công phu,dùng loại trà được nuôi dưỡng từ nước suối ở thượng nguồn,gần trưởng thành thì hái lá non mang về phơi khô qua vài lần mục đích giữ lại tinh hoa của lá trà,đến khi pha chế sẽ dùng tinh sương đọng lại trên phiến lá vào lúc sáng sớm để pha một ấm trà,sau đó bỏ duy nhất một giọt mật ong vào,như thế ấm trà sẽ mang tư vị ngọt ngào thoáng qua,dù là người biết thưởng thức trà hay người có vị giác nhạy bén vẫn khó nhận ra được bên trong có tư vị đặt biệt,thật sự không phải ai cũng có kiên nhẫn để pha trà bằng cách này,nấu ăn càng công phu hơn,nàng còn phải học hỏi nhiều mới có thể bằng một phần của Kỷ Quân Đằng,nàng phải cố gắng học thật tốt để giúp đở hai người phát triển tửu lâu này,nàng cầm lên con dao tiếp tục cắt rau củ,nhìn bộ dáng nghiêm túc của nàng thì Kỷ Quân Đằng liền mỉm cười,những món này đây cũng là thành quả suốt thời gian qua Kỷ Quân Đằng nghiên cứu ra,đáng thương nhất là Đường Thi Vũ,mỗi lần có món mới đều bị bắt nếm thử trước,ăn nhiều như thế mà không thể nào mập nổi.

Công việc diễn ra cho đến buổi chiều thì thực khách mới vắng đi,trời gần tối tửu lâu mới đóng cửa,mọi người bận rộn quét dọn mọi thứ,cả hai trở về nhà nghĩ ngơi,Đường Thi Vũ tắm xong đi vào bếp nấu ít điểm tâm,mang chén chè mới nấu đến cho Kỷ Quân Đằng,ban ngày Kỷ Quân Đằng bận rộn trong bếp nàng không phụ giúp được gì,dựa vào tài nấu ăn siêu phàm của nàng có lẽ sẽ góp phần đuổi khách đi hết,tửu lâu dẹp tiệm sớm,vậy nên nàng rất ít khi vào bếp,bây giờ là lúc chiếu cố cho tướng công.

"Hôm nay lại có chè ngon để ăn nữa rồi,nương tử nhà ai mà chu đáo quá vậy"

"Chỉ có nhà của ngươi mới có đãi ngộ này thôi"

Đường Thi Vũ mỉm cười tự tin nhận định mình chính là nương tử giỏi gian,cả hai mỉm cười cùng nhau thưởng thức chung chén chè,thỉnh thoảng sẽ cùng nhau dành ra chút thời gian đi thăm mọi người,cũng có lúc họ đến đây thăm hai người,Vi Tuyết hiện nay đã hạnh phúc bên Thư Chi Mị,Đường Thi Vũ cùng Diệp Dung quyết định để cho Vi Tuyết lên kế nhiệm chức vị cung chủ,họ vẫn đang sống tại Tuyệt Ảnh cung,riêng về phần của Đường Trọng Anh thì hắn đã trưởng thành,kế vị được nhiều năm,luôn làm tốt bổn phận,cả hai không còn cần phải lo lắng nữa,chân chính có không gian riêng thuộc về nhau,hai người đang tâm sự thì nghe được tiếng ồn ào ở bên ngoài,Kỷ Quân Đằng ra xem lại không thấy ai,chỉ thấy bên bật thang trước hiên có một túi vải gì đó,nàng tò mò đi đến mở ra xem coi là thứ gì,phát hiện trong bọc vải là một tiểu nữ hài đáng yêu chỉ được vài tháng tuổi,đang ngủ say còn mút ngón tay nhỏ bé của mình,nàng vội ôm hài tử lên quay lại mỉm cười với Đường Thi Vũ.

"Nương tử,ngươi đã chuẩn bị tâm lý để làm mẫu thân chưa"

"Mẫu thân...?"

Đường Thi Vũ nét hơi ngơ ngác trước câu nói,nàng đi đến xem liền mỉm cười vui vẻ,không rõ hài tử này là của ai bỏ trước cửa,bộ dáng thật là rất đáng yêu,vì sao phụ mẫu lại bỏ rơi hài tử tội nghiệp này,dù hài tử chẳng có lai lịch nhưng đối với hai người thì đây lại là món quà vô giá mà trời cao ban tặng,nàng cùng Kỷ Quân Đằng bàn luận xem phải làm sao,sau một hồi thảo luận liền quyết định nuôi dưỡng hài tử,vạn nhất ngày sau phụ mẫu của hài tử tìm đến đòi lại cũng chẳng sao,cả hai sẽ để hài tử lựa chọn theo ý muốn,xem ra từ nay cuộc sống của hai người sẽ biến thành ba người mất rồi,bất quá có thêm một sinh linh nhỏ bé thì không khí gia đình càng thêm náo nhiệt hơn,hài tử đột nhiên òa khóc làm cho nàng lúng túng không biết làm sao,vì chưa có kinh nghiệm chăm sóc hài tử.

"Tiểu bảo bối có lẽ đói bụng,ngươi lấy gì cho nàng ăn đi"

"Nàng còn chưa mọc răng làm sao ăn đây,hơn nữa dạ dày còn rất yếu,phải cho uống sữa..."

Kỷ Quân Đằng cũng không có kinh nghiệm,chí ít vẫn biết rõ chuyện này,nương tử của nàng thật là hết nói nổi,nàng đi lấy ít ngũ cốc đem pha,khoáy đều cho nó hòa tan thành nước mang lại cho Đường Thi Vũ,đợi nó nguội hẳn mới cho hài tử uống,Đường Thi Vũ từ nãy đến giờ vẫn mỉm cười,nét mặt hạnh phúc chỉ rõ rất thích việc chiếu cố cho tiểu hài tử,nàng cũng vui vẻ không kém,từ nay lại có thêm một tiểu nha đầu cùng họ chung sống,hai người có thêm niềm vui mới,buổi tối đi ngủ tiểu oa nhi nằm trong,Đường Thi Vũ nằm ở giữa,còn Kỷ Quân Đằng bị cho ra rìa nằm ngoài cùng,vẫn không an phận choàng tay ôm lấy hai người,Đường Thi Vũ mỉm cười hạnh phúc,nàng rất xúc động trước những gì mình đang có,bây giờ ba người đã là gia đình thật sự,bắt đầu từ ngày mai nàng nên học cách làm mẫu thân,chăm sóc tốt cho hài tử,hạnh phúc khi có thể cùng Kỷ Quân Đằng dạy dỗ hài tử nên người,cùng nhau trải qua cuộc sống bình yên mà không có bất kỳ sự lo lắng nào nữa,vĩnh viễn bên nhau trọn kiếp nhân sinh,hạnh phúc chẳng ở đâu xa mà ngay bên cạnh chúng ta,hãy biết trân trọng từ những điều nhỏ nhoi nhất...
 
Back
Top Dưới