Khác [BHTT][Phương Tây] HỌC VIỆN KINH DỊ - Nhan Chiêu Hàm

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
[Bhtt][Phương Tây] Học Viện Kinh Dị - Nhan Chiêu Hàm
Chương 19


Khi Đào Nhạc Tư và Hilda quay về học viện mưa đã tạnh bớt.

Hilda về phòng mình ở tầng bốn tòa nhà dạy học, Đào Nhạc Tư cũng trở về ký túc xá.

Đang là buổi trưa ngày thứ bảy mà trời lại mưa to nên không thể nào ra ngoài, ký túc xá cũng vì thế mà ồn ào náo nhiệt hơn.

Vài nữ sinh đang tập kịch ballet trong nhà ăn ký túc xá ở tầng một, một nữ sinh trong số đó lớn tiếng gọi "Emilia, bồ chạy đi đâu rồi ?".

Giọng nói vang vọng trên hành lang.

Đào Nhạc Tư lên lầu, đẩy cửa phòng Shana ra nhìn một chút, Shana không có ở trong phòng.

Cô lại đi đến phòng mình.

Bữa trưa ăn quá no khiến cô thấy mơ màng buồn ngủ.

Cô định đi ngủ một giấc trước, sau đó xế chiều sẽ đến phòng đàn luyện tập thêm nữa.

Học viện âm nhạc Conrad giống như một trường đào tạo nghề hơn là trường học nghệ thuật chính quy.

Áp lực học tập rất ít và thiếu các phương pháp đánh giá như điểm số.

Trong tuần trước, đầu tiên là hiệu trưởng yêu cầu cô đệm nhạc cho khoa vũ đạo, sau đó giáo viên dạy dương cầm gặp tai nạn nên Đào Nhạc Tư gần như đã có một tuần nhàn rỗi.

Dù sao đi nữa cũng không thể bỏ bê kỹ năng chơi đàn được, ít nhất cũng phải xứng với điệu nhảy của Hilda.

Lần đệm nhạc này tuy đơn giản nhưng lần tới thì ai mà biết được, có thể độ khó sẽ tăng vọt lên vượt quá những bài luyện tập thông thường không chừng.

Sau khi Đào Nhạc Tư về phòng thì phát hiện ra hình như có người từng đi vào, đồ đạc của mình có dấu vết bị lục lọi.

Trong ký túc xá nữ bình thường mọi người sẽ không khóa cửa.

Ai nấy đều quen biết nhau, trong phòng cũng không có chứa đồ đạc quý giá gì.

Mọi người đều có những lúc mượn đồ lẫn nhau như máy ép tóc, máy sấy tóc các thứ.

Nếu như chủ nhân món đồ ấy tạm thời không có ở đây thì cũng chỉ thuận tay cầm đi thôi, sau này sẽ trả lại.

Nhưng khi Đào Nhạc Tư kiểm tra lại đồ của mình chỉ thấy hình như có mỗi chiếc đèn pin là bị mất, những đồ dùng hằng ngày khác vẫn còn ở chỗ cũ.

Cô giật mình, vội vàng kéo ngăn kéo tủ đầu giường của Anna ra, phong bì mất rồi.

Bây giờ Đào Nhạc Tư cảm thấy đầu óc mình như to ra N lần.

Shana lại đi xuống mật thất dưới lòng đất sao ?

Nếu như một mình cô ấy đi xuống mật thất, rồi phát điên ở trong mật thất dưới lòng đất ấy, thì nên làm gì bây giờ ?

Điều đáng sợ hơn nữa là, nếu cô ấy muốn đi xuống mật thất thì nhất định phải vào phòng Hilda trộm chìa khóa, nhưng bây giờ Hilda đã quay về rồi.

Dựa theo tiết tiết trong nguyên tác, nếu như chạm mặt trực diện, nhất định Hilda sẽ giết Shana để diệt khẩu...

Đào Nhạc Tư do dự trong chốc lát, cô quyết định đi đến tòa nhà dạy học xem xét tình hình một chút, nói không chừng chuyện vẫn còn chưa gay go như cô tưởng tượng.

Vừa mới mở cửa phòng ra suýt nữa Đào Nhạc Tư đã đụng phải một người, chính là Shana.

Shana mặc trang phục tập nhảy, mồ hôi đầm đìa, dùng tay làm quạt quạt không ngừng.

"Nóng quá, hồi nãy tụi mình luyện tập ở tầng dưới, bồ có nhìn thấy không ?

Ballet hiện đại không khó như ballet chính thống, nhưng cũng rất đẹp đó."

Shana vui vẻ nói, tựa như một cơn gió cuốn vào phòng Đào Nhạc Tư, "Nhưng mà không biết Emilia chạy đi đâu rồi, tụi mình tìm khắp nơi cũng không tìm thấy bồ ấy."

"Shana," Đào Nhạc Tư nghiêm túc nói, "Phong thư của Anna và cả đèn pin của mình đều biến mất rồi."

Nụ cười trên mặt Shana đọng lại, một lát sau, cô ấy nhỏ giọng nói: "Có người trộm phong thư rồi ?"

Đào Nhạc Tư gật đầu một cái, cô nghĩ ngợi một lát rồi nói: "Mình nghi ngờ là Emilia làm."

Chuyện cô nghi ngờ Emilia tuyệt đối không phải là suy đoán vô căn cứ.

Bởi vì trong nguyên tác, Emilia là người đã quyết tâm làm sáng tỏ mọi chuyện.

Khi cô ấy phát hiện ra có điều gì đó bất thường trong học viện, có ai đó mất tích hoặc qua đời không rõ nguyên nhân, cô ấy sẽ tìm hiểu đến cùng để biết được chuyện gì đang xảy ra, và để làm như vậy, cô ấy không hề ngần ngại việc nghe lén các cuộc trò chuyện của các giáo viên hoặc thậm chí là đánh cắp tài liệu.

Shana lộ ra vẻ lo lắng: "Chẳng lẽ bồ ấy cũng đi xuống mật thất rồi ?

Mình nghĩ có lẽ là không biết đâu...

Ý mình là, có lẽ lá gan của bồ ấy cũng không lớn đến mức đó."

Đào Nhạc Tư đi tới mép giường ngồi xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mưa vẫn còn đang rơi, không hề có vẻ sẽ dừng lại.

"Emilia đã lấy phong thư đi thật sao ?"

Đào Nhạc Tư hỏi Ace.

"Xin chào, điều đó không quan trọng đâu, nó cũng sẽ không ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng."

Ace thâm trầm nói.

"Ta cảm thấy gần đây ngươi hơi mất tập trung đấy, nói cái gì cũng vô dụng, ngày nào cũng chỉ biết nói mỉa."

Đào Nhạc Tư tức giận nói.

"Lúc nãy tôi chỉ đang suy nghĩ về một vấn đề triết học thôi."

Ace nói.

Shana quay về phòng cô ấy thay quần áo, Đào Nhạc Tư quyết định vờ như không biết chuyện bức thư nữa.

Theo lý thuyết, phong thư đó không phải là của cô mà là của Anastasia, việc cô tự ý mở nó ra đã là không đúng rồi, cho nên Emilia có lấy đi dường như cũng... không phải là tội ác lớn lao gì cho lắm ?

Xế chiều lúc Đào Nhạc Tư đi đến phòng đàn luyện tập còn cố ý chạy lên tầng năm tòa nhà dạy học nhìn một cái, phát hiện cửa sắt vẫn đang khóa chặt.

Có lẽ phong thư chỉ là vô tình bị mất, cô gái kia lấy đèn pin đi để tìm thứ gì đó trong tủ, Emilia biến mất vì đã ra khỏi học viện đi hẹn hò với người khác.

Đào Nhạc Tư ở lỳ trong phòng đàn hai, ba tiếng.

Lúc cô đánh đàn vẫn nhớ đến dáng vẻ đứng cạnh đàn dương cầm của Hilda.

Đàn dương cầm trong phòng đàn là hiệu Bechstein nên dù là về giai điệu, cao độ hay cảm giác thì đều tốt hơn nhiều so với cây đàn dương cầm cổ trong phòng tập vũ đạo ở tầng dưới.

Cây đàn đó hình như được mua từ hiệu đồ cũ rồi tân trang lại, ngay cả hiệu gì cũng không biết.

Nhưng hình chỉ khi dùng trên một cây đàn hỏng như vậy thì mới có thể diễn tả được cảm giác của ⟪ Mother ⟫ dễ dàng hơn.

Sau khi tập xong Czerny và Scarlatti bỗng cảm thấy ánh sáng trong phòng rất tối, ngẩng đầu lên mới phát hiện ra trời đã sắp tối rồi, mưa cũng giảm đi nhưng vẫn chưa tạnh hẳn.

Đào Nhạc Tư trở về phòng sau bữa tối.

Buổi tối mà không có điện thoại di động thật khó chịu, nhưng may mắn thay cô đã lấy ra vài quyển sách trong tủ của Dorothy, là mấy quyển tiểu thuyết đang thịnh hành mà Dorothy mua trước đó.

Đào Nhạc Tư chọn quyển tiếu thuyết tên ⟪ My Cousin Rachel ⟫ để đọc giết thời gian.

Tiếng mưa rơi tí tách không ngừng, có lẽ sẽ mưa suốt cả đêm.

Đào Nhạc Tư đọc sách đến xuất thần, bỗng đèn trong phòng nhấp nháy hai cái, rồi tầm nhìn trước mắt cô tối đen.

Đào Nhạc Tư muốn tìm đèn pin, nhưng chợt nhớ ra đèn pin của mình không biết đã bị ai lấy đi rồi.

Cô lần mò đi ra hành lang tối đen của ký túc xá, phát hiện cả tầng đều mất điện.

Các nữ sinh khác cũng rối rít ra khỏi phòng, tụ tập trong hành lang bàn tán sôi nổi.

"Mình đang sấy tóc giữa chừng," một nữ sinh bất mãn nói, "Bồ nhìn xem, tóc vẫn còn nhỏ nước nè."

"Các cô gái, các cô gái," Cô Patil mặc một chiếc váy ngủ kiểu cũ, cầm một cái giá nến trong tay, đi ra từ phòng cô ấy ở cuối hành lang, vẫy tay một cái để thu hút sự chú ý của các cô gái.

"Cô nghĩ chỉ là cầu chì bị nổ thôi, cô đã gọi cho thợ điện rồi, các em về lại phòng mình đi, nếu như có cần nến ---"

Câu nói của cô ấy đột nhiên bị cắt ngang, cô ấy nhìn về phía đầu kia của hành lang nối với cầu thang.

Các nữ sinh cũng nhìn theo ánh mắt cô ấy, nhất thời cả không gian yên lặng như tờ.

Nơi đó, ở đầu cầu thang có một người, dưới ánh sáng mờ ảo của đèn pin, đang bước từng bước máy móc một cách kỳ lạ đi tới.

Là Emilia.

Sắc mặt Emilia tái nhợt, vẻ mặt đờ đẫn, mắt nhìn thẳng, giống như đã trở thành một người khác vậy.

Một tay cô ta cầm đèn pin, tay kia cầm một phong thư, chậm rãi đi khập khiễng từ phía bên kia của hành lang tối tăm, giống như là vật hiến tế đi về phía vị thần sắp nuốt chửng cô ta vậy, hoặc giống như là một tín đồ vô cảm hướng về phía vực thẳm sắp chôn vùi cô ta.

"Emialia, bồ sao vậy ?"

Một nữ sinh hỏi.

Emilia không trả lời, bước chân cũng không hề dứng lại, thậm chí ngay cả ánh mắt cũng không hề động dù chỉ một chút.

Đào Nhạc Tư cảm thấy, Emilia dường như đang quan sát cô.

Emilia đi tới chỗ đám nữ sinh tụ tập, đám người tự động tách ra nhường cho cô ta một con đường.

Cô ta đi tới trước mặt Đào Nhạc Tư, động tác cứng đờ vươn tay ra, ném đèn pin và phong thư xuống dưới chân Đào Nhạc Tư vang lên một tiếng "bộp".

Âm thanh này không lớn, nhưng trong hành lang tĩnh lặng quá mức này thì nghe như tiếng sấm vậy.

Mọi nữ sinh đều rướn cổ lên nhìn các cô, trên mặt là vẻ bất an và khó hiểu.

Nguyên nhân chủ yếu trong đó chính là, trạng thái của Emilia bây giờ nhìn không giống người sống cho lắm, ít nhất là không giống một người khỏe mạnh bình thường.

Đèn pin dội xuống đất nhưng vẫn không tắt, xem ra chất lượng cũng không tệ lắm.

Sau đó, Emilia nâng tay lên, bất ngờ tát Đào Nhạc Tư một bạt tai.

Bởi vì động tác của cô ta quá cứng nhắc nên cái tát này căn bản chẳng mang đến cảm giác gì cho Đào Nhạc Tư, thật sự giống như Emilia chỉ cố làm ra động tác này thôi, còn về việc có tạo thành tổn thương thật sự cho Đào Nhạc Tư hay không thì rõ là có tâm nhưng không có lực.

"Phù thủy !"

Emilia nói, giọng của cô ta cũng rất kỳ lạ, nghe như dây thanh quản bị thương vậy, "Đồng loại của phù thủy !"

Một luồng sức mạnh chợt kéo Đào Nhạc Tư về phía sau, suýt nữa đã kéo cô đến trật khớp tay, rồi một bóng người vọt lên trước mặt cô --- là Shana.

Shana che cho Đào Nhạc Tư ở phía sau, nổi giận đùng đùng chất vấn Emilia: "Bồ điên rồi sao, Emilia ?!"

Emilia không nói gì thêm, oán hận nhìn chằm chằm hai người họ một cái, xoay người, bước từng bước chậm rãi như con rối về phòng mình rồi đóng sầm cửa lại.

"Được rồi, được rồi, các cô gái, ầm ĩ đủ rồi, quay về phòng các em đi---" Lúc này cô Patil giống như vừa mới tỉnh ngủ vậy, lại bắt đầu phất phất tay, đuổi các nữ sinh về lại phòng của họ.

Shana khom người nhặt phong thư và đèn pin lên, kéo Đào Nhạc Tư về phòng cô ấy.

"Bồ không sao chứ ?"

Shana đóng cửa lại, mở đèn pin lên đặt lên bàn, ánh sáng quá ít chỉ đủ để chiếu sáng hình dáng của đồ đạc trong phòng.

Cô ấy đứng trước mặt Đào Nhạc Tư, rất gần với Đào Nhạc Tư, đưa tay lên vuốt ve một bên mặt của Đào Nhạc Tư.

"Không sao, nhưng Emilia không đúng lắm."

Đào Nhạc Tư nói.

"Bồ ấy đã đến mật thất sao ?"

Shana thấp giọng hỏi.

"Khó nói, nếu như bồ ấy đã đến sào huyệt của quái vật rồi vậy nhất định sẽ không thể nào còn sống trở về."

Đào Nhạc Tư suy nghĩ một chút rồi nói.

"Dora, mình thực sự có hơi sợ."

Shana thở dài.

Cô ôm lấy Đào Nhạc Tư, cằm đặt trên vai Đào Nhạc Tư, lại thở dài nặng nề thêm một cái.

Nửa giờ sau điện được phục hồi.

Nhưng Shana không có về phòng cô ấy lại, cô ấy nói tối nay muốn ngủ chung với Đào Nhạc Tư.

Đào Nhạc Tư đồng ý, bởi vì thật sự nhìn Shana đúng là có hơi bị dọa sợ.

*****

Trong lúc này, một tình tiết nhỏ đã xảy ra.

Người ở cùng phòng với Emilia là Katherine tới gõ cửa, báo cho các cô một tin: Sau khi Emilia trở về phòng liền thu dọn hết mọi thứ đồ đạc bỏ vào valy, xem ra là chuẩn bị đội mưa rời khỏi học viện suốt đêm rồi.

Dĩ nhiên là, bất kể Katherine có hỏi gì đi nữa Emilia cũng không đáp một lời.

Thế nên Katherine đặc biệt tới đây để hỏi Đào Nhạc Tư, một con người cũng đang bối rối khác, chuyện gì đã xảy ra với Emilia.

Rõ ràng là Đào Nhạc Tư không hề biết gì nhiều hơn Katherine cả.

Shana không nhịn được nữa mà nhảy xuống khỏi giường, đẩy Katherine ra khỏi phòng, sau đó đóng cửa phòng lại trước cái nhìn trừng trừng của cô ta.

"Như vậy thì tiết kiệm được không ít việc."

Shana nói.

*****

Note: My Cousin Rachel, được dịch sang tên tiếng Trung là ⟪ Mộng Phù Sinh ⟫
 
[Bhtt][Phương Tây] Học Viện Kinh Dị - Nhan Chiêu Hàm
Chương 20


Shana và Đào Nhạc Tư cùng chen chúc trên một cái giường.

Giường của Anna trống không nhưng Đào Nhạc Tư cảm thấy hình như có người vẫn luôn đứng trên cái giường kia, từ trên cao nhìn chằm chằm xuống các cô.

"Mình chỉ hy vọng là Emilia uống say thôi, nói không chừng sáng sớm ngày mai mọi thứ sẽ khôi phục lại bình thường.

Bồ ấy vẫn sẽ trở lại lớp học, rồi nói xin lỗi bồ."

Shana nói với Đào Nhạc Tư.

Giọng cô ấy còn nhỏ hơn cả tiếng mưa ngoài cửa sổ.

"Mình cảm thấy không có khả năng cho lắm đâu."

Đào Nhạc Tư buồn bực nói, nhìn về phía giường Anna.

Dưới ánh đèn mờ tối ở đầu giường thật sự trông giống như có một cô gái đang đứng trên giường Anna, đầu hơi cúi xuống, nhìn chằm chằm vào Đào Nhạc Tư.

Nhưng khi Đào Nhạc Tư mở to hai mắt ra, bóng người kia lại biến mất.

"Ta nói này, cái phòng này của ta, có phải đang bị ma quỷ lộng hành hay không ?"

Cuối cùng Đào Nhạc Tư không nhịn được nữa mà hỏi Ace.

"Xin chào, là thế này, không chỉ có cái phòng này của cô bị ma quỷ lộng hành, mà là cả học viện đều bị ma quỷ lộng hành."

Ace nói.

Đào Nhạc Tư nhắm mắt lại, cô cảm giác được nhiệt độ cơ thể của Shana bên cạnh.

Hai người đang đắp cùng một cái chăn, cô có thể ngửi được mùi nước hoa Shana dùng, giống như mùi táo vậy.

Shana mới là nữ chính được chọn trong tiểu thuyết kinh dị tiêu chuẩn, đơn thuần đến mức gần như không có bất kỳ bí mật gì.

Đối mặt với lúc bị hại sẽ giãy giụa, thét chói tai, vặn vẹo, sụp đổ, nhưng lại không có sức mạnh phản kháng.

Nếu như đến cuối cùng Dorothy không chết, liệu Hilda có còn giữ vững quyết tâm chọn Shana làm vật chứa để nghênh đón Hecate không ?

"Ngủ ngon, Dora."

Shana nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói.

"Ngủ ngon, Su."

Đào Nhạc Tư hơi khom người, tắt đèn đầu giường, cả phòng chìm vào bóng tối.

Đào Nhạc Tư đã thiếp đi trong tiếng mưa và mùi nước hoa của Shana, nhưng cô đã nhanh chóng bị đánh thức bởi một tiếng sột soạt.

Là tiếng mưa ?

Hay là chuột ?

Cô mở mắt ra, cảm giác bên còn lại của giường trống không, không thấy Shana đâu.

Đào Nhạc Tư vội vàng ngồi dậy, bật đèn đầu giường lên.

Ánh đèn ấm áp tràn ngập khắp phòng.

Đào Nhạc Tư thấy Shana đang đưa lưng về phía mình, ngồi trên giường Anna, trong tay đang cầm một thứ gì đó mà gặm mút, bộ dạng như đang ăn rất ngon.

Từ góc độ của Đào Nhạc Tư, dường như Shana đang gặm cổ vịt.

Tất nhiên điều này là không thể rồi, ở đây làm gì có cổ vịt.

"Shana, bồ đang làm gì đó ?"

Đào Nhạc Tư hỏi.

Shana quay đầu, trên mặt, trên cằm cô ấy đều là máu, vạt áo trước của bộ đồ ngủ cũng dính đầy máu tươi.

Nhưng cô ấy không có bị thương, máu này đến từ cái thứ hình tròn, máu me nhầy nhuạ cô ấy đang cầm trong tay --- đầu của Emilia.

Đào Nhạc Tư ngây người.

Shana thả cái đầu Emilia trong tay xuống, lè lưỡi ra, như chưa thỏa mãn mà liếm vết máu trên khóe miệng một cái, nhìn thẳng vào Đào Nhạc Tư.

Mắt Shana màu đen, nét mặt toát ra vẻ tàn bạo gần giống như dã thú.

Trước khi phát ra một tiếng thét chói tai, trong đầu Đào Nhạc Tư bỗng hiện ra một suy nghĩ: Đây là thật sao ?

Có phải lại là ác mộng hay không ?

Tuân theo ý nghĩ này, Đào Nhạc Tư đột ngột mở mắt ra.

Trong phòng có ánh sáng, có thể thấy rõ chiếc giường trống của Anna, còn có bàn, tủ và các loại đồ gia dụng.

Mưa và gió đập vào cửa sổ thủy tinh.

Bên cạnh cô là Shana vẫn còn chìm đắm trong mộng đẹp, phát ra tiếng thở đều đều.

Đầu tiên Đào Nhạc Tư nghĩ là trời đã sáng rồi, sau đó cô phát hiện hóa ra là đèn đầu giường đã bị mở lên không biết từ lúc nào.

Thật kỳ lạ, cô nhớ rõ ràng trước khi ngủ đã tắt đèn rồi mà.

Đào Nhạc Tư sợ đánh thức Shana nên rón rén bò dậy khỏi giường, chuẩn bị tắt đèn đi.

Cô nhìn Shana đang ngủ say dưới ánh đèn một cái, chợt phát hiện ra trên gò má và cổ của Shana có rất nhiều dấu máu khô.

Vào giờ phút này, Đào Nhạc Tư cảm thấy cô rất khó phân biệt đây là thực hay là ảo nữa, nhưng cô biết là, chuyện này không hề đơn giản.

Đào Nhạc Tư khoác áo choàng lên ngoài bộ đồ ngủ, tắt đèn đầu giường, thuận tay cầm đèn pin lên, bước ra khỏi phòng ký túc xá.

Lúc này thật ra vẫn chưa muộn lắm, chỉ mới khoảng nửa đêm, tiếng cười nói của các cô gái vẫn mơ hồ vang lên đằng sau cánh cửa đóng kín của một số phòng ký túc xá, tất cả đều bị tiếng mưa che khuất.

"Cô muốn đi đâu, Dorothy ?"

Ace hỏi cô, "Nhà vệ sinh đâu phải hướng này."

"Ta đi tìm Hilda...

Ờm, nói chuyện một chút."

Đào Nhạc Tư nói, nhưng cô cũng không tự tin lắm.

"Cô tìm Hilda nói chuyện gì ?

Cô ta cũng là người biết an ủi người gặp ác mộng sao ?"

Ace cười lạnh nói.

Thế nhưng Đào Nhạc Tư chỉ vừa mới ra khỏi cửa ký túc xá thôi đã hối hận ngay lập tức.

Bên ngoài phòng quá lạnh.

Những hạt mưa mang theo sự giá lạnh từ cái rét cuối thu đập vào mặt, thấm đẫm vạt áo ngủ và tóc của cô.

So với những lời nhận xét mỉa mai của Ace, cơn mưa đêm này còn lạnh hơn nhiều.

Nhiệt độ ngày mai chắc chắn sẽ xuống thấp, mùa đông sắp tới rồi.

Đào Nhạc Tư nghiến răng, nhanh chân bước đi trong màn mưa.

Ban đêm cửa tòa nhà dạy học không được khóa lại, dù sao cũng sẽ không có người ngoài ra vào nơi này.

Đào Nhạc Tư đẩy cửa ra, đi vào trong tòa nhà dạy học.

Từ tầng một đến tầng ba đều không có đèn, giơ tay lên chẳng thấy nổi năm ngón.

Đào Nhạc Tư mở đèn pin lên, ánh sáng lắc lư giữa hành lang và cầu thang đổ nát, khiến cô có cảm giác như mình là nhân vật chính trong một trò chơi phiêu lưu kinh dị vậy.

Cô vừa đi vừa suy nghĩ lung tung.

Chắc là Hilda đã ngủ rồi, nếu như Đào Nhạc Tư gõ cửa làm cô ấy tỉnh giấc vậy liệu cô ấy có tức giận rồi đuổi cổ cô đi hay không ?

Hay là dứt khoát ném Đào Nhạc Tư thẳng xuống từ cửa sổ tầng bốn, giống như cách Henry ngã xuống đường gãy hết xương vậy...

Chắc là Hilda sẽ không làm vậy đâu, dù sao thì nghe giọng lúc nói chuyện, cô ấy nói không muốn lại phải đến đồn cảnh sát để bị tra hỏi nữa.

Lúc đi tới trước cánh cửa gỗ chạm khắc hình hoa trên tầng bốn Đào Nhạc Tư mới tắt đèn pin đi, dỏng tai lên nghe ngóng trên cánh cửa một hồi.

Trong phòng có người đang nói chuyện.

Nghe giọng là Hilda và phu nhân Wagner.

"Tôi hiểu nỗi lo của cô," Hilda nói, giọng nói rất tỉnh táo, không cho phép nghi ngờ, "Về mặt tình cảm cá nhân mà nói, tôi không hy vọng phải sử dụng các cô gái của khoa vũ đạo, dù sao các em ấy đều là những học sinh mà tôi dẫn dắt."

"Đương nhiên, đương nhiên, nhưng nói đi cũng phải nói lại," Giọng phu nhân Wagner vẫn ngọt như đường vậy, "Có lẽ so với Shana, Katherine hay Hannah thì Dorothy càng là người thích hợp hơn để lựa chọn, chúng ta dùng con bé để tiếp đón mẫu thần là điều tốt nhất.

Trước đây chúng ta đã chọn Anastasia rồi, không phải sao ?

Nhưng Anna lại gặp phải chuyện bất hạnh này..."

"Không, Dorothy cũng không thích hợp."

Giọng Hilda nghe như một quan toà công bằng chính trực vậy, không thể nghe ra được một chút dao động nào cả.

Đào Nhạc Tư cố gắng tìm ra một chút dịu dàng trong lời nói của cô ấy, nhưng từ trong giọng nói của cô ấy, Đào Nhạc Tư không thể tìm ra bất kỳ cảm xúc cá nhân nào chứa trong đó.

"Khí chất của Dorothy và nữ thần Hecate có khác biệt rất lớn, nữ thần sẽ không hài lòng với vật chứa này."

"Nữ thần sẽ không bắt bẻ đến tính cách con bé, nó có là một con bé điên khùng hay gì đó thì có sao đâu ?"

Phu nhân Wagner bất mãn nói, "Nói thật thì, cô bênh vực Dorothy như vậy, còn hủy bỏ giờ học dương cầm của nó sẽ khiến mọi người cảm thấy cô đang cố tình ngăn cản để con bé không bị mang đi hiến tế.

Trong số chúng ta đã có người bàn tán chuyện này rồi."

Giọng Hilda hơi nâng lên: "Từ trước tới nay tôi chưa hề có tư tâm gì trong việc dâng hiến cho mẫu thần Hecate, mặc kệ người khác bàn tán thế nào."

Phu nhân Wagner còn muốn nói gì đó thì bỗng một tràng tiếng bước chân nặng nề vang lên từ tầng trên, hai người trong phòng đều yên tĩnh lại.

Đào Nhạc Tư cũng ngẩng đầu lên, hoảng sợ lắng nghe.

Tiếng bước chân dường như đang truyền từ cuối tầng năm về cuối cầu thang, từng bước một đến gần cánh cổng bị khóa.

Theo lý mà nói, nếu một người trưởng thành có trọng tải lớn đi lại nặng nề, mặc dù chắc chắn sẽ có tiếng bước chân nhưng sẽ không đến nỗi chấn động như vậy.

Tiếng bước chân này rất dễ khiến người ta liên tưởng đến một loài quái thú --- người sói.

Dừng lại một lát, phu nhân Wagner nói: "Xem ra chuyện của Emilia đã giải quyết xong rồi.

Tôi phải đi trước đây, ngủ ngon, phu nhân Stein."

Chốt cửa chuyển động, phu nhân Wagner sắp sửa đẩy cửa ra rồi ---

Đào Nhạc Tư cảm thấy trong hai mươi năm qua của cuộc đời chưa bao giờ nhanh nhẹn như bây giờ, cho dù là phản ứng hay cử động của thân thể.

Tầng bốn ngoại trừ phòng của Hilda ra thì không hề có tủ, phòng chứa đồ linh tinh hay bất cứ không gian nào có thể lẩn trốn.

Dĩ nhiên Đào Nhạc Tư cũng có thể lựa chọn nhảy ra khỏi cửa sổ, nhưng cô chắc chắn sẽ chết.

Trước khi tay nắm cửa được xoay và mở ra, cô quay người chạy lên cầu thang tối tăm dẫn lên tầng năm mà không hề nghĩ ngợi.

Bước chân của con quái vật càng ngày càng gần cửa rào.

Nếu như Đào Nhạc Tư xông lên ắt hẳn sẽ đối mặt với thứ đó qua cánh cửa rào, nhưng nếu như có chạy xuống tầng dưới thì cũng không còn kịp nữa rồi, phu nhân Wagner đã đi ra khỏi phòng Hilda.

Đào Nhạc Tư thà một mất một còn sáp lá cà với quái vật trong bóng tối cũng không muốn phải vắt óc ngụy tạo đủ loại lý do kiểu như "Em bị mộng du, khi tỉnh lại thì đã ở đây rồi" để đối mặt với phu nhân Wagner đâu.

Đào Nhạc Tư quyết tâm, che miệng lại, nhón chân chạy lên tầng năm.

Tiếng bước chân của quái vật bỗng biến mất.

Cửa rào đã bị khóa, hành lang đằng sau cửa tối tăm không nhìn thấy gì, nhưng chắc chắn không có người sói nào ẩn nấp ở đó.

Nó yên tĩnh đến mức giống như một lối đi bị bỏ hoang.

Đào Nhạc Tư đứng ở trước cửa rào, chờ một lúc lâu khoảng chừng mười phút.

Cô cảm thấy chân mình đang tê rần, nhưng lại không có bất kỳ chuyện gì xảy ra.

Cô lại lặng lẽ chạy xuống cầu thang xuống tầng bốn như kẻ trộm, gõ lên cánh cửa chạm khắc hình hoa phòng Hilda.

Giọng nói thiếu kiên nhẫn của Hilda từ sau cánh cửa truyền đến: "Tôi đã nói rồi, hôm nay tôi không muốn bàn về chủ đề này nữa---"

Cánh cửa chợt mở ra, lúc Hilda nhìn thấy người đứng bên ngoài cửa là Đào Nhạc Tư rõ ràng hơi sửng sốt.

"Dorothy, em tới đây làm gì ?

Sao quần áo của em lại ướt...

Mắc mưa sao ?"

Đào Nhạc Tư ngẩng đầu lên nhìn Hilda, mỉm cười lắc đầu một cái.

"Em gặp ác mộng, thưa phu nhân."

Hilda có vẻ hơi bất ngờ, nhưng nàng vẫn lách người qua cạnh cửa: "Vào đi."

Phòng của Hilda vẫn được trang trí giống như lần trước Đào Nhạc Tư lẻn vào.

Nhưng khi đó cô và Shana tới là để trộm chìa khóa nên dĩ nhiên không thèm quan sát cẩn thận cách bài trí trong phòng.

Nhưng giờ đây cô đang quang minh chính đại đi vào.

Trong phòng có một mùi hương ấm áp, là mùi thơm của hỗn hợp thuốc lá và một loại hương liệu nào đó, có cảm giác đến từ vùng khác.

Cô ngồi xuống ghế sofa.

Hilda đi tới cạnh bàn làm việc, nhìn Đào Nhạc Tư.

Nàng vẫn mặc bộ váy dài màu đen, mái tóc dài xõa ra đến ngang vai.

Nhưng Đào Nhạc Tư nhìn kỹ lại thì phát hiện ra cổ áo của chiếc váy này hơi thấp, để lộ ra chiếc cổ thon thả và duyên dáng của Hilda.

Chẳng lẽ váy ngủ của Hilda lại là phong cách này sao...

"Phần lớn học sinh của Conrad đều gặp ác mộng."

Hilda nói.

"Em không có sợ."

Đào Nhạc Tư vừa nói vừa cởi áo khoác trên người xuống.

Bả vai và vạt trước của cái áo bị mưa thấm ướt, hơi ẩm thấm vào lớp vải lụa.

"Vậy sao em còn tới đây ?"

Hilda hỏi.

"Chỉ là em cảm thấy...

Em nhất định phải gặp cô."

Thái độ Đào Nhạc Tư rất tùy ý mà nói, dùng chính chiếc áo khoác chà lau tóc mình.
 
[Bhtt][Phương Tây] Học Viện Kinh Dị - Nhan Chiêu Hàm
Chương 21


Phòng Hilda chỉ bật mỗi một cái đèn bàn, ánh sáng mờ ảo, vào lúc này trông có vẻ mập mờ.

Nghe thấy Đào Nhạc Tư trả lời thẳng thắn như vậy khiến Hilda hơi nhướn một bên mày, nàng xoay người đi vào trong phòng ngủ của mình.

Đương lúc Đào Nhạc Tư đang sửa sang lại áo khoác của mình lần nữa, gấp gọn nó đặt trên đầu gối thì Hilda lại đi ra từ phòng ngủ, đưa cho cô một cái khăn lông.

"Lau tóc em đi."

Đào Nhạc Tư nhìn Hilda, nở một nụ cười: "Cảm ơn."

Hilda đi tới bàn làm việc ngồi xuống, thuận tiện cầm một quyển sách lên bắt đầu lật xem, chỉ mới được vài trang đã đặt quyển sách lên bàn lại, rồi cầm một quyển khác lên.

"Em muốn nói chuyện chút không ?"

Một bên Hilda vừa đọc sách vừa hỏi.

Đôi tay đang lau tóc của Đào Nhạc Tư thoáng dừng lại: "Nói chuyện gì ?"

"Tùy em muốn nói gì."

Hilda nói.

Đào Nhạc Tư có cảm giác, lúc này đây, vào một đêm thu se lạnh, nếu như cô hỏi Hilda chân tướng về việc mất tích và tử vong của các cô gái, cùng với chuyện hiến tế, nói không chừng Hilda sẽ nói sự thật với cô.

Nhưng Đào Nhạc Tư không muốn biết về những chuyện này, cô đã biết về những điều này đủ nhiều từ trong nguyên tác rồi.

"Không, em không có gì muốn nói cả."

Đào Nhạc Tư ngẫm nghĩ nửa ngày, nhẹ giọng nói.

Hilda không hỏi tiếp nữa.

Nàng rũ mắt xuống, chuyển sự chú ý vào quyển sách đang cầm trong tay.

Tạm thời Đào Nhạc Tư không muốn nói chuyện, cô lặng lẽ nhìn Hilda bên dưới ánh đèn.

Lúc này cô cảm thấy Hilda rất trầm lặng và bình thường, giống như một người phụ nữ đã trải qua năm tháng đang hồi tưởng lại quá khứ của mình, không liên quan gì đến phép thuật, ma quỷ hay giết người.

Nhưng một Hilda như vậy vẫn rất đẹp, đẹp đến hút hồn.

Cô có nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mẹ mình trong Hilda không ?

Cô đã bao giờ tưởng tượng việc một thứ gì đó chỉ lướt qua nhưng cuối cùng lại trở thành một nỗi niềm không thể thoát khỏi hay chưa ?

Hay chẳng qua cô chỉ đang tìm kiếm sự tồn tại đẹp đẽ và hấp dẫn nhất từ thế giới khác ở Hilda ?

Đào Nhạc Tư nhắm mắt lại, giai điệu của ⟪ Một Bước Xa ⟫ hiện lên trong đầu.

Tiến lên trước, lui về sau, xoay tròn, cách xa, đến gần, ôm nhau, chia lìa.

Cô đặt chiếc khăn lông dưới cằm, như thể đôi bàn tay ấm áp và khỏe khoắn của Hilda đang bao lấy gò má cô, áo choàng ngủ bị cuộn thành một quả bóng, bị cô ôm vào lòng.

Cô ngã người sang một bên ghế sofa và thoải mái tựa mình vào tay vịn mềm mại của ghế sofa.

Ban đầu Đào Nhạc Tư dự định sẽ sớm rời đi, lịch sự chúc Hilda ngủ ngon, quay trở lại chiếc giường bị Shana chiếm một nửa của mình, tiếp tục ngủ, tiếp tục nằm mơ.

Nhưng cô lại thiếp đi lúc nào chẳng hay.

Lúc tỉnh lại chỉ cảm thấy cổ hơi đau.

Cô mở mắt ra, phát hiện mình vẫn đang nằm trên ghế sofa trong phòng Hilda, ôm thật chặt chiếc áo choàng ngủ nhăn nhúm trong lòng, trên người được đắp một chiếc chăn không biết từ lúc nào.

Đào Nhạc Tư ngồi dậy, dụi mắt một cái.

Dường như trời chỉ vừa sáng.

Ánh sáng ban mai còn mờ mịt, mưa đã tạnh nhưng sắc trời vẫn xám xịt, có vẻ như sẽ không có chuyện sau cơn mưa trời lại sáng rồi.

Phòng Hilda yên tĩnh, không một bóng người, cửa phòng ngủ của nàng đang đóng, có lẽ nàng vẫn còn đang ngủ say.

Đào Nhạc Tư ngồi dậy, gấp chăn lại cẩn thận để ở trên ghế sofa, sau đó mặc áo choàng ngủ lên, mang giày vào, mở cánh cửa gỗ chạm khắc hình hoa ra chạy trốn.

Cảm giác mình đặc biệt giống như đang vụng trộm vậy, trời vừa sáng đã phải ảo não cuốn xéo khỏi nhà người tình.

Cô trở lại phòng ký túc xá của mình.

Shana vẫn còn nằm trên giường chưa thức dậy.

Nhờ sắc trời sáng dần nên cô nhìn rõ được mặt Shana, những chấm máu nhìn thấy lúc nửa đêm đã biến mất không dấu vết.

Mọi thứ đều bình thường, không có chỗ nào quái lạ cả.

Đến cùng là ai đang nằm mơ ?

Và mơ vào lúc nào ?

Đào Nhạc Tư cảm thấy dù gì mình cũng không ngủ được, không bằng xem tiểu thuyết một chút.

CÔ ngồi vào bàn, cầm quyển tiểu thuyết mới đọc được một nửa vào tối hôm trước lên, bắt đầu đọc.

Mặt trời đã lên, Đào Nhạc Tư đọc hết tiểu thuyết rồi Shana mới tỉnh lại.

"Trời ạ, tối qua mình ngủ không ngon chút nào," cô ấy duỗi người, "Bồ đã dậy từ sớm rồi đúng không, Dora ?

Mình cứ nằm mơ miết, hình như mình đã thuê một sát thủ để giết một người, tên sát thủ đó luôn chấp hành mệnh lệnh của mình, nhưng mà mình sợ lắm.

Hắn đã giết người rồi đưa máu cho mình, mình vừa sợ lại vừa uống rất nhiều máu."

Hôm nay là chủ nhật nên không có giờ học.

Đào Nhạc Tư chuẩn bị dọn dẹp lại phòng ốc, tắm rửa, giặc quần áo, rồi ngủ bù một giấc thật ngon.

Cô đang treo chiếc áo choàng ướt sũng lên giá phơi quần áo trong phòng giặc thì nghe được tiếng cô Patil thò đầu ra khỏi phòng gọi mình: "Dorothy thân ái, chị gái của em gọi điện tới, muốn nói chuyện với em này."

Trong ký túc xá chỉ có duy nhất một cái điện thoại, ở trong phòng cô Patil.

Nếu như người gọi đến là người nhà hoặc là bạn bè của các học sinh thì cô Patil bắt máy trước, sau đó gọi người học sinh đó đến nghe điện thoại.

Nhưng bây giờ Đào Nhạc Tư đang rất bối rối.

Trong nguyên tác chưa từng nhắc tới việc Dorothy có anh chị em hay không, có lẽ cô thực sự cũng có một người chị đi, nhưng gọi điện thoại cho cô từ một quê hương xa xôi thì có ý nghĩa gì ?

Dorothy này không phải là Dorothy kia, chỉ e mới nói mấy câu thôi đã lộ tẩy rồi...

"Cô cứ yên tâm gan dạ đi nghe đi."

Ace lười biếng nói.

"Doroth, thân ái ?"

CÔ Patil thúc giục, "Nhanh đi nghe điện thoại đi, chị em đang chờ."

Được thôi, cô tin tưởng mình có thể ứng phó được.

Đào Nhạc Tư xoa tay vào quần áo, đi tới phòng cô Patil, cầm điện thoại lên.

"Hello ?"

Cô nói.

"Dora, tôi là Claudia."

Bên kia đầu dây là giọng điệu lười biếng của Claudia, "Tôi muốn nói chuyện với cậu."

"Nói chuyện ?

Bây giờ ?"

Đào Nhạc Tư nhíu mày, cũng không thèm để ý đến chuyện Claudia bỗng trở thành chị gái hờ của cô từ lúc nào.

"Không, trưa nay chúng ta gặp nhau ở đại sảnh khách sạn Graham đi rồi cùng ăn trưa.

Họ phục vụ món ăn Trung Quốc chính thống vào trưa Chủ nhật."

Claudia nói.

Sức hấp dẫn từ "món ăn Trung Quốc chính thống" đối với Đào Nhạc Tư còn hơn cả "Bí mật về ác ma trong mật thất dưới lòng đất của học viện" nhiều.

Vào buổi trưa, Đào Nhạc Tư viện lý do "Muốn đến tiệm sách mua bộ sưu tập tác phẩm của Prokofiev" để thoát khỏi Shana và đến nhà hàng của khách sạn Graham đúng giờ.

Có lẽ vì hôm nay là Chủ nhật nên trong nhà hàng rất đông, hầu như bàn nào cũng có người.

Nhưng Đào Nhạc Tư tìm được Claudia rất dễ dàng, bởi vì mái tóc đỏ của cô ấy quả thật quá nổi bật giữa đám đông.

Đào Nhạc Tư ngồi xuống đối diện Claudia, cởi áo khoác trên người xuống, phủ lên lưng ghế dựa.

Cô mặc một chiếc váy len màu be bên dưới áo khoác, Claudia mỉm cười nhìn cô, như thể cô nàng rất ngưỡng mộ bộ trang phục của cô vậy.

"Không cần vào thẳng chủ đề chính đâu," Claudia cười một tiếng.

"Điều quan trọng là tôi chỉ muốn cùng cậu ăn một bữa cơm thôi."

Một lúc sau người phục vụ bắt đầu mang thức ăn ra.

Đào Nhạc Tư phát hiện ra cái gọi là "món ăn Trung Quốc chính thống" hóa ra lại là gà sốt chua ngọt [1], món hầm Lý Hồng Chương [2], bánh mì kẹp mì xào [3], những thứ về cơ bản không có ở Trung Quốc.

Cô bắt đầu thấy hối hận khi ngồi cùng bàn với Claudia rồi.

[1] Gà Tả Tông Đường (左宗棠鸡): Tên thường gọi là gà sốt chua ngọt, tiếng anh là General Tso's chicken

[2] Món hầm Lý Hồng Chương (李鸿章大杂烩): Một món ăn truyền thống nổi tiếng của tỉnh An Huy, Trung Quốc, được làm từ các nguyên liệu phong phú như gà, thịt heo, tôm, hải sâm, mộc nhĩ, đậu phụ và rau củ, tất cả được hầm chung trong nước dùng đậm đà, gắn liền với câu chuyện về Lý Hồng Chương – một chính khách thời nhà Thanh, người đã sáng tạo món ăn này để chiêu đãi quan khách quốc tế, thể hiện sự hòa quyện giữa văn hóa và ẩm thực đa dạng.

Tên tiếng anh là Chop Suey

[3] Bánh mì kẹp mì xào (炒面三明治): Một món ăn làm từ bánh mì dạng sandwich và mì xào đậm vị bên trong, được chế biến từ các nguyên liệu như mì sợi, rau củ, thịt hoặc hải sản.

Có 2 kiểu chính, mì xào được phục vụ riêng kết hợp với rau củ, thịt hoặc hải sản, kiểu này phổ biến ở Mỹ, tiếng anh là Chow Mein.

Kiểu còn lại là mì xào dùng làm nhân kẹp trong bánh mì, một sự kết hợp sáng tạo để phù hợp với thói quen ăn uống của người Mỹ, phổ biến ở Fall River, Massachusetts

"Tôi nghe nói có chuyện kỳ lạ xảy ra trong học viện."

Claudia thử sử dụng đũa nhưng rồi nhanh chóng buông bỏ, cầm dao nĩa lên.

"Nói tôi nghe một chút được không ?"

"Tôi không biết cái gì kỳ lạ hết."

Đào Nhạc Tư nói.

Cô híp mắt nhìn về phía cửa sổ nhà hàng, từ đây có thể thấy được tòa nhà dạy học tối tăm của học viện Conrad.

"Lại có nữ sinh rời khỏi học viện rồi.

Tối hôm qua lúc mưa to, người đó xách cặp đi ra từ học viện.

Cô ấy đứng bên lề đường gọi xe taxi, nhưng lại không gọi được một chiếc nào cả.

Tôi đang phác họa khung cảnh ngoài cửa sổ thì thấy được cảnh này."

Claudia nói.

"Có lẽ là do tâm trạng Emilia không tốt."

Đào Nhạc Tư cũng không muốn nhiều lời.

"Cô ấy đứng ở ven đường đợi rất lâu, không hề có một chiếc xe nào chạy qua."

Claudia nói, "Cuối cùng cô ấy xách cái cặp lên, đi về một hướng trên đường, rồi nhanh chóng biến mất."

Đào Nhạc Tư không nói gì.

Hai người im lặng ăn một lúc, chỉ có thể nghe thấy tiếng trò chuyện và tiếng cười của những vị khách ở các bàn xung quanh, cùng với tiếng đĩa tách thỉnh thoảng va chạm vào nhau.

Sau khi ăn xong món chính người phục vụ mang kem ly lên.

Claudia cầm thìa lên, đột nhiên hỏi: "Dora, cậu có thích cảm giác cao cao tại thượng không ?"

"Cái gì ?"

Đào Nhạc Tư nhất thời không hiểu câu này có ý gì.

"Tôi nói là, cậu có từng nghĩ tới việc trở thành một lãnh tụ, một vị thần chưa ?

Cậu sẽ đứng ở vị trí cao nhất nơi mà mọi người sẽ phải cúi đầu trước cậu, nghe theo mọi mệnh lệnh của cậu...

Cậu có thể có được bất cứ thứ gì cậu muốn, bất kỳ ai không vâng lời cậu sẽ bị xử lý bằng phương thức tàn khốc nhất.

Cậu có muốn một điều như vậy không ?

Đào Nhạc Tư sửng sốt trong chốc lát.

Claudia bỗng trở nên hơi phấn khích, như thể cô ta rất hứng thú khi nói về chủ đề này vậy.

Cô ta ngồi thẳng lại, một thìa kem lớn lắc lư trên thìa, dần dần tan chảy và nhỏ giọt xuống dọc theo chiều dài chiếc thìa xuống đĩa, nhưng cô ta không hề chú ý.

"Tôi muốn được như vậy...

Tôi khát khao cảnh tượng đó, nằm mơ cũng luôn mong nhớ nó.

Còn cậu thì sao ?

Dorothy, cậu muốn không ?"

Đào Nhạc Tư lắc đầu một cái, cô cảm thấy tinh thần của Claudia có chút không bình thường.

Claudia cúi đầu, nhìn phần kem sắp tan chảy trên thìa, ăn một miếng, dường như đã bình tĩnh lại.

"Này, Dora, thực ra hôm nay tôi hẹn cậu ra đây chỉ muốn hỏi cậu một câu, cậu có muốn hợp tác với tôi không ?"

Đào Nhạc Tư cũng nếm thử một miếng kem, kem vị vani mát lạnh và ngọt ngào dường như còn được trộn với một chút muối biển, mang theo vị mặn nhẹ, ngon hơn nhiều so với món gà Tả Tông Đường mùi vị kỳ lạ vừa rồi.

"Tôi không hiểu," Đào Nhạc Tư nói.

"Tôi hợp tác với cậu kiểu gì ?

Hợp tác ở phương diện nào ?"

"Mẫu thần Hecate."

Claudia dùng cái thìa vẽ lên không trung một vòng.

"Bất kể những phù thủy kia có lên kế hoạch thế nào, sớm muộn gì mẫu thần Hecate cũng sẽ giáng trần.

Chúng ta hợp tác với nhau, chiếm lấy sức mạnh của Hecate.

Sau đó chúng ta có thể đứng trên đỉnh cao, có được cả thế giới và số lượng tín đồ không đếm xuể, sau đó tùy ý phát mệnh lệnh."

Đào Nhạc Tư cười.

"Không, tôi cũng không có hứng thú với những chuyện này --- chúng quá viễn vông, tôi cảm thấy không đủ chân thật."

Claudia buông cái thìa xuống, dùng khăn ăn lau miệng.

"Tôi có thể hiểu cảm giác của cậu, Dorothy."

Cô ta nói, nhìn thẳng vào Đào Nhạc Tư.

Lúc này Đào Nhạc Tư mới phát hiện ra, có lẽ điều thu hút sự chú ý nhất không phải là mái tóc đỏ rực của cô ta mà là đôi mắt xanh biếc thâm trầm ấy.

"Tôi tình nguyện hợp tác với cậu, cho dù bây giờ cậu có từ chối tôi ---- nhưng nếu như trong tương lai cậu đổi ý, cửa phòng 667 sẽ luôn rộng mở chào đón cậu."

*****

⟪ Claudia: Sự quật khởi của chuyên gia hứa hẹn ⟫ (4)

Xin phỏng vấn tiểu thư Dorothy một chút: Khi hiệu trưởng nói rằng cô muốn nói chuyện về cái gì cũng được, tại sao lại không nắm bắt thời gian để yêu đương ?

Dorothy: Lúc đấy tôi chỉ muốn đổi chỗ ngủ thôi, yêu hay không yêu đều không thành vấn đề.

(4) Gốc là Đại sư vẽ bánh 画饼带师 - chỉ những người tự xưng là chuyên gia trong việc vẽ ra những kế hoạch hoặc lời hứa hẹn không thực tế, nhằm lừa dối hoặc thao túng người khác.
 
Back
Top Dưới