Cập nhật mới

Khác [BHTT][NP][ABO] - Tình Thù Vạn Kiếp

[Bhtt][Np][Abo] - Tình Thù Vạn Kiếp
Chương 20 - Dưới ánh trăng


Đêm rằm tại phủ tướng quân, ánh trăng tròn sáng rực treo cao trên bầu trời, rọi xuống sân phủ một thứ ánh sáng bạc dịu dàng, khác hẳn với những ngày máu và khói chiến tranh.

Thẩm Yến ngồi trong thư phòng, bộ y phục đen tuyền bó sát cơ thể, vai trái và đùi phải vẫn băng bó, nhưng nàng đã hồi phục phần nào sau trận chiến đẫm máu với Hạ gia.

Thanh kiếm đặt trên bàn, lưỡi thép không còn loang lổ máu, phản chiếu ánh trăng như một lời nhắc nhở về những gì nàng đã trải qua.

Pheromone Alpha của nàng tỏa ra nhẹ nhàng, không còn áp bức như trước, mà mang một sự bình yên hiếm hoi.

Sau khi cứu Lâm Vân Ca và biết được sự thật từ phong thư của Hạ gia, nàng không còn nghi ngờ nàng nữa, nhưng lòng nàng vẫn nặng trĩu – sự nghi ngờ và lạnh lùng của nàng đã làm tổn thương Vân Ca quá sâu sắc.

Nàng siết chặt tay, ánh mắt đỏ ngầu nhìn ra cửa sổ, nơi Vân Ca đang đứng dưới gốc cây hoa quế trong sân, mái tóc đen dài bay trong gió.

Vân Ca mặc y phục trắng giản dị, đôi tay ôm lấy mình, ánh mắt hổ phách nhạt lấp lánh dưới ánh trăng.

Nàng đã được minh oan, nhưng vết thương trong lòng nàng vẫn chưa lành – những ngày bị giam cầm, những lời lạnh lùng của Thẩm Yến, tất cả như một cơn ác mộng mà nàng không thể quên.

Pheromone Omega ngọt ngào của nàng tỏa ra, yếu ớt nhưng ấm áp, như một lời mời gọi thầm lặng với Thẩm Yến.

Thẩm Lăng ngồi trong một góc thư phòng, tay cầm chén trà, ánh mắt sắc bén quan sát Thẩm Yến: "Ngươi định làm gì với nàng ta?

Nghi ngờ đã tan, nhưng khoảng cách thì chưa."

Thẩm Yến quay lại, giọng khàn đặc: "Ta biết mình sai, Lăng thúc.

Nhưng ta không biết làm sao để sửa chữa..."

Thẩm Lăng thở dài: "Ngươi là Alpha, nhưng cũng là người.

Hãy nói với nàng những gì ngươi cảm thấy."

Thẩm Yến đứng dậy, bước ra sân, mỗi bước đi là một nỗ lực lớn lao để đối mặt với Vân Ca.

Nàng dừng lại cách nàng vài bước, ánh mắt dao động nhìn bóng lưng mảnh mai của Vân Ca.

"Vân Ca..." – nàng gọi, giọng trầm thấp, mang theo một tia run rẩy hiếm thấy.

Vân Ca quay lại, đôi mắt hổ phách mở to, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má: "Người... người đến đây làm gì?"

Thẩm Yến bước tới, quỳ một gối trước nàng – một hành động mà chưa ai từng thấy từ nữ tướng quân kiêu ngạo này.

Nàng nắm tay Vân Ca, đặt lên ngực mình, giọng khàn đặc: "Ta sai rồi.

Ta nghi ngờ ngươi, nhốt ngươi, làm tổn thương ngươi...

Ta không xứng đáng với ngươi, nhưng ta không thể mất ngươi."

Vân Ca khựng lại, nước mắt rơi nhiều hơn, nhưng nàng không rút tay ra: "Người biết ta đau thế nào không?

Ta chỉ muốn ở bên người, nhưng người lại coi ta như kẻ thù..."

Thẩm Yến ngẩng đầu, ánh mắt đỏ ngầu nhưng đầy chân thành: "Ta sợ mất ngươi, nên ta đẩy ngươi ra.

Nhưng khi Hạ gia bắt ngươi, ta nhận ra... ta không sống nổi nếu không có ngươi."

Nàng kéo Vân Ca vào lòng, ôm chặt nàng, pheromone Alpha trộn lẫn với pheromone ngọt ngào của Vân Ca, tạo thành một hỗn hợp ấm áp, xoa dịu cả hai.

Vân Ca khóc nức nở trong vòng tay nàng, tay siết chặt y phục nàng: "Người đừng rời xa ta nữa..."

Dưới ánh trăng, hai người đứng ôm nhau, bóng họ in dài trên sân phủ.

Thẩm Yến cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán Vân Ca – một nụ hôn không mang dục vọng, mà là lời xin lỗi và hứa hẹn.

Vân Ca ngẩng đầu, đôi môi run rẩy chạm vào môi nàng, một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, mang theo sự tha thứ và tình cảm đè nén bấy lâu.

Cảnh tượng ấy không có sự mãnh liệt của chiến trường, nhưng đầy cảm xúc, như một bước ngoặt trong mối quan hệ của họ.

Tại Hoa Nguyệt lâu, Tô Dao ngồi một mình trong phòng, ánh trăng rọi qua cửa sổ chiếu lên khuôn mặt trắng nhợt của nàng.

Y phục lụa tím nhạt nhàu nhĩ, đôi tay run rẩy cầm chén rượu, nhưng nàng không uống – chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không.

Sau khi cứu Vân Ca và đối mặt với Thẩm Yến, nàng không thể phủ nhận rằng hận thù trong lòng nàng đang tan dần, thay vào đó là một tình cảm mà nàng từng thề sẽ không bao giờ chấp nhận.

Nàng nhớ lại ánh mắt của Thẩm Yến khi lao về kinh thành cứu Vân Ca – đỏ ngầu, quyết tâm, sẵn sàng hy sinh tất cả.

"Tại sao ta lại cứu nàng ta..." – nàng thì thầm, tay siết chặt chén rượu đến mức vỡ tan, mảnh sứ cắm vào lòng bàn tay, máu chảy xuống bàn.

Pheromone Omega cay nồng của nàng bùng lên, mang theo sự giằng xé: "Ta muốn hủy hoại ngươi, Thẩm Yến... nhưng sao ta lại không muốn mất ngươi?"

A Liên bước vào, quỳ xuống: "Tô tỷ, Thẩm Yến đã cứu Lâm Vân Ca và trở về phủ.

Hạ gia không còn là mối đe dọa nữa."

Tô Dao quay lại, ánh mắt lấp lánh nước: "Nàng ấy...

ổn chứ?"

A Liên ngạc nhiên: "Tô tỷ, người lo cho nàng ấy sao?"

Tô Dao cười nhạt, giọng run rẩy: "Không...

Ta chỉ muốn chắc chắn kẻ thù của ta còn sống để ta tiếp tục."

Nhưng khi A Liên rời đi, nàng quỵ xuống sàn, nước mắt rơi lặng lẽ – lần đầu tiên nàng khóc vì một người không phải chính mình.

Nàng đứng dậy, lấy một phong thư từ ngăn bàn, viết vài dòng: "Thẩm Yến, ta không mong ngươi tha thứ.

Nhưng ta sẽ không làm tổn thương ngươi nữa.

Nếu ngươi cần ta, ta sẽ đến."

Nàng niêm phong thư, gửi cho một tay sai mang đến phủ tướng quân, rồi bước ra ban công, nhìn ánh trăng: "Ta thua rồi... không phải ngươi, mà là chính ta."

Tại phủ tướng quân, Thẩm Yến đưa Vân Ca về tân phòng, nhẹ nhàng đặt nàng lên giường.

Nàng ngồi bên cạnh, vuốt tóc nàng, ánh mắt mềm mại: "Nghỉ ngơi đi.

Ta sẽ không rời ngươi nữa."

Vân Ca nắm tay nàng, thì thầm: "Người hứa chứ?"

Thẩm Yến gật đầu, hôn lên tay nàng: "Ta hứa."

Một binh sĩ bước vào, đưa phong thư từ Tô Dao.

Thẩm Yến mở ra, đọc lướt qua, ánh mắt thoáng ngạc nhiên rồi chuyển sang phức tạp.

Vân Ca ngẩng đầu: "Ai vậy?"

Thẩm Yến đáp, giọng trầm thấp: "Tô Dao.

Nàng ta nói sẽ không làm tổn thương ta nữa..."

Vân Ca mím môi: "Người tin nàng ấy không?"

Thẩm Yến thở dài: "Ta không biết.

Nhưng hôm nay, nàng ấy cứu ngươi.

Ta nợ nàng ấy một cơ hội."

Nàng đứng dậy, bước ra sân, nhìn ánh trăng.

Tô Dao – kẻ thù từng khiến nàng đau khổ – giờ lại là người cứu Vân Ca, và trong lòng nàng, một cảm giác kỳ lạ trào lên.

"Ngươi muốn gì, Tô Dao?" – nàng thì thầm, tay siết chặt chuôi kiếm, nhưng không còn sát khí như trước.

Dưới ánh trăng rằm, phủ tướng quân chìm trong im lặng.

Vân Ca nằm trong tân phòng, đôi mắt khép lại, hơi thở đều đặn, cuối cùng cũng tìm thấy bình yên sau những ngày đau khổ.

Thẩm Yến đứng ngoài sân, ánh mắt nhìn về phía Hoa Nguyệt lâu, nơi Tô Dao đang đứng trên ban công, nhìn về phía nàng.

Hai ánh mắt cách xa hàng dặm, nhưng dường như chạm nhau qua ánh trăng.

Tô Dao quay vào phòng, lòng nhẹ nhõm nhưng cũng trống rỗng.

Nàng thì thầm: "Ta không còn hận ngươi nữa, Thẩm Yến...

Nhưng ta phải làm gì với trái tim này?"

Pheromone cay nồng của nàng trộn lẫn với gió đêm, mang theo một lời hứa thầm lặng – nàng sẽ không rời xa Thẩm Yến, dù là kẻ thù hay người yêu.

Thẩm Yến trở vào tân phòng, nằm bên Vân Ca, ôm nàng vào lòng.

Dưới ánh trăng rằm, bóng họ hòa quyện, và đâu đó trong bóng tối, Tô Dao cũng là một phần của câu chuyện này – một mối quan hệ tay ba phức tạp, đang dần hình thành, chờ ngày viên mãn.

Truyện này thuộc quyền sở hữu của Kaito [@Kaito223344].

Không được sao chép, chỉnh sửa hay đăng lại trên bất kỳ nền tảng nào nếu không có sự cho phép của tác giả.
 
[Bhtt][Np][Abo] - Tình Thù Vạn Kiếp
Chương 21 - Gió thu lặng lẽ


Gió thu nhẹ nhàng thổi qua kinh thành, mang theo hương thơm của lá khô và hoa quế từ sân phủ tướng quân.

Mấy ngày sau đêm trăng rằm, không khí trong phủ trở nên yên bình hơn, như một sự nghỉ ngơi hiếm hoi sau những tháng ngày máu và nước mắt.

Thẩm Yến ngồi trong thư phòng, bộ y phục đen tuyền được thay bằng một bộ áo dài màu xanh đậm, vết thương trên vai và đùi đã lành dần, chỉ còn lại những vết sẹo mờ nhạt dưới lớp vải.

Thanh kiếm vẫn nằm trên bàn, nhưng nàng không chạm vào nó – lần đầu tiên sau nhiều năm, nàng cảm thấy không cần phải cầm vũ khí để bảo vệ thứ gì đó.

Pheromone Alpha của nàng tỏa ra nhẹ nhàng, ấm áp và ổn định, lan tỏa trong không gian như một lời khẳng định rằng nàng đã tìm lại được sự cân bằng.

Sau khi hòa giải với Lâm Vân Ca dưới ánh trăng, nàng dành thời gian ở bên nàng nhiều hơn, cố gắng xóa bỏ những vết thương lòng mà sự nghi ngờ của mình để lại.

Nhưng trong sâu thẳm, nàng vẫn nghĩ đến Tô Dao – kẻ thù từng khiến nàng đau khổ, nhưng cũng là người cứu Vân Ca, và giờ đây để lại một dấu hỏi trong lòng nàng.

Lâm Vân Ca đứng ngoài sân, mặc y phục trắng giản dị, tay cầm một cành hoa quế, đôi mắt hổ phách nhạt lấp lánh dưới ánh nắng thu.

Nàng đã tha thứ cho Thẩm Yến, nhưng lòng nàng vẫn còn một khoảng trống – không phải vì thiếu niềm tin, mà vì những ngày bị giam cầm vẫn để lại bóng tối trong tâm hồn.

Pheromone Omega ngọt ngào của nàng tràn ngập, mang theo sự dịu dàng và một chút mong manh, như một lời mời gọi thầm lặng với Thẩm Yến.

Thẩm Lăng ngồi trong một góc sân, tay cầm cuốn sổ cũ của gia tộc, ánh mắt sắc bén nhìn hai người: "Cuối cùng ngươi cũng chịu buông bỏ quá khứ, Yến nhi."

Thẩm Yến bước ra, đứng cạnh ông, giọng trầm thấp: "Không hẳn, Lăng thúc.

Nhưng ta không muốn mất thêm ai nữa."

Thẩm Lăng gật đầu, ánh mắt thoáng hài lòng: "Vậy thì giữ lấy những gì ngươi có."

Thẩm Yến bước đến bên Vân Ca, nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng.

Vân Ca quay lại, mỉm cười yếu ớt: "Người không vào triều hôm nay sao?"

Thẩm Yến lắc đầu, giọng dịu dàng: "Ta xin hoàng thượng nghỉ vài ngày.

Ta muốn ở bên ngươi."

Vân Ca ngẩng đầu, ánh mắt dao động: "Người không cần làm vậy...

Ta không muốn là gánh nặng."

Thẩm Yến kéo nàng vào lòng, ôm chặt nàng, pheromone Alpha trộn lẫn với pheromone ngọt ngào của Vân Ca, tạo thành một hỗn hợp ấm áp: "Ngươi không phải gánh nặng.

Ngươi là tất cả những gì ta còn lại."

Nàng cúi xuống, hôn lên trán nàng, rồi nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, đôi môi chạm vào môi nàng trong một nụ hôn sâu sắc.

Nụ hôn không mãnh liệt như dục vọng, mà chậm rãi, dịu dàng, mang theo sự chân thành và lời xin lỗi muộn màng .

Vân Ca đáp lại, tay siết chặt y phục nàng, nước mắt lăn dài trên má nhưng không phải vì đau – mà vì hạnh phúc.

Nàng thì thầm giữa nụ hôn: "Ta tha thứ cho người...

Ta chỉ muốn người mãi ở bên ta..."

Thẩm Yến gật đầu, ôm nàng chặt hơn, để nàng tựa đầu vào ngực mình: "Ta hứa, Vân Ca.

Từ giờ, ta sẽ không để ngươi chịu tổn thương nữa."

Họ đứng dưới gốc cây hoa quế, ánh nắng thu chiếu qua tán lá, rọi lên bóng họ hòa quyện.

Thẩm Lăng nhìn từ xa, ánh mắt thoáng nhẹ nhõm, nhưng ông biết câu chuyện chưa kết thúc – Tô Dao vẫn là một phần không thể thiếu trong mối quan hệ này.

Tại Hoa Nguyệt lâu, Tô Dao ngồi trước gương đồng, đôi tay thon dài vuốt qua mái tóc đen mượt, ánh mắt hẹp dài lấp lánh sự trống rỗng.

Sau khi gửi thư cho Thẩm Yến, nàng không nhận được hồi đáp, nhưng nàng không mong đợi điều đó – nàng chỉ muốn xóa bỏ hận thù trong lòng mình.

Y phục lụa tím nhạt đã được thay bằng một bộ áo dài màu xanh nhạt, như một dấu hiệu rằng nàng đang thay đổi, dù chỉ là trong thầm lặng.

A Liên bước vào, quỳ xuống: "Tô tỷ, có tin từ phủ tướng quân.

Thẩm Yến đang ở bên Lâm Vân Ca, họ dường như đã hòa giải."

Tô Dao khựng lại, tay run lên khe khẽ, nhưng nàng mỉm cười nhạt: "Tốt.

Nàng ấy xứng đáng được hạnh phúc."

A Liên ngạc nhiên: "Tô tỷ, người không định làm gì sao?"

Tô Dao đứng dậy, ánh mắt thoáng dao động: "Ta đã làm đủ rồi.

Nhưng... ta muốn gặp nàng ấy, một lần cuối."

Nàng rời Hoa Nguyệt lâu, cưỡi ngựa đến phủ tướng quân, không mang theo tay sai hay vũ khí – lần đầu tiên nàng đến với tư cách một người bình thường, không phải kẻ thù.

Khi đến cổng phủ, nàng dừng lại, ánh mắt nhìn vào sân, nơi Thẩm Yến và Vân Ca đang đứng dưới cây hoa quế.

Pheromone Omega cay nồng của nàng tỏa ra, không còn sắc sảo như trước, mà mang một sự dịu dàng bất ngờ.

Thẩm Yến cảm nhận được mùi hương, quay lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Tô Dao: "Ngươi đến đây làm gì?"

Vân Ca nắm tay nàng, thì thầm: "Người đừng giận..."

Tô Dao bước tới, cúi đầu – một hành động chưa từng có từ nàng: "Ta không đến để gây rối.

Ta chỉ muốn nói... ta xin lỗi.

Vì tất cả những gì ta đã làm."

Thẩm Yến khựng lại, ánh mắt dao động: "Ngươi nghĩ một lời xin lỗi là đủ sao?"

Tô Dao ngẩng đầu, ánh mắt lấp lánh nước: "Không.

Nhưng ta không còn hận ngươi nữa, Thẩm Yến.

Ta chỉ muốn ngươi sống tốt... và nếu được, hãy để ta chuộc lỗi."

Vân Ca bước tới, giọng nhẹ nhàng: "Nàng ấy cứu ta...

Ta tin nàng ấy."

Trong lúc đó, một binh sĩ chạy vào, quỳ xuống trước Thẩm Yến, đưa một phong thư từ triều đình: "Tướng quân, hoàng thượng triệu người vào triều gấp.

Có tin Hung Nô đang tập hợp quân lớn hơn ở biên quan."

Thẩm Yến mở thư, đọc lướt qua, ánh mắt tối sầm: "Lại là chúng..."

Nàng quay sang Vân Ca, nắm tay nàng: "Ta phải đi.

Nhưng lần này, ta sẽ trở về."

Vân Ca gật đầu, nước mắt lăn dài: "Ta đợi người..."

Thẩm Yến nhìn Tô Dao, giọng trầm thấp: "Ngươi ở lại đây.

Nếu ngươi thực sự muốn chuộc lỗi, hãy bảo vệ nàng ấy cho ta."

Tô Dao ngạc nhiên, nhưng gật đầu: "Ta hứa."

Thẩm Yến lên ngựa, dẫn đội quân nhỏ rời phủ, để lại Vân Ca và Tô Dao đứng trong sân, ánh mắt nhìn theo bóng nàng khuất dần.

Dưới ánh nắng thu, Vân Ca và Tô Dao đứng trong sân phủ, một khoảng im lặng kỳ lạ bao trùm.

Vân Ca quay sang Tô Dao, mỉm cười yếu ớt: "Cảm ơn ngươi... vì đã cứu ta, và vì ở lại."

Tô Dao nhìn nàng, ánh mắt mềm mại: "Ta không làm vì ngươi... mà vì nàng ấy.

Nhưng ta sẽ giữ lời."

Họ bước vào phủ, cùng ngồi dưới gốc cây hoa quế, gió thu thổi qua mang theo hương thơm dịu dàng.

Tô Dao thì thầm: "Ta không biết mình thuộc về đâu trong câu chuyện này... nhưng ta không muốn rời xa nàng ấy nữa."

Vân Ca nắm tay nàng, giọng nhẹ nhàng: "Người ấy đủ lớn để chứa cả hai chúng ta..."

Từ xa, Thẩm Yến cưỡi ngựa trên đường đến biên quan, ánh mắt đỏ ngầu nhìn về phía trước, nhưng lòng nàng nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

Dưới gió thu lặng lẽ, mối quan hệ tay ba giữa nàng, Vân Ca, và Tô Dao đang dần hình thành, không còn là hận thù hay nghi ngờ, mà là một sự gắn kết kỳ lạ, chờ ngày viên mãn.

Truyện này thuộc quyền sở hữu của Kaito [@Kaito223344].

Không được sao chép, chỉnh sửa hay đăng lại trên bất kỳ nền tảng nào nếu không có sự cho phép của tác giả.
 
[Bhtt][Np][Abo] - Tình Thù Vạn Kiếp
Chương 22


Màn đêm tại biên quan phía Bắc bị xé toạc bởi ánh lửa và khói đen bốc lên từ những ngọn đồi xa xôi.

Thẩm Yến đứng trên một gò đất cao, bộ giáp bạc lấp lánh dưới ánh trăng, nhưng loang lổ vết bẩn từ bụi đất và máu cũ.

Thanh kiếm đeo bên hông rung lên khe khẽ khi nàng siết chặt tay, ánh mắt đỏ ngầu quét qua thung lũng – nơi quân Hung Nô đang tập hợp, đông hơn bất kỳ lần nào trước đây.

Tin tức từ triều đình không sai: đây là một cuộc tấn công lớn, có thể quyết định số phận của biên giới phía Bắc.

Pheromone Alpha của nàng bùng lên, mạnh mẽ và áp bức, lan tỏa trong không khí lạnh lẽo, kích thích tinh thần của đội quân năm nghìn người đứng sau lưng nàng.

Binh lính im lặng, nhưng ánh mắt họ ánh lên sự kính nể và sợ hãi trước nữ tướng quân đã dẫn họ qua bao trận chiến đẫm máu.

Thẩm Yến quay lại, giọng trầm thấp vang lên như sấm: "Hung Nô muốn lấy máu chúng ta.

Nhưng ta thề, chúng sẽ là kẻ nằm xuống!"

Tiếng hét đồng thanh của binh lính vang lên, xua tan sự tĩnh lặng của đêm.

Trong lòng nàng, hình ảnh Vân Ca và Tô Dao hiện lên – một người là phu nhân nàng yêu thương, một người là kẻ thù cũ giờ trở thành đồng minh bất đắc dĩ.

"Ta sẽ trở về..." – nàng thì thầm, tay đặt lên ngực, nơi trái tim đập mạnh mẽ vì lời hứa với cả hai.

Khi ánh trăng lên cao, tiếng tù và rền vang từ xa, kèm theo tiếng vó ngựa dồn dập.

Một đội quân Hung Nô khoảng tám nghìn tên lao tới, cưỡi ngựa đen, vũ khí sáng loáng trong bóng tối, tiếng hét của chúng như tiếng sói tru trong rừng.

Thẩm Yến rút kiếm, hét lớn: "Nghênh chiến!"

Đội quân của nàng lập tức lao xuống thung lũng, giáp và kiếm va chạm vang vọng khắp chiến trường.

Thẩm Yến lao vào giữa vòng vây, kiếm chém ngang cổ tên đầu tiên, máu phun ra thành vòi, nhuộm đỏ giáp bạc, cái đầu lăn xuống đất với đôi mắt trợn trừng.

Một tên khác vung rìu chém tới, nhưng nàng nghiêng người tránh, đâm kiếm xuyên qua ngực hắn, máu nóng bắn lên mặt nàng, nội tạng đỏ hỏn trào ra khi nàng rút kiếm với tiếng "rắc" ghê rợn.

Tên thứ ba hét lên, lao tới với giáo dài, nhưng nàng nắm cán giáo, bẻ gãy bằng tay không, rồi đâm ngược mũi giáo vào cổ họng hắn, máu trào ra như suối, thấm đẫm đất khô.

Nhưng quân Hung Nô quá đông, và một mũi tên bay tới từ xa, xuyên qua vai trái nàng – vết thương cũ lại rách toạc.

Máu tuôn ra, nàng gầm lên, chém đứt tay tên bắn tên, máu phun lên mặt nàng như một cơn mưa đỏ.

Một tên khác lao tới, đâm dao găm vào đùi nàng, máu bắn ra, nhưng nàng nghiến răng, chém ngang bụng hắn, nội tạng trào ra lênh láng, rơi xuống đất trong tiếng rên cuối cùng.

Binh lính của nàng chiến đấu ác liệt, nhưng Hung Nô dần chiếm ưu thế, đẩy họ vào thế bị bao vây.

Thẩm Yến ngã xuống một gối, máu chảy thành vũng dưới chân, ánh mắt mờ đi vì mất máu.

Một tên Hung Nô cao lớn – thủ lĩnh của đội quân – cưỡi ngựa lao tới, vung đại đao chém xuống đầu nàng.

Nàng nâng kiếm đỡ, nhưng sức mạnh của đòn đánh khiến tay nàng run lên, kiếm rơi khỏi tay.

Tên thủ lĩnh cười lớn: "Thẩm Yến, ngươi hết thời rồi!"

Hắn giơ đao lên, định kết liễu nàng.

Tại phủ tướng quân, gió thu thổi qua sân phủ, mang theo hương hoa quế dịu dàng.

Lâm Vân Ca ngồi dưới gốc cây, tay cầm chiếc trâm ngọc mà Thẩm Yến từng tặng, ánh mắt hổ phách nhạt lấp lánh lo lắng.

Nàng biết Thẩm Yến đang ở biên quan, và mỗi ngày trôi qua là một ngày lòng nàng nặng trĩu.

Pheromone Omega ngọt ngào của nàng tỏa ra, mang theo sự bất an và nhớ nhung.

Tô Dao ngồi đối diện, mặc y phục xanh nhạt, đôi tay đan vào nhau, ánh mắt hẹp dài nhìn Vân Ca.

Sau khi Thẩm Yến giao phó nàng bảo vệ Vân Ca, nàng đã ở lại phủ, không còn là kẻ thù mà như một người bạn bất đắc dĩ.

Pheromone Omega cay nồng của nàng trộn lẫn với mùi hương của Vân Ca, tạo thành một sự hòa quyện kỳ lạ – không còn đối đầu, mà là đồng cảm.

Vân Ca ngẩng đầu, giọng run rẩy: "Ngươi nghĩ nàng ấy ổn không?"

Tô Dao mím môi, ánh mắt thoáng lo lắng: "Nàng ấy là Thẩm Yến.

Nàng ấy không dễ chết."

Nhưng trong lòng nàng, sự hối hận và tình cảm với Thẩm Yến khiến nàng không thể yên tâm.

Nàng đứng dậy, bước đến bên Vân Ca, đặt tay lên vai nàng: "Ta hứa sẽ bảo vệ ngươi.

Nếu nàng ấy không về, ta sẽ đến biên quan tìm nàng ấy."

Vân Ca nắm tay nàng, mỉm cười yếu ớt: "Cảm ơn ngươi...

Ta không ngờ chúng ta lại ngồi đây, như thế này."

Tô Dao quay đi, che giấu nước mắt lặng lẽ rơi: "Ta cũng không ngờ...

Nhưng ta không hối hận."

Hai người ngồi dưới cây hoa quế, gió thu thổi qua, mang theo một sự gắn kết mới giữa họ – không chỉ vì Thẩm Yến, mà vì chính họ.

Tại biên quan, khi lưỡi đao của tên thủ lĩnh Hung Nô sắp chém xuống đầu Thẩm Yến, một mũi tên bất ngờ bay tới từ xa, xuyên qua ngực hắn.

Máu phun ra, hắn ngã khỏi ngựa, chết ngay tức khắc.

Thẩm Yến ngẩng đầu, ánh mắt mờ mịt nhìn một đội quân nhỏ xuất hiện từ sườn đồi – viện binh từ triều đình, do một tướng quân khác dẫn đầu.

Họ lao xuống thung lũng, chém giết Hung Nô, đảo ngược thế trận.

Thẩm Yến nghiến răng, đứng dậy, nhặt kiếm lên, lao vào chiến đấu dù máu vẫn chảy từ vai và đùi.

Nàng chém ngang cổ một tên Hung Nô, máu bắn lên mặt nàng, rồi đâm kiếm xuyên qua ngực tên khác, nội tạng trào ra khi nàng rút kiếm.

Với sự hỗ trợ của viện binh, Hung Nô bị đẩy lùi, để lại hàng nghìn xác chết trên chiến trường.

Thẩm Yến ngã xuống đất, thở hổn hển, máu thấm đẫm giáp bạc, nhưng ánh mắt nàng sáng lên – nàng đã sống sót.

Khi trời sáng, lửa từ những đống xác Hung Nô cháy rực, khói đen bốc lên nghi ngút.

Thẩm Yến ngồi trên một tảng đá, vai và đùi được băng bó tạm thời, ánh mắt trống rỗng nhìn chiến trường.

Một binh sĩ quỳ xuống: "Tướng quân, Hung Nô đã rút lui hoàn toàn.

Chúng ta thắng rồi."

Thẩm Yến gật đầu, giọng khàn đặc: "Chuẩn bị về kinh thành.

Ta cần trở về."

Nàng đứng dậy, nhìn về phía Nam – nơi Vân Ca và Tô Dao đang chờ.

Trong lòng nàng, sự nghi ngờ và hận thù đã tan biến, thay vào đó là quyết tâm giữ lấy cả hai.

"Ta sẽ không để mất các ngươi..." – nàng thì thầm, tay siết chặt kiếm, pheromone Alpha bùng lên, mang theo lời hứa vượt qua gió lạnh.

Tại phủ tướng quân, Vân Ca và Tô Dao ngồi trong sân, ánh mắt nhìn về phía Bắc.

Một cảm giác kỳ lạ trào lên trong lòng họ – như thể họ biết Thẩm Yến đang trở về.

Vân Ca nắm tay Tô Dao, thì thầm: "Nàng ấy sẽ về, phải không?"

Tô Dao gật đầu, ánh mắt mềm mại: "Nàng ấy sẽ về... với cả hai chúng ta."

Dưới ánh nắng thu nhạt, lửa rực biên quan dần tắt, nhưng ngọn lửa trong lòng ba người – Thẩm Yến, Vân Ca, và Tô Dao – vẫn cháy, dẫn họ đến một tương lai không còn bóng tối.

Truyện này thuộc quyền sở hữu của Kaito [@Kaito223344].

Không được sao chép, chỉnh sửa hay đăng lại trên bất kỳ nền tảng nào nếu không có sự cho phép của tác giả.
 
[Bhtt][Np][Abo] - Tình Thù Vạn Kiếp
Chương 23


Mặt trời mọc trên con đường từ biên quan về kinh thành, nhuộm vàng những cánh đồng lúa chín và tán lá thu rơi rụng.

Thẩm Yến cưỡi ngựa dẫn đầu đội quân nhỏ còn lại, bộ giáp bạc loang lổ vết máu khô và bụi đất, nhưng ánh mắt nàng không còn đỏ ngầu vì giận dữ – thay vào đó là sự kiên định và ấm áp hiếm thấy.

Vai trái và đùi phải của nàng vẫn đau nhức từ những vết thương trong trận chiến với Hung Nô, nhưng nàng không để tâm – ý nghĩ được trở về bên Vân Ca và Tô Dao là động lực duy nhất giữ nàng đứng vững.

Pheromone Alpha của nàng tỏa ra nhẹ nhàng, mang theo sự ổn định và lời hứa thầm lặng, lan tỏa trong không khí thu mát lành.

Binh lính phía sau nàng đi trong im lặng, ánh mắt họ ánh lên sự kính nể với nữ tướng quân đã dẫn họ vượt qua tử thần.

Một binh sĩ trẻ cưỡi ngựa bên cạnh, giọng run run: "Tướng quân, người không nghỉ ngơi sao?

Vết thương của người..."

Thẩm Yến quay lại, mỉm cười nhạt – nụ cười đầu tiên sau nhiều ngày: "Ta không sao.

Ta cần về nhà."

"Nhà" – từ đó vang lên trong lòng nàng, không chỉ là phủ tướng quân, mà là nơi có Vân Ca và Tô Dao đang chờ.

Sau trận chiến đẫm máu, nàng nhận ra rằng cả hai đều không thể thiếu trong cuộc đời mình – một người là tình yêu nàng từng nghi ngờ, một người là kẻ thù giờ trở thành ân nhân và hơn thế nữa.

Khi đội quân đến cổng kinh thành vào buổi trưa, tiếng chuông từ tháp canh vang lên, báo hiệu chiến thắng của Thẩm Yến trước Hung Nô.

Dân chúng đổ ra đường, reo hò tên nàng, nhưng nàng không dừng lại – nàng phi ngựa thẳng về phủ tướng quân, lòng chỉ mong thấy hai người quan trọng nhất.

Bụi đất bay mù mịt sau vó ngựa, nhưng ánh mắt nàng sáng lên, như một ngọn lửa không thể dập tắt.

Tại phủ tướng quân, Lâm Vân Ca đứng dưới gốc cây hoa quế trong sân, mặc y phục trắng tinh khôi, tay cầm chiếc trâm ngọc mà Thẩm Yến từng tặng.

Đôi mắt hổ phách nhạt của nàng lấp lánh lo lắng và hy vọng, mỗi tiếng vó ngựa từ xa là một nhịp đập mạnh mẽ trong tim nàng.

Pheromone Omega ngọt ngào của nàng tỏa ra, mang theo sự chờ đợi và tình yêu không lời.

Tô Dao đứng bên cạnh, mặc y phục xanh nhạt, đôi tay đan chặt vào nhau, ánh mắt hẹp dài nhìn về cổng phủ.

Sau những ngày ở lại bảo vệ Vân Ca theo lời Thẩm Yến, nàng đã tìm thấy một vị trí mới trong mối quan hệ này – không còn là kẻ thù, mà là một phần không thể tách rời.

Pheromone Omega cay nồng của nàng trộn lẫn với mùi hương của Vân Ca, tạo thành một sự hòa quyện kỳ lạ, như một lời khẳng định rằng họ cùng chờ một người.

Tiếng vó ngựa vang lên gần hơn, và khi Thẩm Yến xuất hiện ở cổng phủ, Vân Ca lao tới, nước mắt trào ra: "Người về rồi!"

Nàng ôm chầm lấy nàng, không quan tâm đến giáp bạc đầy bụi và máu khô.

Thẩm Yến xuống ngựa, ôm chặt Vân Ca, pheromone Alpha bùng lên ấm áp, bao bọc lấy nàng: "Ta đã hứa sẽ về mà..."

Nàng hôn lên trán Vân Ca, rồi ngẩng đầu, ánh mắt chạm vào Tô Dao đang đứng cách đó vài bước.

Tô Dao mím môi, ánh mắt dao động: "Ngươi... không sao chứ?"

Thẩm Yến bước tới, kéo nàng vào một cái ôm bất ngờ, giọng khàn đặc: "Ngươi giữ lời bảo vệ nàng ấy.

Ta nợ ngươi."

Tô Dao khựng lại, nước mắt lặng lẽ rơi, nhưng nàng không đẩy nàng ra: "Ta không cần ngươi nợ...

Ta chỉ muốn ngươi sống."

Dưới gốc cây hoa quế, Thẩm Yến ngồi giữa Vân Ca và Tô Dao, ánh nắng thu chiếu qua tán lá, rọi lên ba người như một bức tranh đoàn viên.

Nàng nắm tay Vân Ca, ánh mắt mềm mại: "Ta đã làm ngươi tổn thương quá nhiều.

Từ giờ, ta sẽ không để ngươi khóc nữa."

Vân Ca tựa đầu vào vai nàng, thì thầm: "Ta chỉ cần người ở bên ta..."

Nàng quay sang Tô Dao, ánh mắt phức tạp nhưng chân thành: "Ngươi từng là kẻ thù của ta, nhưng giờ ta không thể tưởng tượng cuộc đời mình thiếu ngươi.

Ngươi ở lại, được không?"

Tô Dao cúi đầu, nước mắt rơi xuống tay nàng: "Ta không xứng...

Ta đã làm quá nhiều điều sai trái."

Thẩm Yến nâng cằm nàng lên, giọng trầm thấp: "Ngươi cứu Vân Ca, và cứu cả ta khỏi hận thù.

Ngươi xứng đáng hơn ngươi nghĩ."

Vân Ca nắm tay Tô Dao, mỉm cười: "Ta không trách ngươi nữa.

Nếu người ấy muốn ngươi ở lại, ta cũng muốn."

Tô Dao nhìn cả hai, lòng nhẹ nhõm như trút bỏ một gánh nặng: "Ta sẽ ở lại... không phải để chuộc lỗi, mà vì ta cần cả hai."

Pheromone của ba người – Alpha mạnh mẽ, Omega ngọt ngào, và Omega cay nồng – hòa quyện dưới ánh nắng thu, như một lời hứa không cần nói ra.

Thẩm Yến kéo cả hai vào lòng, ôm chặt họ, một cái ôm không mang dục vọng mà đầy cảm xúc.

Nàng hôn lên trán Vân Ca, rồi quay sang hôn lên trán Tô Dao – hành động đơn giản nhưng mang ý nghĩa lớn lao, đánh dấu sự hòa giải hoàn toàn.

Vân Ca và Tô Dao tựa vào nàng, nước mắt rơi nhưng kèm theo nụ cười, như thể mọi đau khổ của quá khứ đã tan biến.

Thẩm Lăng bước ra từ thư phòng, ánh mắt sắc bén quan sát cảnh tượng dưới cây hoa quế.

Ông mỉm cười hiếm hoi, giọng trầm thấp: "Yến nhi, cuối cùng ngươi cũng tìm được hạnh phúc của mình."

Thẩm Yến ngẩng đầu, ánh mắt thoáng xúc động: "Lăng thúc, cảm ơn người đã luôn ở bên ta."

Thẩm Lăng gật đầu: "Gia tộc chúng ta từng mất tất cả, nhưng giờ ngươi đã xây lại nó – không bằng máu, mà bằng tình."

Ông quay sang Vân Ca và Tô Dao: "Hai đứa, chăm sóc nàng ấy cho tốt.

Nàng ấy cứng đầu, nhưng trái tim nàng lớn hơn các ngươi nghĩ."

Vân Ca mỉm cười: "Chúng ta sẽ, thúc."

Tô Dao gật đầu: "Ta hứa."

Thẩm Lăng rời đi, để lại ba người dưới gốc cây, ánh nắng thu rọi lên họ như một lời chúc phúc từ quá khứ.

Đêm đó, Thẩm Yến nằm trên giường trong tân phòng, Vân Ca và Tô Dao nằm hai bên nàng.

Nàng nắm tay cả hai, ánh trăng rằm rọi qua cửa sổ, chiếu lên ba người như một bức tranh hoàn mỹ.

Vân Ca tựa đầu vào ngực nàng, thì thầm: "Người sẽ không đi nữa, phải không?"

Thẩm Yến hôn lên tóc nàng: "Ta sẽ ở đây, mãi mãi."

Tô Dao nằm bên kia, ánh mắt mềm mại nhìn Thẩm Yến: "Ta không ngờ mình lại ở đây... bên cạnh ngươi, như thế này."

Thẩm Yến quay sang, mỉm cười: "Ngươi thuộc về nơi này, Tô Dao.

Cả hai ngươi đều là nhà của ta."

Nàng kéo họ sát hơn, hơi thở hòa quyện, pheromone của ba người trộn lẫn trong không gian – một sự gắn kết không thể phá vỡ.

Dưới ánh trăng, hương thu nhẹ nhàng lan tỏa từ cây hoa quế ngoài sân, mang theo sự đoàn viên và bình yên.

Thẩm Yến nhắm mắt, lòng không còn nặng trĩu bởi hận thù hay nghi ngờ – chỉ còn tình yêu và lời hứa với Vân Ca và Tô Dao, những người đã cùng nàng vượt qua bóng tối để tìm thấy ánh sáng.

Truyện này thuộc quyền sở hữu của Kaito [@Kaito223344].

Không được sao chép, chỉnh sửa hay đăng lại trên bất kỳ nền tảng nào nếu không có sự cho phép của tác giả.
 
[Bhtt][Np][Abo] - Tình Thù Vạn Kiếp
Chương 24


Một buổi sáng mùa thu tại phủ tướng quân, ánh nắng nhạt xuyên qua tán cây hoa quế, rọi xuống sân phủ những vệt sáng vàng dịu dàng.

Gió thu thổi nhẹ, mang theo hương thơm của lá khô và hoa quế, hòa quyện với không khí yên bình hiếm hoi sau những tháng ngày đầy biến động.

Thẩm Yến ngồi trong thư phòng, mặc một bộ áo dài xanh đậm thay vì giáp bạc, tay cầm một phong thư từ triều đình.

Vết sẹo trên vai và đùi đã mờ đi, để lại dấu ấn của những trận chiến mà nàng đã vượt qua.

Ánh mắt nàng không còn đỏ ngầu vì giận dữ, mà dịu dàng và kiên định, như một người đã tìm thấy bến đỗ của mình.

Pheromone Alpha của nàng tỏa ra nhẹ nhàng, ấm áp và ổn định, lan tỏa trong không gian như một lời khẳng định rằng nàng không còn là nữ tướng quân chỉ biết sống vì chiến trận.

Nàng nhìn ra sân, nơi Lâm Vân Ca đang chăm sóc cây hoa quế, mặc y phục trắng tinh khôi, đôi mắt hổ phách nhạt lấp lánh hạnh phúc.

Pheromone Omega ngọt ngào của nàng tràn ngập, mang theo sự bình yên và tình yêu không lời, như một khúc nhạc dịu dàng vang lên trong lòng Thẩm Yến.

Tô Dao ngồi trong phòng khách, tay cầm một cuốn sách, y phục xanh nhạt giản dị ôm lấy dáng người thon thả.

Đôi mắt hẹp dài của nàng thỉnh thoảng liếc ra sân, ánh lên sự tĩnh lặng và tin tưởng.

Pheromone Omega cay nồng của nàng không còn sắc sảo như trước, mà dịu nhẹ, hòa quyện với mùi hương của Vân Ca, như một dấu hiệu rằng nàng đã thực sự thuộc về nơi này.

Sau những ngày ở lại phủ theo lời Thẩm Yến, nàng không còn là kẻ thù hay người ngoài – nàng là một phần của gia đình nhỏ này.

Thẩm Lăng bước vào thư phòng, tay cầm một phong thư khác, giọng trầm thấp: "Yến nhi, triều đình lại triệu ngươi.

Hoàng thượng muốn ban thưởng chiến công, nhưng ta nghe tin có kẻ ganh ghét muốn lợi dụng cơ hội này để hãm hại ngươi."

Thẩm Yến ngẩng đầu, ánh mắt thoáng lo lắng: "Hãm hại?

Bằng cách nào?"

Thẩm Lăng ngồi xuống, ánh mắt sắc bén: "Chúng có thể buộc ngươi rời kinh thành, rồi tấn công phủ.

Ngươi vừa tìm lại bình yên, đừng để mất nó lần nữa."

Thẩm Yến đặt phong thư xuống, tay siết chặt thành ghế, lòng nặng trĩu.

Nàng không muốn rời Vân Ca và Tô Dao sau khi vừa đoàn viên, nhưng lệnh triều đình không thể từ chối.

Nàng đứng dậy, bước ra sân, gọi cả hai vào thư phòng.

Vân Ca và Tô Dao ngồi đối diện nàng, ánh mắt đầy lo lắng khi thấy vẻ mặt nghiêm trọng của nàng.

"Triều đình triệu ta vào cung," – Thẩm Yến nói, giọng trầm thấp – "Nhưng Lăng thúc nghi ngờ đây là cái bẫy.

Nếu ta đi, có thể kẻ thù sẽ nhắm vào hai ngươi."

Vân Ca nắm tay nàng, nước mắt lăn dài: "Người vừa về...

Nếu người đi, ta sợ..."

Pheromone ngọt ngào của nàng bùng lên trong bất an, như một lời cầu xin không nói ra.

Tô Dao nhìn nàng, ánh mắt kiên định: "Ta sẽ ở lại bảo vệ nàng ấy.

Ngươi cứ đi, nhưng phải trở về nhanh."

Thẩm Yến nhìn cả hai, lòng đau nhói.

Nàng không muốn lặp lại sai lầm của quá khứ – rời xa họ và để họ rơi vào nguy hiểm.

Nàng nắm tay Vân Ca, rồi quay sang Tô Dao: "Ta tin ngươi.

Nếu có gì xảy ra, hãy đưa nàng ấy vào mật thất mà Lăng thúc từng chỉ.

Ta sẽ tăng cường lính gác quanh phủ."

Tô Dao gật đầu, ánh mắt thoáng rung động: "Ta không để ngươi thất vọng lần nữa."

Sáng hôm sau, Thẩm Yến lên ngựa, mặc giáp bạc lần cuối, dẫn một đội vệ binh nhỏ vào triều.

Nàng nhìn lại phủ, nơi Vân Ca và Tô Dao đứng ở cổng, ánh mắt họ theo nàng cho đến khi khuất bóng.

Gió thu thổi qua, mang theo lời hứa thầm lặng của nàng: "Ta sẽ trở về, dù có phải đối mặt với cả triều đình."

Tại cung điện, Thẩm Yến quỳ trước hoàng thượng, ánh mắt kiên định nhưng không giấu được sự căng thẳng.

Hoàng thượng ban thưởng nàng một phong tước mới – "Trấn Bắc Hầu" – nhưng ngay sau đó, một nhóm quan viên đứng lên, dẫn đầu là Thượng thư Lưu Định, kẻ từng nghi ngờ Vân Ca.

Hắn vu cáo nàng lạm quyền, âm mưu phản nghịch, và yêu cầu tước binh quyền.

"Thẩm Yến là mối họa lớn, bệ hạ không thể giữ nàng!" – hắn gầm lên, ánh mắt lấp lánh sự ganh ghét.

Thẩm Yến đứng dậy, pheromone Alpha bùng lên mạnh mẽ, khiến không khí trong đại điện nặng nề: "Ta trung thành với triều đình, chiến công của ta là bằng chứng.

Các ngươi vu cáo ta vì ganh ghét, nhưng ta không sợ sự thật."

Hoàng thượng nhíu mày, ra lệnh: "Tạm giữ Thẩm Yến trong cung ba ngày để điều tra.

Nếu nàng vô tội, ta sẽ trừng phạt kẻ vu khống."

Trong khi đó, tại phủ tướng quân, một nhóm sát thủ áo đen lẻn vào ngay đêm đầu tiên Thẩm Yến rời đi.

Tiếng kiếm va chạm vang lên trong sân, lính gác ngã xuống, máu chảy lênh láng trên đất.

Tô Dao nghe thấy, lập tức kéo Vân Ca chạy vào mật thất – một căn phòng bí mật dưới thư phòng mà Thẩm Lăng từng chỉ.

Nhưng trước khi kịp đóng cửa, hai tên sát thủ lao tới, kiếm sáng loáng trong tay.

Tô Dao rút kiếm ngắn, chém ngang cổ tên đầu tiên, máu phun ra nhuộm đỏ y phục nàng, cái đầu lăn xuống sàn với tiếng "thịch" khô khốc.

Tên thứ hai đâm tới, kiếm sượt qua tay nàng, máu chảy xuống, nhưng nàng nghiến răng, đâm ngược vào ngực hắn, máu bắn lên mặt nàng khi hắn ngã xuống.

Vân Ca hét lên, lao tới ôm nàng: "Ngươi không được chết!"

Pheromone của cả hai trộn lẫn – ngọt ngào và cay nồng – thể hiện sự tin tưởng và bảo vệ lẫn nhau.

Thẩm Lăng dẫn lính gác đến kịp thời, chém chết tên sát thủ cuối cùng đang phá cửa mật thất.

Ông đỡ Tô Dao đứng dậy, ánh mắt thoáng lo lắng: "Các ngươi ổn chứ?"

Tô Dao ôm Vân Ca, thì thầm: "Ta giữ lời với nàng ấy rồi..."

Vân Ca khóc nức nở: "Cảm ơn ngươi..."

Ba ngày sau, tại triều đình, hoàng thượng điều tra và phát hiện Thượng thư Lưu Định đứng sau âm mưu, thuê sát thủ để hãm hại gia đình Thẩm Yến.

Hắn bị cách chức và lưu đày, còn Thẩm Yến được minh oan, giữ nguyên binh quyền và tước vị.

Hoàng thượng mỉm cười: "Ngươi là trụ cột của triều đình, Trấn Bắc Hầu.

Về nhà đi."

Thẩm Yến phi ngựa về phủ vào một buổi chiều thu, lòng nhẹ nhõm nhưng đầy lo lắng.

Khi đến cổng, nàng thấy Vân Ca và Tô Dao đứng dưới cây hoa quế, tay Tô Dao băng bó, ánh mắt cả hai sáng lên khi thấy nàng.

Nàng lao xuống ngựa, ôm chầm lấy họ, nước mắt hiếm hoi rơi: "Ta suýt mất các ngươi..."

Nàng hôn lên trán Vân Ca, rồi quay sang hôn lên trán Tô Dao, một cái ôm chặt đầy cảm xúc, như lời khẳng định rằng họ là tất cả của nàng.

Vân Ca tựa vào ngực nàng, mỉm cười: "Chúng ta ổn, vì có nhau."

Tô Dao nhìn nàng, ánh mắt mềm mại: "Ta không còn là kẻ ngoài cuộc nữa...

Ta thuộc về nơi này."

Thẩm Yến nắm tay cả hai, giọng khàn đặc: "Từ giờ, chúng ta là một.

Không ai có thể chia cắt chúng ta."

Đêm đó, ba người ngồi bên dòng sông nhỏ sau phủ, ánh trăng chiếu lên mặt nước tĩnh lặng như một tấm gương bạc.

Thẩm Yến nằm giữa, Vân Ca và Tô Dao tựa vào hai bên nàng, tay đan chặt vào nhau.

Pheromone của họ hòa quyện – Alpha mạnh mẽ, Omega ngọt ngào, Omega cay nồng – tạo thành một bản hòa ca hoàn hảo, xua tan mọi bóng tối của quá khứ.

Thẩm Lăng đứng từ xa, nhìn cảnh tượng ấy, mỉm cười: "Gia tộc Thẩm gia cuối cùng cũng tìm lại được ánh sáng..."

Ông quay đi, để lại ba người bên dòng sông, nơi gió thu thổi qua mang theo hương hoa quế và lời hứa vĩnh cửu.

Thẩm Yến thì thầm: "Ta yêu các ngươi... mãi mãi."

Vân Ca và Tô Dao cùng đáp: "Chúng ta cũng vậy."

Dưới ánh trăng, dòng sông tĩnh lặng phản chiếu bóng họ – một gia đình không truyền thống, nhưng trọn vẹn, khép lại hành trình đầy máu, nước mắt, và tình yêu của Tình Thù Vạn Kiếp.

Truyện này thuộc quyền sở hữu của Kaito [@Kaito223344].

Không được sao chép, chỉnh sửa hay đăng lại trên bất kỳ nền tảng nào nếu không có sự cho phép của tác giả.
 
Back
Top Bottom