Khác [BHTT] Mún Chạy Thoát Khỏi Trần Kha Đây, Ta Mời Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Bhtt] Mún Chạy Thoát Khỏi Trần Kha Đây, Ta Mời Em
Chap 18


**Cảnh báo**

Tác phẩm là truyện hư cấu, không liên quan đến bất cứ tổ chức, nhân vật, sự kiện, tôn giáo, địa danh cụ thể nào.

Tác giả vì quá u mê idol, nên đi đu cp Đản Xác, Lichaeng thôi nha~~~~

=>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>

Căn bàn trải dài đầy rẫy tiếng bàn tán của đám quý tộc ma giới, chúng nghênh ngang nói to nhỏ trước mặt Rosé, coi thường sự tồn tại của nàng.

Chaeyoung vẫn rất bình thản như không có chuyện gì xảy ra, nàng vốn đã rất quen với việc này.

Vì trong đất nước ma tộc trọng nam này, việc nàng đứng lên nắm quyền khiến đám quý tộc này chả yên phận nổi một này, đổi lại cho sự ngu dốt của chúng là cái chết.

Hầu như baba của nàng rất mạnh tay răn đe, giết không tha bất kì kẻ nào động đến các con của ông.

Tai nàng vô thức truyền đến một tiếng động uy quyền từ xa, miệng nàng vô thức cười lên " nhắc tới tào tháo thì tào tháo đến rồi".

Cảnh cổng hội nghị lớn dần chuyển động, bầu không khí trở nên im lặng, đám quý tộc đứng lên nghiêng người 45 độ, kính cẩn chào hai vị trước một cách kính trọng, cẩn thận không một chút sai sót.

Riêng Chaeyoung vẫn ngồi cười khẽ với hai người, người đàn ông khoác lên mình một bộ trang phục tây cổ xưa, khí chất lạnh lẽo, từng bước chân trang nghiêm bước đi cùng người phụ nữ khoác bên cạnh.

Người phụ nữ bên cạnh ông nét mặt hiền hoà, nhưng lại khoác lên mình bộ quý phái sang trọng, sở hữu một sắc đẹp tuyệt sắc giai nhân.

Ông bước tới bên cạnh xoa nhẹ đầu nàng, rồi ngồi xuống hai ghế bên cạnh.

Người vị thế cao đã ngồi, chúng mới yên tâm mà kính cẩn ngồi xuống.

Người đừng đầu đã xuất hiện, bọn quý tộc ỷ thế chuyện Chaeyoung sử dụng sức mạnh giết hại con người, nàng không chút lung lay, vẫn để đám miệng chua cay nói năng lung tung đấy.

Chúng ỷ thế làm tới, càng hăng say nói bỗng nhiên một tên vô thức nói một câu khiến hắn hối hận không kịp

- Thần nghĩ nên trục xuất điện hạ

Tiếng đập bàn xuất hiện, chiếc gương trên bàn dần vỡ vụn, Park Stephen không kìm chế cơn giận dữ nhìn đám người hỗn xược đấy.

- Ngươi có biết bản thân vừa nói gì

Nàng bên cạnh tay vỗ về ý bảo người bình tĩnh, lúc này một ánh sáng toát ra một bóng người xuất hiện bên cạnh Chaeyoung, đám người quý tộc dần trở nên đổ mồ hôi hột mà căng thẳng, bản thân không ngờ tới lại gặp bán tinh linh ở đây.

Nàng dần nắm thót bầu không khí lúc này, cất tiếng nói khinh bỉ với đám chuột nhắt ồn ào nãy giờ phía dưới.

- Các ngài bảo ta sử dụng sức mạnh, bảo ta giết một con người, vậy chứng cứ đâu

- Là ta tận mắt nhìn thấy..

- Hừ.. ngươi nhìn thấy thì là ta sao, ngu dốt.

Ngải Giai theo lệnh, dùng quả cầu chiếu lại tất cả hình ảnh, hầu như không thấy một dấu vết nào của việc nàng sử dụng sức mạnh, lại không có dấu vết nàng giết con người, từ đầu tới cuối chỉ có con người đánh nhị công chúa trước nên người mới đánh lại.

Chúng dường như im lặng không dám lên tiếng, nàng cười một cách khinh bỉ tay gõ nhẹ từng cái một trên bàn, từng tiếng gõ như tiếng tim đập sợ hãi của chúng.

- Baba tội phỉ báng hoàng gia không có chứng cứ thì phải xử sao baba nhỉ.

Park Stephen hài lòng cách xử lý của con gái, liếc nhìn từng người lúc nãy xấc xược, cười như không cười, giọng nói trầm lặng, cảnh cáo đám đấy

- Tất nhiên là phải giết rồi, con gái yêu

Bọn quý tộc nghe đến chữ "giết" như chó rụt đuôi sợ hãi quỳ xuống xin tha, Chaeyoung nắm thót trong tay từng sinh mạng mỏng của chúng mà cười khinh bỉ, " chó muốn cắn chủ, non lắm".

Tay nàng chỉ thị cho đám lính, chúng vẫn cầu xin tha, nàng ngồi phía trên nhìn đám người ồn ào không để mắt đến.

Thành phần ma tộc còn lại im lặng đến phút giây cuối, chúng chứng kiến sự tàn khóc của người trên cao.

Bản thân họ biết dù có là người có công hay người nắm quyền cao trong ma tộc, nhưng vẫn là con cờ trong tay của nàng, chỉ cần một hành động sơ xuất mất mạng không hay.

Chaeyoung nhìn từ thái độ của những người còn lại tâm tình có chút hài lòng, nàng sử dụng biện pháp mạnh tay này chỉ để răn đe những kẻ nuôi lòng tham liên minh lại lật đổ cách thống trị của nàng.

Thật ngây thơ...

Cuộc hội nghị kết thúc, ma tộc dần rút về nhanh để lại ba người trong căn phòng lớn.

Người im lặng từ đầu đến cuối mới bắt đầu bộc lộ cảm xúc lo lắng nắm chặt tay Rosé hỏi

- Rosé, tiểu Kha đâu, em con rốt cuộc xảy ra chuyện gì...

- Mẹ, người bình tĩnh

Chaeyoung một bên an ủi bà, một bên bảo ông dẫn bà về an tĩnh.

Nàng biết không thể nói tình hình hiện tại của Trần Kha cho bà biết, nàng cũng không thể rõ được rốt cuộc Kha bị gì mà bất tĩnh đến bây giờ, vết thương vẫn ở tình trạng hoàn toàn không hồi phục.

Chaeyoung bước nhanh đến căn phòng chính của Kha, xung quanh bao trùm cả bóng tối lạnh lẽo khắc nghiệt, thật hiếm thấy khi lượng sức mạnh của cô bộc phá bao bộc cả cơ thể, đến nàng muốn chạm tới càng không thể.

Cơ thể Kha trắng như tuyết, lớp màn sương lạnh bao bọc cô khiến mọi thứ xung quanh dần đóng băng lại, nàng lần nữa cố gắng chạm tới nhưng cú chạm khiến kết cấu vết thương trên tay xuất hiện, nhưng giọt máu liền bị hút cạn vào bên trong miệng vết thương lần nữa vỡ động.

Kha vẫn thế bất động, khoác lên mình bộ quý tộc đen tuyền, sự va chạm từ phía ngoài khiến cô bắt đầu toát ra luồng sức mạnh điều khiển máu mạnh mẽ thất văng Chaeyoung bay ra xa.

Lượng sức mạnh thoát ra càng nhiều khiến cơ thể Kha càng suy yếu, lúc này Ngải Giai từ phía sau bước đến đỡ lấy Chaeyoung lên.

Ngải Giai tạo ra một cánh cổng ánh sáng, lần lượt bốn người đại gia tộc nghiên người kính cẩn về phía Giai.

Nàng từng nghe danh về bốn người thuộc đại gia tộc, sự kết hợp của bảo vệ loài người giữa những cái ác, và sự hài hoà của họ là mối đe doạ đối với một ma tộc mạnh mẽ nhất đế quốc.

Ngải Giai đưa nàng ra phía ngoài

- Người yên tâm, Kha điện hạ cứ để thần lo

- Ừm

Chỉ cần cái gật đầu của nàng, họ như tiếp được chỉ mệnh, cánh cửa lớn khép lại, Chaeyoung bước đến nhân gian tạm thời đưa lại sự cai quản cho ba nàng.

Phía bên bệnh viện

Tiếng chạy thở dốc của người con gái vang vọng khắp viện, Lisa vội vã mở toang cánh cửa phòng ra, người ngồi trên giường có chút hốt hoảng giật mình trước hành động của cô.

Cô ôm chòm lấy Đan Ny, miệng không ngừng lấp vấp " tạ ơn trời, em không sao", nàng thấy có chút lỗi với người chị này ôm vỗ về an ủi bầu không khí xung quanh dần ấm áp.

Họ hầu như lãng quên đến sự xuất hiện của boss đang ngồi bên ghế kia, Chaeyoung vừa lúc nãy có chút kinh ngạc nhưng giờ tay nắm chặt thành nấm đấm như muốn giết người, oán trách thầm trong lòng " bỏ cái tay cô ra khỏi người Lisa, nếu không tôi không vì em gái đã giết cô rồi"

Lúc này Lisa mới phát hiện người bên ghế có chút bất ngờ, tay vỗ nhẹ lên vai Đan Ny, tay chỉ về Rosé có chút thắc mắc hỏi

- À, quên giới thiệu chị, vị này là Park tổng công ty Đản Xác, chúng ta đang hợp tác ý.

- Pa..r..k..T..ổ.ng..

- Sao vậy chị

Đan Ny nghiêng đâu có chút ngây thơ hỏi, nhưng bên Lisa lại hốt hoảng trong lòng " không ngờ đến..".

Chaeyoung vẫn cố gắng mặt không biến sắc, tay đưa ra tỏ ý bắt tay với Lisa theo cách chào hỏi.

- Xin hỏi vị này là?

- Xin chào, tôi là Manoban LaLisa, là chủ tịch công ty Lichaeng, rất hân hạnh được hợp tác với cô.

- Ừm, có vẻ tôi ở đây vướng chuyện hai người, tôi xin đi trước, tạm biệt

Chaeyoung vẫn cố gắng kiềm chế cơn giận, tay chân dứt khoác bước ra ngoài, bỏ đi trước ánh mắt ngơ ngác của Đan Ny và cái lạnh sống lưng của Lisa.

Cô không kiềm được quay qua hỏi

- Em quen biết với Park tổng?

- Cô ấy là người cứu em

!!???

Hả

- Em chỉ biết cô ấy mang em với Di Hân đến đây, mọi chuyện dường như em không nhớ được gì

-Ừm

- Em ăn gì không

- Như cũ nha~~

- Được rồi, đồ ngốc

Lisa cưng chiều xoa đầu Đan Ny, bản thân kiếm lý do ra ngoài liên lạc người bên công ty điều tra, cô rốt cuộc muốn biến đã xảy ra chuyện gì với Đan Ny trong lúc cô không có ở đây.

Chaeyoung vừa về tới nhà, Ngải Giai ngồi trong nhà với vẻ mặt nghiêm trọng, không chút động đậy cho tới khi nàng bước tới chạm vào vai cô

- Kha, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

- ....

Đối với câu chất vất của nàng vẫn là vẻ mặt im lặng ấy, nàng thật sự mất kiên nhẫn, tay không tự chủ nắm chặt cổ áo Ngải Giai lên bắt ép cô nói..

- Kha..do một phần vết thương do đạn bạc gây ra, bên trọng đạn còn tẩm độc giết chết ma tộc ngay lập tức...

- ....Không..l..ẽ..e.m..ấy

- Đó là đối với những ma tộc khác, do Kha là người được thừa kế sức mạnh của ma vương tuy không thể nguy hiểm tới tính mạng ngay lúc này, nhưng...chúng tôi không thể..

Hiện tại, nếu để Kha ở tình trạng như thế, khả năng chữa lành vết thương càng bất thương nên chúng ta chỉ có một cách.

Ngải Giai kiên định đẩy người đang hoảng hốt, trầm lặng qua bên cạnh, lặng thầm biến mất trong không khí.
 
[Bhtt] Mún Chạy Thoát Khỏi Trần Kha Đây, Ta Mời Em
Chap 19


**Cảnh báo**

Tác phẩm là truyện hư cấu, không liên quan đến bất cứ tổ chức, nhân vật, sự kiện, tôn giáo, địa danh cụ thể nào.

Tác giả vì quá u mê idol, nên đi đu cp Đản Xác, Lichaeng thôi nha~~~~

=>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>

Cảnh tượng xung quanh đều là máu, nàng hốt hoảng chạy muốn thoát khỏi nơi này, hình ảnh người đàn ông rình rập đuổi theo nàng khiến nàng sợ hãi không lối thoát.

Bản thân không biết chạy đã bao lâu, vô thức va chạm vào ngõ hẹp, không một lối thoát, nàng dần bị nỗi sợ hãi trong bóng tối chiếm đoạt.

Nụ cười quỷ dị, xuất hiện trong mảng màu tối, hoà huyện với mùi máu đỏ chảy từng giọt trên con dao, cái chết cận kề.

Kì lạ, bản thân không thấy đau đớn, ánh mắt vô thức động đậy, cô rốt cuộc là ai?

Tại sao lại che chắn bảo vệ tôi?

Một mảnh tối hư không che lắp cả khuôn mặt.

Cô gái nhẹ nhàng cười an ủi ôm chặt nàng, chịu những vết dao mạnh mẽ đâm tới từ phía trên.

Cơ thể không chút tự chủ ngất lịm trên người phía dưới, tay nhẹ nhàng xoa dịu nỗi sợ trong nàng rồi dần bất động.

Hình ảnh trước mắt khiến nàng giật mình bần tỉnh thoát khỏi ảo mộng, bản thân không hiểu rõ tại sao nước mặt đang rơi từng giọt xuống, kí ức mơ hồ mang tới từng cơn đau đầu khiến nàng không ngừng tự trách cơ thể mình rốt cuộc bị gì...

Lisa nghỉ ngơi trên ghế sofa bị tỉnh giấc do tiếng động của Đan Ny, cô ngước mắt nhìn từng hành động của nàng mà chút lo lắng tiến tới bên cạnh ôm nàng, tay lướt qua làn mi ướt đẫm.

- Em gặp ác mộng sao?

Đan Ny khẽ lắc đầu, không biết từ lúc nào sau lưng đã ướt một mảnh lớn, bản thân đẩy Lisa ra, cười nhẹ ý bảo cô nàng không sao.

Một chút tâm tư trong lòng không hiểu, một ý nghĩ thoáng chốc khiến cô bừng tỉnh nhớ đến một việc quan trọng.

Cô vội vã nắm lấy vai Đan Ny.

- Ny, đợt trước không phải em nói Trần Kha mới là chủ tịch của công ty Đản Xác.

Sao lần này lại là Park tổng.

- Trần Kha....là ai?

- Cô ta là người từng thảm hại em đấy, Ny!!

- Uni, đau...

Lisa phút chốc lấy lại bình tĩnh, tay vội vã buông ra.

Bản thân dần hiểu ra mọi chuyện, người thay đổi cảm xúc như bình thường, giúp Đan Ny lau vết mồ hôi trên người và thay đồ cho nàng.

Xong việc, cô muốn điều tra thêm nên muốn ra ngoài để tiện gọi cho Jisoo.

Cảnh cửa mở ra, vô tình đụng trúng vào người con gái phía trước khiến cô có chút giật mình.

Tay đỡ lấy người ngã phía dưới

- À, xin lỗi...

- Không có gì..

- Là cô?

...

- Cô có thể nói chuyện với tôi một chút

- Ừ

Cả hai cùng đi ra khuôn viên bệnh viện, Lisa dựa vào bên tường tay lấy ra điều thuốc, tay còn lại muốn lấy ra châm lửa.

Chaeyoung nhìn hành động của cô không để vào mắt, tay cầm lấy điều thuốc trong miệng Lisa vứt vào thùng rác.

Cô oán giận thắc mắc trước hành động của nàng

- Này cô làm gì vậy??

- Tôi không thích mùi khói thuốc

- Nhưng...

- Cô rốt cuộc muốn nói chuyện gì với tôi, đừng làm tốn thời gian thêm

Lời chưa nói ra đều bị nàng cắt ngang chen vào, Lisa khó hiểu nhưng bản thân có chút sợ mà vâng lời làm theo lời nàng.

Lòng thầm oán trách lúc trước không phải cô ấy nói chuyện rất ngọt, tốt, nhẹ nhàng với mình sao, bây giờ nói chuyện lạnh lùng vậy.

- Cô biết Đan Ny bị mất trí nhớ không?

- Ừ, có nghe qua bác sĩ

- Kì lạ là em ấy mọi chuyện đều nhớ...

Nói đến đây Chaeyoung có chút bất ngờ, vẻ bề ngoài thái độ rất điềm tỉnh nhưng trong lòng không khỏi ngạc nhiên liệu sức mạnh bản thân không hề tác dụng lên nàng ta.

Lisa từ đầu tới cuối đều quan sát thái độ, không bất kì sự chuyển biến nào mới bỏ đi sự nghi ngờ lúc đầu mà tiếp tục nói.

- Chỉ riêng kí ức về một người em ấy đều quên cả.

- Vậy chuyện này có liên quan gì tới tôi?

- Theo như tôi biết thì có đấy

....

- Vì chủ tịch của Đản Xác là Trần Kha, không phải cô

- Chắc cô có gì nhầm lẫn

- Tôi không nhầm lẫn đâu, cô gái à.

Tôi có bằng chứng đấy

- Ừ, có vẻ cô biết được điều gì rồi nhỉ

Thời gian ngưng động lại, Chaeyoung trong khoảng không trung tìm kiếm kí ức Lisa mà xoá bỏ.

Nhưng hầu như mọi kí ức của cô đều không có sơ hở, không lí nào, cô đang phản vệ sức mạnh của nàng.

Thời gian không còn nhiều, vô tình vết hình xăm bên xương quai xanh đập vào mắt nàng, hình vẽ quen thuộc này.

Mọi thứ dần trở về ban đầu, dòng thời gian trôi đi, kí ức vừa rồi của Lisa bị xoá đi.

Cô ngồi thất thần không biết bản thân đã ra ngoài đây từ lúc nào.

Nàng trở về ma giới, tìm đến quyển sách cấm từ thời xa xưa trong cổ động ma thần từng để lại.

Chaeyoung tự nhốt mình nơi đấy tìm kiếm rốt cuộc nàng đã thấy vết hình xăm đấy từ đâu, từng trang giấy lướt qua, đến khi nhìn thấy chỉ là còn lại vài chữ và vết bị xé nát.

Tay che miệng không khỏi bất ngờ trước dòng máu Lisa đang sỡ hữu, nếu để bất kì ai biết, khả năng sống sót của cô là zero.

Chaeyoung bây giờ mới không tin vào mắt mình, quỵ xuống không biết rốt cuộc bản thân nên làm gì tiếp tục đây.

Bóng đêm dần buông xuống ôm lấy cả thành phố ánh sáng, một hình bóng lướt ngang từng ngôi nhà với tốc độ mắt người thường không thấy.

Người đấy vô thức dừng chân tại một biệt thự quen thuộc, quan sát từng cử chỉ lẫn lời nói người phía trong.

Phía bên trong, Lisa đưa Đan Ny từ viện về, do bên cạnh cô, bản thân nàng hầu như thả lòng không còn cảnh giác nhạy bén phát hiện người bên ngoài.

Cô đưa ít thuốc giúp nàng ngủ, vô tình đi ra phía ban công bên ngoài tiếp điện thoại.

Hành động đột ngột của Lisa khiến người lẩn trốn bên ngoài không kịp trở tay, nhảy xuống tay nắm chặt gốc bên tường ẩn núp phía dưới chân cô.

Lisa dường như không chút hoài nghi, tay nhấc bắt máy điện thoại

- Cậu không điều tra được gì sao?

- Hả!!!!

Camera đều bị xoá sạch hết, bất cứ dấu vết gì cũng phải còn chứ.

- Ừm, được rồi

Lisa nghe được thông tin điều tra có chút đau đầu mà xoa huyệt thái dương, cô rốt cuộc không thể điều tra ra bất kì tin tức nào, đến cả cô ta cũng biến mất từ ngày đấy.

Hành tung của họ lúc ẩn lúc hiện, cô càng hoài nghi rốt cuộc thân phận của Kha và Chaeyoung.

Lisa vốn chờ đợi Di Hân tỉnh lại nhưng đến bây giờ vẫn ở trạng thái hôn mê sâu, bác sĩ bảo vết thương chồng chất lên khiến nàng ấy khả năng tỉnh lại rất thấp.

Mọi suy nghĩ và lời nói trong tâm trí của Lisa đều được người phía dưới nghe hết, khiến người trong bóng đêm vô ý hành động sơ xuất gây tiếng động, cô bất chợt cảnh giác, Đan Ny từ phía trong mở cửa.

Lúc này, sự nghi ngờ của Lisa mới hạ xuống, cởi chiếc áo khoác dài lớn choàng lên người nàng, cùng nàng trò chuyện.

Người ẩn danh thở phào nhẹ nhõm, hành động dứt khoác bỏ đi, tặc lưỡi nói thầm " coi như lần này cô hên, Đan Ny"

=>>>>>>>>

Ad: chap sau có cảnh H đó nha~.~ chúc mấy bạn hóng vui vẻ
 
[Bhtt] Mún Chạy Thoát Khỏi Trần Kha Đây, Ta Mời Em
Chap 20


**Cảnh báo**

Tác phẩm là truyện hư cấu, không liên quan đến bất cứ tổ chức, nhân vật, sự kiện, tôn giáo, địa danh cụ thể nào.

Tác giả vì quá u mê idol, nên đi đu cp Đản Xác, Lichaeng thôi nha~~~~

=>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>

Chaeyoung thông qua Ngải Giai, xử lý cả đóng giấy tờ phức tạp công ty, nhưng do nàng không quá quen thuộc với thế giới này nên công ty dạo này cứ thấp thỏm lên xuống khiến Ngải Giai bù đầu chạy tới chạy lui vừa giải quyết công việc, rồi chỉ những điều việc làm công ty cho nàng.

Thời gian cô nghĩ là zero, đến đêm Ngải Giai lần nữa tìm kiếm " Ong chúa".

Chỉ mong bản thân nhất định có thời gian phải kiếm nhanh nhất, nếu không tình trạng của Trần Kha không thể kèo dài thêm trong hai tháng hoặc ít hơn.

Chaeyoung tiếp thu kiến thức rất nhanh, dường như công ty Kha công sức gây dựng nên đã được cứu vãng hoạt động ổn định lại, việc của Ngải Giai cũng đỡ bớt nhưng việc tìm kiếm càng gấp rút hơn.

Buổi sáng hôm ấy, Chaeyoung hẹn gặp Lisa tại nhà muốn bàn thêm về việc hợp đồng hợp tác sắp tới.

Cô nàng Lisa không biết đã tự soi gương bản thân, chải chuốt không biết bao nhiêu lần cả buổi sáng đấy.

Chiếc xe dừng lại, cảnh cửa mở ra cô nàng bước xuống khoác lên mình bộ vest sang trọng khiến người làm trong biệt thự nhìn không chớp mắt.

Lisa, chiều cao 1m67, sở hữu đôi chân dài thon gọn bao cô gái mơ ước, người phụ nữ đứng trong top 2 bảng sỡ hữu nhan sắc xinh đẹp khiến bao chàng trai lẫn cả gái mơ ước được bên cạnh cô.

Lisa vừa bước vào trong biệt thự, ông quản gia nghiêng người cuối chào khách theo lễ nghi, rồi dẫn cô lên phía trên thư phòng chính.

Cảnh cửa được mở ra, cô gái phong tục trang nghiêm, cử động khiêm nhã thưởng thức tách cafe, không chút động tĩnh hay biết người tiến vào.

Cô tiến vào trong, quản gia liền nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại.

Chaeyoung vẫn như thế thất thần suy nghĩ, mặc cho Lisa vẫn đứng ngắm nhìn nàng như người mất hồn, nếu Lisa sỡ hữu sắc đẹp nghiêng về Châu Á, Rosé lại là cánh hoa hồng tươi đẹp nhất Châu Âu.

Sắc đẹp của nàng lại lai Tây rõ nét, nàng được coi là mĩ nhân đẹp nhất ma giới, đã có rất nhiều lời cầu hôn nhưng đều bị từ chối cả.

Tất cả là vì người đó đã mãi tồn tại trong nàng, đến bây giờ việc cô ấy sỡ hữu dòng máu ấy nàng cũng không thể từ bỏ.

Thế lực nào khiến cơ thể Lisa dần mất tự chủ vô thức đi tới tay xoa nhẹ đầu nàng, hành động của bản thân khiến nàng chợt tỉnh, ánh mắt mơ hồ nhìn cô.

Lisa không ngờ lại mất tự chủ đến vậy, lúc nãy cô nhìn vào ánh mắt u buồn của nàng, lòng không kiềm được xoa đầu an ủi.

Hành động đó không ngờ lần nữa lại mở ra một câu chuyện đẹp giữa hai người, khoảng cách hai người có chút lại gần nhau hơn.

Lisa có chút ngượng, tai cô dần ửng hồng lên.

Rosé cũng không ngoại lệ, bản thân ho nhẹ vài tiếng vào chủ đề chính, bản hợp đồng được đưa ra, nàng bắt đầu giải thích rồi đưa ra lợi nhuận, giọng nói ngọt khiến cô lần nữa đánh mất bản thân.

Bản thân rủi ro mất đi 5% lợi nhuận không hay biết, cô lúc này mới nhớ đến ý định lúc đầu của bản thân.

Không ngừng nhắc nhở, đừng quá u mê người con gái trước mắt.

Giấy trắng mực đen đã xong, hợp đồng hoàn tất, Lisa tỉ mỉ quan sát xung quanh, trong thư phòng lớn hầu như chỉ là sách với sách không có thêm bất kì điều gì.

Chaeyoung hầu như đọc thấu được suy nghĩ của đối phương, tùy ý mặc kệ muốn làm gì thì làm, nàng biết khi con người đang ở trạng thái nghiêm túc, thông minh đừng bao giờ chạm tới, chỉ cần cảm xúc sơ xuất chạm vào điểm nhạy cảm mọi hành động của đối phương đều nằm trong tay nàng.

- Chúng ta từng gặp nhau..

- Ừm

- Vậy tại sao cô luôn biến mất mỗi khi tôi tỉnh dậy

-....

Sự im lặng của Chaeyoung khiến Lisa có chút không mấy vui, quản gia theo ý nàng mang tới rượu mừng hợp tác thành công, đem đến kính khách.

Ly rượu vừa đặt xuống, Lisa cầm ly lên uống từng ngụm đắng vào trong như nuốt hết sự tức giận vào lòng.

Ly này đến ly khác, cô càng hỏi nàng càng im lặng không trả lời, cơ thể dần nóng lên, lý trí mất dần kiểm soát đứng lên đến cạnh nàng, tư thế đè áp nàng dưới ghế, môi gần môi, hơi thở gần nhau khiến nàng từ đầu tới cuối không chút lung lây, bây giờ tai ngượng đỏ cả lên quay mặt tránh né.

Lisa bá đạo nắm lấy cà vạt đối phương, kéo mạnh bắt nàng phải đối diện với cô.

Hành động của Lisa khiến Chaeyoung không ngừng hốt lên trong lòng " sắp thành công rồi!!!!", nàng chỉ cần đợi câu nói đó của Lisa, việc dụ dỗ từ đầu gặp mặt với cô coi như không uổn phí.

- Này...c..hị..có..b..iết..t..ôi...lỡ.. thích..c..hị..k..hôn..g

Câu nói Lisa bất ngờ thốt lên, bầu không khí ngượng ngùng càng trở nên nặng thêm, Chaeyoung vẫn giữ thái độ im lặng nhưng ánh mắt lẫn trái tim vẫn không ngừng phản ngược với thái độ ấy.

Đối phương vẫn giữ thái độ kính miệng càng khiến Lisa hành động mất đi lí trí, tay nắm chặt cà vạt nàng kéo người lại gần cô, đầu dần áp xuống trao nụ hôn sâu cho nàng.

Chaeyoung mặc cho cô lấn tới, bản thân liền đáp lại lưỡi người phía trên đang càng quấy phía trong.

Lisa được nước lấn tới, tay không yên lướt đến bộ áo vest ngoài của nàng cởi ra, hành đội vội vàng của cô khiến nàng ý thức chuyện xảy ra quá nhanh với ý nghĩ lúc đầu nàng suy tính, bản thân đẩy đối phương ra, mặc ửng hồng lên, tay che miệng người, đầu nghiêng né tránh ánh mắt thèm khát của đối phương, hơi thở không ngừng gấp gáp sau nụ hôn điên cuồng ấy.

- Lisa, tới đây được rồi

Sự ngăn cản của Chaeyoung hoàn toàn thất bại, Lisa ôm nàng lên theo kiểu công chúa đem nàng lên ghế sofa gần đấy.

Áp chế nàng ngoan ngoãn nằm xuống, tiếp tục nụ hôn điên cuồng dang dở lúc nãy, khiến lí trí của nàng càng trở nên mơ hồ không còn cử chỉ đẩy cô ra nữa.

Tay cô càng thuần phục cởi từng nút áo sơ mi nàng, kết thúc nụ hôn ấy, cô nhìn nàng với ánh mắt oán giận thèm khát.

- Lần này, chị tuyệt đối đừng hòng thoát khỏi tôi

Cô dần luyến tuyến bỏ rơi đôi môi căng mọng nước ngọt ngào ấy, lưỡi dần chuyển xuống cổ nàng.

Môi không ngừng tạo ra tiếng động cắn yêu trên chiếc cổ thon gọn trắng như tuyết ấy, Chaeyoung hoàn toàn phối hợp với từng cử chỉ của đối phương, tay không ngừng che đi tiếng rên nhỏ ấy.

Từng bộ đồ của nàng dần bốc hơi trên người, Lisa buông bỏ việc cắn xé chiếc cổ cao lãnh của nàng, tay dần nhẹ nhàng xoa lấy bầu ngực tròn trịa của nàng, bên còn lại không ngừng bị buông tha bởi chiếc lưỡi cô.

Tay cô dần mò tới nơi hang động đang ẩn nấp dưới lớp quần ren mỏng.

Chaeyoung tay thấp thỏm nắm lấy ngăn cản tay cô, đầu lắc lắc ánh mắt có chút sợ hãi, Lisa vẫn còn chút lý trí nhìn ra, nhẹ nhàng hôn nhẹ trán nàng an ủi.

Miệng nhỏ thỏ thẻ bên tai nàng

- Không sao cả, em sẽ nhẹ nhàng, chị cứ tin tưởng trao cho em nhé~

Chaeyoung vẫn nhất quyết cự tuyệt, Lisa đánh dùng một tay trói chặt hai tay nàng phía trên, tay còn lại manh động tìm tới nơi ẩn giấu.

Cơ thể Chaeyoung không ngừng cử động trốn thoát, không hiểu sức mạnh của Lisa từ đầu lại mạnh mẽ hơn của nàng, sự chống cự vô ích, nàng bị nụ hôn Lisa lấn áp bản thân dần mềm nhũn ngoan ngoãn hơn.

Tâm trí nàng dần không còn đặt vào phía dưới nữa, mặc cho người bề trên muốn làm gì cũng được.

Tay cô dần tiến vào phía trong, vết máu hoà huyện vào dịch trắng chảy ra, Chaeyoung cắn răng lại chịu đựng cơn đau khiến lưỡi cô không thể tiếp tục càng quấy.

Nước mắt nàng không ngừng tuôn xuống, Lisa vẫn chậm tay ra vào, lưỡi buông tha đôi môi tê dại, cô liếm đi nước mắt người phía dưới.

Tay không ngừng ra vào với tốc độ nhanh dần, nàng không còn cảm giác đau đớn nữa.

Cơ thể dần thích ứng truyền đến cảm giác sung sướng đến lạ thường, tay ngại ngùng che đi tiếng rên thở dốc của bản thân.

Lisa sử dụng tay còn lại gỡ đi việc che ấy, không ngừng việc hôn nàng.

Chaeyoung không ngừng rên rỉ, tay không ngừng nắm chặt mảnh áo của cô cào xé.

Tiếng rên rỉ vang khắp phòng, nàng hoàn toàn sướng đến tận đỉnh điểm, nước dịch trắng chảy ra nhìu.

Cứ nghĩ đã kết thúc, Lisa lần nữa đè áp nàng xuống tiếp tục ăn ngấu nghiến không buông tha cho đến khi nàng bất tỉnh.

Quản gia rất tâm lý để sẵn một chiếc khăn trước cửa thư phòng, Lisa tiện tay lấy nó quấn quanh ôm nàng về phòng theo chỉ dẫn của quản gia.

Cô giúp nàng nằm yên giấc trong bồn tắm, bản thân không ngừng nuốt nước miếng thèm khát muốn ăn nàng, cơ thể cố gắng tự chủ giúp nàng kì rửa sạch sẽ từng nơi từng chỗ.

Từng vết hôn đánh dấu trên cơ thể nàng, Lisa không ngừng cảm thấy xấu hổ không biết bản thân có phải đang là đè hiếp đối phương không?

Lần đầu cô hoàn toàn không thể kiểm soát dục vọng của mình.

Chỉ mong khi người tỉnh lại, không lần nữa bỏ rơi cô đi

Lisa để người nằm trên giường, bản thân không dám ôm lấy đối phương, tay nắm chặt nàng vì sự lần nữa nàng biến mất.

Mọi hành động nhỏ ấy khiến nàng vốn tỉnh từ lâu không ngừng cảm động, mọi oán trách tức giận trong lòng cũng biến mất.

Lisa dần chìm trong giấc ngủ say, lúc này Chaeyoung mới tỉnh dậy.

Tay muốn buông ra nhưng đối phương nhất quyết nắm chặt, miệng không ngừng nói " Đừng bỏ em...", nước cũng lặng thầm rơi vài giọt.

Chaeyoung ngồi lên người Lisa, chồm người xuống tựa vào trán đối phương, hôn nhẹ môi an ủi.

Trong lòng oán trách người " rõ ràng là chị phải ăn em mới đúng, sao giờ em dám hành động trước".

Miệng cười hiểm ác, cởi cà vạt của Lisa ra trói hai tay cô lại, tay bún nhẹ khiến cô mơ hồ mở mắt tỉnh giấc.

Chaeyoung : " Giờ chị sẽ cho cưng biết thế nào là bị ăn nhé"

Lời nói thốt ra, Lisa không ngừng xuất hiện vài giọt mồ hôi ở trán, Rosé cởi từng nút áo cô ra mặc cho cô muốn trốn thoát.

Tiếng mở cửa sau lưng nàng xuất hiện, phá vỡ đi ý định của nàng.

Đan Ny sau lưng xuất hiện, mắt không ngờ tới người phụ nữ từng cứu mình lại muốn làm chuyện không tốt với chị nàng.

Đan Ny muốn chạy tới đánh cứu người, Chaeyoung bị phá hỏng cuộc hứng thú lúc nãy.

Lòng tức giận mở luồng sức mạnh đẩy mạnh Đan Ny văng ra.

Lisa lên tiếng cứu vãng mọi chuyện

- Đan Ny, chị không sao.

Em xuống dưới ngồi đợi đi, chút nữa chị sẽ xuống giải thích.

Nàng nghe theo mà nghe theo quản gia xuống dưới ngồi đợi.

Chaeyoung vẫn tư thế cũ, đè ép Lisa từ phía trên hỏi từng rặng hỏi từng câu

- CÔ TA LÀ GÌ CỦA EM?

- Đan Ny là em gái của em đấy, đừng nói chị ghen với con bé nhé

- Không có, em đừng hoang tưởng

Lisa chồm người lên hôn lấy môi chu chu của Chaeyoung một cách cưng chiều

- Đồ ngốc, giờ có xuống mặc đồ cùng em xuồng dưới không đây này.

- Không

Lisa không ngừng cười khẽ " cô ấy cũng có lúc đáng yêu thế sao"

- Em nói gì đấy

Lisa ôm lấy Chaeyoung xuống, bản thân tìm tòi món đồ của nàng phục vụ mặc từng bộ đồ kể cả quần trong cho nàng.

Bản thân không ngừng khuyên ý chí cố gắng chịu đựng, qua vài phút mặc đồ cho nàng, cô cũng tự chỉnh chu bản thân đàng quàng lại

Chaeyoung được Lisa ôm xuống phía dưới trước ánh mắt của mọi người, đến Đan Ny cũng nhìn không ngớt nghĩ thầm " không ngờ họ đẹp đôi tới vậy"

=>>>>>>>>>

Ad : đọc xong chap này, mấy bạn thấy sao, nói chứ tôi viết xong tôi đỏ cả mặt luôn ý hé hé
 
[Bhtt] Mún Chạy Thoát Khỏi Trần Kha Đây, Ta Mời Em
Chap 21


Cô tùy ý đặt nàng xuống, bản thân cùng kề mông ngồi cạnh, tay không ngừng phục vụ rót nước cho nàng, một bên căn dặn nhờ quản gia chuẩn bị chút điểm tâm và đồ ăn cho cả ba người.

Sự chu đáo của Lisa khiến sự phẫn nộ của Chaeyoung đi theo dòng nước mát lạnh trôi xuống theo, nàng cảm thấy hài lòng, khuôn mặt dần trở nên hiền hoà hơn trước.

Đan Ny ngồi đối diện, nhìn chị mình mà có chút ngỡ ngàng, ngoài người thân ra cô không đối xử với bất kì ai một cách chu đáo đến vậy, cô luôn hành động một cách cẩn trọng, giữ khoảng cách với người lạ.

Lòng nàng dần hiểu ra, một thoáng chốc thầm nghĩ " không lẽ hai người họ...", hai tay vỗ nhẹ lên mặt không ngừng lắc đầu phản bác lại lời nói lúc đầu.

Hành động của Đan Ny khiến Lisa thoát khỏi thế giới riêng của mình mà mới nhớ tới đứa em gái đang ở đối diện đây.

Người ngồi ngay thẳng đối diện Đan Ny, bắt đầu giải thích mọi chuyện từ lúc gặp Chaeyoung từ trước.

Mọi sự hiểu lầm dần gạt bỏ, nàng tỏ ý xin lỗi Chaeyoung chuyện lúc nãy, Rosé không quá để bụng việc đó nhưng ánh mắt vẫn có chút không hoà thuận với đối phương.

Đan Ny: chị, chừng nào ra mắt người yêu với ba mẹ đây.

Lisa: Hả!!

Cũng từ từ thôi, vội quá sợ họ phản ứng không kịp mà vui quá ngất mất.

Đan Ny: chị nói phải, dù sao ở cập kề tuổi gần 25 mà chị chưa có một mảnh tình nào, mà dẫn người về ra mắt chắc họ cũng khá bất ngờ.

Lisa: Ừm

Đan Ny: Nhưng em thấy lạ là có ai kia trên trán hiện rõ muốn nhanh rước người ta về làm vợ kia kìa.

.....

Lisa có chút ngượng vội nhìn vào tấm gương nhỏ trên bàn, tay phất phơ mái xem thật sự có không.

Đan Ny cùng Chaeyoung cười không ngớt trước hành động trẻ con của cô, bản thân không ngờ đến đôi lúc chị nàng cũng tính dễ thương đến vậy.

Sự hiểu của cả hai dần gỡ bỏ, cả ba trò chuyện không ít, nhất là Đan Ny với Chaeyoung lại nói chuyện rất hợp nhau.

Đang trò truyện với Chaeyoung, bóng dáng quen thuộc của cô ấy lần nữa xuất hiện trong tìm thức của nàng khiến cái nhìn có chút mờ ảo hư vô.

Chaeyoung nhận ra điều đấy, bản thân không ngờ tới pháp thuật lại bị phản tác dụng nhanh tới vậy.

Chaeyoung không biết có nên tiếp tục sử dụng tiếp lên người Đan Ny để cản trở phản vệ hay không, nhưng nếu làm vậy, sẽ ảnh hưởng rất mạnh đến kí ức khác, có khi nguy thể đến rối loạn kí ức.

Lisa nhìn Đan Ny mặt có chút tái nhợt mà lo lắng vì dù sao bản thân nàng chưa khỏi bệnh hoàn toàn.

Cô ra chủ ý muốn mời nàng cùng ở lại ăn sáng chung nhưng Đan Ny thẳng thừng từ chối.

- Lúc nãy em ăn no rồi

Lisa nghiêng đầu ngây thơ nghĩ ý Đan Ny đã ăn sáng ở nhà rồi mới qua đây.

Nhưng không trong lòng ẻm lại nghĩ khác " lúc nãy ăn cẩu lương của hai người chưa đủ sao, giờ xuống ăn cơm nữa chắc em ăn không vô nổi mất".

Nàng cất bước đi lên phía trên qua sự chỉ dẫn của quản gia, từng bước đi nặng trĩu, càng đi càng mang lại cảm giác kì lạ.

Vô thức đi đến sân thượng, hình ảnh trước mắt khiến nàng không ngừng thắc mắc với chính mình.

- Tại sao...nơi này mang lại cảm giác có chút quen thuộc..

Nàng giống như một đứa trẻ tò mò điều mới lạ, từng bước chậm quan sát từng nơi một cách tỉ mỉ.

Trong một khoảng hư không, hình bóng cô gái ấy trong giấc mơ bất ngờ xuất hiện mờ ảo trước mặt nàng.

Trong vài phút choáng váng, cô gái ấy lần nữa chạy đi, khiến Đan Ny không ngừng đuổi theo phía sau muốn biết rốt cuộc người là ai?

Khiến bản thân không ngừng nhớ đến?

Tại sao...lúc ấy..lại bảo vệ nàng?

Nàng dần chạy tới bắt kịp nắm lấy bàn tay người ấy, giật mạnh muốn cô ấy lại gần mình.

Ánh mắt chợt bừng tỉnh, hình ảnh trước mặt khiến Đan Ny ngồi gục xuống hét lên, nước mắt không ngừng rơi xuống, cơ thể dần mất ý thức mà ngất đi.

Tiếng la khiến Lisa chạy nhanh lên trên phòng, ôm Đan Ny trong lòng không ngừng lo lắng kiểm tra rốt cuộc nàng bị gì?

Ngải Giai vừa về tới cửa liền bị Chaeyoung bắt dìu lên nơi căn phòng ấy, đứng trước của cả hai như đứng chết lặng trên hư không, căn phòng này của Trần Kha vốn bị khoá lại, bằng cách nào người con gái đang ngất đấy lại xuất hiện, hiện trường này...

Ngải Giai trong lòng vừa hoang mang nhưng vừa mừng thầm " tìm được rồi".

Riêng Chaeyoung chỉ lẳng lặng nhìn như không có chuyện gì, chỉ đi đến bên cạnh Lisa ôm lấy cô từ sau lưng trấn án người.

Sự bình tĩnh của Lisa đã trở lại rất nhanh, cô nhanh chóng nhấc máy lên gửi tin nhắn cho Jennie.

Hiệu sức làm việc của người rất nhanh đã xuất hiện, Đan Ny được đưa lên giường, Jennie liền dùng tay đẩy ba người ra ngoài.

Lisa có nhìn thấy hình ảnh của Trần Kha, phỏng đoán được nguyên nhân Đan Ny bị vậy cũng do nó, riêng Ngải Giai lúc nãy quan sát thái độ của nàng hình như đã biết trước.

Cả hai cô đồng thời nhìn về một hướng, cùng một hành động đặt tay lên vai, nụ cười lẫn ánh mắt cực kì nham hiểm về phía Chaeyoung.

Lisa : "Em cần một lời giải thích "

Ngải Giai : " tôi cần một lời giải thích"

Áp lực hai người này cộng lại khá lớn, khiến lần đầu tiên trong đời Chaeyoung phải lạnh sống lưng, toát mồ hôi chỉ dám gật đầu mà không dám nói với đối phương.

Cả hai người lôi nàng vào thư phòng, bắt nàng ngồi xuống lấy lời khai như phạm nhân.

Việc đến nước này, nàng cũng không muốn giấu bất kì điều gì, ánh mắt trở nên nghiêm túc nói sự thật cho cả hai.

Bắt đầu trả lời thắc mắc của Lisa trước

Chaeyoung : Trần Kha là em gái của chị...

Lisa : ....

Chaeyoung lúc nãy nhìn phía Ngải Giai nói: tôi không nghĩ tới cậu sẽ tìm dòng máu đấy, tôi chỉ mới biết cách đây vài ngày thôi

Ngải Giai: tôi có thể lấy ít máu của Đan Ny chứ..

Lisa trừng mắt nhìn: này, anh điên sao..

Chaeyoung: cậu biết hậu quả của việc lấy máu mà không có sự cho phép của chủ nhân rồi đấy.

Ngải giai: Nhưng...

Chaeyoung cắt ngang lời của cô: thật ra Kha biết việc này, chính em ấy muốn tôi xoá đi đoạn kí ức của Đan Ny.

Lời nói của Chaeyoung khiến Lisa và Ngải Giai có bất ngờ theo chiều hướng đối lập suy nghĩ.

Rosé tiếp tục nói

- Trước khi đi, em ấy có nhờ tôi...

Đoạn kí ức trở về, Kha lúc này biết bản thân cầm cự không được lâu, nói với Chaeyoung đi trước vì trong viên đạn có độc, đừng để lâu.

Riêng bản thân Kha tự mình đối đầu với anh ta, trước khi nàng đi cô đã nói nhỏ nhờ nàng

Trần Kha: " nếu em không tỉnh lại, chị giúp em xoá hết kí ức của cô ấy về em.

Cô ấy là người rất quan trọng, cũng là người khiến đám ma giới nổi loạn, hãy giúp em bảo vệ cô ấy.

Em cầu xin chị"

Trở về hiện tại

Nghe Chaeyoung kể lại, Ngải Giai như đứng lặng im giữa không trung, cuối mặt xuống không nói điều gì.

Nàng nói đúng, việc mạo hiểm lấy máu của Đan Ny đưa cho Kha là hết sức nguy hiểm nhưng không còn cách nào khác đâu, Rosé cũng không dám đối mặt với hiện tại tàn khốc này

Lisa im lặng từ đầu tới cuối, cô bây ngờ mới lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng

- Hai người, rốt cuộc có thân phận...

Lời vừa dứt dao cận kề cổ, lưỡi dao lạnh lẽo đã tạo ra vết nứt mỏng trên cổ cô.

Hành động của Ngải Giai quá dứt khoác nhanh, nếu nàng trở tay cứu vớt không kịp, có lẽ đầu đã lìa khỏi cổ.

Lisa tâm lý cao, vẫn chắc không hề sợ nhát dao lần nữa hỏi

- Chaeyoung, chị không phải con người đúng không?

Sự ngăn cản của Rosé khiến Ngải Giai khó hiểu, nhưng chỉ đành phục mệnh tha cho Lisa.

Rosé bây giờ mới yên tâm bình tĩnh, tay khẽ nhẹ lướt qua vết thương cổ liền biến mất, việc này khiến Lisa càng tin vào suy đoán của bản thân.

Rosé: đúng vậy, chị và cô ta không phải con người

Lisa:....

Rosé: nếu em biết em có hai lựa chọn

1.

Là bị xoá kí ức về chị hoàn toàn

2.

Là em biết nhưng đánh đổi là chỉ cần lời em khai ra thân phận với người khác, một ác ma bảo vệ nó sẽ tạo ra một tai nạn giết người đấy đi.

Lisa im lặng trầm tư suy nghĩ...

=>>>>>>>

Ad: nếu là các bạn, mấy người lựa chọn cái nào

[ Tôi là chọn 2 rồi đấy=))), thà chết cũng không quên cảnh H ấy của hai người đâu]
 
[Bhtt] Mún Chạy Thoát Khỏi Trần Kha Đây, Ta Mời Em
THÔNG BÁO KHẨN


Hôm nay, ad vừa test covid nhận được tin *vui* [ 2 vạch].

Nên tạm thời, truyện sẽ ngừng ra cho tới khi ad bình phục lại.

Ad: rất xin lỗi các độc giả thân yêu của tôi, nếu tôi khoẻ tôi sẽ cố gắng viết tiếp.

Để khi bình phục lại đăng một lượt nhiều chap cho các bạn hưởng thức nhé.

Yêu😘😘😘
 
[Bhtt] Mún Chạy Thoát Khỏi Trần Kha Đây, Ta Mời Em
Chap 22


Khoảng không im lặng khiến căn phòng trở nên ngộp thở, Lisa lẳng lặng bước đi ra khỏi thư phòng, điều đấy chứng minh cô đã lựa chọn việc im lặng, có vẻ như...chính bản thân cô không muốn đánh mất đi kí ức về người cô yêu.

Người đã đi, người còn lại ở hai trạng thái khác nhau suy nghĩ mông lung khác nhau.

Ngải Giai vẫn ở trạng thái kiếm chế cơn giận, hoàn toàn toát ra luồng sức mạnh băng giá như đống băng toàn bộ đồ vật trong phòng.

Đối lập với Giai, Rosé như con chim phượng hoàng tung cánh rực lửa, đốt cháy đi nơi lạnh lẽo, cả hai gần như đánh đòn tâm trí sức mạnh ngang tài ngang sức cho đến khi Lisa rời đi, Giai hoàn toàn bị Rosé áp đảo.

Ngải Giai: Tại sao...người lại ngăn cản thần

Rosé: cô ấy..là người rất quan trọng với ta

Ngải Giai: Nhưng...

Rosé: người của ta, ta bảo vệ được, ngươi không cần lo

Lisa ở phía ngoài dựa vào góc tường, ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng trống, trầm tư suy nghĩ " liệu chuyện họ nói là thật sao..."

Jennie từ sau lưng vỗ nhẹ vai khiến Lisa giật mình thoát khỏi nơi riêng tư, quay lưng lại đối diện nàng.

Jennie: em ấy không sao?

Chỉ là sốc quá nên ngất đi thôi..

Lisa: ừm

Jennie: tôi quay về kê thuốc rồi sẽ gửi cho cô

Jennie nói xong rồi đi nhanh, sự xuất hiện của nàng như một cơn gió, Lisa cũng dần quá quen thuộc với việc này.

Bước đến căn phòng Đan Ny đang nằm, tay vắt chiếc khăn ấm lướt nhẹ qua vùng trán tới cổ thắm ướt mồ hôi.

Trong lúc hôn mê, miệng Đan Ny không ngừng lẩm bẩm trọn vẹn hai chữ " Trần Kha".

Lisa không biết phải làm gì, chỉ câm lặng để em ấy nắm siết chặt tay cô đến mức xước da xuất hiện vết máu nhưng cô vẫn giữ khuôn mặt không chút thay đổi cảm xúc chịu đựng từng cơn đau kéo đến.

Rosé đứng dựa vào gốc cửa, lặng im quan sát hành động của cô từ đầu đến cuối, nàng muốn rời đi nhưng Lisa đột nhiên lên tiếng nói ngăn cản bước chân của nàng.

- Đừng đi..cô.. có thể vô đây được không..

Chaeyoung quay lại, cất bước tiến vào trong, tay lén sau lưng đóng nhẹ cửa phòng.

Đến bên cạnh giường ngồi xuống, tay chống cằm, quan sát đối phương, cảm xúc lạnh lùng đến kì lạ.

Ánh mắt vẫn hướng về Đan Ny không thay đổi, trong khoảng không tĩnh lặng này, Lisa lên tiếng nói phá hỏng nó trước

Lisa: lúc nãy, lời cô nói là thật..

Rosé: Ừm

Lisa: vậy việc cô hay biến mất, đột nhiên xuất hiện tiếp cận tôi có mục đích gì..

Rosé: thì...muốn lấy em làm phu thê

Lisa ngượng, tai ửng hồng lên: cô nghiêm túc giùm tôi đi

Rosé: tôi rất là nghiêm túc nha~

Lisa quay mặt đi không muốn đối phương thấy, Chaeyoung bước xuống tới gần cô.

Chân bỗng nhiên có cảm giác bị ai ngồi lên, không kịp phản ứng liền bị đối phương nắm bàn tay vết thương đang bị Đan Ny nắm chặt phía dưới, nàng dùng chiếc lưỡi liếm lên những vết thương trước mặt Lisa.

Lần này, nàng muốn cô tận mắt chứng kiến trực tiếp những vết thương lành lại, Lisa ngồi phía dưới không ngừng suy nghĩ " điều này không khoa học tý nào"

Rosé: em nói đúng, đối với con người điều này bất khả thi, nhưng đối với tôi điều này rất bình thường.

Lời vừa dứt, Rosé cười nhẹ lần nữa biến mất trong khoảng hư không trước mắt Lisa.

Cô lần này thật sự tin rồi, người trước mắt lần nữa tan biến, Lisa dường như cảm thấy một khoảng trống trong người xuất hiện.

Rốt cuộc người đâu, cơ thể vô thức đứng dậy tìm kiếm xung quanh dường như bản thân không hề biết Rosé vẫn ở yên đấy trong căn phòng đấy không hề biến mất.

Đợi Lisa đi, nàng mới bước tới tay chạm nhẹ vào đầu Đan Ny, chưa kịp khởi động ma pháp thế lực phía dưới nắm chặt tay cô ngăn cản lại.

Đan Ny vốn tỉnh từ lâu, cuộc hội thoại của hai người bị cô nghe hết.

Cô nắm chặt cánh tay Rosé, chừng mắt nhìn người phía trên

Đan Ny: cô đừng hòng tiếp tục xoá đi kí ức của tôi

...

Đan Ny mạnh mẽ đẩy nàng ra xa, Rosé theo quán tính mà ngã xuống tạo ra tiếng động nhỏ gây sự chú ý với Lisa ở phía ngoài.

Lisa muốn dự định vào trong, nhưng bản thân tự ngăn cản hành động tiến vào chỉ đứng bên góc cạnh cửa hé mở mà nghe cuộc nói chuyện của hai người.

Đan Ny: cô ta rốt cuộc còn sống hay chết?

Tại sao....

Cô ta lại bảo vệ tôi?

Này...cô trả lời tôi đi chứ..

Park Chaeyoung

Rosé: ...nếu mọi chuyện đến nước này..cô tốt nhất nên đi hỏi em ấy hay vì hỏi tôi

Lời vừa dứt, cánh cổng kết nối hai thế giới được mở ra.

Chaeyoung đưa tay về phía Đan Ny, cô bước tới cầm tay nàng bước vào cánh cổng ấy trước sự chứng kiến của Lisa đang đứng phía sau cánh cửa.

Sự xuất hiện của con người khiến bọn ma tộc ở phía bên ngoài không ngừng tìm kiếm mùi hương đặc trưng đấy.

Chaeyoung buộc phải tạo một kết giới mạnh mẽ để tránh bị phát hiện nàng đưa một con người đến nơi đây, cánh cửa trói buộc Trần Kha bên trong dần mở, quanh phòng là một nơi băng lãnh một cách sợ hãi.

Người con gái nằm trên chiếc giường rộng đang được bao bọc bởi sương khi băng giá ấy, Đan Ny muốn di chuyển vào phía trong để nhìn người rõ hơn nhưng bị Chaeyoung cản lại.

Rosé: không muốn chết, cô tốt nhất đừng vào.

Mặc kệ sự ngăn cản của nàng, Đan Ny vẫn tiếp tục vào phía bên trong.

Từng bước chân càng trở nên nặng nề, lạnh giá đến mức muốn đóng băng cả thân thể, thế mà Đan Ny vẫn tiếp tục mà không chút từ bỏ.

Tới gần bên cạnh cô, nhìn làn da người đang dần tái nhợt đi, môi dần tím lại, vết thương khắp không ngừng chảy máu, Đan Ny chua sót nhìn cô muốn chạm tới.

Tay chưa chạm liền bị giật lại do vỏ bọc lớp khí bên ngoài ngăn cả, tay không ngưng sưng đỏ lên vì đau.

Nàng không để ý cái đau đó mà vẫn tiếp tục dùng tay không của bản thân, lần nữa muốn chạm tới cô.

Lớp da non của tay dần bị tổn thương sâu nặng, vệt máu nhỏ chảy nhẹ trên lớp băng sương khiến chúng vỡ vụng.

Tay nàng chạm nhẹ vào mặt cô truyền đến cảm giác lạnh lẽo không sức sống, thời gian càng ngày càng rút lại, sự sống của Kha chỉ còn lại ít ỏi.

Đan Ny đưa máu gần tới Trần Kha, máu nàng truyền vào bên trong khiến miệng vết thương của cô không ngừng nối lại với nhau.

Nhưng...cô vẫn nằm im bất tỉnh không chút khởi sắc.

Rốt cuộc bản thân nàng đã bất chấp đến mức nào?

Không sợ an nguy tính mạng mà vẫn tiếp tục tìm đến vật sắc nhọn tự đâm bản thân tiếp máu cho cô.

Ngải Giai kịp lúc xuất hiện ngăn cản hành động dại dột của nàng

Ngải Giai: cô bị điên à

Đan Ny: tránh ra, tôi phải cứu cô ta..

Đan Ny không ngừng cựa quậy thoát khỏi Ngải Giai.

Nàng cố gắng chạy tới lây động Trần Kha, miệng không ngừng nói " Trần Kha....cô...khô..ng..được..ch..ết."

Thời gian dần đếm ngược, lưỡi thái tử thần đang dần kề cổ người chuẩn bị mang đi

5

4

3

...
 
[Bhtt] Mún Chạy Thoát Khỏi Trần Kha Đây, Ta Mời Em
Năm mới vui vẻ nha các bạn iu=>>


Cầu cho OTP Đản Xác của chúng ta phát thêm nhiều đường hơn năm ngoái hé hé~

Dạo này đi làm lại rồi, nên ad cũng không có thời gian ý~~ mong các bạn thông cảm nha.

Sợ viết lẹ quá thì ý tưởng nó lại dở=>>.

Với cái con bạn đọc trước truyện ra ý kiến cho ad cũng bận thi, tại phải thông qua nó đọc trước xem có hay hoặc không rồi mới dám đăng cho các bạn ý.

Hé hé~~~

CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI VUI VẺ NHÉ~~~~

Cho các bạn ngắm Kha Ny, Dương Khả Lộ nè.

Ad chôm từ Weibo ý=>>
 
[Bhtt] Mún Chạy Thoát Khỏi Trần Kha Đây, Ta Mời Em
Chap 23


Thân thể Kha dần trở nên lạnh toát, môi dần tím tái mất đi sự sống.

Đan Ny không ngừng run rẩy ôm lấy chặt cơ thể cô tạo ra hơi ấm, miệng không ngừng kiểm soát nói

Không...không...cô..khô..ng..đư..ợc..

Sự xuất hiện của cô khiến bốn đại gia tộc để ý xuất hiện phía bên ngoài, vô tình cùng Chaeyoung chứng kiến khung cảnh ngàn năm có một..

Nước mặt Đan Ny rơi xuống vì người, nhưng bông hoa hồng chớm nở rộ cùng với cành lá gai sắc nhọn bao quanh hai người.

Nó không ngừng tạo lấy nhưng vết nhỏ trên lớp da trắng của nàng, bông hoa tuyệt sắc lan toả hương thơm khiến Chaeyoung cũng phải không ngừng cấu xé tay bản thân chịu đựng cơn thèm khát máu.

Ánh mắt Trần Kha dần mở sau một thời gian dài, tay nhẹ nhàng lau nhẹ đi vệt nước trên khoé mắt.

Đan Ny như hốt hồn không tin vào trước mắt..

Đan Ny: Tôi..khô..ng..mơ..chứ..

Trần Kha không nói một lời, tay ôm chặt lấy cơ thể nàng, đầu tiến tới trao cho người nụ hôn sâu không lối thoát.

Để người khác không làm phiền riêng tư của hai người, Rosé đẩy tất cả mọi người ra ngoài, trong đó có cả tứ đại gia tộc đang trong trạng thái bất ngờ đến tột độ.

Vừa đi ra, không ngờ tới kết giới mạnh mẽ của Kha đã bao chùm cả căn phòng.

Lưỡi hai người không ngừng quấn quýt nhau, chúng dường như đang thay chính chủ chia sẽ nỗi nhớ với đối phương, cho đến khi Đan Ny hơi thở gần đến cạn kiệt nàng mới đẩy đối phương ra.

Tiếng thở nặng nhọc, pha chút tiết tấu hài hoà của bầu không khí ngại ngùng, Kha nói một cách đùa giỡn

Trần Kha: Cô nghĩ giấc mơ chân thật đến vậy sao

Đan Ny mặt dần trở nên ngượng gạo, tay không ngừng đẩy đối phương ra, tay kia che miệng quay đầu ra hướng khác, e hẹn nói

- Vậy...vậy..tại sao...cô lạ..i...cứ..u..tôi.., bỏ..r..ơi..

Lời nói chưa dứt, một đoạn cảm xúc truyền đến cơ thể khiến Đan Ny nắm chặt vệt áo của Kha, tay không ngừng run rẩy, đầu cuối xuống.

Trần Kha vốn tính khí ngạo mạn, lạnh lùng, cũng dần quấn quýt không biết phải làm sao như một kẻ ngốc, vụng về vỗ về nàng.

Cô tiến tới mặc cho sự phản kháng đẩy ra của đối phương, ôm lấy Đan Ny không chút kẻ hở, đầu tự nhẹ trán nàng, lời nói nhẹ nhàng, trầm ấm nói với người

Trần Kha: Đồ ngốc, ta tuy không biết tại sao bản thân lại cứu cô...

Nhưng.. ta không bao giờ rơi cô cả.

Đan Ny: thật..

Trần Kha: Ừm

Không ngờ tới, hành động tiếp theo của Đan Ny khiến Kha không kịp trở tay ngăn cản, mà dường như thuần phục nằm phía dưới đối phương.

Đan Ny nằm trên người Kha, hoàn toàn khoá chặt đối phương ở phía trên.

Môi nàng dần chủ động tiến công khiến đối phương không kịp phản kháng, trái tim cả hai dần trở nên đập loạn nhịp.

Lưỡi nàng phía trên không ngừng lần mò mẫm tìm tòi nơi mẫn cảm qua từng khẽ răng, sự chủ động, lẫn tấn công mãnh liệt khiến Kha vừa chưa kịp hồi sức lại đã dần trở nên mềm yếu dưới tay đối thủ.

Lưỡi cô dần trở nên tê dại, tiếng thở ngày càng rút ngắn, Đan Ny luyến tiếc rời xa khỏi đôi môi mềm mại, mộng ướt ấy.

Đan Ny chạm nhẹ mặt người, ánh mắt đỏ thẫm nhìn nàng với ánh mắt thèm khát, cổ không ngừng run chuyển qua từng đợt nuốt nước bọt.

Nàng tự tay dùng sức quẹt nhẹ trên mu bàn tay, dòng máu tươi khiến Kha càng khó kiềm chế hơn.

Đan Ny đưa bàn tay chảy ít máu đấy đến Trần Kha, cô hoàn toàn muốn cự tuyệt đẩy ra nhưng bị nàng kiên quyết cưỡng ép phải uống

Đan Ny: Trần Kha~~~

Lần đầu tiên trong cuộc đời cô nghe tên bản thân mà sởn gai ốc, nổi da gà đến vậy.

Nụ cười nhan hiểm, cùng với ánh mắt đấy khiến cô không dám phản lệnh mà ngoan ngoãn liếm nhẹ qua vết thương trên tay nàng.

Vết thương dần lành lại, nàng vẫn đưa tay ý quyết người nên bổ sung thêm ít máu.

Trần Kha: tôi không cần...

Tiếng cửa bị phá vỡ, cản trở hành động tiếp theo của hai người, người bốn đại gia tộc hiên ngang bước vào.

Tay mạnh mẽ kéo nàng về phía che chở, ánh mắt nhìn chằm về phía Kha.

* Louis: tộc rồng, là chỉ huy của ba tộc còn lại*

Trần Kha: Ngải Giai...

Như được lệnh triệu tập, người bất thình lình xuất hiện, phát hiện người đã tỉnh lòng có chút dao động nhưng không thay đổi sắc mặt.

Trần Kha nhíu mày không hài lòng hành động của bốn người kì lạ kia, họ là ai?

Tại sao lại ngăn cản nàng không được tiếp cận cô?

Hành động dám xông vào phòng của cô không có sự cho phép khiến Kha lòng có chút khó chịu.

Ngải Giai: Điện hạ, họ là tứ đại gia tộc, đứng về phía bảo vệ con người.

Trần Kha: Vậy cô ta có liên quan gì đến họ, tại sao lại kéo cô ta ra khỏi ta?

Louis: mong ngài thứ lỗi cho việc mạo phạm của thần, nhưng mong người từ nay đừng qua lại với cô ấy..

Trần Kha: Ý CÁC NGƯỜI...

Sự tức giận của cô lên tới đỉnh điểm, lượng sức mạnh mất kiểm soát không ngừng toát ra, khiến cơ thể thương khỏi chưa được lâu lần nữa bị tổn thương chồng chất thêm.

Trần Kha vô thức che miệng, máu loãng không ngừng từ miệng phun ra, Đan Ny từ trong lòng của ba người kia không ngừng cựa quậy muốn chạy tới bên cạnh cô.

Họ mặc kệ vẫn tiếp tục ngăn cản, mạnh mẽ đánh ngất nàng mang đi.

Kha bước xuống giường, từng bước chân không vững, khó khăn sau vài tháng bất tỉnh, cố gắng chạy tới ngăn cản bước đi của họ.

Người vừa đi, cánh cổng khép lại, cô nắm chặt nắm đấm đập mạnh vào tường nứt vỡ vụn.

Ngải Giai bước tới đỡ người về lại trên giường

Trần Kha: ta cần một lời giải thích từ ngươi đấy..

Ngải Giai trầm mặt xuống, một trống trùng xuống tĩnh lặng không thể diễn tả nỗi, rốt cuộc số phận của hai người lại trớ trêu như vậy.

Họ thực sự không thể chạm vào nhau lần nữa, liệu đây có dẫn đến sự kết thúc giữa hai người...
 
Back
Top Bottom