KIẾN THỨC KHOA HỌC:
Succinylcholine (Suxamethonium chloride): Một loại thuốc giãn cơ cực mạnh thường dùng trong đặt nội khí quản.
Cơ chế: Gây liệt toàn bộ cơ vân (bao gồm cơ hô hấp) nhưng không ảnh hưởng đến ý thức.
Cảm giác: Nạn nhân hoàn toàn tỉnh táo, nghe thấy, nhìn thấy, cảm thấy sợ hãi tột độ nhưng không thể cử động dù chỉ một ngón tay, và từ từ chết ngạt.
Điều kiện hóa từ xa (Remote Conditioning): Khả năng kiểm soát hành vi của đối tượng mà không cần hiện diện trực tiếp, thông qua các tín hiệu đã được cài đặt trước (Trigger).
Phòng Pháp y - 03:00 sáng.
Lăng Tịnh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nơi dòng tin nhắn tố cáo Thẩm Nhược Giai là "quái vật" vẫn đang sáng đèn.
Cô hít một hơi thật sâu, ngón tay cái lướt trên màn hình. [XÓA TIN NHẮN]. [CHẶN SỐ LIÊN LẠC].
"Rác rưởi," Lăng Tịnh lầm bầm.
Cô ném điện thoại sang một bên, quay trở lại với kính hiển vi.
Với cô, bằng chứng DNA và Độc chất học đáng tin hơn bất kỳ lời đồn đại nào.
Cô biết Thẩm Nhược Giai có những góc khuất, nhưng cô cũng biết Thẩm Nhược Giai có chứng cớ ngoại phạm (đang ở bệnh viện) khi Thẩm phán Tôn chết.
Cánh cửa phòng mở ra.
Thẩm Nhược Giai bước vào, trên tay cầm một tập tài liệu cũ.
Sắc mặt cô tái nhợt nhưng ánh mắt rực lửa quyết tâm.
"Kết quả độc chất thế nào?"
Thẩm hỏi, không vòng vo.
"Dương tính với Succinylcholine," Lăng Tịnh đáp, giọng lạnh lùng và chuyên nghiệp, không để lộ chút cảm xúc cá nhân nào.
"Hắn tiêm vào tĩnh mạch dưới lưỡi của nạn nhân - một vị trí rất khó phát hiện vết kim.
Nạn nhân bị liệt toàn thân trong khoảng 5 phút trước khi tim ngừng đập vì hoảng loạn."
"Hắn muốn nạn nhân 'tỉnh táo' để thưởng thức nỗi sợ," Thẩm Nhược Giai gật đầu, đặt tập tài liệu lên bàn.
"Đúng như phong cách của cha tôi."
"Cô tìm được gì?"
Lăng Tịnh liếc nhìn tập tài liệu ố vàng.
"Danh sách các thí nghiệm cũ của Viện Thẩm Vô Vi," Thẩm mở ra trang đánh dấu.
"Thẩm phán Tôn từng là tình nguyện viên cho thí nghiệm về 'Nỗi sợ quyền lực'.
Và thí nghiệm tiếp theo trong danh sách là..."
Ting!
Đột nhiên, máy tính cá nhân của Lăng Tịnh phát ra âm thanh thông báo email mới.
Màn hình tự động bật sáng.
Không có người gửi.
Tiêu đề chỉ vỏn vẹn hai chữ: "BÀI TẬP 2".
Thẩm Nhược Giai và Lăng Tịnh nhìn nhau.
Thẩm Nhược Giai lao tới bàn máy tính.
"Đừng mở file đính kèm nếu không muốn dính virus," Lăng Tịnh cảnh báo.
"Hắn không gửi virus máy tính.
Hắn gửi virus tâm trí," Thẩm Nhược Giai dứt khoát nhấn chuột.
Một cửa sổ video hiện lên.
Màn hình đen kịt.
Chỉ có âm thanh.
Keng...
Keng...
Keng...
Tiếng chuông reo đều đặn.
Sau đó là một giọng nói đã được bóp méo:
*"Ivan Pavlov rung chuông, con chó tiết nước bọt.
Ta rung chuông, con người làm gì?
Thí nghiệm số 2: Phản xạ có điều kiện (Classical Conditioning).
Đối tượng: Kẻ Phán Xét.
Thời gian: Khi tiếng chuông thứ 12 vang lên vào trưa nay.
Gợi ý: Nơi âm thanh của Chúa gặp gỡ tội lỗi của loài người."*
Video tắt ngúm.
Thẩm Nhược Giai nhíu mày, não bộ cô chạy hết công suất.
"Tiếng chuông.
Pavlov.
Chúa.
Tội lỗi."
"Nhà thờ?"
Lăng Tịnh đưa ra giả thuyết đầu tiên.
"Thành phố này có 4 nhà thờ lớn có tháp chuông."
"Quá đơn giản," Thẩm Nhược Giai lắc đầu.
"Hắn là kẻ kiêu ngạo về trí tuệ.
Hắn sẽ không dùng nghĩa đen.
'Âm thanh của Chúa' không nhất thiết là chuông nhà thờ.
Và 'Tội lỗi'..."
Cô nhìn vào bản đồ thành phố treo trên tường phòng pháp y.
"Lăng Tịnh, trong các thí nghiệm của Pavlov, yếu tố quan trọng nhất là gì?"
"Sự lặp lại," Lăng Tịnh đáp.
"Và sự liên kết giữa kích thích và phần thưởng."
"Đúng.
'Nơi âm thanh gặp gỡ tội lỗi'.
Hãy nghĩ về Tòa Án.
Tiếng chuông báo hiệu phiên tòa?
Không, không có chuông."
Thẩm Nhược Giai bắt đầu đi đi lại lại trong phòng.
"Pavlov...
Con chó...
Nước bọt...
Sự thèm khát..."
Thẩm Nhược Giai lẩm bẩm.
"Hắn không nói về tôn giáo.
Hắn nói về bản năng.
Nơi nào trong thành phố này tiếng chuông vang lên và con người tụ tập lại như những con vật đói khát?"
Lăng Tịnh bỗng nhiên nhớ ra một chi tiết trong quá trình khám nghiệm các thi thể vô danh trước đây.
"Khu Chợ Cũ," Lăng Tịnh nói nhanh.
"Ở đó có một cái Tháp Đồng Hồ cổ từ thời Pháp.
Nó không còn chạy đúng giờ nữa, nhưng mỗi trưa 12 giờ, nó vẫn gõ chuông.
Và ngay bên dưới tháp đồng hồ đó là..."
"...Khu phố đèn đỏ và sòng bạc chui," Thẩm Nhược Giai tiếp lời, mắt sáng lên.
"Nơi tập trung của dục vọng và lòng tham (Tội lỗi).
Tiếng chuông vang lên, đám con nghiện và gái mại dâm bắt đầu hoạt động.
Đó là cái lồng Pavlov khổng lồ của thành phố này."
"Bây giờ là 4 giờ sáng," Lăng Tịnh nhìn đồng hồ.
"Chúng ta còn 8 tiếng trước khi 'tiếng chuông thứ 12' vang lên."
"Không," Thẩm Nhược Giai lắc đầu, vẻ mặt nghiêm trọng.
"Với loại tội phạm này, hắn không bao giờ cho chúng ta nhiều thời gian thế đâu.
12 giờ trưa là lúc 'kết thúc'.
Thí nghiệm đã bắt đầu rồi."
Thẩm Nhược Giai quay sang Lăng Tịnh: "Chuẩn bị xe đi.
Chúng ta đến Tháp Đồng Hồ.
Và Lăng Tịnh..."
Lăng Tịnh đang tháo áo blouse, quay lại nhìn Thẩm Nhược Giai.
"Hắn biết tôi hiểu tâm lý học.
Hắn sẽ giăng bẫy dựa trên sự tự tin đó của tôi.
Lần này, tôi cần trực giác sinh học của em."
Lăng Tịnh gật đầu, với lấy chiếc áo khoác da.
"Được.
Cô dùng não, tôi dùng mắt.
Nếu hắn dám biến thành phố này thành phòng thí nghiệm, tôi sẽ biến hắn thành mẫu vật giải phẫu."
TẠI THÁP ĐỒNG HỒ KHU CHỢ CŨ 05:30 Sáng.
Khu chợ lúc tờ mờ sáng vắng vẻ và bẩn thỉu.
Tháp đồng hồ sừng sững giữa ngã tư, cũ kỹ và đầy rêu phong.
Thẩm Nhược Giai và Lăng Tịnh (cùng đội của Cao Vĩ đi hỗ trợ phía sau) tiến vào bên trong tháp.
Cầu thang xoắn ốc dẫn lên đỉnh tháp tối om và đầy bụi.
Khi lên đến đỉnh, nơi đặt quả chuông đồng khổng lồ, họ tìm thấy "Đối tượng thí nghiệm".
Không phải một người.
Mà là một cái lồng.
Trong lồng là một người đàn ông trung niên, bị trói gô lại.
Miệng bị bịt băng keo.
Trên cổ ông ta đeo một chiếc vòng cổ kim loại dày, có gắn đèn nhấp nháy.
Đó là Giám đốc Sở Giáo Dục – người nổi tiếng với những cải cách hà khắc và máy móc.
Bên cạnh cái lồng là một bộ thiết bị điện tử phức tạp kết nối với bộ máy cơ học của đồng hồ.
Lăng Tịnh lao tới kiểm tra.
"Ông ta còn sống.
Nhưng cái vòng cổ..."
"Đừng chạm vào!"
Thẩm Nhược Giai hét lên.
"Đó là một thiết bị kích hoạt bằng âm thanh (Sonic Trigger)."
Thẩm Nhược Giai chỉ vào màn hình hiển thị trên bộ thiết bị.
Nó đang đếm ngược theo nhịp của con lắc đồng hồ.
Và quan trọng hơn, nó có một bộ cảm biến âm thanh (Decibel Meter).
"Đây là Thí nghiệm về sự Vâng lời," Thẩm Nhược Giai giải thích nhanh, mồ hôi bắt đầu rịn trên trán.
"Cái vòng cổ đó chứa thuốc nổ hoặc chất độc.
Nó được lập trình để kích nổ nếu phát hiện âm thanh vượt quá 80 Decibel (tiếng hét lớn hoặc tiếng chuông)."
"Nhưng..."
Lăng Tịnh nhìn lên quả chuông đồng khổng lồ treo ngay trên đầu họ.
"...Đến 12 giờ trưa, cái búa kia sẽ gõ vào chuông.
Tiếng chuông ở cự ly này phải lên tới 120 Decibel."
"Chính xác," Thẩm Nhược Giai nói.
"Khi chuông reo, ông ta chết."
"Chúng ta cắt dây quả chuông được không?"
Cao Vĩ hỏi.
"Không đơn giản thế," Lăng Tịnh chỉ vào hệ thống dây nhợ chằng chịt nối từ quả chuông xuống cái vòng cổ.
"Dây kích nổ được buộc vào búa chuông.
Nếu búa di chuyển hoặc bị cắt, bom nổ.
Nếu đồng hồ dừng, bom nổ.
Nếu tháo vòng cổ sai cách, bom nổ."
Đây là một bài toán Catch-22 (Tiến thoái lưỡng nan).
Thẩm Nhược Giai nhìn chằm chằm vào nạn nhân đang run rẩy, nước mắt giàn giụa.
Ông ta muốn hét lên cầu cứu, nhưng nếu hét, ông ta sẽ tự giết mình (vì vượt quá 80dB).
"Hắn muốn chúng ta làm gì?"
Lăng Tịnh hỏi.
"Mọi thí nghiệm đều có một lối thoát, đúng không?"
"Đúng," Thẩm Nhược Giai nhìn quanh.
"Skinner Box luôn có một cái cần gạt.
Con chuột phải làm một việc gì đó đau đớn để nhận được phần thưởng sống sót."
Ánh mắt Thẩm Nhược Giai dừng lại ở một cái hộp nhỏ đặt trên bệ cửa sổ, bên cạnh có một con dao.
Trên hộp ghi: "SỰ HY SINH CỦA NGƯỜI QUAN SÁT".
Thẩm Nhược Giai mở hộp ra.
Bên trong là một bảng mạch điện tử bị đứt đoạn.
Để nối lại mạch và vô hiệu hóa bom, cần một vật dẫn điện sinh học.
"Cần một ngón tay," Thẩm Nhược Giai nói, giọng lạnh lùng đến đáng sợ.
"Hắn muốn một ngón tay của người đến cứu để nối mạch."
Cả không gian im lặng.
Thẩm Nhược Giai cầm con dao lên.
"Hắn đang thử thách tôi.
Hắn muốn xem tôi có dám hy sinh thể xác (thứ tôi coi thường) để cứu một người lạ hay không."
"Bỏ dao xuống, Thẩm Nhược Giai," Lăng Tịnh nói, giọng đanh thép.
Cô bước tới, giật lấy con dao.
"Em làm gì vậy?
Sắp hết giờ rồi!"
"Cô là nghệ sĩ piano (từng là).
Ngón tay cô rất quý giá," Lăng Tịnh nói, mắt nhìn thẳng vào Thẩm Nhược Giai.
"Còn tôi là bác sĩ pháp y.
Tôi cầm dao bằng cả bàn tay cũng được."
"Đừng có điên!
Đây là cái bẫy tâm lý!
Hắn muốn chúng ta tàn sát lẫn nhau vì đạo đức giả tạo!"
Thẩm Nhược Giai cố giằng lại con dao.
Trong lúc giằng co, Lăng Tịnh bỗng nhìn thấy một chi tiết nhỏ trên bộ máy đồng hồ.
Một sợi dây đồng nhỏ xíu nối đất.
"Khoan đã..."
Lăng Tịnh đẩy Thẩm Nhược Giai ra.
Cô nheo mắt nhìn vào cấu trúc mạch điện.
"Giáo sư, cô giỏi tâm lý, nhưng cô dốt Vật lý quá."
"Cái gì?"
"Đây không phải mạch nối tiếp.
Đây là mạch song song giả," Lăng Tịnh cười khẩy.
"Hắn lừa chúng ta.
Hắn muốn chúng ta cắt ngón tay trong hoảng loạn.
Nhưng thực chất..."
Lăng Tịnh rút khẩu súng của Cao Vĩ, nhắm thẳng vào... cái loa phát thanh gắn trên tường tháp.
"Cái vòng cổ này kích hoạt bằng âm thanh, đúng không?
Nhưng nguồn âm thanh kích hoạt không phải là quả chuông đồng kia.
Là cái loa này.
Hắn sẽ phát tiếng chuông qua loa để kích nổ sớm."
Đoàng!
Lăng Tịnh bắn nát cái loa.
Cùng lúc đó, kim đồng hồ điểm 6 giờ sáng (tiếng chuông dạo đầu).
Quả búa đồng khổng lồ vung lên, gõ vào chuông.
BOONG!
Âm thanh chấn động màng nhĩ.
Nạn nhân co rúm lại, chờ chết.
Nhưng cái vòng cổ không nổ.
Đèn nhấp nháy tắt ngúm.
Thẩm Nhược Giai ngỡ ngàng nhìn Lăng Tịnh.
"Phản xạ có điều kiện," Lăng Tịnh thổi khói súng (dù súng hiện đại không có khói mấy), nhếch mép cười.
"Hắn lừa cô tập trung vào cái chuông (Kích thích vô điều kiện), nhưng thực chất cái loa (Kích thích có điều kiện) mới là thứ kiểm soát bom.
Tôi chỉ loại bỏ cái kích thích giả thôi."
Thẩm Nhược Giai đứng đó, nhìn người phụ nữ vừa dùng súng bắn nát cái bẫy tâm lý phức tạp của tên sát nhân thiên tài chỉ bằng một kiến thức vật lý cơ bản và óc quan sát thực tế.
Lần đầu tiên, Thẩm Nhược Giai cảm thấy... mình bị lép vế.
Và cảm giác đó... thật quyến rũ.
"Bác sĩ Lăng," Thẩm Nhược Giai bước tới, ghé sát vào tai Lăng Tịnh giữa tiếng chuông còn vang vọng.
"Em vừa cứu ngón tay tôi đấy.
Tôi nên lấy thân báo đáp thế nào đây?"
"Mua cho tôi cốc cà phê khác," Lăng Tịnh cất súng, lạnh lùng đáp.
"Cốc lúc nãy đổ hết rồi."