[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[ Bhtt ] Khách Sạn Hắc Vọng - Odnoliub
CHƯƠNG 60: THAM VỌNG
CHƯƠNG 60: THAM VỌNG
"Haiz, ước gì mình bớt đẳng cấp để hòa đồng hơn với mọi người xung quanh thì tốt~"
Dương Khánh An đứng trước tấm bảng thông báo của trường, tay vuốt ngược phần tóc mái, trưng ra vẻ mặt đắc ý vô cùng.
Lớp 12A1 là lớp chọn của trường họ, nơi tập trung toàn những bộ não quái vật có học lực vượt trội hơn hẳn so với mặt bằng chung của khối.
Đứng đầu cái lò luyện này cũng đồng nghĩa với việc đứng nhất toàn khối rồi.
Dù là trong cái khách sạn ma quái đó hay là ngoài thế giới thực, vẫn chả ai tranh cướp nổi cái vị trí thủ khoa của mình, Dương Khánh An không khỏi tự đắc.
Hà Phương Uyên đứng bên cạnh, chứng kiến điệu bộ tự luyến của người yêu thì chỉ biết phì cười.
Nàng dịu dàng xoa mái tóc đen mượt của Dương Khánh An, không quên tấm tắc khen ngợi.
Ánh mắt nàng lướt xuống dòng ngay phía dưới.
Cũng giống như kết quả trong thử thách vừa rồi, Hà Phương Uyên tiếp tục đứng hạng 2, bám sát nút Dương Khánh An với số điểm chỉ chênh lệch một khoảng cực nhỏ.
Hai người họ quả nhiên như hình với bóng, không chỉ ngoài đời thực mà đến cả trên cái bảng xếp hạng cũng phải dám dính lấy nhau không rời.
"Chẹp chẹp, sao mãi không thoát nổi cái con số 3 này vậy...
Mà thôi kệ đi!
Thua ai cũng được, miễn là không phải Đặng Ngữ Yên."
Hoàng Gia Hân chép miệng vuốt cằm, tuy có chút hụt hẫng vì mãi không vượt qua nổi bức tường thành mang tên Dương Khánh An và Hà Phương Uyên, nhưng nhìn cái tên Đặng Ngữ Yên đứng ở vị trí thứ 4, cô không khỏi hả hê.
Giữa cái lớp 12A1 này, Hoàng Gia Hân và Đặng Ngữ Yên chính là đôi kỳ phùng địch thủ không đội trời chung.
Ngay từ những ngày đầu bước chân vào lớp 10, cả hai đã lao vào cuộc chiến không khoan nhượng để tranh giành chức lớp trưởng.
Bất kể là phong trào Đoàn hội, hoạt động ngoại khóa hay thi cử, cứ ở đâu có Hoàng Gia Hân thì ở đó Đặng Ngữ Yên sẽ xuất hiện để đối đầu.
Đã vậy, vận mệnh trớ trêu còn khiến cả hai đem lòng crush cùng một người.
Nhan sắc lẫn học lực của cả hai đều thuộc diện một chín một mười, thường xuyên bị đem lên bàn cân so sánh.
Tuy ngoài mặt khi gặp nhau vẫn giả lả bạn bạn bè bè, nhưng sâu bên trong, chỉ cần một bên sẩy chân là bên kia sẽ mở tiệc ăn mừng ngay lập tức.
"Ê cu, tới rồi kìa."
Dương Khánh An huých tay Hoàng Gia Hân một phát.
Vừa nhắc tới tào tháo là táo thào tới ngay.
Từ xa, Đặng Ngữ Yên và Nguyễn Minh Phương đang cùng đi về phía này.
Thấy hai người đó đi cùng nhau, cô liền sa sầm mặt mày.
Dương Khánh An nhìn biểu cảm như đưa đám của con bạn thân, lại liếc sang Hà Phương Uyên đang tủm tỉm cười đứng bên cạnh.
Nguyễn Minh Phương cười ôn thuận, nghiêng đầu hỏi Hoàng Gia Hân:
"Sao rồi cô nương?
Lần này leo được lên đầu bảng ngồi chưa?"
"Hayya, hai con quễ này out trình quá~ Lại phải yên vị làm kẻ gác cổng hạng 3 thôi."
Hoàng Gia Hân giả bộ chán nản, ngả đầu tựa lên vai Nguyễn Minh Phương.
Đặng Ngữ Yên chứng kiến cảnh tượng thân mật đó thì nheo mắt lại.
Nàng ta lướt nhanh danh sách, tìm kiếm cái tên của chính mình.
Vẫn như bao lần, cái tên Đặng Ngữ Yên lại nằm ở vị trí thứ 4, chưa bao giờ vượt qua nổi Hoàng Gia Hân chứ đừng nói đến việc chạm tới bộ đôi quái vật ở hai vị trí dẫn đầu.
Một chút thất vọng thoáng qua, nhưng Đặng Ngữ Yên đã nhanh chóng thu lại cảm xúc, chỉ có thể ngậm ngùi chấp nhận thực tại.
"Ồ...
Tụt mẹ xuống hạng 8 luôn rồi."
Nguyễn Minh Phương vừa để yên cho Gia Hân tựa vai, vừa thong thả dò điểm của mình.
Bình thường, cô ấy luôn duy trì phong độ ổn định ở hạng 5, nhưng kỳ này lại tụt một hơi xuống tận 3 hạng.
Ngay lập tức, Đặng Ngữ Yên vươn tay ra, nhéo nhẹ vào mu bàn tay Nguyễn Minh Phương một cái.
Nàng ta cất giọng trách móc nhưng lại mang đậm vẻ quan tâm:
"Dạo này sa sút lắm đấy nhé!
Biết là bận đi làm thêm rồi nhưng đừng vì vậy mà bỏ bê chuyện học hành đâu đấy, rõ chưa hả?"
Nguyễn Minh Phương cười trừ: "Làm gì đến nông nỗi đó đâu.
Với cả 8 trên tổng số 40 thì vẫn cao phết mà."
"Cao thì cao nhưng vẫn là kém hơn so với trước."
Hoàng Gia Hân vỗ lưng an ủi Nguyễn Minh Phương: "Không sao, không sao!
Kỳ này nháp thôi, kỳ sau mình làm lại, Minh Phương nhể?"
"Có gì nhờ hai học bá đây giúp đỡ nha."
Hoàng Gia Hân đột ngột vòng tay ôm chặt lấy cánh tay của Nguyễn Minh Phương, đầu tựa vào vai cô ấy rồi liếc nhìn sang Đặng Ngữ Yên bằng ánh mắt đầy khiêu khích:
"Đại tiểu thư chắc bận chăm công nghìn việc rồi nhỉ?
Thôi cứ yên tâm giao Minh Phương cho tao kèm cặp nha~ Hứa sẽ chăm sóc cậu ấy đến nơi đến chốn luôn!"
Đặng Ngữ Yên nhướng mày, đôi môi xinh xắn nhếch lên một nụ cười không hề khoan nhượng.
Nàng ta vòng lấy cánh tay còn lại của Nguyễn Minh Phương, dứt khoát kéo về phía mình:
"Đúng là bận thật, nhưng sẽ rảnh với tùy người.
Không đến tay lớp trưởng đâu mà lo."
Hai người họ nhìn nhau, mắt nhắm tịt lại cười tươi roi rói nhưng không khí xung quanh thì tóe lửa, chẳng ai chịu nhường ai.
Nguyễn Minh Phương kẹt ở giữa, hai tay bị hai cô nàng ôm chặt cứng, nhất thời lâm vào cảnh bối rối tột độ.
Cô ấy chỉ biết cười khổ, nhẹ nhàng rút tay ra khỏi vòng vây, rồi vỗ vỗ lưng cả hai để xoa dịu bầu không khí đang nồng nặc mùi thuốc súng:
"Thôi nào hai nàng ơi...
Xem điểm xong rồi thì lên lớp thôi không lại muộn bây giờ."
Thế là ba người họ cùng nhau đi về phía dãy phòng học.
Hoàng Gia Hân và Đặng Ngữ Yên vẫn không ai chịu thua ai, mỗi người một bên ríu rít bên tai Nguyễn Minh Phương, tạo thành một khung cảnh náo nhiệt đến mức cả hành lang phải ngoái nhìn.
Dương Khánh An và Hà Phương Uyên nãy giờ đứng đó mà cứ ngỡ mình là hai thực thể vô hình, vô tình bị biến thành cặp bóng đèn công suất lớn cho cái mớ bùng binh tình cảm kia.
Dương Khánh An tá hỏa:
"Đụ má!
Cái đéo gì vừa xảy ra vậy!?
Chọc mù mắt tôi luôn đi!"
Hà Phương Uyên cũng đứng khoanh tay, đôi mày thanh tú nhíu chặt lại, nàng thở dài ngao ngán: "Hai con nhỏ này đúng là mất giá thật đấy..."
Vốn là những kẻ thuộc trường phái chung thủy tới mức cực đoan, chỉ tôn thờ duy nhất một người trong lòng, hai người họ nhìn cái cảnh tượng không khác gì thể loại harem yuri phiên bản đời thực kia mà cảm thấy ngứa mắt vô cùng.
Đặc biệt là Hà Phương Uyên, nàng nhìn bóng lưng của Nguyễn Minh Phương bằng một ánh mắt không mấy thiện cảm, nếu không muốn nói là chứa đựng một sự ác cảm sâu sắc.
Nguyễn Minh Phương là một trong những cái tên thuộc danh sách đen của nàng.
Hà Phương Uyên vẫn chưa thể quên được hồi đầu năm lớp 10, con nhỏ chết bầm này đã có ý định nhăm nhe Dương Khánh An của nàng.
Mà xét cho cùng, Nguyễn Minh Phương đúng kiểu đối thủ khiến người ta phải dè chừng.
Cô ấy sở hữu một chiều cao vượt trội cùng nhan sắc cực phẩm theo kiểu soái tỷ.
Học tập và thể thao đều giỏi.
Sự va vấp, bươn chải đi làm thêm từ sớm đã rèn giũa cho cô ấy một phong thái trưởng thành.
Vừa ga lăng lịch thiệp lại vừa phảng phất chút phong trần, phóng khoáng rất dễ làm xiêu lòng con gái nhà người ta, bèo nào yếu là gãy liền.
Nguyễn Minh Phương trong mắt Hà Phương Uyên chính là một cái cờ đỏ di động siêu to khổng lồ.
Chẳng biết cô ấy vô tình hay hữu ý, nhưng cái sức hút chết người đó đã gieo rắc tương tư cho không biết bao nhiêu người, rồi lại thản nhiên để mặc họ tự sinh tự diệt trong đống cảm xúc hỗn độn.
Hai trong số những con cá xấu số đã cắn câu sâu nhất chính là lớp trưởng đệ nhất háo sắc Hoàng Gia Hân và đại tiểu thư lá ngọc cành vàng Đặng Ngữ Yên.
Khác với dáng vẻ đanh đá, khó ở như bây giờ.
Hồi lớp 10, Dương Khánh An lúc nào cũng mang vẻ u buồn, ảm đạm.
Suốt ngày chỉ cúi gằm mặt, lẽo đẽo sau lưng Hà Phương Uyên như một cái bóng.
Thời điểm đó, Dương Khánh An đang mắc trầm cảm.
Y không nói chuyện với bất cứ ai ngoài Hà Phương Uyên và Hoàng Gia Hân.
Thế nhưng, dù có mang dáng vẻ tăm tối đến đâu thì nhan sắc của Dương Khánh An vẫn là một loại vũ khí cứu cánh.
Dung mạo đẹp tới mức vô thực, cộng thêm sự gầy gò, xanh xao do bệnh tật khiến y trông mỏng manh như một đóa hoa sắp tàn giữa bão tố.
Cái vẻ yếu đuối, cần được bảo bọc đó của Dương Khánh An hồi ấy đã khơi dậy bản năng che chở của biết bao nhiêu người, và tất nhiên, Nguyễn Minh Phương cũng không ngoại lệ.
Nguyễn Minh Phương thực sự là một kẻ săn mồi có con mắt tinh đời.
Dù trước mặt là yêu hồ Hà Phương Uyên tỏa ra hào quang rực rỡ, nhưng ánh mắt của cô ấy lại chỉ đóng đinh vào thiếu nữ có vẻ ngoài u sầu đứng phía sau nàng.
Cái dáng vẻ mỏng manh như sương khói của Dương Khánh An thời điểm đó đã khơi dậy sự tò mò mãnh liệt trong lòng Nguyễn Minh Phương.
Cô ấy cũng nhiều lần thử bắt chuyện, quan tâm hỏi han Dương Khánh An.
Nhưng y chả buồn liếc mắt tới cô ấy, bao lần đều bị lơ đẹp.
Đáng nói hơn, mỗi khi Nguyễn Minh Phương định tiến gần Dương Khánh An thêm một bước, cô lại cảm thấy gáy mình nóng rực lên như có một luồng hỏa khí đang muốn thiêu cháy da thịt.
Nhưng mỗi lần cô quay đầu lại để tìm kiếm nguồn cơn của sự đe dọa đó, thì chỉ bắt gặp nụ cười nhã nhặn hoàn hảo không tì vết của Hà Phương Uyên.
Nguyễn Minh Phương cũng lờ mờ đoán được sợi dây liên kết giữa hai người họ chắc chắn không chỉ đơn thuần dừng lại ở hai chữ bạn thân.
Nhận thấy đây là một pháo đài không thể công phá, cuối cùng cô ấy đã chọn từ bỏ.
Tuy vậy, Nguyễn Minh Phương vẫn âm thầm quan sát họ từng ngày như một thói quen.
Cô nhận ra Dương Khánh An đã dần thay đổi.
Cái bóng u tối ngày nào bắt đầu tan biến, y nói nhiều hơn, cười nhiều hơn, đôi mắt u ám bắt đầu có chút tia sáng.
Nhưng đó chỉ là với Hà Phương Uyên và Hoàng Gia Hân.
Còn đối với cả thế giới ngoài kia, Dương Khánh An vẫn giữ nguyên cái vẻ trầm lắng, xa cách.
Nguyễn Minh Phương dù đã sớm rút lui khỏi cuộc đua giành lấy trái tim của Dương Khánh An, nhưng sâu trong lòng, cô ấy vẫn luôn có hảo cảm với y.
Một phần vì ngưỡng mộ thành tích học tập, một phần vì cô ấy là fan của Đao Phủ.
Nguyễn Minh Phương đã người theo dõi buổi livestream của Dương Khánh An từ những ngày đầu tiên, tới khi biết danh tính thật thì không khỏi ngỡ ngàng.
Trên lớp, Dương Khánh An ít nói chuyện, ít tiếp xúc với người khác.
Nếu không phải Hà Phương Uyên hay Hoàng Gia Hân, y chả buồn nói quá mười câu.
Nguyễn Minh Phương chỉ loáng thoáng lọt vào tai mấy câu Dương Khánh An chửi Hoàng Gia Hân, có vẻ đúng chuẩn là Đao Phủ thật chứ không phải người giống người.
Thế nhưng, trong khi Nguyễn Minh Phương đã quay xe sang hướng khác, thì Hà Phương Uyên vẫn chưa một phút giây nào buông lỏng cảnh giác.
Nàng cùng Dương Khánh An đã bao nhiêu lần rát cổ bỏng họng cảnh báo Hoàng Gia Hân rằng Nguyễn Minh Phương là cờ đỏ hạng nặng, nhưng con nhỏ lớp trưởng háo sắc đó đều bỏ ngoài tai, cứ thấy cô ấy là mắt sáng rực như bắt được vàng.
Hà Phương Uyên nhìn cái cách Nguyễn Minh Phương thỉnh thoảng vẫn đưa mắt quan sát Dương Khánh An, lòng nàng lại trỗi dậy sự lo âu.
Chỉ sợ cô ấy đang âm thầm đợi thời cơ để bành trướng hậu cung, nạp thêm cả Dương Khánh An vào.
*****
Chiều thứ Sáu hôm ấy, trụ sở chính của tập đoàn mỹ phẩm nọ khoác lên mình một diện mạo khác hẳn ngày thường để chuẩn bị cho buổi lễ ra mắt dòng sản phẩm chuyên biệt cho mùa đông.
Không gian sảnh lớn được bài trí theo phong cách tối giản với những khối đá marble trắng muốt và ánh đèn âm trần dịu nhẹ, tạo nên một cảm giác sang trọng.
Mùi hương thanh khiết của hoa trà lẫn trong vị ấm nồng của gỗ tuyết tùng tỏa ra từ các máy khuếch tán tinh dầu.
Giữa những gương mặt đại diện đối tác và các chuyên gia da liễu đang tất bật trao đổi, sự xuất hiện của Hà Phương Uyên lập tức thu hút mọi ánh nhìn.
Không chọn phong cách rầm rộ như một ngôi sao thảm đỏ, nàng bước vào tòa nhà với vẻ ngoài thanh lịch và nữ tính trong bộ trang phục mùa đông đầy tinh tế.
Chiếc váy len dệt kim màu kem ôm nhẹ lấy vóc dáng mảnh mai, kết hợp cùng áo măng tô dạ màu nâu tây đứng dáng và đôi boots da cao cổ, tạo nên một tổng thể vừa ấm áp vừa sang trọng.
Mái tóc bạch kim nổi bật được kẹp gọn một nửa phía sau bằng kẹp càng cua tinh xảo, để lộ gương mặt thanh tú với lối trang điểm tự nhiên, tôn lên làn da trắng sứ mịn màng.
Nàng di chuyển giữa các khu vực trưng bày với phong thái đĩnh đạc, chủ động bắt tay chào hỏi ban lãnh đạo công ty bằng những nụ cười lịch sự.
Trước khi buổi lễ chính thức bắt đầu, nàng dành thời gian xem lại mục giới thiệu sản phẩm, chăm chú lắng nghe đội ngũ kỹ thuật nhắc nhở những điều cần lưu ý.
Ánh mắt nàng lướt qua bảng thành phần hóa học, thỉnh thoảng gật đầu ghi nhận những thông tin quan trọng để chuẩn bị cho phần livestream sắp tới.
Mọi người xung quanh không khỏi xì xào tán thưởng trước khí chất của nàng.
Dù vẫn còn là học sinh, nhưng cách Hà Phương Uyên tương tác và xử lý tình huống lại toát ra sự chín chắn của một người đã sớm va chạm với giới làm đẹp chuyên nghiệp.
Buổi livestream giới thiệu sản phẩm chính thức bắt đầu trong phòng studio kính, kênh chat như nổ tung ngay khi Hà Phương Uyên nàng xuất hiện.
Giọng nói trong trẻo êm tai, khéo léo lồng ghép những kiến thức chuyên môn về chăm sóc da vào những lời chia sẻ gần gũi.
Nàng thong thả thử chất kem lên mu bàn tay, phân tích độ thẩm thấu và hiệu quả bảo vệ da trước cái lạnh khô hanh của mùa đông một cách rành rọt.
Sự am hiểu sâu sắc và vẻ ngoài cuốn hút của nàng khiến buổi ra mắt diễn ra vô cùng suôn sẻ, thu hút lượng tương tác khổng lồ trên các nền tảng số của công ty.
Kết thúc buổi livestream kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ, trong khi mọi người trong ekip còn đang tất bật thu dọn thiết bị và kiểm tra lại số liệu đơn hàng, Hà Phương Uyên đã lặng lẽ lẻn lên tầng thượng của tòa nhà từ bao giờ.
Nàng vừa đi vừa cẩn trọng ngó nghiêng xung quanh, đôi tai nhạy bén lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất để đảm bảo không có bất kỳ ánh mắt tò mò nào dõi theo mình.
Tới khi chắc chắn không gian lộng gió trên cao này chỉ còn duy nhất một mình, nàng mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Đôi vai vốn luôn gồng lên để giữ vẻ chuyên nghiệp nay trùng xuống.
Nàng lôi từ trong túi xách ra một bao thuốc lá cùng chiếc bật lửa kim loại.
Một điếu thuốc được rút ra, ánh lửa bập bùng lóe lên giữa cái lạnh của mùa đông, rồi một làn khói trắng mỏng manh nhanh chóng bị gió cuốn đi.
Hà Phương Uyên bắt đầu tìm đến thuốc lá từ đầu năm lớp 12.
Nàng tự ý thức được mình vẫn chưa đủ tuổi, hiểu rõ hơn ai hết những tác hại mà làn khói này gây ra cho sức khỏe và cả nhan sắc mà nàng hằng chăm sóc.
Nổi tiếng từ quá sớm kéo theo một chuỗi áp lực vô hình.
Việc liên tục phải giữ hình tượng một đại mỹ nhân hoàn hảo, một KOL với lối sống chuẩn mực trước mắt công chúng đã vắt kiệt sức lực của nàng.
Hà Phương Uyên cảm thấy một ngày chỉ có 24 giờ là quá ngắn ngủi để nàng có thể hoàn thành mọi vai trò.
Nàng bận tối mắt tối mũi, luôn phải gồng mình để cân bằng giữa việc duy trì thành tích học tập ưu tú tại lớp chọn và lịch trình đi làm dày đặc của một người nổi tiếng.
Đã vậy, việc bị kéo vào cái trò chơi sinh tử quái đản của cái khách sạn chết tiệt kia như một nhát dao chí mạng đâm vào tinh thần của nàng.
Những cơn ác mộng về cái chết, những toan tính để sinh tồn và nỗi lo sợ mất đi Dương Khánh An cứ thế bào mòn tâm trí nàng từng chút một.
Nhưng Hà Phương Uyên không hề có ý định buông tha cho bản thân mình.
Nàng là người có tham vọng lớn.
Nhan sắc, tiền tài, danh tiếng, sự nghiệp, và cả... tình yêu.
Nàng không bằng lòng với việc chỉ sở hữu một vài thứ, nàng muốn tất cả.
Tham vọng của Hà Phương Uyên không dừng lại ở việc chiếm hữu, mà nó đã biến tướng thành một loại tín ngưỡng về sự hoàn hảo.
Trong thế giới nội tâm đầy rẫy những toan tính của nàng, việc trở nên xuất sắc ở mọi phương diện không chỉ để thỏa mãn cái tôi kiêu hãnh, mà là một chiến lược phòng thủ tầm cao dành riêng cho Dương Khánh An.
Nàng tự đặt mình vào một cuộc chạy đua khốc liệt để đạt được đỉnh cao của nhan sắc, tiền tài và danh vọng vì nàng hiểu rõ bản chất của sự đố kỵ.
Hà Phương Uyên muốn mình rực rỡ và lộng lẫy như một mặt trời vĩnh cửu, khiến bất kỳ kẻ nào ngoài kia khi nhìn vào Dương Khánh An đều phải tự động nảy sinh một tâm lý tự ti mãnh liệt.
Nàng khao khát cái khoảnh khắc mà bất cứ ai có ý định nhăm nhe hay mơ tưởng đến Dương Khánh An đều phải tự nhìn lại bản thân mình rồi nảy sinh ý nghĩ: "Mình là cái thá gì mà dám tranh cướp người của Hà Phương Uyên?".
Nàng muốn sự hoàn mỹ của mình trở thành một loại áp lực vô hình, và bất cứ sự can thiệp nào cũng đều là một sự sỉ nhục đối với sự cân xứng hoàn hảo mà nàng đã tạo ra.
Đối với Hà Phương Uyên, tình yêu không chỉ là sự rung động, mà là cuộc chiến bảo vệ chủ quyền.
Nàng thà tự vắt kiệt sức lực để giữ hình tượng một hình mẫu lý tưởng, còn hơn là để xuất hiện một kẽ hở dù là nhỏ nhất cho kẻ khác có cơ hội chen chân vào.
Sự hoàn hảo chính là lớp giáp cứng cáp nhất mà nàng khoác lên, để thế giới ngoài kia chỉ có thể đứng xa mà chiêm ngưỡng, tuyệt đối không ai đủ tư cách để trở thành đối thủ cạnh tranh với nàng trên con đường chiếm giữ trái tim của người con gái ấy.
Tuy nhiên, cái giá của sự hoàn mỹ chính là sự bào mòn về tâm lý.
Hà Phương Uyên có một tật xấu khó bỏ, đó là khi căng thẳng đến cực hạn, nàng rất dễ nổi cáu.
Những áp lực từ sự nghiệp, học hành và cái khách sạn quái dị kia tích tụ lại thành một khối thuốc nổ trong lòng, chỉ chờ một mồi lửa nhỏ để bùng phát.
Và đó chính là lý do thực sự khiến nàng tìm tới điếu thuốc trên tầng thượng cô quạnh này.
Nàng không muốn mang cái bản mặt cau có, những bực dọc của thế giới ngoài kia về nhà.
Nàng sợ rằng trong một phút giây không kiểm soát được cảm xúc, nàng sẽ lỡ lời nặng lời với Dương Khánh An, người duy nhất mà nàng nguyện ý dành trọn sự dịu dàng.
Điếu thuốc lá đóng vai trò như một chiếc van xả áp suất, giúp nàng thanh lọc những độc tố trong tâm trạng trước khi bước vào cửa.
Nàng thà để phổi mình nhuốm khói, thà một mình chịu đựng sự đắng ngắt nơi đầu lưỡi, còn hơn là để một tia lửa giận dữ nào chạm đến tâm hồn của Dương Khánh An.
Dương Khánh An của nàng...
Nhìn thì có vẻ gai góc, lạnh lẽo đấy.
Nhưng chỉ có nàng mới biết rõ bên trong con người của y đầy rẫy những vết nứt.
Cuộc đời Dương Khánh An đã trải qua quá nhiều khổ đau và thiếu thốn rồi.
Nàng nhất định sẽ không để bản thân mình làm tổn thương người con gái ấy dù chỉ là vô tình.
Dương Khánh An là ưu tiên hàng đầu của nàng, dù có phải gồng mình đóng vai một thiên thần đi chăng nữa.
Thế nhưng, Hà Phương Uyên hiểu rõ hơn ai hết rằng làn khói trắng này chính là một con dao hai lưỡi đầy hiểm họa.
Thuốc lá giúp nàng xoa dịu thần kinh trong chốc lát, nhưng nó cũng là một quả bom nổ chậm có thể phá hủy thứ quý giá nhất mà nàng đang dày công bảo vệ.
Đó là sự tin tưởng của Dương Khánh An.
Người cha quá cố của Dương Khánh An, cũng là kẻ mà y căm hận đến tận xương tủy, là một tên nghiện rượu bia và thuốc lá.
Cũng chính vì lý do đấy, y ghét cay ghét đắng ba thứ này.
Nàng biết thừa, nếu một ngày nào đó để Dương Khánh An bắt gặp nàng đang kẹp điếu thuốc trên tay, hay tệ hơn là biết nàng đã lừa dối y suốt bấy lâu, y chắc chắn sẽ thất vọng và nổi trận lôi đình với nàng.
Hà Phương Uyên vừa dùng thuốc lá để giữ lại sự bình tĩnh trước mặt y, lại vừa phải dùng trăm phương ngàn kế để xóa sạch dấu vết của nó.
Có đôi lần, khi hai đứa ôm nhau thật chặt sau một ngày dài, khứu giác nhạy bén của Dương Khánh An đã thoáng ngửi thấy mùi khói thuốc nhàn nhạt vương trên tóc hay cổ áo nàng.
Những lúc ấy, tim nàng như trật một nhịp, nhưng gương mặt vẫn duy trì một vẻ thản nhiên.
Nàng luôn tìm được đủ mọi lý do bao biện hoàn hảo.
Dương Khánh An vốn dĩ dành cho nàng một sự tin tưởng tuyệt đối.
Nghe nàng giải thích, y chỉ khẽ nhíu mày rồi thôi, không một chút mảy may nghi ngờ hay truy hỏi thêm.
Sự tin cậy ấy giống như một liều thuốc độc ngọt ngào khiến Hà Phương Uyên cảm thấy tội lỗi vô ngần.
Ting ting.
Đúng lúc ấy, tiếng chuông báo tin nhắn vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.
Gương mặt đang cau có, mệt mỏi của Hà Phương Uyên lập tức giãn ra khi thấy đó là Dương Khánh An.
Darlin
Xong việc chưa
Công chúa điện hạ
Sắp goài ạ
Chuẩn bị về nè
Em đói chưa
Darlin
Đói muốn chớt
Đã gửi một ảnh.
Dương Khánh An gửi một cái meme hình con mèo với gương mặt hờn dỗi, ngồi trước cái bát không chờ đồ ăn.
Hà Phương Uyên không kìm được mà phì cười thành tiếng.
Darlin
Thèm pizza
Công chúa điện hạ
Chờ xíu tớ đón em đi ăn nhen
Darlin
Vâng ạaaaaa
Hà Phương Uyên thả tim vào dòng tin nhắn cuối cùng.
Nàng nhanh chóng dập tắt điếu thuốc, ném vào thùng rác rồi vội vàng rời khỏi sân thượng.
Trong lòng nàng lúc này như có hàng vạn bông hoa cùng lúc đua nở.
Không hiểu sao chỉ cần vài tin nhắn ngắn ngủi của Dương Khánh An cũng có tác dụng trấn an mạnh hơn cả điếu thuốc vừa rồi.
Dương Khánh An, Dương Khánh An, Dương Khánh An, Dương Khánh An, Dương Khánh An, Dương Khánh An, Dương Khánh An, Dương Khánh An, Dương Khánh An, Dương Khánh An, Dương Khánh An, Dương Khánh An,...
Nàng bước nhanh xuống cầu thang, trong đầu lúc này chỉ lặp đi lặp lại duy nhất cái tên ấy.
"Aahh~"
Hà Phương Uyên khẽ thốt lên một tiếng rên rỉ nhỏ trong cuống họng, hai má thoáng chốc ửng hồng.
Nàng tựa lưng vào vách thang máy, đưa tay lên che đi nụ cười đang dần trở nên mất kiểm soát của mình.
Nàng quả thực đã nghiện Dương Khánh An tới mức phát điên phát cuồng rồi.
Với nàng, y vừa là liều thuốc an thần dịu nhẹ nhất để chữa lành những vết thương lòng, nhưng đồng thời cũng là thứ thuốc phiện nặng đô nhất mà nàng nguyện ý đắm chìm cả đời, tuyệt đối không bao giờ muốn cai.
Nàng lôi chai nước hoa nhỏ trong túi xách ra, dứt khoát xịt lên cổ áo và cổ tay để át đi chút dư âm cuối cùng của làn khói trắng.
Đồng thời nhét viên kẹo cao su vị bạc hà cay nồng vào miệng.
Phải tức tốc đi đón bé mèo cưng của mình thôi.