Cùng lúc đó trong hoàng cung, phủ thân vương đều phát sinh hiện tượng kỳ lạ, các tiểu vương, quận chúa trong lúc hấp thụ linh khí tu luyện hoặc là đột phá cấp bậc chợt phát hiện ra linh khí xung quanh không cách nào hấp thụ vào Đan điền được.
Có thể nói chỉ cần là có huyết mạch hoàng thất đều bị ảnh hưởng, hoàng thất tiểu bối người sắc mặt đều trắng bệch lập tức chạy đi tìm phụ vương bẩm báo sự tình, đối với bọn họ tới nói không hấp thụ được linh khí không khác gì trời sập.
Vài vị thân vương nghe xong cũng thử hấp thụ linh khí vào đan điền, phát hiện ra bản thân cũng không hấp thụ được linh khí, như muốn xác định gì đó mài nhíu lại, sắc mặt càng trở nên nghiêm trọng, lập tức ra lệnh cho thân tính đi liên lạc vài hoàng huynh thân vương gặp mặt.
Tiểu bối không biết lý do nhưng huynh đệ bọn họ đều là tiên hoàng hoàng nhi làm sao không biết bí mật về huyết thề này.
Mà trong hoàng cung Mộ Dung Chính trong lúc đột phá cũng xuất hiện tình trạng Đan điền không cách nào hấp thụ được linh khí bên ngoài vào bổ trợ đột phá, sắc mặt hồng nhuận trong phút chốc trở nên trắng bệch, trong mắt khó che giấu được sự bất an hoang mang, ngày hắn lo sợ nhất đã đến.
" Đáng chết!
Đáng chết!"
" Một đám vô dụng, phái theo nhiều thị vệ truyền thừa vẫn bị người khác đoạt, đúng là vô dụng !"
Ánh mắt độc địa, tàn nhẫn đằng đằng sát khí tựa muốn ngũ mã phanh thây, bằm, văm kẻ truyền thừa thành từng mảnh nhỏ rồi quăng cho ma thú ăn.
Hắn càng tức giận hơn nữa chính là một lũ nhi tử hắn bồi dưỡng là một đám bất tài vô dụng, uổng công hắn còn phái theo nhiều thị vệ vậy mà lại để truyền thừa bị người khác đoạt đi mất, ngu xuẩn đến cùng cực.
Nếu là hoàng thất huyết mạch nhận được truyền thừa, mọi chuyện sẽ khác.
Lời nguyền huyết mạch này sẽ chính thức bị phá vỡ, Giang sơn này sẽ chính thức thuộc về hắn, thuộc về Mộ Dung hoàng thất hắn.
" Hắc vệ!"
Tẩm cung mật thất vốn chỉ có Mộ Dung Chính một người bây giờ lại xuất hiện thêm một hắc y nam nhân chân gối chân quỳ chỉ chờ lệnh từ chủ tử, nhìn liền biết đây là ám vệ riêng của Hoàng gia đặc biệt bồi dưỡng ra.
" Nửa canh giờ trẫm muốn biết hôm nay các phủ thân vương có chuyện gì phát sinh không?
Còn nữa, điều phái người chú ý toàn bộ động tĩnh phủ thân vương cho trẫm.
"
"Tuân mệnh!"
Hắc y nhân vừa lui ra, Mộ Dung Chính vung tay lên một cách thô bạo, phút chốc toàn bộ đồ vật trang trí trong mật thất vỡ tan tành, vỡ vụn, lả tả thành từng mảnh nhỏ.
"Đáng giận!
Đáng hận, tới cùng, là kẻ nào dám cả gan tranh giành, chiếm đoạt truyền thừa của ta?"
"Đáng chết, đáng chết, trẫm không cam tâm!"
Đúng như dự kiến, nửa canh giờ sau Mộ Dung Chính nhận được tin tức chính xác từ Hắc vệ.
Con cháu của hắn, phàm là kẻ có huyết mạnh tiên hoàng đều không thể hấp thu được linh khí vào Đan điền.
Nghe đến đây sắc mặt gã màu sắc càng thêm đa dạng, xanh, đỏ, tím vàng, lục chàm tím có đủ.
Đích xác là rất phong phú, biểu cảm từng chút một vỡ vụn, hung ác, điên cuồng, không cam tâm, tất cả đều hiện lên, khắc ghi lên trên tất cả.
Uy nghi, ôn hòa từng lớp từng lớp mặt nạ giả tạo trước mặt thần tử cũng đã rơi rớt xuống không còn mảnh nào.
Huyết thề đã sớm mở, nếu hắn thất tín, không giao lại ngôi vị cho người được truyền thừa Sáo kỳ lân, con cháu Mộ Dung hoàng thất về sau muốn tăng cấp là bất khả thi, nếu là thế thì người lành lặn khác gì so với phế vật?
Đời con cháu sau này được sinh ra khác gì người thường, là những kẻ mà gã luôn xem là con kiến, muốn bóp chết tùy ý, bây giờ bắt gã trở thành con kiến hắn làm sao chấp nhận được.
Mà việc bắt hắn hai tay dâng lên ngôi vị cho người khác, không chứa huyết mạch của Mộ Dung hắn, hắn không thể nào cam tâm tình nguyện vuốt đuôi mà thành thật dâng lên.
Không cam lòng, không cam tâm, trong lòng vô số cay nghiệt sớm đã chiếm trọn.
Tất nhiên là mấy hoàng huynh, thân vương sẽ vì lợi ích cá nhân mà hợp lại, đâm sau lưng, chèn ép, ép cung buộc hắn phải trả lại ngôi vị, không chừng có công, bọn họ còn có thể làm thân vương, chỉ mỗi riêng hắn là trở thành phế chủ, là Đông Lân Quốc trò cười.
Hắn đường đường là một Quốc chủ người người kính ngưỡng, sao có thể cho phép quyền uy bản thân bị bôi nhọ, trở thành trò cười của Đông Lân Quốc.
"Tên khốn chết tiệt, hắn được truyền thừa là dựa vào cái gì cơ chứ?
Hắn ta dựa vào cái gì ngồi vào vị trí Quốc chủ của hắn?
Giang sơn này là của trẫm, là của Mộ Dung trẫm thì mãi mãi vẫn của Mộ Dung trẫm!
Cho dù chết vẫn phải là của Mộ Dung trẫm!
Nghĩ đến đây hắn trong mắt lóe qua tia sáng.
"Đúng rồi, nếu như kẻ truyền thừa đó chết thì sao, cả gia tộc hắn ta nữa, vậy Sáo kỳ lân sẽ vô chủ, huyết thề sẽ vô hiệu lực.
Đúng đúng chính là vậy, chính là vậy!
Nhất định là vậy!
Hahahaha."
Nghĩ đến đây, trong lòng hắn ta ngập tràn khoái trá, ánh mắt không dung tha cho bất cứ sự nhân từ nào, hoàn toàn tà ác.
" Hắc vệ, âm thầm triệu tập tất cả tử vệ, âm thầm giết người trên tay có Sáo từ di tích ra ngoài cho trẫm.
Giết tất cả, bất kể là người nào trên tay có Sáo, đều đem giết hết cho ta !" hắn nhắn mạnh từ người trên tay có Sáo, như thể muốn ăn tươi nuốt sống bất cứ kẻ nào uy hiếp đến ngôi vị của hắn.
"Tuân mệnh!"
Ngược với Mộ Dung Chính điên cuồng bất an, bốn vị thân vương bình tĩnh hơn nhiều.
Để gia tộc khác lên làm Quốc chủ bọn họ cũng không muốn nhưng có thể giải được huyết thề cũng xem như là một chuyện tốt, bọn họ cũng không muốn con cháu đời sau của mình đời đời cứ có cây đao treo trên cổ.
"Lão đại chúng ta thật sự án binh bất động sao?"
"Lão ngũ ngươi đã quên phụ hoàng trước lúc băng hà nói gì rồi sao?
Huyết thề trên người chúng ta không phải là huyết thề bình thường, mà là liên quan đến vận mệnh của cả Đế quốc, chúng ta cần phải tuân theo tuyệt đối, cái gì cần nhắc nhở phụ hoàng đều đã nhắc nhở hết rồi, chúng ta cứ nghe theo lời phụ hoàng không sai được."
"Lão ngũ hiện tại người nên lo lắng không phải là chúng ta mà là là vị kia mới đúng, với lòng dạ hẹp hòi của vị hoàng đế cao cao tại thượng của chúng ta, hắn ta sẽ chấp nhận từ bỏ ngôi vị trí tôn, sẽ tha cho người được truyền thừa sao?"
" Vậy chúng ta có cần phái người ra tay cứu người nhận truyền thừa không?
" thân vương còn lại lên tiếng.
"Chúng ta hiện tại không biết là người nào nhận được truyền thừa không nên manh động, nói không chừng hiện tại mỗi hành động cử chỉ của chúng ta đều bị ám vệ của Quốc chủ theo dỗi, chúng ta vẫn không nên sớm đắc tội.
Còn có, hoàng gia chúng ta nỗ lực hơn trăm năm vẫn không lấy được truyền thừa, nhưng bây giờ truyền thừa đã nhận chủ chứng minh người này không phải vật trong ao, chúng ta tùy cơ ứng biến là được.
"
Nghe đến đây vài vị thân vương đồng thời gật đầu đồng ý.
Lại nói về di tích bên trong, từ khi biết được Vân Phong Nhã nhận được truyền thừa, lập tức liền có người hâm mộ, có người ghen tị, nhất là hoàng thất vài vị hoàng tử trên người đều toả ra đằng đằng sát khí, không có chút ý tứ nào muốn che giấu tham lam, tham vọng, thèm khát của mình.
Nhất là nhị hoàng tử.
" tên kia, Sáo kỳ lân là truyền thừa của hoàng thất bổn hoàng tử, tiểu tử ngươi biết điều trả lại cho bổn điện, xem như bổn điện nợ tiểu tử ngươi một ân huệ!"
Mộ Dung Hằng tự nhận thấy với địa vị thái tử tương lai của mình, lời được hứa hẹn có thể nói là Vân Phong Nhã đang trèo cao rồi.
Đám người còn chưa đi ra khỏi cảnh tượng kinh diễm vừa rồi thì nghe Mộ Dung Hằng lời nói đều muốn trợn trắng mắt.
Đừng nói hắn hiện tại chỉ là một hoàng tử, cho dù là Quốc chủ đưa ra mười lời hứa chưa chắc gì người ta đồng ý.
Mà cảnh tượng vừa rồi có ai mà không biết Sáo trên tay thiếu niên có thể khống chế cấp bậc Thần thú thuần phục, bảo vật có thể khống chế cấp bậc thần thú có thể nói thiếu niên này hiện tại trên tay là nắm giữ một nữa giang sơn sẽ ngu ngốc giao ra Sáo kỳ lân sao?
Bọn họ nơi này trong lòng có ai mà không muốn đi lên cướp đoạt Sáo kỳ lân chứ, nhưng bọn họ biết thân biết phận, không thấy một con đại Thần thú ngồi một đống đó sao?
Còn có đám người Bạch gia che chở, muốn đoạt cũng không có cửa mà đoạt.
Vân Phong Nhã còn đang cảm nhận thức hải tinh thần lực trong đầu mở rộng, có thể nói hiện tại với tinh thần lực này nàng có thể luyện chế ra được Lục phẩm Đan dược rồi.
Có tin vui người đầu tiên nàng nhìn chính là người con gái nàng yêu, môi vừa nhếch lên thì nghe câu nói ngu dốt, ấu trĩ, ngây thơ của Mộ Dung Hằng, quả thật là làm nàng mất hứng.
Với cái thể loại người phong lan tầm gửi này nàng rất lười để ý.
Ánh mắt Vân Phong Nhã vẫn luôn không rời khỏi người Bạch Lam Y, chân nàng sớm đã hướng thẳng về phía ái nhân, gió phiêu phiêu, tâm thái ngập tràn vui sướng, muốn khoe ra tất cả, muốn minh chứng bản thân với nàng ấy, khát khao được sự công nhận từ nàng ấy.
Đó là tất cả những gì còn lại trong Vân Phong Nhã.
Thấy Vân Phong Nhã không đáp lời, ánh mắt, bước chân một mực hướng về phía Bạch Lam Y, một luồng phẫn nộ bốc lên ngùn ngụt từ xương cụt, xộc thẳng lên não.
Không chút chần chừ, hắn vụt lên trước, chặn lại đường Vân Phong Nhã.
" Ta đã sống trên đời đủ lâu để gặp kẻ dám khinh thường lời ta, tên xấc xược to gan.
Bản hoàng tử muốn cho ngươi chút ân tình, mà không biết nhận lấy rượu mời, đăm theo rượu phạt.
Không biết điều!!
Ngươi biết ngươi đang đắc tội ai không?
"
Nàng nhíu mày có chút phiền hà chán ghét, Vân Phong Nhã không cho hắn có cơ hội bước thêm bước nữa trước mặt mình, phất tay một cái gã liền bị hất tung ra xa cả chục thước.
Vốn dĩ đã bị mất đi truyền thừa, hắn đã sớm tức đến phát điên, giờ bị làm lơ với khinh thường, mạo phạm đến cả thân thể.
Hắn tức điên lên gào một tiếng thật vang.
" Cho ta giết!"
Thanh âm ra lệnh phẫn nộ ngào lên đám người cứ nghĩ lại là một trận chiến mới mở ra, nhưng khi nhìn một đám thị vệ nhìn trời nhìn đất, nhìn tường đá chứ không nhìn thiếu niên.
Đám người, im lặng, im lặng mang theo tính chất quê quá, muốn cười mà phải nhịn xuống...
________________________________
🍀Tr🍀
Chúc các bạn yêu 2026 gặp nhiều may mắn nha 🍀🍀