Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [BHTT - Editing] Sau Khi Giả Làm Người Yêu Với Oan Gia, Tôi Đã Thật Sự Yêu Rồi

[Bhtt - Editing] Sau Khi Giả Làm Người Yêu Với Oan Gia, Tôi Đã Thật Sự Yêu Rồi
Chương 19: Chuyến hành trình Nam Cực (1)


Đêm hôm đó, Phó Cẩm Ngọc vẫn ở lại.

Chỉ là trong lòng cả hai đều chẳng lấy gì làm vui vẻ.

Phó Cẩm Ngọc là vì muốn biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với Lăng Tịch, còn Lăng Tịch lại vì những chuyện ban ngày mà bị gợi lại một đoạn ký ức không muốn nhớ tới.

Thực ra, Lăng Tịch chính là người đầu tiên phát hiện ra thi thể của Văn Thiến.

Ngay trong căn phòng họ ở chung, vừa đẩy cửa vào đã là một cảnh tượng thảm khốc đập vào mắt.

Lăng Tịch khi đó đã phải chịu đả kích rất lớn, dẫn đến trạng thái tinh thần luôn không ổn định, vì vậy mới buộc phải chấm dứt hoạt động nghiên cứu sớm hơn dự định.

Điều khiến Lăng Tịch mãi không thể buông bỏ được chính là cô rõ ràng đã nhận thấy sự bất thường của Văn Thiến, nhưng lại vì sơ suất mà không để tâm, càng không ra tay ngăn cản.

Chính vì những suy nghĩ ngổn ngang đó, tối hôm ấy Lăng Tịch đã gặp ác mộng.

Cô đột nhiên bừng tỉnh khỏi cơn mơ, ôm cổ thở dốc dồn dập.

Phó Cẩm Ngọc bị đánh thức liền lập tức ngồi dậy, bật đèn đầu giường.

Thấy bộ dạng này của Lăng Tịch, chân mày cô nhíu chặt, kéo bàn tay đang siết cổ của cô xuống, lại sờ lên trán, chỉ thấy toàn mồ hôi lạnh.

Lăng Tịch không phản kháng, ánh mắt vô hồn nhìn cô trân trân.

Phó Cẩm Ngọc nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, chậm rãi vỗ về sau lưng cho đến khi hơi thở của Lăng Tịch dần bình phục.

Một lúc lâu sau, Lăng Tịch mới hoàn hồn, phát hiện mình không chỉ bị ôm chặt mà cả khuôn mặt còn dán sát vào trước ngực đối phương.

Cách lớp đồ ngủ mỏng manh, cảm nhận được cơ thể mềm mại mà đầy đàn hồi kia, mặt Lăng Tịch lập tức đỏ bừng.

"Đã khá hơn chưa?"

Giọng Phó Cẩm Ngọc truyền đến từ phía trên.

Lăng Tịch đẩy Phó Cẩm Ngọc ra, ngượng ngùng không dám ngẩng đầu, lí nhí đáp: "Đỡ nhiều rồi."

Giọng Phó Cẩm Ngọc nhẹ nhàng như nước: "Ngủ tiếp nhé?"

"Ừm."

Hai người một lần nữa nằm xuống.

Phó Cẩm Ngọc xích lại gần Lăng Tịch, đặt một tay lên bụng cô, vỗ nhẹ vài cái như đang dỗ trẻ con ngủ.

Lông mi Lăng Tịch khẽ run, lòng cuối cùng cũng an định, dần chìm vào giấc ngủ.

...

Khi Lăng Tịch tỉnh dậy, cô cảm thấy toàn thân đau nhức, ván giường dưới thân không ngừng chao đảo.

Cô có chút hoang mang mở mắt, lại nhìn thấy một căn phòng xa lạ.

Chẳng lẽ đã tiến vào phó bản tiếp theo rồi?

Lăng Tịch lập tức tỉnh táo hẳn, ngồi bật dậy quan sát xung quanh.

Đây là một căn phòng được trang trí theo phong cách cổ điển, hơi hướng châu Âu thế kỷ trước.

Diện tích không lớn nhưng đồ đạc rất đầy đủ.

Phòng có ban công, từ ban công nhìn ra ngoài là một vùng biển mênh mông.

Chẳng trách cô cảm thấy cả người lắc lư, hóa ra là đang ở trên một con tàu.

Lăng Tịch thu hồi tầm mắt, tiếp tục quan sát bày trí trong phòng.

Sau đó cô phát hiện trên giường và sàn nhà vương vãi rất nhiều quần áo hỗn độn.

Có thể nhận ra chúng đều là của phụ nữ, nhưng không thuộc về cùng một người.

Về việc tại sao Lăng Tịch biết, thì chỉ có thể nói là vài món đồ lót có kích cỡ không khớp với cô lắm.

Kết hợp với tình trạng hiện tại là cơ thể đang trần trụi, cơ bắp đau nhức, trên người đầy rẫy những vết bầm đỏ lấm tấm, không khó để phán đoán chủ nhân cơ thể này vừa trải qua một đêm cuồng nhiệt đến mức nào...

Hơn nữa còn là với một người cùng giới.

Nghĩ đến trải nghiệm ở thế giới trước, Lăng Tịch nảy sinh một dự cảm chẳng mấy tốt lành.

Thế giới này không lẽ mình lại có một người tình đồng giới nữa đấy chứ...

Quả nhiên, giọng nói của hệ thống vang lên:

"Chào mừng người chơi đến với phó bản 'Chuyến hành trình Nam Cực của tàu Quang Minh', độ khó cấp B.

Tên của bạn là Tống Thần Hi, thân phận là một du khách, sẽ cùng người tình Valeryia trải qua hành trình một tháng trên biển.

Hãy đảm bảo có thể sống sót thành công sau khi hành trình kết thúc, đồng thời tìm ra hung thủ giết chết Caleb.

Người tình của bạn là một cảnh sát, bạn có thể tìm kiếm sự giúp đỡ từ cô ấy."

"Hoàn thành nhiệm vụ sẽ nhận được 360 ngày thọ mệnh, thất bại sẽ bị khấu trừ 360 ngày thọ mệnh.

Xét thấy thọ mệnh hiện tại của bạn không đủ 360 ngày, nếu nhiệm vụ thất bại, bạn sẽ bị..."

"Xóa sổ."

Lăng Tịch cướp lời.

Hệ thống rõ ràng đã khựng lại một chút, rồi mới tiếp tục: "Mời người chơi ghi nhớ sơ tâm, duy trì cảnh giác, trừ gian diệt ác, phù trợ chính nghĩa."

Lăng Tịch: "?"

Yêu cầu của hệ thống với cô cũng quá cao rồi thì phải?

"Chúc bạn may mắn."

Lăng Tịch hơi cạn lời, nhưng sau khi nghe xong yêu cầu nhiệm vụ, ý nghĩ đầu tiên của cô là...

Phó Cẩm Ngọc đâu?

Người tình tên "Valeryia" kia có phải là cô ấy không?

Nghĩ đoạn, Lăng Tịch vớ lấy một chiếc sơ mi trắng mặc vào, chân trần bước xuống giường.

Vừa đứng dậy, cô bỗng nghe thấy tiếng mở cửa.

Lăng Tịch giật mình, cảnh giác quay lại nhìn thì thấy một người phụ nữ tóc vàng, da trắng, khoác áo choàng tắm, từ phòng tắm bước ra.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Lăng Tịch ngập ngừng gọi một tiếng: "Phó Cẩm Ngọc?"

"Ừm," người phụ nữ tóc vàng đáp một tiếng, sải bước về phía Lăng Tịch.

Khi cô lại gần, Lăng Tịch mới phát hiện cơ thể này của Phó Cẩm Ngọc cao hơn cô tận mười mấy centimet, so sánh ra trông cô thật nhỏ bé.

Cô hơi ngửa đầu, ngưỡng mộ nói: "Cô cao thật đấy."

Phó Cẩm Ngọc khẽ cười.

Cô đã soi gương trong phòng tắm, chiều cao hiện tại của cô phải trên 175cm.

Tuy diện mạo không thay đổi quá nhiều nhưng ngũ quan sắc sảo hơn, nếu đoán không lầm thì đây là một người lai.

Trong lúc Lăng Tịch quan sát cô, Phó Cẩm Ngọc cũng đang nhìn Lăng Tịch.

Ngoại hình vốn có của Lăng Tịch thuộc kiểu đáng yêu, nhưng giờ đây lại càng non nớt hơn, đôi mắt hạnh tròn xoe cộng với khuôn mặt bầu bĩnh khiến cô trông như một chú thỏ nhỏ.

Hơn nữa, còn là một chú thỏ vừa bị "ức hiếp" thê thảm.

Xuyên qua lớp áo sơ mi rộng thùng thình của Lăng Tịch, Phó Cẩm Ngọc phát hiện vài vết đỏ, nhận ra đó là gì, hơi thở của cô thoáng khựng lại.

Lớp vải mỏng không che giấu được vòng eo thon gọn, đôi chân trần thon dài, những ngón chân tròn trịa trắng trẻo nhỏ xinh...

"Cô đang mặc áo sơ mi của tôi..."

Phó Cẩm Ngọc đứng đối diện Lăng Tịch, cúi đầu nhìn cô, giọng nói điềm nhiên như thể chỉ đang thuật lại một sự thật.

Lăng Tịch "A" một tiếng, cúi đầu nhìn lại.

Cô vừa nãy chỉ tùy tiện vớ đại một cái áo mặc vào, không để ý nhiều đến thế.

Giờ nhìn kỹ... có vẻ đúng là hơi rộng thật...

"Vậy tôi trả lại cho cô?"

Lăng Tịch thử dò hỏi.

Không biết có phải ảo giác hay không, Phó Cẩm Ngọc trước mắt khiến cô cảm nhận được một tia áp bức.

"Không cần, cô cứ mặc đi."

Nhận thấy sự bất an của Lăng Tịch, Phó Cẩm Ngọc lùi lại ngồi xuống cạnh giường, vuốt ngược mái tóc ướt đẫm ra sau, nhìn mặt biển ngoài ban công nói: "Nhiệm vụ hệ thống công bố lúc nãy cô cũng nhận được rồi chứ?"

"Nhận được rồi, lần này thời gian nhiệm vụ dài hơn lần trước, lại còn thêm một nhiệm vụ nữa."

Ngoài việc đảm bảo sống sót bình an trong hành trình một tháng, họ còn phải "tìm ra hung thủ giết chết Caleb".

Hơn nữa, theo kinh nghiệm ở thế giới trước, những gợi ý mập mờ của hệ thống hắc ám thường lại là trọng điểm cần quan tâm.

Cho nên câu "Ghi nhớ sơ tâm, duy trì cảnh giác, trừ gian diệt ác, phù trợ chính nghĩa" chính là yếu tố quyết định liệu họ có nhận được "điểm thưởng" hay không.

Tạm gác chuyện này sang một bên, điều đầu tiên cả hai cần làm rõ chính là thân phận của nhau.

Vẫn là lục lọi trong phòng, rất nhanh Lăng Tịch và Phó Cẩm Ngọc đã tìm thấy hai cuốn nhật ký, hai chiếc điện thoại màn hình đen trắng kiểu dáng rất cổ, cùng một số giấy tờ tùy thân.



Lời tác giả:

Phó bản mới tới rồi!!!
 
[Bhtt - Editing] Sau Khi Giả Làm Người Yêu Với Oan Gia, Tôi Đã Thật Sự Yêu Rồi
Chương 20: Chuyến hành trình Nam Cực (2)


Lăng Tịch và Phó Cẩm Ngọc trước tiên xác nhận thời điểm họ đang ở: Ngày 25 tháng 11 năm 1998.

Nghĩa là khoảng hơn 20 năm về trước.

Thân phận cụ thể của hai người lần lượt là:

Tống Thần Hi, một nghiên cứu sinh 26 tuổi.

Cô quen biết một cô gái người Nga tên là "Valeryia" qua mạng.

Hai người từ những người bạn tâm giao dần phát triển thành tình cảm trên mức bạn bè.

Thế là, họ hẹn nhau cùng tham gia chuyến du lịch du thuyền vượt biển này, đây cũng là lần đầu tiên họ gặp mặt ngoài đời thực.

Valeryia, cô gái người Nga 28 tuổi, sở hữu mái tóc vàng kim và đôi mắt xanh lục bảo.

Dáng người cao ráo, nhạy bén và thận trọng, là một cảnh sát vô cùng xuất sắc.

Cô rất yêu cô bạn gái người Trung Quốc hoạt bát, đáng yêu lại hay thẹn thùng của mình, và tràn đầy mong đợi đối với chuyến đi lần này.

Cũng may hai vị nguyên chủ đều có thói quen viết nhật ký, nhờ vậy Lăng Tịch và Phó Cẩm Ngọc mới có thể nhanh chóng nắm được tình hình.

"Cô đọc được tiếng Nga à?"

Khi thấy Phó Cẩm Ngọc dịch xong nội dung trong nhật ký, Lăng Tịch ghé sát lại nhìn một cái, tò mò hỏi.

Phó Cẩm Ngọc đáp: "Hồi đại học có học tự chọn."

Lăng Tịch nhớ Phó Cẩm Ngọc học chuyên ngành tài chính, lẽ ra chẳng liên quan gì đến ngoại ngữ.

Như nhận ra sự thắc mắc của cô, Phó Cẩm Ngọc mỉm cười: "Tôi còn học cả tiếng Pháp, tiếng Đức, tiếng Tây Ban Nha và..."

"Dừng, dừng, dừng ngay," Lăng Tịch vội vàng ngắt lời, lầm bầm: "Biết cô giỏi rồi, đừng có Versailles* nữa."

Cô đúng là thừa hơi mới đi hỏi câu đó!

*Văn học Versailles" (凡尔赛文学) ở Trung Quốc chỉ hành động khoe khoang một cách tinh tế.

Đại ý là khoe ngầm.

Phó Cẩm Ngọc không để ý, cầm lấy cuốn cẩm nang quảng cáo trên bàn trà đầu giường, bên trên là phần giới thiệu về con tàu:

Tàu Quang Minh là con tàu chuyên dụng cho việc du lịch vùng cực, toàn bộ con tàu dài 102 mét, trang bị đáy kép, có thể di chuyển trong vùng nước lạnh.

Trên tàu có nhà hàng, quán bar, bida và các cơ sở giải trí khác...

Đọc xong nội dung, Lăng Tịch lập tức nghi ngờ: "Con tàu này thực sự có thể chạy đến tận Nam Cực sao?"

Phó Cẩm Ngọc chỉ vào bản đồ đường đi đơn giản trong cẩm nang: "Điểm xa nhất là mũi phía Bắc của bán đảo Nam Cực."

"Cho tôi xem nào."

Lăng Tịch cầm lấy cuốn sổ, xem xong tuyến đường thì mặt mũi nhăn nhó như vừa ăn phải sạn: "Vùng biển gần bán đảo Nam Cực có rất nhiều băng trôi, ngay cả tàu phá băng còn chưa chắc đã đảm bảo an toàn, loại tàu nhỏ này mà cũng dám mạo hiểm?"

Nghe xong, thần sắc Phó Cẩm Ngọc cũng trở nên nghiêm trọng: "Nếu xảy ra tai nạn trên biển, tỉ lệ sống sót của chúng ta là bao nhiêu?"

"Gần như bằng không...

Cô có biết vào mùa này, nhiệt độ nước biển vùng lân cận bán đảo Nam Cực là bao nhiêu không?"

"Bao nhiêu?"

"Tháng 11, Nam Cực bắt đầu vào hè, băng trôi sẽ tan chảy.

Nhưng nhiệt độ nước biển vẫn duy trì dưới 0 độ C.

Nếu tàu Quang Minh thực sự bị chìm, nghĩa là chúng ta phải ngâm mình trong nước đá."

Trong môi trường đó, con người sẽ rất nhanh chóng tử vong vì hạ thân nhiệt.

"Cho nên, tốt nhất là hãy cầu nguyện chuyện đó đừng xảy ra."

Dù nói thế, nhưng Lăng Tịch vẫn cho rằng nguy cơ lớn nhất của nhiệm vụ lần này có lẽ chính là tai nạn biển.

Suy đoán này khiến cô bắt đầu lo âu.

Phó Cẩm Ngọc tuy không hiểu rõ khí hậu Nam Cực nhưng cũng ý thức được mức độ nghiêm trọng.

Lăng Tịch nói: "Cách tốt nhất là chấm dứt hành trình, lập tức quay về."

"Nói thì dễ hơn làm," Phó Cẩm Ngọc lắc đầu, "Trên tàu Quang Minh có hơn 100 du khách, mỗi người đều đã đóng phí hơn 20.000 USD**.

Bây giờ quay đầu, dù là hành khách hay thuyền trưởng cũng sẽ không đồng ý."

**20.000USD (1998) ~ 280tr VNĐ (1998) ~ 64 - 70 cây vàng.

Lăng Tịch thở dài: "Xem ra phải tính kế lâu dài thôi."

Dù sao hiện tại mọi thứ mới chỉ là suy đoán của họ, trong tay chưa có bất kỳ bằng chứng nào.

Lăng Tịch chợt nhớ ra điều gì đó, hỏi: "Chỗ cô có thông tin gì về 'Caleb' không?"

Phó Cẩm Ngọc lắc đầu: "Không có."

Trên tàu không có mạng cũng chẳng có sóng, điện thoại của hai nguyên chủ là loại màn hình trắng đen đời cũ, bộ nhớ có hạn, thông tin cung cấp không nhiều.

Nếu Caleb này không phải người quen của Tống Thần Hi và Valeryia, vậy khả năng lớn nhất là hắn cũng đang ở trên tàu Quang Minh.

Có thể là thuyền viên, hoặc là hành khách; có thể còn sống, hoặc đã chết.

Dù thế nào, họ cũng phải tìm ra người này.

Đang lúc Lăng Tịch mải suy nghĩ thì bụng cô đột nhiên phát ra tiếng "ọt ọt".

Phải rồi, nguyên chủ hôm qua rõ ràng đã vận động vô cùng "kịch liệt", đói đến mức này cũng là chuyện đương nhiên.

Lăng Tịch nghiêm túc nói: "Tôi nghĩ bây giờ tôi có thể ăn hết cả một con bò."

Phó Cẩm Ngọc liếc nhìn bụng cô, bật cười, không phản đối: "Thay quần áo đi, chúng ta đến nhà hàng."



Nhà hàng của tàu Quang Minh nằm ở phía trong cùng của tầng hai.

Hiện tại đúng lúc giờ cơm nên bên trong gần như kín chỗ.

Khi Phó Cẩm Ngọc và Lăng Tịch bước vào, một nữ phục vụ tiến lên đón tiếp, hỏi bằng tiếng Anh xem họ có muốn ngồi ở vị trí sát cửa sổ bên phải nhà hàng không.

Lúc đầu Lăng Tịch không hiểu tại sao cô ta lại hỏi vậy, cho đến khi đối phương nói rõ vị trí cạnh cửa sổ sẽ phải trả thêm 15% phí dịch vụ.

Phó Cẩm Ngọc rất hào phóng đồng ý, sau đó còn cho nữ phục vụ một khoản tiền tip khá hậu hĩnh.

"Đúng là Phó tổng, ra tay thật rộng rãi," Lăng Tịch nói với giọng nửa đùa nửa thật.

Phó Cẩm Ngọc kéo ghế cho Lăng Tịch, hơi khom người nói nhỏ: "Đừng coi thường những phục vụ này, nguồn tin của họ mới là phong phú nhất đấy."

Hơi nóng bên tai khiến Lăng Tịch cảm thấy ngứa ngáy, cô dùng ngón tay đẩy vai Phó Cẩm Ngọc: "Nói chuyện thì cứ nói thôi, đừng có sát rạt như vậy."

"Xin lỗi."

Phó Cẩm Ngọc phát hiện vành tai Lăng Tịch đã đỏ lan xuống tận cổ, có chút ngạc nhiên trước sự nhạy cảm của cô, lập tức lùi lại một bước rồi ngồi xuống phía đối diện.

Nữ phục vụ nhanh chóng mang thực đơn tới, giới thiệu các món ăn và các loại rượu đắt tiền.

Lăng Tịch nghe thấy giọng của cô ta hơi lạ, hỏi thăm thì biết cô ta đến từ Phần Lan.

Phó Cẩm Ngọc gọi cho Lăng Tịch một ly nước trái cây, còn mình thì gọi một ly Whisky.

"Tại sao cô được uống rượu còn tôi chỉ được uống nước trái cây?"

Lăng Tịch có chút bất mãn hỏi.

Phó Cẩm Ngọc mỉm cười: "Bởi vì tôi không muốn người khác hiểu lầm rằng mình đang ép trẻ vị thành niên uống rượu."

Rất nhiều người châu Âu không thể phán đoán chính xác tuổi của người châu Á.

Đặc biệt là bộ dạng hiện tại của Lăng Tịch, nói cô vừa mới vào cấp ba cũng có người tin.

Lăng Tịch hơi buồn bực, mặt non đâu phải lỗi của cô.

Chính xác mà nói, sinh nhật cô còn sớm hơn Phó Cẩm Ngọc một tháng, cô ấy nên gọi cô là chị mới đúng.

Đợi món ăn được dọn lên đầy đủ, Lăng Tịch xắn một miếng bít tết đưa vào miệng, nhai kỹ rồi lộ ra vẻ mặt hài lòng: "Vị cũng được đấy."

"Đúng là không tệ," Phó Cẩm Ngọc phụ họa một câu, nâng ly rượu nhấp một ngụm.

Không biết có phải do ảnh hưởng quốc tịch của cơ thể này không, Phó Cẩm Ngọc thấy tửu lượng của mình dường như rất tốt.

Một ly rượu mạnh vào bụng mà cô chỉ thấy hơi lâng lâng nhè nhẹ.

Lúc này, Lăng Tịch đột nhiên hạ thấp giọng: "Vừa nãy nữ phục vụ đó cứ nhìn chằm chằm chúng ta."

Phó Cẩm Ngọc ngẩng đầu, quả nhiên thấy nữ phục vụ đang nhìn về phía họ.
 
[Bhtt - Editing] Sau Khi Giả Làm Người Yêu Với Oan Gia, Tôi Đã Thật Sự Yêu Rồi
Chương 21: Chuyến hành trình Nam Cực (3)


Phó Cẩm Ngọc trầm ngâm một lát rồi nói: "Tôi qua nói chuyện với cô ta một chút."

Lăng Tịch biết cô định đi dò la tin tức, liền cổ vũ: "Cố lên."

Thế nhưng, chưa đầy năm phút sau, Phó Cẩm Ngọc đã quay lại.

Lăng Tịch vừa cắn ống hút vừa ngước nhìn cô: "Hỏi được gì không?"

"Doris - cô nữ phục vụ đó - nói rằng thuyền trưởng của tàu Quang Minh tên là Daren.

Ông ta là một thuyền trưởng lão luyện với hơn 20 năm kinh nghiệm đi biển, đồng thời cũng là 'ngôi sao' của con tàu này.

Mỗi tối ông ta thường đến quầy bar để uống rượu và trò chuyện cùng mọi người.

Nếu du khách muốn chụp ảnh lưu niệm thì có thể tìm ông ta vào lúc đó."

Lăng Tịch hỏi: "Nghe có vẻ vị thuyền trưởng này tính tình khá tốt nhỉ?"

"Hoàn toàn ngược lại," Phó Cẩm Ngọc lắc đầu, "Doris nói toàn bộ thuyền viên trên tàu đều vô cùng kính trọng và tin phục thuyền trưởng Daren, và tuyệt đối không ai dám làm trái lời ông ta.

Một người tính tình quá tốt thì không thể làm thuyền trưởng như vậy được."

Lời này quả thực có lý.

Lăng Tịch lại hỏi tiếp: "Doris có biết mục tiêu nhiệm vụ của chúng ta, Caleb, là ai không?"

"Đáng tiếc là không."

Lăng Tịch có chút thất vọng: "Thôi vậy, trên tàu tổng cộng chỉ có hơn 100 người, không tin là chúng ta không tìm thấy."

Phó Cẩm Ngọc vừa trò chuyện với Lăng Tịch, vừa cầm chai rượu trên bàn rót thêm một ly.

Cô ngước mắt lên, phát hiện cô phục vụ kia vẫn đang nhìn về phía này, liền lạnh mặt dùng ánh mắt cảnh cáo.

Vừa nãy, Doris thực chất đã hỏi cô có muốn cùng cô ta "vui vẻ một đêm" không.

Phó Cẩm Ngọc đã từ chối ngay lập tức với lý do mình đã có bạn đời.

Không ngờ đối phương lại rất thản nhiên bày tỏ rằng cô ta không phiền, thậm chí còn hy vọng được "gia nhập" cùng cả hai.

Phó Cẩm Ngọc xưa nay vốn bảo thủ trong chuyện tình cảm, cực kì phản cảm với loại đề nghị phóng túng này.

Đặc biệt khi nghe Doris dùng những từ như "đáng yêu", "quyến rũ" để hình dung Lăng Tịch, trong lòng cô cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Nhưng những chuyện bẩn thỉu này, Phó Cẩm Ngọc không muốn để Lăng Tịch biết, nên không nói ra.

Ăn xong, Lăng Tịch và Phó Cẩm Ngọc cùng nhau lên boong tàu.

Lúc này tàu Quang Minh tuy đã tiến gần vòng Nam Cực, nhưng nhiệt độ vẫn chưa quá thấp, chỉ là gió biển trên boong rất mạnh.

Lăng Tịch bị thổi đến mức cả người rối tung, tóc táp đầy mặt, đứng cũng không vững.

Phó Cẩm Ngọc nắm lấy cánh tay Lăng Tịch, kéo về phía mình, chắn bớt phần lớn gió.

Sau đó, cô lấy từ trong túi ra một sợi dây buộc tóc, động tác nhẹ nhàng giúp Lăng Tịch buộc lại mái tóc.

Lăng Tịch thở phào nhẹ nhõm: "Cảm ơn."

Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt hạnh long lanh nước trông vô cùng vô tội.

Phó Cẩm Ngọc dùng ngón tay khều một lọn tóc của Lăng Tịch ra sau: "Đừng làm nũng."

Lăng Tịch: "?"

Nũng cái đầu cô ấy!

Lăng Tịch lườm Phó Cẩm Ngọc một cái cháy mặt, rồi đi đến mép lan can tàu, trèo hẳn lên.

Thấy nửa thân trên của cô đã nhoài ra ngoài, Phó Cẩm Ngọc vội vàng lao tới giữ chặt lấy, nghiêm giọng: "Cô làm cái gì thế?

Mau xuống ngay!"

Lăng Tịch không thèm để ý, cứ nhìn chăm chăm xuống dưới như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Phó Cẩm Ngọc không còn cách nào khác, đành phải ôm chặt lấy eo Lăng Tịch để cố định cơ thể cô.

Một lát sau, Lăng Tịch vỗ vỗ vào tay Phó Cẩm Ngọc, ra hiệu muốn xuống.

Phó Cẩm Ngọc trực tiếp nhấc người xuống.

Thấy mặt cô đen như nhọ nồi, Lăng Tịch cười hì hì sát lại gần: "Cô không nghĩ là tôi định nhảy biển đấy chứ?"

Phó Cẩm Ngọc nghiến răng: "Tôi tưởng cô lại định làm chuyện điên rồ."

Lăng Tịch từ nhỏ đã thích những hoạt động nguy hiểm và kích thích.

Phó Cẩm Ngọc từng tận mắt chứng kiến cô ngã từ trên cây xuống, chân bị một vết rạch dài, vậy mà cô vừa lau nước mắt vừa đòi trèo lại lần nữa.

Đúng kiểu "lành sẹo quên đau"*.

Điều này khiến Phó Cẩm Ngọc luôn vô thức để mắt kỹ đến mọi hành động của Lăng Tịch, như thể mắc phải PTSD**.

*好了伤疤忘了疼: Câu tục ngữ này là lời cảnh báo rằng người ta nên học hỏi từ đó và rút ra bài học sâu sắc để tránh lặp lại "vết xe đổ".

Những người "quên đi nỗi đau khi vết thương đã lành" thường là những người có ý thức về lợi - hại rất mờ nhạt, hay tự cho mình là thông minh và kiêu ngạo, hoặc bất cẩn và tắc trách, hoặc biết mình không nên làm điều gì đó nhưng khả năng tự kiểm soát kém.

Những người như vậy cần phải tỉnh ngộ trước thực tế khắc nghiệt: nếu đã từng chịu tổn thất hoặc thiệt hại, họ nên nghiêm túc xem xét lý do hoặc tìm ra nguyên nhân gốc rễ, rút kinh nghiệm và tránh bị tổn hại lần nữa.

*PTSD (Rối loạn Căng thẳng Sau Sang chấn) là một tình trạng sức khỏe tâm thần xảy ra sau khi một người trải qua hoặc chứng kiến sự kiện cực kỳ đau thương, đe dọa tính mạng hoặc sự an toàn.

Lăng Tịch không biết Phó Cẩm Ngọc đang nghĩ gì, cô nghiêm túc giải thích: "Tôi không có làm bậy đâu, tôi đang xem trên tàu này có bao nhiêu xuồng cứu sinh và bè cứu hộ."

"Số lượng có đủ không?"

Phó Cẩm Ngọc bị kéo về thực tại.

"Đủ rồi," Lăng Tịch mỉm cười, "May mà thuyền trưởng Daren này không giống thuyền trưởng Edward của tàu Titanic, cắt giảm số lượng xuồng cứu sinh."

Tất nhiên, nửa câu sau của Lăng Tịch chỉ là trêu đùa.

Thực tế, số xuồng cứu sinh trên Titanic phù hợp với yêu cầu pháp luật thời bấy giờ, chỉ là do hạn chế của thời đại và công nghệ, khiến nhà thiết kế và thuyền trưởng đều thiếu kinh nghiệm ứng phó với tai nạn hàng hải.

Cô nhún vai: "Chỉ hy vọng thuyền trưởng Daren của chúng ta cũng đáng tin cậy như danh tiếng của ông ta."

Phó Cẩm Ngọc nhận xét sắc bén: "Nếu thực sự như vậy, có lẽ phó bản này đã không tồn tại."

Nhìn ra đại dương xa xăm, Lăng Tịch cảm thán: "Nếu không phải bất cứ lúc nào cũng có thể 'ngỏm', thì tôi cũng khá thích những thế giới phó bản này."

Hồi nhỏ, Lăng Tịch từng xem một bộ phim hoạt hình, nhân vật chính mỗi ngày thức dậy đều biến thành một vai khác nhau, khiến cô ngưỡng mộ suốt một thời gian dài.

"Nhưng chắc là cô ghét chuyện này lắm nhỉ," Lăng Tịch nghiêng người nhìn Phó Cẩm Ngọc, "Nó hoàn toàn phá hỏng kế hoạch cuộc đời của cô."

Lăng Tịch nghĩ, ước mơ lớn nhất của Phó Cẩm Ngọc hẳn là xây dựng đế chế thương nghiệp của mình ngày càng lớn mạnh.

Giờ bị hệ thống này làm cho đảo lộn hết cả, trong lòng chắc chắn rất bực bội.

Thế nhưng, cô lại đáp: "Không ghét, thấy cũng tốt."

Lăng Tịch ngạc nhiên: "Không giống lời của một kẻ cuồng công việc như cô nói chút nào."

Phó Cẩm Ngọc cảm thấy Lăng Tịch hiểu lầm mình quá sâu: "Tôi cũng có lúc mệt mỏi, cứ coi như đang đi nghỉ dưỡng đi."

"Cũng đúng," Lăng Tịch tựa người lên lan can, nhìn về phía xa, "Ngắm biển nhiều một chút, có lẽ phiền não sẽ bị sóng cuốn trôi hết."

Phó Cẩm Ngọc nhớ đến đêm trước khi vào phó bản, lúc Lăng Tịch giật mình tỉnh giấc, liền thử dò hỏi: "Trước khi cô rời Nam Cực, có phải đã xảy ra chuyện gì không tốt không?"

Lăng Tịch không ngờ Phó Cẩm Ngọc lại nhắc đến đề tài này, liền trầm mặc.

Khi Phó Cẩm Ngọc tưởng cô sẽ không trả lời, thì nghe thấy giọng cô: "Bức ảnh cô thấy hôm đó, cô gái chụp chung với tôi tên là Văn Thiến.

Cậu ấy là đồng nghiệp của tôi ở trạm khảo sát Nam Cực, chúng tôi ở chung ký túc xá, quan hệ rất tốt."

"Vậy giờ cô ấy vẫn còn ở Nam Cực sao?"

Lăng Tịch thở dài: "Cô ấy chết rồi..."

Phó Cẩm Ngọc ngỡ ngàng: "Chết như thế nào?"

"Tự sát."

"Tại sao cô ấy lại tự sát?"

"Tôi cũng không biết..."

Lăng Tịch quay sang nhìn Phó Cẩm Ngọc.

Thực ra cô không muốn nhắc đến chuyện này, nhưng lại cảm thấy cần phải nói ra để trút bớt những cảm xúc bị đè nén trong lòng.

"Mấy ngày đó tâm trạng Văn Thiến có chút sa sút, nhưng không có hành động gì bất thường.

Hôm trước sinh nhật cậu ấy, tôi còn làm cho cậu ấy một chiếc bánh kem đơn giản.

Cậu ấy nói hy vọng sinh nhật năm sau tôi có thể đến thăm cậu ấy."

Ai ngờ, giờ đã âm dương cách biệt.



Lời của editor:

Tới chương này thì đã hiểu rõ ràng câu giới thiệu ban đầu của tác giả rồi đó, hehe.

"Lăng Tịch không ưa thái độ ra vẻ của Phó Cẩm Ngọc, còn Phó Cẩm Ngọc cũng không thích sự tùy tiện, phóng túng của Lăng Tịch."
 
[Bhtt - Editing] Sau Khi Giả Làm Người Yêu Với Oan Gia, Tôi Đã Thật Sự Yêu Rồi
Chương 22: Chuyến hành trình Nam Cực (4)


Lăng Tịch hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra vào ngày hôm đó.

"Ngày Văn Thiến mất, đội khảo sát nước H đã gửi tín hiệu cấp cứu khẩn cấp.

Họ nói có hai thành viên của họ đi xuồng cao su thực hiện khảo sát ngoài trời nhưng vì thiết bị liên lạc hết pin nên đã mất liên lạc hơn một tiếng đồng hồ, hy vọng chúng tôi có thể cử người hỗ trợ tìm kiếm."

"Trạm trưởng phân công tôi và anh Lượng mỗi người dẫn một nhóm, tìm kiếm dọc theo đường bờ biển.

Văn Thiến lúc đó nói trong người không khỏe nên không tham gia.

Nhóm của tôi khi băng qua một sườn núi tuyết, một thành viên kỳ cựu bị trượt chân, suýt nữa thì rơi xuống biển.

Sau khi cứu được anh ấy, trời đã sập tối, chúng tôi buộc phải tay trắng trở về.

Tôi lo cho sức khỏe của Văn Thiến nên về phòng tìm cô ấy, vừa đẩy cửa ra đã ngửi thấy một mùi máu nồng nặc."

Nói đến đây, Lăng Tịch đột nhiên khựng lại.

Phó Cẩm Ngọc đặt tay lên vai Lăng Tịch, lúc này mới phát hiện cô đang run rẩy.

Lăng Tịch nép sát vào người Phó Cẩm Ngọc như muốn tìm kiếm một chút cảm giác an toàn:

"Mùi máu xộc thẳng vào mũi khiến tôi có dự cảm chẳng lành.

Cúi đầu xuống, tôi thấy máu đã chảy ra tận cửa, tụ lại thành một vũng nhỏ dưới khe cửa.

Tôi hoảng sợ gọi tên Văn Thiến mấy lần nhưng cô ấy không đáp lại.

Tôi lập tức dùng máy liên lạc báo cho trạm trưởng, rồi do dự không biết có nên vào hay không."

Nếu Văn Thiến chỉ bị thương, cô nên vào cứu ngay.

Nhưng nếu Văn Thiến đã chết, việc cô vào có thể làm xáo trộn hiện trường.

Lăng Tịch cũng không hiểu tại sao lúc đó mình lại nghĩ nhiều đến thế, có lẽ vì quá căng thẳng nên suy nghĩ bị hỗn loạn.

Cuối cùng, cô vẫn quyết định vào kiểm tra tình hình của bạn mình.

Tuy nhiên, hành động này đã trở thành cơn ác mộng đeo bám Lăng Tịch suốt thời gian dài.

Khi bước vào phòng, cô thấy Văn Thiến nằm trong vũng máu, bụng cắm một con dao găm, cổ tay cũng có vết cắt.

"Tôi dùng tay thử hơi thở nhưng không cảm nhận được gì.

Áp tai vào ngực cũng không nghe thấy tiếng tim đập.

Thực ra tôi cũng biết, với lượng máu chảy ra nhiều như thế, chắc chắn không thể sống nổi rồi."

Lăng Tịch vô thức nhìn xuống đôi bàn tay mình, như thể trên đó vẫn còn vương lại lớp máu sền sệt của người bạn thân.

"Sau đó thì sao?"

Phó Cẩm Ngọc cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

Lăng Tịch lấy lại tinh thần, tiếp tục nói: "Sau đó trạm trưởng, các đồng nghiệp và bác sĩ ở trạm y tế đều đến.

Họ xác nhận Văn Thiến đã chết và bắt đầu điều tra nguyên nhân."

Đây là lần đầu tiên có thành viên đội khảo sát tử vong tại căn cứ.

Bác sĩ kiểm tra và xác nhận thời gian tử vong chỉ cách lúc Lăng Tịch phát hiện thi thể khoảng 2 tiếng.

Sáu người đi cứu hộ (bao gồm Lăng Tịch) nhanh chóng được loại trừ khỏi diện tình nghi.

Những thành viên khác không có chứng cứ ngoại phạm, nhưng vì hiện trường không có dấu vết người lạ ra vào nên vụ việc nhanh chóng được kết luận là tự sát.

"Chúng tôi suy đoán Văn Thiến đã cắt cổ tay trước, nhưng vì vết cắt không đủ sâu để gây tử vong nhanh chóng, nên cô ấy đã dùng dao đâm vào bụng.

Không may là nhát dao trúng vào lá lách, gây xuất huyết ồ ạt, cô ấy rơi vào hôn mê rồi tử vong."

Phó Cẩm Ngọc nghe đến đây thì nhíu chặt mày.

Phải có quyết tâm lớn đến nhường nào mới chọn cách kết thúc cuộc đời thảm khốc như vậy?

Và Lăng Tịch, người chứng kiến tận mắt, đã phải chịu đả kích lớn đến mức nào?

"Điều kiện ở căn cứ thô sơ, chúng tôi đào một hầm băng ở bên ngoài, đặt thi thể Văn Thiến vào đó, chờ người trong nước đến tiếp nhận."

Lăng Tịch nén lại vị chua xót nơi sống mũi, điều chỉnh nhịp thở.

"Văn Thiến là nhà nghiên cứu thiên văn, cô ấy yêu nhất là bầu trời sao ở Nam Cực.

Chúng tôi đặt cô ấy nằm dưới bầu trời, hy vọng mảnh đất này có thể an ủi linh hồn cô ấy...

Chỉ là tôi không hiểu," Lăng Tịch nhìn Phó Cẩm Ngọc, "Văn Thiến có gia đình hạnh phúc, tương lai xán lạn, sự nghiệp yêu thích, tại sao lại chọn rời bỏ thế giới này?"

Phó Cẩm Ngọc không biết Văn Thiến, cũng không rõ cô ấy đã trải qua những gì, nhưng cô biết Lăng Tịch rất coi trọng người bạn này, nên mới day dứt khôn nguôi trước sự ra đi ấy.

"Ai cũng có những chuyện trong lòng không thể đối mặt, họ cũng sẽ không nói với người khác, chỉ có thể để chúng gặm nhấm trong lòng."

Lăng Tịch đột nhiên hỏi: "Vậy cô có không?"

Phó Cẩm Ngọc sững lại, nhẹ nhàng thở dài: "Có, nhưng tôi đang cố gắng hòa giải với nó."

"Nếu không hòa giải được thì sao?"

"Tôi không biết..."

Phó Cẩm Ngọc nói đùa một câu, "Nhưng chắc cũng không đến mức tự sát đâu, dù sao thế giới này vẫn còn những khoản tiền mà tôi chưa kiếm hết."

Lăng Tịch: "?"

Dù câu đùa của Phó Cẩm Ngọc khá vụng về, nhưng lại khiến tâm trạng Lăng Tịch nhẹ đi không ít.

Phó Cẩm Ngọc vỗ nhẹ vai Lăng Tịch, nhìn thẳng vào mắt cô nói: "Mỗi người đều chỉ cần chịu trách nhiệm với cuộc đời của chính mình, việc cô cần làm bây giờ là trân trọng mạng sống bản thân."

Lăng Tịch sững lại: "Tôi sẽ làm vậy."



Hai người từ boong tàu quay về phòng, tổng hợp lại những manh mối có được hiện tại.

Đã biết tàu Quang Minh là một con tàu tham quan cực địa, xuất phát từ Argentina, đi qua các điểm tham quan như quần đảo Falkland, đảo Nam Georgia, cuối cùng đến bán đảo Nam Cực.

Đây là một tuyến đường du lịch cực kỳ kinh điển, tàu Quang Minh đã qua lại trên tuyến đường này hàng chục lần.

Do đó, thuyền trưởng Daren tràn đầy tự tin vào chuyến đi lần này.

Hiện tại, tàu Quang Minh vừa mới rời khỏi quần đảo Falkland, đang trên đường đến đảo Nam Georgia.

Lăng Tịch rất quen thuộc với thông tin về các hòn đảo này, cô kể cho Phó Cẩm Ngọc nghe về các loài động vật hoang dã trên đảo Nam Georgia như chim cánh cụt Gentoo, hải cẩu lông*, chim hải âu... cũng kể về những tội ác mà các đội săn cá voi đã gây ra ở đây từ vài chục năm trước.

"Thời điểm này, băng trôi trên vùng biển đi Nam Georgia sẽ không quá nhiều, tàu Quang Minh chắc là có thể đối phó được.

Nhưng nửa đoạn sau thì khó nói lắm."

Lăng Tịch vẫn lo lắng về việc này, mặc dù cô biết trên tàu Quang Minh được trang bị đủ xuồng cứu sinh.

Các tảng băng sơn trên mặt biển không ngừng trôi nổi di động, không ai có thể dự liệu được điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước.

"Xem ra chúng ta cần trao đổi với vị thuyền trưởng kia một chút," Phó Cẩm Ngọc trầm tư nói.

Theo lời nữ phục vụ Doris, thuyền trưởng Daren hầu như tối nào cũng đến quán bar trên tàu.

Vì vậy, ở đó họ có thể tìm thấy cơ hội bắt chuyện với ông ta.

Đến khoảng 8 giờ tối, Lăng Tịch và Phó Cẩm Ngọc cùng nhau đi đến quán bar.

"Nơi này đông thật đấy, chắc hơn nửa số người trên tàu đều có mặt ở đây rồi."

Lăng Tịch nhìn quanh một vòng, ngạc nhiên nói.

"Giải trí trên tàu vốn không nhiều," Phó Cẩm Ngọc kéo Lăng Tịch ngồi xuống quầy bar, lịch sự dùng tiếng Anh nói với người pha chế: "Làm ơn cho tôi một ly Sazerac**."

**Sazerac là một loại cocktail kinh điển có nguồn gốc từ New Orleans, nổi tiếng là một trong những cocktail cổ nhất nước Mỹ, được làm từ rượu whiskey (thường là rye whiskey) hoặc cognac, Peychaud's bitters, đường và được tráng ly bằng absinthe (hoặc Herbsaint).

Người pha chế cười đáp lễ, rồi hỏi Lăng Tịch muốn uống gì.

"Cho cô ấy một ly nước trái cây, cảm ơn."

Phó Cẩm Ngọc lên tiếng trước khi Lăng Tịch kịp trả lời.

Lăng Tịch không có ý kiến gì, dù sao cô cũng không thích uống rượu.

Người pha chế nhìn Phó Cẩm Ngọc, rồi lại nhìn Lăng Tịch, cười nói: "Tình cảm của hai người tốt thật đấy."

Vì anh ta dùng từ "couple", khiến Lăng Tịch cảm thấy hơi không tự nhiên.

Chẳng lẽ cô và Phó Cẩm Ngọc trông giống một cặp đôi lắm sao?

Ngược lại, Phó Cẩm Ngọc tỏ ra vô cùng thản nhiên, còn lịch sự cảm ơn.

Để thăm dò tin tức, Phó Cẩm Ngọc trò chuyện với người pha chế.

May mắn là người pha chế này tình cờ quen biết một vị khách tên là "Caleb".

"Ngài Caleb là người rất am hiểu về rượu, chúng tôi trò chuyện rất hợp."

Người pha chế nói như vậy.



Lời tác giả:

Tan làm về nhà ăn cơm xong, không cẩn thận ngủ quên mất...

Nửa đêm tỉnh dậy, thức dậy cập nhật.
 
[Bhtt - Editing] Sau Khi Giả Làm Người Yêu Với Oan Gia, Tôi Đã Thật Sự Yêu Rồi
Chương 23: Chuyến hành trình Nam Cực (5)


Người pha chế rõ ràng rất quen thuộc với vị khách tên là "Caleb" này.

Theo lời anh ta, Caleb là một "kẻ nát rượu uyên bác".

"Không lẽ hắn ta uống rượu đến chết đấy chứ?"

Lăng Tịch nhỏ giọng phàn nàn với Phó Cẩm Ngọc.

Nghiện rượu không chỉ gây suy đa tạng mà còn có thể khiến người ta đột tử.

Chẳng hạn như khi nôn mửa khiến dị vật làm tắc đường hô hấp dẫn đến ngạt thở, viêm tụy cấp bùng phát, hay phản ứng với thuốc gây ngộ độc acetaldehyde*...

Nghĩ đến đây, Lăng Tịch đẩy ly rượu của Phó Cẩm Ngọc ra xa một chút: "Cô uống ít thôi."

*Acetaldehyde (hay etanal) là một hợp chất hóa học hữu cơ dễ bay hơi, có công thức CH₃CHO, tồn tại tự nhiên trong trái cây, cà phê và là sản phẩm trung gian khi cơ thể chuyển hóa rượu gây ra tình trạng say, đóng vai trò quan trọng trong công nghiệp và có tác dụng gây hại cho sức khỏe, được phân loại là chất có khả năng gây ung thư.

Phó Cẩm Ngọc mới chỉ uống một ngụm: "..."

Đúng lúc này, trong đám đông bỗng vang lên một tràng reo hò.

"Ồ, thuyền trưởng Daren kính mến của chúng ta tới rồi!"

Nghe lời người pha chế, Lăng Tịch quay đầu nhìn lại, thấy một người đàn ông khoảng 50 tuổi, vóc dáng trung bình bước vào từ phía cửa.

Ông ta mỉm cười, vẫy tay chào mọi người.

Lăng Tịch tận mắt chứng kiến mức độ nổi tiếng của vị "thuyền trưởng ngôi sao" này, cảm thấy hơi khó hiểu.

Lúc này, người pha chế nói: "Quý cô đến từ phương Đông này chắc là vẫn chưa biết về chiến tích của thuyền trưởng Daren nhỉ?"

Lăng Tịch gật đầu: "Đúng là tôi chưa từng nghe qua."

"Thuyền trưởng Daren của chúng tôi 7 năm trước khi điều khiển tàu Quang Minh đã từng gặp phải hải tặc tấn công.

Ông ấy đã dẫn dắt thủy thủ đoàn vùng lên phản kháng, tiêu diệt toàn bộ hải tặc, bảo vệ an toàn cho hàng trăm hành khách, còn vì thế mà được chính phủ trao tặng huân chương danh dự đấy."

"Vậy thì ông ấy thật anh dũng."

"Đúng vậy," người pha chế gật đầu, "Hơn nữa thuyền trưởng Daren ra khơi mấy chục năm nay, chưa từng để xảy ra bất kỳ sự cố nào."

Lời này vừa thốt ra, Lăng Tịch liền cảm thấy có chút không ổn.

Bởi vì theo cô biết, một khi đã lập flag** kiểu này, nếu không có gì bất ngờ thì chắc chắn sẽ có bất ngờ xảy ra.

**Thường dùng để chỉ việc tạo ra một dấu hiệu, một "tín hiệu" ngầm hoặc công khai, về một hành động, lời nói, hoặc tình huống có thể dẫn đến kết quả cụ thể, thường là hài hước, bất ngờ, hoặc mang tính dự báo (tiên tri) về tương lai.

Do thuyền trưởng quá được hoan nghênh, Phó Cẩm Ngọc và Lăng Tịch tạm thời không tìm được cơ hội thích hợp để nói chuyện với ông ta, chỉ có thể trơ mắt nhìn ông ta rời đi.

Lăng Tịch thở dài: "Thôi bỏ đi, dù sao bây giờ có nói ông ta cũng không tin."

Chẳng lẽ lại chạy tới nói với đối phương rằng "Tôi thấy kỷ lục hơn 20 năm không sự cố của ông sắp bị phá vỡ rồi"?

Nghe thấy lời không may mắn như vậy, thuyền trưởng Daren chắc chắn sẽ cảm thấy bị xúc phạm...

Phó Cẩm Ngọc cũng nói: "Không vội, vẫn còn cơ hội."

Sau khi thuyền trưởng Daren rời quán bar, Phó Cẩm Ngọc và Lăng Tịch không lập tức rời đi, họ đang chờ nhân vật mục tiêu của nhiệm vụ là "Caleb" xuất hiện.

Quả nhiên, theo ám hiệu của người pha chế, một người đàn ông cao lớn, có râu quai nón bước vào.

Lăng Tịch quan sát ngoại hình của Caleb, phát hiện anh ta khoảng hơn 30 tuổi, tóc vàng nâu, mắt xanh lam, ăn mặc rất chỉnh tề và cầu kỳ, nhìn là biết điều kiện kinh tế không tệ.

Phó Cẩm Ngọc lúc này nói: "Anh ta chắc là một thương nhân buôn rượu."

Lăng Tịch ngạc nhiên quay đầu: "Sao cô biết?"

Phó Cẩm Ngọc thản nhiên đáp: "Chiếc huy hiệu trên ngực anh ta là biểu tượng của một hiệp hội thử rượu rất nổi tiếng trên thế giới, tiêu chuẩn gia nhập rất cao."

"Cô cũng nghiên cứu mấy cái này à?"

"Một chút thôi," Phó Cẩm Ngọc giải thích, "tôi có một đối tác là thành viên của hiệp hội này, từng kể với tôi một vài điều."

"Vậy thì hiệp hội này cũng khá lâu đời đấy."

Dù sao thời đại họ đang ở là của 20 năm trước.

"Đúng là rất lâu đời..."

Phó Cẩm Ngọc đang nói dở thì thấy Caleb đi đến trước quầy bar, chào hỏi người pha chế một cách quen thuộc.

"Người anh em, cho tôi một ly Sazerac."

Người pha chế chỉ về hướng Phó Cẩm Ngọc: "Trùng hợp thật đấy, vừa nãy quý cô này cũng gọi một ly Sazerac."

Biết người pha chế cố ý kết nối hai bên, Phó Cẩm Ngọc giơ ly rượu ra hiệu với Caleb.

Ánh mắt Caleb thoáng qua một tia kinh ngạc, sau đó trực tiếp ngồi xuống vị trí bên cạnh.

Anh ta rất khéo ăn nói, mượn cái gọi là "duyên phận cùng gọi một loại rượu" để bắt chuyện với Phó Cẩm Ngọc.

Phó Cẩm Ngọc kín đáo dò hỏi đối phương, biết được Caleb đúng là một thương nhân buôn rượu, lần này đi du lịch cùng vợ.

Vợ anh ta, Haley, do bị say sóng nên hiện đang nghỉ ngơi trong cabin.

Thấy Caleb ngày càng có hứng thú với Phó Cẩm Ngọc, thái độ cũng ngày càng niềm nở, Lăng Tịch bỗng cảm thấy có chút khó chịu không hiểu vì sao.

Hơn nữa...

Cái tên Phó Cẩm Ngọc này chẳng phải là không thích cười sao?

Chẳng phải cô ấy nói không có hứng thú với đàn ông sao?

Sao tự nhiên lại nói nhiều thế?

Tâm trạng Lăng Tịch càng lúc càng bực bội, cô cầm ly nước trái cây trên bàn định uống để hạ hỏa, kết quả vừa mới vào miệng đã phát hiện đó lại là rượu!

Lăng Tịch nhíu mày, nuốt thứ chất lỏng đắng chát đó xuống.

Phía bên kia, Phó Cẩm Ngọc vừa biết được từ miệng Caleb rằng tình cảm của anh ta và vợ đang gặp khủng hoảng, đang định khai thác thêm thông tin thì đột nhiên có một bàn tay kéo mạnh cổ áo trước ngực cô.

Chưa đợi Phó Cẩm Ngọc kịp phản ứng, một thân thể mềm mại ấm áp đã tựa vào, chui thẳng vào lòng cô.

Sợ Lăng Tịch ngã, Phó Cẩm Ngọc vội vàng ôm chặt người lại, cúi đầu liền bắt gặp một đôi mắt sáng long lanh.

"Đừng nói chuyện với anh ta nữa," Lăng Tịch gác hai tay lên vai Phó Cẩm Ngọc, nhỏ giọng càu nhàu, rồi vùi đầu vào trước ngực cô cọ cọ.

Phó Cẩm Ngọc ngửi thấy mùi rượu trên người Lăng Tịch, nhìn về phía quầy bar, quả nhiên nửa ly rượu còn lại của cô lúc nãy đã biến mất.

Tửu lượng kém như vậy mà còn dám uống trộm rượu...

Phó Cẩm Ngọc vừa giận vừa buồn cười, cúi đầu đe dọa bên tai Lăng Tịch: "Cô uống trộm rượu của tôi, là phải bồi thường đấy."

Lăng Tịch lại lập tức bịt tai lại, giọng nói mềm nhũn: "Cô đừng nói nữa, tôi đau đầu."

Phó Cẩm Ngọc: "..."

Thật là một màn "vừa ăn cướp vừa la làng".

Caleb ở bên cạnh nhìn tư thế thân mật của hai người, ngập ngừng hỏi: "Vị này là?"

"Người yêu của tôi...

Xin lỗi, chúng tôi phải về trước."

Phớt lờ sắc mặt thay đổi đột ngột của Caleb, Phó Cẩm Ngọc trực tiếp bế ngang Lăng Tịch lên, rồi bước ra khỏi quán bar.

...

Sáng sớm hôm sau, khi Lăng Tịch tỉnh dậy, cô phát hiện mình đang được người ta ôm trọn trong lòng, bàn tay đặt bên eo cô thon dài trắng trẻo, khớp xương rõ ràng, giống như một tác phẩm nghệ thuật.

Lăng Tịch quay đầu nhìn một cái, quả nhiên là Phó Cẩm Ngọc.

Hồi tưởng lại những chuyện xảy ra tối qua, cô chỉ nhớ mình uống nhầm rượu của Phó Cẩm Ngọc, sau đó bắt đầu thấy chóng mặt...

Rồi sao nữa?

Cô về bằng cách nào?

Lăng Tịch đang cố gắng nhớ lại thì bàn tay bên eo đột nhiên siết chặt, sau đó cô bị người ta xoay người lại.

"Tỉnh rồi?"

Phó Cẩm Ngọc chỉ dùng một bàn tay đã giữ chặt lấy eo Lăng Tịch, ấn cô xuống giường.

Lăng Tịch nhìn người đang bao phủ phía trên mình, chớp chớp mắt, không hiểu sao Phó Cẩm Ngọc lại mang theo một thân oán khí nặng nề như vậy.

Phó Cẩm Ngọc thấy vẻ mặt vô tội của cô, tức đến mức nghiến răng.

"Cô có biết nết rượu của mình tệ đến mức nào không?"

Lăng Tịch thành thật đáp: "Không biết."

Bình thường cô rất ít khi uống rượu, nhưng cũng tự biết tửu lượng của mình chắc không ra gì.

Chẳng lẽ tối qua sau khi say khướt, cô đã làm chuyện gì mất mặt rồi?

Vừa nghĩ đến việc mình có thể đã làm trò cười trước mặt đối thủ một mất một còn, Lăng Tịch cũng không thể bình tĩnh nổi nữa.
 
[Bhtt - Editing] Sau Khi Giả Làm Người Yêu Với Oan Gia, Tôi Đã Thật Sự Yêu Rồi
Chương 24: Chuyến hành trình Nam Cực (6)


Thấy vẻ mặt đầy thấp thỏm của Lăng Tịch, tâm trạng của Phó Cẩm Ngọc cuối cùng cũng tốt lên một chút.

Tối hôm qua, sau khi cô đưa Lăng Tịch về phòng, tên ma men này bắt đầu hò hát không ngừng.

Ngay cả những bài hát từ thời mẫu giáo cũng bị lôi ra hát một lượt, mãi đến khi thỏa mãn mới chịu dừng.

Phó Cẩm Ngọc bế Lăng Tịch vào phòng tắm, bảo cô tự tắm rửa, kết quả người này lại bắt đầu làm loạn, nhất quyết đòi Phó Cẩm Ngọc phải thổi bong bóng xà phòng cho mình...

Trong khoảng thời gian đó, Lăng Tịch còn suýt nữa tự làm mình chết đuối, trượt chân ngã đau đến phát khóc, rồi lại còn nhất quyết đòi uống nước tắm, đủ loại hành vi kỳ quặc.

Cuối cùng, ngay trước khi sự kiên nhẫn của Phó Cẩm Ngọc cạn sạch, cô mới chịu ngoan ngoãn đi ngủ.

Nghe xong lời miêu tả của Phó Cẩm Ngọc, Lăng Tịch kéo chăn trùm kín đầu, hoàn toàn không muốn tiếp nhận sự thật này.

Phó Cẩm Ngọc giật giật tấm chăn, hỏi: "Cô không muốn biết tối qua tôi đã lấy được manh mối gì từ chỗ Caleb sao?"

Nghe vậy, Lăng Tịch hé ra hai con mắt: "Manh mối gì?"

Phó Cẩm Ngọc vỗ nhẹ vào tấm chăn: "Dậy ăn sáng trước đã."

Lại còn úp úp mở mở...

Đợi Lăng Tịch rửa mặt thay đồ xong, phục vụ cũng mang bữa sáng đến.

Hai người ngồi ngoài ban công, vừa ngắm cảnh biển vừa dùng bữa.

Cắn một miếng trứng ốp la lòng đào, Lăng Tịch hỏi Phó Cẩm Ngọc ngồi đối diện: "Cô đã có đối tượng tình nghi nào chưa?"

Caleb hiện tại vẫn còn sống, chứng tỏ kẻ muốn giết anh ta vẫn chưa ra tay.

"Có một người... vợ của Caleb, Haley."

Điều này rất phù hợp với quy luật chung của các vụ án mạng.

Khi một trong hai người của một cặp đôi tử vong, người còn lại luôn là nghi phạm số một.

"Tình cảm của Caleb và vợ không tốt sao?"

Lăng Tịch vì say rượu nên không nghe được đoạn sau cuộc trò chuyện giữa Phó Cẩm Ngọc và Caleb.

"Theo lời Caleb nói, tình cảm của anh ta và vợ đang gặp khủng hoảng, để cứu vãn trái tim vợ nên mới đặc biệt chuẩn bị chuyến tham quan cực địa lần này."

Lăng Tịch bĩu môi, lời đàn ông nói, nghe cho vui là được.

Cô không quên ánh mắt Caleb nhìn Phó Cẩm Ngọc tối qua.

Tuy nhiên, nếu Caleb và vợ có mâu thuẫn, thì Haley đúng là một nghi phạm đáng ngờ.



Ăn sáng xong, Lăng Tịch kéo Phó Cẩm Ngọc đi dạo khắp nơi.

Rất may mắn, họ gặp được thuyền trưởng Daren.

Chỉ là khi nhìn thấy ông, ông ta đang quở trách một thuyền viên trẻ tuổi khoảng 20 tuổi.

Phó Cẩm Ngọc và Lăng Tịch nhìn nhau một cái, đợi đến khi thuyền trưởng Daren đầy vẻ giận dữ rời đi, họ mới bước tới trước mặt viên thuyền viên trẻ kia.

"Xin lỗi đã làm phiền, chúng tôi rất quan tâm đến tàu Quang Minh, không biết anh có sẵn lòng giải thích cho chúng tôi một chút không?"

Lăng Tịch hỏi rất lịch sự.

Chàng trai trẻ vốn định từ chối, nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt Lăng Tịch, anh ta lại đổi ý: "Hai vị muốn tìm hiểu điều gì?"

"Tôi nghe nói vùng biển gần Nam Cực có rất nhiều băng trôi, sẽ rất nguy hiểm...

Xin hãy thứ lỗi cho sự lo lắng thái quá của tôi, tôi đương nhiên tin tưởng thuyền trưởng Daren, chỉ là hơi tò mò liệu điều này có ảnh hưởng đến hành trình của tàu Quang Minh không..."

Nghe lời Lăng Tịch, chàng trai trẻ lộ vẻ hơi tức giận: "Thưa cô, tàu Quang Minh đã di chuyển trên vùng biển này nhiều năm, chưa bao giờ xảy ra sự cố."

"Nhưng những tảng băng trôi đó..."

"Xin hãy tin tưởng chúng tôi," chàng trai mạnh mẽ ngắt lời Lăng Tịch, "Tàu Quang Minh sẽ đưa tất cả hành khách về nhà an toàn."

Nói xong, anh ta liền quay người bỏ đi.

"Có cần phải tức giận vậy không?"

Lăng Tịch không vui nói.

Phó Cẩm Ngọc nhìn bóng lưng viên thuyền viên trẻ rời đi: "Anh ta là Phó hai* trên tàu."

*Thuyền phó thứ hai - Second Mate hoặc Second Officer 2/O

Trang phục cho các chức danh khác nhau trên tàu đều khác nhau, quân hàm trên vai viên thuyền viên lúc nãy là một chiếc mỏ neo và 2 vạch, chứng minh chức vụ của anh ta là Phó hai.

Phó hai đảm nhận công việc rất quan trọng trên tàu: lái tàu, lập kế hoạch tuyến đường, sửa đổi hải đồ...

Nghi ngờ sự an toàn của tàu Quang Minh cũng tương đương với việc nghi ngờ năng lực làm việc của anh ta.

Thảo nào anh ta lại sa sầm mặt mày như vậy.

Tạm gác lại chuyện này, khi Lăng Tịch và Phó Cẩm Ngọc đến nhà hàng ăn trưa, họ lại gặp Caleb.

Đối phương đang trò chuyện với một nữ phục vụ, hai người nói cười rất vui vẻ, cử chỉ cũng vô cùng thân mật, nữ phục vụ đó cứ khúc khích cười suốt.

"Jennifer lại đi quyến rũ người khác rồi."

Người phục vụ cho Phó Cẩm Ngọc và Lăng Tịch vẫn là Doris của ngày hôm qua, cô ta dùng giọng điệu khinh thường để đánh giá đồng nghiệp của mình.

Lăng Tịch hỏi: "Jennifer quen biết người đàn ông đó sao?"

"Tôi cũng không rõ lắm," Doris liếc nhìn qua bên kia, "Ánh mắt nhìn đàn ông của Jennifer luôn rất tệ."

Sau khi Doris rời đi, Lăng Tịch ngẫm nghĩ: "Lần này động cơ của Haley cũng có rồi đấy."

Không có gì khiến một người vợ phẫn nộ hơn việc chồng ngoại tình.

Nếu Haley phát hiện chồng mình không chỉ có nhân tình mà còn tán tỉnh lung tung trên tàu, e rằng sẽ tức đến phát điên.

Trong lúc bốc đồng mà giết chồng cũng không phải là không thể.

Phó Cẩm Ngọc bình tĩnh phân tích: "Nhưng một người phụ nữ muốn giết một người đàn ông khỏe mạnh thì không dễ dàng."

"Cô ta hoàn toàn có thể ra tay lúc Caleb đang say."

Loại nát rượu này ngày nào cũng say khướt, với tư cách là vợ, muốn tìm cơ hội ra tay không hề khó.

Lăng Tịch không phải chưa từng nghĩ đến việc nhắc nhở Caleb, nhưng vì hệ thống đã đưa ra nhiệm vụ này, chứng tỏ cái chết của anh ta là một sự thật đã được định sẵn trong tương lai.

Thêm vào đó, biểu hiện hiện tại của đối phương chẳng khác gì một tên sở khanh, cô lại càng không muốn nhắc tới.

Khi Lăng Tịch và Phó Cẩm Ngọc ăn xong chuẩn bị về phòng, Caleb cũng vừa lúc rời khỏi nhà hàng.

Ba người đều ngạc nhiên khi phát hiện ra họ thực sự ở ngay sát vách nhau.

Caleb không hề chào hỏi họ, đẩy cửa phòng mình rồi bước vào.

Lăng Tịch cũng không biết tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng vừa rồi ánh mắt Caleb nhìn cô và Phó Cẩm Ngọc rất kỳ quái, giống như vô cùng chán ghét họ vậy.

"Cái nết gì vậy trời..."

Lăng Tịch vào phòng xong, đầy vẻ mờ mịt nói.

Phó Cẩm Ngọc thấy Lăng Tịch giống như một chú mèo bị xù lông, cảm thấy thú vị: "Có lẽ anh ta không thể chấp nhận được mối quan hệ của chúng ta."

Lăng Tịch định hỏi "quan hệ gì cơ?", thì đột ngột nhớ ra hệ thống bảo họ đóng giả tình nhân.

Lăng Tịch thắc mắc: "Sao anh ta nhìn ra được?"

Nói thật lòng, cô cảm thấy cách họ ở chung với nhau cũng khá bình thường mà.

Phó Cẩm Ngọc nhớ lại cảnh Lăng Tịch rúc vào lòng mình tối qua, trong mắt mang theo ý cười: "

Sau này cố gắng đừng uống rượu một mình."

Lăng Tịch: "?"

Cô đang nói cái gì vậy?

Phó Cẩm Ngọc không giải thích, tựa nửa người vào đầu giường, ngoắc ngoắc tay với Lăng Tịch: "Ngủ trưa một lát đi."

Lăng Tịch cầm gối ném về phía Phó Cẩm Ngọc: "Sao cô chẳng sốt sắng làm nhiệm vụ gì hết vậy?"

"Sốt sắng cũng chẳng ích gì," Phó Cẩm Ngọc đặt cái gối về chỗ cũ, "cứ coi như đi nghỉ dưỡng đi."

Hiện tại tàu Quang Minh đang di chuyển êm đềm trên mặt biển, Caleb cũng đang sống khỏe mạnh, cả hai nhiệm vụ đều chưa đến thời điểm mấu chốt, ngoài việc lặng lẽ chờ đợi, những gì họ có thể làm quả thực không nhiều.

Lăng Tịch nheo mắt nhìn Phó Cẩm Ngọc: "Sao tôi cứ cảm thấy từ khi vào phó bản này, cô có gì đó khác đi nhỉ?"

Phó Cẩm Ngọc nhướng mày: "Khác chỗ nào?"

Lăng Tịch nghĩ ngợi, lại không biết miêu tả thế nào: "Dù sao thì cũng là khác rồi."

Phó Cẩm Ngọc cười lên: "Có lẽ... chỉ là vì cô vốn dĩ chưa từng hiểu tôi thôi?"



Lời tác giả:

Khụ khụ, tối qua lại ngủ sớm rồi.

Lần này ngủ thẳng một mạch 12 tiếng đồng hồ, nửa đêm không có tỉnh.
 
[Bhtt - Editing] Sau Khi Giả Làm Người Yêu Với Oan Gia, Tôi Đã Thật Sự Yêu Rồi
Chương 25: Chuyến hành trình Nam Cực (7)


Lăng Tịch có hiểu Phó Cẩm Ngọc không?

Nếu là trước đây, Lăng Tịch sẽ không nghi ngờ điều đó.

Dù sao thì vì mẹ của hai người là bạn thân, cô và Phó Cẩm Ngọc đã quen biết nhau từ tận hồi mẫu giáo.

Thế nhưng theo thời gian, sự khác biệt về tính cách giữa hai đứa trẻ ngày càng trở nên rõ rệt.

Lăng Tịch khi ấy ngây thơ lãng mạn, được gia đình bảo vệ rất tốt, luôn dành thiện ý lớn nhất cho tất cả mọi người.

Trong khi đó, Phó Cẩm Ngọc tính cách trầm lặng, chín chắn so với tuổi, không dễ dàng mở lòng với bất kỳ ai.

Một người như lửa, một người như băng, cọ xát lâu ngày tất yếu nảy sinh mâu thuẫn.

Sau khi mẹ qua đời, tính cách của Phó Cẩm Ngọc càng trở nên cực đoan và nhạy cảm hơn, khước từ tất cả những thiện ý từ bên ngoài.

Bị những lời lẽ lạnh lùng của cô ấy làm tổn thương nhiều lần, Lăng Tịch cũng dần dần xa cách.

Những gì cô còn nhớ được bây giờ chỉ là một vài ký ức không mấy vui vẻ.

Trong khoảng thời gian dài đằng đẵng sau đó, ấn tượng cố hữu này liên tục được củng cố, khiến cô đã quen với việc đối xử với Phó Cẩm Ngọc bằng thái độ đầy thù địch.

Cho đến sau khi tốt nghiệp cấp ba, hai người vào hai trường đại học khác nhau, sau đó mỗi người một công việc, những lần giao thoa hiếm hoi sau đó đều xuất phát từ bà Quan.

"Tôi cũng đâu phải con giun trong bụng cô, không hiểu cũng là chuyện bình thường thôi."

Mặc dù trong đầu suy nghĩ rất nhiều, nhưng lời Lăng Tịch thốt ra chỉ có bấy nhiêu đó.

May mà Phó Cẩm Ngọc cũng không mong đợi nhận được câu trả lời gì từ miệng cô, chỉ mỉm cười, tạm thời gác lại chủ đề này.



Cứ như vậy trôi qua vài ngày, trong lúc Lăng Tịch còn đang mơ hồ tưởng rằng họ thực sự đến đây để nghỉ dưỡng thì tàu Quang Minh đã cập bến đảo Nam Georgia.

Các du khách phấn khởi xuống tàu, chuẩn bị thám hiểm hòn đảo.

Theo quy định của chính quyền Nam Georgia, mỗi lần trên đảo chỉ được tiếp nhận tối đa 50 khách tham quan.

Vì vậy, hành khách trên tàu Quang Minh được chia làm ba đợt.

Lăng Tịch và Phó Cẩm Ngọc được xếp vào đợt thứ hai, vừa vặn Caleb và vợ anh ta cũng nằm trong đợt này.

Đây là lần đầu tiên Lăng Tịch nhìn thấy người vợ của Caleb - Haley.

Haley có dung mạo xinh đẹp, mái tóc dài đen nhánh, thân hình rất mảnh mai nhưng khí chất lại cực kì nổi bật.

Dáng vẻ Caleb ở bên cạnh chăm sóc vợ tỉ mỉ hoàn toàn khác hẳn với vẻ lả lơi khi tán tỉnh cô phục vụ trong nhà hàng.

Lăng Tịch nhỏ giọng phàn nàn với Phó Cẩm Ngọc: "Một người mà lại có hai bộ mặt, thật đáng sợ."

Không biết Haley có biết bộ mặt khác của chồng mình hay không.

Phó Cẩm Ngọc liếc nhìn cặp vợ chồng kia: "Không có gì đáng sợ cả, loại người này nhiều lắm."

Giả dối, ích kỷ và tham lam là những điểm yếu của con người, tồn tại ở đại đa số mọi người.

Trước khi lên đảo, hai thuyền viên mang một chiếc ghế dài và hai chiếc ghế tựa đặt ở lối ra.

Mỗi du khách lên đảo đều phải ngồi lên ghế, đặt chân lên ghế dài, để thuyền viên dùng một chiếc bàn chải lớn chà đi chà lại nhiều lần để làm sạch.

Nếu gặp phải những hạt bẩn cứng đầu, họ còn dùng cả tua vít, dao găm và các dụng cụ khác để xử lý.

Ngoài ra, toàn bộ đồ dùng họ mang theo cùng quần áo trên người đều được hút bụi một lượt để ngăn chặn bất kỳ hạt giống cỏ hay côn trùng nào bị mang lên đảo.

Lăng Tịch giải thích với Phó Cẩm Ngọc: "Hệ sinh thái ở vòng Nam Cực rất đơn điệu và cũng vô cùng mong manh, bất kỳ loài ngoại lai nào cũng có thể phá vỡ sự cân bằng của nó.

Những 'vị khách không mời' như chúng ta chỉ có thể lặng lẽ quan sát, không được gây ra dù chỉ một chút tổn hại cho cư dân bản địa."

Khi nói những lời này, Phó Cẩm Ngọc nhìn thấy một sự thành kính trên gương mặt Lăng Tịch, cô biết đó là sự kính trọng đối với sinh mệnh.

Cô bắt đầu hiểu tại sao Lăng Tịch lại làm ra những chuyện mà người khác không thể lý giải nổi, dù theo cách nhìn của cô thì đúng là "ngốc hết chỗ nói".

Có lẽ khi sống lâu trong môi trường gần gũi với thiên nhiên, tách biệt đám đông như thế này, tư duy của con người sẽ trở nên đơn giản vô cùng, và cũng không quá tính toán thiệt hơn.

Lên đảo, vượt qua một ngọn đồi nhỏ liền thấy một con đường ván gỗ uốn lượn đi lên.

Tuy hai bên là bờ biển rộng lớn nhưng du khách vẫn phải cẩn thận đi theo biển chỉ dẫn.

Trên đường đi, có thể thấy rất nhiều động vật hoang dã: những cặp chim hải âu đang xây tổ nuôi con, những đàn chim cánh cụt Gentoo đang cảnh giác nhìn họ, và cả những chú hải cẩu lông đang lười biếng phơi nắng...

Lăng Tịch lần lượt giới thiệu cho Phó Cẩm Ngọc về chủng loại và tập tính của từng loài động vật ấy.

Khi nói đến đoạn phấn khích, cô vô thức nắm lấy tay áo của Phó Cẩm Ngọc, còn bảo cô giúp mình chụp ảnh.

Có thể thấy cô thực sự rất yêu mến những sinh linh nhỏ bé này.

"Cô có nghiên cứu về động vật Nam Cực sao?"

Lúc này, đột nhiên phía sau vang lên một giọng nói.

Lăng Tịch quay đầu, phát hiện ra đó chính là viên thuyền viên trẻ đã gặp trước đó, cũng là Phó hai trên tàu.

Điều khiến hai người ngạc nhiên là Lăng Tịch vừa trò chuyện với Phó Cẩm Ngọc bằng tiếng Trung, mà viên Phó hai này vừa rồi hỏi cũng dùng chính tiếng Trung.

"Anh biết tiếng Trung sao?"

Lăng Tịch hỏi.

"Biết một chút," viên Phó hai trẻ tuổi gật đầu nói: "Tôi từng có một đồng nghiệp người Trung Quốc, tôi đã học tiếng Trung với anh ấy một thời gian."

Lăng Tịch khen ngợi: "Anh nói rất tốt."

Tuy có thể nghe ra một chút giọng địa phương nhưng diễn đạt rất rõ ràng.

"Cảm ơn," Phó hai hỏi quay lại chủ đề ban nãy, "Vừa rồi tôi thấy cô rất am hiểu về những động vật ở Nam Cực này, cô làm nghiên cứu về lĩnh vực này à?"

Lăng Tịch mỉm cười: "Không phải, tôi nghiên cứu về địa chất học, nhưng cũng có tìm hiểu qua về mảng động thực vật."

Rất nhanh, Lăng Tịch biết được tên của đối phương — anh ta tên là Vail, năm nay 27 tuổi.

Cha anh ta cũng là một thuyền trưởng, hơn nữa còn là bạn thân của thuyền trưởng Daren.

Vail xin lỗi Lăng Tịch vì thái độ thô lỗ ngày hôm qua, đồng thời nhấn mạnh rằng tàu Quang Minh thực sự rất an toàn.

Lăng Tịch không bày tỏ ý kiến gì về việc này.

Vail thành thật nói: "Tôi yêu mảnh đất Nam Cực này, nhưng thực lòng không hy vọng có người đặt chân đến đây."

Điều này nghe có vẻ rất mâu thuẫn, dù sao công việc của anh ta chính là đưa du khách đến đây tham quan.

"Không làm phiền hai vị nữa, tôi đi dạo phía trước đây."

Sau khi trò chuyện ngắn gọn, Vail lịch sự chào tạm biệt Phó Cẩm Ngọc và Lăng Tịch.

"Người này thật kỳ lạ," Lăng Tịch nhỏ giọng nói.

Phó Cẩm Ngọc không lên tiếng, chỉ nhìn bóng lưng của Vail mà trầm tư.



Vì trên đảo Nam Georgia không có chỗ ở, nên du khách bắt buộc phải quay trở lại tàu trước khi màn đêm buông xuống.

Thực ra mấy ngày qua, Lăng Tịch và Phó Cẩm Ngọc đã tìm được một cơ hội để trò chuyện với thuyền trưởng Daren.

Chỉ là đúng như họ dự đoán, thuyền trưởng Daren tràn đầy tự tin vào tàu Quang Minh, ông bảo với hai người rằng vỏ tàu hai lớp của tàu Quang Minh đủ sức chống lại sự va chạm của băng sơn, bảo họ không cần quá lo lắng.

Cả thuyền trưởng lẫn Phó hai đều cho rằng thảm họa sẽ không bao giờ ập đến.

Lăng Tịch có chút bi quan nghĩ: "Tôi thấy chúng ta vẫn nên chuẩn bị sẵn sàng, nếu tàu Quang Minh chìm thì phải tự cứu mình thế nào đi."

Trong các tai nạn hàng hải, ba thách thức họ phải đối mặt là: hạ thân nhiệt, mất nước và đói khát.

Đương nhiên, đó là trong điều kiện thuyền cứu hộ đầy đủ và họ có thể lên thuyền thành công.

Nếu không, họ còn phải cân nhắc xem mình có bị chết đuối hay không.

"Cô có biết bơi không?"

Lăng Tịch hỏi Phó Cẩm Ngọc.

Gương mặt Phó Cẩm Ngọc rõ ràng cứng đờ lại một chút: "Không."

"Hiếm khi thấy có thứ mà cô không biết đấy..."

Lăng Tịch lẩm bẩm một câu, sau đó nói: "Về tôi dạy cô bơi nhé!"

Chẳng biết phó bản tiếp theo họ sẽ xuyên đến đâu, lỡ như thực sự cần dùng đến kỹ năng này thì sao?
 
[Bhtt - Editing] Sau Khi Giả Làm Người Yêu Với Oan Gia, Tôi Đã Thật Sự Yêu Rồi
Chương 26: Chuyến hành trình Nam Cực (8)


Những du khách trở về từ đảo Nam Georgia đều vô cùng phấn khích, nhưng cũng rất mệt mỏi.

Sau khi dùng bữa tối tại nhà hàng, ai nấy đều trở về phòng nghỉ ngơi.

Phó Cẩm Ngọc và Lăng Tịch cũng không ngoại lệ.

Cả hai đặc biệt chú ý đến vợ chồng Caleb và phát hiện ra họ cũng về phòng ngay sau khi dùng bữa.

Mấy ngày nay, Caleb biểu hiện rất năng nổ trên tàu, thường xuyên ra vào nhà hàng, quán bar và các khu vui chơi khác.

Anh ta còn quấn quýt không rời với nữ phục vụ tên Jennifer, Lăng Tịch và Phó Cẩm Ngọc thậm chí còn bắt gặp họ ôm nhau.

Trong khi đó, người vợ Haley dường như sức khỏe không tốt, cả ngày chỉ ở trong phòng.

Cách thức chung sống của cặp đôi này thật khiến người ta khó hiểu.

Hai nhiệm vụ hiện tại đều chưa có thêm manh mối nào khiến Lăng Tịch có chút đứng ngồi không yên, nhưng Phó Cẩm Ngọc lại tỏ ra chẳng hề sốt ruột.

Vì quá buồn chán, Lăng Tịch bắt đầu tự tay chế tạo một số "trang bị".

Phó Cẩm Ngọc đầy hứng thú nhìn Lăng Tịch không biết tìm đâu ra một cuộn dây.

"Cô định làm gì vậy?"

Ngón tay Lăng Tịch linh hoạt thắt nút sợi dây, đáp: "Làm một cái lưới đánh cá đơn giản.

Nếu chúng ta buộc phải lênh đênh trên biển, ít nhất có thể dùng nó để bắt ít tôm cá lót dạ."

Phó Cẩm Ngọc ngập ngừng: "Nó thực sự bắt được cá tôm sao?"

Lăng Tịch suy nghĩ nghiêm túc một chút rồi nói: "Chắc là cần chút vận may."

Phó Cẩm Ngọc lập tức đáp: "Tôi đi mua ít chocolate và bánh quy."

Lăng Tịch: "..."

Cũng không cần phải thực tế đến vậy đâu.

Bất kể có ích hay không, cứ coi như là để giết thời gian.

Ngay sau khi Lăng Tịch làm xong lưới đánh cá và tiện tay làm thêm một bộ thu gom nước ngọt, tàu Quang Minh cũng rời khỏi đảo Nam Georgia, tiếp tục hành trình.

Khi khoảng cách đến đại lục Nam Cực ngày càng gần, những tảng băng trôi trên mặt biển dần nhiều lên.

Tuy nhiên, đúng như lời thuyền trưởng Daren nói, tàu Quang Minh di chuyển rất êm, những tảng băng đó hoàn toàn không phải là trở ngại.

Điều này khiến Lăng Tịch bắt đầu tự hỏi liệu có phải mình đã lo xa quá hay không.

Thế nhưng, chuyến đi yên bình nhanh chóng bị một biến cố bất ngờ phá vỡ.

Vào một đêm nọ, Lăng Tịch và Phó Cẩm Ngọc đang ngủ say thì đột nhiên bị một loạt âm thanh đánh thức, giống như có người đang dùng sức đập cửa phòng họ.

Lăng Tịch mở đôi mắt mơ màng ngồi dậy, nghe thấy Phó Cẩm Ngọc nói: "Cô đừng động, để tôi đi xem."

"Cùng đi đi," Lăng Tịch tỉnh táo lại ngay lập tức, nắm lấy cánh tay Phó Cẩm Ngọc.

"Được."

Hai người trước sau đi đến cửa, Phó Cẩm Ngọc mở cửa phòng, phát hiện người đứng bên ngoài lại chính là vợ của Caleb - Haley.

Nhìn thấy cô ta, Lăng Tịch lập tức có một dự cảm chẳng lành.

Gương mặt Haley vô cùng lo lắng, cô ta khẩn khoản cầu xin hai người: "Chồng tôi đột nhiên nói khó chịu trong người, tôi không thông thuộc trên tàu lắm.

Không biết hai vị có thể giúp tôi gọi bác sĩ đến đây được không?"

Nghe thấy vậy, Lăng Tịch liền hỏi ngay: "Ngài Caleb hiện giờ thế nào rồi?"

"Đau bụng, chóng mặt," giọng Haley đầy lo lắng, còn xen lẫn chút oán trách, "Tim anh ấy vốn không tốt, tôi đã bảo bao nhiêu lần là đừng uống quá nhiều rượu rồi mà."

Phó Cẩm Ngọc và Lăng Tịch sang phòng bên cạnh xem thử, quả nhiên đúng như lời Haley nói, Caleb đang nằm trên giường với vẻ mặt đau đớn, nhưng ý thức vẫn còn khá tỉnh táo.

Xác nhận Caleb tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng, Phó Cẩm Ngọc nói: "Tôi đi gọi bác sĩ, hai người ở đây chờ tôi."

Trước khi đi, cô trao đổi ánh mắt với Lăng Tịch.

Lăng Tịch hiểu ý ngay lập tức, lấy lý do giúp đỡ để ở lại cùng Haley trông nom Caleb.

Trong lúc đó, Caleb lại nôn thêm một lần nữa.

Lăng Tịch thấy mặt anh ta đỏ bừng, tay chân mềm nhũn vô lực, đúng là biểu hiện của việc say rượu.

Cô giả vờ vô tình hỏi: "Ngài Caleb bắt đầu thấy khó chịu từ khi nào vậy?"

"Khoảng hơn 8 giờ tối, sau khi từ quán bar về không lâu thì anh ấy nói đau đầu dữ dội.

Tôi cho anh ấy uống thuốc giải rượu nhưng không có tác dụng.

Anh ấy lại còn có bệnh tim, vốn không nên tiếp tục uống rượu.."

Giọng điệu của Haley mang theo sự oán hận đối với chồng, rõ ràng cô ta không hề thích thói quen nghiện rượu của Caleb.

Lăng Tịch hỏi: "Ngài Caleb đã uống rất nhiều rượu sao?"

Haley nói: "Tôi cũng không rõ lắm, nhưng tối qua anh ấy có ghé quán bar."

Rất nhanh sau đó, Phó Cẩm Ngọc đã dẫn bác sĩ trở lại.

Bác sĩ Jonathan kiểm tra sơ bộ cho Caleb, kết hợp với lời kể của Haley, bước đầu kết luận ông ta bị ngộ độc rượu cấp tính do uống quá mức.

Điều kiện y tế trên tàu có hạn, mà triệu chứng của Caleb cũng không quá nghiêm trọng, nên bác sĩ Jonathan đã tiêm cho ông ta một mũi thuốc an thần.

Sau khi tiêm thuốc không lâu, bệnh tình của Caleb dần ổn định lại.

Haley thở phào nhẹ nhõm, cảm ơn bác sĩ Jonathan cùng Phó Cẩm Ngọc và Lăng Tịch.

Lăng Tịch nhìn Caleb đã ngủ say, rồi cùng Phó Cẩm Ngọc trở về phòng.

Bị giày vò một hồi lâu, lúc này đã hơn 2 giờ sáng.

Thấy Lăng Tịch ngồi trên giường mãi không chịu ngủ, Phó Cẩm Ngọc hỏi cô đang nghĩ gì.

Lăng Tịch đáp: "Tôi cũng không biết nữa, chỉ là trong lòng cứ thấy không yên."

Có lẽ vì hệ thống đã dự báo trước cái chết của Caleb, nên chỉ cần một chút động tĩnh cũng khiến Lăng Tịch nghi ngờ liệu anh ta có sắp xong đời hay không.

Phó Cẩm Ngọc hỏi: "Vừa rồi biểu hiện của Haley có gì bất thường không?"

"Không thấy gì..."

Suốt quá trình, Haley thể hiện rất giống một người vợ quan tâm đến chồng, ít nhất trong mắt Lăng Tịch là không có vấn đề gì.

"Đừng nghĩ nhiều nữa," Phó Cẩm Ngọc vặn nhỏ đèn đầu giường, "ngủ đi."

Lăng Tịch thở dài, nằm xuống kéo cao chăn: "Ngủ ngon."

"Ngủ ngon."

....

Ngày hôm sau, tàu Quang Minh vẫn theo lộ trình cố định tiến về phía Nam Cực.

Vì đêm qua ngủ không ngon giấc nên sáng hôm sau Lăng Tịch và Phó Cẩm Ngọc dậy muộn hơn một chút.

Trên đường đến nhà hàng, hai người gặp Haley.

Thấy cô ta chỉ đi một mình, Lăng Tịch tiến lên hỏi thăm tình hình sức khỏe của Caleb.

Gương mặt Haley đầy vẻ lo âu: "Caleb nói đầu anh ấy đau hơn, lại còn nhìn không rõ đồ vật, thở cũng không ra hơi nữa, có lẽ lát nữa phải gọi bác sĩ tới thêm một chuyến."

Nghe qua thì tình trạng của Caleb dường như còn tệ hơn.

Nhưng chuyện này không hợp lý...

Dựa vào trạng thái của Caleb hôm qua, ý thức tỉnh táo, phản xạ thần kinh bình thường, cùng lắm chỉ là ngộ độc rượu nhẹ.

Thông thường nghỉ ngơi một đêm, chờ cồn trong cơ thể đào thải hết là có thể tự phục hồi.

Tại sao lại càng lúc càng nghiêm trọng?

Chẳng lẽ do uống rượu quá mức mà kích phát bệnh tim?

Nếu anh ta thật sự chết vì uống rượu quá độ, vậy hung thủ chẳng phải chính là bản thân anh ta sao?

Nhưng, hệ thống sẽ thiết lập một nhiệm vụ như vậy ư?

Lăng Tịch không tin.

Vì những suy đoán trong đầu mà suốt bữa ăn Lăng Tịch cứ như người mất hồn.

Phó Cẩm Ngọc thấy Lăng Tịch suýt nữa thì đút luôn đóa hoa giả trang trí vào miệng, liền vội vàng vươn tay ngăn lại: "Nghĩ gì thế?"

Lăng Tịch hoàn hồn, lẩm bẩm: "Chóng mặt, đau bụng, thị lực giảm sút, nôn mửa...

Phó Cẩm Ngọc, tôi thấy Caleb có thể là bị trúng độc rồi."



Lời tác giả:

Ngày mai truyện sẽ vào phần VIP rồi, sẽ có chương cập nhật mười nghìn chữ, cảm ơn các bạn nhỏ đã ủng hộ mình nhé!

Bộ tiếp theo mình muốn thả lỏng một chút, mở một bộ truyện hằng ngày ấm áp về thú cưng - 《Bạn gái chó của tôi》, cặp đôi cp mèo kiêu kỳ và chó ngốc nghếch.

Bối cảnh thiết lập thế giới chỉ có mèo và chó (có thể biến thành người).

Coi như là thỏa mãn một tâm nguyện nhỏ của mình - sinh một bé mèo con đáng yêu (nữ chính chính là con gái mình, không cho phép nói không được đâu!).

Lời editor:

Tác giả không đùa, chương sau dài bằng ba bốn chương cộng lại!!!!
 
Back
Top Bottom