Khác [BHTT][Editing] ÂN CÔNG MAU CỨU MẠNG!!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
165552767-256-k488180.jpg

[Bhtt][Editing] Ân Công Mau Cứu Mạng!!
Tác giả: PepaEx
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

ÂN CÔNG MAU CỨU MẠNG!!

Tên khác: WTF, làm sao mà tui biến thành yêu rồi?!

Tác giả: Thảo mạt nhiễm hương

Thể loại: bách hợp tiểu thuyết, linh dị thần quái, xuyên qua thời không, oan gia hoan hỉ, ân oán giang hồ
Tình trạng bản raw: Hoàn thành



trang​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Thiên Thần Nhỏ Của Em
  • Xem Ảnh Thiên Giới
  • TA SINH RA Ở NHÂN GIAN
  • Tân long thần ký
  • Áo Thuật Thần Toạ
  • Kỷ Nguyên Hỗn Mang
  • [Bhtt][Editing] Ân Công Mau Cứu Mạng!!
    Giới thiệu truyện


    ÂN CÔNG MAU CỨU MẠNG!!

    Tên khác: WTF, làm sao mà tui biến thành yêu rồi?!

    Tác giả: Thảo mạt nhiễm hương

    Thể loại: bách hợp tiểu thuyết, linh dị thần quái, xuyên qua thời không, oan gia hoan hỉ, ân oán giang hồ

    Tình trạng bản raw: Hoàn thành

    Editor: PepaEx

    Văn án:

    Đỗ Y Y cản thấy mình là người bị chết oan khuất nhất trên đời này.

    Vào lúc cô đang bình thường đi trên đường lớn, trong lòng nghĩ tới chốc nữa bữa tối nên đi ăn Mcdonald hay là KFC, đột nhiên sau lưng có tiếng kêu hung thần ác sát làm cô gật nảy mình.

    "Lý X X mày là con mất dạy!!!"

    Cô mới vừa quay đầu muốn xem xem đây là cái tình huống gì, bên đầu liền BÙNG một tiếng bị một cục gạch hung tàn đập vào.

    Đỗ Y Y nhìn người đàn bà kia mặt mũi hung tợn vừa hoảng tới mắt nổi đom đóm vừa gào lên một câu: "Đậu má, bây là ai á?!"

    Hỏng bét hơn chính là một khắc trước khi té xỉu cô cảm giác mình ầm ầm một tiếng như bị thứ gì phang vào đầu, Đỗ Y Y trong đầu nghĩ 'Đmm, rốt cuộc tui đã trêu ai ghẹo ai mà tới chết cũng chết tất tưởi vậy'.

    Chết thì chết thôi, cô cảm thấy nhân phẩm của mình dù không cao cũng không tới nổi quá thấp, cho dù lại đầu thai thì tối thiểu cũng không quá tệ.

    Ai ngờ đợi lúc cô tỉnh lại mới phát hiện, con bà nó, căn bản mình còn không được tính là một con người nữa là!!

    Đỗ Y Y cả người đầy lông đen xì nồng nặc mùi khét!!

    Đỗ Y Y hờn tới đập đầu vào tường lại chết thêm lần nữa để tìm lão già đã lừa gạt cô phải phân xử, kết quả đã bị cản lại ngay chỗ hắc bạch vô thường rồi.

    Vô cớ tự sát là không có tư cách đầu thai , một con yêu càng chịu vậy.

    Thôi được thôi được, không thể làm gì hơn, Đỗ Y Y chỉ đành tiếp nhận hiện thực, tiếp tục trở về làm kiếp yêu của cô.

    Làm yêu quái thì làm yêu quái, giờ cô còn có biện pháp gì nữa?

    Không làm người cũng không có gì phải tiếc nuối, không cần mua nhà, không cần mua xe, không cần lo bị đuổi việc, không cần lo tuổi già không có nơi nương tựa.

    Nhưng mà chuyện về lâu về dài không có đơn giản như cô tưởng tượng.

    Làm người đã khó, làm yêu quái còn khó hơn.

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Lưu ý: Không có sự đồng ý thì không được lấy đi post nơi khác hay re- up wattpad hoặc dùng với BẤT CỨ mục đích gì

    Truyện chỉ được up trên wattpad, hy vọng những bạn coi ở những trang 'tự ý up lậu' hãy ngưng đọc 'ủng hộ họ' mà hãy tới wattpad của Pepa đọc.

    Xin cảm ơn!

    Tình trạng edit:

    Nếu nhiều người lót dép hóng thì có khi một phát full truyện, ai biết được ~(--^--)~

    À mà mình mới lập page mới để dễ nói chuyện với mọi người, có thời gian mọi người ghé chơi nhoé: www.facebook.com/Femmes.land
     
    [Bhtt][Editing] Ân Công Mau Cứu Mạng!!
    Chương 1: Khởi đầu


    "Lão Diêm vương, ta *** tổ tông mười tám đời nhà ông!!!"

    Đỗ Y Y ôm đầu gào lớn trong sơn động.

    Cẩu Thặng Tử cùng Bạch Tuyết bị hù trố mắt nhìn nhau chẳng biết phải làm sao.

    "Hắc Bì (da đen) tỷ tỷ bị đau sao!!

    Tỷ đừng làm ta sợ a!!!"

    Cẩu Thặng Tử le lưỡi trường to mắt nhìn Đỗ Y Y, "Tỷ vầy là bị lôi đánh hư đầu óc à?"

    "Bây mới bị lôi đánh á!!!"

    Đỗ Y Y một bụng lửa giận sôi sục bốc khói, "Cả nhà bây đều bị lôi đánh á!!"

    "Đúng a, tỷ nói không sai, cả nhà ta đúng là bị lôi đánh chết, hiện tại chỉ còn lại mình ta –––" Cẩu Thặng Tử nhắc tới đây, thương tâm nước mắt lưng tròng nhìn Đỗ Y Y, "Hắc Bì tỷ–––"

    "Đã bảo rồi tên ta không phải là Hắc Bì a!!"

    Đỗ Y Y vung bộ móng hơi chút cháy khét quào qua vai Cẩu Thặng Tử, "Cút cút cút, cút hết đi cho ta!!"

    "Chúng ta đi ra ngoài trước đi."

    Bạch Tuyết vỗ vỗ vai Cẩu Thặng Tử, "Nàng mới vừa trải qua thiên lôi kiếp đệ nhất, may mắn còn sống, khó tránh khỏi tâm tình không ổn định.

    Chúng ta cũng đừng phiền nàng."

    "Vậy tỷ nghỉ ngơi cho khỏe ha, chốc nữa bọn ta lại thăm tỷ."

    Cẩu Thặng Tử gật gật đầu, gạt lệ, cùng Bạch Tuyết rời khỏi sơn động.

    Đỗ Y Y ngây ngốc nhìn bộ móng cháy đen cùng da lông trên toàn thân từ trên xuống đầy mùi bị đốt trụi, gào một trận về phía vách đá.

    Cô muốn tìm lão Diêm vương phân xử!!

    Ngay trước khi cô tỉnh, lão già ở đó có râu quai nón vẻ mặt hòa ái dễ gần còn thành khẩn xin thề đảm bảo sẽ bố trí cô tới một nhà tốt một chút.

    Kết quả sao!!!

    Lúc cô tỉnh lại thì phát hiện mình biến thành một con yêu!!!

    Giỡn chơi vui ha, đầu thai đâu ra, vẻ ngoài có chút giống hồn xuyên rồi?

    Hơn nữa đặc biệt ngay cả là người còn không phải a, Đỗ Y Y cô rốt cuộc làm chuyện thương thiên hại lý gì hay sao?!!!

    Rõ ràng lúc trước ngủm cũng bởi vì người khác nhận lầm người cộng với lúc mình bị ngã xuống đất thì răng đập lên lề đường.

    Con bà nó, còn có ai chết nghẹn khuất hơn cô sao?!!!

    Chết nghẹn khuất cũng được đi, thế nào mà lúc sống lại còn định mệnh hơn.

    Đây là cái tình huống gì, tình huống gì vậy?!!

    Không có trách nhiệm, quá không có trách nhiệm mà!!!

    Còn là một con lông không a, thời đại địa điểm hoàn cảnh xuất tràng nhân vật có chút nhạy cảm nữa chứ?

    Đỗ Y Y nàng sống tới hai mươi ba, chưa từng yêu đương, chưa từng giết người, chưa từng phóng hỏa, vì đâu mà giờ ngay cả đầu thai còn không được trợ lực vậy a!!!

    "Sao ngươi lại quay lại rồi?"

    Thấy Đỗ Y Y, Hắc Bạch vô thường – phụ trách dẫn hồn đi âm tào địa phủ – đột nhiên liền đổ mồ hôi.

    "Đại ca a, hình như có gì đó bị sai rồi.

    Lúc trước không phải em đã bàn rõ với Diêm vương đại nhân rồi sao?

    Nhưng em đây vừa tỉnh lại thế nào mà bám trên người của một con hồ yêu chứ?

    Ngài xem xem có phải là......"

    "A...... chuyện này hả......"

    Hắc vô thường ho ho nói, "Cô em à, là vầy, đại nhân của bọn ta lúc đầu thấy em bị chết thảm quá nên liền muốn tìm nhà tốt cho cô em.

    Ai ngờ đâu tra sách chuyển sinh nha, số hồn đã vừa đủ.

    Nào có đạo lý đi chặn người ta lại đổi cho em có phải không, còn nếu mà chờ cũng không biết tới khi nào mới có thể tới phiên em.

    Ta thấy cô em là người không có vẻ nhẫn nại cao, vừa lúc con hồ yêu kia gặp thiên kiếp bị nghẻo, cho nên......

    Ta thấy cô em khá là thích hợp đó......"

    "Tao phi (phỉ nhổ)!!!"

    Đỗ Y Y giận tới đầu đau, "Không thể thì trái lại phải báo cho bà biết một tiếng a, bà có thể chờ mà!!

    Gì mà gọi là thích hợp, bà đây tốt xấu gì cũng từng là người, bây như vậy là lường gạt á ui!!

    Ta muốn gặp lão Diêm vương!!"

    "Đại nhân hiện tại rất bận, không có thời gian gặp ngươi."

    Bạch vô thường lạnh lùng nhìn cô nói, "Ngươi thông minh thức thời chút mà mau chóng về đi, lỡ canh giờ muốn về cũng chẳng về được.

    Đến lúc đó chỉ có ngươi khóc thôi!!"

    "Thì sao chứ, ta cũng không về, ngươi có thể làm gì ta!!"

    Đỗ Y Y tính tình ương ngạnh lên đối đầu với Bạch vô thường.

    "Tóm lại ta yêu cầu đầu thai lại lần nữa!!"

    "Hiện tại là ngươi tự sát, đầu thai làm người không có phần của ngươi đâu!!"

    Bạch vô thường nói chuyện không chút khách khí.

    "Ngươi còn om sòm ta liền bắt ngươi đi mười tám tầng địa ngục chịu khổ chịu khó đó, lúc đó ngươi sẽ biết được rốt cuộc nơi nào mới tốt ha!!"

    "Bây!!!"

    Thật là không có vương pháp thiên lý mà!!

    "Cô em cô em, ngươi nghe đại ca nói một câu a.

    Thật ra thì làm yêu có gì không tốt đâu.

    Với lý lịch này của ngươi, nhiều nhất chúng ta tìm cho ngươi một nhà nhỏ không bị đói không bị lạnh.

    Nhưng giờ thói đời bể dâu lắm, tiền không dễ kiếm, chồng khó tìm, xe vay, nhà mướn, năm nào cũng nợ ngập đầu a!!

    Cô em xem xem làm yêu quái lại không giống vậy, hiện tại đã quá thiên lôi kiếp, có tám trăm năm đạo hạnh nha, cũng gọi là một yêu tinh không tệ rồi.

    Ráng qua hai đại kiếp nữa đã thành Hồ tiên rồi, lúc đó không cần ăn còn được người kính ngưỡng, thế không phải tiền đồ sáng rạng hơn là làm người à?"

    Hắn vô thương kéo Đỗ Y Y – đang tức đến cơ hồ hồn phi phách tán – qua một bên lời ngọt khuyên giải.

    "Nghe đại ca đây khuyên một lời.

    Thế giới tốt vô cùng, mặc dù không có công nghệ cao như thế giới kia của ngươi, nhưng mà dân phong chất phác hoàn cảnh tốt.

    Ta đặc biệt tặng thêm kỹ thuật câu thông không trở ngại ngôn ngữ hiện đại (vân vân gì đó?!).

    Ta đảm bảo ngươi làm yêu quái vui hơn làm người đó!"

    "Thôi được thôi được, tôi gắng gượng hứng chịu vậy."

    Đỗ Y Y chăm chú suy ngẫm lại gật gật đầu, "Bằng không tôi còn có thể làm sao a!!"

    "Xin lỗi, xin lỗi hắc hắc......"

    Hắc vô thường đầy mặt cười cười gãi gãi đầu, "Cô em mau trở về đi thôi, hồn rời đi quá lâu thì không tốt đâu."

    "Hứ!"

    Đỗ Y Y trừng thẳng phía Bạch vô thường đang trợn trắng mắt với mình, vung vung tay, "Đi đi!"

    Cô liền coi mình thành xuyên qua thời không đổi thân vậy, có điều đời trước dù sao cũng là làm một con người, cô còn thật không biết làm yêu thế nào đây.

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    "Hắc Bì......

    Hắc Bì thật chết rồi sao......"

    Cẩu Thặng Tử ô ô khóc lên, nước mắt nước mũi đồng thời đọng trên mặt, "Ô oa!!!"

    "Yêu chết không thể phục sinh (sống lại), ngươi cũng không cần quá khó qua."

    Bạch Tuyết sờ đầu Cẩu Thặng Tử, vừa mới thán xong liền khóc rống lên một tiếng.

    "Muội muội a, ngươi chết thật thảm nga~~~~"

    "Hắc Bì tỷ ~~ Hắc Bì tỷ ô ô ô ô!!!!"

    Đỗ Y Y nhìn một lớn một nhỏ khóc tới thương tâm khó quá như vậy, nghĩ nghĩ tự mình còn không biết xấu hổ chiếm thân thể khổ chủ của người ta như vậy, thật là hận không thể tát mình hai bạt tai.

    "Tiểu muội mới tới, quả thực cũng không muốn chiếm đoạt thân thể của bằng hữu các người, nhưng chuyện đã tới nước này thật ngoài dự liệu của ta.

    Ngươi xem, ta đây cũng không phải cố ý......"

    Đỗ Y Y thận trọng châm chước cách dùng từ, "Bằng không ta đi là được rồi, cũng đỡ cho các người nhìn mà thương tâm."

    "Ngươi đi đâu cho được?"

    Tròng mắt phiêu lượng ngân sắc của Bạch Tuyết tràn đầy nước mắt, "Hắc Bì sinh thời cùng ta tình như tỷ muội, hôm nay nàng chết rồi, dẫu sao ngươi còn ở trong xác nàng.

    Huống chi nơi đây ngươi lại không quen thuộc, thôi thì chúng ta vẫn sống với nhau như trước đi."

    "Đúng a, Hắc Bì tỷ muốn đi là một đống chuyện, nhân sinh tỷ không quen khó tránh khỏi chịu sự khi phụ từ những yêu tinh khác, ở lại đi."

    Cẩu Thặng Tử cũng nâng lên cái mặt tròn tràn đầy nước mũi cùng con mắt sưng đỏ nói với Đỗ Y Y.

    "Nếu đã thế, vậy cảm tạ a –––" Hồ yêu tân sinh Đỗ Y Y ôm quyền với bọn họ, "Tiểu muội có chỗ nào không hiểu mong nhị vị không ngại chỉ bảo!!"

    Dù Hắc vô thường có nói hắn cho mình thêm kỹ năng câu thông không trở ngại ngôn ngữ hiện đại gì đó, Đỗ Y Y vẫn sẽ không tự chủ đi phối hợp đại hoàn cảnh.

    Cẩu Thặng tử chỉ u sầu hai ngày liền bắt đầu hướng về phía Đỗ Y Y cười đùa như bình thường.

    Hắn giảng cho Đỗ Y Y biết rất nhiều chuyện liên quan tới nguyên chủ của cái xác này, quả nhiên là hài tử mau quên hơn hẳn.

    Đỗ Y Y có lúc thấy hắn hết sức hưng phấn giải thích cho mình chuyện thế giới này thì sẽ thay hồ yêu gọi là Hắc Bì kia đau lòng một trận.

    Thôi đi, không biết vốn ở thế giới kia sau khi mình chết, thì có được mấy người nhớ.

    Cho dù có người nhớ, khả năng cũng là "Nga, bà nói sao, cái đứa bị nhận nhầm thành kẻ thứ ba lỡ tay bị ăn đập xong rồi lúc té xuống đập răng lên đường mà chết là Đỗ Y Y a!

    Thật là quá tức cười mà!" kiểu vậy mà tồn tại.

    Sớ, nói vậy thì sống ở đây khiến cô cảm thấy thoải mái một chút.

    Từ miệng của Bạch Tuyết với Cẩu Thặng Tử, Đỗ Y Y dần dần có chút nhận biết về thế giới này.

    Thế giới này có năm đại quốc sở chúa tể chính, bọn họ lần lượt là: vương quốc trên mây ở phương Đông – Ngọc Lang quốc.

    Đó là cố hương của vũ nhân (người chim), nghe nói ngàn năm trước nó vẫn là một khối đại lục với Đông phương, về sau cả quốc gia được vũ nhân thi triển pháp thuật huyền không (treo lơ lửng) thật cao trên trời.

    Vương quốc cát ở phương Tây – Ô Lan sa quốc.

    Nhân dân ở đó sinh sống ở ốc đảo, có vu tộc thần bí cỗ lão nhất, chuyên tạo ra dầu ô liu cùng mỹ nữ đanh đá nhiệt huyết.

    Phương nam bị hải dương chia thành hai đại quốc: Quỳnh Hải quốc và Hồ Trạch quốc.

    Quỳnh Hải quốc do Long tộc chiếm cứ mấy hòn đảo tạo thành phần diện tích không lớn nhưng phù nhiêu mỹ lệ.

    Nơi rừng rậm xa xa đối diện với nó là Hồ Trạch quốc – một năm bốn mùa ấm áp như mùa xuân, chuyên tạo các loại thảo dược cùng đồ gỗ – do Trạch nhân (người sông) thống trị.

    Băng Tuyết quốc nơi phương Bắc thật tương phản với Hồ Trạch quốc kia, ở đó một thế giới trắng bạch, nhân dân sinh sống trong phòng băng, lấy rừng hoa quỳnh tắm tuyết làm ranh giới phân cách với Ô Lan sa quốc ở phương Tây.

    Nghe nói người thống lĩnh của tộc này đều là hậu duệ của thần tuyết lang.

    Mà nơi hiện tại họ đang ở gọi là Tiêu sơn.

    Tiêu sơn ở phía Tây Bắc của Hồ Trạch, thuộc một thành thị gọi là Minh Xuyên.

    Nơi này chuyên làm ngọc châu, là nơi phù nhiêu mỹ lệ.

    Ngoài thế giới này, Đỗ Y Y cũng có biết nhất định về hai con yêu bên cạnh.

    Bạch Tuyết có đạo hạnh cao hơn Đỗ Y Y ba trăm năm.

    Lúc được ba trăm năm nàng trải qua thiên lôi kiếp bị đánh nằm thoi thóp trên đất, Hắc Bì đi ngang qua kéo nàng về chăm sóc, thế là về sau hai người kết bái thành tỷ muội.

    Đỗ Y Y lần đầu thấy Bạch Tuyết thì cảm thấy cô nương này thật là mỹ, hơn nữa kiểu mỹ rất sạch sẽ.

    Lúc nàng hóa thành hình người là một thiếu nữ mười sáu mười bảy mặc đồ trắng tết hai đuôi sam dài.

    Nàng thẳng thắn thật tâm, điển hình là người miệng đao tâm đậu hủ.

    Lòng hiếu kỳ cực thịnh, dù cho lá gan nhỏ, có lúc Đỗ Y Y nói nàng nghe một ít chuyện yêu thần quái quỷ cũng có thể khiến nàng sợ tới hoa dung thất sắc.

    Thật kỳ quái một ngàn năm qua nàng làm sao qua được.

    Cẩu Thặng Tử, tên như nghĩa, là con cẩu tinh.

    Hắn chỉ có hơn hai trăm năm đạo hạnh, biến thành tiểu nam đồng cũng là một tiểu yêu tinh ngay cả tai và đuôi cũng chưa giấu được.

    Theo Cẩu Thặng Tử nói, danh tự này vẫn là do năm đó Hắc Bì đặt cho, bởi vì lúc nhặt được hắn về thì cả nhà Cẩu Thặng Tử đều bị lôi đánh chết hết, chỉ còn lại một tên khóc nhè đáng thương rúc ở trong ổ cỏ.

    (Thặng: dư lại, sót lại, còn thừa lại)

    "Y Y tỷ, có phải danh tự của ta rất dễ nghe không?"

    Cẩu Thặng Tử rất tự hào vỗ ngực hỏi: "Nếu tỷ cảm thấy gọi vậy thật phiền, thì gọi ta là Cẩu đản đản* cũng được.

    Bất quá Hắc Bì tỷ nói danh tự này không có văn nhã bằng Cẩu Thặng Tử."

    (tròn như trứng, như kiểu gọi 'bé cưng')

    "Ặc......"

    Đỗ Y Y mặt đầy hắc tuyền, cô cảm thấy rất có thể đầu của đứa nhỏ này bị lôi đánh hư vào năm đó rồi.

    Nghỉ ngơi gần được bốn tháng, từ đầu tới đuôi đổi một thân lông cháy, rốt cuộc vào một đêm đen gió lớn Đỗ Y Y lần nữa hóa hình người.

    Trong mắt Bạch Tuyết tràn đầy kinh ngạc, vừa vỗ tay vừa nhảy, "Tiếu lệ (xinh xắn) hơn trước rất nhiều, quả nhiên sau thiên lôi kiếp dung mạo cũng sẽ theo phát sinh biến hóa."

    "Ân ân ân!!!"

    Cẩu Thặng Tử cực lực gật đầu.

    "Dễ nhìn dễ nhìn!!"

    Đỗ Y Y nhìn hai tay mình không còn là đôi vuốt đen thùi lùi thì kích động đến thiếu chút nữa bóp chết Cẩu Thặng Tử: " Nhìn a, ta lại khôi phục thân người rồi!!!"

    Cô chạy tới bên dòng suối nhỏ hết sức hưng phấn nhướng qua, trong nước là một tiểu nha đầu mười bốn mười lăm da thịt bạch nộn, lớn lên ngọt ngào kiều tú khả ái.

    "Ta còn tưởng rằng ta sẽ là một nhỏ đen nhẻm chứ......"

    Cô sờ gương mặt cười thành một đóa hoa, đẹp mắt hơn kiếp trước không biết bao nhiêu lần, "Ai nha, nhìn vậy mà lớn lên cũng không tệ ha!!!"

    "Hiện tại ngươi có thể hóa thành hình người rồi, vậy ngày khác chúng ta có thể cùng vào thành chơi rồi?"

    Bạch Tuyết kích động ôm Đỗ Y Y thét chói tai, "Tỷ tỷ dẫn người đi xem qua cảnh đời!!"

    "Được a ~~~" Đỗ Y Y cũng một mặt hưng phấn.

    "Chúng ta cũng đừng đợi ngày khác, dứt khoát ngày mai liền đi đi!!"

    "Nhất trí vậy đi!"

    Hai người đồng thời ôm lấy đối phương cười lớn.

    Giống như hẹn với bạn sáng thứ bảy lên phố shopping vậy, Đỗ Y Y lần đầu tiên lộ ra mặt cười ở nơi này.

    Nhưng mà cô không biết, một tràng tai họa đang lặng lẽ, lặng lẽ tiếp cận dần về phía cô.

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    PepaEx: Dụ mọi người xíu mà khó quá =((
     
    [Bhtt][Editing] Ân Công Mau Cứu Mạng!!
    Chương 2: Thiên hạ không có bữa ăn chùa


    Cho Cẩu Thặng Tử quấn khăn trùm đầu che kín lỗ tai lông xù, Đỗ Y Y hài lòng nhìn mặt cầu thịt mắt to trước mặt – mặc dù đột nhiên nhìn một cái tựa hồ thật cơ trí mà nhìn lại lại lộ ra một kiểu shota hơi thở ngây thơ tự nhiên – thì gật gật đầu, "Ừ –– không tệ không tệ –– vậy là có thể cùng vào phố rồi!"

    "A a ~~~ Y Y tỷ thật thông minh!!"

    Tiểu hài tử nhảy mấy vòng ôm lấy eo Đỗ Y Y hưng phấn nói: "Lúc trước Hắc Bì tỷ cùng Bạch Tuyết tỷ cứ chê ta không biết giấu đuôi với tai, ra ngoài chơi không bao giờ mang ta theo!!"

    'Đó là bởi vì căn bản không muốn mang ngươi theo.' Đỗ Y Y nghĩ thầm trong lòng.

    'Đứa nhỏ thường không được mấy đứa lớn thích cho lắm–––'

    Vốn là nói cùng đi với Bạch Tuyết xong rồi, trước khi ra ngoài Cẩu Thặng Tử đôi mắt ngấn lệ tràn đầy mặt "Các ngươi lại đi chơi a!

    Thật muốn đi a!

    Mang ta theo với, ta sẽ không quậy phá, ta rất ngoan mà!

    Cầu các ngươi –––" Bộ dáng nhỏ nhắn, đáng yêu khiến tâm can Đỗ Y Y cũng run lên.

    Có trời mới biết cô thích động vật nhỏ tới cỡ nào, từ nhỏ đã nhặt mấy loại về nuôi nhưng những động vật nhỏ đó cơ bản không thọ được bao tháng...

    Ba người cười cười nói nói đùa đùa giỡn giỡn, chưa được một lúc liền ra khỏi thâm sơn tới nơi nhân khí gấp bội.

    Yêu tinh chính là yêu tinh, đi đường so easy!!

    Nhanh hơn người nhiều –––

    Nếu như không nói tới Cẩu Thặng Tử thỉnh thoảng lộ bản thể tay chân ra, Đỗ Y Y sẽ cảm thấy trong lòng càng vui vẻ hơn nữa.

    Tiếng rao hàng, mùi thơm thức ăn mê người, người đi đường muôn hình muôn vẻ khiến Đỗ Y Y cảm giác mình tựa như trở lại thế giới kiếp trước kia.

    "Ai nha, chỗ đó có bán son phấn kìa!!"

    Bạch Tuyết cặp mắt sáng lên kéo tay Đỗ Y Y, "Mau đi nhìn xem!"

    Đỗ Y Y tay trái nắm tay Cẩu Thặng Tử còn đang một bộ nghiên cứu kẹo hồ lô, tay phải được Bạch Tuyết dắt, chen qua đám người nhộn nhộn nhịp nhịp tới gian hàng bên kia đường bán một đống vật phẩm nữ nhi thường dùng.

    "Ngươi đã rất mỹ còn cần dùng loại đồ tục khí này sao?"

    Đỗ Y Y bị nàng kéo cổ tay muốn trật khớp, " Ai ui, tỷ tỷ ngươi nhẹ tay chút, muốn đứt tay ta luôn rồi!!"

    "Đã bảo ngươi đừng mang Cẩu Thặng Tử theo mà ngươi không nghe!!"

    Bạch Tuyết nhìn đứa nhỏ trái nhìn phải ngó cái gì cũng tò mò mà trách móc, "Thôi thôi tự ta đi ngắm đây, ngươi cứ mang theo Cẩu Thặng Tử đi dạo một vòng đi.

    Chút nữa ta tìm ngươi!!"

    Nàng buông tay ra, liền chạy như một làn khói tới gian hàng yêu thích đã lâu để chọn vật phẩm.

    "Y Y tỷ......"

    Cẩu Thặng Tử cắn đầu ngón tay chỉ chỉ bánh bao, "Ta đói rồi......"

    "Ngươi phàm ăn ghê –––" Đỗ Y Y nhéo nhéo mặt Cẩu Thặng Tử, nhớ tới con Husky nhà mình mỗi lần ăn cứ gấp tới độ muốn phóc lên bàn, bên môi không tự chủ lộ ra một vẻ cười ôn nhu: "Lão bản, bán cho một vỉ mang đi–––"

    "Được rồi, bánh bao một vỉ mang đi–––" Lão bản quầy bánh bao nhanh chóng gói kỹ bánh bao đưa qua, "Hết mười hai bạc, cảm tạ cô nương–––"

    "Ngài nhận này–––" Đỗ Y Y nhận lấy bánh bao đưa tiền, lấy ra một cái cho mình ăn, còn lại nhét cho Cẩu Thặng tử, "Từ từ ăn, đồ ngon nhiều lắm, một hồi nhìn thích gì tỷ đây đều mua cho ngươi."

    "Y Y tỷ thật tốt!!"

    Cẩu Thặng tử nhất thời nước mắt liền chảy ra, "Thích nhất Y Y tỷ a!!"

    Hắn cắn bánh bao thịt một cái, hạnh phúc híp mắt lại, "Nhưng chúng ta lấy đâu ra tiền a?

    Đó là tiền thật, hay là tỷ biến....."

    "Ăn bánh bao của ngươi đi!!"

    Đỗ Y Y gõ gõ cái đầu nhỏ của hắn, "Tên thường ngốc sao giờ khôn ra quá vậy?!"

    Cẩu Thặng tử vội vàng cúi đầu cắn bánh bao, dù sao chỉ cần có thể ăn được đồ ăn ngon là được, nói ít ăn nhiều – vĩnh viễn là đúng.

    Cách đó không xa ở đầu hẻm, một vị công tử trẻ tuổi đang định mua ngân trâm lấy lòng nữ tử phiêu lượng bên cạnh, thì sờ trái sờ phải thế nào cũng không tìm thấy túi tiền của mình.

    Đỗ Y Y liếc một cái, trong lòng lẳng lặng nói một tiếng 'đáng'.

    Làm phép biến tiền sẽ tiêu hao yêu lực, hơn nữa qua một đoạn thời gian tiền đó sẽ biến về dạng cũ.

    Hàng rong làm chút buôn bán nhỏ không dễ gì, còn muốn như vậy bẫy người ta chắc?

    Gì cơ, ngươi nói tên tán gái kia phải làm sao?

    Hắn muốn sống hay muốn chết liên quan gì đến ta!!

    Đồ ăn vặt thật ngon ăn, đi dạo hai ba giờ, miệng vẫn không ngừng.

    Đỗ Y Y mua này còn mua kia, cả con phố ăn vặt cơ hồ đều bị cô 'chiếu cố' qua.

    "Ăn xong cái bánh gạo này thì không ăn nữa nha!!

    Nếu ăn tới đau bụng là không tốt đâu."

    Đỗ Y Y nhìn Cẩu Thặng tử vỗ vỗ bụng nhỏ ngồi chồm hổm xuống thì xoa xoa đầu hắn.

    "Ân a!"

    Cẩu Thặng tử gật gật đầu, "Vậy Y Y tỷ, chút nữa chúng ta có thể đi xem đại hí không?"

    "Đại hí?"

    Đỗ Y Y trong đầu hiện ra hai chữ 'tuồng kịch' này đã có chút không nâng được tinh thần, "Đó là cái gì?"

    "Trước kia ta nghe Hắc Bì tỷ nói qua......"

    Cẩu Thặng tử hạ thấp giọng, "Nàng nói thành Nam có một nhà hí quán, diễn chuyện liên quan đến Ngũ quốc dã sử rất hay.

    Nàng còn nói, nếu sau này có cơ hội nhất định sẽ dẫn ta đi coi......"

    "Vậy thì đi thôi!"

    Đỗ Y Y kéo tay Cẩu Thặng tử cười, "Hiện tại thừa chính là thời gian."

    Thành Nam có nhà được đặt tên là 'Mộng Sinh' hí quán.

    Nhà hí quán này từ trên xuống có ba tầng, bên trong rộng rãi thư thích có thể so với rạp phim tiêu chuẩn cao cấp.

    Trên sân khấu hí tử công phu hóa trang tốt khá mỹ, diễn lại là một ít kỳ văn dị sự liên quan đến thế giới này.

    Cô ngồi ở ghế quý nhân, cách võ đài khá gần nên xem diễn hiệu quả rất tốt.

    Đỗ Y Y nghe tốt nhìn thoải mái, chỉ có một thứ khiến cô khó chịu.

    Ngồi ở bên trái cô có một tên mập chết bầm từ lúc cô đi vào đến giờ cứ tham mê nhan sắc của cô mà nhìn.

    Đậu phộng, đừng tưởng bà không biết bây đánh cái chủ ý quỷ quái gì.

    Chẳng qua nhìn bà không đủ tiền liền giả bộ hào phóng mời xem hí sao, cho là như vậy có thể bắt được tâm bà à?

    Đương nhiên là có dê béo không làm thịt là thằng ngu, Đỗ Y Y ta không ngu, nếu hắn nguyện ý mời, bà liền nguyện ý xem.

    Cho dù một hồi hạ tràng thật không biết cái thứ này nghĩ gì, bằng bản lĩnh của ta thì chế ngự tên mập chết dẫm nhà ngươi vẫn là chuyện rất dễ dàng ha.

    Đỗ Y Y dùng tay trái đỡ đầu ngăn cản ánh mắt cực độ hèn hạ tỏa qua, Cẩu Thặng tử kia không khác con nít là mấy, biểu diễn xuất sắc như vậy mà coi chút đã có thể ngủ.

    Đỗ Y Y tay phải ôm hắn, trong lòng toan tính chút nữa đối phó tên bên trái thế nào.

    Hạ màn Đỗ Y Y đánh thức Cẩu Thặng tử, đứng dậy muốn đi, tên 'đại sơn' bên trái quả nhiên cũng động đi theo.

    Đi tới cửa Đỗ Y Y định thương lượng với Cẩu Thặng tử một ám hiệu để cùng chạy, dù sao dùng tốc độ của bọn họ sợ là muốn đuổi theo cũng chẳng đuổi kịp.

    Kết quả còn chưa kịp nói với Cẩu Thặng Tử đã bị chặn lại.

    "Cô nương, cô nương–––" Tên béo mặt đầy thịt kia cười lên mặt đầy ý dâm – hơi thở nam nhân phóng qua nói: "Tại Hạ Từ Sâm, Từ trong từ ngữ, Sâm trong hải sâm*."

    [Cái này mình chém cho hợp ấy, chứ nguyên gốc theo chữ tượng hình, khó hiểu]

    "Nga."

    Đỗ Y Y nhìn cũng không nhìn hắn lấy một cái, "Cẩu Thặng tử, chúng ta về thôi."

    "Cô nương, nàng xem chúng ta cũng có duyên, giờ trời cũng sắp tối rồi, cô nương cùng ấu đệ sợ là không an toàn, chi bằng tại hạ đưa hai tỷ đệ các ngươi hồi gia?"

    'Đậu phộng, tao với bây chung chỗ mới không an toàn nhất!!' Đỗ Y Y hung tợn mắng trong lòng, nhưng trên mặt thì cười khách khí: "Từ công tử quá khách khí rồi, gia ta rất gần hí quán, không cần công tử phí tâm."

    "Cô nương," Đi chưa được hai bước thanh âm người kia lại vang lên bên tai, "Cô nương cô đơn chiếc bóng, tại hạ thật sự không yên tâm."

    "Không yên tâm ông bà ngươi á!!"

    Đỗ Y Y rốt cuộc nhịn không được tức mồm mắng to, "Phải nói bao lần ngươi mới hiểu, ngươi cho rằng mời bổn cô nương xem tràng hí là có thể tính sao?

    Bổn cô nương hiện tại trả lại ngươi gấp đôi được chưa?"

    Cô móc trong túi ra mấy viên hạt dưa lúc trước nhét vào, mặc niệm chú ngữ đưa tay ra, nhưng kinh ngạc phát hiện hạt dưa vẫn chỉ là hạt dưa.

    "Tình huống gì đây!!

    Cô tốt xấu gì cũng có tám trăm năm đạo hạnh, không thể nào ngay cả yêu thuật đơn giản như vậy cũng thất bại chứ!!

    "Cô nương đang làm trò đùa với tại hạ sao?"

    Vẫn luôn cười híp mắt, Từ Sâm vô cùng hứng thú nhìn biểu tình hốt hoảng của Đỗ Y Y.

    "Hay là nói cầm mấy cái hạt dưa này là muốn mời ta ăn đây?"

    Hắn đột nhiên bắt cái tay nhỏ bé nhu nhược không xương của Đỗ Y Y, kéo cô vào con hẻm không người, hung hăn đè vào tường, "Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!!"

    Một cái tát phóng tới, Đỗ Y Y cảm thấy cả đầu đều là đau rát.

    "Hồ ly tinh thiên tính dâm đãng cũng bày đặt ở trước mặt đại gia ta giả bộ cương liệt giả bộ thanh khiết?"

    Y phục bị 'xoẹt' một tiếng bị xé rách, Đỗ Y Y liền mạng giẫy dụa kêu lên: "Đậu má, mày còn cầm thú hơn cả cầm thú!!"

    "Không sai, đại gia ta liền hỉ hoan nếm mùi vị của những tiện yêu tinh như ngươi đây!!"

    Tên nam nhân bị dục vọng giày vò đến cặp mắt đỏ ngầu, động tác càng thêm thô lỗ.

    Bởi vì yêu lực quá yếu Cẩu Thặng tử trực tiếp bị đánh về nguyên hình, hắn chỉ cảm thấy quanh thân bị một loại cường đại sức mạnh chèn ép không thể động đậy, chỉ có thể liều mạng kêu lên.

    Đậu phộng, ta đây là cái mạng yểu gì a!!!

    Không được làm người cũng được đi, làm yêu còn đặc biệt bị người làm nhục, có lầm ở đâu không vậy, có muốn cho người ta sống không!!!

    Dứt khoát không đợi lúc này mà ta tự tay tự sát là được rồi!!

    Mẹ kiếp tự sát..... kiếp sau không làm người nổi......

    Đỗ Y Y nhắm mắt lại không giãy dụa nữa, nước mắt khuất nhục như suối nhỏ ào ào chảy ra.

    "Chậc chậc chậc, thật là khó coi mà–––"

    Thanh âm lạnh lùng mang ý vị cười nhạo đột nhiên xuyên thấy hết thảy gõ vào lòng Đỗ Y Y.

    Sức nặng đè ở trên người cũng nhẹ đi trong nháy mắt.

    "Người nào!!"

    Từ Sâm gầm nhẹ một tiếng hướng nguồn thanh âm liếc mắt nhìn, sắc mặt âm trầm, "Ngươi muốn làm gì?"

    "Không muốn làm gì."

    Thanh âm kia mặc dù thanh thúy nhưng giống như đầm nước lạnh đóng băng vạn năm không có chút gợn sóng nào, "Vào Nam ra Bắc mắt thấy tai nghe cũng nhiều rồi, bất quá tràng diện này vẫn là lần đầu tiên gặp phải.

    Hơi có chút tò mò mà thôi."

    Xanh mặt trầm mặt chốc lát, Từ Sâm buông Đỗ Y Y ra, chỉnh lại y phục.

    "Ta nhớ kỹ ngươi đó."

    "Ta cũng nhớ kỹ ngươi."

    Thiếu nữ đứng bên tường ôm cánh tay lạnh lùng đối mặt với Từ Sâm gật gật đầu, "Rất hân hạnh được gặp."

    Đỗ Y Y giờ vẫn còn nhớ dáng vẻ không có tiền đồ của mình lúc đó.

    Cô há miệng trừng hai mắt, y phục bị tên khốn Từ Sâm kia xé rách, xuân quang hiện hết.

    Trên mặt có một loại công chúa được vương tử cứu từ trong tay ác ma ra, vừa sợ vừa kích động lại hưng phấn, biểu tình có thể sẽ được gọi là hoa si.

    Cô thấy thiếu nữ cất bước định đi, vội vàng chạy tới kéo tay đối phương hỏi: "Xin hỏi đại danh ân công, tiểu nữ không bao giờ quên!!!"

    Thiếu nữ bị cô kéo, quay đầu lại lẳng lặng nhìn cô.

    Thiếu nữ ước chừng mười sáu mười bảy tuổi, tóc đen mềm mại được quấn lên dùng một cây trâm ghim thả lỏng xuống bên phải.

    Nàng vóc người cao gầy tiêm tế, da không hề trắng nõn như Đỗ Y Y, nhưng màu lúa mạch khỏe khoắn.

    Trên cổ tay nàng đeo vòng bạc có mấy con cá to nhỏ không đồng nhất, mắt cá chân còn đeo dây đỏ buộc chuông.

    Phong cách y phục có chút giống kiểu nữ tử Miêu Cương thần bí trong tiểu thuyết Đỗ Y Y từng đọc qua.

    Càng khiến Đỗ Y Y không cách nào quên là đôi mắt sắc tím mâm côi vô cùng phiêu lượng kia của nàng.

    Đỗ Y Y bị cặp mắt đó nhìn đến cơ hồ muốn sa vào.

    "Ân công––– Ân công–––" Đỗ Y Y lắc lắc tay nàng, "Người nói gì đi–––"

    Nhìn thần sắc của thiếu nữ không giống như ghét mình, Đỗ Y Y cũng lần đầu có loại cảm giác không tự chủ được muốn đến gần người này.

    "Ngươi–––" Thiếu nữ nhìn chằm chằm xuân quang cảnh sắc mỹ lệ trước ngực Đỗ Y Y, câu câu môi, "Trước tiên mặc y phục cho xong đi."

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Ex: Vắng ghê *phủi bụi* *quét tước*
     
    [Bhtt][Editing] Ân Công Mau Cứu Mạng!!
    Chương 3: Mời ân công ăn gà~~


    Lúc Trầm Thanh Lam bị Mộ Ngôn kêu dậy, sắc trời mới vừa tờ mờ sáng.

    "Ngươi làm gì a?"

    Trầm Thanh Lam ôm gối đầu cực độ bực dọc nhìn vẻ mặt hoảng hoảng trương trương của hảo hữu mà nhíu mày, "Phá thanh mộng của người ta là tội cực đại ác!!!"

    "Ta ta ta ta cũng biết a a a a!!!"

    Một Ngôn cứ khẩn trương là cà lăm, nàng huơ tay múa chân chỉ bên ngoài nói với Trầm Thanh Lam: "Mau mau mau mau..... gà gà gà gà....."

    "Chuyện gì cơ?"

    Trầm Thanh Lam khoác y phục không tình không nguyện mà bị Mộ Ngôn kéo đến trong sân, "Này....."

    Trong sân sạch sẽ ngăn nắp, sáu con gà mái mập bị cột thành một hàng, đang quang quác quang quác đến lợi hại.

    Vậy cũng được đi, trên cổ mỗi con gà đều treo một tấm bảng, dựng thẳng lên đọc sẽ là: 'Ân công mời ăn gà >
     
    Back
    Top Bottom