[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 135,939
- 0
- 0
[Bhtt-Edited] Vượt Rào - Ninh Viễn
Chương 95: Ngoại truyện IF- Thanh mai (8).
Chương 95: Ngoại truyện IF- Thanh mai (8).
-"Tiểu Hữu tỷ tỷ tha cho em đi... em sai rồi."
.....
Sáng hôm đó, ngồi trước bàn ăn, Lâm Di ăn đến vô cùng thỏa mãn.
Chỉ là không biết vì sao, người nấu ăn cho cô lại có ánh mắt hơi né tránh khi nhìn cô.
Thật ra cũng dễ giải thích.
Khương Tư Ý âm thầm tự nhủ trong lòng.
Lâm Di lúc ngủ rất thích ôm thú bông, trước kia nằm trên giường nàng cũng thích ôm cái gối hình nấm.
Vừa rồi chắc là coi nàng thành thú bông rồi ôm lấy.
Còn chuyện hôn lên ngón tay...
Là Khương Tư Ý tự mình đưa tay qua, không thể trách Lâm Di.
Ừm, chắc chắn là như vậy.
Trong khoảng thời gian Lâm Di bận rộn này, Khương Tư Ý không những không gây thêm gánh nặng cho cô, còn nấu ăn cho cô, việc nhà trong nhà có thể làm thì tiện tay làm luôn.
Khiến Lâm Di có chút áy náy.
Cô vốn không muốn Khương Tư Ý làm những việc này.
Đôi tay xinh đẹp ấy đáng lẽ nên cầm bút, lật sách, chứ không phải làm việc nhà.
Khương Tư Ý lại cảm thấy Lâm Di nghĩ quá nhiều.
-"Chỉ là tiện tay thôi mà, cũng đâu có mệt.
Với lại từ nhỏ đến giờ đều là chị chăm sóc em.
Mẹ nói hồi nhỏ em rất hay khóc, hễ khóc là không ai dỗ được, chỉ có chị mới có cách, em còn chỉ chịu để chị bế."
-"Lúc đó chị mới có sáu tuổi, đã phải bế đứa ba tuổi là em dỗ dành, mệt đến đầy đầu mồ hôi cũng không chịu buông."
Những lời của Khương Tư Ý khiến Lâm Di cũng nhớ lại chuyện hồi nhỏ, khóe môi khẽ cong lên.
-"Bây giờ chị bận mà, đang ở giai đoạn học hành và sự nghiệp đều đi lên, mấy chuyện lặt vặt cứ để em làm là được."
-"
Sau này khi em bận rồi, lúc chị có thời gian, cuộc sống của em cũng giao hết cho chị."
-"Chúng ta là phải sống với nhau cả đời mà, sau này chị có rất nhiều cơ hội để báo đáp người em dâu này."
Nói xong một cách vô tư, Khương Tư Ý nhìn thấy Lâm Di nheo mắt nhìn nàng đầy ý vị.
Sao... sao vậy?
Chẳng lẽ nàng nói sai sao?
Hai người họ đều đã trưởng thành rồi, bước tiếp theo là kết hôn, chẳng phải là sẽ sống với nhau cả đời sao?
Lâm Di gắp một cọng măng tây, chậm rãi ăn.
Cách gọi " vợ nhỏ" đã lâu không xuất hiện, vậy mà lúc này lại bị ai đó nói ra một cách không hề xấu hổ.
Đúng là lớn rồi, ở nhà cũng bắt đầu mặc nội y.
Trước kia khi hai người ở cùng nhau, gần như chưa từng để ý mấy chuyện này.
Dù sao...
Lâm Di cũng mặc.
Còn Lâm Di thì lại là một tâm cảnh khác.
Sáng hôm đó, cô đã mơ một giấc mơ vô cùng buông thả.
Thân thể đã có ranh giới, vậy mà sao vẫn ngây ngốc vô tư như thế?
Chắc là vẫn chưa khai khiếu, vẫn chỉ dừng ở mức nói đùa ngoài miệng.
Trong mơ, cô ôm Khương Tư Ý.
Hoàn toàn khác với cái ôm đơn thuần khi còn nhỏ.
Không phải vì nàng lười đi nên bế nàng, dỗ nàng.
Cũng không phải vì chuyện gì đó vui vẻ, hay chỉ đơn giản là ôm nhau cho ấm.
Đó là một cái ôm rất trưởng thành.
Có thể cảm nhận được dục vọng như dung nham chảy trong cơ thể họ, tràn trên làn da.
Ôm Khương Tư Ý, vuốt ve thân thể nàng, thân hình mảnh mai mà nóng rực dán sát vào nhau.
Nhịp tim xuyên qua lớp máu thịt đập vào trái tim, từng nhịp từng nhịp, như muốn đốt cháy tận đáy lòng Lâm Di.
Trên môi cũng có chút xao động.
Cô hôn nàng say đắm, giữ lấy sau đầu nàng, khiến nàng không thể trốn tránh.
Nàng cũng không trốn.
Ngoan ngoãn, vô cùng thuận theo.
Nhưng như vậy vẫn không đủ.
Cô muốn tiến sâu hơn nữa.
Muốn tiến vào nơi sâu thẳm hơn, tiến vào khe vực linh hồn của Khương Tư Ý.
Cách Lâm Di muốn đối đãi với nàng, chắc chắn vượt xa những gì nàng tưởng tượng.
Nếu thật sự đặt lên người nàng, e rằng sẽ dọa cô gái vừa mới trưởng thành này sợ hãi.
Tạm gác lại dục vọng nồng đặc trong giấc mơ.
Lâm Di dẫn Khương Tư Ý đi khám phá thành phố hoàn toàn mới này.
Cùng nhau đi bộ đường dài, cùng nhau đến nhà hát, đến lễ hội âm nhạc.
Đi tận hưởng văn hóa và sự tiện lợi hiện đại của thành phố.
Tất cả thời gian rảnh của Lâm Di đều dùng để ở bên Khương Tư Ý.
Dẫn nàng làm quen với thành phố này, thích thành phố này.
Để mỗi ngày của tuổi trẻ nàng đều trôi qua vui vẻ, vô ưu.
.
Sau khi khai giảng, Khương Tư Ý phải ở ký túc xá, bắt đầu cuộc sống đại học.
Điều bất ngờ là, nàng lại được phân vào cùng một lớp với Đoàn Ngưng.
Hai người họ là bạn học cấp hai.
Lên cấp ba, vì công việc của ba mẹ Đoàn Ngưng phải chuyển đến thành phố khác, cậu ta cũng chỉ có thể chuyển trường theo.
Khi Đoàn Ngưng rời thành J năm đó, hai người còn khóc suốt một đêm.
Ba năm qua vẫn luôn giữ liên lạc.
Trước kỳ thi đại học cũng động viên lẫn nhau.
-"Chúng ta gặp nhau trên đỉnh cao nhé!"
Không ngờ thật sự lại gặp nhau trên đỉnh cao.
Duyên phận này thật không dễ dàng.
Hai người nhanh chóng lại thân thiết như trước.
Ký túc xá của Đoàn Ngưng ở dưới lầu Khương Tư Ý, thường xuyên cùng ra cùng vào.
Hễ Lâm Di có thời gian rảnh, cô sẽ lái xe đến đón Khương Tư Ý và Đoàn Ngưng ra ngoài chơi.
Ngồi vào chiếc Bentley của Lâm Di.
Ba người cùng ăn ở nhà hàng biểu tượng cao nhất thành phố N.
Cầm ly champagne, Đoàn Ngưng nhìn xuống mặt đất từ trên cao, cảm thán:
-"Cũng nhờ cậu tôi được ké ."
Chương trình học năm nhất khá dày, bình thường Khương Tư Ý hầu như đều ở trong trường.
Đối với những người khác, cuộc sống đại học mới mẻ thường giống như sự bùng nổ hormone sau khi rời xa cha mẹ.
Cúp học hay yêu đương đều là chuyện thường.
Nhưng Khương Tư Ý chưa từng như vậy.
Cuộc sống của nàng rất bình lặng.
Nàng không trốn học, cũng chưa từng đến quán bar lần nào.
Nàng không hứng thú với những thứ đó.
Phần lớn thời gian, nàng ở trong lớp học, trong thư viện, ở các buổi triển lãm.
Suy nghĩ về con đường tương lai của mình.
Dù là làm nghiên cứu học thuật, hay phát triển trong các nhà đấu giá, đều là những hướng đi khiến nàng cảm thấy hứng thú.
Chỉ có cuối tuần mới có thời gian gặp Lâm Di, người cũng bận rộn không kém.
Thời tiết đẹp thì ra ngoài chơi.
Thời tiết xấu thì ở nhà đọc sách, xem phim.
Hoặc những lúc quá mệt, muốn để đầu óc trống rỗng, hai người cũng sẽ cùng nhau chơi game.
Dù chỉ là tựa vào vai nhau nói những lời vô nghĩa, gõ nhẹ đầu đối phương, véo má nhau.
Cũng là một cuối tuần thoải mái, dễ chịu.
Cuối tuần này, Khương Tư Ý vừa đến nhà Lâm Di, đã thấy trong nhóm lớp thông báo nghỉ học vì bão.
Nàng chạy lạch bạch đến tìm Lâm Di.
-"Bão sắp đến rồi."
-"Thức ăn dự trữ chị đã mua xong."
Lâm Di mở tủ lạnh và tủ bếp.
Bên trong đầy ắp nguyên liệu và đồ ăn vặt.
Toàn là những món Khương Tư Ý thích.
Cô để nàng kiểm tra.
-"Còn cần mua thêm gì nữa không?"
-"...Chị nuôi heo à."
-"Ừ, đúng vậy."
Sau đó hai người tranh cãi nửa ngày về chuyện ai mới là heo.
Khương Tư Ý cãi không lại Lâm Di, từ phòng khách vừa cười vừa cù lét cô chạy thẳng đến phòng ngủ.
Kết quả bị Lâm Di dùng hai tay khóa lại trong lòng rồi bế ngược trở lại.
"Đai an toàn" biến thành dây trói.
Trực tiếp ném Khương Tư Ý xuống sofa.
Trong tiếng cười hoảng loạn, thân thể nàng bật lên một cái.
Phần eo trở lên bị Lâm Di giữ chặt.
Đúng ngay chỗ nhột nhất.
Chỉ vừa chạm vào, nàng đã "a" một tiếng, co người trên sofa.
Lâm Di còn chưa làm gì nhiều, nàng đã bắt đầu xin tha.
Hai người là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau.
Đương nhiên hiểu rõ điểm yếu của nhau nhất.
Trên người Khương Tư Ý, chỗ nào sợ nhột nhất.
Lâm Di biết rõ hơn bất cứ ai.
Bình thường cô không bắt nạt nàng.
Chỉ khi đùa giỡn mới ra tay.
Lúc này Khương Tư Ý muốn chạy trốn.
Lại bị Lâm Di ấn trở lại, tiếp tục cù vào eo nàng.
-"Em sai rồi em sai rồi...
Tiểu Hữu tỷ tỷ đừng làm nữa, em sai rồi."
Khương Tư Ý rất không có khí phách lập tức cầu xin tha thứ.
Hai má đỏ bừng.
Trong mắt ánh lên hơi nước.
Trước kia cũng thường chơi như vậy.
Khi nàng cầu xin đến lần thứ hai, Lâm Di sẽ tha cho nàng.
Nhưng hôm nay thật kỳ lạ.
Đã cầu xin đến lần thứ ba, Lâm Di vẫn giữ chặt cổ tay nàng.
Khương Tư Ý cũng không biết mình đang cười hay sắp khóc nữa, gần như không thở nổi.
Lồng ngực mỏng manh phập phồng không ngừng.
Trong miệng gọi loạn cả lên, từ Lâm Di, đến Tiểu Hữu, từ tỷ tỷ đến chị vợ...
Gọi hết từng thân phận một, chỉ mong một thân phận nào đó của Lâm Di có thể tha cho nàng một mạng.
Trong mắt Lâm Di thoáng hiện một tia rung động tinh tế.
Nhìn Khương Tư Ý quần áo hơi xộc xệch, ánh mắt ướt át co lại dưới người mình.
Cô chợt nhớ đến giấc mơ diễm lệ kia.
Âm thầm điều chỉnh lại nhịp thở.
Kéo phần váy vô tình bị vén lên của Khương Tư Ý xuống, che lại đôi đùi trắng như tuyết.
Không trêu nàng nữa.
Cô nắm đầu ngón tay nàng nói:
-"Sao em lại học được trò cù người vậy?
Để chị kiểm tra xem móng tay có phải chưa cắt không."
Cuối cùng cũng thở lại được.
Khương Tư Ý lau nước mắt nơi khóe mắt.
-"Em đi làm móng với Đoàn Ngưng, đẹp không?"
Ngón tay thon dài.
Làn da trắng như sữa.
Làn da lạnh trắng kết hợp với móng sơn màu hồng thạch thật sự rất hợp.
-"...Đẹp."
Cảm giác trong giấc mơ kia, bỗng nhiên liên quan đến ngón tay.
Thứ bị ép giữa môi trong giấc mơ, hình dạng cũng rất giống ngón tay.
Ngón tay của Khương Tư Ý.
Trong lòng dâng lên một cảm giác nóng bức khó tả.
Không thể nghĩ lung tung nữa.
Lâm Di nói:
-"Xem phim không?"
-"Được nha, xem gì?"
-"Chị đi lấy đồ ăn vặt, em chọn đi."
Lâm Di đổ khoai tây chiên vào một cái bát lớn.
Để Khương Tư Ý có thể đưa tay lấy ngay.
Không cần thò tay vào túi mò cả buổi rồi dính đầy dầu mỡ.
Khương Tư Ý thích ăn bỏng ngô.
Vì vậy Lâm Di còn mua cả máy làm bỏng ngô.
Bỏng ngô caramel trong máy chất thành một ngọn núi nhỏ.
Lâm Di xúc hai xẻng lớn bỏ vào một cái bát khác.
Đồ kho, trái cây, bánh phô mai, cola...
Phong phú hơn cả khi đi rạp chiếu phim.
Lâm Di nghĩ.
Khương Tư Ý thích xem phim như vậy.
Sau này khi cô kiếm được tiền, lúc mua nhà nhất định phải xây một rạp chiếu phim riêng.
Để Khương Tư Ý muốn xem gì thì xem.
Loại chiếu đồng thời với rạp chiếu phim ngoài kia.
Chuẩn bị xong toàn bộ đồ ăn vặt.
Đặt lên bàn trà.
Lâm Di ngồi xuống bên cạnh Khương Tư Ý, phát hiện nàng chọn một bộ phim kinh dị.
Lâm Di:
-"Em chắc chứ?"
Nghe ra ý trong lời cô, Khương Tư Ý rất chắc chắn:
-"Đây là phim kinh dị đàng hoàng trên nền tảng chính thống đó nha.
Trước đó em đã muốn xem rồi, chỉ là chưa có thời gian."
Không biết Lâm Di nghĩ đến chuyện gì, bật cười.
Rõ ràng cùng tần số, cũng nhớ đến "Sự cám dỗ của người vợ" đáng sợ kia.
Khương Tư Ý dùng khoai tây chiên chỉ vào cô, hung dữ cảnh cáo:
-"Không được cười!"
Lâm Di một miếng ăn hết khoai tây chiên.
-"Tịch thu."
Khương Tư Ý:
...
Lâm Di:
-"Gan em thế này, xem xong chắc chắn không ngủ được."
-"Có chị ở đây, em không sợ."
Nếu Khương Tư Ý đã quyết tâm, Lâm Di cũng tùy nàng.
Bầu trời xám xịt không biết từ lúc nào bắt đầu đổ mưa.
Màn mưa trắng xóa phủ kín đất trời, đập vào cửa sổ cách âm kín mít.
Bên ngoài là gió mưa cuồng loạn.
Trong nhà lại yên tĩnh, sạch sẽ và ấm áp.
Khương Tư Ý gối đầu lên chân Lâm Di.
Muốn ăn gì, Lâm Di sẽ lấy từ bàn trà đưa cho nàng.
Muốn uống gì, Lâm Di đưa ống hút đến bên môi nàng.
Khương Tư Ý vừa ăn vừa uống, còn có chiếc "gối mềm" để gối đầu.
Dịch vụ khách VIP cao cấp cũng chỉ đến vậy.
Chỉ là bộ phim kinh dị này quá đáng sợ.
Mới mười phút đầu, Khương Tư Ý đã run lên ba lần.
Chính nàng chọn phim kinh dị này.
Nếu không xem tiếp, chắc chắn sẽ bị Lâm Di cười nhạo.
Vì vậy nàng cố gắng gượng xem tiếp.
Ai ngờ bộ phim này gần đây nổi tiếng đến vậy.
Quả thật có thực lực dọa người.
Nhà Lâm Di còn có TV 100 inch.
Kết hợp với hệ thống âm thanh rạp hát tại gia.
Hiệu ứng xem phim cực kỳ nhập vai.
Theo cảnh trong phim, cánh cửa từ từ mở ra.
Khương Tư Ý đang đưa bỏng ngô vào miệng bỗng dừng lại.
Tim đập thình thịch, thở cũng không dám thở mạnh.
Giây tiếp theo.
Gương mặt ma đáng sợ đột nhiên xuất hiện cận cảnh trên màn hình.
Trước mắt Khương Tư Ý tối sầm.
Cảnh đáng sợ nhất đã bị bàn tay của Lâm Di che mắt nàng lại.
Nhạc nền kinh dị vẫn khiến Khương Tư Ý run lên.
May mà nàng không nhìn thấy.
Khương Tư Ý lặng lẽ xoay người.
Đầu lăn nửa vòng trên chân Lâm Di, không nói một lời.
Úp mặt vào bụng cô.
Không xem nữa.
Cho dù bị cười cũng không xem nữa.
Lâm Di dùng bàn tay chưa cầm đồ ăn vuốt nhẹ đầu nàng.
-"Đã nói em sẽ sợ mà."
Cô không cười nàng.
Giọng nói ngược lại còn dịu dàng mềm mại đến mức khiến người nghe nóng cả tai.
Khương Tư Ý khẽ móc ngón tay vào vạt áo Lâm Di.
-"Sao chị biết chỗ đó sẽ dọa người?
Còn che mắt em trước nữa."
Lâm Di nghịch tai nàng.
-"Theo logic của phim kinh dị, đoán cũng được bảy tám phần."
Dù nói vậy.
Nhưng thật ra Lâm Di không cần đoán.
Cô biết tất cả những cảnh có thể dọa Khương Tư Ý xuất hiện ở đâu.
Bởi vì cô đã xem trước rồi.
Lần trước khi Khương Tư Ý nói muốn xem nhưng không có thời gian.
Lâm Di đã tranh thủ xem hết bộ phim.
Ghi nhớ tất cả những cảnh đáng sợ.
Cô vợ nhỏ của cô nhát gan.
Nhưng lại thích thử thách.
Bị dọa xong còn khó ngủ.
Vậy thì cứ để nàng xem.
Khương Tư Ý chịu trách nhiệm xem.
Còn Lâm Di chịu trách nhiệm che những cảnh đáng sợ cho nàng.
Chỉ cần tận hưởng cốt truyện là được.
Còn tưởng ít nhất có thể che giúp nàng xem đến nửa phim.
Không ngờ ngay cảnh nổi tiếng đầu tiên đã dọa Khương Tư Ý lật người.
Lâm Di:
-"Còn xem nữa không?"
Khương Tư Ý:
-"Xem!
Nhưng chị có thể tiếp tục đoán trước rồi che mắt em không?"
Lâm Di:
...
Đã chuẩn bị sẵn tinh thần làm việc này rồi, nhưng mà...
-"Không phải chứ, sợ như vậy còn muốn xem?"
-"Có nha, vẫn xem."
...
Khương Tư Ý không chỉ muốn xem.
Nàng còn hưng phấn ngồi dậy.
Hai chân giẫm lên sofa, co người dựa vào vai Lâm Di, vừa sợ vừa kích động xem phim.
Lâm Di đành ôm nàng.
Mỗi khi cảnh đáng sợ sắp đến.
Bàn tay đang ôm vai nàng sẽ đưa lên che mắt nàng.
Qua rồi thì lại thả xuống.
Có Lâm Di hộ tống.
Khương Tư Ý hoàn toàn không sợ nữa.
Còn trở nên vô cùng kiêu ngạo.
Giống hệt một chú thỏ cưỡi trên đầu sói dữ mà làm càn.
......
Xem xong phim kinh dị.
Khương Tư Ý đi vào bếp rửa tay.
Lúc này mới phát hiện bên ngoài mưa đã tạnh.
Trong lúc lau tay.
Nàng nhìn thấy dưới lầu có một người con trai và một cô gái dường như đang cãi nhau.
Hai người chỉ tay vào nhau.
Người con trai trong tay còn ôm một chú chó nhỏ trắng muốt tròn trịa.
....