[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Bhtt - Edit] Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện - Lũ Ngọc Tài Băng
Chương 119: Đáp án
Chương 119: Đáp án
Nụ hôn của Nhan Hoài Hi mang theo vẻ vội vàng và bất an, như thể vội vã gấp gáp muốn rút ngắn khoảng cách giữa hai người, nhưng điều nàng khao khát nhất lại giống như mang theo cảm giác hư vô không sao cầm nắm được.
Dư Doanh Hạ khẽ vỗ lưng nàng một cái, ra hiệu bảo nàng bình tĩnh lại, nào ngờ lại phản tác dụng.
Không còn cách nào khác, Dư Doanh Hạ dứt khoát đổi sang thế chủ động, hôn còn dữ dội hơn cả Nhan Hoài Hi.
Nhan Hoài Hi hiển nhiên bị làm cho sững sờ, chỉ một thoáng lơ là đã bị Dư Doanh Hạ đè xuống dưới thân.
Nụ hôn của hai người suýt nữa biến thành một cuộc tranh đoạt chủ quyền.
Trong màn đêm, khi đôi môi tách ra, trên môi cả hai đều lấm tấm vương màu máu của đối phương.
"Người đó là ai!"
Ánh mắt Nhan Hoài Hi trong khoảnh khắc bị sát khí thay thế, "Là người ngươi quen trước khi gặp ta sao?"
Quả nhiên, khóe mắt Dư Doanh Hạ khẽ giật một cái, trong lòng thầm nghĩ đúng là vì chuyện này.
"Người nào?"
Dư Doanh Hạ giả vờ không hiểu.
Nhan Hoài Hi nghiến răng đến mức như muốn nghiền nát cả răng hàm, "Chính là... người khiến ngươi cảm thấy rất quan trọng."
Nhan Hoài Hi tuyệt nhiên không nhắc đến chữ "yêu thích".
Dù nàng đã nhìn ra đáp án từ biểu cảm của Dư Doanh Hạ, nhưng có những lúc nàng cũng muốn tự lừa mình dối người, chỉ cần không nói ra hai chữ ấy, thì dường như Dư Doanh Hạ chưa từng yêu thích người kia.
"Nàng ấy đấy à, ngươi cũng biết."
Khóe môi Dư Doanh Hạ khẽ cong lên, nhưng lỡ kéo trúng vết thương trên môi, đau đến mức nàng lập tức thu lại nụ cười.
Nhan Hoài Hi hơi siết chặt tay Dư Doanh Hạ, hơi thở chợt khựng lại.
Nàng vốn nghĩ người đó là người Dư Doanh Hạ quen trong quá khứ, nào ngờ lại ở ngay dưới mí mắt mình!
Là ai?
Nhan Hoài Hi vắt óc suy nghĩ vẫn không đoán ra thân phận người đó.
Khi ở bên mình, những người Dư Doanh Hạ tiếp xúc vốn không nhiều, nếu là người có quan hệ thân cận, nàng đếm trên đầu ngón tay cũng có thể kể hết.
Nhưng chính vì vậy, nàng lại càng không hiểu nổi rốt cuộc người đáng nghi nhất là ai!
"Chẳng lẽ là Dương..."
Nhan Hoài Hi còn chưa nói hết câu đã bị Dư Doanh Hạ đưa tay che miệng.
"Cơm có thể ăn bừa, lời thì không thể nói lung tung, không liên quan gì đến Dương tỷ tỷ."
Dư Doanh Hạ giật mình, sợ rằng chỉ cần mình giải thích chậm một chút thôi, Nhan Hoài Hi sẽ ra tay với người bên ngoài.
"Không phải nàng ấy thì còn là ai?"
Từ góc nhìn của Dư Doanh Hạ, Nhan Hoài Hi tuy hung dữ, nhưng nỗi tủi thân sắp khóc trong đáy mắt nàng thì có muốn giấu cũng không giấu được.
"...Nàng ấy à, không ai quen thuộc hơn ngươi đâu."
Dư Doanh Hạ nhẹ nhàng vuốt lên mặt Nhan Hoài Hi, giúp nàng lau đi vệt máu nơi khóe môi.
Ánh mắt Nhan Hoài Hi càng thêm mê hoặc, chẳng lẽ là người dưới trướng mình sao?
"Người đó tính tình chẳng tốt, hỉ nộ vô thường, trước kia chẳng ít lần bắt nạt ta, lại còn đầy bụng xấu xa..."
Dư Doanh Hạ đếm từng khuyết điểm của người kia.
Nghe thì như đang than phiền, nhưng giọng điệu và thần thái dịu dàng ấy rõ ràng lại giống hệt lời trêu ghẹo giữa những người yêu nhau.
Trái tim Nhan Hoài Hi dần lạnh xuống.
Nàng từng nghĩ mình có thể từ từ bồi đắp tình cảm với Doanh Hạ, ngày tháng về sau còn dài, sớm muộn gì cũng sẽ khiến nàng ấy rung động.
Nhưng tất cả những điều đó đều dựa trên tiền đề rằng trong lòng Doanh Hạ không có người khác.
"Nàng ấy đã xấu xa như vậy rồi, ngươi quên nàng ấy đi có được không?"
Giọng Nhan Hoài Hi mang theo một tia van nài.
"Không được."
Dư Doanh Hạ theo phản xạ liền từ chối.
Người này có biết mình đang nói lời ngốc nghếch gì không?
"Tuy nàng ấy có rất nhiều tật xấu, nhưng mỗi khi gặp nguy hiểm đều sẵn sàng liều mạng cứu ta.
Hơn nữa khoảng thời gian này thái độ nhận sai của nàng ấy rất tốt, ta nghĩ có thể thử tin nàng ấy thêm lần nữa.
Nếu những ngày tháng sau này là cùng nàng ấy đi tiếp... có lẽ cũng không tệ."
Nhan Hoài Hi có chút sững sờ, Doanh Hạ đã nghĩ xa đến vậy rồi sao?
Nhưng những điều nàng ấy nói, bản thân nàng cũng làm được.
Nàng cũng có thể lấy mạng mình bảo vệ Doanh Hạ, cũng có thể nâng niu nàng ấy như trân bảo.
Vậy tại sao không thể là nàng?
Chỉ vì trước kia nàng từng phạm sai lầm ư?
Đúng vậy, là vì nàng đã phạm sai lầm, nên đây đều là báo ứng.
Nhan Hoài Hi vốn muốn chia rẽ mối quan hệ giữa Dư Doanh Hạ và người kia, nhưng khi Doanh Hạ nói ra những lời chẳng khác nào tỏ tình ấy, nàng bỗng thấy toàn thân rã rời.
Tình cảm như vậy, căn bản không thể bị chia rẽ.
Trừ phi... nàng dùng đến thủ đoạn đặc biệt đê hèn, xóa đi ký ức của Doanh Hạ.
Đầu ngón tay run rẩy của Nhan Hoài Hi chạm lên má Dư Doanh Hạ: "Doanh Hạ, ngươi có thể nói cho ta biết tên người đó không?
Ta cam đoan sẽ không động đến nàng ấy."
Dĩ nhiên, độ đáng tin của câu nói này gần như bằng không, Nhan Hoài Hi tự biết mình chẳng rộng lượng đến thế.
Dư Doanh Hạ khẽ thở dài trong lòng.
Sao nàng có thể không hiểu Nhan Hoài Hi đang nghĩ gì chứ?
Sau này nếu Nhan Hoài Hi thành tiên, chi bằng phong cho mình cái danh "Giấm Tiên" cho rồi.
Nàng cúi người xuống, đặt một nụ hôn lên môi Nhan Hoài Hi, rồi nói: "Tự đoán đi."
Nhan Hoài Hi ngẩn người nhìn Dư Doanh Hạ.
Nụ hôn này hoàn toàn làm rối loạn tâm trí nàng, Doanh Hạ có ý gì?
Vì sao lại chủ động hôn nàng?
Lần này Dư Doanh Hạ thật sự bất lực.
Gợi ý đến mức này rồi, sao người thường ngày thông minh nhất lại ngốc đến thế?
Nàng dùng linh hồn chi lực của mình nhẹ nhàng quấn lấy linh hồn Nhan Hoài Hi, từng chút một thẩm thấu sâu hơn.
Với người khác, hành vi này chẳng khác nào tự tìm đường chết, nhưng nếu là đạo lữ, thì sự thăm dò như vậy chẳng khác nào một lời mời song tu.
Nỗi bi thương trong đáy mắt Nhan Hoài Hi dần bị mê mang thay thế, rồi chuyển thành hy vọng không dám tin.
Người ta đã mời song tu đến mức này rồi, nếu nàng còn không hiểu thì đúng là để não mình ở ngoài cửa thật.
Nhan Hoài Hi không hề từ chối nàng, thậm chí còn chủ động mở rộng linh hồn của mình.
Dáng vẻ mặc cho đối phương tùy ý lấy dùng ấy khiến Dư Doanh Hạ nảy sinh một cảm giác vi diệu như thể mình có thể khống chế được Nhan Hoài Hi.
Nàng cố ý trêu chọc Nhan Hoài Hi, nhìn đối phương lộ ra vẻ nhẫn nhịn, chỉ là Dư Doanh Hạ không hề hay biết rằng chính mình cũng đang từng bước sa vào chiếc bẫy của người ta.
Ngay khoảnh khắc Dư Doanh Hạ chạm tới hồn vực của Nhan Hoài Hi, nàng đột ngột bị một cỗ lực lượng kéo thẳng vào trong.
Đây là lần đầu tiên Dư Doanh Hạ tiến vào hồn vực của Nhan Hoài Hi; trong chớp mắt, nàng đã bị làn nước biển cuộn trào nhấn chìm.
Cảm giác ấy không hề sặc nước, mà giống như linh hồn bị biển cả từ bốn phương tám hướng bao bọc, thẩm thấu.
Cơn run rẩy mất kiểm soát khiến nàng hoàn toàn không còn sức phản kháng.
Sức mạnh của Nhan Hoài Hi vẫn mạnh hơn nàng quá nhiều; trong vùng biển này, linh hồn của nàng hoàn toàn mặc cho Nhan Hoài Hi thao túng.
Dư Doanh Hạ không thể lưu lại quá lâu trong hồn vực của Nhan Hoài Hi.
Khi ý thức trở về, cả người nàng đã mềm nhũn trong lòng Nhan Hoài Hi, hơi thở còn khẽ run rẩy.
Còn chưa kịp hoàn hồn, Nhan Hoài Hi đã lại cúi xuống hôn nàng.
Lần này nụ hôn dịu dàng hơn hẳn, có lẽ vì vành mắt hơi ửng đỏ của Nhan Hoài Hi thực sự khiến người ta xót xa, nên Dư Doanh Hạ cũng không đẩy nàng ra ngay.
Sự âu yếm như thế khiến Dư Doanh Hạ hơi sa vào.
Nhưng khi nụ hôn vừa dứt, nàng đưa ngón tay chống lên môi Nhan Hoài Hi, rồi thừa lúc đối phương không đề phòng liền cắn một cái lên vai nàng, cho đối phương một bài học nho nhỏ.
Sau đó nàng không ở lại trong vòng tay Nhan Hoài Hi nữa, mà quay lưng nằm cạnh nàng ấy, trông như đang giận dỗi, nàng không tin vừa rồi trong hồn vực, người này không phải là cố ý!
"Doanh Hạ..."
Nhan Hoài Hi rón rén tiến lại ôm lấy Dư Doanh Hạ.
Nàng thậm chí còn chưa kịp vui mừng, đã sợ mình lại chọc người ta giận.
Dù là Dư Doanh Hạ chủ động chui vào hồn vực của mình, nhưng lúc này ngoài xin lỗi và dỗ dành ra, tốt nhất vẫn đừng nói thêm gì khác, càng nói thì càng lớn chuyện.
"Quả nhiên lớn lên rồi không ngoan bằng hồi nhỏ, còn cả con mèo kia nữa."
Dư Doanh Hạ liếc nàng một cái, oán khí trong mắt gần như viết thẳng trên mặt nàng muốn gì.
Khó khăn lắm mới có một con mèo để mình tùy ý vuốt ve, còn chưa sờ đủ đã biến thành người.
May mà vẫn là người của mình, như vậy nàng muốn sờ người thì sờ người, muốn vuốt mèo thì vuốt mèo, còn nếu muốn tất cả thì để Nhan Hoài Hi biến thành miêu nương!
*Miêu nương là catwoman ấy =))), giống cosplay đeo tai mèo ví dụ vậy.
Đến lúc đó, Nhan Hoài Hi chắc chắn sẽ đáp ứng yêu cầu nhỏ nhoi này của nàng.
Chỉ số thông minh của Nhan Hoài Hi cuối cùng cũng trở về.
Nàng lập tức biến thành con mèo bò sữa ấy, rồi chui tọt vào lòng Dư Doanh Hạ.
Dư Doanh Hạ vốn còn định giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng cảm giác mềm mềm trong tay khiến mặt mày nàng càng thêm dịu lại.
"Giờ ngươi đoán ra người đó là ai chưa?"
Dư Doanh Hạ bóp bóp miếng đệm thịt trên móng mèo; đôi mắt con mèo sáng rực, còn lấp lánh hơn cả sao trời ngoài kia.
Nhan meo meo không nói lời nào, Nhan meo meo chỉ vui vẻ cọ cọ Dư Doanh Hạ.
Linh hồn của Nhan Hoài Hi vẫn còn dò dẫm muốn quấn lấy Dư Doanh Hạ, kết quả Dư Doanh Hạ lại thò tay vào túi trữ vật của mình, rút ra một cây thước tre.
Nhan Hoài Hi nhớ rất rõ cây thước tre này.
Dù đã trăm năm trôi qua, cây thước tre năm xưa a nương dùng để đánh tay nàng, đánh mông nàng, vẫn khiến nàng ký ức sâu sắc.
Móng mèo vốn chẳng chịu yên lập tức không dám động đậy nữa, linh hồn chi lực cũng ngoan ngoãn thu về.
"A nương ngươi đã nói với ta rồi, kẻ không kính trọng trưởng bối thì phải bị đánh."
Dư Doanh Hạ cong môi cười, dùng thước tre khẽ chạm lên đầu mèo.
Nhan meo meo trợn to mắt, suýt nữa thì quên mất khoảng thời gian vừa rồi đã xảy ra những chuyện gì.
Hồi nhỏ nàng đúng là hơi ngốc, kết quả lại nhận một cô nương tuổi chỉ bằng một góc của mình làm trưởng bối.
Nhớ lại những chuyện ngu ngốc mình làm lúc còn bé trong quãng thời gian này, cả người Nhan meo meo lập tức ỉu xìu.
"Doanh Hạ, những chuyện xảy ra dạo này... có thể quên đi được không?"
"Không được đâu.
Ký ức ta đã sao lưu rồi, sau này tuyệt đối sẽ không quên."
Dư Doanh Hạ đưa tay gãi gãi cằm mèo, "Ta là đạo lữ của ngươi, đâu phải người ngoài, biết ngươi có vài chuyện mất mặt cũng chẳng sao."
Nhan Hoài Hi vốn còn giả vờ đáng thương lập tức vui hẳn lên.
Chỉ riêng câu "ta là đạo lữ của ngươi" của Dư Doanh Hạ đã đủ khiến nàng quên sạch mọi chuyện xấu hổ.
"À đúng rồi, ngươi còn nhớ những chuyện trước kia, vậy nói cho ta nghe đi, cô bé chạy trốn lúc trước rốt cuộc là ai?"
Nhan Hoài Hi cảm thấy lực tay xoa xoa đầu mình của Dư Doanh Hạ có hơi mạnh, nàng vội vàng nhớ lại thân phận người kia.
Rất nhiều chuyện và con người thời thơ ấu trong ký ức nàng đều đã mờ nhạt, bao gồm cả kẻ thù không đội trời chung khi còn nhỏ.
"Nàng ấy là thiếu chủ của một gia tộc khác ở Nam Vực.
Sau khi nhà ta gặp biến cố, ta rất lâu không còn gặp lại nàng ấy.
Lần duy nhất gặp nhau khi trưởng thành là lúc chính đạo tổ chức vây giết ta, nàng ấy cũng ở trong đó, không chỉ nàng ấy, mà còn có không ít người quen.
Cho nên đừng hiểu lầm, nàng ấy thật sự muốn giết ta, còn những chuyện khác e rằng đều là do huyễn cảnh này tự bịa ra."
Nhan Hoài Hi dè dặt quan sát sắc mặt Dư Doanh Hạ, nàng vừa mừng vì Doanh Hạ để tâm đến những chuyện này, lại càng lo mối quan hệ khó khăn lắm mới chuyển biến giữa hai người sẽ xảy ra vấn đề.
Còn về những hành động kỳ quái của người kia... mặc kệ thật hay giả, cũng nhất định phải là giả!
Lời giải thích của Nhan Hoài Hi khiến bàn tay đang xoa đầu mèo của Dư Doanh Hạ khẽ khựng lại.
Những người quen thuở nhỏ, khi trưởng thành lại vì nàng bị ép bước vào Trường Sinh Môn mà quay sang trở mặt thành thù, đối địch với nhau, ngay cả người chưa từng trải qua những chuyện ấy như nàng, nghe thôi cũng đã thấy bi thương khó chịu.
"Xem ngươi đáng thương như vậy, ta sẽ không so đo nữa."
Dư Doanh Hạ ôm mèo vào lòng, hôn nàng mấy cái liền.