Khác [BHTT][EDIT] Triền Miên Tình Kiếp - 5 Duyệt [Hoàn]

[Bhtt][Edit] Triền Miên Tình Kiếp - 5 Duyệt [Hoàn]
Chương 59


Nghe Cố Hân Mộng thể hiện ra như vậy, Ngũ Dương và Mộ Dung Thanh rất vui vẻ, bọn họ cảm thấy cô gái này chẳng những có trí tuệ mà còn hiểu chuyện nữa, không cần bọn họ nói nhiều nàng đều đoán được tâm ý của bọn họ, hơn nữa cũng cho bọn họ một câu trả lời như mong muốn.

Đột nhiên, một ý tưởng nảy lên trong đầu Mộ Dung Thanh, vì thế vui mừng bắt lấy tay Cố Hân Mộng nói, "Hay là như vậy đi, cháu cũng không cần tự mình mở cửa hàng gì, nhìn cháu thông minh như vậy, hay là cháu đến công ty giúp Nhiễm Nhiễm làm việc thế nào?"

Có người thân cận giúp Ngũ Sướng Nhiễm, hai người già bọn họ cũng yên tâm.

"Cháu..."

Cố Hân Mộng kinh ngạc, "Dì, cháu đối với việc công ty lại không biết gì cả!"

Nàng lúc trước vào làng giải trí, việc học đại học coi như bỏ dở, tuy rằng cuối cùng cũng tốt nghiệp, nhưng chung quy cũng không học được cái gì.

Huống chi, nàng học là chuyên ngành thiết kế thời trang, với việc làmăn không có nửa điểm quan hệ, nàng sợ nàng thật sự không thể giúp chiếu cố Ngũ Sướng Nhiễm rồi.

"Ai vừa sinh ra mà biết chứ?

Như vậy đi, dì với ba Nhiễm Nhiễm sẽ mời một người thầy về dạy kèm cho cháu, cháu cứ đi công ty đi làm cũng với Nhiễm Nhiễm, có cái gì không hiểu nó tự nhiên sẽ dạy cho cháu, dựa vào sự thông minh của cháu, dì nghĩ không bao lâu cháu sẽ trở thành trợ thủ đắc lực của Nhiễm Nhiễm" Mộ Dung Thanh tiếp tục thuyết phục.

Lúc trước hai vợ chồng bà bồi dưỡng Trần Thiên Vũ chính là để có thể giúp đỡ Ngũ Sướng Nhiễm trong sự nghiệp, cũng không nghĩ đến Ngũ Sướng Nhiễm sẽ không yêu Trần Thiên Vũ mà đi yêu một cô gái.

Bọn họ tất nhiên không vui, nhưng cũng không có cách nào, vì không muốn con gái mình đau khổ, vì không để Ngũ Sướng Nhiễm bỏ đi nước ngoài không về, bọn họ chỉ có thể thỏa hiệp.

Nếu thỏa hiệp, thì nàng sẽ là một người thân tín phụ trợ cho Ngũ Sướng Nhiễm.

Vốn Mộ Dung Thanh suy nghĩ tới việc cho Cố Hân Mộng đi nước ngoài học vài năm, nhưng nghĩ lại, Cố Hân Mộng xuất chúng như vậy, lỡ như bị người khác cướp mất, Nhiễm Nhiễm nhà họ có thể hay không sẽ rất đau khổ?

Cho dù là có chia tay, cũng tốt nhất là để Ngũ Sướng Nhiễm không cần nàng, như vậy Nhiễm Nhiễm sẽ không bị thương tâm.

Xin thứ lỗi!

Mẹ vì con gái ích kỉ một chút cũng là điều phải làm.

Mộ Dung Thanh trong lòng tính toán hết hảy, Cố Hân Mộng tuy rằng thông minh nhưng nàng cũng không phải là lão Khương (chắc là Khương Tử Nha trong tác phẩm "Phong Thần Ký") nàng không thể nhìn ra Mộ Dung Thanh tính toán cái gì, chỉ nghĩ đến bọn họ không hy vọng mình lại xuất đầu lộ diện làm nghệ sĩ để cho Ngũ Sướng Nhiễm chịu ủy khuất, cho nên nàng có thể giải thích tấm lòng của bà.

Nếu bọn họ để nàng đi trợ giúp Ngũ Sướng Nhiễm vậy thì trước hết nàng nên đồng ý là được, để ổn định hai người trước, không để cho họ phản cảm với nàng.

Còn nữa, nàng cũng không hy vọng Ngũ Sướng Nhiễm mệt mỏi quá, vì thế, cứ đáp ứng trước vẫn tốt hơn.

Buổi cơm chiều nói rất nhiều chuyện quan trọng, đạt được kết quả Mộ Dung Thanh hoàn toàn hài lòng.

Tuy rằng Ngũ Dương cũng không có nói thêm cái gì, nhưng ông lẳng lặng ngồi ở một bên, mới nhìn rõ nàng.

Ông xem ra, tình cảm mà Cố Hân Mộng đối với Ngũ Sướng Nhiễm là thật, không phải vì tiền, không phải vì gia tài, tạm thời ông coi như là yên tâm, nỗi lo lắng nhất của ông vẫn là con gái mình bị người ta lửa dối tình cảm, đối với ông mà nói, không có cái gì quan trọng bằng Ngũ Sướng Nhiễm.

Nếu đã yên chuyện Ngũ Sướng Nhiễm bên này thì Trần Thiên Vũ bên kia cũng cần nói rõ ràng, vì thế Ngũ Dương quyết định việc xấu này vẫn nên là ông làm.

Ngày hôm sau, ông gọi Trần Thiên Vũ đến văn phòng của mình.

Trần Thiên Vũ nghe được Ngũ Dương gọi hắn vào nói chuyện, trong lòng cũng rất bất an, hắn tựa hồ đã đoán được Ngũ Dương muốn nói gì với mình, hắn muốn ngăn cản nhưng hắn lại như vậy bất lực.

"Ba" Trần Thiên Vũ đi vào văn phòng của Ngũ Dương, có chút vô tình.

Ngũ Dương ngẩng đầu nhìn Trần Thiên Vũ, trong lòng thở dài một tiếng, là Nhiễm Nhiễm nhà ông có lỗi với hắn.

Đứa nhỏ này từ nhỏ cũng rất yêu thương Nhiễm Nhiễm, mà Nhiễm Nhiễm trưởng thành lại yêu người khác, ông biết Trần Thiên Vũ trong lòng chịu khổ sở, nhưng ông cũng không có cách nào, cho nên ông muốn dùng phương diện này để bồi thường cho Trần Thiên Vũ, "Ngồi đi!"

Ngũ Dương ý bảo Trần Thiên Vũ ngồi xuống.

"Tiểu Vũ, chuyện của Nhiễm Nhiễm...., ai...., ba cũng chỉ có thể thay Nhiễm Nhiễm nói một tiếng xin lỗi với con."

Chàng trai trước mắt là do chính mình một tay bồi dưỡng, nếu có thể ông đồng ý để hắn trở thành con rể của mình, nhưng là sự đời vẫn luôn làm người ta khó liệu trước.

"Ba, ba thật sự đồng ý cho họ quen nhau sao?"

Trần Thiên Vũ nghe Ngũ Dương nói vậy, trong lòng lại kích động.

"Không đồng ý thì còn làm sao nữa?

Sống chết chia rẽ hai đứa sao?

Làm đến trong nhà u ám ảm đạm mù mịt?

Ba không muốn ép Nhiễm Nhiễm, nếu để nó đau khổ thì cứ để nó vui vẻ thì hơn, nếu để nó khóc, còn không bằng là làm cho nó cười.

Nhiễm Nhiễm nói rất đúng, yêu là không thể lựa chọn" Ngũ Dương từ Ngũ Sướng Nhiễm nhìn thấy tuổi trẻ của mình, lúc ấy ba mẹ ông cũng muốn ông cưới một người bạn thanh mai trúc mã, nhưng ông thật sự yêu Mộ Dung Thanh, vì để cùng Mộ Dung Thanh ở bên nhau, ông cũng đã từng đấu tranh với người nhà rất lâu, khoảng thời gian đó là khoảng thời gian tra tấn tâm tư của ông nhất, ông không muốn làm ba mẹ giận nhưng ông cũng không từ bỏ Mộ Dung Thanh được, trong lòng ông đã biết rõ mùi vị đau khổ này, cho nên ông không muốn con gái mình phải trải qua điều giống như thế, vì thế ông lựa chọn khoan dung tiếp nhận.

"Ba..."

"Tiểu Vũ, ba biết là trong lòng con khó chịu, cho nên ba đã thay con sắp xếp hết rồi.

Con có thể ra nước ngoài giải sầu, đi trường M của nước C học tập, đó là trường mà con vẫn muốn đi học phải không?

Lúc trước vì giúp ba mẹ việc làm ăn, con cũng chưa có thể đi tu nghiệp được, nhân cơ hội này cứ đilàm việc mình muốn, chờ khi trở về lại phát huy thật tốt, đàn ông vẫn là lấy sự nghiệp làm trọng."

Ngũ Dương là muốn bù đắp cho Trần Thiên Vũ, đến một trường kinh tế nổi tiếng tu nghiệp là giấc mơ của nhiều người, ông hy vọng Trần Thiên Vũ qua đó học tập đồng thời có thể mượn thời gian để hắn quên đi mối tình này, chờ hắn trở về, hắn vẫn là người anh tốt của Ngũ Sướng Nhiễm, đứa con tốt của ông.

Nhưng là Trần Thiên Vũ cực đoan vẫn không hiểu được tâm ý của Ngũ Dương, hắn cảm thấy Ngũ Dương chính là cố ý đuổi mình đi, ra nước ngoài học tập chỉ là cái cớ, mục đích là muốn hắn rời đi.

Hắn giận, hắn hận..., hắn hận Ngũ Dương tuyệt tình, con gái ông yêu người khác, giờ lại không cần hắn, giơ chân đạp hắn một đạp, thật sự là một thương nhân vô tình vô nghĩa!

Hắn ở trong lòng ông là cái gì chứ?

Chính là một quân cờ mà ông sử dụng, giờ không cần dùng đến đã nghĩ muốn đá hắn đi, haiz..., sự thật chính là tàn khốc vô tình như thế..., tất cả mọi chuyện điều là do Ngũ Sướng Nhiễm hết, nếu như cô không đi yêu người khác, Ngũ Dương cũng sẽ không đối với hắn như thế, người của Ngũ gia tất cả đều không cần hắn, vì cái gì..., vì cái gì..., ông trời thật không công bằng mà...

Đêm đó, Trần Thiên Vũ đi câu lạc bộ đêm, tìm rất nhiều cô gái cùng hắn uống rượu.

Hắn muốn sa đoạn, muốn thối nát, đây là hành vi hắn vẫn muốn làm nhưng cố nhịn xuống, bây giờ, hắn còn cần giả vờ cái gì chứ?

Hắn cái gì cũng chưa làm, hắn muốn buông thả chơi vui vẻ, đem hắn mấy năm nay đều không chơi đùa chơi cho thật vui, thật đủ...

Ngũ Dương tìm Trần Thiên Vũ nói chuyện Ngũ Sướng Nhiễm cũng không biết.

Hai ngày nay cô đều bề bộn nhiều việc, vội chuyển nhà, dọn dẹp nhà cửa.

Nếu Mộ Dung Thanh đã phản đối việc lén lút quen nhau, nếu Cố Hân Mộng đã quyết định rời khỏi làng giải trí, hai người sẽ không cần che giấu cái gì, cho nên hai người quyết định dọn đến ở chung.

Họ quyết định dọn đến căn biệt thự ở khu biệt thự dưới núi của Ngũ Sướng Nhiễm, cũng chính là khu biệt thự trước đây của Cố Hân Mộng.

Nguyên nhân rất đơn giản, khu biệt thự đó của Cố Hân Mộng là nơi hai người bắt đầu cảm mến nhau, nhưng căn biệt thự đó lại không phải do Ngũ Sướng Nhiễm đứng tên, cho nên liền dọn đến sát vách, vì Ngũ Sướng Nhiễm nói là nếu cưới vào nhà thì phải đem Cố Hân Mộng về nhà cô chứ không phải là nhà của Cố Hân Mộng.

Hai ngày nay Ngũ Sướng Nhiễm không có đến công ty, cùng Cố Hân Mộng hết sức chú tâm trang hoàng ngôi nhà mới của hai người, mua đồ đạc, bố trí, quá trình rất ngọt ngào hạnh phúc.

Vất vả vài ngày, rốt cuộc trang trí ngôi nhà hợp với tâm ý của hai người, mấy thứ còn lại cứ từ từ mà làm, dù sao cũng còn nhiều thời gian.

Ngồi trong căn nhà cùng người mình yêu bố trí, hạnh phúc tràn đầy trong lòng Ngũ Sướng Nhiễm, nhiều đến nổi muốn tràn cả ra ngoài, khiến cho cả cơ thể đều tản ra cảm giác hạnh phúc.

Cố Hân Mộng đi đến bên người Ngũ Sướng Nhiễm ngồi xuống, đưa tay ôm lấy cổ Ngũ Sướng Nhiễm, tựa vào lòng cô, "Nhiễm, mẹ thật sự muốn chúng ta tháng sau kết hôn sao?" theo yêu cầu của Mộ Dung Thanh, Cố Hân Mộng đã sửa miệng gọi Ngũ Dương và Mộ Dung Thanh là ba mẹ.

"Sao thế?

Cậu không muốn kết hôn với tôi sao?"

Ngũ Sướng Nhiễm giả bộ kinh ngạc cùng tức giận.

Thật lòng mà nói, cô cũng không hiểu mẹ cô sao lại gấp như thế, gấp gáp giúp chọn ngày lành, giáo đường cũng chọn, là một giáo đường nổi tiếng ở nước S.

Không còn cách nào khác, ai bảo ở nước chúng ta lại không thể kết hôn chứ, chỉ có thể ra nước ngoài kết hôn, tiện thể đi hưởng tuần trăng mật.

"Lần sau cậu cho tôi ở trên thì tôi sẽ kết hôn với cậu" Cố Hân Mộng cười không có hảo ý, nàng cảm thấy sao số mình lại khổ thế chứ, như thế nào người bị áp luôn là nàng?

"Thế à?

Vậy được rồi, tôi sẽ nói với mẹ là cậu không muốn kết hôn với tôi, để mẹ hủy bỏ hôn lễ là được rồi" Ngũ Sướng Nhiễm nói xong, làm bộ đứng dậy đi gọi điện thoại.

Tuy rằng biết Ngũ Sướng Nhiễm giả bộ, nhưng trong lòng Cố Hân Mộng vẫn căng thẳng, vội giữ chặt Ngũ Sướng Nhiễm, nàng thật sự sợ hai người kia nghe câu nói đó xong, đến lúc đó lại không đồng ý cho hai đứa ở cùng nhau thì làm sao đây?

"Trở lại" Cố Hân Mộng kéo Ngũ Sướng Nhiễm ngồi trở lại, tức giận nói, "Cậu nhường người ta một chút thì có vấn đề gì chứ?"

Nhìn khuôn mặt giận dỗi nhỏ nhắn của Cố Hân Mộng, Ngũ Sướng Nhiễm nhịn không được nở nụ cười, "Được rồi!

Nhường cậu!"

Nụ cười của Cố Hân Mộng lập tức trở lại, vui vẻ ôm Ngũ Sướng Nhiễm, "Vậy lần sau..."

Ngũ Sướng Nhiễm bị nàng đánh bại, "Đến lúc đó hãy nói, phải xem bản lãnh của cậu."

Ai có bản lãnh giành quyền chủ động thì chính là người đó có năng lực.

"Ngũ Sướng Nhiễm..."

Cố Hân Mộng rống to, nổi giận.

Nàng đã từng cố gắng, nhưng Ngũ Sướng Nhiễm rất tinh ý, hơn nữa cô lại còn có võ, ở trên giường gắt gao đè lấy nàng, căn bản là không có cách nào áp chế.

Ngũ Sướng Nhiễm rụt cổ, cái giọng này a, thật đúng là không phải vang dội bình thường, không hổ danh xuất thân là ca sĩ.

Ngũ Sướng Nhiễm ôm lấy Cố Hân Mộng, "Được rồi, đừng giận, con người của tôi đều là của cậu, cậu còn bận tâm cái này sao?

Không phải ngày sau còn rất dài à?"

"Vậy cậu hứa trước đi" Cố Hân Mộng không nghe lời cố nói.

Haiz, Ngũ Sướng Nhiễm thở dài, "Được rồi, cái gì cũng nghe cậu có được chưa?"

"Cậu nói đó nha!

Không cho nuốt lời" Cố Hân Mộng vui vẻ hôn lên môi Ngũ Sướng Nhiễm thật sâu một cái, đứng dậy kéo Ngũ Sướng Nhiễm, "Đi, chúng ta trở về phòng."

"Gì?

Cậu sẽ không phải là muốn...?"

Ngũ Sướng Nhiễm kinh ngạc.

"Đúng vậy, để tránh cậu nuốt lời..."

"..."

Trời ạ!

Thật sự là nói gió không phải là tính cách của mưa mà!
 
[Bhtt][Edit] Triền Miên Tình Kiếp - 5 Duyệt [Hoàn]
Chương 60 [Hoàn]


Lễ kết hôn của hai người đã định xong, hai người trong thời kì ngọt ngào bị Mộ Dung Thanh thúc giục dẫn dắt thật sự khiến đầu óc choáng váng.

Một buổi sáng ngày kia, mặt trời còn chưa lên hết thì điện thoại đã reo vang, hai người ngủ mơ mơ màng màng cầm điện thoại nghe, là hoàng thái hậu nhà bọn họ, "Còn chưa rời giường sao?

Mau nhanh lên, hôm nay mẹ đã hẹn với Cany, là nhà thiết kế áo cưới nổi tiếng thế giới đấy.

Cô ta muốn gặp mặt hai đứa, nói là như vậy mới có thể thiết kế ra bộ áo cưới phù hợp với hai đứa.

Một giờ sau gặp ở cửa công ty, cứ như vậy đi, cúp máy đây."

Mộ Dung Thanh vội vã nói xong, cũng không chờ Ngũ Sướng Nhiễm nói câu nào đã gác điện thoại.

Ngũ Sướng Nhiễm thật sự bất đắc dĩ, sao cô lại có cảm giác mẹ cô so với cô còn khẩn trương hưng phấn hơn đây?

Làm giống như cô không gả đi được, giờ gặp được một người coi tiền như rác liền vội vàng gả đi, giống như sợ người ta sẽ đổi ý vậy.

Bất đắc dĩ, Ngũ Sướng Nhiễm chỉ còn biết gọi Cố Hân Mộng rời giường, "Hân, mẹ gọi điện, hối rời giường kìa."

"Sớm như vậy sao?"

Mỗi ngày sáng sớm đều gọi điện, mệt mỏi cả đêm muốn ngủ nướng cũng không thể, Cố Hân Mộng thật buồn bực, nàng thật sự thấy mệt mỏi đó!

Ngũ Sướng Nhiễm nhẹ hôn lên môi Cố Hân Mộng, "Ngoan, đứng lên đi!

Bằng không mẹ sẽ tới đó".

Cố Hân Mộng bất đắc dĩ mở mắt ra, ôm lấy Ngũ Sướng Nhiễm, "Mẹ cậu sao năng lượng tốt như vậy chứ?

Còn nữa, sao bà lại rảnh rỗi như vậy?

Công ty không có chuyện gì làm sao?"

Như thế nào cả ngày vây lấy hai người mà sắp xếp?

Buổi tối một, hai giờ mới về đến nhà, vửa tắm xong cũng đã sắp sáng, tối hai người ôm nhau một hồi ngủ không được, vừa mới chợp mắt sáng ra lại phải thức sớm như vậy, ai chịu được chứ!

Nhưng hoàng thái hậu nhà Ngũ Sướng Nhiễm đã lên tiếng, nàng làm dâu sao dám không nghe?

Sao dám đi muộn?

Vẫn là ngoan ngoãn rời giường thôi.

Người bước xuống giường, nhịn không được xoay đầu liếc Ngũ Sướng Nhiễm, oán hận nói, "Đêm nay cậu ngoan ngoãn cho tôi đó."

Nàng không phải làm bằng sắt, buổi sáng bị hoàng thái hậu ép buộc, buổi tối lại bị tiểu tổ tông đòi hỏi, nàng thiệt mệt a!

Ngũ Sướng Nhiễm nhìn xương quai xanh của Cố Hân Mộng có một dấu hôn màu hồng, trong lòng thấy vui vẻ.

Nhưng nhìn thấy vẻ giận dỗi của Cố Hân Mộng cũng không dám nói cái gì, vội gật đầu, trong lòng nén cười, Hân Hân nhà cô thật đáng yêu, không phải cô không cho nàng ngủ sớm mà là Cố Hân Mộng quấy rối trước, cô chỉ là sau đó áp đảo thành công.

Hai người chuẩn bị xong, đúng giờ đến dưới lầu công ty, nhìn thấy xe Mộ Dung Thanh đã đến, thấy Mộ Dung Thanh xuống xe, hai người cũng vội đi đón.

Trong lúc mọi người đang nói chuyện, cách đó không xa có một người đàn ông ngồi trong xe nhìn họ với ánh mắt oán hận, trong mắt lộ tia hung ác.

Hắn mở cửa xe, đi xuống xe, hai tay bỏ vào túi quần, một bàn tay nắm chặt lại, hắn chậm rãi hướng phía họ đi tới.

Một trăm bước, năm mươi bước...., trong túi quần nắm càng chặt.

Trong lúc hắn muốn tiến lên, bỗng nhiên đầu bị cái gì đó đập vào, không nặng, cũng không đau, nhưng lại làm cho hắn hoảng sợ một chút, theo bản năng quay tìm kẻ tấn công, cúi đầu, ở cách đó không xa có một trái banh bằng nhựa nhỏ, hắn đi đến nhặt lên, vừa muốn gầm lên là ai chọi hắn thì lại nghe một giọng nói nũng nịu của một cô bé truyền đến từ phía sau, "Anh trai lớn, có thể trả trái banh lại cho em không?"

Người đàn ông kia quay lại nhìn thấy một cô bé đứng phía sau hắn, khoảng chừng bốn năm tuổi, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, giống như búp bê vậy, "Anh trai lớn, có thể trả trái banh cho em không?"

Cô bé lại nói lần nữa.

Người đàn ông kia ngẩn ra, một tiếng "anh trai lớn" này làm cho hắn nhớ lại lúc Cố Hân Mộng còn nhỏ, nàng luôn đi phía sau hắn gọi, "Anh Thiên Vũ, anh Thiên Vũ,..."

Lúc đó cô ấy thật ỷ lại vào mình, cũng rất trân trọng mình, lúc mình và mấy đứa bé khác đánh nhau bị thương, cô ấy nhìn vết thương đau lòng đến rơi lệ.

Nàng sợ hắn đau, còn nhẹ nhàng thổi vết thương cho hắn, vì nghe người ta nói, chỉ cần thổi nhẹ vào vết thương sẽ không đau nữa.

Cảnh tượng thời thơ ấu quay cuồng trong đầu, mối hận trong lòng chầm chậm tan.

Hắn chẳng lẽ thật sự muốn đi tổn thương người mà hắn từng xem là em gái ruột sao?

Trong đầu lại xuất hiện hình ảnh của một cô gái khác, cô gái kia giống như công chúa, nhưng lại luôn im lặng.

Lúc trước khi mình học hành đến khuya, cô ấy sẽ bảo người hầu chuẩn bị thức ăn khuya cho hắn, lúc hắn phạm lỗi bị ba trách phạt, cô ấy luôn đứng ra nói giúp cho mình, xin ba đừng trách cứ nữa...

Hai người em gái, trước kia đều đối đãi với hắn thật tốt, bây giờ, hắn lại nhẫn tâm đi thương tổn sao?

Trần Thiên Vũ mơ màng, hắn không biết mình đang làm cái gì, trong thời gian này hắn bị danh lợi, thù hận che mắt, làm lòng hỗn loạn.

Nếu hắn thương tổn hai người, sẽ có được danh lợi sao?

Không thể nào..., Trần Thiên Vũ cười khổ, mình vẫn chỉ là một người ngoài, cô không yêu hắn không phải lỗi của cô, là mình không thể làm cho cô yêu, có lẽ là số phận?

Mọi chuyện, tất cả đều không liên hệ đến hắn.

Hắn hẳn là nên biết ơn ba mẹ đã nhận nuôi cùng bỗi dưỡng, nếu không phải bọn họ, sẽ không có hắn ngày hôm nay.

Mà giờ đây, thiếu chút nữa hắn đã hủy diệt chính mình, hủy diệt cố gắng mười mấy năm của mình, tổn thương cô, cũng giống như tổn thương hắn, tiền đồ cả đời hắn coi như xong.

Nghĩ vậy, Trần Thiên Vũ vì hành động vừa rồi của mình mà toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

"Anh trai lớn..."

Cô bé bên cạnh lại lên tiếng.

Trần Thiên Vũ nhìn cô bé, lộ ra một nụ cười thản nhiên, ngồi xuống, đem trái banh trả lại cho cô bé, nói nhanh, "Cám ơn em."

Nếu không phải vì trái banh kia đập tới, nói không chừng hắn đã phạm phải sai lầm không thể cứu vãn.

Trần Thiên Vũ xoay người nhìn hai người thật sâu rồi lại quay đầu rời đi.

Vài ngày sau, hắn ra nước ngoài, đến trường học mà Ngũ Dương liên hệ giúp hắn để tu nghiệp, vài năm sau tốt nghiệp ở lại nước ngoài, ở bên đó dựng nghiệp.

Hôn lễ của Ngũ Sướng Nhiễm và Cố Hân Mộng diễn ra như đã định, đó là một hôn lễ long trọng nhưng không kém phần ấm áp lãng mạn.

Sau khi hôn lễ kết thúc, hai người đi khắp nơi trên thế giới để hưởng tuần trăng mật.

Hưởng trăng mật suốt một năm, có lẽ là cặp đôi hưởng trăng mật dài nhất đi.

Năm năm sau, Cố Hân Mộng sinh một bé gái, đặt tên là Ngũ Niệm, với ý nghĩa là kỉ niệm tình yêu của hai người.

HOÀN.

---------------------------------

P/s : Mặc dù nội dung hay nhưng thật sự tôi chả ưng cái kết của bộ này cho lắm (._.)

Mai hoặc mốt thì tôi sẽ bắt tay vào edit cho xong bộ Đại Khanh Vu Mặc trước tết âm lịch, đặng đào hố mới 🙂))))))))))
 
Back
Top Dưới