[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 136,021
- 0
- 0
[Bhtt][Edit] Trà Xanh Nữ Xứng Hôm Nay Cũng Ở Buôn Bán
Chương 79
Chương 79
Chương 79
"Mau vào nhà ngồi đi."
Tạ Hoành Húc mỉm cười gọi cả hội vào trong.
Giữa đám trẻ, chỉ có Trương Trường Sanh là gương mặt lạ lẫm, ông liền hỏi: "A Phỉ, đây là bạn nào của con vậy?"
"Cháu chào chú, cháu tên là Trương Trường Sanh ạ."
Trương Trường Sanh tự giới thiệu.
"Trường Sanh sao?
Tên hay lắm, vừa nghe đã biết cha mẹ cháu rất mực yêu thương cháu rồi."
Tạ Hoành Húc cười ha hả nói.
Trương Trường Sanh khẽ mỉm cười: "Vâng ạ."
"Chú Tạ, chú đừng đứng ngẩn ra đó nữa, chú cũng mau ngồi đi chứ, cứ tự nhiên như ở nhà mình ấy."
Triệu Tiêu Tĩnh là người đầu tiên ngồi xuống, cô nàng cầm lấy quả táo trên bàn bắt đầu gặm, trưng ra bộ dạng chủ nhà để tiếp đón những người khác.
"Nói gì thế, đây vốn dĩ là nhà chú mà."
Tạ Hoành Húc dở khóc dở cười.
"Ai da, đúng thật nhỉ."
Triệu Tiêu Tĩnh cười lớn, "Thân thiết quá rồi nên cháu hoàn toàn coi nơi này là nhà mình luôn."
Tạ Hoành Húc cũng bật cười, thuận miệng hỏi một câu: "Ba mẹ cháu dạo này có bận không?"
Sắc mặt Triệu Tiêu Tĩnh lập tức xị xuống: "Bận lắm chú ơi.
Chú Tạ, hai ngày nay chúng ta đừng nhắc đến họ được không, phiền lắm ạ."
"Đây là làm sao rồi?"
Tạ Hoành Húc ngồi xuống ghế sofa đơn, quay đầu thấp giọng hỏi.
Tạ Tri Phỉ đứng ngay sau lưng ông, cúi đầu nhỏ giọng giải thích: "Cậu ấy cãi nhau với người nhà nên đang không vui ạ."
Tạ Hoành Húc gật gật đầu, đối với việc cô nàng này dăm bữa nửa tháng lại bỏ nhà ra đi thì ông đã chẳng còn lạ lẫm gì.
Ông lại nhìn về phía Vương Oản – người mà ông tương đối quen thuộc, cười hỏi: "Tiểu Vương, Tết nhất mà cháu lại chạy đến đây, không sợ cô của cháu sang đây đòi người sao?"
Động tác của Vương Oản khựng lại, cô đặt ly nước trong tay xuống, cúi đầu không nói lời nào.
Áp suất xung quanh như giảm xuống, sự buồn bã hiện rõ mồn một.
"Lại làm sao nữa đây?"
Tạ Hoành Húc lầm bầm nhỏ giọng.
Tạ Tri Phỉ ghé sát tai ông giải thích: "Cô ấy trốn ra ngoài, nhưng cô của cô ấy đến một cuộc điện thoại cũng không gọi, không biết là chưa phát hiện hay căn bản là chẳng thèm quan tâm."
"Thanh Mẫn sao có thể như vậy chứ, quá đáng thật, dù gì cũng là con cái nhà mình mà."
Tạ Hoành Húc buông lời trách móc mẹ Cố, rồi dời tầm mắt sang Phương Ninh Xu đang ngồi ở góc sofa.
Lần này ông không hỏi chuyện gia đình nữa mà chuyển sang quan tâm việc khác: "Tiểu Phương à, dạo này cháu đi theo làm việc cho A Phỉ có thích ứng không?"
"Dạ cháu thích ứng được ạ."
Phương Ninh Xu cung kính trả lời.
"Vậy thì tốt, đã tìm được đối tượng nào chưa?"
Đề tài thay đổi quá nhanh khiến tất cả mọi người đều sửng sốt một chút, rồi đồng loạt cười trộm.
Quả nhiên ở đâu cũng không thoát khỏi việc trưởng bối hỏi thăm chuyện tình cảm!
"Dạ chưa ạ."
Phương Ninh Xu xấu hổ cười cười.
"Tuổi cũng không còn nhỏ nữa, sao vẫn chưa tìm được ai thế?
Hay là do mắt nhìn quá cao?
À cũng đúng, trước đây cháu làm việc cho Cố Chi Chương, ngày nào cũng nhìn nó thì ánh mắt chắc chắn sẽ bị kén chọn rồi.
Cháu có thích kiểu người như nó không?"
Nụ cười của Phương Ninh Xu càng lúc càng miễn cưỡng rồi biến mất hẳn, đối mặt với vị lãnh đạo lớn này cô cũng không thể diễn kịch nổi nữa.
"Cô ấy không vui sao?"
Tạ Hoành Húc nhỏ giọng hỏi con gái.
"Vâng, chị ấy và Cố Chi Chương xích mích không mấy vui vẻ, ba đừng xát muối vào lòng người ta nữa."
Tạ Hoành Húc ngượng ngùng ho khan một tiếng, gãi đầu một cái.
Vừa lúc thấy Ôn Bình Hàn đang ngồi gần mình nhất, ông hỏi: "Tiểu Ôn à, nghe A Phỉ nói công việc của cháu rất xuất sắc."
"Đều nhờ Tạ tổng lãnh đạo đúng phương pháp ạ."
Ôn Bình Hàn khẩn trương đáp.
"Phụt!"
Vương Oản và Triệu Tiêu Tĩnh cười thành một đoàn, "Còn gọi là Tạ tổng nữa chứ, ha ha ha ha."
Tạ Tri Phỉ lườm hai người một cái, họ mới chịu cúi đầu nén cười.
Gương mặt Ôn Bình Hàn đỏ bừng.
Tạ Hoành Húc lại hỏi tiếp: "Đêm trừ tịch không về nhà, người thân không lo lắng sao?
Cháu đã báo bình an cho họ chưa?"
"Nhà cháu chỉ còn mình cháu thôi, họ đều đã qua đời rồi ạ."
Ôn Bình Hàn trả lời.
"A, chú xin lỗi."
Lần này chẳng đợi Tạ Tri Phỉ giải thích, ông đã chủ động kết thúc đề tài.
Cuối cùng, ông xấu hổ mà nhìn sang Trương Trường Sanh – người duy nhất nãy giờ chưa được quan tâm.
Nghĩ bụng mọi người đều được hỏi rồi, bỏ sót cô thì không hay, vì thế ông không hỏi chuyện cha mẹ hay tình cảm nữa, mà hỏi: "Tiểu Trương đúng không, nhà cháu ở đâu?
Có phải tối qua ngủ không ngon không, sao sắc mặt lại kém như vậy?"
"Dạ chú, không phải cháu ngủ không ngon, mà vì cháu mắc bệnh tim bẩm sinh ạ."
Trương Trường Sanh ôn tồn giải thích.
"Mọi người cứ trò chuyện nhé, chú vào xem bếp núc chuẩn bị đến đâu rồi."
Tạ Hoành Húc rốt cuộc không ngồi yên nổi nữa, vội vàng lánh vào phòng bếp, chỉ muốn tìm miếng đậu phụ đập đầu cho xong.
Mọi người nhìn nhìn nhau, rồi đồng thanh bật cười.
Sau khi từ bếp ra, Tạ Hoành Húc tìm đại một cái cớ rồi lẻn vào thư phòng.
Tạ Tri Phỉ liếc mắt nhìn Ôn Bình Hàn, cô gật đầu, cầm lấy chiếc túi bên cạnh rồi lên lầu tặng quà.
"Ba, bận gì thế ạ?"
Tạ Tri Phỉ ló đầu vào cửa, thấy ông đang nghịch điện thoại mới vẫy tay gọi Ôn Bình Hàn, hai người trước sau bước vào.
"Còn nói nữa, sao con không báo trước cho ba tình hình của mấy đứa nhỏ, làm ba ngại muốn chết, cứ nhằm đúng vết thương của người ta mà hỏi."
Tạ Hoành Húc oán trách.
"Ai mà biết ba lại hỏi 'chuẩn xác' đến thế chứ."
Nàng nén cười, nghiêng người để Ôn Bình Hàn bước tới trước bàn làm việc.
"Chủ tịch Tạ, đây là món quà năm mới tặng chú, chúc chú sức khỏe dồi dào, mỗi ngày đều vui vẻ ạ."
"A?
Còn có cả quà sao?"
Tạ Hoành Húc cười híp mắt đón lấy.
Ông tò mò mở ra, thấy là một chiếc khăn quàng cổ thì lặng đi hồi lâu, rồi lời ít ý nhiều nói: "Tốt quá, là khăn quàng... làm chú nhớ đến mẹ của A Phỉ.
Năm đó khi chúng ta còn trẻ...
Thôi không nói nữa, chuyện cũ rích rồi.
Tiểu Ôn, cảm ơn cháu nhé, cháu thật có tâm."
"Chẳng phải vậy sao, đây là chị ấy đã thức trắng đêm để tự tay đan tặng ba đó!"
Tạ Tri Phỉ vội vàng khoe công.
"Hả?
Còn là tự tay đan sao?"
Hốc mắt Tạ Hoành Húc như muốn ướt lệ, ngón tay ông run rẩy khẽ chạm vào mặt len: "Nhớ năm đó, mẹ của A Phỉ cũng tự tay đan cho ba một chiếc khăn...
Hai đứa ra ngoài trước đi, ba có chút việc cần làm."
Ôn Bình Hàn nhìn Tạ Tri Phỉ, nàng gật đầu rồi dắt tay cô đi ra ngoài.
Sau khi khép cửa, Tạ Tri Phỉ giữ Ôn Bình Hàn lại, chỉ tay vào cửa phòng rồi áp tai lên đó.
"Làm vậy không tốt lắm đâu?"
Cô nhỏ giọng hỏi, nhưng tai cũng tự giác dán lên mặt gỗ.
Chưa đầy một phút sau, bên trong đã vang lên tiếng nức nở của Tạ Hoành Húc.
"Chuyện thường ở huyện thôi."
Tạ Tri Phỉ cười cười, kéo cô xuống lầu, "Lần nào nhận được khăn quàng cổ ba cũng phải khóc một trận như thế đấy."
"Em thật hạnh phúc."
Ôn Bình Hàn bỗng nhiên cảm thán.
"Sao đột nhiên chị lại nói vậy?"
Tạ Tri Phỉ buồn bực.
"Ba của em yêu mẹ em đến vậy, có thể thấy em được lớn lên trong một gia đình ngập tràn tình yêu thương đến nhường nào."
Trong giọng nói của cô không tự giác lộ ra vài phần ngưỡng mộ.
Tạ Tri Phỉ yên lặng nhìn cô một lát, nhéo nhéo tay cô: "Chào mừng chị gia nhập vào gia đình đầy yêu thương này của chúng em."
Khóe miệng Ôn Bình Hàn khẽ cong lên: "Vinh hạnh quá."
Bữa trưa là một bàn đầy ắp những món ăn phong phú.
Mọi người nhanh chóng trở nên thân thiết với Tạ Hoành Húc.
Chủ yếu là vì ông không hề ra vẻ bề trên, lại thêm chuyện sáng nay, ông ngược lại càng thấy đau lòng cho đám trẻ này.
Ông hận không thể gắp thức ăn cho từng đứa, nhưng vì bàn dài xa quá nên chỉ đành luôn miệng nhắc nhở các cô ăn thật nhiều.
Ôn Bình Hàn ngồi gần ông nhất, nên ông cũng dành nhiều sự quan tâm cho cô nhất.
Nghĩ đến một đứa trẻ mất cả cha lẫn mẹ, lại còn tỉ mỉ đan khăn tặng mình, ông thầm đánh giá đây là một đứa nhỏ thành thật và lương thiện.
Ông gắp một miếng sườn vào bát cô: "Nào, Tiểu Ôn, ăn nhiều một chút."
"Dạ, cảm ơn chủ tịch Tạ."
Ôn Bình Hàn thụ sủng nhược kinh đáp.
"Đừng khách khí thế, ở nhà không có phân chia cấp bậc, cháu cứ gọi chú là chú Tạ như mấy đứa kia là được.
Sau này thường xuyên tới nhà chơi nhé."
Tạ Hoành Húc cười nói.
"Dạ, chú Tạ."
Cô nở nụ cười rạng rỡ.
Sau khi dùng bữa xong, mọi người cùng quây quần chơi bài với Tạ Hoành Húc.
Ôn Bình Hàn không biết chơi nên chỉ đứng bên cạnh hào hứng quan sát.
Thấy cô tò mò, ông vừa đánh bài vừa chỉ dạy cho cô.
Đang lúc cả hội chơi vui vẻ thì một vị khách không mời mà đến.
"Từ xa đã nghe thấy tiếng náo nhiệt rồi, anh Tạ này, nhà mình có khách sao?"
Mẹ Cố bước vào cửa, vừa cười tủm tỉm nói xong thì khựng lại khi thấy Tạ Hoành Húc đang cùng đám trẻ đánh bài.
Trong đó có cả Vương Oản và Trương Trường Sanh – những người lẽ ra phải đang ở nhà bà đón Tết.
"Sao bà lại đến đây một mình?
Chi Chương không đi cùng à?"
Tạ Hoành Húc quay đầu hỏi.
"Đừng nhắc đến nó nữa, Tết nhất rồi mà vẫn còn chạy đến công ty tăng ca."
Mẹ Cố cười ngâm ngâm nói.
"Bà ấy nói dối đấy, sáng nay Lệ Phong gọi cho tớ, bảo là Cố Chi Chương tối qua uống say khướt ở nhà anh ta, đến giờ vẫn chưa tỉnh đâu."
Triệu Tiêu Tĩnh hạ thấp giọng nói.
Mọi người thần sắc khác nhau mà nhìn vị phu nhân đang cố làm ra vẻ kia.
"Mau lại đây ngồi đi, có muốn chơi vài ván không?"
Tạ Hoành Húc chỉ tay vào xấp bài.
"Không chơi đâu, tôi ngồi một lát là được rồi."
Mẹ Cố đi tới, nhìn lướt qua bàn bài đông đúc rồi nhìn về phía Vương Oản.
Vương Oản đứng dậy nhường chỗ: "Cô cô ngồi đây đi ạ."
Mẹ Cố gật đầu ngồi xuống, ngẩng lên hỏi: "Sao cháu lại chạy sang đây làm phiền anh Tạ thế này?"
Trương Trường Sanh hiếm khi nhanh miệng đáp thay: "Cô ấy là đi theo để bầu bạn với cháu, sợ cháu ở một mình không an toàn ạ."
"Cũng phải, cháu ra ngoài một mình ta cũng không yên tâm, nếu có chuyện gì thì ta biết ăn nói sao với gia đình cháu đây."
Mẹ Cố cười hiền từ xoa tay cô nàng, quan tâm hỏi: "Thế nào, ở chỗ anh Tạ ăn uống có hợp khẩu vị không?
Hay là tối nay về bên bác đi, đỡ phiền toái mọi người bên này."
"Không phiền, không phiền chút nào cả."
Tạ Hoành Húc tiếp lời, "Mấy đứa nhỏ này ăn có bao nhiêu đâu, tính tình lại ngoan ngoãn.
Khó khăn lắm A Phỉ mới dẫn nhiều bạn về nhà chơi, cứ để tụi trẻ chúng nó chơi với nhau đi."
Trương Trường Sanh cũng gật đầu: "Đa tạ ý tốt của bác gái, cháu ở đây chơi rất vui.
Sáng mai cháu về nhà ngoại rồi, bác đừng lo lắng quá ạ."
Thấy khuyên nhủ không thành, mẹ Cố lại quay sang cằn nhằn Vương Oản: "Cháu rốt cuộc cũng phải về chứ?"
"Cháu..."
Vương Oản có chút khó xử.
Nàng biết trong nhà giờ chỉ còn mỗi mình cô cô lẻ loi đón Tết, nhưng nàng thật sự có chút tủi thân khi cô của mình chỉ nhớ đến mình vào những lúc như thế này.
"Cô à, cháu không muốn gả cho Lưu Xuyên đâu."
Vương Oản bỗng nhắc đến chuyện khác.
"Cháu thật sự không thích nó một chút nào sao?"
"Vâng, kết hôn với anh ta thì thà rằng cháu đi chết còn hơn."
Mẹ Cố thở dài, vẫn dùng ngữ khí hiền từ hỏi: "Vậy cháu thích kiểu người thế nào?
Anh cả nhà họ Trần cháu có thích không?
Hay là nhà họ Lý..."
"Cô ơi, cháu cũng không muốn liên hôn."
"Đứa trẻ ngốc này, cháu thật sự giống hệt anh trai cháu, đều khờ khạo cả.
Hôn nhân thì phải chú trọng môn đăng hộ đối.
Các cháu bây giờ còn trẻ, thích tìm cảm giác kích thích hay theo đuổi sự mới mẻ thì cô đều hiểu, nhưng cuối cùng các cháu sẽ phải cảm ơn sự sắp đặt của cô thôi."
Ánh mắt mẹ Cố đầy ẩn ý quét qua người Ôn Bình Hàn.
Tạ Tri Phỉ bước đến cạnh Ôn Bình Hàn, nắm lấy bàn tay cô, quay đầu nhìn về phía cô.
Ôn Bình Hàn chỉ khẽ lắc đầu tỏ ý không sao.
Vương Oản cảm thấy mệt mỏi: "Cô cứ để cháu tự mình đâm đầu vào tường nam một lần đi."
Mẹ Cố không muốn tranh cãi chuyện này trước mặt nhiều người, nụ cười trên mặt không đổi nhưng giọng nói đã trầm hẳn xuống: "Tối nay cháu có về không?"
"Cô ấy không về đâu."
Triệu Tiêu Tĩnh đột ngột xen vào, "Tối nay cô ấy phải cùng cháu bàn bạc chuyện công việc, không có thời gian về đâu ạ."
Vương Oản nhìn cô nàng với ánh mắt cảm kích.
"Ồ?
Công việc gì cơ?"
"Năm sau cô ấy sẽ sang phòng làm việc của cháu để phụ giúp."
Triệu Tiêu Tĩnh kiêu ngạo ngẩng cao đầu.
"À, cái phòng làm việc như trò đùa của cháu ấy hả?
Ba mẹ cháu có phải là phản đối dữ lắm đúng không?"
Mẹ Cố đem hết bực dọc trút lên người Triệu Tiêu Tĩnh, chẳng thèm quan tâm sắc mặt cô nàng đang thay đổi, gay gắt hỏi: "Cháu định để con bé làm nhân viên hay cổ đông?
Định trả lương bao nhiêu?
Cháu có biết một tháng ta cho nó bao nhiêu tiền tiêu vặt không?"
"Cháu quản bác cho bao nhiêu làm gì, chỉ cần cô ấy thích làm là được.
Vừa nhận tiền tiêu vặt vừa đi làm thuê, chuyện đó có xung đột gì đâu ạ?"
Triệu Tiêu Tĩnh cười khẩy đáp.
"Cháu thật sự muốn đến chỗ con bé làm cái việc mà thu nhập thấp như thế sao?"
Mẹ Cố quay sang hỏi Vương Oản, "Cô nuôi cháu lớn chừng này không phải để cháu đi làm trâu làm ngựa cho người khác."
Vương Oản hít một hơi thật sâu, đột nhiên hỏi: "Cô à, nếu cháu là con trai, năm đó cô có nhận nuôi cháu không?"
Mẹ Cố sửng sốt: "Cháu nói cái gì thế?"
"Cô sẽ không đâu.
Vì nếu vậy, cháu có khả năng sẽ tranh giành tài sản với anh họ, cũng không thể trở thành quân cờ để liên hôn.
Nhưng vì cháu là con gái, cô chỉ cần nuôi dạy cháu thành một nàng công chúa nhỏ theo ý muốn của mình, rồi xem nhà ai đưa ra sính lễ hời nhất là có thể vẻ vang gả cháu đi."
Mẹ Cố nhìn quanh một lượt, cảm thấy mình bị mất mặt hoàn toàn, cơn thịnh nộ bùng lên: "Vương Oản!
Cháu đang nói chuyện kiểu gì đấy hả?!"
"Những gì cô đã hy sinh cho cháu mấy năm qua, cháu đều ghi nhớ trong lòng, sau này cháu sẽ hoàn trả đủ cho cô.
Nhưng tiền đề là, cháu phải được làm chính mình trước đã."
Dứt lời, Vương Oản xoay người chạy thẳng lên lầu.
"Cháu đứng lại đó cho ta!"
Mẹ Cố tức giận đứng bật dậy định đuổi theo, nhưng đã bị Tạ Hoành Húc ngăn lại.
"Bà hãy bình tĩnh lại chút đã.
Bọn trẻ đều lớn cả rồi, giữa chúng ta và chúng có khoảng cách thế hệ, chúng có suy nghĩ riêng là chuyện bình thường.
Con bé nói đúng đấy, bức tường nam kia phải tự mình đâm vào mới tỉnh ngộ được.
Bà nói nhiều thế cũng chẳng ích gì, chi bằng buông tay để con bé tự đi trải nghiệm.
Nếu thất bại, nó tự khắc sẽ ngoan ngoãn quay về nghe lời bà.
Còn nếu lỡ như nó thành công thì chẳng phải càng tốt sao?"
Tạ Hoành Húc khuyên nhủ.
"Anh nói xem, sao đứa nào đứa nấy đều bướng bỉnh không nghe lời thế chứ!"
Mẹ Cố tức đến phát khóc.
"Nước mắt cá sấu."
Triệu Tiêu Tĩnh hạ giọng, mấy người còn lại đều mím môi cười trộm.
Lúc này, mẹ Cố mới dời sự chú ý sang Ôn Bình Hàn - người đang đứng cạnh Tạ Hoành Húc.
Trong lúc nóng giận, bà chỉ thẳng tay vào cô chất vấn: "Giờ cô hại A Chương ra nông nỗi này, lại còn dạy hư cả Oản Oản, cô thấy vui lắm phải không?!"
Không hiểu sao đột nhiên bị úp một cái nồi, Ôn Bình Hàn không khỏi cạn lời: "Chẳng phải bà là người giỏi điều tra nhất sao?
Sao bà không đi điều tra cho rõ ngọn ngành đi?
Rõ ràng là anh ta tỏ tình thất bại, rồi đắm chìm trong rượu chè, chuyện đó liên quan gì đến tôi?
Hay là phải đợi tôi đồng ý lời tỏ tình của anh ta thì bà mới vừa lòng?"
Mẹ Cố tức đến không thốt nên lời, chỉ biết căm giận nhìn cô.
"Còn nữa," Ôn Bình Hàn ném quân bài trong tay xuống, nhìn thẳng vào bà nói, "Làm ơn hãy quản tốt bản thân bà và con trai bà đi.
Tôi đã có người yêu rồi, xin đừng quấy rầy cuộc sống của tôi thêm nữa!"
Mẹ Cố kinh ngạc nhìn cô: "Cái gì?"
Tạ Tri Phỉ cười tủm tỉm, đặt tay lên vai cô, đầy vẻ đắc ý nhìn mẹ Cố.
"Cái gì?!
Cô yêu đương rồi á?
Từ bao giờ thế?!"
Vương Oản – người vừa chạy trốn ban nãy – đột nhiên thò đầu ra từ lầu hai.
"Chuyện mới gần đây thôi."
Ôn Bình Hàn trả lời.
Vương Oản: "Trời ạ, vậy mà tôi không biết gì hết, cô giấu kỹ quá đấy!"
"Thật không?"
Mẹ Cố nửa tin nửa ngờ hỏi.
Triệu Tiêu Tĩnh tháo giày, đứng hẳn lên sofa, hùng hồn tuyên bố: "Chắc chắn như đinh đóng cột luôn!
Ôn Bình Hàn đang hẹn hò với một...
à, một đối tượng vô cùng đáng yêu và quyến rũ.
Hai người họ tình nồng ý đượm, gắn bó keo sơn, động một tí là hôn môi luôn đấy!"
Ôn Bình Hàn: "......"
Cũng không cần phải chi tiết đến mức đó đâu.
Mẹ Cố vẫn chưa hết kinh ngạc, nghi hoặc nhìn sang Tạ Tri Phỉ: "Con bé nói thật à?"
Tạ Tri Phỉ gật đầu lia lịa: "Chuẩn không cần chỉnh, cháu đã tận mắt chứng kiến luôn!"
Lúc này, Trương Trường Sanh cũng bồi thêm một câu: "Đúng , cháu cũng từng nhìn thấy rồi, rất ân ái."
Ôn Bình Hàn & Tạ Tri Phỉ : Hả??!
Hai người liếc nhau, chẳng rõ cô nàng nhìn thấy lúc nào.
Cuối cùng, mẹ Cố tức hộc máu mà rời khỏi nhà họ Tạ.
Ván bài không thể tiếp tục được nữa, mọi người túm tụm lại bàn tán về chuyện vừa rồi.
Tạ Tri Phỉ cùng Ôn Bình Hàn ra ngoài ban công lầu hai, ngạc nhiên nói: "Trương Trường Sanh thấy chúng ta hôn nhau lúc nào vậy nhỉ?"
Ôn Bình Hàn lắc đầu, suy đoán: "Chẳng lẽ cô ấy vô tình nhìn thấy mà chúng ta không hay biết sao?"
"Cũng có khả năng đó.
Xem ra bây giờ em chỉ cần tạm thời đề phòng ba em là ổn rồi!"
Tạ Tri Phỉ mừng rỡ nói.
Dưới lầu một, Vương Oản đang kéo tay Trương Trường Sanh hỏi dồn: "Trường Sanh này, mau nói cho tôi biết đi, Ôn Bình Hàn đang yêu đương với ai thế?"
"Tôi cũng không biết."
"Vậy sao vừa rồi cô lại bảo là cô thấy rồi?"
"Lừa bác gái thôi, dù sao mặc kệ là có hay không, cứ nói vậy cũng không sai đâu."
Trương Trường Sanh đáp.
"Lợi hại thật, không ngờ cô nói dối mà mặt không đỏ tim không đập luôn đấy."
Vương Oản khâm phục, "Chính vì cô cũng khẳng định như vậy nên cô cô tôi mới tin sái cổ."
Trương Trường Sanh cười khẽ: "Tôi lên lầu uống chút thuốc cho 'mặt đỏ tim đập' đây."
"Đi đi."
Trương Trường Sanh lên lầu trở về phòng mình, đang dốc thuốc ra thì bỗng nghe thấy tiếng động bên ngoài.
Quay đầu nhìn lại, từ vị trí này có thể nhìn thấy ban công.
Tạ Ôn hai người đang trò chuyện ở đó, dù không nghe rõ họ nói gì, nhưng cô nàng lại thấy hai người đột nhiên trao nhau một nụ hôn.
"........."
Trương Trường Sanh chậm rãi, chậm rãi, thật chậm rãi mở to hai mắt.
Lần này thì đúng là tận mắt nhìn thấy thật rồi.