[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 136,021
- 0
- 0
[Bhtt][Edit] Trà Xanh Nữ Xứng Hôm Nay Cũng Ở Buôn Bán
Chương 59
Chương 59
Chương 59
Ôn Bình Hàn ở bên này quả thực đang bị tra tấn đến phát điên.
Trong khi đó, ở phía bên kia, Tạ Tri Phỉ vẫn đang phải ứng phó với màn tra hỏi của Cố mẫu.
Bà bảo Cố Chi Chương đưa Tạ Hoành Húc đi dạo quanh thư phòng, rõ ràng là muốn tìm cơ hội để nói chuyện riêng với nàng.
"A Phỉ à, năm nay con bao nhiêu tuổi rồi?"
"Dạ, 26 ạ."
"Cũng không còn nhỏ nữa, sao vẫn chưa yêu đương gì thế?
Đã có người thầm thương trộm nhớ chưa?"
Cố mẫu vừa cười vừa hỏi.
Tạ Tri Phỉ đáp: "Có ạ, nhưng con không dám thổ lộ với người ta."
"Tại sao?
Có gì mà không dám nói, con là con gái của Tạ Hoành Húc, ai mà không biết đến con chứ?
Huống hồ con lại xinh đẹp như tiên giáng trần, sự nghiệp bây giờ cũng đang làm tới mức hô mưa gọi gió, những người tìm đến chỗ Tạ lão đệ để dạm ngõ chắc phải xếp thành hàng dài rồi ấy chứ."
Tạ Tri Phỉ xua tay: "Đều không phải người con thích, gượng ép ở bên nhau cũng chẳng thú vị gì."
"Vậy con thích ai nha?"
Cố mẫu kiên nhẫn dẫn dắt câu chuyện.
Nói ra chắc bà sợ chết khiếp đó.
"Để ta đoán xem nào..."
Cố mẫu vỗ vỗ mu bàn tay nàng, cười hiền hậu nói, "Không phải là A Chương nhà chúng ta đấy chứ?"
Tạ Tri Phỉ: "......"
"Hai đứa từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã, hai nhà lại gần gũi thế này, nếu có thể kết thành thông gia thì còn gì bằng.
Nếu con có ý với A Chương, ta sẽ đứng ra nói giúp con, cái thằng bé đó nghe lời lắm.
Ta cũng coi như nhìn con lớn lên từ nhỏ, nếu con có thể làm con dâu ta, dù có phải giảm thọ ta cũng cam lòng."
Cố mẫu cười nói.
Tôi thèm vào!
Nếu không phải nàng từng đọc qua nguyên tác, có lẽ đã bị "tiếu diện hổ"(*) này đánh lừa rồi.
(*)Tiếu Diện Hổ (笑面虎) là thuật ngữ miêu tả người có vẻ ngoài nhã nhặn, tử tế, hay cười nhưng lòng dạ thâm hiểm, độc ác.
Trong nguyên tác, Cố mẫu vốn dĩ nhìn thấu tâm tư của Tạ Tri Phỉ, nhưng chưa bao giờ nhắc tới hay khuyến khích.
Bởi vì bà ta vốn đã nhắm đến con gái của một gia tộc hào môn khác, và người đó mới chính là chướng ngại lớn nhất trong chuyện tình của Cố Chi Chương và Ôn Bình Hàn.
Còn hiện tại, sở dĩ Cố mẫu đột ngột đòi nàng làm con dâu, rõ ràng là vì biết nàng đã đứng vững gót chân tại Tề Thịnh, cộng thêm việc ban ngày bị Ôn Bình Hàn khiêu khích nên mới nhất thời bốc đồng mà nói ra.
Tạ Tri Phỉ không tin nổi một chữ, nàng cười giả lả: "Bác à, con không còn thích anh Cố nữa.
Trong lòng anh ấy đã có người khác, sao con có thể tiếp tục đeo bám được?"
"Hừ, con thực sự tốt hơn cái cô Ôn Bình Hàn kia gấp ngàn lần, vạn lần!"
Cố mẫu phẫn uất nói.
"Lời này không thể nói vậy được, Ôn Bình Hàn cũng rất tốt mà."
"Sao hả?
Con cũng bị con tiểu hồ ly tinh đó bỏ bùa mê thuốc lú rồi à?"
Chứ còn gì nữa, mê đến mức hồn xiêu phách lạc luôn rồi đây!
"Bác ơi, con và anh Cố không có khả năng đâu, anh ấy vốn dĩ cũng chẳng để con trong mắt."
"Để ta nghĩ cách cho con..."
"Không cần, không cần đâu ạ, Vương Oản mang canh tới rồi kìa, bác mau uống chút canh rồi nghỉ ngơi sớm đi ạ."
Tạ Tri Phỉ nhìn thấy "cứu tinh" xuất hiện ở cửa liền nhanh chóng đánh trống lảng.
"Cô cô, canh xong rồi đây ạ."
Vương Oản bưng canh đi vào, rót ra một bát nhỏ, liếc nhìn Tạ Tri Phỉ một cái rồi vờ như vô tình hỏi: "Lúc nãy thấy cô đang gọi điện thoại, cô gọi cho ai thế?"
"Không nói cho cô biết đâu."
Tạ Tri Phỉ đứng dậy: "Bác ơi, thời gian không còn sớm, con không làm phiền bác nghỉ ngơi nữa."
Cố mẫu tiễn nàng rời đi bằng ánh mắt.
Khi thìa canh của Vương Oản đưa đến bên miệng, bà nhấp hai ngụm rồi cười bảo: "Ngon lắm, tay nghề của cháu ngày càng tiến bộ rồi."
Vương Oản mỉm cười, tiếp tục đút cho bà thêm vài thìa.
Cố mẫu nhìn cô một hồi, giơ tay xoa đầu cô: "Cháu cũng 22 rồi, đến lúc nên yêu đương rồi đấy.
Ta nghe nói nhị công tử nhà họ Lưu tuổi trẻ tài cao, lại có cảm tình với cháu, lúc nào rảnh thì gặp mặt người ta xem sao."
Động tác của Vương Oản hơi khựng lại, nước canh trong bát suýt chút nữa thì sánh ra ngoài, cô lầm bầm: "Cô cô, cháu vẫn chưa muốn yêu đương."
"Thân thể ta không ổn, chẳng biết còn lo được cho các cháu mấy năm nữa.
Chuyện hôn sự của cháu và A Chương luôn là nỗi lo trong lòng ta, ta chỉ mong nhìn thấy các cháu yên bề gia thất mới có thể nhắm mắt xuôi tay, đây cũng là hai tâm nguyện duy nhất của ta rồi."
"Cô đừng nói gở như vậy."
Vương Oản cúi thấp đầu, "Cháu đi gặp là được chứ gì."
***
Ngồi trong xe, điện thoại của Tạ Tri Phỉ vẫn không ngừng phát lại tin nhắn thoại của Ôn Bình Hàn.
Càng nghe, nàng càng cảm thấy đối phương như đang ở ngay trước mắt, ngay cả biểu cảm cũng hiện lên vô cùng sinh động.
Nàng thực sự quá nhớ Ôn Bình Hàn.
Thế là, nàng lại lái xe thẳng đến cửa căn hộ của cô, vui vẻ gõ cửa, nhưng kết quả lại thấy một Ôn Bình Hàn với sắc mặt chẳng mấy tươi tỉnh.
Hai người đứng cách nhau nửa mét, một người rạng rỡ nụ cười, một người lại đầy vẻ u sầu.
"?"
Tạ Tri Phỉ nghi hoặc nhìn cô, "Chị, chị sao thế?"
Một lúc sau, Ôn Bình Hàn mới gạt bỏ những cảm xúc tiêu cực, vờ như tự nhiên mời nàng vào nhà: "Không phải em đang ở Cố gia sao?
Sao lại chạy qua đây?"
"Lão yêu bà kia nhiều lời quá, nghe xong em thấy khó tiêu, nên ghé qua chỗ chị để 'khai vị' một chút.
Thế nào, chị đã ăn gì chưa?"
Tạ Tri Phỉ ló đầu thoáng nhìn hướng căn bếp.
"Vẫn chưa."
"Muộn thế này rồi mà còn chưa ăn sao?"
Tâm trí đâu mà làm cơ chứ?
Ôn Bình Hàn thầm oán một câu rồi xoay người vào bếp.
Tạ Tri Phỉ liền ở bên cạnh giúp một tay, thuận tiện kể lại mấy chuyện thú vị gần đây.
Đến khi thức ăn được dọn lên bàn, nàng gắp một miếng sườn ăn thử, bỗng nụ cười hơi khựng lại, nàng nếm kỹ thêm lần nữa với vẻ mặt kỳ quái.
"Sao thế?"
Ôn Bình Hàn hỏi.
"Không có gì, không có gì, ngon lắm ạ!"
Tạ Tri Phỉ giơ ngón tay cái tán thưởng.
Ôn Bình Hàn bán tín bán nghi gắp một miếng ăn thử, lông mày lập tức nhíu chặt: "Thôi xong, tôi bỏ nhầm muối với đường rồi."
"Không sao mà, sườn xào chua ngọt em cũng thích lắm!
Chẳng ảnh hưởng gì hết!"
Tạ Tri Phỉ vẫn ăn một cách ngon lành.
Nhìn dáng vẻ ăn uống say sưa của nàng, cơn dỗi hờn trong lòng Ôn Bình Hàn bỗng chốc tan biến.
Mình đang làm cái gì vậy chứ?
Sao đột nhiên lại trở nên vô lý như vậy?
Lúc rửa bát, Tạ Tri Phỉ đứng bên cạnh nghịch mấy miếng nam châm dán tủ lạnh, sắp xếp chúng ngay ngắn thành hàng.
Bỗng nhiên nàng nghe Ôn Bình Hàn hỏi một câu: "Tối nay em nghe điện thoại của ai thế?"
"Điện thoại?"
Tạ Tri Phỉ hồi tưởng lại: "Phương Ninh Xu."
"??"
Tay Ôn Bình Hàn đột nhiên run lên, giọng nói cũng vô thức cao lên mấy tông: "Phương Ninh Xu?!"
"Vâng, à, còn có mấy người cấp dưới báo cáo công việc nữa, có chuyện gì sao chị?"
Tạ Tri Phỉ hỏi.
Ôn Bình Hàn: "...
Không có gì."
Xem ra có đoán cũng chẳng ra được, phải đợi đến ngày nàng tự mình nói ra thôi.
Nhưng liệu cô còn đủ kiên nhẫn để đợi đến ngày đó không?
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại lại vang lên.
Tạ Tri Phỉ vừa lấy máy ra đã cảm nhận được ánh mắt sắc lẹm như dao của Ôn Bình Hàn đang phóng tới.
Nàng nghi hoặc quơ quơ điện thoại: "Chị nhìn gì thế?"
"Không có gì."
Ôn Bình Hàn quay đầu tiếp tục cọ bát.
"Alo, Tiêu Tĩnh à, muộn thế này rồi có chuyện gì vậy?"
À, là Triệu Tiêu Tĩnh.
Tâm tình Ôn Bình Hàn thả lỏng đôi chút.
"Tớ chọn xong địa điểm văn phòng rồi, muốn mời mấy người các cậu cùng qua xem để cho tớ chút ý kiến.
Hơn nữa ngày mai là tết dương rồi, nên muốn nhân tiện tụ tập một chút, cùng nhau đón giao thừa, thế nào?"
Triệu Tiêu Tĩnh ở đầu dây bên kia hỏi.
Tạ Tri Phỉ xem lịch trình, ngày mai việc không nhiều nên liền đồng ý.
"Được, vậy để tớ hỏi lại Ôn Bình Hàn, cô ấy dù sao vẫn là đại công thần."
Triệu Tiêu Tĩnh nói.
"Không cần đâu, tớ đang ở chỗ chị ấy đây, để tớ hỏi trực tiếp luôn cho."
Tạ Tri Phỉ bước vào bếp hỏi: "Chị ơi, Tiêu Tĩnh muốn mời chị tối mai qua xem văn phòng mới, sẵn tiện cùng nhau đón giao thừa luôn, chị đi không?"
"Được."
Tạ Tri Phỉ quay lại nói với Triệu Tiêu Tĩnh một tiếng "Được".
Triệu Tiêu Tĩnh im lặng một hồi lâu, đột nhiên nổi đóa: "Cái gì cơ!
Muộn thế này rồi sao cậu lại ở nhà cô ấy?
Trước đây cậu toàn la cà với tớ, giờ ngoảnh mặt đi cái là đã hú hí với người khác rồi?!
Hay lắm, Ôn Bình Hàn bây giờ không phải công thần của tớ nữa, mà là tình địch số một!"
Tạ Tri Phỉ: "Cậu nói cho rõ ràng, tình địch gì cơ?"
"Kẻ địch hữu nghị!"
Tạ Tri Phỉ cười không ngớt, cúp điện thoại xong nàng còn thuật lại lời này cho Ôn Bình Hàn nghe: "Báo đáp ân tình địch, đúng là mệt cậu ấy nghĩ ra được câu đó."
Ôn Bình Hàn nói: "Sao nào, không thể là tình địch thật sao?"
Tạ Tri Phỉ sửng sốt, nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, bỗng nhiên bật cười: "Chị đừng có hỏi em kiểu nếu cả hai cùng rơi xuống nước thì em cứu ai nhé?"
Ôn Bình Hàn đáp: "Tôi cứ hỏi đấy, nói đi, em cứu ai?"
"Đương nhiên là cứu chị rồi."
Tạ Tri Phỉ buột miệng thốt ra.
Ánh mắt Ôn Bình Hàn chợt lướt qua một tia dịu dàng: "Tại sao?
Đừng có nói mấy câu kiểu cô ấy biết bơi đấy nhé."
"Không phải đâu, nếu cô ấy mà rơi xuống nước thì có cả tá đàn ông lao xuống cứu, chẳng cần đến cái đứa yếu ớt như em giúp sức đâu."
Tạ Tri Phỉ cười nói.
"Cho nên chọn tôi là vì tôi không có người đàn ông nào cứu sao?"
Ôn Bình Hàn trêu chọc.
"Vì em sẽ là người đầu tiên cứu chị, những người đàn ông khác sẽ không có cơ hội đó đâu."
Tạ Tri Phỉ nghiêm mặt nói.
Sợi dây căng thẳng trong lòng Ôn Bình Hàn bỗng đứt phựt.
Lý trí không còn đủ để giúp cô suy nghĩ tỉnh táo nữa, chỉ còn một luồng bản năng thôi thúc cô xích lại gần nàng.
Cô chậm rãi tiến sát Tạ Tri Phỉ, khẽ hỏi: "Vậy em định cứu tôi thế nào?"
"Chị cần em cứu thế nào, em sẽ cứu thế ấy, tất cả đều tùy thuộc vào chị."
Tạ Tri Phỉ nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, đôi mắt ấy dịu dàng tựa như một dòng suối nhỏ đang chậm rãi trôi, khiến người ta cứ thế đắm chìm không lối thoát.
Ngón tay nàng khẽ động, muốn chạm vào gương mặt đối phương, nhưng tay vừa mới nâng lên một chút thì một hồi chuông điện thoại đã cắt ngang tâm trí nàng, khiến nàng vội vàng rụt tay lại.
Chuông reo một hồi lâu, Tạ Tri Phỉ mới nhắc nhở: "Chị ơi, điện thoại của chị kìa."
"À..."
Ôn Bình Hàn lấy điện thoại ra, vừa nhìn thấy người gọi, sắc mặt cô lập tức tái nhợt.
Cô nhanh chóng chạy về phòng mình rồi dứt khoát ấn từ chối.
Thế nhưng bên kia lại liên tục gọi lại.
Cô giận dữ bắt máy, thấp giọng quát: "Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, nếu các người còn dám làm phiền tôi nữa, tôi sẽ báo cảnh sát đấy!"
Không đợi đầu dây bên kia kịp phản ứng, cô đã cúp máy và tắt nguồn, sau đó không ngừng đi đi lại lại trong phòng.
Bọn họ thế mà lại tìm được cách liên lạc rồi!
Lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng vậy!
Giống như một bóng ma khổng lồ vĩnh viễn không thể thoát ra được!
"Chị ơi, chị ổn chứ?"
Tạ Tri Phỉ thấy cô đã vào trong được nửa tiếng liền gõ cửa hỏi thăm.
"Tôi không sao."
Ôn Bình Hàn vuốt mặt một cái, mở cửa mỉm cười với nàng: "Xin lỗi nhé, điện thoại hơi lâu một chút.
Thời gian không còn sớm, em cũng về nghỉ ngơi đi, mai còn phải dậy sớm nữa."
Tạ Tri Phỉ thấy dáng vẻ bồn chồn của cô, định bụng muốn hỏi rõ có chuyện gì nhưng lại sợ làm cô không vui, đành phải rời đi: "Vậy em về đây, chị cũng nghỉ ngơi sớm nhé."
"Được."
Ôn Bình Hàn nhìn chằm chằm bóng lưng của nàng, đột nhiên hỏi: "Nếu chính tôi cũng không biết phải cứu mình thế nào, em sẽ dùng cách gì?"
"Vậy thì em chỉ có thể đảm bảo rằng chị sẽ không bao giờ bị rơi xuống nước."
Tạ Tri Phỉ quay đầu lại, đôi mắt cong cong ý cười.
Ôn Bình Hàn cũng nhoẻn miệng cười, mây mù trong lòng dường như đã tan biến đi rất nhiều.
Cô khoanh tay trước ngực, cười nói: "Nói lời ngọt ngào thế này, bảo sao chẳng khối người mê.
Cứ thế này thì mấy người đàn ông đợi trên bờ để cứu người chắc phải tự thấy hổ thẹn mà rút lui thôi."
"Chị ơi, em với mấy người đàn ông đó không giống nhau, em là nữ mà~" Tạ Tri Phỉ tinh nghịch quăng một cái mị nhãn.
Ôn Bình Hàn: "."