[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 136,021
- 0
- 0
[Bhtt][Edit] Trà Xanh Nữ Xứng Hôm Nay Cũng Ở Buôn Bán
Chương 39
Chương 39
Chương 39
Ăn cơm xong, mọi người ai nấy đều quay trở lại vị trí công tác của mình.
Triệu Tiêu Tĩnh ngủ một giấc ngắn ngay trong văn phòng của Tạ Tri Phỉ.
Khi tỉnh dậy, không thấy Tạ Tri Phỉ đâu, cô nàng bèn đi loanh quanh tìm kiếm một vòng mới phát hiện ra bạn mình đang họp với mấy người khác.
Thế là cô lại đi dạo tiếp, đi hết tầng này thấy chán liền muốn sang nơi khác xem thử.
Vừa vặn gặp Phương Ninh Xu đang định đi vào phòng họp, cô liền chặn lại hỏi chuyện.
"Cô bận lắm à?"
Triệu Tiêu Tĩnh hỏi.
"Ừm, có việc gì tìm tôi sao?"
Phương Ninh Xu hỏi ngược lại.
Triệu Tiêu Tĩnh định rủ đi chơi cùng, nhưng nhìn dáng vẻ bận rộn này là biết không khả thi, cô bèn hỏi: "Cũng không có gì, Ôn Bình Hàn ở tầng mấy thế?"
"Tầng 23."
Triệu Tiêu Tĩnh gật đầu, lập tức lên tầng 23 tìm niềm vui mới.
Cô tìm một vòng lớn mới thấy văn phòng của Ôn Bình Hàn.
Lúc này Ôn Bình Hàn đang nói chuyện với người khác, khi thấy cô xuất hiện có chút bất ngờ, liền dặn dò người kia vài câu rồi để họ rời đi.
Ôn Bình Hàn mở cửa đợi người nọ đi khuất mới quay đầu nhìn Triệu Tiêu Tĩnh: "Cô đến tìm tôi sao?"
"Ưm, có làm phiền cô làm việc không?"
"Không đâu, vào đi."
Triệu Tiêu Tĩnh bước vào, ngắm nghía xung quanh một lượt rồi tò mò hỏi: "Một ngày chị làm những việc gì vậy?"
"Cô hỏi cái này làm gì?"
"Chỉ là hiếu kỳ thôi, tôi cũng muốn tìm chút việc để làm nên muốn xem mọi người bận rộn những gì."
Ôn Bình Hàn đơn giản liệt kê một chút nội dung công việc, Triệu Tiêu Tĩnh nghe xong liền trợn tròn mắt: "Nhiều việc đến thế cơ ạ?"
"Việc ít thì làm gì có tiền mà lấy."
Ôn Bình Hàn mỉm cười nói.
Ngồi đợi một lúc, Triệu Tiêu Tĩnh bắt đầu cảm thấy buồn chán, lại sợ làm chậm trễ công việc của cô nên bảo: "Thôi được rồi, cô cứ bận đi, tôi ra ngoài rít điếu thuốc đây.
Đúng rồi, công ty các cô còn chỗ nào hay ho nữa không?"
Ôn Bình Hàn suy nghĩ một lát rồi gợi ý cho cô một nơi.
Nơi đó quả nhiên rất hợp gu của Triệu Tiêu Tĩnh, khiến một ngày bình lặng bỗng chốc trở nên sóng gió.
Hơn một giờ sau, cô nàng mới chưa thỏa lòng mà rời đi tìm Tạ Tri Phỉ.
Vừa vào cửa, cô đã hét toáng lên: "Nghe nói cậu với Cố Chi Chương là thanh mai trúc mã, từng mang thai rồi sau đó trở mặt, cậu liền cướp thư ký của hắn về, rồi lại nhìn trúng Lý Hồng Ngạn, cuộc sống đang mặn nồng tình cảm, sắp sửa liên hôn đến nơi rồi hả?"
"Phụt —— Cậu nghe tin đồn thất thiệt đó ở đâu ra vậy?!"
Tạ Tri Phỉ cạn lời, đảo mắt trắng dã.
"Ở phòng trà nước chứ đâu, người ta nói có sách mách có chứng hẳn hoi nhé.
Sao nào, Lý Hồng Ngạn đích thân đưa đến công ty, chuyện này mà cũng không kể với tớ một tiếng?"
Triệu Tiêu Tĩnh cười đầy ẩn ý nhìn bạn: "Cái con bé này, có phải nhìn trúng Lý Hồng Ngạn rồi nên mới bảo không thích Cố Chi Chương không?
Nói thật nhé, tớ cũng thấy anh ta hơn hẳn Cố Chi Chương, hơn gấp trăm lần ấy chứ!"
"Thật là thấy quỷ mà, anh ta chỉ là thuận đường đưa tớ về một chuyến thôi."
Tạ Tri Phỉ quay sang hỏi Phương Ninh Xu: "Cái phòng trà nước đó có cách nào chấn chỉnh lại không, để họ đừng suốt ngày thêu dệt lung tung như thế nữa?"
"Có chứ, cứ phong tỏa luôn đi, khỏi cho họ uống nước nữa."
"......"
"Nơi nào có người thì nơi đó có bát quái và tin đồn.
Cô chỉ có thể cẩn trọng lời nói hành động, hoặc là mặc kệ nó đi."
Phương Ninh Xu nói.
Tạ Tri Phỉ bực bội vò đầu: "Tôi cũng chẳng quan tâm đâu, nhưng vạn nhất người khác hiểu lầm thì sao bây giờ?"
"Cậu sợ ai hiểu lầm?"
Triệu Tiêu Tĩnh đột ngột áp sát mặt, nhếch môi cười xấu xa, chọc chọc vào ngực cô hỏi: "Thành thật khai báo đi, cậu đang sợ ai hiểu lầm?"
Tạ Tri Phỉ vừa định thốt ra tên Ôn Bình Hàn thì đã nghe cô nàng nói tiếp: "Chắc chắn là trong lòng có người rồi, nên mới sợ người đó hiểu lầm, đúng không?"
Tạ Tri Phỉ há miệng định nói gì đó rồi lại nuốt ngược vào trong.
Cô gạt tay bạn ra, giữ vẻ mặt cao ngạo lạnh lùng: "Tớ sợ nhiều người lắm chứ.
Hiện tại tớ là Giám đốc thị trường của Tề Thịnh, bao nhiêu ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào.
Nếu bên ngoài ai cũng nghĩ sự nghiệp của tớ có được đều là nhờ dựa dẫm đàn ông, thì chẳng phải quá bất công với tớ sao?"
"Tê ——" Triệu Tiêu Tĩnh thu lại vẻ đùa cợt, trầm tư một lát rồi gật gù: "Không ngờ nha, giác ngộ của cậu bây giờ cao thật đấy, đột nhiên thăng hoa lên tầm cao mới luôn.
Cậu nói đúng, chuyện này cứ để tớ đi đính chính giúp cho."
"Cậu đính chính kiểu gì?"
"Thì tớ sẽ nói là cậu không hề mang thai.
Còn việc Lý Hồng Ngạn đưa cậu về, thực chất là để quyến rũ tớ."
Tạ Tri Phỉ tức giận mắng: "Cậu cút ngay!
Rõ ràng là cậu đang có tư tâm thì có!"
Triệu Tiêu Tĩnh cười đến ngả nghiêng: "Thế thì phải làm sao bây giờ."
"Thực ra, những tin đồn thái quá như vậy chỉ có một bộ phận nhỏ người tin thôi, đa phần họ chỉ đứng xem trò vui chứ không truyền ra ngoài đâu, cho nên không cần hoảng loạn.
Trừ phi, Tạ tổng cô rất sợ một người nào đó trong công ty......"
Phương Ninh Xu bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của Tạ Tri Phỉ, liền thức thời đổi giọng, "......
Hoặc là một bộ phận người có ấn tượng không tốt về cô."
Tạ Tri Phỉ đan tay vào nhau, chống cằm suy nghĩ hồi lâu rồi tuyên bố: "Hừ, cây ngay không sợ chết đứng, tôi chẳng sợ ai cả, càng không sợ người trong công ty có ý kiến gì về mình!
Qua một thời gian nữa mấy tin đồn này tự khắc sẽ tan biến thôi!"
"Đúng vậy đó, hơn nữa cậu còn vô tình thúc đẩy nhiệt huyết làm việc của nhân viên đấy.
Cậu không biết đâu, họ mà bàn tán về cậu là nói mãi không ngừng, đi làm bỗng dưng có thêm niềm vui."
Triệu Tiêu Tĩnh cười an ủi.
Tạ Tri Phỉ lạnh lùng liếc nhìn bạn, bỗng nhiên nhận ra điều gì đó: "Không đúng, với cái tính của cậu, khi đã lọt vào 'ổ bát quái' thì không đời nào chỉ đứng nghe thôi đâu."
Ánh mắt Triệu Tiêu Tĩnh bắt đầu đảo liên hồi.
"Nói!
Cậu đã kể cho họ nghe chuyện gì rồi!?"
Tạ Tri Phỉ đập bàn hỏi tội.
******
"Nghe nói Tạ tổng trước kia đi học thành tích tệ lắm, toàn dựa vào gian lận, hễ thi kém là lại tìm Cố Chi Chương học bổ túc cho đấy."
Lâm Chí Mẫn xì xào với Ôn Bình Hàn: "Xem chừng chuyện liên hôn với Lý Hồng Ngạn có thể là giả, nhưng vụ thanh mai trúc mã này tuyệt đối là thật!"
"......"
Ôn Bình Hàn hỏi: "Em nghe ai nói vậy?"
Lâm Chí Mẫn đáp: "Một cô nàng xinh đẹp lắm, cô ấy bảo mình là bạn thân số một của Tạ tổng."
Quả nhiên không nên giới thiệu phòng trà nước cho Triệu Tiêu Tĩnh mà!
"Nhưng cô ấy còn nói, vị trí bạn thân số một này e là sắp phải thoái vị nhường ngôi rồi."
Lâm Chí Mẫn kể tiếp.
Ánh mắt Ôn Bình Hàn khẽ chuyển động: "Hửm?
Cô ấy nói sao?"
"Cô ấy bảo đột nhiên xuất hiện một tiểu yêu tinh thanh thuần, làm một người gợi cảm như cô ấy bị lu mờ hoàn toàn.
Tạ tổng rõ ràng là để tâm đến tiểu yêu tinh kia nhiều hơn hẳn."
Lâm Chí Mẫn kể tiếp bát quái.
"......"
Ôn Bình Hàn thực sự không biết nên giận hay nên cười.
Lâm Chí Mẫn hăng say: "Sau đó tụi em có hỏi tiểu yêu tinh đó là ai, cô ấy bảo đó cũng là bạn mới của cô ấy nên không thể tiết lộ, vì tiểu yêu tinh không muốn cho người khác biết mình là tiểu yêu tinh."
Ôn Bình Hàn ngẩn người một lát, rồi chợt nở nụ cười.
Lâm Chí Mẫn: "Chị Hàn, chị cười gì thế?"
Ôn Bình Hàn: "Em không thấy buồn cười sao?"
Lâm Chí Mẫn nói: "Không ạ, vì phía sau cô ấy còn kể một chuyện còn buồn cười hơn nhiều."
Ôn Bình Hàn: "Chuyện gì?"
"Cô ấy bảo, trên mông Tạ tổng có một cái sẹo, nhìn giống hình trái tim nhỏ, ha ha ha!"
Lâm Chí Mẫn nhỏ giọng nói xong liền cười ngặt nghẽo, khiến những người xung quanh đều nhìn về phía họ, cô nàng lại vội cúi đầu cười trộm.
Ôn Bình Hàn nhướng mày đầy ý vị: "Vậy sao?"
"Chắc là thật rồi, cô ấy lừa tụi em chuyện đó làm gì chứ?"
Ôn Bình Hàn" "Cũng đúng."
"Thật tò mò không biết cái hình trái tim đó trông thế nào nhỉ."
Lâm Chí Mẫn vẫn chưa ngừng cười.
"Đó không phải việc em nên tò mò đâu, ăn xong rồi thì về văn phòng đi."
Ôn Bình Hàn nhắc nhở.
******
"Triệu Tiêu Tĩnh, tớ không để yên cho cậu đâu!"
Tạ Tri Phỉ tức đến mức vớ lấy cái gối trên sofa nện vào đầu bạn mình: "Ai cho phép cậu nói chuyện đó hả?"
"Tớ xin lỗi mà."
Triệu Tiêu Tĩnh ôm đầu cười sằng sặc, "Tớ cũng đâu muốn, tại mấy cô ấy tự dưng nhắc đến chuyện bớt, tớ nhất thời không nhịn được...
Ha ha ha, không sao đâu mà, đều là phụ nữ với nhau, ai lại đi tò mò cái bớt của cậu thật chứ?"
Tạ Tri Phỉ ném gối xuống, cố điều chỉnh nhịp thở rồi nói: "Tớ thấy cậu đừng tìm việc làm gì nữa, nghề paparazzi rất hợp với cậu đấy, chuyên đi buôn chuyện hào môn."
"Ơ?
Việc này nghe có vẻ ổn đấy, tớ biết hơi bị nhiều bí mật luôn, cậu nói xem tớ nên bắt đầu từ đâu nhỉ..."
Triệu Tiêu Tĩnh bắt đầu nghiêm túc cân nhắc.
Tạ Tri Phỉ ngạc nhiên: "Cậu định làm thật đấy à?!"
"Chẳng phải gợi ý của cậu sao?"
Triệu Tiêu Tĩnh nói, "Hình như đúng là một công việc thú vị đấy chứ?"
"......"
"Cậu tiêu đời rồi."
Tạ Tri Phỉ vò đầu bạn một cái rồi quay về chỗ ngồi tiếp tục xử lý công việc.
Một lúc sau, cô mới kéo bạn dậy: "Đi ăn cơm thôi."
Hai người vừa xuống đến đại sảnh tầng dưới thì chạm mặt Ôn Bình Hàn và đồng nghiệp.
"A, chào Tạ tổng ạ!"
Lâm Chí Mẫn lập tức gật đầu chào hỏi.
"Ừm, hai người đi ăn cơm à?"
Tạ Tri Phỉ nhanh chóng liếc nhìn về phía Ôn Bình Hàn.
Ôn Bình Hàn khẽ gật đầu, Lâm Chí Mẫn không nhận ra, liền nhanh nhảu đáp: "Vâng, tụi em vừa ăn xong, giờ về tăng ca ngay đây ạ."
"Được rồi, cố gắng về sớm chút, đừng làm muộn quá."
Tạ Tri Phỉ nhìn hai người căn dặn.
"Vâng ạ!"
Lâm Chí Mẫn nhận được sự quan tâm của đại tiểu thư thì vô cùng vui sướng, lập tức đi về phía thang máy.
Ôn Bình Hàn đi ngay phía sau, khi lướt ngang qua Tạ Tri Phỉ, đối phương bỗng đưa ngón tay ra, khẽ móc lấy ngón út của cô rồi vội vàng lướt đi, giống như một sự va chạm vô tình.
Cô nghiêng đầu, hai ánh mắt giao nhau.
Trong mắt Ôn Bình Hàn hiện lên ý cười nhàn nhạt: "Tạ tổng cũng đừng tăng ca muộn quá nhé."
"Tất nhiên rồi, hôm nay em không tăng ca."
Tạ Tri Phỉ cười đắc ý.
Ôn Bình Hàn cười khẽ: "Vậy tôi đi trước đây."
"Vâng...
Ơ, từ đã, hai người vừa ăn gì thế?"
Tạ Tri Phỉ hỏi.
"Cháo hàu."
Tạ Tri Phỉ búng tay một cái: "Tụi mình cũng đi ăn cháo hàu đi."
Triệu Tiêu Tĩnh phản đối: "Tớ không!"
Tạ Tri Phỉ dứt khoát: "Cậu không cái gì mà không, gây cho tớ bao nhiêu phiền phức thế này!
Đi, ăn cháo hàu!"
Ôn Bình Hàn đưa mắt nhìn hai người họ vừa đi vừa cãi vã, lúc này mới quay người bước vào thang máy.
Lâm Chí Mẫn đã đứng đợi sẵn bên trong, hỏi: "Sao giờ chị mới vào?"
"Không có gì."
Ôn Bình Hàn khẽ cử động ngón út, cho tay vào túi quần, dường như vẫn còn cảm nhận được hơi ấm thoảng qua từ cái chạm ấy.
"Đại tiểu thư tốt bụng thật đấy, còn chủ động quan tâm tụi mình nữa, thật là cảm động quá đi!"
Lâm Chí Mẫn phấn khích xác nhận lại, "Đúng không chị Hàn?
Chị thấy thế nào?"
"Ừm."
Sau khi tăng ca xong, Ôn Bình Hàn về đến nhà nghỉ ngơi một lát rồi lướt điện thoại, bỗng nhiên nhận được tin nhắn mới.
Tạ Tri Phỉ: 【 Chị ơi, chị có nhà không? 】
Ôn Bình Hàn: 【 Tôi có, sao thế? 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Thế em lên nhé. 】
Ôn Bình Hàn nhìn về phía cửa, rồi lại nhìn đống đồ ăn vặt và mấy thứ linh tinh lộn xộn trên bàn trà.
Cô nhanh chóng vơ hết chúng vào một cái túi nilon, ném vào phòng ngủ giấu đi.
Vừa dọn dẹp xong thì tiếng gõ cửa vang lên.
Cô liếc nhìn phòng khách thấy đã ổn thỏa mới ra mở cửa: "Lại sang ăn khuya à?"
"Không phải, tối nay em ăn no quá rồi nên cùng Tiêu Tĩnh đi dạo một lát, tình cờ gặp chương trình mua một tặng một."
Tạ Tri Phỉ theo chị vào nhà, lấy từ trong túi ra một cái hộp: "Nè, cái này tặng chị."
Ôn Bình Hàn nghi hoặc mở ra xem, là một chiếc vòng cổ ngọc trai nhỏ, những viên ngọc tròn trịa sáng bóng.
Cô hỏi: "Thật sự là mua một tặng một sao?"
"Tất nhiên là thật rồi."
Tạ Tri Phỉ chỉ tay vào cổ mình, "Xem này, em cũng đã đeo rồi đây."
Ôn Bình Hàn lại hỏi: "Vậy sao em không tặng cho Triệu Tiêu Tĩnh?"
"Cậu ấy bảo không thèm mấy thứ đồ rẻ tiền này, mua một tặng một cậu ấy không lấy đâu."
Tạ Tri Phỉ nói.
Nghe đúng là giọng điệu của Triệu Tiêu Tĩnh, Ôn Bình Hàn mỉm cười: "Cảm ơn em, tôi rất thích."
"Chị thích là tốt rồi, hay là chị đeo thử xem sao?"
Tạ Tri Phỉ mong chờ nói.
"Được."
Ôn Bình Hàn đưa lại chiếc hộp cho cô, "Em đeo giúp tôi nhé."
"Rất sẵn lòng được phục vụ chị."
Tạ Tri Phỉ cười cầm lấy vòng cổ đeo cho cô.
Khi đang loay hoay với cái móc khóa, ánh mắt nàng dừng lại trên vùng cổ thanh mảnh của cô, bỗng nhiên chú ý đến một nốt ruồi đen nhỏ xíu, nàng đưa ngón tay khẽ chạm vào.
Ôn Bình Hàn khẽ rùng mình: "Em làm gì thế?"
"Chị ơi, chỗ này của chị có một cái chấm đen này, giống như nốt ruồi ấy."
Tạ Tri Phỉ ngạc nhiên nói.
"Vậy sao?"
"Vâng, chị không biết à?
Để em chụp lại cho chị xem nhé?"
"Được."
Tạ Tri Phỉ đeo xong vòng cổ cho cô, cầm điện thoại chụp một tấm rồi phóng to lên cho Ôn Bình Hàn xem: "Đây này, nó ở đây."
"Lớn thế này cơ à?!"
"Không phải đâu, tại em phóng to lên thôi, thực tế nó còn nhỏ hơn hạt vừng nữa."
Ôn Bình Hàn gật đầu, dường như nghĩ đến điều gì đó, cô nhìn nàng bằng ánh mắt muốn nói lại thôi, biểu cảm mang theo vài phần tìm tòi nghiên cứu.
Tạ Tri Phỉ : "?"
Ôn Bình Hàn chậm rãi bước ra phía sau cô.
"??"
Tạ Tri Phỉ nhận ra tầm mắt của cô đang đặt ở đâu, liền lấy tay vuốt mông mình hỏi: "Chị ơi, chị đang nhìn gì thế?"
"Nghe nói trên mông em có một cái bớt hình trái tim?"
"......"
Đáng chết thật mà Triệu Tiêu Tĩnh!
"Là thật sao?"
Ôn Bình Hàn giảo hoạt hỏi.
Tạ Tri Phỉ khẽ nuốt nước bọt, đôi mắt đẹp chuyển động, cô lập tức hơi nhổm người, ngón tay móc nhẹ vào mép quần, chủ động mời gọi: "Đúng thế đúng thế, thú vị lắm, chị ơi chị có muốn xem thử không?"
Ôn Bình Hàn: "."
Editor: A Phỉ cái gì cũng dám thoại!
Bình Hàn đấu không lại 🙂)))