Chương 6
Bữa cơm kết thúc, Cố Chi Chương ngỏ ý muốn đưa Ôn Bình Hàn về nhà nhưng bị cô khéo léo từ chối.
"Tôi còn chút việc cần xử lý, chào mọi người nhé."
Ôn Bình Hàn xách túi, lịch sự chào tạm biệt hai người rồi rời đi.
Đợi bóng dáng cô khuất hẳn, Cố Chi Chương mới lộ vẻ nản lòng, anh ngồi sụp xuống ghế, thở hắt ra: "Anh cảm giác cô ấy có thành kiến với anh."
"Không phải thành kiến, là cảnh giác."
Tạ Tri Phỉ mỉm cười tủm tỉm đáp.
"Tại sao chứ?
Anh đâu có ý định làm hại cô ấy."
Cố Chi Chương vô cùng khó hiểu.
Từ nhỏ đến lớn, không biết bao nhiêu phụ nữ tìm mọi cách tiếp cận anh, xưa nay chỉ có anh từ chối người khác, chưa bao giờ phải nếm trải cảm giác liên tục vấp phải trắc trở thế này.
"Một người đàn ông xa lạ đột nhiên xuất hiện, hết lần này đến lần khác tỏ ý lấy lòng, trừ khi cô ấy yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, nếu không thì ai cũng sẽ nảy sinh chút cảnh giác hoặc bài trừ thôi."
Tạ Tri Phỉ nói xong, dừng lại một chút rồi lẩm bẩm: "Nhưng hôm nay sự bài trừ đó rõ ràng một cách kỳ lạ."
Theo lý mà nói, hôm nay Cố Chi Chương cũng xem như là ra tay nghĩa hiệp, giúp Ôn Bình Hàn một ân huệ lớn.
Cô không đến mức kháng cự việc ăn cơm cùng anh ta như vậy, thậm chí còn nhạy cảm đến mức khi Cố Chi Chương đưa tay lấy tờ khăn giấy gần chỗ mình, cô cũng giật mình run rẩy.
Giống hệt một con thỏ nhỏ kinh sợ.
"Anh thể hiện vội vàng lắm sao?"
Cố Chi Chương hỏi.
"Ừ."
Anh suy tư một lát: "Vậy em thấy anh nên làm gì bây giờ?"
"Đừng có vồ vập như thế nữa."
"..."
Cảm giác như vừa hiểu ra điều gì, mà lại như chẳng hỏi được gì.
"Đi thôi, em cũng phải về rồi."
Tạ Tri Phỉ tao nhã lau miệng, xách túi đứng dậy rời đi, để mặc anh ta ngồi đó một mình suy ngẫm về nhân sinh.
Khó khăn lắm mới ra khỏi nhà một chuyến, Tạ Tri Phỉ định đi dạo phố cho khuây khỏa.
Cách giải tỏa tốt nhất của cô lúc này chính là mua sắm, cảm giác quẹt thẻ thật sự quá đỗi sung sướng!
Chẳng mấy chốc, trên tay cô đã xách vài túi đồ hiệu, trái tim trống rỗng cô đơn lập tức được lấp đầy.
"Tiếp theo đi đâu bây giờ nhỉ?"
Cô bước ra khỏi cổng trung tâm thương mại, nhìn quanh tìm kiếm "thiên đường mua sắm" kế tiếp.
Đột nhiên ánh mắt cô khựng lại, nhìn người ở phía đối diện đường cái, khóe miệng khẽ cong lên rồi bước theo.
Ôn Bình Hàn vừa từ siêu thị bước ra, cô mua một chai sữa tắm giảm giá, vài hộp sữa chua và ít sườn heo.
Buổi tối thịt thường được giảm giá sâu, nếu đi làm về sớm cô đều ghé mua một ít.
Đang đi, cô bỗng dừng bước, quay đầu nhìn người vừa tới.
"Hê lô, thật khéo nha."
Tạ Tri Phỉ nở nụ cười rạng rỡ chào hỏi.
Nhìn vào đôi mắt bình thản của đối phương, cô lại bổ sung thêm một câu: "Chị ơi~"
"..."
Ôn Bình Hàn xoay người đi thẳng.
"Đó đâu phải hướng về nhà chị, chị định đi đâu vậy?"
Tạ Tri Phỉ rảo bước đuổi theo.
"Đi ăn cơm."
Ôn Bình Hàn đáp.
"Vừa nãy không phải...
À, em biết rồi, chị không thích mấy món đó đúng không?"
Tạ Tri Phỉ cười nói, "Thật khéo, em cũng không thích ăn mấy thứ đó lắm."
Ôn Bình Hàn liếc nhìn: "Không thích mà cô vẫn ăn?"
"Thì tại bị bạn leo cây, lại vừa vặn gặp mọi người mà, có duyên không bằng cùng liên hoan."
Tạ Tri Phỉ nói năng vô cùng thuận miệng, "Chị định ăn gì?
Có thể cho em đi cùng không?"
"Tôi định ăn hải sản, cô ăn được không?"
Ôn Bình Hàn nhìn vào đôi mắt sáng ngời của cô hỏi.
"Được chứ!"
Mắt Tạ Tri Phỉ sáng lên, hí hửng đi theo người ta vào... một cửa hàng tiện lợi.
"?"
Rất nhanh, Ôn Bình Hàn lấy từ trên kệ xuống hai hộp mì tôm vị tôm cá, pha xong liền đặt lên chiếc bàn nhỏ trước cửa kính.
Trước ánh mắt kinh ngạc xen lẫn mờ mịt của Tạ Tri Phỉ, cô tách nĩa ra: "Ăn đi."
Tạ Tri Phỉ nuốt nước miếng, cầm nĩa lên, chậm rãi hỏi: "Nói một cách nghiêm túc thì, phải là tôm biển mới tươi ngon."
"Ừ, đây chính là tôm biển."
"..."
Tôi tin chị mới là lạ, trong này đến một cái chân tôm còn chẳng thấy, tôm biển ở đâu ra chứ?!
Ba phút sau, Ôn Bình Hàn mở nắp mì, một làn khói trắng mờ ảo phả vào mặt.
Dư quang của cô lướt qua những túi đồ dưới đất.
Một mớ túi nilon siêu thị đựng đồ giảm giá đặt cạnh những hộp quà tặng hàng hiệu cao cấp, trông thật lệch tông.
Ánh mắt dời lên trên là một người phụ nữ mặc váy đắt tiền, gương mặt tinh tế.
Cô ấy đang hai tay bưng hộp mì húp một ngụm nước dùng, sau đó thè lưỡi, dùng tay quạt lấy quạt để: "Nóng quá!"
"..."
Ôn Bình Hàn lấy từ trong túi nilon ra một lốc sữa chua, cắm ống hút rồi đẩy đến trước mặt cô.
Tạ Tri Phỉ vùi đầu uống lấy uống để.
Sau khi uống hết một hộp, cô mới chú ý đến nhãn dán, chữ "Giá đặc biệt" hiện lên vô cùng nổi bật.
Cô ngạc nhiên nhìn Ôn Bình Hàn.
Dù sao cũng là chủ quản tiêu thụ của Kỳ Thịnh, không đến mức sữa chua cũng phải chờ mua đồ giảm giá chứ?
Ôn Bình Hàn tự nhiên nhận ra ánh mắt ấy, cô thản nhiên nhìn lại, định tìm kiếm chút dấu vết của sự mỉa mai hay coi thường trên mặt đối phương, nhưng cô đã thất bại.
Bởi vì cái người này đã bắt đầu uống đến hộp thứ hai, hoàn toàn không có vẻ gì là khinh rẻ cái nghèo của cô, càng chẳng có chút tự giác của kẻ ăn chực.
"..."
Ăn mì xong, Tạ Tri Phỉ xoa bụng, đứng dậy đi về phía kệ hàng: "Em muốn mua ít socola đen."
Ôn Bình Hàn cất số sữa chua còn lại vào túi, đang chuẩn bị rời đi thì đột nhiên ngoài đường có một đôi nam nữ đi ngang qua thu hút sự chú ý của cô.
Cô khựng lại, không chút suy nghĩ liền đuổi theo, lặng lẽ đi phía sau họ một khoảng.
Người đàn ông nắm tay cô gái, cô gái thẹn thùng nép vào lòng anh ta.
Hai người đang bàn luận xem ngày mai ăn gì, rồi nhanh chóng chìm nghỉm vào dòng người đông đúc.
Ôn Bình Hàn đứng tại chỗ nhìn theo bóng họ, sau đó lấy điện thoại gọi cho Lâm Chí Mẫn: "Hứa Sướng...
Hứa Sướng cô ấy đang yêu đương à?"
"Hứa Sướng ở tổ sáu á?
Không có mà, tụi em cùng vào công ty nên trước đây hay đi ăn chung, cô ấy suốt ngày than vãn muốn thoát ế đấy thôi."
Lâm Chí Mẫn nói xong lại khựng lại, "Nhưng sau này không chung tổ nên ít gặp, cũng chẳng rõ cô ấy đã có ai chưa.
Mà sao chị lại hỏi vậy?"
"Không có gì, định giới thiệu cho cô ấy vài người thôi."
Ôn Bình Hàn nhìn theo bóng hình đã xa, ánh mắt dừng lại trên người phụ nữ nhỏ nhắn kia, đôi lông mày khẽ nhíu lại một cách khó nhận ra.
"Cái gì?
Chị có mối ngon mà không ưu tiên em, lại đi giới thiệu cho tổ khác?!
Hừ, thật uổng công em nịnh bợ chị bấy lâu nay!"
Lâm Chí Mẫn ở đầu dây bên kia hét toán lên.
Ôn Bình Hàn bật cười, xoay người đi về hướng nhà mình: "Tự thấy không xứng với cô nên mới không giới thiệu đấy."
"Nghe thế còn nghe được."
Lâm Chí Mẫn lại hắc hắc cười rộ lên.
Về đến nhà, Ôn Bình Hàn vứt điện thoại sang một bên chuẩn bị đi tắm, chợt cô sững người —— tổng cảm thấy dường như mình đã quên chuyện gì đó?
"Mỹ nữ ơi, chị thật sự không thấy một người sống sờ sờ như vậy biến mất thế nào sao?
Tôi chỉ đi mua cái socola thôi mà, sao người đã không thấy tăm hơi đâu rồi?!"
Tạ Tri Phỉ hoảng loạn hỏi nhân viên cửa hàng tiện lợi.
"Tôi vừa mải kiểm hàng nên thật sự không thấy."
Nhân viên ái ngại đáp, "Bạn chị có khi nào về trước rồi không?
Chị ấy không gọi điện hay nhắn WeChat cho chị sao?"
"Không có mà!"
Tạ Tri Phỉ chợt khựng lại, sực nhớ ra điều gì, "À... có lẽ là vì tụi tôi còn chưa có phương thức liên lạc của nhau?"
Nhân viên cửa hàng: "..."
***
Phòng trà nước của công ty.
Ôn Bình Hàn thấy Hứa Sướng đi lấy nước liền rủ Lâm Chí Mẫn cùng đi.
Lâm Chí Mẫn vốn là "khách quen" hay la cà ở phòng trà, vừa vào đã chào hỏi rôm rả với đồng nghiệp.
Đến lượt Hứa Sướng, cô nàng cũng tự nhiên bắt chuyện, không mấy câu đã lân la hỏi chuyện bát quái: "Hứa Sướng, trước đây cô cứ kêu gào thoát ế, đã thành công chưa đấy?"
Những người khác cũng hùa theo: "Đúng đó, thoát đơn chưa?
Có cần tụi này giới thiệu cho không?"
"Vẫn chưa đâu, nếu có ai phù hợp nhớ nhất định phải giới thiệu cho tôi nha."
Hứa Sướng cười đáp.
Ở góc phòng, Ôn Bình Hàn nhíu mày, quan sát Hứa Sướng một lượt.
Không ngờ đối phương như cảm nhận được, quay đầu nhìn cô cười một cái, nhưng trong ánh mắt lại mang theo cảm xúc phức tạp: "Chị Hàn, chị cũng tới à."
"Ừ."
Ôn Bình Hàn nhấp một ngụm nước, rồi lại giả vờ đi hứng thêm.
"Nghe nói chị Hàn biểu hiện rất tốt, trong đại hội thăng chức tuần tới chắc chắn sẽ có tên chị lên phát biểu.
Thật lợi hại quá, trẻ tuổi như vậy đã tiến xa thế này, lại còn xinh đẹp nữa, thật khiến người ta ngưỡng mộ không thôi..."
Hứa Sướng nói với giọng điệu đầy ẩn ý.
"Chứ còn gì nữa, tôi chỉ phục mỗi chị Hàn, cũng chẳng lớn hơn tôi mấy tuổi mà sao giỏi thế không biết."
Lâm Chí Mẫn cười hi hi nịnh nọt.
Ôn Bình Hàn mỉm cười nhẹ nhàng, tò mò hỏi Hứa Sướng: "Nghe nói?
Cô nghe ai nói vậy?"
Nụ cười trên mặt Hứa Sướng hơi khựng lại: "Mọi người đều nói thế mà, đúng không?"
"Đúng vậy."
Lâm Chí Mẫn gật đầu lia lịa, bồi thêm một câu, "Tụi này đều tin chị Hàn chắc chắn làm được!"
"Lời này nghe thì sướng tai thật, nhưng lần sau đừng nói trước mặt tôi nhé.
Dù sao... nếu để chủ quản của cô nghe thấy, e là cô ấy sẽ không vui đâu."
Ôn Bình Hàn cười nói với Hứa Sướng.
Sắc mặt mọi người xung quanh tức khắc trở nên vi diệu.
Họ nhìn về phía Hứa Sướng, khiến cô ta ngượng ngùng gật đầu, bối rối lảng sang chuyện khác.
Trở lại bàn làm việc không lâu, Lâm Chí Mẫn cũng chạy về, thì thầm hỏi: "Chị Hàn, có phải Hứa Sướng đang muốn lấy lòng chị để xin chuyển sang tổ mình không?"
Cũng không trách cô nàng nghĩ vậy, thành tích tổ sáu luôn đứng bét, nên lần thăng chức này không có tên chủ quản tổ đó.
Nếu chủ quản không thăng tiến để nhường chỗ, cấp dưới cũng chẳng có cơ hội leo lên hay nhận dự án tốt, vì vậy có vài người đã rục rịch ý định chuyển tổ.
"Cô ấy không có ý lấy lòng đâu."
Ôn Bình Hàn hơi nheo mắt, thở dài, "Nhưng có lẽ cô ấy thực sự muốn sang tổ mình."
"Hả?
Nhưng tổ mình đủ người rồi mà, cô ta sang đây định tranh giành gì chứ?"
Lâm Chí Mẫn có chút không vui.
Ôn Bình Hàn cười bất đắc dĩ.
Tổ viên thì đầy thật, nhưng một khi cô thăng chức, vị trí chủ quản sẽ trống ra.
Chạng vạng tối, Ngô tổng lại đi xuống, chỉ đích danh Ôn Bình Hàn và vài ứng viên khác vào văn phòng họp.
Trước cửa văn phòng có hai công nhân đang bảo trì camera, vì có cuộc họp nên họ đành tạm dừng công việc, được thư ký đưa đi ăn cơm.
Sau khi cuộc họp kết thúc, Ôn Bình Hàn lại bị giữ lại một mình.
Những người khác dường như đã lờ mờ đoán được kết quả, lúc bước ra mặt ai nấy đều không mấy vui vẻ.
"Cô xem đơn hàng này có theo được không, nếu được tôi sẽ giao cho cô."
Ngô tổng chỉ vào màn hình máy tính hỏi.
Ôn Bình Hàn bước đến phía sau ông ta, liếc nhìn màn hình.
Đó là thông tin của một khách hàng lớn, nếu chốt được thì hoa hồng chắc chắn không hề nhỏ.
"Được ạ."
"Cô đứng sau lưng tôi làm gì?
Đơn hàng lớn thế này không nhìn kỹ, lỡ có sai sót thì tính sao?"
"Mắt em không cận, đứng đây vẫn thấy rõ ạ."
Ngô tổng cười một tiếng, xoay ghế lại, nhìn cô từ trên xuống dưới bằng ánh mắt đầy ẩn ý: "Cô là một người thông minh."
"Em không thông minh đâu, em chỉ chăm chỉ làm việc thôi."
Ôn Bình Hàn giả vờ như không hiểu.
Lúc này, một bàn tay đột nhiên đưa về phía cô.
Ôn Bình Hàn giật mình, vội vàng giấu tay ra sau lưng: "Ngô tổng, nếu không còn việc gì khác, em xin phép về làm việc tiếp."
"Chẳng phải vẫn chưa nói chuyện xong sao?
Cô vẫn chưa cho tôi câu trả lời, đơn này có muốn nhận không?"
Ôn Bình Hàn bình tĩnh nhìn ông ta: "Ông có thực sự muốn giao nó cho tôi không?"
"Cô có chút thất lễ đấy, đối mặt với khách hàng cô cũng vô lễ thế này sao?
Vậy thì cái đơn xin này..."
Ngô tổng gõ gõ lên xấp tài liệu trên bàn, đó là hồ sơ thăng chức của họ vừa nộp, trên cùng chính là của Ôn Bình Hàn, "Tôi sẽ phải cân nhắc kỹ xem có nên trình lên cấp trên không đây."
Ôn Bình Hàn nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, như thể đánh liều mà bước tới cạnh ông ta, cúi người nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính để xem tài liệu.
Ngay lập tức, bàn tay kia phủ lên mu bàn tay cô.
"Ngô tổng, ông đang sờ tay tôi."
Ôn Bình Hàn quay đầu nhìn thẳng vào mắt ông ta, gằn từng chữ, "Tôi cảm thấy không thoải mái, phiền ông buông ra."
"Ngại quá, tôi chỉ định cầm chuột thôi, vô ý chạm phải."
Ngô tổng thản nhiên cười nói.
Ôn Bình Hàn nhíu mày, nhìn ông ta thật lâu rồi thất vọng quay lại nhìn màn hình.
Lát sau, cô hỏi mà không thèm quay đầu: "Ngô tổng, ông đang nhìn chằm chằm vào ngực tôi đấy à?"
"Cô lại đùa rồi, cô đứng chắn hết màn hình, tôi chỉ đang nhìn tài liệu thôi.
Việc cô tùy tiện suy đoán lãnh đạo như vậy là không tốt đâu, nhưng thôi, tôi sẽ không chấp nhặt với cô."
Ôn Bình Hàn nén cơn buồn nôn trước ánh mắt ấy, đứng thẳng người dậy: "Ngô tổng, tôi đã xem kỹ tài liệu, tôi xác định có thể tiếp nhận đơn này."
"Tốt lắm, tôi rất tán thưởng năng lực của cô, về chờ tin tốt đi."
Ôn Bình Hàn bước nhanh về văn phòng, ném cuốn sổ xuống rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Cô dùng nước chà xát tay thật mạnh, sau đó mới vào buồng vệ sinh, mở điện thoại tắt đi đoạn ghi âm.
Tên này quá cáo già.
Ngay cả khi không có camera, ông ta cũng rất khó bị gài lời, chứng tỏ đã có sự chuẩn bị từ trước, hoặc giả là kẻ cực kỳ có kinh nghiệm.
Sắc mặt cô trầm xuống, cảm giác tuyệt vọng trào dâng.
Cô chắc chắn mình không phải nạn nhân đầu tiên, nhưng trong công ty hoàn toàn không có bất kỳ thông tin nào về chuyện này.
Nghĩa là chưa từng có ai tố cáo ông ta, hoặc có người tố cáo nhưng không đi đến đâu.
Đúng lúc này, điện thoại đổ chuông, là một số lạ.
"Alo, xin hỏi ai đấy ạ?"
Ôn Bình Hàn bắt máy.
"Có phải Ôn Bình Hàn không?"
"Là tôi, còn cô là...?"
Giọng nói này nghe rất quen, trong đầu cô lập tức hiện lên một gương mặt khó quên.
"Em đây mà, em gái kết nghĩa của chị đây!
Số này có phải là WeChat của chị không?"
"Đúng vậy, nhưng sao..."
Đầu dây bên kia đã nhanh chóng cúp máy.
Cô ngơ ngác nhìn điện thoại, chợt nghĩ đến điều gì đó liền mở WeChat lên, quả nhiên thấy một yêu cầu kết bạn.
Trong lúc còn đang lưỡng lự có nên đồng ý hay không, điện thoại lại vang lên lần nữa: "Chị ơi, mau đồng ý đi mà~"
Dưới sự thúc giục của giọng nói nũng nịu ấy, Ôn Bình Hàn bấm chấp nhận.
Cuộc gọi lúc này mới thực sự kết thúc.
Cô thở hắt ra một hơi, rồi đột nhiên lộ vẻ nghi hoặc còn lớn hơn ban nãy ——
Khoan đã, làm sao cô ta biết được số điện thoại của mình?!