[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 139,394
- 0
- 0
[Bhtt][Edit] Tình Nhân Cuối Tuần Phần Iii
Chương 59
Chương 59
Chương 59
Thu Kỳ đứng ở phía sau Vưu Phi Phàm, cả hai không hẹn mà cùng ngẩng đầu, đăm đăm nhìn vào tòa nhà chung cư cũ kỹ với chiếc thang máy lỗi thời trước mắt.
Phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng, Vưu Phi Phàm nở nụ cười khổ, hồi tưởng lại những hình ảnh của rất nhiều năm về trước: "Đó là một đêm cực kỳ vi diệu.
Đại Tráng vừa về nước đã đột ngột cầu hôn Soso ở quán bar A, còn có một người cũng vừa về nước như cậu ấy là Tố Duy.
Cô xem, bảo thế giới này rộng lớn thì đúng là rộng thật với bảy châu tám biển; nhưng bảo nó nhỏ bé cũng chẳng sai, vì Tố Duy thế mà lại là bạn gái cũ của Phoebe.
Mà lúc đó, tôi và Phoebe chỉ là mối quan hệ tình nhân cuối tuần không thể gọi tên, huống hồ trên danh nghĩa chị ấy còn là sếp lớn của tôi.
Sau đó, vì thật sự không chịu nổi sự ồn ào của quán bar, tôi đã chạy về công ty tăng ca – nhưng thực tế là em không chịu nổi cảnh Phoebe thân mật với một người phụ nữ khác có diện mạo giống hệt mình.
Không ngờ là Phoebe cũng đi theo tôi về công ty.
Rồi tôi nhận được điện thoại của Tịch Nhiên.
Trong điện thoại, tôi nghe rõ mồn một tiếng đập phá đồ đạc, cô ấy cứ khóc lóc van xin mãi.
Tôi nhận ra cô ấy đang bị Triệu Thái An bạo hành.
Chính Phoebe đã đưa tôi tức tốc đến đây.
Tôi chẳng còn nhớ rõ bộ dạng mình khi lao vào đánh nhau túi bụi với Triệu Thái An trông chật vật thế nào, nhưng tôi sẽ mãi ghi nhớ cái cảm giác tim lạnh giá đến chân thực khi Tịch Nhiên lao ra ngăn cản bọn tôi, rồi lại nhào về phía Triệu Thái An để bảo vệ anh ta."
Trong mắt Thu Kỳ, những chuyện xưa cũ giữa Vưu Phi Phàm và Mộ Tịch Nhiên dường như đã sớm bị người trong cuộc để lại phía sau năm tháng.
Thế nhưng khi những chi tiết nhỏ nhặt ấy được xới lên để hồi tưởng, chúng lại mang một màu sắc kỳ diệu của quá khứ.
Cô hít một hơi thật sâu, không nhịn được mà trêu chọc: "Quả là một đêm vi diệu thật, rồi sau đó thì sao?"
Hai người trước sau bước vào thang máy, nụ cười khổ của Vưu Phi Phàm càng thêm đậm nét: "Sau đó ư?
Ngay lúc tôi vừa quay người định rời đi thì bị Triệu Thái An đánh cho một vố bất ngờ đến mức phải nhập viện...
Đầu óc trống rỗng, máu chảy như suối, lúc đó làm Phoebe sợ khiếp vía luôn..."
Bị cách kể chuyện đầy biểu cảm của Vưu Phi Phàm làm cho buồn cười, Thu Kỳ cảm thấy cái kết cục này cũng thật đúng là nằm trong dự tính: "Ừm, không tệ, vào bệnh viện đúng là phong cách của cô rồi."
Đi đến trước cửa, Vưu Phi Phàm móc chìa khóa dự phòng ra giải thích: "Nhiều năm sau, khi biết Tịch Nhiên không chết mà được Phoebe sắp xếp sang Đức sinh sống, có thân phận mới và một cuộc đời sung túc, tôi vừa giận lại vừa thấy nhẹ lòng.
Sau này cô ấy giao lại bất động sản này cho tôi xử lý.
Tôi nghĩ dù tốt hay xấu thì đó cũng là trải nghiệm không thể thiếu trong đời, vì thế tôi vẫn giữ nguyên trạng, chưa từng ghé qua đây."
Thu Kỳ bước vào phòng khách, đi thẳng tới kệ trang trí rồi tiện tay cầm một khung ảnh lên, thổi bay lớp bụi mỏng lạnh lẽo bám đầy trên đó.
Đó là ảnh cưới của Mộ Tịch Nhiên và Triệu Thái An.
Vưu Phi Phàm cũng tò mò ghé mắt nhìn theo, không khỏi cảm thán rằng bất kể vật đổi sao dời bao lâu đi nữa, khi nhìn thấy mặt Triệu Thái An, cô vẫn không kìm được mà thở dài trong lòng một chốc.
Dời bước đến phòng sách, Thu Kỳ đột ngột đưa ra một câu hỏi có vẻ không mấy liên quan: "Cô nghĩ Mộ Tịch Nhiên từng yêu Triệu Thái An không?"
Vưu Phi Phàm ngồi xuống, tay lần tìm ổ khóa của két sắt.
Cô khựng lại một nhịp, rồi trả lời đầy thanh thản: "Nếu không yêu thì sao lại kết hôn chứ?
Nếu không yêu thì sao hết lần này đến lần khác phản bội và làm tổn thương tôi?
Và nếu không yêu, thì đã chẳng cất giấu mấy thứ đồ bí bí ẩn ẩn này vào đây làm gì!"
Có lẽ vẫn bị chạm vào nỗi đau, Vưu Phi Phàm bỗng mất kiểm soát, đứng bật dậy đá mạnh hai cái vào chiếc két sắt.
Thu Kỳ vội vàng ngăn cô lại: "Làm ơn đi, đều là chuyện cũ năm xưa cả rồi, cô đâu cần phải trút giận lên cái két sắt chứ.
Nếu để Phoebe thấy cô thế này, không chừng cô ấy lại ghen cho mà xem!"
Sau khi trút được cơn giận, Vưu Phi Phàm dần lấy lại lý trí, cô lắc đầu giải thích: "Không phải tôi tâm tư gì khác ngoài Phoebe, tôi chỉ thấy không đáng cho Tịch Nhiên thôi.
Những việc ghê tởm mà Triệu Thái An đã làm với cô ấy, cô chưa chắc đã biết hết đâu...
Đến cuối cùng, chỉ cần anh ta còn sống, anh ta sẽ mãi là cơn ác mộng của mọi người, chẳng một khắc nào được yên bình."
Thu Kỳ lấy ra chiếc chìa khóa mà Mộ Tịch Nhiên đã giao cho mình, cuối cùng cũng tìm thấy ổ khóa ẩn giấu.
Một tiếng "cạch" vang lên, két sắt đã mở.
Cả hai người đều mang theo sự tò mò và mong đợi cực lớn, cứ như thể đây là một trò chơi tìm kiếm kho báu vậy.
Quả nhiên, bên trong két sắt chất đầy tiền mặt cùng một ít trang sức và đồng hồ hiệu.
Vưu Phi Phàm vươn tay kéo hết đồ đạc bên trong ra, Thu Kỳ tốt bụng giúp cô sắp xếp lại một lượt rồi ghé đầu nhìn vào sâu bên trong két sắt để xem còn gì khác không.
"Tìm được rồi."
Ở góc khuất trên cùng bên trong két sắt có kẹp một chiếc phong bì bằng giấy xi măng, bên trong hình như có một cuốn sổ nhỏ.
Thu Kỳ đặt phong thư vào tay Vưu Phi Phàm, dường như muốn tạo ra một sự trị trọng nhất định cho khoảnh khắc này: "Vẫn là để cô mở đi."
Không hiểu sao, giây phút nhận lấy phong thư ấy, Vưu Phi Phàm cảm thấy thứ bên trong dường như nặng trĩu.
Cầm trên tay mân mê một hồi, cô dứt khoát từ chối: "Không, người nên mở phong thư này phải là Triệu Thái An."
Sau khi đem toàn bộ đồ đạc trong két sắt sửa sang lại xong, Vưu Phi Phàm lập tức sắp xếp: "Muốn thăm tù thì phải nộp đơn xin trước, lát nữa tôi đi làm ngay.
Thứ này cô cứ giữ cho kỹ, chờ có giấy phép là lập tức mang nó đi tìm Triệu Thái An."
"Cô đi làm chính sự, vậy còn tôi làm gì?"
"Tôi thấy... cô đã về rồi thì cũng nên đi gặp Quan Thư Quân một chuyến đi."
"Tự dưng... tôi gặp cô ấy làm gì?"
Thấy thái độ đầy mâu thuẫn của Thu Kỳ, Vưu Phi Phàm không bỏ lỡ cơ hội trêu chọc: "Chiếu theo lễ nghi nước nhà, cô phải tôn xưng cô ấy một tiếng là 'em vợ' đấy."
"Em vợ...
Còn từ nào buồn nôn hơn nữa không?"
"Thái độ tệ hại này của cô sẽ đắc tội với tất cả các cô em vợ trên cả nước mất...
Chốt thế nhé, đi gặp cô ấy đi.
Dù trong lòng cô có mười vạn câu không vui thì cũng chẳng thay đổi được sự thật là cô đang bảo vệ cô ấy đâu."
Nói xong, Vưu Phi Phàm lập tức chuồn lẹ.
Để ép Thu Kỳ chủ động đi gặp Quan Thư Quân, cô quả thật đã tốn không ít tâm tư.
......
Thu Kỳ vừa đi vừa thầm rủa xả trong lòng cái đồ vô tâm vô tính Vưu Phi Phàm.
Cô bắt taxi đến Quan gia, nhưng đám bảo vệ canh cửa nhất quyết không cho vào, mà xe xuống núi thì lại không có xe, khiến cô lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Thật sự không còn cách nào khác, Thu Kỳ đành phải ngồi xổm ở cửa nghỉ ngơi.
Đám bảo vệ lại ngại cô làm loạn trật tự; nhưng nếu đứng xa quá, cô lại sợ bỏ lỡ xe của Quan Thư Quân.
Cũng may cô vốn khéo miệng, sau một hồi lân la bắt chuyện với bảo vệ, cuối cùng cũng được đặc cách đứng dưới một góc ô che nắng, vừa tán dóc vừa chờ đợi.
Cơn chờ đợi này kéo dài suốt cả một buổi chiều.
Thu Kỳ bắt đầu hối hận, tự hỏi tại sao mình không trực tiếp đến Tập đoàn Quan thị mà chặn người, lại cứ phải chạy đến đây giết thời gian.
May mắn là hôm nay Quan Thư Quân không có tiệc tùng xã giao, vừa đến giờ tan tầm, xe của cô ấy đã xuất hiện đúng giờ trước cửa lớn.
Dừng xe ổn thỏa và hạ cửa kính xuống, Quan Thư Quân nhìn Thu Kỳ một lượt từ trên xuống dưới.
Đôi mắt cô rạng rỡ, không giấu nổi vẻ phúc hắc và hài hước: "Nhìn từ xa, tôi cứ tưởng nhà mình mới tuyển một cậu em từ châu Phi về trực ca chứ."
Thu Kỳ tuy có đen đi một chút nhưng trông vẫn rất phong độ, cô bĩu môi đáp lại đầy ngạo kiều: "Thật ra tôi cũng chẳng muốn tới đâu, tới cũng chẳng có ý nghĩa gì, nếu không phải tại Vưu Phi Phàm cứ ép...
Thôi bỏ đi, thấy cô rồi thì tôi đi đây."
Thấy Thu Kỳ định rời đi, Quan Thư Quân lại thong thả bồi thêm một câu: "Đường xuống núi lái xe cũng mất hơn mười phút, còn đi bộ thì cứ xác định là hai tiếng từ lúc khởi bước nhé.
Đi thong thả, không tiễn lạc ~"
Nói xong, Quan Thư Quân định lái xe thẳng vào hoa viên.
Lúc này Thu Kỳ thấy không cam lòng, dựa vào cái gì mà cô phải đợi cả một buổi chiều, không có trà ngon chiêu đãi, không có mỹ thực cung ứng, mà giờ còn phải cuốc bộ đi về?
Nghĩ đoạn, cô cắn răng, dày mặt chạy theo sau đuôi xe vào thẳng hoa viên.
Thu Kỳ đứng trên thảm cỏ chờ đợi.
Quan Thư Quân đỗ xe xong mới chậm rãi tiến lại gần.
Khi đã đến sát bên, không đợi Thu Kỳ kịp mở miệng mỉa mai, đón chờ cô lại là một cái ôm ấm áp ngoài dự tính.
Quan Thư Quân nhắm mắt lại, bình thản nói: "Thu Kỳ, hoan nghênh về nhà."
Thu Kỳ nhất thời nghẹn lời.
Trong ấn tượng của cô, Quan Thư Quân chưa bao giờ bình dị gần gũi như thế này, ngoài sự tàn nhẫn độc ác ra thì cái miệng cũng chẳng bao giờ chịu nhường nhịn ai.
Lễ phép ôm đáp lại một chút, Thu Kỳ vụng về lên tiếng: "Cảm ơn...
Quan Thư...
ờ... em vợ..."
"Em vợ?!"
"Vưu Phi Phàm nói, theo lễ nghi Trung Quốc, cô chính là em vợ của tôi."
Quan Thư Quân suy nghĩ về vai vế, thấy cũng rất có đạo lý: "Hình như đúng là chuyện như vậy thật...
Đi thôi, vào nhà rồi thong thả nói chuyện."
Thu Kỳ lững thững đi theo sau Quan Thư Quân, nhìn dáng vẻ bước đi nhẹ nhàng và nghe giọng điệu vui vẻ của người phụ nữ trước mặt, cô biết Quan Thư Quân thực lòng rất vui khi thấy mình.
Thậm chí vừa bước vào sảnh lớn, Quan Thư Quân đã phân phó quản gia ngay: "Báo với bếp nhà, hôm nay chuẩn bị phần cơm khách cho hai người, hương vị nhất định phải ngon, tiện thể khui một chai rượu quý tôi đang cất ra nhé."
Ngồi định vị trên ghế sofa, Thu Kỳ nhìn chăm chằm vào chiếc đàn dương cầm cùng tấm rèm nhung đỏ trước mắt, không khỏi bùi ngùi: "Nghĩ lại lần trước ở đây, tôi vẫn còn bị cô trói gô lại cơ đấy."
Quan Thư Quân lườm cô một cái đầy vẻ khó chịu: "Nhất định phải làm mất hứng vậy sao?"
Thu Kỳ đột nhiên chớp chớp mắt nhìn Quan Thư Quân, đầy vẻ hóng hớt hỏi tới: "Nghe nói cô em vợ tìm được mùa xuân thứ hai, không biết gia thế bối cảnh bên kia thế nào, diện mạo có kinh người không, tuổi tác có xứng đôi không, thạo nghề gì trong ba trăm sáu mươi nghề?"
"Nói tiếng người đi."
"Tên họ là gì, bao nhiêu tuổi, đang làm gì, nam hay nữ?"
"Cô tới đây tra hộ khẩu đấy à, liên quan gì đến cô?"
"Tôi thay người chị hồng nhan bạc mệnh của cô để kiểm tra đối tượng thôi."
Chẳng biết hai người này cứ lời qua tiếng lại đấu đá nhau vì chuyện gì, cuối cùng Quan Thư Quân cũng mỉm cười thỏa hiệp: "
Sau này rồi cô sẽ biết."
"Hừ, cũng có phải cục vàng cục bạc gì đâu mà cứ giấu giấu giếm giếm."
Quan Thư Quân đổi sang một tư thế ngồi thoải mái hơn: "Đừng có nói mãi về tôi, trái lại nói về cô xem.
Cô với Vưu Phi Phàm bàn xong cái vụ làm ăn thịt dê gì đó chưa?
Rốt cuộc là nuôi bao nhiêu con dê mà để bị hành cho ra nông nỗi đen như than thế này?"
"Chẳng có tiến triển gì, cứ thế thôi...
Với lại, đây là màu đen khỏe khoắn tự nhiên nhé.
Những ngày ở thị trấn nhỏ Funes an nhàn không gì bằng, cô mà không tin, Mộ Tịch Nhiên làm chứng."
Quan Thư Quân khẽ nhướn cằm, một lần nữa đánh giá kỹ Thu Kỳ.
Không biết là do cô đang yêu hay do uống nhầm thuốc mà dường như ngửi thấy một chút mùi vị "tám chuyện": "Doris?
Ái chà... cái mối quan hệ cách xa vạn dặm của hai người mà cũng gom lại một chỗ được à?"
Lần này thì Thu Kỳ không vui thật, cô vội vàng thanh minh cho mình: "Lộn xộn cái gì thế, cô cứ yêu đương vào là tưởng cả thế giới đều màu hồng à?
Tôi với cô ấy sao có thể chứ...
Chính cô cũng nói là quan hệ cách xa vạn dặm còn gì...
Nếu cô còn dám đùa linh tinh, chị gái cô trên trời có linh thiêng sẽ phù hộ cho cô sớm chia tay đấy."
Quan Thư Quân cười lớn, ném một chiếc gối ôm về phía cô: "Phi!
Tôi với Đồng Hàm có đánh chết cũng không rời, có sét đánh cũng không tách được đâu."
Thu Kỳ nhanh tay đỡ lấy chiếc gối, bừng tỉnh đại ngộ: "Đồng Hàm?
À ~ hóa ra tên là Đồng Hàm ~"