[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Bhtt][Edit] Sau Khi Cởi Giáp Về Quê Đi Ở Rể
Chương 99: Nhập diễn
Chương 99: Nhập diễn
Chương 99: Nhập diễn
Sau khi Kính Nhan rời đi Trường An, vừa vặn gặp kỳ giữa tháng, Túc Vũ trở về hướng Thôi Quân báo cáo công trạng cùng sổ sách của xưởng giấy tại Đặng Châu.
Những sổ sách này vốn dĩ cuối tháng tư đã phải chỉnh lý xong, nhưng vì có hợp tác với tộc học Thôi thị nên nhiều khoản mục tương đối phức tạp, bởi vậy phải dùng thêm nửa tháng thời gian mới hoàn thành.
Thôi Quân kiểm tra xong sổ sách liền hỏi: "Ta để Thanh Khê hộ tống Kính Nhan đi Trường An, cũng là đi đường dịch trạm Đặng Châu, trên đường có bảo bọn họ ghé qua Đặng Châu tiếp viện, ngươi có thấy bọn họ không?".
Túc Vũ thành thật đáp: "Thấy ạ.
Nô tỳ còn cố ý giúp bọn họ hỏi thăm xem có thương đội nào cùng đi Trường An không, bảo bọn họ đi theo sau những thương đội đó, người đông một chút cũng dễ bề chiếu ứng lẫn nhau".
Thôi Quân hỏi thêm vài câu nữa.
Đợi Túc Vũ tạm lui xuống, Trương Trạo Ca đang nghỉ tắm gội ở nhà mới chua lòm nói: "Thất Nương nhớ mong Kính Nhan như thế, là vì Đậu Nho Nhỏ mà 'yêu ai yêu cả đường đi' sao?
Chẳng biết lúc ta đi xa, Thất Nương có nhớ mong ta như vậy không".
Thôi Quân cười như không cười nhìn nàng: "Sao lại không có?".
"Nhưng Thất Nương nhớ mong ta, ta là đương sự lại chẳng hề hay biết.
Mặc kệ, ta muốn Thất Nương bồi thường cho ta".
Trương Trạo Ca từ khi nhận thêm một phần công việc, hằng ngày đi sớm về muộn, có đôi khi còn phải đi ra ngoài vài ngày, không thể giống như trước kia ngày nào cũng ở nhà quấn quýt bên Thôi Quân.
Nhưng điều này ngược lại khiến tình cảm hai bên thăng hoa hơn không ít.
Thời gian chung sống mỗi ngày của hai người dừng ở một điểm vừa khéo, không vì ở bên nhau quá nhiều mà nhanh chóng mất đi cảm giác mới mẻ, cũng không vì quá lâu không gặp mà đánh mất đi sự nhiệt tình.
Hai người thân ở lĩnh vực khác nhau nhưng lại có tính liên kết, mỗi ngày đều có thể chia sẻ thông tin, đảm bảo luôn có chuyện để giao lưu, không đến mức giống như đại bộ phận các cặp đôi lâu ngày trở nên không lời nào để nói.
Dẫu cả hai đều là kiểu người ít nói, họ cũng không cảm thấy thiếu giao lưu là một loại lãnh đạm, biểu hiện cụ thể là trong chuyện giường chiếu, hai người càng thêm hài hòa.
Có lẽ vì đôi bên không còn e thẹn khi bày tỏ nhu cầu dục vọng, tần suất chuyện phòng the cũng từ một tháng vài lần dần tăng lên một tháng mười lần, đồng thời họ còn đem những món đồ chơi nhỏ nhận được từ hệ thống ra, trải nghiệm gần hết.
Tất nhiên, mỗi lần Trương Trạo Ca đều sẽ tìm một cái cớ, được Thôi Quân cho phép và phối hợp mới đem những trò đa dạng đó lên giường.
Số lần nhiều lên, Thôi Quân cũng đại khái hiểu được ẩn ý của Trương Trạo Ca.
Nghe vậy, nàng ghé sát tai Trương Trạo Ca hỏi: "Nàng lại muốn bồi thường gì đây?
Là bồi thường bằng trò chơi y sư, hay là mặc loại yếm kha tử màu đen xuyên thấu?".
Trong đầu Trương Trạo Ca không khỏi hiện lên hình ảnh vài lần hai người mặc nội y tình thú chơi trò chơi nhỏ, cổ họng nàng thắt lại, rụt rè nói: "Không cần những thứ đó, dạy ta luyện chữ là được".
"Nghĩ hay gớm!"
Thôi Quân mắng yêu một câu, nhéo eo nàng một cái.
Lần trước "luyện chữ", cuối cùng ngược lại khiến vị lão sư dạy học là nàng mệt đến đứt hơi, sáng hôm sau tỉnh lại còn thấy mấy sợi tóc rụng trên gối, nàng cảm thấy chính mình bị thận hư.
Tuy Trương Trạo Ca nói một ngày rụng năm mươi sợi tóc vẫn là bình thường, nhưng Thôi Quân chết sống cũng không muốn đốc thúc nàng "luyện chữ" nữa.
"Vậy thì diễn một màn quan sai truy bắt đạo tặc đi".
"Ta làm quan sai?"
Thôi Quân hỏi lại.
Trương Trạo Ca cong môi: "Thất Nương thích làm quan sai thì làm quan sai".
Nhìn dáng vẻ đó, Thôi Quân ngược lại nghi ngờ có trá.
Tuy hai người đều từng đóng vai y sư và người bệnh, nhưng thực tế Thôi Quân vẫn chưa hoàn toàn nắm giữ được tinh túy của loại trò chơi sắm vai này, nên đa số thời gian đều là Trương Trạo Ca chiếm thế thượng phong.
Nhưng nàng nghĩ kỹ lại, quan sai bắt đạo tặc thì lý ra quan sai phải ở thế thượng phong, vì thế gật đầu: "Được, nàng là cường đạo".
Trương Trạo Ca phì cười trước vẻ mặt nghiêm túc của nàng, không nhịn được ôm lấy hôn một cái.
Thôi Quân: "......"
Trương Trạo Ca chính là có tật xấu này, bất kể có người hay không, bất kể ngày hay đêm, hứng lên là sẽ hôn nàng một cái.
Hơn nữa không phải kiểu hôn mang theo dục vọng mãnh liệt, đơn thuần chỉ là chạm khẽ rồi buông ra, giống như nàng là món ăn tinh thần, hôn một cái là có thể no bụng vậy.
Tất nhiên, Thôi Quân cũng chẳng hề chán ghét.
Đôi trẻ nồng tình mật ý quấn quýt một lát, Thôi Quân giục: "Đi luyện chữ đi.
Chữ của Ân nhi còn đẹp hơn chữ nàng đấy".
Trương Trạo Ca thở dài: "Ta khó khăn lắm mới được nghỉ tắm gội, không thể bồi ta tận hưởng thế giới hai người sao?".
"Thế giới hai người tối nào chẳng có, còn chữ của nàng thì không thể không luyện mỗi ngày".
"Nàng chỉ là muốn đi xử lý sự vụ nên mới tống cổ ta đi luyện chữ".
"Tùy nàng nghĩ sao thì nghĩ, nhưng nếu nàng không muốn luyện chữ mà muốn ta bồi thì cũng được, có điều phần bồi thường vừa nói lúc nãy sẽ không còn nữa".
So với việc giết thời gian, đương nhiên trò chơi nhỏ kích thích cả đêm vẫn có "giá trị" hơn.
Trương Trạo Ca cam chịu chuẩn bị đi luyện chữ, nhưng khi nhìn thấy trên giá sách có một chiếc giỏ tre tinh xảo, nàng thuận tay nhấc nắp lên xem, phát hiện bên trong lại là rất nhiều hạc giấy.
Những con hạc này không phải do nàng gấp.
Nàng quay đầu hỏi: "Thất Nương, nàng gấp hạc giấy sao?".
Thôi Quân nhớ ra bên trong có những bài thơ tình nàng viết cho Trương Trạo Ca, vừa định chạy tới đoạt lại thì chợt nhớ tất cả đã gấp thành hạc, đoán chừng Trương Trạo Ca sẽ không rảnh rỗi đến mức mở ra xem nội dung bên trong, bèn ngồi xuống lại nói: "Ừ, lúc nhàn rỗi gấp chơi thôi".
Trương Trạo Ca nói: "Ta không thấy nàng gấp bao giờ, nên là gấp trong lúc ta đi xa nhà đúng không?".
Thôi Quân: "...
Ừ".
"Ta muốn chúng."
"Nàng cứ cầm đi".
Trương Trạo Ca lập tức đi lấy kim chỉ, đem những con hạc giấy này xâu lại thành rèm, treo bên cửa sổ.
Bỗng nhiên, dưới ánh mặt trời, Trương Trạo Ca chú ý thấy trên một số con hạc giấy dường như có chữ hiện lên.
Những con hạc này đều được gấp từ giấy hoa tiên đã qua sử dụng, loại giấy này chi phí không thấp, nên việc Thôi Quân tiết kiệm dùng lại cũng không có gì lạ.
Nhưng điều lạ là những con hạc khác không có chữ, nghĩa là Thôi Quân đã có hành vi lãng phí giấy trắng, thật sự rất bất thường.
Trương Trạo Ca liếc nhìn Thôi Quân, thấy nàng đang chuyên chú xử lý công vụ, bèn lén lút tháo vài con hạc ra, rất nhanh đã phát hiện bên trong một con hạc có chép một bài thơ.
Dù đã tốt nghiệp nhiều năm, chữ nghĩa trả hết cho thầy, Trương Trạo Ca vẫn có thể cảm thụ được chút gì đó từ bài thơ.
Hơn nữa điệu thức "Trường Tương Tư" này đa phần viết về tình cảm tương tư, nên thâm ý của bài thơ Trương Trạo Ca cũng hiểu ngay lập tức.
Chữ viết rõ ràng là của Thôi Quân, hơn nữa không phải thơ từ nàng đã học, khả năng cao là do Thôi Quân tự sáng tác.
Thôi Quân đã thừa nhận đây là hạc giấy gấp lúc nàng đi vắng, nghĩa là miệng Thôi Quân tuy không thừa nhận, nhưng thực tế lại vô cùng nhớ mong nàng.
Trương Trạo Ca lập tức muốn tìm Thôi Quân để nàng "thành thật khai báo".
Nhưng chợt nghĩ, Thôi Quân viết thơ tình mà không chịu nói, lại còn giấu trong hạc giấy, chẳng lẽ là vì thẹn thùng sao?
Nếu mình vạch trần lúc này, sau này Thôi Quân không chịu viết thơ tình cho mình nữa thì sao?
Nghĩ đến đây, Trương Trạo Ca lại gấp hạc giấy về như cũ, coi như không biết chuyện này, định bụng hôm nào Thôi Quân không có nhà sẽ tháo hết ra để chép lại thật kỹ những bài thơ tình bên trong.
......
Đêm hè oi bức, Triều Yên rất khó vào giấc, chỉ có thể ngồi bên cửa sổ vừa đuổi muỗi vừa hóng mát.
Bỗng nhiên, nàng nghe thấy từ gian nhà chính đối diện truyền đến một tiếng xin tha.
Triều Yên theo bản năng định nhảy ra khỏi cửa sổ đi gõ cửa, nhưng trước khi giơ tay lên, nàng sực nhớ lại giọng xin tha đó là của Trương Trạo Ca, hơn nữa cảm xúc không hề khẩn trương mà lại vô cùng vui vẻ: "Tướng quân tha mạng~".
Sau đó là giọng của nương tử nhà nàng: "Hừ, rốt cuộc cũng bắt được ngươi.
Để bắt được ngươi, ngươi có biết ta đã tốn bao nhiêu tâm huyết không?!
Sao có thể nhẹ nhàng tha cho ngươi được".
Triều Yên đã tê rần, lẳng lặng lui về phòng.
Thật là, nương tử và Trương Trạo Ca ban đêm lại đang chơi trò quan binh bắt cướp sao?
Ai mà ngờ được nương tử đoan trang nhà nàng lại có sở thích diễn kịch như thế.
Nàng áp tai nghe lén, vì khoảng cách xa nên âm thanh nhỏ đi nhiều, chỉ nghe được vài từ loáng thoáng như "trói lại", cuối cùng biến thành những tiếng thở dốc như có như không.
Triều Yên mặt đỏ tía tai, biết thế này đã đi ngủ sớm cho xong, giờ thì làm sao mà ngủ được nữa?
Đang lúc đầu óc rối bời, nàng lại nghe thấy nương tử khẽ kêu lên một tiếng kinh hô, rồi mắng Trương Trạo Ca xảo quyệt gì đó, sau đó người xin tha lại biến thành nương tử.
Khác với kiểu xin tha không chút kỹ năng diễn xuất của Trương Trạo Ca, tiếng xin tha của nương tử vô cùng chân thật, nhưng không phải gọi "tha mạng" mà là đáng thương nói: "Trạo Ca ca, nàng buông ta ra được không, chỗ này trói hơi căng".
Lúc này, Trương Trạo Ca còn vô cùng nhập vai hỏi: "Trạo Ca ca là ai?
Là tình nhân nào của tướng quân sao?"
Triều Yên: "......"
Chẳng biết Trương Trạo Ca dùng cái gì trói nương tử, liệu có đau hay bị trầy da không, dù sao nương tử da thịt non mềm, Trương Trạo Ca thô lỗ như vậy làm nương tử đau thì sao?
"Sao lại còn có lục lạc?"
Theo lời nương tử nhà nàng, tiếng lục lạc nhỏ xíu vang lên.
"Đây là để khảo nghiệm tướng quân."
Trương Trạo Ca nói: "Người học võ dù có đứng trung bình tấn cả buổi chiều cũng không dao động, lát nữa ta 'trừng phạt' tướng quân, nếu tướng quân động đậy thì tiểu nhân sẽ phải trừng phạt gấp bội đấy!".
"Ngươi cái tên tiểu tặc này, đừng có quá phận!"
Triều Yên: "......"
Hai người thật biết chơi.
Nàng không mặt mũi nào nghe lén tiếp, động tĩnh bên gian nhà chính mãi đến canh ba mới dứt.
Sáng hôm sau, Triều Yên dậy sớm thì gặp Túc Vũ.
Túc Vũ nhìn sắc mặt nàng, lộ ra vẻ suy tư: "Ngươi làm gì vậy?"
Triều Yên thấy ánh mắt Túc Vũ rất lạ.
Túc Vũ nói: "Thật hiếm thấy, ngươi cũng có lúc ngủ không đủ giấc".
Vì Thôi Quân sinh hoạt rất có quy luật nên Triều Yên thường không phải thức đêm, ngủ rất sớm.
Chỉ có những người bận rộn sự vụ như Tịch Lam và Túc Vũ mới thường xuyên thức khuya, nên thấy Triều Yên buổi sáng tinh thần uể oải, Túc Vũ đoán đêm qua nàng không ngủ đủ.
Mặt Triều Yên đỏ bừng.
Nửa đêm nàng có ngủ thiếp đi nhưng lại mơ thấy những giấc mơ vô cùng ngại ngùng nên lại tỉnh giấc.
Nàng kéo Túc Vũ sang một bên, nhỏ giọng hỏi: "Túc Vũ, ngươi có bao giờ mơ thấy... loại giấc mơ đó chưa?".
Túc Vũ hiểu ngay ý nàng, thản nhiên đáp: "Tất nhiên là có rồi".
"Vậy, vậy ngươi—" Triều Yên thấy mình không phải ngoại lệ, lại thấy Túc Vũ không hề thẹn thùng nên cũng bạo dạn hơn, nhưng vẫn không biết nói thế nào.
Là hỏi tại sao lại mơ như vậy?
Hay hỏi mơ thấy thế thì phải làm sao?.
Túc Vũ hỏi: "Ngươi là bị ảnh hưởng bởi a lang và nương tử đúng không?".
Triều Yên: "......"
"A lang và nương tử vẫn còn quá khắc chế, nếu không ngươi đã sớm quen rồi mới phải".
Triều Yên không thể phản bác.
Túc Vũ tuy chỉ hơn nàng một tuổi nhưng hiểu biết lại nhiều hơn nàng rất nhiều.
Nàng quyết định khiêm tốn thỉnh giáo:
"Vậy ta còn mơ như vậy thì phải làm sao?".
Túc Vũ cười cười: "Buổi tối ngươi tới tìm ta, ta dạy cho.
Nhưng ngươi muốn đến chỗ ta thì phải nói với nương tử một tiếng, nói thế nào thì ngươi tự cân nhắc".
Triều Yên là tỳ nữ duy nhất được ở lại sinh hoạt trong viện chính, nếu nàng đi qua đêm, để đảm bảo an toàn đương nhiên phải xin phép Thôi Quân.
Bình thường chủ nhân sẽ không đồng ý, nhưng Thôi Quân khả năng cao sẽ cho phép, dù chắc chắn sẽ hỏi nguyên do.
Triều Yên đương nhiên không thể nói thật là vì mấy giấc mơ đó, chỉ có thể nói có một số việc muốn thỉnh giáo Túc Vũ, nhân lúc Túc Vũ chưa về Nhữ Châu thì tranh thủ học hỏi.
Thôi Quân im lặng, tim Triều Yên đập thình thịch vì lo lắng.
Lúc này, Trương Trạo Ca lên tiếng: "Cứ để nàng ấy đi đi".
Thôi Quân bấy giờ mới gật đầu.
Lúc Triều Yên rời đi, nàng nghe thấy Trương Trạo Ca thấp giọng nói: "Sớm nên để nàng ấy ra ngoại viện ở rồi, như tối qua ta còn chẳng thể diễn hết mình".
Kết quả là Trương Trạo Ca bị Thôi Quân nhéo cho một cái đau điếng.
(Editor: Chúc mừng năm mới 2026!
Chúc mọi người nhiều điều may mắn!
Thôi Quân và Trạo Ca cũng gửi tặng cả nhà một vở kịch "quan sai truy bắt đạo tặc" hết sức đặc "sắc" rồi!
Hy vọng mọi người không mơ "kỳ quái" tới mất ngủ như Triều Yên (◕♡◕))